Phần 6: Khúc ca người thi sĩ
Extra - If: Mỹ thiếu nữ Arnold (Kết)
1 Bình luận - Độ dài: 2,220 từ - Cập nhật:
Về phần Lý Mặc, anh nằm mơ cũng chẳng ngờ Nori nói là làm thật.
Cô đè nghiến người thiếu nữ vốn là đồng đội cũ, hay đúng hơn là cô bạn thân với danh xưng "Kiếm Vũ Giả Karin", xuống đất mà tẩn cho một trận ra trò, đánh đến mức đối phương phải khóc thét lên.
Lý Mặc đứng xem mà cũng thấy xót ruột.
Thấy tình hình đã hòm hòm, anh vội vàng chạy ra can ngăn: "Nori! Nori! Không cần nặng tay thế đâu! Dù sao hai người cũng từng là đồng đội mà!"
"Chút thương tích này nếu tìm được Helen thì chỉ một hai ngày là khỏi, vẫn chưa đủ đô đâu. Phải đánh cho ra bã như Cassipero mới được."
Hả?
Rốt cuộc cái mức độ "như Cassipero" nó thê thảm đến nhường nào thì Lý Mặc chịu chết, nhưng bản tính anh vốn giàu lòng trắc ẩn.
Vậy nên, anh đã làm một việc mà bấy lâu nay vẫn luôn chần chừ: anh bế thốc Nori lên, rồi đặt lên môi cô một nụ hôn.
Thiếu nữ sở hữu sức mạnh vô song, người con gái có ý chí sắt đá như thép nguội ấy — ngay cả khi hai người đã sớm có quan hệ xác thịt, thì phải đến tận lúc này, khi lần đầu tiên nghiêm túc ôm lấy cô, Lý Mặc mới nhận ra cô gái trong lòng mình mong manh và nhỏ bé đến nhường nào.
Anh không dám tin rằng ẩn sâu trong cơ thể mảnh mai kia lại là sức mạnh tựa loài rồng.
Nori đỏ bừng mặt, hiếm khi nào cô để lộ vẻ thẹn thùng đến thế.
Một nụ hôn của Lý Mặc dường như đã hóa giải mọi gai góc trong cô, biến chúng thành sự dịu dàng.
Lý Mặc đặt cô xuống, nghiêm túc bảo: "Không cần làm vậy đâu, Nori. Anh nên tự mình giành lấy sự công nhận từ bạn thân của em mới phải. Còn lý do ấy à? Đơn giản vì anh là người đàn ông của em."
"!"
Nori trợn tròn mắt.
Sau đó, cô ngượng ngùng cúi đầu, ngón tay cứ vân vê góc áo mãi không thôi, rõ ràng là xấu hổ muốn chết.
Một lát sau, cô khẽ gật đầu, ý bảo sẽ nghe theo Lý Mặc.
Lúc này, Lý Mặc mới ném ánh mắt đầy vẻ cảm thông về phía Kiếm Vũ Giả Karin - người vừa bị "bón hành" một trận tơi bời.
"Đây là đâu?!"
Karin tỉnh lại, đập vào mắt là đống lửa đang cháy bập bùng.
Lý Mặc đang ngồi đối diện, mùi thơm thức ăn tỏa ra từ bếp lửa kích thích cái bụng đang đói cồn cào của cô.
Cô để ý thấy Nori đang ngoan ngoãn ngồi cạnh Lý Mặc, hai chân khép nép, dựa hẳn người vào anh, trông hiền thục chẳng khác nào một tiểu thư khuê các...
Đây mà là dáng ngồi của Nori sao?
Chẳng phải cô ấy vốn chưa bao giờ để tâm đến mấy cái quy tắc lễ nghi phiền phức này à?
Karin sờ vào vết thương, cảm giác đau đớn vẫn còn nhưng dường như đã được băng bó cẩn thận, không quá nghiêm trọng.
Chỉ là đã lâu không so tài thực sự với Nori, nắm đấm của cô ấy quả nhiên vẫn nặng như chì, ngay cú đầu tiên Karin đã suýt ngất xỉu.
Cô ấy thậm chí còn chưa thèm rút kiếm.
Suy tính một lát, Karin quyết định giữ bình tĩnh, bởi cô cảm giác Nori có thể ra tay tiếp bất cứ lúc nào.
Cô bất lực nói với Nori: "Tôi sẽ không làm gì đâu, cô không cần phải địch ý với tôi như thế."
"Cô có làm gì hay không là chuyện của cô, Karin. Còn việc tôi có cần cảnh giác hay không là chuyện của tôi."
Thái độ của Nori không hề mềm mỏng đi chút nào trước sự nhún nhường của Karin, rõ ràng cô vẫn còn để bụng những chuyện trước đây lắm.
Lý Mặc không định can thiệp thêm.
Đây là ân oán giữa Nori và đồng đội cũ, anh không có tư cách thay mặt cô để tha thứ hay xin lỗi, ngay cả khi quan hệ giữa hai người đã thân mật đến mức này, và dù Nori có lẽ cũng chẳng phiền nếu anh quyết định thay cô.
