Phần 6: Khúc ca người thi sĩ
Extra - If: Mỹ thiếu nữ Arnold (2)
0 Bình luận - Độ dài: 2,415 từ - Cập nhật:
"Vậy ra, cô là mạo hiểm giả cấp Vàng sao?"
Lý Mặc kinh ngạc nhìn thiếu nữ trước mặt.
Quả nhiên linh cảm của anh không sai, cô gái này thực sự có thể đấm chết anh chỉ bằng một tay.
"Ừm. Anh có thể gọi tôi là Arnold. Đồng đội cũ thường gọi tôi như vậy, hoặc là... Nono chẳng hạn."
Lý Mặc hít một hơi lạnh: "Cái tên này làm tôi nhớ đến một người phụ nữ liên quan đến rồng quá! Tội nghiệp cậu em họ Lộ của tôi, đã làm kiếp 'kẻ lụy tình' suốt bao nhiêu năm trời."
Biểu cảm của thiếu nữ cứng đờ lại trong giây lát: "Rồng... rồng gì cơ? Tôi không biết!"
"À! Cái đó... đó là một câu chuyện tôi từng nghe trước đây thôi, không liên quan gì đến cô đâu. Rồng là loại sinh vật đâu phải muốn gặp là gặp, thế giới này có rồng hay không còn chưa biết nữa là."
Nghe anh nói vậy, thiếu nữ dường như thở phào nhẹ nhõm.
Cô đứng dậy: "Lý Mặc, anh là một người rất thú vị. Có điều, tôi phải đi tìm thanh kiếm của mình đây."
Lý Mặc đã nghe qua vài câu chuyện về cô với tư cách là mạo hiểm giả cấp Vàng.
Cảm giác cũng không có gì quá đặc biệt, chỉ là những giai thoại về mạo hiểm giả bình thường...
Nhưng đó tuyệt đối không phải là lý do khiến cô nàng trông mất hồn mất vía như ngày hôm qua.
"Tôi đi tìm cùng cô."
Vừa dứt lời, Lý Mặc chỉ muốn tự vả mình hai cái.
Trong mắt con gái nhà người ta, hành động này chẳng khác nào đang mưu đồ bất chính một cách trắng trợn.
Khoan nói đến chuyện thấy sắc nảy lòng tham muốn theo đuổi người ta — nhưng đại khái là sẽ bị hiểu lầm như vậy đúng không?
Ai mà tin được anh hoàn toàn chỉ có ý tốt chứ?
Ngay cả chính anh còn chẳng tin nổi mình.
Có lẽ vì bản thân vốn rất mạnh, lại là mạo hiểm giả cấp Vàng nên Arnold tin rằng một kẻ yếu ớt như Lý Mặc chẳng thể làm gì được mình.
Cô không buồn bận tâm anh có ý đồ xấu hay không, trái lại còn dành cho anh một ánh nhìn đầy quan tâm: "Anh không có việc gì khác để làm sao?"
Cái cảm giác bị "đâm trúng tim đen" của một gã trạch nam này là thế nào nhỉ?
Rõ ràng ở thế giới cũ mình là một người thành đạt có cuộc sống viên mãn cơ mà — sao giờ lại thấy nhói lòng thế này?
"Hì hì, cô là mạo hiểm giả chắc cũng biết rồi đấy, mấy gã thi sĩ lang thang như tôi vốn rảnh rỗi lắm."
Arnold ngước lên hồi tưởng một chút, sau đó đồng tình gật đầu: "Anh nói đúng. Có người giúp đỡ thì tốt quá, thanh kiếm đó của tôi hơi... khó bảo."
Cô nói chuyện cũng thú vị thật, còn biết dùng cả biện pháp nhân hóa, xem ra có tố chất làm thi sĩ lang thang không chừng.
Nhìn bộ dạng này của cô, hay là mình dẫn dắt cô vào nghề nhỉ?
Dù sao anh cũng thấy cái nghề này ai làm mà chẳng được, không có kỹ năng chuyên môn thì cũng chẳng chết ai.
Nếu cộng thêm hình tượng mỹ thiếu nữ của đối phương nữa...
