Vol 1

Chương 4: Bạn Tập Luyện

Chương 4: Bạn Tập Luyện

Ba năm đã trôi qua kể từ ngày đầu tiên gặp sư phụ Cassandra.

Cứ mỗi 1 tuần, chúng tôi lại gặp nhau một lần.

Ăn thịt quái vật kinh khủng đến mức muốn ói, rồi đấu tập đơn giản.

Nếu trong 6 ngày còn lại mà tôi dám bỏ bữa thịt quái, lần gặp sau bà sẽ bắt ăn bù gấp đôi.

Thế nên tôi cắn răng ăn quái vật mỗi ngày.

Mà thịt sư phụ mang đến lúc nào cũng… đặc biệt kinh dị.

Bà ấy có tài đoán chính xác số ngày tôi bỏ không ăn thịt quái.

Bà bảo nhìn cách tôi phát triển cơ thể là biết ngay.

Tôi chẳng hiểu bà làm thế nào, nhưng ý nghĩ bị sư phụ theo dõi cơ thể kỹ đến vậy khiến tôi nổi da gà.

Cứ hễ tôi nghỉ tập 1 ngày nào, trận đấu tập hôm sau bà đánh tơi bời.

Bà cũng bảo nhìn cách kỹ năng của tôi tiến bộ là biết ngay tôi có lười hay không.

Những trận đòn ấy nặng tay kinh khủng, lúc về cung tôi toàn thân chi chít vết cắt, vết bầm, giải thích kiểu gì cũng khó.

Thế là tôi quyết định không bao giờ nghỉ tập nữa.

Tóm lại, vì phải ăn thịt quái mỗi ngày và luyện tập liên tục, tôi đâm ra phải đánh quái mỗi ngày. Nhưng sư phụ còn tính cả đánh quái yếu là lười biếng, nên tôi buộc phải săn những con mà mình chỉ vừa kham nổi, đánh xong thì ăn luôn.

Lúc mới đeo vòng tay trọng lực, cử động của tôi chậm như rùa bò.

Mọi người trong cung đồn rằng chắc lại bị đầu độc lần nữa.

Phải mất 3 tháng tôi mới quen.

Con người đúng là thích nghi được mọi thứ.

Cũng trong khoảng thời gian ấy, có một tên sát thủ giả dạng người hầu tấn công tôi.

Trong lúc cuống quýt, tôi túm lấy hắn định ghì xuống, cả hai ngã nhào.

Kết quả là tôi đè lên, nghiền nát hắn luôn.

Ma pháp trọng lực đáng sợ thật.

Sau 1 năm đeo vòng, tôi tháo được nó ra.

Lúc ấy mừng muốn khóc, cảm giác như tù nhân mãn hạn tù.

Nhưng khi hí hửng báo tin cho sư phụ, bà chỉ nhướn mày:

“Thế à? Vậy thì đeo cái mới đi.”

Rồi bà đưa cái vòng tăng gấp ba trọng lượng.

Tình yêu của sư phụ nặng thật… theo nghĩa đen.

Mất thêm 1 năm nữa tôi mới tháo được cái thứ ấy.

Lần này tôi im re, không dám hé răng.

Nếu bà đưa cái tăng gấp 5 thì chắc tôi chết luôn.

Sư phụ đeo cái tăng gấp 10, bảo chưa đến lúc đưa cho tôi.

Tôi tin chắc nếu đeo cái đó thì cuộc sống thường ngày của tôi coi như chấm dứt.

Về trận đấu tập, sư phụ nhanh đến mức mắt thường không theo kịp.

Phải cảm nhận sự hiện diện của bà mới né được.

Bà còn có khả năng đặc biệt:

Tung đòn hết sức mà không giết chết tôi.

Bị trúng một phát là tôi lơ lửng giữa ranh giới sống chết.

Thế nên tôi liều mạng né tránh, dần dần rèn được khả năng cảm nhận ý đồ tấn công.

Thực ra cũng không hẳn là kỹ năng gì ghê gớm, chỉ là trực giác tôi nhạy bén hơn rất nhiều.

Nhưng sư phụ gọi đó là “nắm bắt ý đồ”, nghe oai hơn hẳn.

Một khi đã nắm bắt được ý đồ, tôi có thể cảm nhận bất cứ ai hay thứ gì đang nhắm vào mình.

