Tập 05

Chương 02

Chương 02

Chương 2

Thứ Hai. Hôm nay phải đi học. A ha ha, vui quá đi mất. Tất nhiên là chẳng vui chút nào. Kỳ nghỉ quý giá đã bị hỏng bét bởi đủ thứ chuyện. Nếu lũ Thú nội tạng bị trầy xước thì đã thành vấn đề lớn rồi, nhưng kỳ tích thay, bộ sưu tập của Sakura-san vẫn bình an vô sự.

Sau cuộc tập kích bí ẩn của tên Kämpfer đó, tôi đã phải cắm cúi dọn dẹp hậu trường. Sakura-san thậm chí còn quan tâm hỏi han: 「Natsuru-san không bị thương là tốt rồi」. Quả nhiên người này là thiên sứ, là nữ thần. Sakura-san chấp nhận cái lý do 「gió giật mạnh thổi bay tấm biển quảng cáo vào」 một cách vô điều kiện. Riêng cái cửa sổ bị vỡ thì không tài nào lấp liếm được, nhưng Shizuku đã ra tay dàn xếp ổn thỏa.

Vì thức trắng đêm dọn dẹp nên hôm sau về nhà tôi ngủ say như chết. Cơm cũng chẳng buồn ăn, nhưng khi tỉnh dậy thì thấy đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng.

Tôi hỏi Harakiri Tora: 「Mày nấu đấy à?」

Nó đáp: 「Làm gì có chuyện đó. Thú nhồi bông thì nấu nướng kiểu gì.」

「Vậy là ai?」

「Cậu nghĩ là ai nào?」

「Nếu nghĩ theo lẽ thường thì chắc là Mikoto. Nhỏ đó dù tôi có bảo không cần thì vẫn cứ đến nấu mà.」

「Không phải đâu. Là một cô gái tóc dài, dáng người mảnh mai cao ráo. Tôi không biết tên, nhưng...」

「......Là Hội trưởng!」

Harakiri Tora hình như đã nhìn trộm qua cửa sổ, thấy sự việc êm xuôi liền mang đồ ăn đặt ở cửa rồi ra về.

「Ồ, người đó là Hội trưởng Shizuku sao?」

「Không thể tin được. Có bỏ độc không đấy?」

「Cũng có thể lắm.」

「Sau đó Akane-san và Mikoto-san cũng đến. Phần hai người họ nấu ở trong tủ lạnh ấy.」

Hoàn toàn không nhận ra luôn.

「Sao lại để trong nhà thế này.」

Sở dĩ tôi biết là vì bên cạnh có một cái nồi to đùng chứa đầy cà ri. Tôi kiểm tra tủ lạnh cho chắc thì thấy có món kho và súp miso. Món kho là do Akane làm. Mikoto chỉ có mỗi món tủ này thôi sao? Trong khi phần trước tôi còn chưa ăn hết.

Chuyện không lo thiếu đồ ăn cũng là điều tốt, nhờ đó tôi có thể đến trường mà không bị tụt huyết áp. Hôm nay tôi sẽ không biến thân thành con gái.

Lớp 2-4 Khoa Nam, như thường lệ, chỉ có thể mô tả là một tập đoàn ngốc nghếch. Ngay từ đầu đã chẳng có ai có ý định nghe giảng. Chúng không làm ồn, nên thoạt nhìn có vẻ nghiêm túc. Đó mới là chỗ tai hại.

Tất nhiên tôi cũng góp một phần vào cái sự tai hại đó, giữ vững tinh thần quên sách giáo khoa nhưng vì ngủ nên chẳng có vấn đề gì.

Tôi định sẽ dùng phương pháp không gây gánh nặng cho não bộ này cho đến giờ nghỉ. Kämpfer là thứ được hình thành dựa trên sự hy sinh to lớn mà.

「Yo, Senō.」

Người bắt chuyện là Higashida, thằng bạn cùng lớp quen thuộc. Nếu gom hết sự ngu ngốc trong không khí lại rồi thổi sự sống vào, ta sẽ có gã này.

「Nghỉ hè có đi đâu không?」

「Nói cái quái gì thế.」

Cầm đèn chạy trước ô tô vừa vừa thôi. Còn chưa thi cuối kỳ nữa là.

「Cái lịch trong đầu mày bị làm sao thế hả?」

「Thế này là vừa đẹp rồi.」

Nó làm bộ như muốn nói tôi chẳng hiểu gì cả.

「Nếu không chuẩn bị từ bây giờ thì làm sao chụp được ảnh bọn con gái mùa hè hả. Mày cũng là cố vấn đặc biệt của CLB Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ, hiểu giùm cái coi.」

Tại sao lại thành ra thế này chứ. Nhân tiện, chức cố vấn đặc biệt là một chức vụ trong CLB Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ Học viện Seitetsu do tên này chủ trì. Tôi đâu có nhờ, là nó tự ý gán cho tôi đấy chứ.

「Cảm giác về mùa là quan trọng lắm đấy.」

「Ảnh thì lúc nào chẳng được.」

Câu này nếu cắt riêng ra nghe cũng đàng hoàng phết, thế mới rắc rối.

「Mùa hè thì phải là áo tắm chứ. Tao muốn chụp cảnh biển làm nền quá.」

「Thích nói gì thì nói.」

Higashida hạ thấp giọng xuống một chút.

「Cái ảnh đó ấy, ảnh ấy.」

「Sao thế? Máy ảnh của mày hỏng à?」

「Không phải. Dạo trước tao bảo sẽ xuất bản tập sách ảnh cuộc thi Miss Con ấy.」

「Có vụ đó hả?」

「Đã phát hành trót lọt. Đây, phần của mày.」

Nó đưa cho tôi một cuốn sách khổ lớn được bọc trong túi giấy.

Đây là tập sách ảnh phi pháp chụp trộm các thí sinh tham gia cuộc thi Miss Con trong lễ hội văn hóa. Vì tập hợp toàn những nhan sắc xinh đẹp nên nghe nói đơn đặt hàng tới tấp.

「Đừng có mở ở đây đấy.」

「Biết rồi.」

「Senō Natsuru của Khoa Nữ cũng có trong đó đấy. Chụp chuẩn lắm.」

CLB Nghiên cứu Mỹ thiếu nữ về mặt tài chính chắc sẽ không túng thiếu trong một thời gian dài.

「Natsuru nữ nổi tiếng lắm đó nha. Số lượng con gái hỏi thăm còn nhiều hơn con trai. Chắc phải kiểm tra lại fanclub phi pháp thôi.」

Vừa đúng giờ nghỉ trưa, tôi cầm hộp cơm và rời khỏi lớp. Bên trong là cà ri. Nhà tôi cứ như sắp mở nhà hàng Ấn Độ đến nơi rồi.

Giờ ăn ở đâu đây. Nam sinh cầm cà ri và sách ảnh, nói sao nhỉ, trông cứ như kẻ khả nghi biến thái ấy.

Sau một hồi đắn đo, tôi quyết định đến thư viện.

Bình thường thì khó mà mang cà ri vào nơi có sách vở. Nhưng hiện tại thư viện đang sửa chữa nên rất lộn xộn, học sinh bình thường bị cấm vào. Ngược lại, chỗ đó lại vắng vẻ và không gây chú ý.

Thật may quá. Chuyện thư viện phải sửa chữa là do... xin lỗi, là lỗi của tôi.

Tôi ra khỏi tòa nhà học, đi bộ đến thư viện. Tạm thời cứ vào trong đã, nhưng ăn ở đâu đây? Chắc là sâu bên trong khu vực thi công. Nhưng mà thế này cứ như tội phạm đang lẩn trốn ấy nhỉ. Làm tôi nhớ đến bộ phim truyền hình cũ do David Janssen đóng chính.

「Chỗ này cấm vào đấy ạ.」

Có ai đó nói từ phía sau.

Tôi quay lại thì thấy một nữ sinh. Trông có vẻ là học sinh gương mẫu, thông minh, chắc là ủy viên thư viện rồi. Học viện Seitetsu chia khu nam nữ riêng biệt, nhưng thư viện là khu vực hỗn hợp duy nhất.

Cô gái nhắc nhở tôi có đôi mắt hơi híp và xệ xuống, tạo ấn tượng lúc nào cũng cười tủm tỉm. Đeo huy hiệu năm hai, nhưng trước giờ tôi chưa từng gặp. Tôi phiên bản Khoa Nữ còn trốn học nhiều hơn cả Khoa Nam mà.

Cách dùng từ cũng lịch sự một cách kỳ lạ, chắc tướng mạo quyết định tính cách là đây.

「Cậu có việc gì không ạ?」

「À không, thì là...」

Ánh mắt cô ấy hướng về phía tay tôi.

「Nếu cậu định ăn trưa thì ở đây không phải là chỗ thích hợp lắm đâu...」

「Nếu không phiền, cậu có muốn dùng phòng phía trong không?」

Chí lý. Nhưng tôi thích chỗ nào không gây chú ý cơ.

「À ừm, đó chẳng phải là phòng của ủy viên thư viện sao?」

「Hôm nay không có ai cả. Nếu cậu không chê đồ thừa thì có cả trà nữa ạ.」

Thế thì biết ơn quá. Tôi đồng ý.

Phòng dành riêng cho ủy viên thư viện (và thủ thư) nằm sâu bên trong quầy mượn trả. Tất nhiên tôi chưa vào đó bao giờ.

「Thư viện ra nông nỗi này nên ủy viên cũng chẳng có việc gì làm.」

「Hả......」

「Tuy không biết là ai, nhưng tôi mong người ta hãy dừng cái trò nghịch ngợm làm hỏng sách vở này lại.」

「Xin lỗi......」

「Dạ?」

「Không có gì......」

Tôi lỡ miệng xin lỗi. Tại lỗi của tôi và Mikoto mà.

「Được cậu xin lỗi thì tôi rất vui, nhưng Senō Natsuru-san, cậu hơi lỏng miệng quá đấy.」

「Hả......」

Bất ngờ đến mức tôi nín lặng, cô nữ sinh kia di chuyển nhanh như gió.

Một âm thanh *vút* vang lên, thứ gì đó lướt qua ngay trước mắt. Tôi chẳng hiểu chuyện gì, nhưng cảm nhận được sự nguy hiểm nên lăn ra sàn.

Tay cô nữ sinh lóe sáng. Cô ta đang cầm một vật trông như cây gậy dài. Không phải loại kiếm dùng trong đấu kiếm thể thao ít nguy hiểm, mà là loại cứng cáp dùng trong chiến đấu của kỵ binh ngày xưa.

Cô ta vung cây gậy đó. Lúc này tôi mới nhận ra. Là thanh kiếm Saber. Hơn nữa còn là một Kämpfer.

「Là kẻ nào!」

Lưỡi kiếm lao thẳng tới trước mắt. Tôi hoảng hốt lăn đi, tìm cách giãn khoảng cách.

Trong khoảnh khắc đó, tôi dồn lực vào cổ tay. Ánh sáng xanh nhạt lóe lên, cơ thể tôi chuyển đổi thành nữ.

Cô nữ sinh không tấn công nữa. Thay vào đó, trông cô ta có vẻ hài lòng.

Vừa đứng dậy tôi vừa bắn đạn lửa. Nó trúng trần nhà tạo thành vết cháy đen. Thôi kệ, đằng nào cũng đang thi công mà.

「Quả nhiên là Senō-san. Khi trở thành Kämpfer trông cậu thật dũng mãnh.」

Cô ta tao nhã cúi người. Tôi cũng theo phản xạ mà cúi đầu đáp lễ.

「Tôi xin mạn phép giới thiệu muộn, tôi tên là Nakao Sayaka. Lớp 2-1 Khoa Nữ.」

Vậy sao. Lớp bên cạnh lớp tôi à.

「Cùng lớp với Sakura Kaede-san.」

「Hừm......」

「Ara, cậu không có hứng thú sao?」

「Có thì có, nhưng bảo tôi phải nói gì với một con nhỏ đột nhiên lao vào chém người ta đây?」

Đương nhiên là thế rồi. Vũ khí xuất hiện bất ngờ thế kia thì biết ngay.