Nhưng anh cảm thấy mình không nên làm vậy.
Đó là sự tôn trọng tối thiểu dành cho Nori, chứ không phải cậy được yêu mà muốn làm gì thì làm.
Thế nên, anh chỉ lẳng lặng nấu nướng.
Anh múc cho Karin một phần rồi đặt trước mặt cô, ăn hay không tùy ý.
Karin trừng mắt nhìn Lý Mặc, ánh nhìn đầy vẻ cảnh cáo và đề phòng — cực kỳ thiếu thiện cảm, nhưng Lý Mặc hoàn toàn bơ đi.
Miệng nói là muốn chứng minh cho Karin thấy, nhưng chứng minh thế nào đây?
Anh không có sức mạnh bá đạo để khiến Karin khuất phục, không có trí tuệ siêu phàm khiến vạn người kính nể, cũng chẳng sở hữu ý chí kiên cường hay phẩm cách cao quý gì cho cam.
Anh sẽ vì nghe chuyện của Nori mà nảy sinh oán hận, bất mãn với những kẻ như Karin dù chưa từng gặp mặt.
Ngay cả khi lỗi lầm thuộc về Nori, anh cũng sẽ mặc nhiên bênh vực cô ấy.
Anh cũng sẽ vì thấy Nori ra tay quá nặng mà mủi lòng, rồi khuyên can cô dừng lại đúng lúc.
Anh không phải vĩ nhân, anh chỉ là một người phàm trần.
Cho nên, làm sao để khiến người phụ nữ trước mắt này công nhận mình?
Làm sao để đám bạn cũ của Nori chấp nhận anh?
Thú thật, Lý Mặc mù tịt.
Anh cũng chẳng muốn vì tìm kiếm sự công nhận mà phải hạ mình nịnh nọt họ — nịnh họ thà về nịnh Nori còn sướng hơn.
Dù sao Nori mới là vợ mình.
Tuy chưa chính thức kết hôn, nhưng Lý Mặc hiểu rõ mình không thể rời xa cô gái này.
Dù thứ tình cảm này có phần nặng nề, nhưng kỳ lạ thay, Lý Mặc lại chẳng hề thấy phản cảm.
Anh chưa từng được ai yêu thương sâu đậm đến thế, nên anh đắm chìm trong đó, cam tâm tình nguyện.
Ba người im lặng dùng xong bữa tối.
Lý Mặc thu dọn bát đũa gỗ.
Họ quây quần bên đống lửa khi trời đã sẩm tối, tiếp tục lên đường lúc này không phải ý hay.
Tuy nhiên, đêm còn dài, Lý Mặc muốn cố gắng trì hoãn thời điểm "đêm tối" ập đến.
Bởi lẽ, với nam nữ ở độ tuổi sung sức này, hoạt động giải trí khi màn đêm buông xuống thực chất cũng chỉ có một việc duy nhất đó thôi.
Bắt đầu muộn một chút thì đến nửa đêm Nori sẽ mệt, như vậy mới có thể thực sự đi vào "giấc ngủ" đúng nghĩa.
"Lần trước anh kể cho em nghe câu chuyện đó tên là gì ấy nhỉ?"
"À! Chính là cái kẻ mà hễ có biến là lại lôi người khác ra đỡ đạn ấy!"
Nori tỏ vẻ hứng thú: "Em thấy kẻ này chắc chắn làm nên nghiệp lớn. Tuy hèn hạ và xảo quyệt, nhưng hắn luôn sống sót, luôn thành công và đứng vững đến cuối cùng. Mặc dù sống thế chắc chắn sẽ rất cô độc. Hắn ta thực sự có người để tin tưởng sao?"
"Đó đâu phải người thật, làm sao mà đánh giá chính xác được?"
"Vậy để anh kể cho em nghe một chuyện khác nhé."
Thế là Lý Mặc lại lục lọi trí nhớ, lôi một cuốn tiểu thuyết từng đọc ra kể.
Karin ngồi bên cạnh vốn chẳng định nghe, chỉ là vì không biết nói gì nên mới vểnh tai hóng hớt, ai ngờ dần dần cũng bị cuốn vào mạch truyện.
Cô nhìn Lý Mặc với vẻ mong chờ, muốn biết diễn biến tiếp theo.
Tuy nhiên, Lý Mặc không thể kể hết câu chuyện.
Dù đã khô cả họng và định kể nốt một đoạn nữa, anh vẫn bị Nori lôi thẳng tuột vào trong lều.
"?"
Karin ngẩn tò te.
Cô ngơ ngác ngồi trước đống lửa tàn.
Chẳng bao lâu sau, từ trong lều truyền ra giọng nói kìm nén của thiếu nữ, tiếng thở dốc của đàn ông, và cả... tiếng va chạm xác thịt đầy ám muội.
Hả?!
Họ... họ đang...?!