Năm sau khi tôi miễn nhiễm độc, các vụ ám sát trá hình thành tai nạn trong cung liên tục xảy ra.

Ban đầu là mũi tên lạc, sau đó là nhà sập, rồi tấn công ma pháp đủ kiểu.

Nhưng tôi né hết.

Nếu những thứ đó giết được tôi thì sư phụ đã giết tôi từ lâu rồi.

So với đòn của bà hay quái vật mạnh, mấy vụ ám sát này dễ như ăn cháo.

Thậm chí tôi còn nghĩ bọn sát thủ đang nương tay hơn cả sư phụ.

Ban đầu khi làm đệ tử, tôi có ý định mượn danh sư phụ để dọa bọn ám sát.

Giờ thì chẳng cần nữa.

Tôi chẳng sợ sát thủ, nên cũng chẳng việc gì phải nhắc đến bà.

Mà nếu lỡ miệng nhắc, lập tức bị tra hỏi:

“Ngài gặp bà ấy ở đâu?”, “Sao ngày nào cũng lén ra khỏi cung?”, “Ngừng ăn thịt quái đi!”, “Đừng tập luyện nguy hiểm thế nữa!”…

Thế là tôi im thin thít.

Rồi một ngày nọ, giữa vô số lần suýt chết, sư phụ đột nhiên tuyên bố sẽ rời đi.

“Bây giờ cậu đã nắm được căn bản rồi. Từ nay tự luyện tập tiếp. Lần gặp sau, nếu ta thấy cậu lười biếng, ta sẽ giết cậu đấy.”

Nói xong bà đi thẳng.

Sư phụ vốn là kiểu người lang thang khắp nơi tìm đối thủ mạnh, chưa bao giờ chịu ở yên một chỗ.

Có lẽ việc bà ở lại một nước suốt 3 năm mới là chuyện lạ.

Mà lời bà nói không phải đùa, bà sẽ giết thật.

Thế nên tôi vẫn duy trì luyện tập hàng ngày.

Cũng khoảng thời gian đó, bọn sát thủ chán giả vờ tai nạn, chuyển sang tấn công trực diện luôn.

Đi công vụ ngoài đường thì có tên rút kiếm lao tới; đang đứng nói chuyện trong cung thì có tên nhảy từ trần xuống.

Về phòng thì có tên chờ sẵn trong đó…

Nhưng nhờ nắm bắt ý đồ, tôi phát hiện trước khi chúng ra tay.

Chúng lại yếu hơn quái vật lẫn sư phụ, nên chẳng đáng ngại, ngoại trừ lần tôi vô tình giết luôn một tên.

“Thưa điện hạ, để điều tra kẻ đứng sau thì tốt nhất nên bắt sống…”

Tôi đáp:

“Ta không cố ý giết, nhưng hắn yếu quá, không khống chế nổi để bắt sống.”

Cả đám xung quanh nghe xong mặt mày tái mét.

Nhưng thật lòng thì so với quái vật hay sư phụ, con người bình thường yếu ớt kinh khủng, chết dễ như trở bàn tay.

Không biết Gamarath có nghe được lời tôi nói không, nhưng từ đó trình độ sát thủ tăng vọt.

Số lượng cũng đông hơn.

Tôi mạnh thật, nhưng đối phó nhiều tên được huấn luyện cùng lúc thì bắt đầu thấy khó.

Trước giờ tôi toàn đánh một chọi một với quái vật hoặc sư phụ, ít kinh nghiệm đánh hội đồng.

Dĩ nhiên thua thì không được, Thượng đế có thể tha thứ, nhưng sư phụ thì không đời nào.

Có lần, sau khi đánh xong một con quái vật, tôi đi bộ về cung qua rừng, đang nghĩ xem phải làm sao với đám sát thủ đông dần lên, thì nghe tiếng kiếm va chạm.

Âm thanh phát ra từ một pháo đài cũ kỹ.

Lúc này tôi đã bắt đầu mạo hiểm vào sâu hơn trong Rừng Thú để tìm quái mạnh hơn.

Tôi che giấu khí tức, quan sát.

Bên trong pháo đài là hai gã mặc giáp nặng đang giao đấu kiếm.

Còn ba gã khác đứng xem, tổng cộng 5 tên, đều mang vũ khí.