「Vậy để tôi tự nói nhé, tôi cũng là một Kämpfer giống như Senō-san.」

Vô lý hay đúng hơn là hành vi bạo lực. Dùng dao tấn công người khác thì khác gì kẻ giết người hàng loạt đâu.

Dù vậy lời lẽ lại lịch sự quá mức. So với những đứa như Akane cứ biến thân là mở miệng thô tục như bọn côn đồ thì cô ta đúng là mẫu mực theo một nghĩa nào đó.

「Cậu đang nghĩ, nhìn thế này mà trước khi biến thân cũng bình thường thôi, đúng không?」

Cô ta nói như nhìn thấu tâm can tôi.

「Đúng đấy. Thế, chém vào tôi cũng là hành động đàng hoàng à?」

「Chỉ là trong hình dáng này, tôi cảm thấy mình cần phải làm mọi việc cho chỉn chu thôi.」

Sayaka vẫn giữ nguyên nét mặt tươi cười. Nếu là Akane thì chắc máu dồn lên não làm ầm ĩ cả lên rồi.

「Muốn đánh nhau ở đây sao?」

「Nói đúng hơn là tôi muốn thỉnh cầu.」

「Cái gì?」

Cô ta tiếp tục. Tuy nói là thỉnh cầu nhưng vẫn chưa chịu thu vũ khí về.

「Nội dung câu chuyện cũng đơn giản thôi...... Senō-san, cậu có muốn về phe chúng tôi không?」

「Hả?」

「Cái gì cơ. Nói trước nhé, tôi không thích nói chuyện với kẻ cứ vung vẩy dao kiếm đâu.」

Trong một thoáng, tôi không hiểu cô ta đang nói gì. Mọi chuyện quá đường đột.

「Tôi nói là muốn cậu trở thành đồng minh của chúng tôi. Nếu có Senō-san gia nhập, chúng tôi sẽ được giúp đỡ rất nhiều.」

「Này này. Với lý do gì chứ. Mà ngay từ đầu tại sao các người lại là kẻ thù của tôi?」

「Vì chống lại Moderator.」

Lại nói mấy lời khó hiểu rồi. Bất định tố là cái gì. Lý thuyết của Einstein hay Bohr à?

「Có thể nói các cậu là những yếu tố bất định. Sự thật lẽ ra không nên trở thành thế này. Vậy nên mới đối địch.」

Lại là một chuyện hoang đường vô căn cứ. Bản thân Kämpfer đã là thứ hoang đường rồi, nên có chuyện gì xảy ra cũng chẳng lạ, nhưng lần này...

Nhưng mà, tôi đâu có định chống đối gì đâu.

「Tôi sẽ không trình bày những lý lẽ phức tạp. Điều tôi muốn nói là, tôi muốn cậu rời bỏ Hội trưởng Hội học sinh và sang phía bên này.」

「Bảo tôi phản bội Shizuku á?」

「Đúng vậy.」

Này. Hiểu lầm to rồi đấy. Từ đầu tôi có phải đồng minh của ả đâu. Nói trắng ra là tôi với ả như kiểu kẻ thù tạm ngưng chiến thôi. Giờ quay lại quan hệ thù địch ngay cũng được.

「Tôi với Hội trưởng thì......」

「Người đó đang có những động thái kỳ lạ, Moderator nói rằng chuyện này đã trở nên rắc rối. Nếu Senō-san về phe chúng tôi, mọi chuyện sẽ được giải quyết ngay tức khắc.」

「Nhưng mà......」

「Mời cậu sang phía bên này. Giữ nguyên hình dáng nữ giới.」

Đột ngột quá làm tôi quên cả việc tấn công Sayaka. Cái này trong bóng chày gọi là scout nhỉ. Hay trong công ty thì là săn đầu người. Lôi kéo nhân tài giỏi về làm của riêng.

Ôi chà, khó nghĩ ghê.

「Cậu đang phân vân điều gì vậy?」

「......Nhưng mà, tại sao lại là tôi?」

「Tại sao lại lôi kéo tôi chứ. Bộ không còn ai khác à?」

「Vì Senō-san là nhân vật nắm giữ chìa khóa. Đương nhiên rồi.」

Chìa khóa? Tôi á, ừm, chìa khóa?

「Hả? Thật á?」

「Vâng. Cậu là chìa khóa của cuộc chiến này.」

Lại nói chuyện không tưởng nữa rồi. Nghĩa là sao nhỉ. Tóm một đứa Kämpfer chẳng có gì đặc biệt (nói thế cũng hơi kỳ) như tôi rồi coi là nhân vật quan trọng à.

「Chìa khóa, chìa khóa kiểu gì cơ?」

「......Chiến đấu sao?」

「Rồi cậu sẽ hiểu thôi. Nếu cậu về phe chúng tôi thì sẽ giải quyết được. Còn nếu không...」

Sayaka không trả lời, liếc nhìn về phía lối vào.

「Có vẻ như bị quấy rầy rồi.」

Cô ta vung tay một cái *vút*. Thanh Saber biến mất như tan vào hư không.

「Tôi mong chờ một câu trả lời tốt đẹp.」

「Trả lời cái gì......」

「Và, đồng đội của chúng tôi có thể sẽ đến chào hỏi, mong cậu chiếu cố. Nếu cậu định ăn trưa thì giờ này đừng ngồi trong đó, ra ngoài thì hơn. Phía sau lưng thì không ai để ý đâu.」

Thật là tốt bụng quá... Mà khoan, ăn trưa thì không nói, chào hỏi là sao.

Sayaka chỉ nói thế rồi quay người, biến mất sau quầy. Tôi định đuổi theo nhưng cô ta đã nhảy qua cửa sổ, biến mất về phía khuôn viên Khoa Nữ.

「Cái gì thế không biết......」

Quay lại thì thấy Mikoto đang đứng ở cửa.

「Natsuru, cậu làm gì ở chỗ đó thế?」

「Làm gì là làm gì...... Cậu mới là đang làm gì đấy. Không phải cậu đến từ Khoa Nam sao?」

「Tớ định ăn trưa cùng cậu nên đi tìm.」

「Vào đây bằng cách nào?」

「Đã bảo là có mẹo mà lị.」

Nhỏ này, như mọi khi, đôi mắt tràn đầy sự hiếu kỳ. Cứ như đứa trẻ mẫu giáo không có ác ý vậy.

Khu vực nam và nữ được ngăn cách bởi hàng rào và cổng trong thư viện. Trừ những cách thức đàng hoàng ra, chắc chỉ có Ủy ban bình thường hóa quan hệ nam nữ hoạt động ngầm mới qua lại được.

Chuyện vừa xảy ra, có nên nói cho nhỏ biết không nhỉ.

Đó là một vấn đề nan giải, nhưng Mikoto chẳng bận tâm mà liến thoắng.

「Ăn cơm thôi. Đói bụng rồi chứ gì.」

「......Biết rồi. Ra ngoài đi.」

Chuyện của Sayaka để sau hẵng nói. Mikoto có vẻ hơi bất mãn.

「Ngoài á? Trong đó cũng được mà.」

「Phía sau vắng người lắm.」

Ra ngoài rồi đi vòng quanh tòa nhà. Quả nhiên, chỗ đó đang làm kho chứa vật liệu, lộn xộn một cách hoàn hảo.

Chúng tôi ngồi xuống như đang ẩn nấp trong bóng râm.

Mở nắp hộp cơm. Mùi cà ri rau củ bốc lên.

Mikoto ngó vào hộp cơm.

「Ồ, cà ri tớ làm nè. Cậu ăn trưa bằng cái này tớ thấy cảm kích ghê.」

「Không ăn thì hỏng mất. Ai bảo làm nhiều thế cơ chứ.」

「Nhắc mới nhớ, tớ với bé Akane có đến nhà Natsuru đấy.」

「Tớ ngủ nên chẳng nhớ gì đâu.」

「Thấy có đồ ăn đặt ở cửa ra vào......?」

「Cái đó nghe bảo là Hội trưởng làm đấy.」

Tôi trả lời tỉnh bơ. Cũng chẳng có gì phải giấu. Dù sao cũng ăn mất rồi.

Ngoài dự đoán, Mikoto mở to mắt ngạc nhiên.

「Hội trưởng á!!!」

「Ừ.」

「Người đó, thuộc kiểu người hay làm thế à?」

「Nghe đồn là nấu ăn giỏi lắm. Kiểu người cái gì cũng làm được ấy mà.」

「Không phải thế, ý là làm cho con trai ăn ấy.」

「Thì có sao đâu.」

Lạ thật, Mikoto ôm đầu.

「Ư... xuất hiện đối thủ đáng gờm rồi...」

「Đối thủ gì chứ, các cậu cùng màu Kämpfer mà.」

「Cậu ngờ nghệch thế này cũng đỡ ghê cơ.」

Nhắc mới nhớ, màu của Sayaka là gì nhỉ? Quên xác nhận mất rồi.

Ở tuổi này mà đã đờ đẫn là sao. Người ta gọi tôi là Natsuru Tiên Tri đấy nhé...... mà, thôi kệ.

Mikoto thở dài ngồi xuống cạnh tôi. Mở hộp cơm của mình ra.

Nhỏ này cũng cà ri. Thích quá mức rồi đấy. Khác với của tôi, cái này có đậu lăng. Nghĩa là, cái ở nhà tôi là do Mikoto cất công làm riêng à.

「Itadakimasu~」

Mikoto bắt đầu ăn ngấu nghiến. Tốc độ ăn của Mikoto rất nhanh. Lý do là phải giải quyết nhanh gọn không thì bị đối thủ nẫng tay trên mất. Nghe bảo là thói quen hình thành khi khai quật di tích Con đường Tơ lụa ở Trung Á.

「Ăn chậm thôi.」

「Chung quy cũng chỉ là cơm cà ri thôi mà.」

Thế rốt cuộc cậu có thích cà ri thật không đấy.

「Ư......」

Vừa ăn tôi vừa mở phong bì túi giấy. Tại lúc nãy suýt đánh nhau nên nó hơi nhàu nát. Chắc không ảnh hưởng gì đến bên trong đâu.

Vừa xúc cơm vừa liếc nhìn sách ảnh. Đối với người yêu sách thì đây là hành vi không thể tha thứ, nhưng thôi kệ đi.

Sách ảnh được đóng gáy chắc chắn, trông khá bắt mắt. Tên Higashida này, lấy cớ là sẽ tốn kém nên đã đầu tư tiền bạc ghê lắm.

Trang đầu tiên là ảnh của tôi. Hơn nữa còn là bộ cosplay trong cái 「Quán cà phê hầu như là hầu gái」 tổ chức ở Khoa Nữ. Cái bộ váy ngắn cũn cỡn ấy.

Phải nói sao nhỉ, hắn chụp tôi từ mọi góc độ. Chỉ biết thốt lên là tuyệt vời. A, đây là cái ảnh chụp kẹp giữa Sakura-san và Shizuku. Rõ nét kinh khủng. Có ghi cả dữ liệu cá nhân, nhưng tôi bỏ qua. Lật tiếp, lần này là Sakura-san của chúng ta. Vì cô ấy tham gia Miss Con với váy cưới nên ảnh cũng được in khổ lớn. Chiếc váy trắng thật sự rất đẹp.

Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn những bức ảnh. Quả nhiên là người trong mộng của tôi. Dù là 2D vẫn đẹp rạng ngời.

Tiếp tục lật. Hừm, Shizuku. Sao toàn ảnh chụp từ phía sau thế này, chắc là không có sơ hở nào chăng. Cũng có ảnh cuộc thi Miss Con. Cảnh cô ả cầm đoản kiếm nhảy lên. Góc chụp hơi hắt từ dưới lên thật xuất sắc, thể hiện trọn vẹn sự dũng mãnh của Shizuku. Đến cả phe anti-Shizuku như tôi cũng suýt bị hớp hồn.

Còn lại thì là các thí sinh khác. Quả nhiên kích thước và số lượng ảnh của Tam đại mỹ nhân Seitetsu vẫn áp đảo. Nếu tôi không phải là một thành viên trong đó thì chắc đã tận hưởng cuốn sách này hơn rồi.