Karin chưa bao giờ nghĩ rằng Nori mà mình quen biết — thiếu nữ có thể trảm Cựu Long, người luôn tặng cho bất kỳ mạo hiểm giả nào dám lại gần một cú đá trời giáng — lại có thể phát ra thanh âm mị hoặc đến thế.
Cô ấy lại có thể đối với một người đàn ông...
Cô biết quan hệ giữa Nori và Lý Mặc không bình thường, nhưng không ngờ lại đến nước này.
Karin đỏ mặt tía tai nghe những âm thanh vọng ra từ túp lều, và rồi dường như cô đã ngộ ra một sự thật...
Nori có lẽ sẽ không bao giờ đi cùng mình nữa.
Cô ấy có lẽ sẽ chẳng làm mạo hiểm giả nữa đâu.
Trước đây, khi quan hệ còn tốt, các cô gái từng bàn tán về chuyện này trong những lúc nghỉ ngơi.
Chủ đề tình yêu suy cho cùng luôn là món "đặc sản" trong những buổi tụ tập của hội chị em.
Và khi đó, Nori đã đưa ra câu trả lời.
"Nếu tôi có người thương, chắc tôi sẽ không tiếp tục phiêu lưu nữa đâu." Lúc đó, cô ấy dùng từ "chắc là", nên mọi người cũng chẳng coi là thật, trái lại còn trêu chọc: "Nori-chan đúng là ngây thơ thuần khiết nha~"
Thế nhưng lúc này đây, cô mới nhận ra lời Nori nói là thật.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, trong lúc họ tưởng rằng đây chỉ là một cuộc cãi vã đơn thuần, Nori đã tìm thấy tình yêu của đời mình — và cô ấy chắc chắn không bị lừa.
Bởi vì Nori có khả năng cảm nhận tâm niệm, biết rõ đối phương chân thành hay giả tạo.
Cô ấy không phải loại người sẽ tự lừa dối bản thân.
Cho nên, không còn nghi ngờ gì nữa, thiếu nữ mang tên Nori đã cảm nhận được chân tình từ người đàn ông yếu ớt kia, tìm thấy điều cô hằng mong ước nơi anh.
Cô ấy đã đưa ra lựa chọn: từ bỏ họ để chọn người đàn ông đó...
Karin ngước nhìn vầng trăng nơi chân trời.
Nori thay đổi rồi.
Vốn tưởng chỉ là chị em giận dỗi, nhưng thực tế hoàn toàn không phải.
Karin tự hỏi, những năm qua cô có thực sự hiểu Nori không?
Cuộc sống mà Nori khao khát rốt cuộc là gì?
Người đàn ông kia có điểm gì đặc biệt?
Cô hoàn toàn mù tịt.
Trước đây cô cứ ngỡ chuyến phiêu lưu của họ sẽ kéo dài mãi cho đến khi thảo phạt được Ma Vương.
Cô từng nghĩ dù có lấy chồng, người như Nori chắc chắn sẽ chọn Dũng Sĩ.
Dù Dũng Sĩ đương đại chưa xuất hiện, cô vẫn đinh ninh chỉ hạng người đó mới xứng với Nori...
Ha ha — hóa ra họ chưa bao giờ thực sự hiểu Nori.
Vì vậy, người đàn ông kia mới là người thấu hiểu cô ấy nhất.
Cô bật cười, nhưng nước mắt lại tuôn rơi.
Gắn bó lâu như vậy mà sự thấu hiểu về người chị em của mình còn chẳng bằng một gã đàn ông mới quen.
Chuyện này quả thực có chút mỉa mai.
Có lẽ, phiêu lưu không phải là tất cả của cuộc sống.
Ôm suy nghĩ ấy, cô lặng lẽ thức canh bên ngoài lều suốt cả đêm dài.
Sáng sớm hôm sau, cô thấy Nori bước ra khỏi lều với gương mặt hồng hào, tinh thần sảng khoái.
Ngược lại, Lý Mặc bước ra với quầng thâm trũng sâu dưới mắt.
Chẳng hiểu sao cô lại thấy đồng cảm với anh chàng này ghê gớm.
Nori đỏ mặt liếc nhìn cô, rồi khẽ đá nhẹ vào chân Lý Mặc: "Khụ khụ, cô đều nghe thấy cả rồi chứ? Đã nghe thấy rồi thì tôi cũng nói toẹt ra luôn. Tôi có cuộc sống của riêng mình. Nữ anh hùng diệt rồng đã chết rồi, ở đây chỉ có Nori - vợ của một chàng trai tên Lý Mặc mà thôi. Vậy nên — hãy nhắn với họ, không cần phải tìm tôi nữa. Các cô có tự do của mình, tôi cũng có tự do của tôi. Mấy trận cãi vã trước đây không quan trọng nữa, mâu thuẫn quá khứ cứ để gió cuốn đi. Chúng ta đều phải tiến về phía trước. Các cô còn đường dài phải đi, còn tôi đã chọn quay đầu. Đừng làm phiền cuộc sống của nhau nữa, thế là tốt nhất cho tất cả."
1 Bình luận
Đợi khi nào nô lệ hết lười sẽ edit cho ae