Phần 6: Khúc ca người thi sĩ

Chương 02: Cách làm của Oona

Chương 02: Cách làm của Oona

Nơi được Arnold tự phong là "Đài Ngắm Sao" vừa đón tiếp một vị khách không mời mà tới: Oona.

Vốn là lãnh địa Ma tộc, việc một Pháp sư cấp Anh hùng đột ngột kích hoạt trận pháp dịch chuyển đến Đài Ngắm Sao rồi biến mất chớp nhoáng khiến Oona sinh nghi.

Cô e ngại nhân loại đang có mưu đồ bất chính.

Thế là cô trực tiếp điều động đại quân bao vây nơi này.

Kết quả, người cô tóm được bên trong lại là Arnold và Carol.

Cả hai bị bắt làm tù binh và áp giải về cung điện của Oona.

Ngồi cao trên ngai vàng, thiếu nữ nhìn Arnold bằng ánh mắt khinh miệt:

"Quả nhiên quan hệ giữa hai người đã tiến triển đến mức này. Arnold, nếu tôi nhớ không lầm, hành vi này của anh bị coi là biến thái trong xã hội nhân loại đấy."

Arnold cứng họng, không thể biện minh.

Dù cảm thấy tội lỗi khi làm "chuyện đó" với Carol, nhưng chính cảm giác tội lỗi ấy lại càng khiến anh hưng phấn.

Điều này tuyệt đối không thể nói ra.

Tiết lộ chuyện đó, e là Oona sẽ trừng phạt anh thật mất.

Dạo gần đây Carol cũng thấy chột dạ khi đối mặt với các cô gái.

Đặc biệt là việc mình vừa ân ái với Arnold trong khi đang mặc nội y của Oona — số lượng cô "mượn tạm" từ chỗ nàng công chúa Ma tộc này thực sự không hề ít.

Nhắc mới nhớ, đôi tất dài khi mang vào chân Oona thì giãn ra mỏng tang, xuyên thấu đầy quyến rũ.

Nhưng khi mang vào chân Carol thì trông lại khá dày dặn.

Có lẽ do đôi chân của Oona dài hơn cô rất nhiều, nên Carol không thể làm giãn hết mức chất liệu vải ra được.

Carol bắt đầu cân nhắc việc tìm tiệm may đo riêng tất theo cỡ chân mình.

Dù sao, cảm giác giữa một đôi tất bó căng và một đôi lỏng lẻo hoàn toàn khác nhau.

Tất bó sát có thể khiến đôi chân trông đầy đặn và gợi cảm hơn hẳn.

"Không không không, không đúng! Tuy giờ quan hệ với Arnold đã tiến thêm một bước, nhưng mình việc gì phải lấy lòng anh ta? Phải để Arnold đến cầu xin mình mặc mới đúng chứ! Mắc gì phải suy nghĩ cho anh ta?"

Dẹp bỏ mớ suy nghĩ vẩn vơ, Carol lên tiếng:

"Tiểu thư Oona, không biết có chuyện gì mà cô phải động binh thế này?"

Oona khẽ cười, thản nhiên đáp lại:

"Cô tưởng tôi điều động cả một binh đoàn mà không cần lý do chắc? Nếu không bắt các người về đây, chẳng phải hành động của tôi trở nên thừa thãi sao?"

Nghe cũng có lý.

Carol do dự một chút:

"Nhưng với sức ảnh hưởng của cô tại Ma tộc, việc này có vẻ cũng chẳng quan trọng lắm..."

"Tôi là Đại tướng quân thống lĩnh binh đoàn. Nếu tôi đưa ra quyết định mà không có kết quả, uy tín của tôi trước các chiến sĩ sẽ bị ảnh hưởng. Đây là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, vì vậy, các người chính thức bị bắt làm tù binh."

"Người phụ nữ này chắc chắn là đang ghen rồi."

Carol thầm nghĩ, lòng bỗng dấy lên sự lo lắng.

Biểu hiện trước đó của Helen làm cô thấy bất an, không biết Oona có định nhốt Arnold lại rồi làm chuyện gì mờ ám với anh không nữa?

Chuyện đó hoàn toàn có khả năng xảy ra.

Cô suy nghĩ một lát rồi nói:

"Tiểu thư Oona, cô phải tin rằng chúng tôi luôn trung thành với Ma tộc!"

Nghe lời tuyên bố mà cả Oona lẫn Arnold đều không tin nổi này, Arnold chỉ thầm lắc đầu.

Carol vốn có "lập trường chủng tộc linh hoạt", nên cô nàng có thốt ra lời đó anh cũng chẳng thấy lạ.

Carol liến thoắng tiếp:

"Tiểu thư Oona, cô có biết tộc Người Lùn đang có biến động không? Chuyện là thế này..."

