Phần 6: Khúc ca người thi sĩ

Extra - If: Mỹ thiếu nữ Arnold (3)

Extra - If: Mỹ thiếu nữ Arnold (3)

“Limer! Dậy mau! Chẳng phải anh muốn nghe câu chuyện về thanh kiếm mang tên Cuồng Lan sao?! Sắp lên tới đỉnh rồi, cố thêm tí nữa thôi!”

Thiếu nữ nhỏ nhắn lay mạnh người đàn ông đang nằm bệt dưới đất.

Trông anh ta rã rời như thể sắp trút hơi thở cuối cùng đến nơi rồi.

“Không, không ổn rồi… cứ leo tiếp thế này tôi chết mất.”

“Chẳng phải chính miệng anh từng ngâm: ‘Hội đương lâm tuyệt đỉnh, nhất lãm chúng sơn tiểu’ sao?! Phí công tôi cứ tưởng anh là người có ý chí sắt đá, hóa ra cũng chỉ giỏi cái mồm thôi à? Cái đồ đàn ông nhà anh!”

Thiếu nữ quát lên, rồi chẳng nói chẳng rằng, xách bổng anh ta dậy.

Cô vác anh lên vai như vác một bao tải, sải bước một mạch lên đỉnh núi, sau đó ném phịch anh xuống đất.

“Nhìn đi Limer! Đây chính là ngọn núi mà tương truyền đã bị một đời Dũng sĩ dùng Cuồng Lan chém đứt. Nhìn vết cắt phẳng lì này xem, nó đã vượt xa đỉnh cao mà kiếm thuật thông thường có thể chạm tới. Hẳn phải là loại kiếm chiêu đạt đến cảnh giới phi phàm mà người thường không bao giờ vươn tới được mới có thể dùng một thanh kiếm như Cuồng Lan để chém đôi ngọn núi thành ra thế này.”

Lý Mặc nằm bẹp dí như một con chó chết, mãi một lúc lâu sau mới khó khăn bò dậy: “Cô vác tôi lên từ sớm có phải tốt hơn không?”

Nono nhìn Lý Mặc bằng ánh mắt sắc lẹm, khiến anh phải cười gượng gạo: “Thì tôi cũng là đàn ông mà, dĩ nhiên vẫn muốn tìm cách rèn luyện thể lực chút đỉnh.”

Lúc này Nono mới hài lòng gật đầu.

“Thế nào? Đứng trên đỉnh cao thế này, anh có nảy ra chút linh cảm nào để ghi lại câu chuyện từng xảy ra ở nơi đây không? Thêm thắt trí tưởng tượng của anh vào? Hay cảm hứng âm nhạc bùng nổ để sáng tác một khúc nhạc kinh điển nào đó?”

“Giờ tôi giữ được cái mạng này là may lắm rồi, lấy đâu ra linh cảm?”

Nono gật đầu: “Xem ra chỗ này cũng không ăn thua. Chuyện về Cuồng Lan tôi cũng chẳng rõ lắm, chỉ biết mỗi nơi này thôi. Để tôi dắt anh đi xem ‘Ẩn Thú Trong Hồ’!”

“Đợi đã— Cô Nono?”

Thế rồi Lý Mặc lại bị lôi đi chạy khắp nơi.

……

Đêm xuống, bên ánh lửa trại bập bùng, gương mặt nhợt nhạt của Lý Mặc bị hắt lên sắc đỏ rực.

Anh có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng đều nuốt ngược vào trong.

Kể từ ngày anh buông vài câu với thiếu nữ này, cô ấy bắt đầu “lên cơn”.

Lúc đó anh chỉ nói: “Đi du hành cùng tôi đi, ở bên một anh hùng như cô chắc chắn sẽ biết thêm được nhiều câu chuyện...”

Không biết câu nói đó đã chạm trúng dây thần kinh nào, mà cô lại bắt đầu điên cuồng dắt anh đến những nơi cô biết là có khả năng ẩn chứa giai thoại.

Cô bắt anh trải qua cuộc sống khổ hạnh chẳng khác nào một tu sĩ.

Thậm chí còn ép anh luyện kiếm.

“Anh đi trên đường mà ngay cả một đứa con gái như tôi còn đánh không lại, chẳng phải phút mốt sẽ bị người ta đánh chết sao?”

Đó nguyên văn là lời của cô ấy.

Nhưng bản thân cô có biết mình gần như là kẻ “mạnh nhất thế giới” không hả?

Lý Mặc cảm thấy không thể tiếp tục thế này được nữa, chuyến hành trình này khác xa so với tưởng tượng của anh.

Cứ đà này, chắc chắn anh sẽ mệt chết dọc đường!

Nếu một ngày anh gục xuống vì kiệt sức, đó chẳng phải là kết cục quá đỗi bi thảm sao?

Làm sao có thể cam chịu chuyện đó?

Thế là, anh cuối cùng cũng hạ quyết tâm.

“Nono, đêm nay để tôi canh gác cho! Tu luyện thời gian qua, tôi cũng có chút tự tin rồi.”

