Phần 6: Khúc ca người thi sĩ

Chương 05: Thi sĩ khác

Chương 05: Thi sĩ khác

Dù đã tính trước chuyện tìm chỗ nghỉ, nhưng họ chẳng thể ngờ rằng sau khi ghé liên tiếp mấy quán trọ, nơi nào cũng đã kín phòng.

Cả Carol lẫn Arnold đều ngẩn tò te.

Dẫu biết buổi hòa nhạc của "Bắc Địa Chi Âm" sẽ thu hút rất đông người, và họ cũng đã cẩn thận đến sớm hẳn một tháng... vậy mà vẫn chẳng còn lấy một chỗ dung thân.

Có lẽ do giao thông ở thế giới này không thuận tiện cho lắm, nên mọi người thường có thói quen đi sớm một khoảng thời gian dài để tránh sự cố dọc đường làm lỡ hành trình.

Nhưng ngặt nỗi, bây giờ đang là mùa đông!

Chỉ có thể cảm thán rằng sức ảnh hưởng của một Thi sĩ cấp Anh hùng thực sự quá khủng khiếp.

Ít nhất thì nếu là Carol tổ chức hòa nhạc, chắc chắn sẽ không có chuyện khán giả kéo đến đông nghịt từ sớm như thế này đâu.

Điều đó khiến Carol không nén nổi tiếng thở dài ngưỡng mộ: "Thích thật đấy! Chẳng biết bao giờ em mới tổ chức được một buổi hòa nhạc mà khán giả tìm đến sớm thế này nhỉ? Chắc lúc đó nằm mơ em cũng phải cười tỉnh mất."

"Sẽ có ngày đó thôi." Arnold đứng cạnh phụ họa.

Carol mỉm cười: "Nhưng vấn đề hiện tại là chúng ta sẽ ở đâu đây? Đang là mùa đông đấy Arnold, lạnh thật sự luôn. Nếu không nhờ có Hỏa nguồn Thủy tổ trong người, chắc giờ em đang run cầm cập rồi. Mà hình như nhiệt độ cơ thể anh còn cao hơn cả em nữa."

Vừa nói, thiếu nữ vừa nắm lấy tay Arnold một cách tự nhiên như để sưởi ấm, hoặc có lẽ chỉ đơn giản là muốn nắm tay anh, bởi cô cũng chẳng dùng cả hai tay để ủ ấm cho mình.

Carol là một cô nàng thích làm nũng hơn người ta tưởng nhiều.

Không — phải nói là cô gái này vốn dĩ rất tùy hứng, luôn hành động theo bản năng.

Trước đây, mỗi khi có ý đồ gì, cô sẽ dùng đủ mọi mưu kế để thực hiện, từ việc thuyết phục cho đến dùng nụ hôn để mê hoặc Arnold.

Còn bây giờ, cô trực tiếp làm nũng với anh luôn.

Thật sự rất đáng yêu.

Cần phải nói thêm rằng, bên cạnh Arnold hầu như không có cô gái nào biết chiêu này.

Những người anh quen đều là những bông hồng gai góc, ai cũng có sự kiên cường riêng và hiếm khi để lộ vẻ yếu đuối.

Mà dù có những phút yếu lòng, họ cũng chẳng bao giờ làm ra hành động "nũng nịu" với Arnold cả.

Thế nhưng, đàn ông vẫn luôn xiêu lòng khi người con gái mình yêu làm nũng.

Vẻ mềm mại, đáng yêu cùng tiếng nài nỉ ngọt ngào là quá đủ để khiến lý trí của hầu hết đàn ông sụp đổ.

Carol rõ ràng rất sành sỏi điều này.

Bản thân cô nàng cũng là người rất biết chừng mực, nên dù có làm nũng cũng không bao giờ đưa ra những yêu cầu quá quắt.

Nhờ vậy, mối quan hệ giữa họ phát triển rất lành mạnh.

