Vol 1
Chương 3: Lời Độc Thoại Của Một Người Hầu Gái Nào Đó
1 Bình luận - Độ dài: 1,725 từ - Cập nhật:
Ta sống trong cung điện, làm hầu gái riêng cho Hoàng tử Mars.
Ta là con gái thứ ba trong một gia đình quý tộc, chẳng may không phải trưởng nữ nên chẳng có nổi một hôn phu tử tế nào.
Muốn giữ được địa vị quý tộc trong tương lai, ta phải nhân lúc làm việc ở đây mà câu kéo được một quý ông có địa vị ra trò.
Thế nhưng, tham vọng nhỏ nhoi ấy chẳng ai thèm đoái hoài, và rồi ta bị giao cho một nhiệm vụ chết tiệt.
Bá tước Randolf đứng đầu nhánh chính của gia tộc ta ra lệnh cho ta đầu độc Hoàng tử Mars.
Ông ta thuộc phe của Thủ tướng Gamarath, nên chắc chắn lệnh này đến thẳng từ lão ta.
Cá nhân ta thì ghê tởm cả hai kẻ đó, nhưng với thân phận gia tộc như thế, ta chẳng có cửa từ chối.
Dẫu vậy, đầu độc một hoàng tử đâu phải chuyện dễ.
Trước hết, chàng có người nếm độc.
Ngay cả Bá tước Randolf cũng chẳng thực sự kỳ vọng kế hoạch thành công.
Có lẽ ông ta chỉ muốn Hoàng tử Mars sợ hãi, nghĩ rằng mạng sống mình đang bị đe dọa, từ đó làm suy yếu ý chí của chàng.
Đúng là đồ đểu.
Không còn cách nào khác, ta đành cẩn thận bỏ độc vào thức ăn của Hoàng tử Mars.
Kết quả:
Người nếm độc ngã gục ngay trước mặt chàng ba lần.
Từ đó, chàng ngừng đụng đến bữa ăn hẳn.
Chắc chắn điều này sẽ khiến chàng suy kiệt cả tinh thần lẫn thể xác.
Ít nhất thì ta đã nghĩ vậy.
Tình trạng của Hoàng tử Mars có lúc xấu đi thật, nhưng rồi chàng bắt đầu lấy bữa từ nguồn khác.
Chàng nhanh chóng hồi phục, thậm chí còn khỏe mạnh hơn trước.
Bá tước bảo ta điều tra xem chàng lấy đồ ăn ở đâu, nhưng ta mù tịt.
Ta đã bỏ độc vào mọi thứ thức ăn đưa vào phòng chàng rồi cơ mà.
Rồi một ngày, khoảng 1 năm sau, Hoàng tử Mars đột nhiên bảo sẽ dùng bữa bình thường.
Ta giật mình.
Giá mà chàng nói trước!
Vì suốt một năm trời chàng không đụng đến đồ ăn, nên ta cũng chẳng bỏ độc vào bữa hôm ấy.
Đúng vậy, ta không bỏ độc.
Thế mà chẳng hiểu sao, Hoàng tử Mars vẫn ngã quỵ sau khi ăn.
Hả?
Sao lại thế?
Ta hoảng loạn tột độ, nhưng Bá tước Randolf lại tưởng ta đã ra tay thành công, ông ta còn khen ngợi và thưởng cho ta một khoản nhỏ.
Thế là ta cứ thuận nước đẩy thuyền, giả vờ như đúng là mình làm.
Hoàng tử Mars nằm thoi thóp suốt 3 ngày, nhưng cuối cùng vẫn sống sót.
Ta nghĩ vụ đầu độc lần này là do kẻ khác gây ra, nên không dám động thủ lúc chàng đang yếu. Hóa ra đó là sai lầm lớn.
Tâm trạng ta lúc ấy lẫn lộn kinh khủng.
Ta không bỏ độc, vậy mà khi chàng hồi phục, trông cứ như ta đã cố giết chàng và thất bại.
Bá tước Randolf biết chuyện thì chỉ nói: “Lần sau đừng để hỏng nữa,” rồi đưa cho ta một loại độc mạnh hơn hẳn.