Cô kể lại toàn bộ những bất thường ở chỗ tộc Người Lùn:

"Cô xem, Huyết Tổ đang tìm cách cứu vị Ma Cà Rồng Chi Vương kia, mà tộc Người Lùn và Huyết Tổ dường như đã đạt được thỏa thuận ngầm mà không hề thông báo cho Ma tộc... Tiểu thư Oona! Tộc Ma Cà Rồng từng là một thành viên của Ma tộc mà! Sao cô có thể để chuyện này xảy ra chứ? Nếu âm mưu của tộc Người Lùn thành công, lợi ích của cả Ma tộc, nhân loại lẫn tộc Elf đều sẽ bị tổn hại. Tục ngữ có câu: Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Tôi và Arnold đã quyết định ngăn chặn chúng ngay lập tức. Chẳng lẽ đây không phải là một đại công sao?"

Khả năng "thuyết phục" của Carol một khi đã bắt đầu thì đúng là đạt đến cảnh giới thượng thừa.

Hơn nữa những gì cô nói cơ bản là sự thật, dù có thêm thắt chút "yếu tố nghệ thuật".

Arnold tin chắc dù Oona có dùng "Thành Thực Thuật" thì cũng chỉ nhận được câu trả lời tương tự.

Oona nhíu mày, thi triển ma pháp truyền tin:

"Tôi đã cử người đi điều tra. Hy vọng tiểu thư Carol không lừa gạt tôi."

"Tôi sao dám lừa cô chứ? Tôi luôn tận tụy với cô mà, nói thật cho cô biết luôn!"

Đôi cánh đen kịt của Carol dang rộng:

"Cô xem, hiện giờ tôi đã có thể sử dụng một phần sức mạnh của Đọa Lạc Quân Vương. Sự đã rồi, ngoài Ma tộc ra thì tôi còn nơi nào để dung thân? Cô nhìn anh Arnold xem, chẳng phải cũng đang bị nhân loại, tộc Người Lùn và tộc Elf truy nã sao? Thiên hạ rộng lớn, nhưng với chúng tôi hiện giờ, chỉ có Ma tộc mới là nơi trú ẩn duy nhất! Lúc trước cô cảm nhận được biến động ma pháp nên mới tới, đúng chứ? Đó là do chúng tôi dụ Melissa tới đây, không ngờ cô ta lại dẫn theo Thanh Tẩy Giả Helen để thanh trừng chúng tôi. Chúng tôi không lường trước được nên mới để họ chạy thoát!"

Carol kêu lên vẻ đau xót:

"Chúng tôi đối với Ma tộc, thực sự trung thành tận tụy lắm! Điện hạ Oona!"

Sự thật đã bị cô bẻ cong hoàn toàn.

Ngay cả Oona cũng nghe đến ngẩn người.

Cô giữ im lặng cho đến khi có tin tức truyền về.

Một tia sáng lóe lên, biểu cảm của Oona trở nên phức tạp.

Không ngờ lại là thật!

Arnold thực sự đang bị tộc Người Lùn và tộc Elf truy nã?

Hơn nữa, tộc Người Lùn đúng là có ý đồ mờ ám, và nghe nói "Thiên Lý Chi Hoàn" của họ đã vỡ nát?

Đối với món Thánh Khí đó, Oona ấn tượng rất sâu sắc.

Nếu không vì nó, năm xưa cô đã không suýt mất mạng.

Nghe nói Arnold đã dùng Thánh Khí đối đầu với nhiều cường giả cấp Anh hùng khiến nó vỡ vụn?

"Nhưng vẫn có vài điểm khiến tôi nghi hoặc, tình hình cụ thể là thế nào?"

Nghe đến đây, Carol biết mình đã thành công.

Cô lộ vẻ khó hiểu:

"Điểm nghi hoặc mà cô nói là...?"

Thế là Carol bắt đầu thêu dệt câu chuyện họ phát hiện âm mưu của tộc Người Lùn ra sao, bắt cóc Đại vương tử và lấy đi Thánh Khí thế nào.

Cuối cùng là màn kịch giả vờ cắt đứt quan hệ với Cassipero, tranh giành Giọt Sương Sinh Mệnh khiến Thánh Khí vỡ tan.

Nói đến đây, Carol còn giả vờ đáng thương:

"Chúng tôi vốn muốn tiếp tục ẩn mình trong thế giới nhân loại để cống hiến cho Ma tộc, không ngờ chỉ vì Thánh Khí bị vỡ mà họ lại truy nã Arnold! Cô xem, ngay cả Thánh Khí của chính anh ấy cũng nát rồi, giờ anh ấy đến cả vũ khí cũng chẳng còn!"

Oona sớm đã để ý Arnold không mang theo thanh cự kiếm bất ly thân, không ngờ nó đã vỡ nát.

Cô không khỏi cảm thấy mủi lòng, khẽ xoa huyệt thái dương:

"Tôi tin hai người rồi. Carol, Arnold, lúc đầu tôi đã hiểu lầm. Tuy nhiên, đã bắt các người về đây thì phải diễn cho trọn vai. Tôi sẽ đưa hai người đến một nhà tù, nơi đó có đặt một món Thánh Khí và được canh giữ bởi tộc Phong Lang. Tộc này đang muốn thay thế vị trí của Phong Ma tộc, rất thích hợp để răn đe những kẻ không nghe lời... Đừng có gây chuyện đấy, thực lực của tộc Phong Lang không yếu đâu."