?!
Lý Mặc dường như đã thấy được lối thoát cho cuộc sống nghèo túng hiện tại.
Muốn đi du lịch thì phải có tiền, nếu anh có thể làm quản lý cho Nono đây, sau đó lăng xê theo hình tượng "thi sĩ mỹ thiếu nữ" — phối hợp với tài hoa của mình nữa!
Vèo một cái là lên hương ngay!
Trong lòng anh bắt đầu nảy sinh những ý đồ "tà ác" như vậy.
Thế là hai người bắt đầu lùng sục khắp thị trấn để tìm thanh cự kiếm của thiếu nữ.
Thực ra tìm nó chẳng khó chút nào, vì thanh kiếm này quá nổi bật — và cũng thực sự nặng kinh khủng.
Ít nhất là Lý Mặc đã thử, anh nắm lấy chuôi kiếm hì hục nửa ngày trời mà không nhấc nổi một ly.
Vậy mà Arnold lại nhẹ nhàng xách dây đai, quăng thanh cự kiếm cao gần bằng người mình lên vai một cách dễ dàng.
Lý Mặc dường như đã hiểu tại sao cô gái này lại thấp bé nhẹ cân như vậy rồi.
Ngày nào cũng vác một thứ nặng trịch thế kia trên vai thì làm sao mà cao nổi? Chuyện này hiển nhiên là không thể.
Mà nói đi cũng phải nói lại, chân tay mảnh khảnh như thế, thật sự có sức mạnh đáng sợ vậy sao?
Cảm giác cô ấy đấm một phát là mình dính chặt lên tường, cạy mãi không ra luôn ấy chứ.
Tuy nhiên, giờ không phải lúc để khâm phục. Cứ đà này thì anh sẽ chẳng còn lý do gì để tiếp tục đi cùng thiếu nữ nữa.
Lý Mặc vội vàng hỏi: "Nono này, sau này cô định làm gì?"
Nghe câu hỏi của anh, ánh mắt thiếu nữ thoáng hiện lên vẻ lạc lõng. Dường như cô vừa chạm vào một ký ức đau buồn nào đó: "Tôi không biết — nếu biết thì tôi đã chẳng ngồi đó uống rượu rồi."
Sự mê mang hiện rõ mồn một trong mắt cô.
"Hay là, tôi với cô hợp tác đi."
Lời đề nghị của anh khiến thiếu nữ hơi ngạc nhiên, cô hỏi lại: "Hợp tác?"
"Đúng, hợp tác. Tôi sẽ viết thơ phổ nhạc cho cô, rồi cô ra mắt với thân phận thi sĩ lang thang. Đương nhiên cô không cần phải có kỹ năng gì đâu, những câu chuyện của tôi cô cũng nghe rồi đấy, thú vị đúng không?"
Nono gật đầu lia lịa: "Đương nhiên là thú vị. Nhắc mới nhớ, cái 'Hẹn ước ba năm' kết cục thế nào anh vẫn chưa kể cho tôi nghe đâu đấy!"
"Cô thấy chưa, chính là như thế! Tôi cũng nói thẳng luôn, cô xinh đẹp thế này, nếu kết hợp với những câu chuyện đó — chắc chắn sẽ được muôn người săn đón. Đến lúc đó, chúng ta sẽ danh lợi song thu!"
Sự thẳng thắn của anh lại khiến Nono có thêm thiện cảm. Cô nhìn Lý Mặc với vẻ kinh ngạc: "Anh đúng là người thành thật, tôi cảm nhận được anh không hề nói dối... Danh lợi song thu sao —"
Cô cười khổ một cái: "Hay là thôi đi, anh Lý Mặc. Có lẽ anh không biết tôi thực sự đại diện cho điều gì đâu. Tôi chỉ có thể nói với anh rằng, gương mặt này không thể nổi tiếng được, nó sẽ chỉ mang lại cho anh rắc rối lớn mà thôi."
Thiếu nữ vừa chỉ vào mặt mình vừa đáp lại như vậy.
"Cô... ý cô là sao?"