「Được đấy chứ. Cho mượn cái coi.」

「Đừng có nhìn nhiều quá.」

「Hô, đẹp ghê ha.」

Chưa nói gì mà nhỏ đã giật lấy cuốn sách ảnh từ tay tôi. Như để trêu tức, nhỏ cứ nhìn chằm chằm vào chỗ của tôi mãi. Tôi ghé mắt nhìn từ bên cạnh.

「A......」

Tôi buột miệng kêu lên. Cô gái lúc nãy đang nằm ở trang đen trắng.

「Nakao Sayaka năm hai này sao thế?」

「Là thí sinh Miss Con mà.」

「Có trong này là đương nhiên rồi. Tớ cũng có nhìn lướt qua.」

Tôi không nhớ lắm. Dáng vẻ trong ảnh, tuy khuôn mặt giống nhau, nhưng kiểu tóc và ấn tượng thì cứ như hai người khác biệt.

「Người này bị sao?」

「Lát nữa nói cho.」

「Hưm. Thế, Natsuru.」

「Nuốt xong rồi hẵng nói.」

「Có Kämpfer mới tấn công rồi đúng không.」

「......Bên nào?」

「Bên nào là thế nào. Ở căn hộ của Sakura-san chứ còn đâu nữa.」

Với Mikoto thì đúng là vậy. Dù chỉ trong thời gian ngắn, nhưng đúng là đối phương cũng là Kämpfer.

「Sao thế?」

「Này, Natsuru này.」

「Hử?」

「Tớ, có nên sang phe bên kia không nhỉ?」

Nói cái gì thế. Tôi suýt nữa thì phun cà ri ra đường mũi. Mikoto đang làm mặt ngơ ngác.

「Đừng có nói tỉnh bơ như thế. Giật cả mình!」

「Bị ai rủ rê à?」

「Không phải. Tớ ấy à, đã suy nghĩ rất nhiều. Về việc nên làm thế nào trong tình huống này.」

Mồm nói thế chứ chắc chắn chưa nghĩ gì đâu. Đây là đứa con gái có thể đột xuất đi Mông Cổ cơ mà. Lúc nghe tin nó đào được hóa thạch khủng long ba sừng tôi còn ngạc nhiên hơn nhiều.

「Cậu không thấy thế thì sẽ thú vị hơn sao? Hỗn loạn lên ấy.」

「Làm loạn lên để làm gì.」

「Này nhé, người bên kia, có thể là Đỏ không chừng.」

「Người đó màu gì thì có liên quan gì đâu.」

「Nếu là Đỏ thì Hội trưởng cũng là Đỏ còn gì.」

Điểm này thì tôi hoàn toàn đồng ý. Hay đúng hơn, bản thân nhỏ này cứ hành động mà chẳng màng gì đến màu sắc. Quả nhiên là chủ nghĩa cá nhân trung tâm.

Trong khi tôi đang đau đầu vì bị Sayaka chiêu mộ, thì nhỏ này lại tự ý quyết định đi hay ở. Thần kinh thô hay là sao đây không biết.

Ăn xong cà ri rồi. Chắc phải rửa hộp thôi. Mùi nồng quá.

「Mày nghiêm túc đấy hả.」

「Chỉ là xem có thú vị hay không thôi.」

「Từ bé đến giờ vẫn vậy nhỉ. Chẳng thay đổi gì cả.」

「Nhớ chuyện ngày xưa hả?」

「Chứ còn gì.」

「Vậy à.」

Mikoto cười toe toét.

「Hừm, cậu nhớ ra tớ là bạn thanh mai trúc mã rồi à.」

「Natsuru lạnh lùng quá, tưởng cậu quên rồi chứ.」

Tự nhiên tâm trạng lại tốt lên. Tiêu chuẩn kiểu gì thế không biết.

Nhớ lại thì, hồi mẫu giáo nhỏ này cũng đã tranh giành bè phái rồi. Xoay quanh giờ chơi ở bãi cát mà gây gổ giữa đám con gái với nhau. Cứ như công ty nào đó vậy. Hơn nữa Mikoto còn hồn nhiên đi lại giữa hai phe, nên càng hỗn loạn hơn.

Ấn tượng nhất là cô bảo mẫu than phiền: 「Kondō-chan thật sự rất khó bảo」.

「Vậy nếu tớ chuyển sang bên kia thì cậu có buồn không?」

Tôi trả lời ngay tức khắc.

「Cũng không hẳn.」

「Cái gì chứ!」

「Lúc nào cậu chả tự tiện đi Nam Mỹ này nọ. Vừa nhập học xong đã nghỉ học, giờ còn nói gì nữa.」

「Ư ư ư......」

Mikoto phồng má lên như cá nóc. Thái độ thay đổi xoành xoạch. Tắc kè hoa à.

「Bạn thanh mai trúc mã có thể trở thành kẻ thù đấy nhé? Phải có chút dằn vặt, do dự hay giọt nước mắt hối hận gì chứ!」

「Dằn vặt thì dùng hết lúc biến thành con gái rồi.」

「Sao cậu vô tâm thế hả.」

「Vô tâm á.」

Tôi tự nhận thấy mình là cậu bé Natsuru mong manh dễ vỡ cơ mà.

「A~, tớ đúng là ngốc khi mong chờ một diễn biến kịch tính ở tên này......」

Lải nhải ồn ào quá. Nhìn cứ như đang nói chuyện với hộp cơm cà ri đã ăn xong, trông giống bệnh nhân nào đó.

「Mồ...... tớ sẽ đổi phe thật đấy.」

「Ái chà?」

Tôi tạm cất hộp cơm, lấy lại cuốn sách ảnh và mở ra. Nói là vậy chứ cũng chẳng định đọc kỹ, chỉ lật qua lật lại thôi.

Dù vậy, tôi hầu như chẳng biết tên ai cả. Tôi cũng tham gia Miss Con, nhưng đúng là không thể nhớ hết mọi người được. Chắc cỡ Higashida thì thuộc lòng rồi.

Có rất nhiều người đẹp. Vốn dĩ Khoa Nữ đã được tiếng là nhiều mỹ nhân, và đây là những người đẹp được tuyển chọn từ cuộc thi Miss Con.

Mikoto xen vào từ bên cạnh.

「Cô bé này, là năm nhất.」

Ngón tay cô ấy chỉ vào Ueda Makie lớp 1-5. Một cô bé có khuôn mặt thần tượng.

「Thì cùng trường có học sinh năm nhất cũng lạ gì đâu.」

「Thì là vậy, nhưng mà......」

「......Cô bé này, trông có giống tên Kämpfer đã tấn công ở nhà Sakura-san không?」

Có vẻ đang suy tư. Khác với cái kiểu khó ở kỳ lạ lúc nãy.

Tôi giật mình, nheo mắt nhìn kỹ.

「Vậy sao...... nhỉ.」

Đúng là có cảm giác giống giống, nhưng cũng có cảm giác khác. Chiều cao khác nhau, với lại lúc đó tối quá nên không nhìn rõ.

「Đúng không.」

「Cậu bảo thế.」

「Nghe cậu nói thì có vẻ giống thật......」

Nếu thực sự là Kämpfer phe địch thì phiền phức đây. Vì cùng lớp với Mikoto mà. Đúng là Ngô Việt đồng chu.

「Nếu thực sự là kẻ địch thì nguy to đấy nhỉ?」

「Tất cả mọi người ấy. Bọn họ tấn công nghĩa là biết phe ta rồi. Nhưng phe ta lại không biết phe họ, thế là cực kỳ bất lợi. Giống như buôn lậu mà biết đối tác hay không biết đối tác vậy, chênh lệch lợi nhuận ở chỗ đó đấy.」

Ví von nghe mờ ám quá, nhưng cũng hiểu được.

「Ra tay trước đi.」

Mikoto nói. Sao trông vui vẻ thế. Nhỏ này theo chủ nghĩa tấn công phủ đầu à. Chắc sẽ hợp cạ với mấy tay độc tài máu nóng lắm đây.

「Vụ đổi phe tính sao rồi.」

「Cái đó...... vì Natsuru khóc lóc van xin nên tạm hoãn.」

「Tôi xin lúc nào? Với lại có khóc đâu.」

Đúng là người phụ nữ kỳ lạ. Có bận tâm về tôi cũng chẳng được gì đâu.

「Sao cũng được. Tớ muốn ở cùng phe với Natsuru!」

Mikoto thỉnh thoảng lại thốt ra mấy câu như thế. Hồi mẫu giáo cũng khóc lóc đòi về cùng tôi, rốt cuộc là vì sợ đi nha sĩ nên định lợi dụng tôi để trốn. Kể từ đó, mấy câu thoại của nhỏ này tôi chỉ nghe một nửa thôi.

Thậm chí còn từng bảo 「Hãy cùng nhau chạy trốn thật xa」. Tưởng là bỏ nhà đi bụi kiểu gì, hóa ra là suýt bị người ta bắt đi Nam Mỹ nên định lôi tôi theo cho đỡ sợ.

「Nhưng mà ra tay trước á......」

「Không biết tổng cộng có bao nhiêu người chứ gì. Tấn công trước giảm bớt quân số đi. Về sau sẽ nhàn hơn. Ừ, quyết thế đi.」

「Thế nhỡ Ueda-san không phải kẻ địch thì sao. Nhầm một cái là dính dáng đến cảnh sát thật đấy.」

「Thì xác nhận là được chứ gì.」

「Bằng cách nào.」

「Hỏi. Cậu có phải Kämpfer không.」

「Ừ ha.」

「Đồ ngốc. Làm gì có chuyện nó trả lời đàng hoàng. Nhỡ bị coi là đứa dở hơi thì sao. Nếu là Kämpfer thật thì chắc chắn sẽ không trả lời đâu.」

Mikoto nói. Tôi cũng nói mấy lời tiêu cực, nhưng chuyện giống nhau cũng là yếu tố đáng lưu tâm.

「Nè Natsuru, ai là người rành về mấy cô gái này nhất nhỉ.」

「Chỗ tôi thì có Higashida.」

Về khoản này thì hắn nhạy bén lắm. Tên đó kiếm đâu ra danh sách Khoa Nữ, rồi có biệt tài học thuộc lòng chỉ trong một đêm. Việc lôi dữ liệu từ khuôn mặt hay cái tên với hắn dễ như ăn cháo.

「A~, Higashida-kun hả.」

「Phải rồi, cậu cũng biết nó mà.」

「Cứ nằng nặc đòi chụp ảnh, phiền chết đi được. Chẳng hiểu vui ở chỗ nào.」

「Thì cứ cho nó chụp là xong chứ gì.」

「Không thích. Nhỡ đâu nó đưa ảnh của Natsuru cho người khác thì sao.」

Đưa rồi đấy.

「Natsuru, cậu hỏi Higashida-kun thử xem. Về Ueda-chan ấy.」

「Tớ sẽ thử thăm dò chính Ueda-chan xem sao.」

「Thế thì được, nhưng cậu định làm thế nào.」

Mắt nhỏ sáng lấp lánh. Đôi mắt trẻ thơ tràn đầy sự hiếu kỳ.

「Vừa nãy cậu bảo không hỏi được chuyện Kämpfer mà.」

「Thì nói chuyện phiếm thôi. Tớ và Natsuru hai người cùng làm thì sẽ biết được nhiều thứ mà.」

Cũng đúng. Hỏi chính chủ và Higashida thì chắc sẽ làm sáng tỏ được kha khá chuyện.

「Vẫn còn đấy. Một người nữa.」

「Ai cơ.」

Tuy nhiên.

「Người rành rẽ về Khoa Nữ ngang ngửa Higashida-kun, Hội trưởng Hội học sinh.」

A, phải rồi. Chức trách mà, những việc đó cũng cần thiết. Nếu là Shizuku thì chắc chắn nắm được dữ liệu cá nhân khá sâu.

「......Việc đó, ai đi hỏi?」

Mikoto bồi thêm như thể đó là điều hiển nhiên.

「Natsuru chứ ai. Tớ ngại Hội trưởng lắm. Natsuru là thích hợp nhất.」

Tôi cũng ngại Shizuku lắm chứ bộ.