May mắn thay, sau đó Hoàng tử Mars bắt đầu dùng bữa mà không cần người nếm độc nữa, nên việc bỏ độc trở nên dễ dàng hơn hẳn.
Nhưng ta thấy lạ.
Suýt chết thảm thế mà chàng chẳng hề lo lắng về độc dược.
Hay chàng đã chẳng còn thiết sống nữa?
Trước giờ ta chỉ dùng liều nhỏ, vừa đủ khó phát hiện.
Nhưng lần này ta bực mình thật sự, nên quyết định “dạy cho chàng biết đời không như mơ” bằng cách đổ nguyên lọ độc vào bữa ăn.
Xem như một chút tử tế cuối cùng.
Ta tưởng tượng chỉ cần chàng đưa miếng thức ăn vào miệng là sẽ lập tức đoàn tụ với cố mẫu hậu ở thế giới bên kia.
Ấy vậy mà Hoàng tử Mars ăn ngấu nghiến bữa ăn đầy độc ấy.
Không những thế, chàng còn reo lên sung sướng:
“Aaa, đồ ăn bình thường đúng là tuyệt nhất!”
…Hử?
Chuyện quái gì đang xảy ra vậy? Sao chàng vẫn sống khỏe re?
Ta đã chuẩn bị sẵn một hầu gái khác để đổ tội, vậy mà công sức đổ sông đổ biển.
Không phải lỗi của ta chứ.
Chắc chắn Bá tước Randolf đã đưa nhầm thứ thuốc vô hại mà ông ta tưởng là độc.
Dù sao ông ta vẫn là bá tước, chẳng có bằng chứng thì ta cũng không dám nói thẳng ông ta làm hỏng việc.
Ta quyết định tự kiểm chứng.
Lấy cốc nước, nhỏ vài giọt độc vào, rồi chạm đầu lưỡi nếm thử.
Chàng đã nuốt chửng bữa ăn, nên độc chắc chắn phải vô hại.
Dù có nguy hiểm thì cũng chẳng chết người, và ta sẽ có bằng chứng để bắt nợ Bá tước Randolf.
Ta đúng là con ngốc nhất thiên hạ.
Ngay khi đầu lưỡi chạm phải, cả người ta co giật dữ dội, cổ họng đau như bị xé toạc.
Ta vội móc họng nôn thốc nôn tháo.
Dù vậy, cơ thể vẫn tê liệt, nằm bất động hồi lâu.
Khi báo cáo lại, Bá tước Randolf ngạc nhiên:
“Lạ thật. Chàng ta không kịp uống giải độc đâu, không thể nào còn sống được. Nghĩ lại thì lần trước cũng vậy, dù ta đã mua chuộc hết thầy thuốc và pháp sư.”
Ông ta cau mày suy tư.
Nếu ông ta cũng thất bại, Thủ tướng Gamarath chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình.
“Gần đây ngươi có thấy Hoàng tử có gì lạ không?”
Ông ta hỏi.
“Dù là chuyện nhỏ nhặt cũng kể hết đi.”
Có gì lạ ư?
Ta chẳng nhận ra thay đổi lớn nào.
Nhưng hình như có một chuyện…
Các hầu gái khác từng bàn tán rằng chàng bắt đầu đeo một chiếc nhẫn.
Ta kể lại, Bá tước Randolf sáng mắt:
“Vật phẩm ma thuật? Không thể nào… Ta từng nghe có loại nhẫn trung hòa độc dược, nhưng liệu chàng ta có thể sở hữu được không?”
Đây là lần đầu ta nghe về thứ đó.
Nhưng giờ nghĩ lại, đúng là từ khi chàng đeo chiếc nhẫn ấy, chàng mới thôi lo lắng về độc.
“Phải rồi, chắc chắn là thế!”
Bá tước reo lên.
“Chính vì vậy mà chàng ta mới dám sa thải người nếm độc mà chẳng sợ hãi gì!”
Ồ, thì ra khi chàng sa thải người nếm độc, mọi người khen ngợi chàng nhân từ, hóa ra chỉ là diễn kịch.