"Hửm..." Arnold đột nhiên muốn thử xem phản ứng của vị thi sĩ hơi khác biệt này sẽ ra sao, cô nói: "Nếu anh là người thạo tin, chắc hẳn anh sẽ nhận ra, hiện tại tôi đang là tội phạm bị truy nã trên toàn vương quốc với tội danh thông đồng với ma tộc đấy~"
"Cái gì!" Lý Mặc đại kinh thất sắc.
Hèn chi đối phương lại khoác bộ áo choàng đen che kín mít từ đầu đến chân, hóa ra là vì lý do đó.
Anh thành thật để lộ vẻ sợ hãi: "Cô... cô nói cho tôi biết chuyện này, là định giết người diệt khẩu sao?! Đừng giết tôi mà!!"
"Hả?"
Thiếu nữ ngẩn người một lúc mới hiểu được ý đồ của người đàn ông trước mặt.
Anh ta nghĩ cô tiết lộ sự thật là để lấy mạng anh — tất nhiên cô không bao giờ làm thế, nhưng phản ứng này thú vị thật đấy.
Cô cứ tưởng anh sẽ ngoài mặt giả vờ thân thiết rồi sau đó âm thầm đi báo vệ binh chứ. Nhưng chuyện đó cũng chẳng hại được cô, nên cô vốn không bận tâm.
Dáng vẻ sợ sệt của đối phương khiến chút ý đồ trêu chọc nảy sinh trong lòng thiếu nữ.
"Đúng rồi đó~ Anh Lý Mặc thông minh thật nha, tôi còn chưa nói hết câu mà anh đã đoán ra rồi. Vậy anh muốn tự mình kết liễu, hay để tôi ra tay đây? Hay là để tôi làm cho nhé? Thanh kiếm này anh thấy rồi đó, đảm bảo một nhát là xong, không đau đớn gì đâu."
Và rồi, cô bị anh lao tới ôm chặt lấy đùi.
"Lạy cô! Tha cho tôi đi, cô tổ tông ơi!"
Thật lòng mà nói, việc một người đàn ông cao lớn hơn mình lại ôm khư khư lấy đùi mình là một trải nghiệm cực kỳ hiếm hoi đối với thiếu nữ tên Arnold.
Ai cũng biết danh tiếng và thực lực của cô — chẳng ai gan to đến mức dám mạo phạm cô như vậy...
Cô nhớ lần cuối cùng có người ôm đùi mình khóc lóc cầu xin là từ hồi Cassipero van nài cô tìm cách đưa đi mạo hiểm...
Mà "cô tổ tông" là cái quái gì? Mình già lắm sao?
"Đủ rồi!"
Cô đẩy Lý Mặc ra: "Tôi đùa thôi! Không có ý định giết anh đâu. Muốn giết thì tôi đã ra tay từ tám đời rồi, hơi đâu mà đứng đây tán dóc với anh lâu thế?"
Thực ra Lý Mặc cũng nhận ra cô không định giết mình. Thiếu nữ này trông không giống hạng người độc ác thích nhìn kẻ khác tuyệt vọng trước khi chết.
Những kẻ như vậy sẽ chẳng bao giờ đi uống rượu giải sầu đêm khuya đâu, bọn chúng có đầy trò tiêu khiển tàn nhẫn khác.
Còn về việc tại sao anh lại hành động như vậy...
Ờ thì—
Hơi khó giải thích.
Chỉ có thể nói là đùi thiếu nữ vừa thơm vừa mềm.
Ở thế giới cũ, vốn là một phú nhị đại, anh chẳng bao giờ để mắt tới mấy cô nàng được gọi là mỹ thiếu nữ vì xung quanh anh có đầy. Nhưng đến tận giờ, anh mới thấu hiểu thế nào là một "mỹ thiếu nữ" thực thụ.
"Cái kế hoạch đó của anh tôi không thể đồng ý, nhưng mà — chính anh chẳng phải là thi sĩ lang thang sao? Tôi có thể đồng hành cùng anh trong chuyến du hành, đó là lời thật lòng. Không phải anh không có nhạc cụ, cũng chẳng có tiền để khởi hành sao? Những thứ đó tôi lo được, dù sao hiện tại tôi cũng đang rảnh."