“Ồ?” Mắt Nono sáng lên: “Nếu đã vậy thì hôm nay tôi nghỉ ngơi nhé~ Nhưng anh ổn không đấy? Đừng để dã thú tha đi mất nhé~ Ít nhất phải bảo đảm là anh kêu cứu kịp đấy~”

Lý Mặc trịnh trọng gật đầu, như thể vừa tiếp nhận một sứ mệnh trọng đại: “Cô yên tâm! Tôi chắc chắn không vấn đề gì!”

Anh gồng mình khoe những thớ cơ bắp được rèn giũa khá ổn trong một hai tháng qua.

Anh đúng là đã khỏe mạnh hơn trước nhiều.

Thật ra trước đây anh luôn tự thấy thể chất mình khá tốt, nhưng so với cái gọi là “Anh hùng” thì vẫn quá đỗi mong manh.

Sau vài câu đối thoại ngắn ngủi, màn đêm dần buông sâu.

Anh hùng diệt rồng Nono cuối cùng cũng vào trong lều.

Lý Mặc chăm chú lắng nghe động tĩnh bên trong, khi thấy nhịp thở của Nono trở nên đều đặn, anh thầm mừng rỡ.

Thời cơ bỏ trốn đã đến!

Hỏi rằng việc Nono huấn luyện cho anh có ích không?

Đáp án chắc chắn là có.

Ít nhất, bây giờ anh có thể thu liễm hơi thở, rón rén rời đi mà không khiến Nono nghi ngờ.

Đối phương dường như cũng rất tin tưởng anh...

Không, đúng hơn là cô ấy quá tự tin vào thực lực của mình.

Thời gian qua Lý Mặc đã nhận thức rõ mạo hiểm giả cấp Anh hùng là sự tồn tại phi lý đến mức nào.

Cho nên cô ấy chắc chắn sẽ không gặp nguy hiểm, bỏ cô ấy lại đây cũng chẳng cần phải thấy cắn rứt.

Anh đang làm điều đúng đắn.

Một mạo hiểm giả cấp Anh hùng không đi tiêu diệt Ma tộc mà cứ bám theo anh thì có hợp lý không?

Anh cũng đang nghĩ cho nhân tộc thôi!

Mình thật là vĩ đại!

Nghĩ vậy, Lý Mặc chạy thục mạng.

Nono mở mắt.

Cô nhận ra bước chân của Limer ngày càng xa dần.

Ban đầu cô chỉ nghĩ Limer muốn đi vệ sinh, vì ngại nên mới muốn đi xa một chút.

Nhưng tình hình này là sao?

Tại sao anh ta càng đi xa, bước chân lại càng dồn dập?

Càng lúc càng nhanh?

Cứ như là... muốn bỏ trốn vậy...

Bỏ trốn?!

Anh ta chạy rồi!?

Anh ta dám trốn khỏi mình sao???

Ngay khi nhận ra sự thật này, căn lều không chịu nổi khí thế cuồng bạo của cường giả cấp Anh hùng mà vỡ tan thành từng mảnh.

Mặt đất cũng bắt đầu nứt toác như mạng nhện.

Rõ ràng, Anh hùng diệt rồng Nono đã hoàn toàn phẫn nộ.

Dù bị trục xuất khỏi đội ngũ cũ, Nono chưa từng nghi ngờ bản thân.

Cô không thấy mình làm gì sai, cô chỉ thấy thất vọng về những người đồng đội cũ.

Nhưng Limer thì khác.

“Tôi làm gì không tốt? Tại sao anh lại muốn bỏ đi?”

Cô lẩm bẩm một mình, nhưng chẳng có ai trả lời cô.

“Anh nói anh muốn nghe kể chuyện, tôi dắt anh đi tìm chuyện. Anh nói muốn leo núi, tôi cùng anh leo núi. Anh nhìn trúng vật liệu đặc biệt, tôi giết dã thú bẻ răng mang về cho anh... Vậy mà anh dám không nói một lời mà rời bỏ tôi? Anh dám! Rõ ràng câu chuyện của anh còn chưa kể hết, rõ ràng anh đã nói với tôi những lời như vậy... Tôi có thể ích kỷ một chút đúng không? Tôi có thể dành tình cảm cho anh đúng không? Limer, anh không thể rời đi như thế, tôi phải ích kỷ hơn mới được, anh phải trở thành món đồ của riêng tôi!”

Gương mặt thiếu nữ trở nên vô cùng đáng sợ, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ phải run rẩy vì kinh hãi.

Ngay sau đó—

Cô biến mất tại chỗ như thể chưa từng tồn tại, chỉ còn lại mặt đất nứt nẻ minh chứng cho một sức mạnh khủng khiếp vừa hiện diện.

Lúc này Lý Mặc đã chạy được rất xa, nhưng anh biết mình vẫn chưa thoát khỏi khu rừng.

Tốc độ của Nono rất nhanh, đêm nay anh buộc phải thoát ra khỏi đây.

Theo suy đoán của anh, cô ấy sẽ mất kha khá thời gian để lùng sục trong rừng, còn anh thì có đủ thời gian để mang mớ vật liệu quý giá lừa được từ chỗ Nono đi đổi lấy tiền, sau đó ngồi trận pháp dịch chuyển chạy lấy người.

