Phần 3: Ẩn dưới lớp mặt nạ

Chương 27: Bài giảng về hẹn hò, cực kì chi tiết!

Chương 27: Bài giảng về hẹn hò, cực kì chi tiết!

Hóa ra, ngay cả kẻ được mệnh danh là "mặt dày" như Carol cũng có lúc biết xấu hổ.

Dù bản thân vốn chẳng ngán bố con thằng nào, cô vẫn sập bẫy của Arnold như thường. Để rồi giờ đây, khi bị anh nắm chặt lấy bàn tay, mặt cô lại đỏ lựng lên như gấc chín.

Về phần Arnold, cứ như thể đang mẫn cán thực hành đúng bài học vừa rồi, vì bí văn chẳng biết nói gì nên anh thuận thế… đan chặt mười ngón tay vào nhau.

Trong khoảnh khắc ấy, Carol bỗng có ảo giác mình đã trở thành một thiếu nữ yếu đuối thực thụ.

Dưới con mắt người ngoài, đây rõ ràng là cặp nam thanh nữ tú đang tình tứ dạo phố. Nhưng với nội tâm Carol, đó lại là một sự giày vò đầy ngang trái.

Arnold cũng ngượng chín mặt.

Anh lén liếc nhìn Carol, rồi ngạc nhiên phát hiện nàng thiếu nữ ấy vậy mà cũng đang đỏ mặt tía tai, đầu cúi gằm xuống đường, im thin thít không thốt nên lời.

Bầu không khí im lặng bao trùm giữa hai người một hồi lâu.

Cuối cùng, Arnold quyết định phá vỡ thế bế tắc: "Vậy, tiếp theo chúng ta… nên làm gì?"

Carol giật mình sực tỉnh, định rút tay về.

Nhưng khi mười ngón đã đan chặt, nếu một bên không chịu buông thì bên kia đừng hòng thoát ra được – điển hình là tình cảnh của Carol lúc này. Cô nhận ra Arnold hoàn toàn không có ý định nới lỏng tay.

Có lẽ với sức mạnh trâu bò của Arnold, chút lực kháng cự cỏn con này của cô chắc chỉ như gãi ngứa cho anh?

Nghĩ đoạn, cô đành bỏ cuộc: "Tiếp theo hả? Ừm… tiếp theo đến tiết mục anh phải 'nôn' tiền ra rồi!"

Carol nói với vẻ hơi buông xuôi: "Lát nữa tôi sẽ 'bào' tiền anh cật lực! Phải biết rằng hẹn hò với con gái là chuyện cực kỳ tốn kém đấy nhé."

Arnold trịnh trọng gật đầu. Điều này vốn đã nằm trong dự tính của anh.

Hai ngày trước, anh đã bắt đầu chuẩn bị ngân sách, chủ yếu là tìm Lonadia xin một khoản với lý do mình đã "góp sức dọn dẹp đống rắc rối do Helen gây ra", nên ngài Kiếm Thánh nhất định phải có chút biểu hiện.

Ban đầu, ngài Kiếm Thánh đời nào chịu nhả tiền, nhưng cuối cùng chẳng rõ vì sao lại đổi ý, đưa cho Arnold một khoản kha khá.

Theo Arnold thấy, khoản tiền đó giống một loại "phí bịt miệng" hơn.

Còn việc đối phương muốn bịt miệng chuyện gì thì anh không rõ, và cũng chẳng định đi rêu rao. Còn những câu chuyện mà Carol muốn truyền bá là việc của một thi sĩ lang thang. Nếu Lonadia muốn cô giữ kín miệng, chắc chắn ngài ấy sẽ phải đích thân đi tìm cô một chuyến.

"Dù nói là để anh chi tiền, nhưng vào lúc này, đi cửa hàng nào nên do anh sắp xếp. Anh biết tại sao không?"

Khi cuộc trò chuyện bắt đầu, sự căng thẳng của Carol vơi đi đáng kể. Cô dần thả lỏng, bắt đầu thích nghi với việc được nắm tay, thế là cái giọng thao thao bất tuyệt lại trỗi dậy: "Arnold, nói thử cách hiểu của anh xem nào?"

Arnold suy nghĩ một lát: "Để thể hiện tôi là người có chủ kiến?"

"Ừm, câu trả lời này tôi chấm cho anh năm điểm. Tất nhiên đó cũng là một lý do, nhưng tuyệt đối không phải nguyên nhân thực sự."

Carol bắt đầu "chỉ điểm giang sơn" ngay giữa phố: "Dỏng tai lên mà nghe tôi phân tích đây."

Người đang dỏng tai lên nghe lúc này không chỉ có mỗi mình Arnold.

Carol đầy tự tin phán: "Vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ phải nắm giữ quyền chủ động. Nghe thì có vẻ giống với việc thể hiện bản thân có chủ kiến, nhưng thực chất lại hoàn toàn khác biệt."

Cô ngẫm nghĩ rồi tiếp tục: "Lấy ví dụ nhé Arnold, giả sử giờ trong túi anh chỉ có duy nhất một đồng vàng."