"Arnold, thành Haranu anh từng đến rồi đúng không?" Carol đột ngột nhắc lại chủ đề này.

Arnold gật đầu: "Ừ, anh từng đến đây trước kia vì một nhiệm vụ..."

"Có liên quan đến mỹ thiếu nữ nào không?"

"... Cũng không hẳn là mỹ thiếu nữ đặc biệt gì cho lắm."

Carol tỏ vẻ đã hiểu, cô nhìn Arnold rồi hỏi tiếp: "Cái người mà anh bảo là không đặc biệt lắm đó, giờ còn ở thành phố này không? Hay là mình đến nhờ vả cô ấy đi? Em đoán là cô ấy cũng thích anh thôi."

Ánh mắt Arnold thay đổi đôi chút, anh nhìn thẳng vào mắt Carol để xác định xem cô đang nói thật hay lại là một câu hỏi bẫy.

Tuy nhiên, ánh mắt Carol vô cùng chân thành, trông cô có vẻ nghiêm túc thực sự.

Arnold thở hắt ra một hơi thật dài, làn khói trắng ngưng kết trong không khí lạnh căm, kéo dài đến cả mét.

Quả không hổ danh là Arnold, cái gọi là "thổi hơi thành kiếm" cũng chỉ đến mức này là cùng.

Arnold bất lực nói: "Có ai lại đem chồng mình tặng cho người khác thế không? Chẳng phải rõ ràng là dâng cừu vào miệng cọp sao?"

Carol "hì hì" cười rộ lên: "Thế chồng em có chịu biến thành tình nhân của người ta không mới là vấn đề chứ? Nếu chồng nhất định muốn thế... thì em làm thiếp cũng được mà~ Xin chồng đừng bỏ rơi em~"

Nàng thi sĩ lập tức để "máu diễn viên" nhập vào người, cứ như sắp diễn một đoạn kịch tình cảm cẩu huyết ngay giữa phố vậy.

Arnold vội vàng bảo cô dừng lại vì người đi đường đã bắt đầu tò mò ngoái nhìn rồi.

Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện.

Đó là một người phụ nữ có mái tóc ngắn màu xanh nhạt.

Nói thật thì lần gần nhất nhìn thấy một mái tóc xanh nhạt là Helen khi chưa dung hợp với Iolis.

Nhưng người phụ nữ trước mắt đem lại cảm giác hoàn toàn khác, cô ấy trông hoạt bát hơn và sở hữu một thân hình rất đẹp.

Đây đúng là gu của Carol.

"Là anh sao, Arnold?"

Arnold sững người, anh liếc nhìn Carol một cái.

Vừa mới nhắc tới tào tháo thì tào tháo tới, Arnold bắt đầu nghi ngờ không biết Carol có sở hữu năng lực tiên tri hay xuyên không nào không.

Anh mỉm cười lịch sự: "À, lâu rồi không gặp, Hamina."

Được gọi đích danh, cô gái tên Hamina rõ ràng có chút bất ngờ: "Anh vẫn còn nhớ tôi sao, thật là một vinh hạnh lớn lao. Nhưng mà..." Cô che miệng cười thầm, "Bên cạnh anh lúc nào cũng không thiếu các thiếu nữ đáng yêu nhỉ. Lần này đến Haranu, người đi cùng lại khác hẳn lần trước... Lần trước là ai ấy nhỉ? Tôi nhớ hình như là vị Thánh nữ đương thời thì phải?"

Chân Arnold bị đá một cái đau điếng.

Rõ ràng, Hamina không phải là vấn đề mấu chốt, vấn đề nằm ở vị "Thánh nữ" kia kìa.

Anh bất lực liếc Hamina một cái, ý trách cô thật xấu bụng, rồi quay lại nhìn Carol đang hờn dỗi.

Cô nàng trông như đang ghen thật sự, nhưng cái vẻ mặt phụng phịu đó thực ra lại rất đáng yêu.