Ta bỗng thấy tức sôi máu với Hoàng tử Mars.
“Tốt!”
Bá tước nói.
“Kể chi tiết về chiếc nhẫn đó đi. Ta sẽ làm một bản sao hoàn hảo. Khi đổi được rồi, chúng ta sẽ hạ độc chàng ta lúc sơ hở!”
Chẳng bao lâu sau, Bá tước gửi đến ta một bản sao gần như y hệt chiếc nhẫn thật, từ kích cỡ đến viên ngọc.
Ta giấu bản sao trong túi, nhân lúc chàng tắm mà đổi thành công, rồi mang nhẫn thật về cho Bá tước.
“Ồ, thì ra đây là chiếc nhẫn trung hòa độc,” ông ta cầm nhẫn, đắc ý ra mặt.
“Nghe nói một món thế này có giá không nhỏ. Ngươi nghĩ sao? Đưa cho Thủ tướng Gamarath thì hơi phí…”
Vừa nói, ông ta đeo thử nhẫn vào tay, như thể đang ngắm nghía xem có hợp không.
“Ư… ááááá!”
Ngay khoảnh khắc đeo vào, Bá tước gào thét như quái điểu.
Ông ta dùng tay kia cố giật nhẫn ra, rồi ngã vật xuống sàn.
Mặt ông ta trắng bệch, máu trào ra từ mắt, miệng, mũi.
Bá tước Randolf chết ngay tức khắc.
Ta bịt miệng để khỏi hét lên.
Sau đó vội giật chiếc nhẫn ra khỏi tay ông ta rồi chuồn mất.
Hôm sau, thi thể Bá tước được phát hiện ở nơi chúng ta từng bí mật gặp nhau, cả cung điện náo loạn.
Bề ngoài ta và ông ta chẳng quen biết gì, nên chẳng ai nghi ngờ.
Và cũng chẳng có lý do gì phải nghi ngờ cả… vì ta đâu phải kẻ giết ông ta.
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, ta lại nhân lúc Hoàng tử Mars tắm mà đổi trả nhẫn thật về chỗ cũ.
Tất nhiên ta chẳng dám đeo thử lên tay mình đâu, sợ lắm.
Ta đứng nhìn chàng từ xa.
Chàng tắm xong, đeo nhẫn vào mà chẳng chút do dự.
Rồi chàng khẽ nhíu mày, lẩm bẩm: “Hôm nay ta thấy hơi lạ…” rồi đi thẳng về phòng.
…Khoan đã.
Ta nên sợ Hoàng tử Mars mới phải chăng?
Bá tước Randolf đã chết.
Và nghe đâu ông ta bị đầu độc.
Ta từng gợi ý ông ta đầu độc Hoàng tử Mars, nhưng tất nhiên chẳng nói thẳng, nên chẳng có gì liên kết đến Thủ tướng cả.
Ta đã cẩn thận phòng ngừa rủi ro từ lâu.
Kết quả, kẻ bị đầu độc lại là Bá tước.
Đây chắc chắn là lời cảnh cáo:
Kẻ nào dám động đến Hoàng tử Mars sẽ phải trả giá.
Thủ phạm là một kẻ đáng sợ, không để lại chút manh mối nào.
Nhưng Hoàng tử Mars hầu như chẳng có đồng minh trong cung, và trong số ít ỏi ấy, chẳng ai đủ khả năng làm chuyện kín đáo thế này.
Ta có liên hệ với các hội ngầm, lợi ích gắn bó, nên không thể là họ phản bội.
Vậy thì Hoàng tử Mars đã kéo được ai về phe mình?
Ta không biết.
Chính điều đó khiến ta kinh hãi.
Nói thẳng ra, trước giờ ta luôn coi Hoàng tử Mars là kẻ vô hại.
Dù có giết không được chàng thì cũng chẳng sao.
Việc đầu độc chỉ là đe dọa nhỏ nhặt.
Giờ thì mọi tính toán của ta đều sai bét.
Ta quyết định:
Bằng mọi giá, phải giết Hoàng tử Mars.
Ta phải đưa cháu trai mình lên ngai vàng.
1 Bình luận