Arnold đưa ra một đề nghị mà Lý Mặc chỉ có lợi chứ không có hại.
Cô bồi thêm một câu: "Đổi lại, anh phải kể hết những câu chuyện đó cho tôi nghe!"
Lý Mặc chẳng có lý do gì để từ chối.
Nói cho cùng, đi du hành cùng mỹ thiếu nữ, nhắm mắt cũng đoán được sẽ có đủ loại tình tiết "phúc lợi".
Ví dụ như thiếu nữ trước mặt vốn rất ngây ngô, lúc tắm bị mình nhìn thấy mà không hay biết, hay là những lần vô tình đụng chạm thân mật...
Hóa ra, đây mới thực sự là khởi đầu của cuộc sống tại dị giới. Những ngày tháng khổ cực vừa qua chẳng qua là do mình xuyên không sớm mất hai năm thôi.
Theo lẽ thường thì đêm qua mình mới xuyên tới mới đúng là kịch bản chuẩn.
Tự an ủi mình như vậy, Lý Mặc hân hoan chấp nhận đề nghị.
Thế là, Lý Mặc và thiếu nữ tên Arnold chính thức bước chân vào hành trình mạo hiểm.
Một câu chuyện vương đạo kinh điển nơi dị giới bắt đầu vén màn...
Còn khướt nhé.
Lý Mặc cầm tờ lệnh truy nã, đối chiếu với thiếu nữ đang ngồi đối diện, nhìn đi nhìn lại không biết bao nhiêu lần.
"Nono... cái tên 'Arnold' này, cô nghe có quen tai không?"
Thiếu nữ im lặng.
"Thanh cự kiếm tên là 'Cuồng Lan' này, cô có chút ấn tượng nào không?"
Vành tai thiếu nữ hơi ửng đỏ, nhưng cô vẫn giữ im lặng.
"Vị mạo hiểm giả cấp Anh hùng chứ không phải cấp Vàng này, cô có manh mối gì không? Nếu tôi không nhìn lầm, ở đây còn ghi biệt danh là 'Anh hùng diệt rồng' — lại còn là tội phạm truy nã nữa?"
Nono cuối cùng cũng không nhịn được nữa, cô đỏ bừng mặt quát lên: "Là tôi đấy! Có vấn đề gì không?! Anh có gì không hài lòng về tôi à?"
"Tôi nào dám chứ?!"
Mạo hiểm giả cấp Vàng đã khiến tôi sợ mất mật rồi, cấp Anh hùng thì còn đáng sợ đến mức nào nữa.
Lý Mặc dù run nhưng không dám bật lại, anh nặn ra nụ cười nịnh nọt: "Làm sao tôi có thể không hài lòng với đại tiểu thư được chứ? Tôi vui mừng còn không hết ấy chứ!
Như vậy chẳng phải tôi càng an toàn hơn sao? Cô là Anh hùng diệt rồng, có cô bảo kê tôi có thể đi khắp thế gian mà chẳng sợ gì, còn gì để phàn nàn nữa?
Cô chính là cái 'đùi vàng' của đời tôi! Xin hãy cho phép tôi ôm một cái nào!"
"Cút ra chỗ khác!"
Thiếu nữ bất mãn liếc anh hai cái, rồi hơi thiếu tự tin hỏi lại: "Anh nói thật chứ?"
"Chứ còn gì nữa? Đầu óc tôi có vấn đề mới đi không hài lòng với cô. Ai mà lại ngu ngốc đi đuổi một nhân vật tầm cỡ như cô chứ? Chẳng phải là tự rước họa vào thân sao?"
Lý Mặc nói lời chân thành từ tận đáy lòng.
"Vậy, anh thử nói xem... tại sao tôi lại bị trục xuất khỏi đội?"
"...Làm sao tôi biết được?"
Dĩ nhiên câu đó chỉ có thể nghĩ trong đầu, trừ phi anh muốn ăn đòn nhừ tử.
"Cô cứ bình tĩnh, nghe tôi từ từ phân tích đây."
0 Bình luận