Ăn xong, Mikoto hét lên 「Uooo」 rồi chạy biến đi. Đi gặp Ueda Makie thôi mà làm gì khí thế dữ vậy.

Mà nhắc đến Ueda Makie. Không biết cô bé có phải Kämpfer không, nhưng cộng với Nakao Sayaka là hai người. Còn bao nhiêu người nữa nhỉ. Nếu dừng lại ở đây thì đỡ biết mấy.

Tự nhiên thấy chẳng có hứng thú gì. Dù vậy tôi vẫn quay lại bên trong tòa nhà.

Vẫn còn giờ nghỉ. Tôi bâng quơ ngước nhìn tòa nhà đang tập kết vật liệu thi công.

Chỉ có tầng đặt sách là đang sửa chữa, còn lại vẫn sử dụng được. Tức là phòng Hội học sinh vẫn hoạt động bình thường, và Shizuku cũng đang ở đó.

Tầng một quả nhiên lộn xộn, có chăng dây và đặt cọc tiêu công trường ghi 「Cấm vào」. Mấy cặp đôi lén lút hẹn hò chắc sẽ mừng húm vì có chỗ trốn, nhưng chỗ này nguy hiểm thật sự đấy.

Đương nhiên không thấy bóng dáng Sayaka đâu. Đang nghĩ chắc chẳng còn ai thì một cô gái bước ra.

「A...... Natsuru-san.」

「......Akane-chan?」

「Cậu làm gì ở đây thế.」

Là Akane. Cô ấy bước qua sợi dây thừng một cách khó nhọc.

「Tớ kiểm tra kho sách. Bị ướt nên hỏng nhiều lắm......」

Nhắc mới nhớ cô nàng là ủy viên thư viện.

Nghe đồn cô ấy là người nhiệt tình nhất trong số các ủy viên, từ việc kiểm tra sách hư hại đến việc cho mượn đều làm rất chỉn chu. Quả không hổ danh người yêu sách, trái ngược hoàn toàn với kẻ chỉ cần qua loa là được như tôi.

Chính vì thế, khi nghe tin tôi và Mikoto làm hỏng một lượng lớn sách, cô ấy suýt ngất xỉu, miệng cứ lẩm bẩm 「Hận lắm, hận lắm」.

「A...... không, cũng chẳng có việc gì.」

「Natsuru-san đang......」

「Phải rồi, tớ có chút chuyện muốn hỏi.」

Thật ra là định lên tầng trên, nhưng giờ thôi cũng được.

「Chuyện gì vậy ạ.」

「Cậu có biết cô gái tên Nakao Sayaka không?」

Akane trả lời ngay.

「Vâng...... cô bạn ở lớp 1 ấy ạ......」

「Ủy viên thư viện hả?」

「Vâng. Nhưng mà, không phải là người nhiệt tình lắm...... có vẻ như miễn cưỡng làm thôi. Hơi có phong cách Gal, kiểu con gái thời nay ấy mà......」

「Vậy à......」

Tôi không biết thì lại thành ra lạ lẫm. Tính cách khác biệt chắc là do sự khác nhau giữa trước và sau khi biến thân. Vì là lớp bên cạnh nên có thể gặp mặt, nhưng mà... chà.

「Nakao-san, có chuyện gì sao ạ......?」

「Không có gì.」

Thực ra là có rất nhiều chuyện, nhưng tôi cảm thấy nói ở đây cũng chẳng giải quyết được gì.

「Nghe bảo sách ở kia sẽ bị hủy bỏ toàn bộ à.」

「Cái nào giữ được thì tớ sẽ giữ. Lãng phí lắm. Nhưng chắc phải mua lại khá nhiều......」

Vừa nói cô ấy vừa nhìn tôi bằng đôi mắt trách móc. Ấy chết, thành thật xin lỗi ạ.

「Hội học sinh đã cấp ngân sách nên tớ định sẽ mua sách mới cho đủ bộ. Tớ đang định đi nhà sách hoặc thư viện thành phố......」

Akane ngước mắt nhìn lên.

「Natsuru-san...... có thể đi cùng tớ được không?」

「Hả, tớ á?」

Không phải tự mãn chứ lịch sử đọc sách của tôi hầu hết là truyện tranh. Chữ nghĩa thì sách giáo khoa là đủ rồi. Hơn nữa truyện tranh đọc xong một tiếng sau là quên sạch nội dung nên chẳng tích lũy được gì.

Quyển Death Note tôi đọc đi đọc lại ba lần, lần nào cũng thấy đầy ngạc nhiên mới mẻ.

Thần chết mà lại thích táo cơ đấy.

「Ưm......」

「Tớ đi cùng chắc cũng chẳng giúp ích được gì đâu.」

「Kh...... không sao đâu ạ.」

Mặt Akane đỏ lên, cô ấy nói tiếp.

「Đi cùng Natsuru-san, ừm, tớ cũng học hỏi được nhiều thứ...... Chọn sách ấy mà, chỉ cần nhìn thôi cũng...... sau đó, nếu được cùng đi ăn, thì tớ vui lắm...... có lẽ......」

Đoạn cuối giọng nhỏ dần, chẳng nghe rõ đang nói gì.

Chắc là đi nhà sách và thư viện thôi, có gì vui đâu nhỉ. Đọc trộm truyện tranh là bị cấm đấy nhé.

「V-Với lại, sách bị ra nông nỗi này, ừm...... Natsuru-san cũng... có trách nhiệm.」

Bị lôi cái đó ra thì tôi yếu thế thật.

「Ng-Người không biết quý trọng sách vở...... tớ nghĩ sẽ không có cái chết tử tế đâu ạ......」

Đó là đe dọa à?

「Mà, cũng được thôi.」

「A...... tốt quá......」

Không hiểu sao Akane thở phào nhẹ nhõm. Tôi cũng thấy nhẹ lòng đôi chút. Tương lai tôi muốn có cái chết tử tế.

「V-Vậy thì, sau giờ học ngày mai được không ạ......?」

「Được.」

「Hãy đợi tớ ở trước nhà ga nhé...... Hai chúng ta, cùng đi xem. Hai chúng ta.」

Akane nhấn mạnh chữ "hai chúng ta" một cách không cần thiết.

Tôi đồng ý tất cả. Cùng lúc đó chuông báo hết giờ nghỉ vang lên.

Tuy không gặp được Shizuku nhưng thôi kệ. Để lần khác vậy.

Akane trông có vẻ vui vẻ quay trở về Khoa Nữ.

Về đến lớp thì giáo viên cũng vừa vào nên không nói chuyện được với Higashida. Tôi muốn giải quyết nhanh gọn nên đến giờ nghỉ tiếp theo hỏi ngay.

Higashida hơi nhăn mặt:

「Mày, mồm thì nói một lòng một dạ với Sakura-san, thế mà vẫn đi check hàng cô em khác hả. Tao không định can ngăn đâu nhưng...」

「Vẫn một lòng một dạ nhé. Nhưng chuyện này là chuyện khác.」

「Mày cũng thân thiết với Senō Natsuru nữ nữa mà.」

「Chuyện của nhỏ đó giờ không bàn. Gần đây có chuyện gì lạ không nhỉ?」

「A~, kiểu như Ueda-san nhận được thú nhồi bông hay gì đó, mày chưa nghe thấy à?」

Khả năng thu thập thông tin của thằng này đáng sợ thật. Sao đến cả cảm tưởng cá nhân cũng biết thế.

「Không có gì đặc biệt đâu. Hình như lễ hội văn hóa vui lắm. Được tham gia Miss Con cũng là kỷ niệm đẹp, cô ấy bảo thế.」

「Gì thế. Là con gái thì phải có thú nhồi bông chứ.」

「Thì cũng có, mày biết gì khác không.」

「Để xem nào. Lúc nào cũng vui vẻ hoạt bát. Nghe bảo đậu buổi thử giọng của công ty nào đó, chắc là có chí tiến thủ. Bố mẹ đều làm ở công ty thương mại. Có một đứa em gái.」

「Em gái?」

「Hôm lễ hội văn hóa có đến đấy.」

Vậy à. Thì người nhà cũng được vào mà. Là con một như tôi nghe cũng thấy hơi ghen tị.

Tôi cảm ơn Higashida qua loa. Sau đó hắn còn lải nhải về việc đề cử vào ban cán sự cấp cao của Hội nghiên cứu Mỹ thiếu nữ, nhưng tôi lờ đi.

Giờ tiếp theo là...... a~, Hội trưởng.

Gặp Shizuku thấy u sầu quá. Nếu hỏi thích hay ghét thì nghiêng về phía ghét hơn, thế mà ả chẳng thèm để ý đến tâm trạng của tôi gì cả. Cảm giác như ả lớn hơn tôi cả đống tuổi vậy.

Hôm nay thôi không gặp nữa. Dạo này cứ phải chạm mặt Shizuku suốt. Thi thoảng cũng muốn tránh xa cái mặt nạ lạnh lùng đó ra. Phải đi gặp Mikoto. Phải sang Khoa Nữ.

Tôi đã quyết định qua cổng ngăn cách nam nữ an toàn rồi mới biến thân thành nữ. Chờ đến sau giờ học. Giờ học thì cứ ngủ là qua thôi, xong xuôi là chạy đến thư viện.

Ừm, Mikoto học năm nhất. Chắc chưa về đâu nhỉ.

Vừa định chạy thì có tiếng gọi từ phía bên kia.

「Nātsuru.」

Mikoto đang vẫy tay.

「Muộn quá đấy. Tớ định về rồi.」

「Muộn gì mà muộn. Giờ học vừa mới kết thúc còn gì.」

Lý lẽ kiểu gì chưa nghe bao giờ.

「Tớ hoạt động theo giờ chuẩn Brazil.」

Mikoto bắt đầu liến thoắng. Nhỏ này nóng vội thật.

「Higashida-kun thế nào rồi?」

「Hưm, chỉ hỏi được dữ liệu bình thường thôi. Cấu trúc gia đình chẳng hạn.」

「Gì thế. Natsuru đúng là vô dụng thật đấy. Cậu không nghĩ là phải giúp ích hơn chút sao?」

「Đi mà nói với Higashida ấy! Thế này là đủ chi tiết lắm rồi. Cậu thì sao?」

「Tớ đã nói chuyện với Ueda-chan rồi.」

「Biết được gì không?」

「Thế thôi.」

「Rồi sao?」

「Chết đi!」

Theo phản xạ, hai tay tôi vươn tới cổ Mikoto.

「Kyaa, làm gì thế! Đồ vũ phu bạo lực!」

「Gì mà kết thân chứ!」

「Đồ vô dụng là cậu mới đúng!」

「Thì có sao đâu, Ueda-chan dễ thương mà!」

Chắc chắn lại nói mấy cái như cách kết thân với bộ tộc ở Châu Phi chứ gì.

Sao mà được. Bắt người ta làm còn mình thì thế này. Không bóp chết ở đây thì ắt hẳn sẽ nói thừa thãi.

「Này Natsuru, buông ra coi! Cậu là Kämpfer nên khỏe lắm đấy!」

「Im đi. Thế, lần tới có chịu điều tra đàng hoàng không hả?」

「Điều tra điều tra. Điều tra mà!」

「Đừng có nói dối đấy.」

「Không có nói dối!」

Tôi buông tay ra. Tuy không dùng lực mạnh như lời nói, nhưng Mikoto vẫn làm bộ ôm cổ, ho sù sụ.

「Tưởng chết rồi chứ.」

「Chết thế nào được.」

「Tưởng chết xong bị làm nhục luôn chứ.」

「Làm gì có chuyện đó!」

Tôi có sở thích quái đản nào đâu.

Mikoto nới lỏng cổ áo một chút.

「Chuyện Hội trưởng thế nào rồi?」

「Natsuru?」

「Chưa đi hỏi.」

「Cậu cũng có làm đàng hoàng đâu!」

Tay nhỏ vươn tới cổ họng tôi còn nhanh hơn tôi kịp né.

「Tớ đã hỏi Higashida rồi mà!」

「Hội trưởng chắc chắn biết rõ hơn! Cậu dám lờ đi phần mình mà định giết tớ hả!」

「Cậu...... này, khó thở......」

「Chết đi!」

Con nhỏ này, hoàn toàn không nương tay. Mười ngón tay dùng sức mạnh khủng khiếp cắm vào cổ họng tôi. Gueee.