Ít nhất là cô không thực sự tức giận, mà giống như đang muốn nói: "Mau đến dỗ em đi".

Tuy nhiên Carol là tuýp người rất dễ dỗ, thường có ba cách.

Một là giảng đạo lý.

Khác với nhiều cô gái khi nổi giận, Carol là người biết nghe lẽ phải.

Chỉ cần anh giải thích thông suốt, cô thậm chí sẽ chủ động nhận lỗi, có điều muốn "cãi lý" thắng được Carol là một nhiệm vụ bất khả thi.

Cách thứ hai là cứ mặc kệ cô ở đó, một lát sau cô sẽ chủ động tìm đến anh, lúc ấy anh chỉ cần xuống nước một chút là cô sẽ lại tươi cười rạng rỡ.

Nhưng Arnold thường dùng cách thứ ba nhất.

Với Carol, cứ hôn một cái là xong chuyện.

Chẳng phải cô ấy đang ghen sao?

Cách này vừa đơn giản, không tốn não, mà bản thân Arnold cũng vô cùng yêu thích.

Thế là anh triển luôn.

Ngay trước mặt Hamina, Arnold ôm lấy Carol và hôn cô say đắm.

Cho đến khi cô thiếu nữ lả người đi vì nụ hôn nồng cháy, Arnold mới chịu buông ra.

Carol mềm nhũn trong vòng tay Arnold như một viên kẹo mạch nha, chẳng còn màng đến thế sự.

Arnold thản nhiên ôm cô vào lòng, bấy giờ mới nhìn về phía Hamina: "Xin lỗi nhé, người yêu tôi — tiểu thư Carol — hơi bướng bỉnh một chút, lúc nào cũng bám người như vậy đấy."

Dù miệng nói lời tạ lỗi nhưng giọng điệu của anh lại tràn đầy vẻ tự hào.

Hamina kinh ngạc.

Cô từng tiếp xúc với Arnold nên biết anh là người thế nào: trưởng thành, chín chắn, mạnh mẽ nhưng kín đáo, ôn hòa và điềm tĩnh...

Quan trọng hơn là dù bên cạnh có đủ loại mỹ nhân, nghe nói Arnold chưa bao giờ có hành động nào quá giới hạn.

Ngay cả khi đến thành phố này với tư cách hộ vệ cho người phụ nữ đẹp nhất thế gian, anh vẫn luôn giữ khoảng cách đúng mực.

Dù nghe nói anh từng làm một số việc quá đáng đến mức bị Liên minh Vương quốc truy nã, nhưng Hamina luôn cảm thấy chuyện đó chẳng ảnh hưởng gì đến khí chất của người đàn ông này.

Suy cho cùng, dù bị truy nã cũng chẳng ai thực sự bắt được anh, và anh là một cường giả mạnh mẽ như thế, nên những chuyện đó không thể làm tổn thương anh được.

Có lẽ một ngày nào đó, anh sẽ chứng minh được bản thân mình.

Nhưng giờ trông thấy cảnh này...

Cô chú ý đến cây đàn hạc nhỏ mà Carol mang theo.

Đó hẳn là nhạc cụ của cô ấy.

Thi sĩ lang thang sao?

Hamina bất giác nắm chặt cây sáo ngang bên hông.

Arnold thích Thi sĩ lang thang ư?

Lúc này, Carol vốn đang choáng váng vì nụ hôn của Arnold cuối cùng cũng lấy lại được ý thức.

Cô lườm anh một cái đầy hờn dỗi, thoát khỏi vòng tay anh nhưng không dám làm càn thêm vì sợ lại bị cưỡng hôn tiếp.

Cô đành chuyển mục tiêu sang Hamina.

"Cô Hamina, thật vinh hạnh được gặp cô! Trước đây tôi đã nghe Arnold nhắc đến tên cô rồi, anh ấy nói gặp được cô ở đây là một điều vô cùng may mắn!"

Arnold: "??"