Rõ ràng túi tiền Arnold rủng rỉnh hơn thế nhiều, nên vẻ mặt anh vẫn chẳng chút gợn sóng, lẳng lặng nghe cô nói tiếp.

"Nếu anh để nhà gái chọn địa điểm, ngộ nhỡ tôi kéo tuột anh vào cửa hiệu cao cấp nhất thành phố Ataka thì sao? Tôi nghe đồn món rẻ nhất ở đó cũng ngốn một đồng vàng rồi. Tạm chưa bàn tới việc tôi chọn thứ gì bắt anh mua, hay anh giàu đến mức mua nổi, thì anh có sẵn lòng chi tiền không?"

"Tôi đương nhiên là sẵn lòng!"

"Thế nếu anh không có tiền thì sao? Anh sẵn lòng thì giải quyết được cái tích sự gì?"

"Chuyện này..."

Carol đắc ý giơ một ngón tay của bàn tay còn lại lên lắc lắc: "Chưa nói đến việc không mua được đồ có khiến con gái nổi điên hay không, chỉ riêng việc món đồ mình muốn mà mua không nổi, chẳng phải đã mất sạch mặt mũi rồi sao? Đừng mơ đến chuyện khiến người ta nể phục mình nữa. Anh thấy đấy, sau một lần 'dũng cảm' như vậy, e là sau này anh chẳng còn nhuệ khí để đi hẹn hò với ai nữa đâu."

Arnold trầm ngâm: "Cô nói cũng có lý."

"Cho nên, nắm quyền lựa chọn trong tay, chọn cửa hàng phù hợp với khả năng kinh tế, quy hoạch chi tiêu dự kiến trong ngày là một việc cực kỳ quan trọng."

Carol thẳng thắn mổ xẻ vấn đề dưới góc độ tài chính.

"Tất nhiên, nếu đối tượng hẹn hò cứ khăng khăng đòi vào những tiệm đắt đỏ thì sao?"

"Thì..."

"Trừ khi cô ta là phú bà như Misty, nếu không thì lời khuyên chân thành của tôi là: chạy ngay đi cho rảnh nợ."

Carol nói toẹt ra: "Nếu một cô gái hẹn hò mà không mảy may cân nhắc đến hoàn cảnh của anh, chỉ muốn thỏa mãn bản thân, thì đó hoàn toàn không phải là người để anh gắn bó. Đá sớm mới là chân lý, rõ chưa? Vậy nên, trong một buổi hẹn hò, bên đề nghị nhất định phải nắm chắc quyền chủ động, đừng có lúc nào cũng nghĩ đến chuyện thể hiện phong độ quý ông. Đó là việc của mấy kẻ ngốc thôi."

Arnold nghiêm túc gật đầu.

Dù cảm thấy mớ kiến thức này có lẽ chẳng bao giờ dùng đến – vì Carol vốn khác biệt hoàn toàn với những cô gái khác, và anh cũng chẳng có ý định hẹn hò với ai thêm – nhưng anh vẫn ghi lòng tạc dạ.

Sau đó, Carol lại hỏi: "Vậy giờ anh quyết định đưa tôi đi đâu?"

Arnold nhìn chằm chằm Carol một lúc rồi dắt tay cô bước đi, mục đích vô cùng rõ ràng.

Khả năng hành động của Arnold rất cao, điều này Carol vốn đã biết. Hơn nữa, anh rất giỏi tiếp thu ý kiến, nhưng không hề mù quáng mà luôn suy xét một cách nghiêm túc.

Đúng là một người đàn ông hoàn hảo.

Chẳng mấy chốc, họ dừng lại trước một cửa hàng trang phục. Carol ngẩn người, ngạc nhiên nhìn Arnold.

"Quần áo cô đang mặc là mượn của Misty đúng không? Cô vốn đâu có bộ nào theo phong cách này. Tuy đây không phải cửa hàng cao cấp gì, quần áo chắc chắn không xịn bằng bộ của Misty, nhưng hãy chọn lấy hai bộ đi, tôi tặng cô làm quà."

Thú thật, điều này khiến Carol thực sự kinh ngạc. Sự quan sát của Arnold tỉ mỉ hơn cô tưởng nhiều, rõ ràng lúc cô mượn đồ của Misty, anh ấy vẫn còn đang đứng bên ngoài phòng khám cơ mà...

"Được lắm Arnold! Tên này mưu đồ bất chính nhé! Muốn tùy chỉnh phong cách của tôi theo cái gu quái đản của anh chứ gì!"

Arnold biến sắc, vội vàng giải thích: "Tôi không có ý đó!"

"Haha~" Carol cười rộ lên: "Yên tâm đi, tôi đùa thôi. Anh mà hoảng hốt thế này thì tôi lại tưởng anh có ý đó thật đấy."

Lúc này Arnold mới nhận ra mình vừa bị Carol trêu chọc.

Tuy nhiên, biểu cảm của Carol bỗng trở nên mập mờ, một sự mập mờ khiến Arnold bối rối. Đôi má cô ửng hồng, ánh mắt long lanh như nước: "Nhưng mà, nếu đã là quà Arnold tặng… thì cho anh cái đặc quyền này cũng được nhé. Anh muốn thấy tôi… mặc lên người bộ đồ như thế nào?"