「Dừng lại dừng lại, đồ ngốc!」

「Xin lỗi mau.」

「...」

「Chết hay xin lỗi tớ, chọn một trong hai mau!」

Cái nào cũng vô lý cả. Hơn nữa trước mắt tối sầm lại, sâu trong đầu bắt đầu tê dại.

「Không xin lỗi nhưng tớ sẽ làm đàng hoàng.」

Bắt xin lỗi thì vô lý quá mà.

Mikoto buông tay ra. Ánh mắt vẫn hằn học. Tuy không bằng Akane sau khi biến thân, nhưng sao phụ nữ quanh tôi toàn mấy người thế này nhỉ.

「Vậy đi hỏi Hội trưởng nhé?」

「Đi. Từ ngày mai.」

「......Không làm tử tế là tớ không nấu cơm cho nữa đâu.」

「Tạm thời thì không cần cà ri nữa.」

「Cà ri.」

「Cái gì.」

Trong miệng sặc mùi gia vị rồi. Tôi là Ki-ranger chắc.

「Cậu cũng phải điều tra về Ueda-san đàng hoàng đấy.」

Mikoto 「Hừ」 một tiếng, quay mặt đi một cách lộ liễu.

「Kết thân rồi nên không sao đâu. Tớ đã hứa lần tới sẽ đến chơi rồi.」

Hóa ra là có làm việc cần làm à.

「Thế nên, trước khi tớ đến chơi, cậu phải điều tra cho tớ nhiều thứ vào, không thì rắc rối lắm. Hiểu chưa!!」

「Biết rồi.」

Chết tiệt, lý lẽ đúng đắn nên càng bực mình.

「Được được ngoan lắm. Thế thì hôm nay tớ lại đến nấu cơm cho.」

Mikoto có vẻ hài lòng, khoanh tay gật gù.

「Đã bảo không cần mà!」

Nhà tôi không phải tiệm cà ri. Nhờ ơn Mikoto mà hai cái nồi đầy ắp cà ri, trong tủ đông cũng có cà ri đóng đá.

「Thích món khác à? Nếu vậy thì tớ nấu.」

「Không phải là mì ramen đấy chứ.」

「Sao cậu biết?」

Món tủ của cậu chỉ có hai món đó thôi còn gì. Hồi trước có mang món kho đến nhưng là đồ làm sẵn.

「Quyết vậy đi.」

Tuy từ chối hơi thô lỗ thay vì lịch sự, nhưng Mikoto xụ mặt ra mặt.

「Cậu, ghét đồ tớ nấu đến thế à?」

「Không phải ghét mà là ngán.」

「Đồ tồi! Không còn cách nói nào khác à!?」

「Toàn cà ri với mì ramen thì bình thường ai chả ngán!」

「Vậy hôm nay không nấu nữa. Không thèm đi nấu cho cậu nữa.」

Đúng ý tôi rồi. Đang thèm cơm rang đóng gói đây.

「Sẽ không bao giờ đi nấu cho cậu nữa.」

「Tớ cũng đâu có ép cậu đến đâu.」

「......Nhờ Akane-chan nấu cho đi.」

Tôi thành thật bảo thế. Ngay lập tức, Mikoto lườm tôi cháy mặt.

「Đồ ngốc!」

Lại gọi là ngốc à.

Tuy nhiên, tại sao lại phải chạy nhỉ. Suy nghĩ của nhỏ đó chắc cả đời tôi cũng không hiểu được đâu.

Mikoto quay lưng hét lên 「Chết quách đi」 rồi chạy biến. Quả không hổ danh người phụ nữ từng tuyên bố rèn luyện để chạy trốn khỏi đội tuần tra biên giới. Thoáng cái đã biến mất khỏi tầm mắt.

Tôi vừa ôm cổ họng vừa lê bước về nhà.

「Akane-cha......」

Đã giải trừ biến thân từ lâu rồi. Nhưng đòn sát thủ của Mikoto vẫn làm cổ họng tôi đau rát. Nương tay hay gì đó chắc không có trong từ điển của nhỏ.

Định ghé cửa hàng tiện lợi mua gì đó nhưng lại thôi. Tủ lạnh còn cả núi cà ri.

Trời vẫn còn sáng vì ngày dài. Vừa nãy trước mắt tôi tối sầm lại cơ mà.

Về đến nhà. Ái chà, đèn cửa sổ lại sáng.

Lần trước cũng thế, lúc đó Akane đã vào phòng. Hình như tôi quên khóa cửa, nhưng chuyện này cứ tiếp diễn thì bất an thật. Có vấn đề về an ninh rồi.

Chắc lại là Akane thôi, tôi tháo giày vứt bừa bãi rồi chạy lên phòng mình.

Tại đó tôi nuốt lời vào trong.

Chà, ngạc nhiên chưa. Người trong phòng không phải là Akane.

Là Hội trưởng Shizuku.

「Phòng con trai mà cũng gọn gàng phết nhỉ.」

Vừa thấy tôi Shizuku liền nói. Tôi bị bất ngờ, miệng há hốc ra như con hà mã. Cũng muốn đáp lại nhưng quên mất cách phát âm rồi.

「Sao thế? Quên tiếng Nhật rồi à?」

「Thái độ đó với khách đến chơi là không tốt đâu nhé.」

「......Có phải khách khứa gì đâu!」

Cuối cùng tôi cũng hét lên được. Xâm nhập trái phép không được tính là đến chơi. Dù là người quen cũng thế.

「Vào bằng cách nào thế. Cửa, không khóa à?」

「Nhắc mới nhớ là có khóa đấy. Ý thức phòng chống tội phạm tốt lắm.」

Nói cứ như chuyện người dưng ấy. Thế rốt cuộc là mở kiểu gì hả.

「Ngồi xuống đi.」

Tại sao ở nhà mình mà lại bị người khác sai bảo thế này. Mà thôi cứ ngồi đã.

Nhưng mà, đạo đức phụ nữ thời nay bị sao thế này. Trở thành Kämpfer là khiếm khuyết đủ thứ à.

Lần trước bị Akane chơi một vố, lần này lại đến ả. Bộ nghĩ tự ý vào nhà người khác cũng giống ăn trộm không.

Shizuku không mặc đồng phục mà mặc thường phục, khác với màu đen lần trước, lần này mặc đồ sáng màu. Đáng sợ là chỉ thế thôi mà độ thanh thuần tăng lên 50%.

Mà cô ả này sống ở đâu nhỉ. Nghĩ lại thì tôi chẳng biết gì về đời tư của ả cả.

「Đến đây làm gì?」

Cô ta ngồi xếp bằng vẫn nguyên đồng phục. Khó khăn lắm hôm nay tôi mới định không gặp, thế mà...

「Tại sao Hội trưởng biết được?」

「Có vẻ như, định gặp tôi vào ban trưa nhưng lại thôi nên cảm thấy không biết đi đâu về đâu nhỉ.」

Sao biết hay thế. Cô là Esper à. Chuyện đi đâu về đâu thì không nói. Tôi không định lảng tránh đâu.

「Hôm qua có ăn cơm không?」

「Ăn rồi. Cố gắng ăn đủ ba bữa...... a.」

Nhắc mới nhớ, đồ ăn người trước mặt làm để ở cửa ra vào. À ừm, hình như là Pot-au-feu và salad. Đang ngập trong chế độ ăn toàn cà ri nên thấy ngon tuyệt.

「Thế thì tốt. Phải chú ý sức khỏe nhé.」

Lo lắng cho cái gì của tôi thế.

「Mikoto hay nấu cơm cho nên tôi không lo thiếu đồ ăn đâu. Tuy toàn là cà ri. Akane-chan thi thoảng cũng nấu cho nữa.」

Gương mặt Shizuku thoáng vẻ không hài lòng. Này này, không nghe thấy tôi nói gì à.

「Ngon lắm đấy.」

Không thấy trả lời nên tôi bồi thêm. Không biết có hiểu hay không. Việc đọc vị được gì từ gương mặt ả vốn dĩ đã khó rồi.

「......Thế, việc chính đến đây là gì?」

「Hôm qua, cậu tắm ở nhà Kaede phải không.」

「Đúng vậy.」

Cuối cùng cũng vào đề. Dài dòng văn tự quá.

「Cái vòi hoa sen bị làm sao?」

「Trong lúc cậu tắm, tôi đã nhận được cái này.」

Shizuku lấy ra con thú nhồi bông Hiaburi Lion. Hơn nữa còn là con ở nhà Sakura-san.

「......Này, cái này không phải là thú nhồi bông Sakura-san rất trân trọng sao!?」

Thảo nào lúc ở phòng thay đồ cứ muốn vào phòng tắm, hóa ra là nhắm đến cái này à. Trong lúc Sakura-san và Akane đang tranh cãi thì đã "mượn tạm" chắc. Không thấy tội lỗi gì sao.

「Cái này, vì Kaede rất trân trọng nên tôi nghĩ nó có thể là manh mối gì đó.」

Shizuku đặt nó lên ngón trỏ, xoay vòng vòng. Khéo tay ghê.

「Kanden Yamaneko nhà tôi thì chẳng biết gì cả. Câu cửa miệng của nó là có những chuyện nó không biết.」

「Con thú nhồi bông vô dụng thế.」

「Tôi chợt nghĩ không biết đám Thú nội tạng chỗ Senō-kun thế nào.」

「Con này à.」

Vì thế mà xâm nhập gia cư bất hợp pháp sao. Khả năng hành động của phụ nữ thật đáng sợ. Tôi nhìn lên bàn. Harakiri Tora nãy giờ vẫn im lặng bỗng giật mình.

Shizuku nhìn chằm chằm vào Harakiri Tora.

「Xin chào.」

「X... xin chào.」

Harakiri Tora cất giọng Shizuka-chan. Nó đang run rẩy.

「Khi tôi vào phòng cậu cũng chẳng nói năng gì nhỉ. Tại sao vậy?」

「Cái đó là...」

「Vâng......」

「Lúc tôi mang cơm đến, cậu cũng nhìn từ trên cao xuống suốt đúng không.」

Harakiri Tora hoàn toàn khiếp sợ. Mang tiếng là thú nhồi bông mà hèn thế. Mà, bị Shizuku đe dọa thì tôi cũng khóc thét thôi.

「Lên tiếng một câu cũng được chứ sao.」

「Thế cũng thất lễ lắm ạ.」

「Ara, tôi không sao đâu. Chắc không phải cậu định giám sát hành động của tôi đấy chứ.」

「Không có không có.」

Harakiri Tora ra sức phủ nhận. Cái cổ với phạm vi cử động hạn hẹp lắc lấy lắc để.

「Hả!」

「Kiến thức uyên bác nhỉ.」

「Vậy à. Thế thì tốt.」

Shizuku giơ con Hiaburi Lion ra.

「Cậu có biết con thú nhồi bông này không?」

Harakiri Tora cầm lấy Hiaburi Lion. Ánh mắt cũng trở nên nghiêm túc. Hoàn toàn nghe theo lời Shizuku. Màn đối đáp vừa rồi có vẻ khá hiệu quả.

「Là Hiaburi Lion nhỉ...... Series trước cả Thú nội tạng cơ mà.」

「Đặc biệt thế nào...... hửm.」

Mắt Harakiri Tora trở nên sắc bén, đấy là theo chủ quan của tôi, nhưng có sự thay đổi.

「Cái này, còn sống đấy.」

Người hét lên là tôi.

「Có nói năng gì đâu.」

「Giống như dịch vụ điện thoại di động ấy nhỉ. Mà, đúng vậy.」

「Còn sống, tức là cũng có chức năng sứ giả giống mày à!?」

Thật đơn giản.

「Uo!」

Đột nhiên có tiếng xì hơi từ miệng Hiaburi Lion. Giật cả mình.

「Nói được đấy ạ. Chỉ là giữa chừng có thể lăn ra ngủ thôi. Nếu ví với con người thì giống như ông cụ hơn 80 tuổi ấy.」

Harakiri Tora dùng chân trước ngắn tũn vỗ vỗ vào Hiaburi Lion. Nếu là làm phép thì đơn giản quá.