Nghe chúng hô hào, góp ý cho hai người đang đánh, tôi nhận ra đây không phải đánh thật mà là luyện tập.

Nhưng cách đánh thì y như thật.

Kiểu luyện tập sống động thế này hiếm thấy ở Farune.

Kiếm thuật chính thống giờ chỉ là bắt chước động tác, tư thế theo khuôn mẫu.

Khi đấu tập thì phải dừng kiếm ngay trước khi chạm đối phương.

Lỡ chạm thật là bị mắng té tát.

Có lẽ vì hơn 200 năm hòa bình liên tục, nên các hiệp sĩ ở kinh đô ít khi thực chiến, dần dần coi thường chiến đấu thật, cho là dã man, thiếu cao quý.

“Hiệp sĩ đạo” trở thành thời, cử chỉ tao nhã được đề cao hơn tất cả.

Nói trắng ra thì kỹ năng kiếm giờ bị coi là thừa thãi, thậm chí man rợ.

Đấu kiếm thật thì bị cấm, ngay cả đấu tập cũng tránh.

Còn kiểu luyện với sư phụ của tôi?

Nếu bị phát hiện thì chắc chắn bà bị tống giam.

Dĩ nhiên, trên đời này chưa có thế lực nào bắt được bà.

Bỏ qua chuyện đó, đám người trong pháo đài khá mạnh.

Nhìn vết thương mới trên người họ là biết đã trải qua không ít trận đánh thật.

Tôi nghĩ thầm:

“Dùng được đấy.”

Chỉ cần xin nhập hội luyện tập, tôi sẽ có đối thủ số đông để rèn luyện.

Trình độ của họ vừa vặn với nhu cầu hiện tại.

Thế là tôi bước ra.

“Cho tôi tham gia luyện tập với mọi người được không?”

Tôi cố nói giọng thân thiện nhất có thể.

Nhưng đang giữa đêm khuya, tôi lại từ trong rừng bước ra, nên bọn họ lập tức cảnh giác cao độ. Nghĩ lại thì cũng đúng thôi.

Ai mà tụ tập ở chỗ này giữa đêm hôm thì chắc chắn chẳng phải người tử tế.

“Ngươi là ai?”

Gã trông giống thủ lĩnh nhất hỏi.

Tóc vàng cắt ngắn, khuôn mặt góc cạnh nam tính.

Chắc chắn là tên mạnh nhất nhóm.

“Tôi đang đi trong rừng thì nghe tiếng động, lại gần xem thì thấy các anh đang đấu thực chiến, kiểu hiếm thấy ngày nay nên muốn tham gia cùng cho vui.”

“Đi trong rừng? Rừng Thú đấy hả? Đừng có nói nhảm!”

Bọn còn lại đồng loạt quát:

“Nhìn là biết thằng nhóc quý tộc hư hỏng rồi!”

“Cút đi nếu không muốn chết!”

“Xóa cái nụ cười ngu ngốc đó đi. Định giễu cợt bọn tao hả?”

Họ ghét quý tộc kinh khủng.

Tôi cũng ước gì mặc đồ bình dân cho đỡ nổi bật, nhưng trong cung làm gì có.

Đang nghĩ cách đối phó thì gã thủ lĩnh lên tiếng:

“Thôi được. Muốn luyện cùng thì cho tham gia.”

Ồ, cuối cùng cũng có người biết điều.

“Nhưng đừng có khóc nếu chết đấy nhé.”

Nói xong hắn lao tới chém luôn.

Thôi xong.

Lại một tên nóng máu khác.

Tôi theo phản xạ chặn kiếm, rồi phản công liên hoàn.

Từ cách vung kiếm tôi biết hắn định giết thật.

Hắn mạnh hơn đám sát thủ ngày thường một chút, nhưng cũng không đáng kể.

Tôi chém nhanh một nhát vào thân.

“Gah!”

Hắn chặn được trong gang tấc, nhưng bị hất văng ra sau, đập xuống đất, ho ra máu.

Hắn cố đứng dậy nhưng cơ thể giật giật, không nghe lời.

May cho hắn.

Nếu là sát thủ thì nhát đó đã cắt đôi rồi.

Thấy vậy, 4 tên còn lại lao vào hội đồng.

Tôi đánh gục hết.

Không ai chết, chứng tỏ chúng khá bền bỉ.

Đúng là đối thủ luyện tập lý tưởng.