Cứ như dính phải ma pháp Định Thân, Arnold đứng chết trân tại chỗ. Ngay cả thuật "Giam cầm" của Melissa trước đây cũng chưa từng khiến Arnold bất động lâu đến ba mươi giây như thế.

Carol dễ dàng rút tay ra khỏi tay Arnold, cô chớp mắt: "Còn ngẩn ra đó làm gì? Không vào chọn sao? Bình thường tôi chúa ghét mấy việc thử đồ phiền phức, nhưng hôm nay phá lệ làm 'giá treo quần áo' cho anh một hôm đấy. Dù sao thì tôi cũng là kẻ thua cược mà."

Arnold cứng đờ như một xác sống, lẳng lặng theo chân Carol vào tiệm.

"Ái chà, chào mừng quý khách. Hai vị là…?"

"Chúng tôi đang hẹn hò. Vị tiên sinh này định mua tặng tôi hai bộ váy, nhưng có vẻ anh ấy đang hơi căng thẳng." Carol chẳng chút ngại ngần mà thông báo thẳng với nhân viên.

Người nhân viên nở nụ cười đầy ý nhị: "Thưa tiên sinh, người yêu của ngài thật là đáng yêu quá. Trong tiệm có rất nhiều mẫu mã, ngài cứ thong thả lựa chọn cho cô ấy nhé."

"Người… người yêu!"

Đầu óc Arnold giờ đã mụ mẫm cả rồi. Anh trở thành một sinh vật đơn bào, chỉ biết phản xạ với các kích thích từ bên ngoài. Carol bất lực nhìn anh, chọc nhẹ vào eo anh hai cái: "Anh cứ thế này là tôi đi về đấy."

"!" Arnold tức thì hoàn hồn.

Thị lực động cấp Anh hùng của anh quét qua toàn bộ quần áo trong tiệm trong nháy mắt, rồi tự động "ướm" thử chúng lên người Carol.

"Sao… sao có thể như thế được!" Anh thốt ra những lời vô nghĩa.

Carol nghi hoặc nhìn anh.

"Mấy bộ váy này, nếu mặc lên người cô, bộ nào cũng đều đáng yêu như vậy sao!"

Câu nói thẳng tuột ấy khiến Carol đỏ mặt tía tai.

Cô đành phải túm lấy tay Arnold, kéo tuột anh vào một góc: "Này này này! Arnold! Anh tỉnh lại đi! Trước mặt bao nhiêu người mà nói mấy câu đó không thấy xấu hổ sao? Đến một thi sĩ lang thang như tôi còn thấy mất mặt thay anh đây này! Tỉnh táo lại hộ cái!"

Dù cô mắng vậy, nhưng lời nói đó quả thực có tác dụng. Arnold hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại, rồi cầm lấy một chiếc váy màu xanh lam nhạt: "Hay là thử bộ này trước nhé?"

"Ừm… trông cũng được, để tôi thử xem."

Carol cầm chiếc váy chui tọt vào phòng thử đồ.

Thực tế, chỉ những cửa hàng ở thành phố lớn như Ataka mới có quy mô thế này, còn tiệm may ở những nơi khác đa phần đều là đo người cắt vải, chứ chẳng thể phục dựng lại kiểu cửa hàng may sẵn như ở thế giới cũ của cô. Carol không nghĩ ngợi nhiều nữa, bắt đầu thay hết bộ này đến bộ khác theo ý Arnold.

Ba thiếu nữ lén lút bám đuôi vào tiệm nãy giờ chỉ biết trân trối nhìn Carol thay váy hết lần này đến lần khác. Cứ hễ Carol vừa bước ra từ phòng thử đồ là Arnold lại quay sang bảo nhân viên: "Gói bộ vừa rồi lại."

"Giờ thì tôi đã hiểu vì sao cô ta lại gọi Carol là sư phụ rồi." Helen thẫn thờ nhìn cảnh tượng trước mắt, nói với Karin: "Về khoản này, cổ thực sự quá bá đạo, Arnold hoàn toàn bị nắm thóp rồi!"

Karin gật đầu tán thưởng: "Nếu giờ đi nhờ sư phụ, liệu sư phụ có cách nào giúp tôi được hẹn hò với Arnold không nhỉ?"

"Cô đang nghĩ cái quái gì thế hả tiểu thư Karin! Cô định đầu quân cho Carol đấy à?" Misty tỏ vẻ không cam tâm: "Đi cầu cứu Carol thì làm sao mà vượt mặt cô ta được!"

"Nhưng dù không cầu cứu thì chúng ta cũng có vượt qua nổi đâu?"

"Ư… dù là vậy thì cũng…"

"Mấy cô làm gì ở đây thế?"

Giữa cuộc tranh luận, Arnold đã lù lù xuất hiện ngay trước mặt họ.

Cả ba thiếu nữ lập tức hóa đá tại chỗ, không thốt nên lời.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!