「Hít sâu nào. Lâu rồi không nói nên chưa quen chứ gì.」

Harakiri Tora dùng giọng Shizuka-chan để dỗ dành. Cảm giác như Nobita vậy.

「A...... a...... ê, a......」

Hiaburi Lion phát ra tiếng nói. Hưm, giọng trầm ghê. Như người lồng tiếng phim Âu Mỹ ấy.

「A~...... đây là...」

「Đây là nhé.」

Harakiri Tora định giải thích sự tình thì Shizuku giật lấy Hiaburi Lion.

「Bỏ qua giải thích chi tiết đi. Ngươi có biết mình là ai không?」

「Biết chứ......」

Ồ, nói được đàng hoàng rồi kìa.

「Kämpfer Đỏ......」

「Có biết ta là ai không?」

「Không biết.」

Shizuku đặt con thú nhồi bông lên bàn để tôi và Harakiri Tora cùng thấy.

「Làm tốt lắm. Chỉ là không nói thôi chứ không phải đang ngủ nhỉ.」

「Vậy là sao? Sứ giả đầu tiên à?」

「Nào nói đi. Ngươi có phải là Moderator không?」

「Cũng đại loại thế.」

Hiaburi Lion ho khù khụ. Phòng tôi bụi bặm thế sao.

「Các người biến chúng ta thành hình dạng này với mục đích gì.」

「Đừng nói là không biết nhé.」

「Để bắt chiến đấu......」

「Tại sao lại phải chiến đấu. Mục đích là gì?」

Câu hỏi xoáy vào trọng tâm của Shizuku nhận được câu trả lời ngắn gọn. Tuy nhiên, cái này thì đến tôi cũng biết.

Chắc không phải là bàn tay ma quỷ đang âm mưu xâm lược trái đất đâu nhỉ.

「Người điều hành (Moderator) rất phiền lòng.」

「Đừng có im lặng.」

Vòng tay của Shizuku lóe sáng. Biến thân trong nháy mắt. Cô ả triệu hồi đoản kiếm bên tay phải, kề vào cổ Hiaburi Lion.

「Đầu và thân lìa nhau thì cảm giác thế nào nhỉ.」

Đe dọa thú nhồi bông cũng không nương tay. Không biết cắt ra thì có chết không, nhưng mắt Hiaburi Lion đảo liên hồi, chắc là có sát thương đấy.

Con thú nhồi bông hoảng hốt.

「Nói, tôi nói.」

「Không chịu chiến đấu thì rắc rối lắm.」

「Chúng ta không thấy rắc rối.」

「Là Moderator. Người đó có lẽ sẽ thấy rắc rối.」

「Thế Moderator rốt cuộc đóng vai trò gì? Vốn dĩ có phải con người không?」

Hiaburi Lion vừa ho sù sụ như người già vừa bắt đầu kể. Nội dung câu chuyện phải nói là kinh ngạc, à không, xa rời thực tế.

「Cái quái gì thế.」

Là chuyện ở một thế giới khác xa xôi (con thú nhồi bông dùng cách diễn đạt này). Ở đó, có hai thế lực lặp đi lặp lại những cuộc chiến không hồi kết.

Quá nhiều tranh chấp khiến cả hai phe kêu trời, họ đã tạo ra một người hòa giải trung lập gọi là Moderator.

Moderator nghĩ ra một phương pháp để giải quyết tranh chấp. Đó là quyết đấu thông qua người đại diện.

Bên nào thắng trong cuộc quyết đấu thì đồng thời cũng trở thành người chiến thắng của thế giới đó.

Để đảm bảo công bằng, người đại diện được quy định không phải là thực thể của thế giới đó.

Vì thế Moderator tìm kiếm học sinh cấp 3 ở trái đất - tức cư dân của thế giới khác, biến họ thành Kämpfer, chia thành Đỏ và Xanh, rồi bắt họ chiến đấu.

Người nói câu đó là tôi.

「Thành ra là thế đấy.」

「Ngu ngốc!」

Tôi cốc đầu Hiaburi Lion. Con thú nhồi bông lăn lóc.

「Tức là bọn tôi đang đánh nhau thay cho mâu thuẫn nhà người khác à?」

「Tự tiện làm trò gì thế hả. Chẳng liên quan gì cả!」

「Cũng không hẳn là không. Chỉ những người được Moderator nhắm trúng mới có thể trở thành Kämpfer thôi. Tuổi tác với nhiều thứ khác nữa......」

「Tự tiện quyết định thế người ta cũng khó xử đấy. Với lại, nhờ thế mà tôi phải mang hình dáng con gái đây này.」

「Cái đó là vì, ở thế giới bên kia chiến đấu là công việc của phụ nữ. Đàn ông thì lo hậu phương nên...」

「Gì vậy trời.」

Lý do thì hiểu rồi, nhưng tôi bị biến thành con gái đấy. Phiền phức kinh khủng. Tại sao lại phải chiến đấu vì cái thế giới chưa từng thấy bao giờ chứ.

Bọn chúng thích thắng thì cứ tự tay mà giết nhau đi. Tôi muốn tiến triển tình cảm với Sakura-san cơ.

Shizuku túm lấy Hiaburi Lion.

「Chuyện vừa rồi là thật sao?」

「Hừm......」

「Là thật đấy.」

「À ừ thì...... ơ, sắp buồn ngủ rồi.」

「Chúng ta bị bắt chiến đấu vì lý do đó sao?」

Shizuku nhìn chằm chằm vào con thú nhồi bông.

Khi người phụ nữ này làm thế, luồng khí lạnh như đá khô tỏa ra. Tôi nghĩ kiếp trước chắc ả là tảng băng trôi quá.

「Thế, ngươi là Moderator à?」

「Hả......」

「Không phải. Bị Moderator ra lệnh nên mới có hình dạng này thôi...」

「Ta muốn nghe thêm chút nữa.」

Shizuku giơ Hiaburi Lion lên cao quá tầm mắt.

「Tại sao chúng ta phải chiến đấu?」

「Đâu nhất thiết phải biến học sinh cấp 3 thành Kämpfer. Lực lượng phòng vệ cũng được mà. Ta muốn biết lý do tại sao lại là học sinh cấp 3. Tại sao?」

Lời thoại của Hiaburi Lion ngưng bặt.

Shizuku cầm chân nó lắc lắc vài cái. Không phản ứng.

「Ngủ mất rồi.」

Đặt xuống chiếu tatami.

「Giờ cứ tạm thế này đã.」

Cô ả bình tĩnh thật. Bị thú nhồi bông lờ đi (thật ra là ngủ) mà cũng không nổi giận.

Chẳng biết trong lòng nghĩ gì.

Cô ấy lật cổ tay xem đồng hồ. Đồng hồ trong phòng tôi bị tôi phá hỏng rồi mua cái mới, nhưng có vẻ chạy không tốt lắm. Cứ chạy nhanh hoặc chậm cả chục phút.

「Senō-kun, chưa ăn cơm đúng không.」

「Ừ. Đói meo rồi.」

Không ăn vặt gì cả. Thêm nữa là có Shizuku ở đây, lại bắt đầu màn thẩm vấn Hiaburi Lion nên cũng chẳng chuồn đi được.

「Tôi mượn bếp nhé.」

「Hả?」

「Sao cơ?」

Shizuku nhíu mày lộ rõ vẻ không hài lòng.

「Tôi đã bảo là tôi sẽ nấu bữa tối mà.」

「Cậu đang đói đúng không.」

「Thì đúng là thế......」

「Vậy thì được rồi còn gì.」

Thì được. Ừ thì, tôi hoàn toàn không phiền đâu.

Nhưng rốt cuộc là có ý gì. Bữa ăn hôm qua tôi còn cảnh giác 「có khi nào bỏ độc không」. Giờ lại cất công nấu nướng ở nhà người khác.

Shizuku đi vào bếp. Tôi cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

「Chà, người đó có uy lực thật đấy.」

Harakiri Tora lên tiếng. Thằng này hoàn toàn trở thành kẻ bàng quan rồi.

「Này, chuyện Hiaburi Lion nói, mày có biết không?」

「Không. Mới nghe lần đầu hết đấy.」

「Thật á.」

Có vẻ không nói dối. Đúng là con thú nhồi bông vô dụng. Từ điển điện tử còn cao cấp hơn.

「Nhưng mà...... Natsuru-san, đào hoa phết nhỉ.」

Harakiri Tora lẩm bẩm cái gì đó.

「Đào hoa? Không phải thế đâu......」

「Hả?」

「Giúp chuyển nhà thì xin kiếu nhé.」

「Quan trọng hơn là, ......có nên chạy trốn không.」

「Sao cơ ạ?」

Tôi đâu có sức đâu.

「Hội trưởng ấy. Nhỡ ả pha chế khí độc thì sao.」

Không rõ người phụ nữ bụng dạ đen tối đó đang âm mưu gì, nhưng chắc chắn chẳng phải chuyện tốt lành.

Có mùi cực kỳ nguy hiểm.

「......Hah.」

Này nghe không? Vừa nãy thằng này, thú nhồi bông mà dám cười khẩy đấy.

「Natsuru-san không thể tiếp nhận sự việc một cách ngoan ngoãn được à?」

「Tôi lúc nào chẳng ngoan ngoãn.」

「Thử nói thế với Hội trưởng xem.」

Harakiri Tora nói xong, nở nụ cười mỉa mai rồi im bặt.

Xuống dưới nhà. Từ bếp vang lên tiếng lạch cạch.

Tôi hơi chùn bước. Dáng vẻ đeo tạp dề hợp một cách kỳ lạ. Cái định kiến người mẫu như Shizuku không hợp bếp núc có vẻ sai lầm rồi.

「Sao thế?」

「Nhiều cà ri một cách kỳ lạ nhỉ.」

「Không...... không có gì.」

「Định di cư sang Ấn Độ hay sao ấy.」

Shizuku ló mặt ra.

「Cà ri Udon nhé. Cậu muốn tiêu thụ bớt mà.」

Tôi bảo 「Được thôi」. Ra là còn cách đó. Nhưng mà, Shizuku và Cà ri Udon á. Hình tượng đi đâu mất rồi. Cứ tưởng chuyên môn phải là món Pháp cơ.

Nêm nếm bằng Mirin và xì dầu à. Chắc là cái chai Akane mang đến rồi cứ thế bỏ tủ lạnh.

Shizuku cắm cúi nấu. Uo, lấy nước dùng từ cá cơm khô kìa. Bài bản phết nhỉ.

Có nên nói không ta. Mà thôi kệ.

「Mời.」

Xong rồi. Tay nghề cũng điêu luyện.

Được bày lên bàn. A, có cả cơm trộn. Với trà lúa mạch. Cứ như vào quán mì soba giờ ăn trưa vậy.

「A...... cảm ơn......」

Ngồi xuống.

Bỏ qua phần mở bài đi. Ăn. Ngon. Siêu ngon. Không biết Cà ri Udon cần bao nhiêu kỹ thuật, nhưng ngon không chê vào đâu được. Vâng xin lỗi ạ. Chẳng hiểu sao tôi lại muốn xin lỗi.

Shizuku cũng đang ăn phần của mình. Cảnh tượng kỳ quặc thật. Thích kiểu này à. Nhắc mới nhớ lần trước cũng ăn Katsudon.

「......Nè Senō-kun.」

「Hửm?」

「Chuyện lúc nãy, cậu nghĩ sao.」

Lúc nãy thì chắc là chuyện của Hiaburi Lion rồi.

「Nói nhảm...... nhưng cũng không thể gạt phắt đi được. Dù sao nó cũng nói thế rồi, chắc là thật thôi.」

「Tôi lại không nghĩ vậy.」

「Tại sao.」

「Cái cốt truyện hoang đường thế, bảo tin ngay thì tin làm sao được.」

Tin hay không mà không nói dối thì là cái gì.

「Có mâu thuẫn đấy.」

「Câu chuyện không hề nhắc đến Kaede.」

「Thì có sao đâu.」

Sakura-san không phải người liên quan là điều đáng mừng. Không thể để cô ấy bị cuốn vào cái thế giới phù du này được.