Tôi bắt chúng quỳ xuống, rồi nói thẳng kế hoạch:

“Cứ 1 tuần một lần, chúng ta đấu tập. Thật ra ta mạnh hơn cả 5 người các ngươi cộng lại. Nhưng đấu với ta, các ngươi cũng sẽ mạnh lên. Nghe có vẻ ổn chứ?”

Bọn họ nhìn nhau, nửa muốn nửa không.

Gã thủ lĩnh tên Ogma, còn lại lần lượt là Aaron, Barry, Bill, Bruno.

“Ngươi mạnh hơn cả bọn ta cộng lại, vậy luyện với bọn ta để làm gì?”

Ogma hỏi.

“Có lý do riêng,” tôi đáp.

“Ví dụ như cần rèn luyện đánh nhiều người cùng lúc.”

Tôi không tiện nói là để đối phó đám sát thủ ngày càng đông và mạnh hơn.

“Một thằng quý tộc hư hỏng như mày muốn gì ở bọn tao ngoài giết thời gian?!”

Aaron, thằng nhỏ con nhưng vẫn giữ thái độ ngang ngược quát lên.

“Bọn tao còn khó mà có cái ăn mỗi ngày đây! Chắc sáng nào mày cũng ăn bít tết dát vàng hả? Nói đi, tối nay mày ăn gì?”

“Ừm… hình như là thịt Xương Đỏ thì phải?”

Con quái tôi đánh trước khi gặp chúng chính là bữa tối.

“Biết ngay mà! Ăn thịt!”

Aaron gào lên.

“Bọn tao có khi chỉ được bánh mì với canh loãng… Ơ khoan, mày vừa nói thịt Xương Đỏ á?!”

Cả 5 tên trợn mắt.

“Sao mày lại ăn thịt quái vật?”

Ogma nhíu mày nghi ngờ.

“Hơn nữa còn Xương Đỏ? Một mình đánh con đó là không thể.”

“Tóm tắt thì… ăn để mạnh lên.”

Tôi không nói dối.

Thực tế là nếu không ăn mỗi ngày thì lần gặp sau sư phụ giết tôi.

Nhưng nghe không ngầu bằng, nên tôi giấu.

“Ăn thịt quái làm mạnh lên thật à?”

Ogma hỏi, rõ ràng hứng thú với từ “mạnh lên”.

“Thật. Càng ăn thịt quái mạnh thì càng khỏe. Nhưng quái càng mạnh thì thịt càng độc.”

“Thịt quái độc thật à? Nghe đồn thôi chứ…”

“Độc thật. Nhưng nếu bắt đầu từ quái yếu, dần dần quen, sẽ chịu được. Hoặc ít ra là không đến nỗi chết ngay.”

“Dừng lại đã!”

Aaron cắt ngang.

“Đừng có bịa chuyện! Ai cũng biết thịt quái độc, không ăn được! Mày định lừa bọn tao hả?!”

Thấy hắn bảo mình nói láo, tôi hơi tự ái.

Đúng lúc ấy, một con Gấu Máu lù lù xuất hiện sau lưng chúng, chắc ngửi thấy mùi người nên mò tới.

“Này, nhìn ra sau đi.”

Chúng quay lại, thấy Gấu Máu thì hoảng loạn bỏ chạy.

Con quái gầm lên đuổi theo.

Tôi lao lên trước, rút kiếm chém một nhát, đầu nó rơi xuống đất.

“Không thể nào…”

Tôi tiếp tục chém, phân thịt con Gấu Máu thành từng miếng.

Việc này tôi quen rồi.

Sau đó tôi cầm một miếng to bỏ vào miệng, nhai rạo rạo (vì ăn sống), nuốt ực.

“Thấy chưa? Ăn thật đấy.”

Cả đám gật đầu lia lịa, kể cả Aaron.

“Muốn thử không?”

Tôi ném một miếng nhỏ cho chúng.

“Cắn chút thôi. Ăn nhiều là chết đấy.”

Chúng ngần ngừ, rồi Ogma lấy hết can đảm cắn thử trước.

“Geh! Uế…”

Hắn phun ra ngay.

Cả bọn còn lại cũng thử, ai cũng phun, mặt mày xanh lè.

Nhưng ít ra tôi đã chứng minh được thịt quái ăn được.

Tôi thấy hơi tự hào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!