Hamina: "?!"

"Anh... anh ấy thật sự nói vậy sao?"

Carol chắc nịch gật đầu: "Tất nhiên rồi!" Nhân lúc đối phương còn đang ngơ ngác, Carol tiến lại gần Hamina: "Trăm nghe không bằng một thấy, gặp được cô rồi tôi mới nhận ra cô có một khí chất thật đặc biệt, đúng là 'thoát tục độc hành' như lời đồn."

Carol bắt đầu chém gió thành bão.

Đùa sao, muốn ăn chực chỗ ở đâu có dễ dàng gì, trông chờ vào đầu gỗ Arnold chắc?

Cái nhà này mà không có cô quán xuyến thì toang hoác lâu rồi!

Dù cùng là thi sĩ, nhưng thực tế trong lịch sử, những người thực sự được yêu thích không nhiều đến thế.

Những người được quần chúng mến mộ chưa chắc đã được lòng giới quý tộc, và ngược lại.

Số người được tất cả mọi người yêu quý chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhưng Carol tuyệt đối thuộc kiểu người hiếm hoi đó.

Hamina, cũng là một thi sĩ, thực sự không đỡ nổi đòn tấn công của Carol.

Cô nhanh chóng bị những lời mật ngọt rót vào tai làm cho choáng váng.

"A! Đã đến giờ này rồi sao! Xin lỗi cô Hamina, em và Arnold đến đây để tham dự buổi hòa nhạc, nhưng như cô thấy đấy, các quán trọ đều đã đầy chỗ, chúng em còn phải đi tìm chỗ nghỉ. Muộn chút nữa chắc tối nay phải ngủ ngoài đường mất. Dù trò chuyện với cô rất vui nhưng chúng em đang vội quá. Cô cũng sẽ tham gia buổi hòa nhạc chứ? Em nghĩ chúng ta có thể gặp lại sau."

Cô ngắt lời rất đúng lúc.

Hamina, người đang lâng lâng vì được tâng bốc, sực tỉnh: "Chờ đã! Nếu hai người đang tìm chỗ ở thì có thể đến nhà tôi! Nhà tôi vẫn còn nhiều phòng trống."

Carol làm bộ ngạc nhiên liếc Arnold một cái, dùng ánh mắt hỏi anh: "Có nhiều phòng trống thật sao?"

Arnold khẽ gật đầu.

Carol lập tức hiểu ra: "Nhưng tôi và Arnold đến nhà cô thì không tiện lắm nhỉ? Hiện tại thân phận của Arnold cũng hơi nhạy cảm, dù phần lớn mọi người không nhận ra, nhưng nếu là quý tộc thì..."

"Cô ấy biết mình là quý tộc ư? Arnold thực sự thường xuyên nhắc về mình với cô ấy sao?" Hamina thầm nghĩ.

"Không sao đâu, quyền hạn của tôi cũng không nhỏ. Điều này cũng nhờ vào sự giúp đỡ của anh Arnold năm xưa." Thế là Hamina cũng bắt đầu chủ động khai báo thông tin.

...

"Sao thế? Sao cô không lên đi, Ramura?" Helen, Karin và Melissa nhìn Ramura đang trốn ở một góc run rẩy sau khi nghe xong đoạn đối thoại của Carol.

Ramura ngượng ngùng nói: "Tôi... tôi nghĩ mình cần cân nhắc lại chiến thuật."

Helen dang tay ra, nhìn hai thiếu nữ còn lại: "Đây chính là thủ đoạn của Carol đấy! Tôi dám chắc cô ta chưa bao giờ nghe Arnold kể về người phụ nữ này, chúng ta còn chẳng biết cô ấy là ai cơ mà! Thế mà cô ta có thể khiến người ta vừa gặp đã coi như tri kỷ! Karin! Cô đã sập bẫy đúng kiểu như thế đấy! Còn tôi... tôi cũng chẳng khác gì!"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!