Gượm đã.

「Nhưng chắc chắn phải có liên quan. Hiaburi Lion là đồ của Kaede mà. Khi chúng ta trở thành Kämpfer, Thú nội tạng luôn ở bên cạnh đúng không.」

「Này này. Đừng bảo Sakura-san là Kämpfer nhé.」

「Cái đó thì khác. Có khi là Moderator không chừng.」

Sakura-san là Moderator á. Một người trong sáng như thế lại là cái thực thể dơ bẩn đó sao. Moderator dơ bẩn cũng là do tôi tự tưởng tượng ra thôi.

「Cô tỉnh táo không đấy?」

「Chắc là có.」

「Bình thường. Tất nhiên vừa rồi tôi chỉ nghĩ thoáng qua thôi. Nhưng chắc chắn Kaede có dính líu.」

「Không đâu. Sakura-san tuyệt đối không thể có quan hệ gì được...... chắc thế.」

Tôi giải thích cho Shizuku. Sakura-san trong sáng, thánh thiện và xinh đẹp...... đó là điều tôi luôn miệng nói. Thêm nữa là người theo chủ nghĩa hòa bình. Vì không thích tranh giành nên chắc chắn sẽ không tạo ra một thế giới toàn chiến tranh thế này. Còn mơ mộng kiểu thiếu nữ thì có, nhưng hoang tưởng thì không. Tức là, một thực thể khá xa vời với Moderator. Còn văn học nữa. Sakura-san thích văn học.

Biết đâu ý tưởng bất chợt của cô ấy đã tạo ra thế giới đó. Có khi cốt truyện manga nghĩ ra từ hồi xưa lại là nguyên bản cũng nên.

「Cái gì thế.」

「Hình tượng Sakura-san của tôi.」

Khi tôi nói vậy, người đáng ra là bạn của Sakura-san lại tỏ vẻ ngán ngẩm.

「Mơ mộng về con gái quá mức rồi đấy.」

「Không phải mơ!」

「Kaede chỉ mơ về Thú nội tạng thôi. Có máu Les thì cậu trải nghiệm rồi đấy. Mấy cái máu me cũng khá thích, tạp chí manga hay đọc là Shonen Jump. Tự hoang tưởng về Gay trong đó nữa. Xa rời văn học lắm. Chưa đọc tập thơ nào của Rilke đâu.」

「Oa, không muốn nghe, không muốn nghe!」

Tôi bịt chặt hai tai gục xuống bàn. Không chịu đâu, Sakura-san đọc truyện tranh thiếu niên, rồi tưởng tượng bậy bạ về mấy nhân vật nam với nhau là không thể nào. Shizuku là kẻ nói dối, tôi không bị lừa đâu.

「Thời buổi này ôm ấp cái ảo tưởng đó, đến học sinh tiểu học còn không có đâu.」

「Không phải ảo tưởng, là hy vọng!」

「Chỉ có thể nói là gu phụ nữ có vấn đề.」

Thất lễ đến thế là cùng. Ngưỡng mộ Sakura-san thì có gì mà gu kém chứ.

「Đâu phải chỉ mình tôi thích Sakura-san. Con trai trường Seitetsu hầu hết là thế mà.」

「Ôm ấp ảo tưởng kỳ quặc là không được.」

「Đã bảo không phải ảo tưởng!」

「Thôi Kaede đi, chọn cô khác đi.」

「Đùa à.」

Bảo tôi chú ý đến cô gái khác ngoài Sakura-san, vô lý đùng đùng. Dù có đầy rẫy cô gái xinh đẹp dễ thương thì cũng vô nghĩa thôi. Giữa Sakura-san và những cô gái khác có một sự đứt gãy khiến rãnh Mariana cũng phải kinh ngạc.

Tuy nhiên, Shizuku có vẻ như mặc định tôi là thằng ngốc từ đầu đến chân.

「Senō-kun không phải là đần độn, mà là không có thần kinh chăng. Hèn gì hôn dở tệ.」

Bị nói đột ngột, tôi cảm thấy mặt mình nóng bừng.

「Liên quan gì hả.」

「Có chứ. Nếu suy nghĩ chín chắn về đối phương thì hôn cũng sẽ giỏi hơn.」

「Giờ còn lôi chuyện đó ra làm gì.」

「Được hôn người kém tuổi hơn, với tôi cũng là một trải nghiệm kha khá đấy.」

「Chuyện đó?」

Tôi cố tình tỏ ra tức giận, nhưng Shizuku chẳng hề nao núng.

「Với tôi thì cũng như tai nạn thôi. Đó là cưỡng hiếp, rape còn gì. Trả tiền bồi thường tổn thất tinh thần đi.」

「Vậy nếu tôi tấn công thật, Senō-kun sẽ nói gì trước tòa nào.」

Ghế của Shizuku kêu *két* một tiếng.

Trong tích tắc, tôi cứ tưởng mình sắp bị cưỡng hiếp thật. Nói sao nhỉ, trông có vẻ nghiêm túc lắm ấy.

Cô ả này giống như lúc làm cái chuyện đó với môi tôi, toàn làm không báo trước nên khó đối phó lắm.

「Đùa thôi, vừa rồi ấy.」

「Dừng lại đi. Chẳng còn mặt mũi nào gặp Sakura-san nữa. Đừng làm vấy bẩn thêm. Hãy bảo vệ sự thuần khiết của đàn ông.」

「......Đúng là cậu bé hết thuốc chữa.」

Có vẻ muốn nói nhiều điều lắm, nhưng không biết nội dung là gì. Chỉ hiểu được là đang ngán ngẩm thôi.

「Vậy à?」

「Mishima-san và Kondō-san thật đáng thương.」

「Tôi cũng thấy thế.」

Lại nói mấy lời kỳ quái. Cứ tung ra mấy câu vô nghĩa để đánh lạc hướng tôi là kỹ thuật của cô ta. Đừng hòng lừa được. Sakura-san muôn năm.

Tôi lùa nốt phần Cà ri Udon còn lại vào miệng một cách thô bạo. Nhờ thế câu chuyện bị ngắt quãng.

Tôi chợt nhớ ra một chuyện.

「À nhắc mới nhớ Hội trưởng, có biết cô bé năm nhất tên Ueda Makie không?」

「Có. Cô bé tham gia Miss Con đúng không.」

「Thấy cô bé đó giống tên Kämpfer đã tấn công ở nhà Sakura-san......」

Shizuku dừng đũa lại một chút. Chắc là đang lục lại ký ức.

「Vậy sao.」

「Tôi cũng không rõ lắm. Mikoto khẳng định là giống hệt.」

「Tôi xin bày tỏ sự kính trọng với khả năng quan sát của Kondō-san. Nhưng có giống đến mức đó không.」

Đến Hội trưởng cũng không thể khẳng định à. Hay đúng hơn, vì là chuyện chưa xác định nên không dám nói chắc.

「Còn Nakao Sayaka năm hai nữa.」

「Ủy viên thư viện nhỉ.」

Quả nhiên là biết người này.

「Cô ấy làm sao?」

「À thì...... Senō-kun chắc không thích kiểu đấy đâu.」

「Cô ta là Kämpfer đấy.」

Tôi còn chưa nói gì mà.

Nhưng Shizuku tin chắc là vậy. Ái chà chà, tôi định giữ vẻ mặt poker mà. Lộ liễu chỗ nào à?

「Vậy là hai người.」

「Tôi chưa nói gì về cô Nakao đấy nhé.」

「Là Kämpfer đúng không. Mào đầu chán ngắt chỉ tổ tốn thời gian.」

Đối với người này, dù có im lặng cũng bị nhìn thấu hết. Chẳng chịu nổi. Có khi nào biết cả chỗ giấu sách đen trên phòng tôi không nhỉ.

Tôi húp nước Cà ri Udon.

「Thế thì tốc độ nhanh quá. Chắc phải có lý do khác.」

「Chẳng phải người ta bảo Kämpfer thu hút Kämpfer sao, chắc tại thế chứ gì.」

「Không biết tổng cộng có bao nhiêu người, nhưng bắt đầu xuất hiện trước mặt chúng ta rồi nhỉ.」

「Cô ta định trừ khử chúng ta.」

「......Thật à?」

「Suy đoán thôi.」

Làm tụt cả hứng.

「Vậy thì, từ giờ......」

Vừa định nói tiếp thì ở cửa ra vào vang lên tiếng động kinh hoàng. Rầm rầm rầm rầm. Cứ như quân lính thời Edo đi phá cửa vậy.

「Nā~tsu~ru~. Có nhà đúng khô~ng. Mở cửa ra coi~!」

Hự, Mikoto. Chẳng phải bảo tối nay không đến sao. Có việc gì thế.

「Im lặng là tớ tự vào đấy nhé~!」

Xin kiếu. Dù có cài xích ở cửa thì nhỏ này chắc cũng cắt đứt cái một. Có khi phá cửa sổ đột nhập cũng nên. Tôi liếc nhìn Shizuku. Vẫn bình thản húp mì.

Liệu có chịu ra ngoài bằng cửa sau không nhỉ.

Vừa định mở khóa thì cửa tự mở. Nhanh tay thật đấy.

「Đến rồi đây~」

Mikoto cởi giày định bước lên. Tôi cố tình đứng chắn trước mặt.

「N... Này. Bảo không đến cơ mà.」

「Thì thế. Nhưng nghĩ cậu sẽ vất vả nên tớ đến.」

「Đằng nào cũng chẳng ăn uống tử tế đúng không. Tớ sẽ làm món gì đó ngon hơn cho.」

「Lại cà ri......」

「Đừng có hiểu lầm nhé. Với tư cách là bạn thanh mai trúc mã, tớ có nghĩa vụ quan tâm đến tình trạng sức khỏe của cậu. Nên mới nấu ăn cho đấy. Ngoài ra không còn lý do nào khác đâu.」

Chưa nghe thấy nghĩa vụ đó bao giờ, với lại món của cậu toàn là cà ri. Thêm nữa là bây giờ...

Mikoto cứ thế đi vào. Lách qua người tôi cái vèo.

「Này, tự tiện......!」

「Như nhà tớ còn gì.」

Đồ ngốc. Đây là nhà tôi. Hoặc là nhà bố tôi. Này, đừng đi hướng đó. Đừng đi mà.

「Tối nay Cà ri hải sản nhé......」

「......Hội trưởng?」

Vào phòng khách, chân Mikoto khựng lại.

Ánh mắt cô ấy đóng đinh vào Shizuku đang ngồi bên bàn.

「Chào mừng.」

Mikoto đứng chôn chân, miệng há hốc. Mặt lúc đỏ lúc xanh, thi thoảng chuyển sang vàng, y hệt đèn tín hiệu giao thông.

Shizuku ngồi trên ghế, thản nhiên uống trà lúa mạch. Hình như đã ăn xong Cà ri Udon rồi.

「......Sao lại ở nhà này!」

「Bị hỏi tại sao cũng khó trả lời nhỉ. Tôi cũng thắc mắc tại sao Kondō-san lại đến.」

「Tôi là bạn thanh mai trúc mã nên đến!」

「Chưa nghe bao giờ.」

「Đó là thường thức của Nhật Bản!」

「Natsuru!」

Giọng điệu Shizuku không hề rối loạn. Vẫn can đảm bậc nhất như mọi khi. Trong khi đó Mikoto thì như ngọn núi lửa sắp phun trào.

「V, vâng.」

「Cậu cho Hội trưởng vào nhà à?」

「Nói là cho vào thì......」

Tự vào đấy chứ. Đến giờ vẫn chưa biết xâm nhập kiểu gì.

Đuôi mắt Mikoto giật giật. Gương mặt tức giận của nhỏ này cũng khá dễ thương, nhưng áp lực tỏa ra còn lớn hơn.

「Cái đó là quấy rối à?」

「Gì cơ?」

「Natsuru cho Hội trưởng vào dù có tớ ở đây sao?」

「Mày tự tiện vào còn gì......」

「Vậy thì ngăn lại đi chứ.」

Ngăn cũng vô ích thôi, định nói thế nhưng không được. Vì tay nhỏ này bắt đầu siết cổ tôi.