Carol gật đầu lia lịa.

Thế là cô và Arnold cùng bị tống vào nơi Oona chỉ định.

"Carol, nếu Oona biết được chân tướng thì to chuyện đấy. Những chuyện em nói..."

Arnold lo lắng.

"Anh thực sự coi điện hạ Oona là kẻ ngốc à? Cô ấy sao lại không biết em đang nói nhảm chứ?"

Nằm trên chiếc giường trong nhà lao Ma tộc, Carol cảm thấy điều kiện ở đây khá tốt, có lẽ do cấp độ nhà tù này cao hơn bên nhân loại.

Arnold nghi hoặc nhìn cô.

Carol lườm anh một cái:

"Anh yêu vào là lú lẫn luôn hả? Đáng lẽ người 'mất não' vì yêu phải là em chứ! Oona rõ ràng muốn thả chúng ta đi, nhưng nếu chúng ta lại trốn thoát từ cung điện của cô ấy một lần nữa thì uy tín của cô ấy sẽ sụp đổ. Người ta sẽ nghi ngờ năng lực của cô ấy. Để chúng ta trốn thoát một lần là sơ suất, hai lần là do chúng ta xảo quyệt, nhưng đến lần thứ ba thì chỉ có thể là do Oona kém cỏi."

Cô nói năng hoàn toàn không kiêng dè đám cai ngục bên ngoài.

Dù sao, ý của Oona chẳng phải là muốn cái nhà tù này "đi đời" sao?

"Tiểu thư Oona từng suýt chết dưới tay tộc Người Lùn, nên khi thấy chúng ta chơi xỏ họ một vố, cô ấy chắc chắn rất hài lòng. Việc thả chúng ta đi cũng dễ hiểu thôi, dù sao giờ em cũng mang danh 'Thi Sĩ Tai Ương' mà..."

Carol hơi cảm thấy nực cười khi nhắc đến danh hiệu này.

"Đẩy chúng ta sang phía nhân loại chắc chắn tốt hơn là để ở Ma giới. Đừng quên, cô ấy còn chưa tính sổ vụ của Thổ Chi Thiên Ma Vương Grand với chúng ta đâu."

Điều Carol lo lắng hơn là việc Oona truy cứu chuyện của Grand, nhưng có vẻ cô ta không có ý đó.

"Điện hạ Oona là một người độc đoán. Ma Vương chỉ mang tính biểu tượng, kẻ thống trị thực sự của Ma tộc chính là cô ấy. Cô ấy không cho phép bất kỳ tiếng nói phản kháng nào trong nội bộ. Việc chúng ta trốn thoát khỏi tộc Phong Lang và mang theo một món Thánh Khí chính là cái cớ hoàn hảo để cô ấy thanh trừng những kẻ chống đối. Cô ấy thực sự không sợ làm suy giảm sức chiến đấu của Ma tộc đâu!"

"Vậy giờ chúng ta tính sao?"

"Tên tộc Phong Lang vừa nghe lén chúng ta nói chuyện kia, đâu thể để hắn chạy thoát được, phải không anh Arnold?"

---

Nhà tù bị phá hủy, Thánh Khí bị cướp mất.

Tộc Phong Lang – kẻ đang lăm le vị trí của Phong Ma tộc – tổn thất hai chiến lực cấp Chiến Binh, một cấp Anh Hùng bị trọng thương.

Thánh Khí thất lạc, Arnold và Carol trốn thoát.

Nghe tin, sắc mặt Oona trầm xuống:

"Phế vật! Toàn là lũ phế vật! Bảo tộc trưởng tộc Phong Lang đến gặp tôi ngay lập tức!"

Carol có nói nhảm hay không không quan trọng, quan trọng là Oona không muốn liều mạng với Arnold.

Người đàn ông này tuy kiếm đã gãy, nhưng khí tức còn khủng khiếp hơn trước, chưa kể nếu Carol gặp nguy hiểm, Đọa Lạc Quân Vương sẽ xuất hiện.

Chiến đấu với hai người này chỉ có hại không có lợi, thực tế họ cũng chẳng có địch ý gì với Ma tộc.

Vậy thì phải làm sao?

Thật sự giam giữ họ ư?

Nếu để họ trốn thoát lần nữa từ chỗ mình, uy tín của cô sẽ bị ảnh hưởng.

Vậy nên cứ đổ hết lên đầu kẻ khác.

Tiện thể có vài kẻ trong Ma tộc đang nhảy nhót quá đà, ngay khi nhìn thấy Arnold và Carol, cô đã vạch sẵn kế hoạch này rồi.

"Tiểu thư Carol quả là thông minh! Quan hệ của hai người họ giờ thân mật như vậy đúng là đáng sợ, hay là mình thực sự nên chiêu mộ Arnold về Ma giới nhỉ?"

Oona thầm nghĩ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!