Dù hành động này trông chẳng khác nào một tên cặn bã, nhưng Lý Mặc cũng thấy rất bất lực.

Nếu cứ tiếp tục ở cùng Nono, anh chắc chắn sẽ xong đời.

Anh nén lại cảm giác cắn rứt lương tâm, nhanh chóng thoát khỏi khu rừng.

Tuy nhiên, anh không hề chú ý rằng, ngay phía sau anh khoảng một mét, một thiếu nữ đang lơ lửng bám sát như một bóng ma.

Ba ngày sau.

Lý Mặc cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Anh đã đi qua hai lần trận pháp dịch chuyển, nghĩ bụng chắc không còn ai có thể dễ dàng tìm thấy mình nữa.

Chức nghiệp của đối phương là Kiếm sĩ, chắc cũng chẳng có kỹ năng tìm người nào đâu.

Hơn nữa, đối phương hẳn cũng đã nhận ra ý định muốn đường ai nấy đi của anh, vậy nên cô ấy chắc cũng thấy thất vọng mà không đi tìm nữa.

Anh chợt cảm thấy có chút hụt hẫng.

Dù là việc tự mình làm, nhưng lúc này anh lại thấy hơi hối hận: “Dù sao cũng là một mỹ thiếu nữ đáng yêu như thế, bảo không muốn xảy ra chuyện gì với cô ấy thì hoàn toàn là bốc phét. Gặp mỹ thiếu nữ như vậy mà không làm gì thì đúng là quá lỗ, nhưng mà biết sao được? Cứ tiếp tục thế kia thì mình chết chắc.”

Anh tự lẩm bẩm để xoa dịu mặc cảm tội lỗi.

Tuy nhiên, chút tội lỗi đó nhanh chóng tan biến khi anh nhớ ra mình còn giắt lưng được không ít tiền...

Đôi mắt của kẻ đê tiện sáng lên.

Kể từ khi đến thế giới này, anh luôn muốn thử đến “những nơi đó” xem sao, nhưng trước đây vì không có tiền nên không có gan.

Nếu là bây giờ... Làm sao để quên đi một mỹ thiếu nữ?

Chính là tìm một mỹ thiếu nữ khác để an ủi tâm hồn.

Những nơi đó dù chưa chắc có mỹ thiếu nữ, nhưng chắc chắn sẽ có những bà chị chu đáo, tâm hồn anh đang cần được vỗ về mà.

Thế nhưng...

Tại sao không vào được?

Lý Mặc phát hiện mình không thể bước qua cánh cửa của những cửa tiệm đó.

Cứ hễ anh định bước vào là lại như đụng phải một bức tường vô hình rồi bị bật ngược trở ra.

Chẳng lẽ nơi này thật sự có ma pháp trận?!

Những người không có thẻ hội viên sẽ bị cản lại sao?!

Vậy thì phải làm sao để có thẻ đây? Anh cũng chẳng có cửa nẻo nào cả!

Lý Mặc chậc lưỡi kinh ngạc trước những tạo vật của dị giới, đồng thời anh cũng bắt gặp ánh mắt kỳ quái của những người xung quanh.

A! Cái biểu cảm nhìn kẻ nhà quê này!

Lý Mặc không chịu nổi, anh nhanh chóng chuồn lẹ.

Thứ anh không chú ý thấy là, mọi người đang nhìn với vẻ kỳ quái chính là bóng hình luôn bám sát ngay sau lưng anh như một u linh.

Lý Mặc lắc đầu, anh ghé vào một quán ăn, gọi một phần khoai tây hầm thịt bò.

Quán này bất ngờ thay lại dùng thìa kim loại thay vì thìa gỗ...

Sau đó Lý Mặc sững sờ.

Ngay khi chuẩn bị ăn, qua sự phản chiếu của chiếc thìa kim loại, anh thấy một bóng đen lù lù ngay sau lưng mình.

Anh dường như nhận ra điều gì đó, mồ hôi vã ra như tắm.

Anh khó khăn đặt chiếc thìa xuống.

“Hì... hì hì... Cái đó, cô Nono, hay là cô ngồi xuống ăn cùng luôn nhé?”

Anh thậm chí không dám quay đầu lại nhìn xem gương mặt thiếu nữ lúc này có biểu cảm gì: “Cái đó, nếu... nếu muốn giết, xin hãy cho phép tôi ăn nốt bát khoai tây hầm thịt bò này đã. Cô xem, gọi cũng gọi rồi, không ăn thì lãng phí lắm đúng không?”

Sau đó, từ trong khóe mắt, một chiếc áo choàng đen xuất hiện.

Thiếu nữ ngồi xuống đối diện, Lý Mặc không dám ngẩng đầu lên.

“Anh có thể tiếp tục chạy.”

“Bộp!”

Lý Mặc quỳ xuống.

Anh quỳ xuống một cách dứt khoát, chẳng mảy may giữ lại chút tôn nghiêm hay khí tiết nào của một thi sĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!