Ban trưa cũng bị rồi, lần này còn bài bản hơn. Hay đúng hơn là lực khá mạnh. Hự, khó thở.

「Đồ ngốc, đã bảo dừng lại!」

「Đừng có tự tiện gọi người ta là ngốc!?」

Tại sao nhỏ này giận dữ thế nhỉ. Chẳng lẽ là thành viên của 「Hội bạn hữu tiêu diệt sạch những kẻ tiếp cận để bảo vệ sự trong trắng」 trong truyền thuyết hoạt động ngầm dưới lòng đất? Tưởng cái đó chỉ là truyền thuyết đô thị thôi chứ.

Trong lúc não tôi tê rần vì thiếu oxy, đương kim Shizuku vẫn đang nhâm nhi trà lúa mạch.

Mikoto trừng mắt.

「Hội trưởng nữa, mục đích là gì!」

「Ngồi xuống đi.」

Cốc cốc, gõ xuống bàn.

「......Không cần nói tôi cũng ngồi!」

Mikoto ném tôi ra, ngồi xuống một cách thô bạo. A~ khổ sở quá.

Tạo thành bức tranh đối lập giữa một cô gái đang cực kỳ tức giận và một cô gái đang thư giãn.

「Đến làm gì!」

「Còn Kondō-san?」

「Tớ đến nấu ăn.」

Mikoto gầm lên.

Shizuku dừng lại một nhịp rồi tiếp lời.

「Tôi cũng vậy.」

「Tình cờ ghê nhỉ.」

Mikoto cuối cùng cũng sôi sục, cả khuôn mặt như biến thành cái miệng.

「Tại sao Hội trưởng lại làm chuyện đó!」

「Định cho Natsuru ăn cái gì! Độc hả? Là độc đúng không! Định đầu độc Natsuru đúng không. Dùng thạch tín đi!」

Nói cái gì thế. Xúi giục giết người à. Định giết tôi sao.

Shizuku không cười khổ, chỉ bình tĩnh lạ thường.

「Thạch tín bị phát hiện ngay.」

「Vậy thì thuốc giãn cơ cũng được!」

「Tôi không có.」

「Tôi sẽ lo liệu qua đường dây ngầm! Quan trọng hơn mục đích là gì?」

「Đã bảo là đến nấu ăn.」

「Thật sự là nấu ăn á!?」

Mikoto nhìn những cái bát trên bàn. Ánh mắt đảo qua đảo lại giữa bếp và bàn ăn vài lần.

「......Cà ri Udon?」

「Phải. Chắc là món cà ri Kondō-san làm nhỉ.」

「Của tôi đấy, đừng có tự tiện làm chứ!」

「Nhiều thế kia, Senō-kun ăn không hết đâu.」

Điểm này thì cùng ý kiến. Thực tế là tiêu thụ không hết. Tôi còn nghĩ Cà ri Udon là ý tưởng hay mà.

「Tại sao lại là Cà ri Udon chứ. Cơm rang cà ri, kem cà ri, bánh mì cà ri thiếu gì!」

「Không làm được.」

「Toàn món không làm được từ cà ri nấu sẵn thôi.」

「Có linh hồn cà ri là làm được tất!」

「Thực tế là không thể.」

「Cà ri là văn hóa ẩm thực đáng tự hào của Nhật Bản mà lị......」

「Muốn nói chuyện về cà ri à?」

Lúc này Mikoto mới sực tỉnh, ngồi lại ngay ngắn.

「......Natsuru, cậu cũng ngồi xuống.」

Một nam bị ném vào giữa đám nữ thật sự rất lép vế. Huống chi bây giờ, một bên đang kích động. Tôi muốn chạy trốn lên tầng hai ngay bây giờ, trùm chăn giả vờ không biết gì ghê.

Đang phân vân không biết thoát khỏi chỗ này kiểu gì thì bị ép ngồi xuống.

Mikoto có vẻ không tha cho đâu. Đúng là người phụ nữ tàn nhẫn. Cô ấy lườm tôi một cái để kiềm chế rồi nói.

「Quay lại chuyện chính. Tại sao lại ở nhà Natsuru.」

「Câu trả lời vẫn vậy. Để nấu ăn.」

「Thế nên mới hỏi tại sao lại là Hội trưởng! Lý do!?」

「Ara.」

Shizuku đan tay lại, chống cằm.

「Muốn nghe à?」

Mikoto đớp đớp miệng như con cá vàng thiếu oxy. Chẳng biết nhỏ có hiểu ý nghĩa câu thoại vừa rồi không. Tôi thì hoàn toàn không hiểu.

「......Không muốn nghe.」

「Tớ muốn nghe nè.」

Giơ tay nhỏ xin giải thích, nhưng bị Mikoto túm lấy, ép hạ xuống.

「Cậu thì trật tự đi!」

Rồi Mikoto lườm Shizuku.

「Vậy thì, tôi là Hội trưởng Hội học sinh nên được phép nhỉ.」

「Tôi là bạn thanh mai trúc mã nên được phép!」

「Kondō-san cũng vậy thôi.」

「Nhắm vào tên ngốc này làm gì?」

Hưm. Chẳng hiểu gì nhưng nãy giờ tôi bị bỏ rơi, hơn nữa suy đoán từ cuộc hội thoại thì tôi đang bị coi thường. Phụ nữ đúng là sinh vật tàn nhẫn.

「Hừ......」

「Natsuru là khổ dâm nên yếu đuối trước phụ nữ có địa vị lắm!」

「Hội trưởng Hội học sinh thì lợi thế quá rồi!」

「Nghe được điều hay đấy. Dùng được.」

「......Cái kiểu tinh ý đó làm người ta bực mình.」

「Mời. Khát nước rồi đúng không.」

Shizuku rót trà lúa mạch cho cả Mikoto.

Vừa càm ràm, Mikoto vừa uống cạn.

Shizuku đợi thế rồi nói.

「Tạm thời, gác chuyện Senō-kun sang một bên đã.」

「Gác sang bên làm gì.」

「Đến nhà Senō-kun, còn có lý do đàng hoàng khác nữa.」

Shizuku rào trước như vậy rồi kể chuyện về Hiaburi Lion. Không giấu giếm hay nói dối. Cô ấy giải thích toàn bộ những gì tôi đã trải qua.

Câu chuyện càng tiến triển, sắc mặt giận dữ của Mikoto càng nhạt dần. Thay vào đó là sự hiếu kỳ lộ diện.

「......Đó là lý do bọn mình đang chiến đấu?」

「Có vẻ vậy. Chắc không phải tất cả đâu.」

「Hê~, lạ đời nhỉ.」

Bạn thanh mai trúc mã của tôi khoanh tay tỏ vẻ thán phục. Chắc tại đi khắp thế giới nhìn thấy nhiều điều lạ lùng nên không bị dao động.

「Tự tiện làm Cà ri Udon thì tha cho đấy.」

「Nhưng tự tiện bắt bọn mình chiến đấu thì không tha được.」

「Ồn ào quá.」

Mikoto tỏ vẻ khó chịu, Shizuku thì như đang cười mỉm. Cảm giác trạng thái tinh thần của hai người này chênh lệch hơn cả tuổi tác.

Bất chợt, Mikoto quay sang tôi.

「Nè Natsuru, cậu hỏi Hội trưởng về Ueda-chan chưa?」

「Hỏi đại khái rồi.」

Tuy kết thúc hơi lấp lửng.

Hỏi lại Shizuku. Lúc nãy kết thúc nửa chừng, nhưng tôi nghĩ cô ấy nắm được đại khái rồi nên không bổ sung chi tiết nữa.

Hội trưởng nhấp một ngụm trà lúa mạch.

「Tôi nghĩ là giống. Natsuru không tin đâu. Tên này đĩa bay còn khăng khăng là 『không có』 cơ mà. Tôi muốn cho hắn xem thứ tôi đụng độ ở vùng sâu vùng xa New Mexico ghê.」

「Cái gì thế.」

Khoan đã. Cái gì đấy. Cậu trải nghiệm kinh khủng gì vậy.

「Kaede đang phân phát rất nhiều Thú nội tạng, nên Kämpfer xuất hiện từ các thí sinh Miss Con cũng không lạ đâu. Ngược lại khả năng cao là đằng khác. Nakao-san cũng thế còn gì.」

Tôi chen ngang, giải thích việc đụng độ Kämpfer ở thư viện. Mikoto nghe xong, vẻ mặt trở nên khó chịu.

「Này Natsuru, cậu làm chuyện đó ngay trước khi ăn cơm với tớ hả. Chuyện Nakao-san, sao lại giấu tớ.」

Tôi nghĩ có sao đâu, mà không được à.

「Gì chứ, với Hội trưởng thì cậu kể đàng hoàng thế mà.」

「Đã bảo là kể sau mà. Giờ kể đây.」

Mikoto có vẻ dỗi, chẳng thèm nhìn mặt tôi, hỏi Shizuku.

「Hội trưởng, về hai người đó, chị có biết gì không?」

「Tôi không nắm rõ đời tư học sinh đến mức đó đâu. Higashida-kun rành hơn đấy. Nhưng, ừm, Ueda-san vẫn đi học bình thường, có vẻ rất khỏe mạnh.」

「Lúc tôi gặp cũng bình thường......」

Mikoto lẩm bẩm. Tôi không sang Khoa Nữ nên chịu chết.

「Tưởng Ueda-chan là chắc chắn rồi chứ.」

「Khó nói lắm.」

「Mai tôi đi chơi với Ueda-chan.」

「Ara, nhanh gọn nhỉ.」

Hiếm khi thấy Hội trưởng thán phục. Kết thân với người lạ là sở trường của Mikoto mà lị.

「Tôi định sẽ hỏi đủ thứ.」

「Đáng tin cậy thật.」

Thừa một câu rồi đấy.

「Tại Natsuru vô dụng quá mà.」

Dù sao thì cũng kỳ lạ thật. Màu của tôi là Xanh, Shizuku và Mikoto là Đỏ. Thế mà không đánh nhau, lại ngồi cùng bàn thảo luận.

Chắc là đang suy tính, nhưng nghe câu chuyện của Hiaburi Lion xong, ý muốn không chiến đấu càng lớn hơn. Không chỉ Shizuku mới ghét bị giật dây trong bóng tối. Bên này cũng có lòng tự trọng và nhân quyền chứ bộ.

「Nè Natsuru. Mai cậu cũng đi gặp Ueda-chan đi?」

「Sao cả tớ nữa. Không tự nhiên à.」

「Thì thế...... nhưng cũng được.」

「Cơ hội để xác nhận đấy.」

「Thì cũng biết là vậy.」

Ngày mai tôi phải đi cùng Akane rồi. Trừ khi có hai thân xác, chứ không thể đi cùng lúc được.

「Một mình cậu cũng có chủ đề nói chuyện mà.」

Chuyện phiêu lưu của nhỏ này là không đáy, nên hầu hết mọi người đều bị cuốn hút. Trải nghiệm đấu súng với du kích ở Châu Phi trong khi tìm kim cương thì người thường làm sao có được.

「Hay là tôi đi nhỉ.」

「Hể, Hội trưởng á?」

Mikoto ngạc nhiên.

「Không đi cùng đâu. Ueda-san sẽ kinh ngạc mất. Chỉ quan sát từ trong bóng tối thôi.」

「Làm đến mức đó thì......」

「Vậy ngày mai, tôi thay Kondō-san đến nhà Senō-kun nấu cơm nhé?」

「Không được. Đi với tôi.」

Mikoto vội vàng nói. Ý kiến của tôi đâu có quan trọng gì.

Rốt cuộc ngày mai hai người này quyết định đi thẩm định cô bé năm nhất mà tôi không quen biết. Có vẻ đã hẹn chỗ gặp, nhưng tôi không nghe.

Bên này tôi đi với Akane. Không thể gọi là rảnh rỗi được. Chuyện đó tôi cố tình không nói với hai người họ. Chẳng cần nói cũng được, lỡ nói ra khéo lại thành chuyện chẳng đâu vào đâu.

Tuy không có căn cứ gì cụ thể.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!