Phần 3: Ẩn dưới lớp mặt nạ

Chương 06: Con người là gì

Chương 06: Con người là gì

Helen mím chặt môi.

Cô không hiểu tại sao thiếu nữ trước mặt lại có thể phấn khích đến vậy.

Nói cho cùng, cô vốn cực ghét chức nghiệp Thi sĩ lang thang — cái đám người phù phiếm, khoa trương, vô trách nhiệm và chỉ giỏi khua môi múa mép.

Khó mà có thiện cảm nổi với loại người này, và ngay lúc này cũng không ngoại lệ.

Helen do dự một chút rồi mở lời: "Vào trong rồi nói, tôi cũng có chuyện muốn thưa với tiểu thư Misty."

"Ok luôn!"

Carol dẫn Helen vào trong phòng khám.

"Tiểu... tiểu thư Helen, đã... đã lâu không gặp."

Misty vừa thấy Helen bước vào liền sững sờ.

Carol liếc xéo Misty một cái: "Em nể mặt cô ấy đến thế sao? Rõ ràng ban ngày hai người vừa gặp nhau mà! Không cần thiết phải khách sáo vậy đâu, Misty."

"Ban ngày em chỉ gặp Mặt Nạ Công Lý thôi!" Misty nhấn mạnh.

Được rồi, Carol chẳng hiểu hành động thừa thãi này có ý nghĩa gì, chắc là chút nũng nịu đặc trưng của giới quý tộc.

Nếu dùng từ này để trêu chọc Helen thì cũng hay, nhưng nói một cách nghiêm túc thì lại thấy hơi kỳ quặc.

Đúng như Carol dự đoán, Helen khẽ lắc đầu: "Ban ngày đeo mặt nạ đến đây, thật sự xin lỗi. Chỉ là tôi... có chút bối rối không biết nên đối mặt thế nào."

Misty thoáng ngạc nhiên.

Đây rõ ràng không phải lời mà một "Thanh Tẩy Giả" như Helen sẽ nói ra.

Nên biết rằng, danh hiệu đó chẳng hề mang chút dịu dàng nào, người ta thậm chí dùng những từ như "lạnh lùng dứt khoát" để hình dung về cô ấy cũng chẳng ngoa.

Thế mà lúc này, cô ấy lại nói "không biết phải làm sao".

Nghĩ đến đây, Misty đột nhiên có một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ.

Cô ghé sát vào người Helen, thì thầm như đang chia sẻ bí mật: "Có phải là vì... chị Carol không?"

"..."

Helen im lặng gật đầu.

Quả nhiên là thế!

Chị Carol đúng là "tội đồ" mà.

Misty ném cho Carol ánh mắt đầy oán trách, khiến cô ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.

Mình làm sai chuyện gì sao?

Sao tự nhiên lại bị nhìn như kẻ thù thế này?

"Thôi, chuyện đó gác lại đã." Misty thở dài, "Tiểu thư Helen rốt cuộc định làm gì? Không phải ban ngày cô đã đến rồi sao?"

Helen gật đầu, ánh mắt cô dán chặt lên người Carol, ánh mắt ấy tràn đầy sự tìm tòi, hay đúng hơn là khao khát câu trả lời: "Tôi có vài điều muốn hỏi cô, Carol. Yên tâm, không phải là những vấn đề nguy hiểm đâu."

À ——

Misty cảm thấy mình đã hiểu thấu tâm trạng của Helen, cô nhìn đối phương bằng ánh mắt đầy cảm thông.

Nói thật, về chủ đề yêu đương, đến giờ cô cũng vẫn gà mờ lắm.

Tuy nhiên, sau khi quen biết Carol, cô nhận ra suy nghĩ trước đây của mình quá nông cạn, giác ngộ về cái gọi là "tình yêu" vẫn chưa đủ.

Việc cô vô thức ỷ lại vào Arnold... có lẽ mọi cô gái bên cạnh anh đều sẽ như vậy.

Kiểu người như Carol ngược lại rất kỳ lạ.

Nhưng đây không phải lỗi của Carol hay Arnold.

Có lẽ Arnold thuộc tuýp người khiến người ta "dễ phạm sai lầm", nhưng kẻ lầm lỗi không phải bản thân anh, mà là những người như các cô.

Nhưng Carol nói chuyện về phương diện này không dễ lọt tai cho lắm —— Misty nhớ lại lúc Carol làm "sư phụ", cô cùng chị gái và Karin cả ba đều bị mắng té tát.

Thái độ có phần "cay cú" của Misty đối với Carol hiện giờ cũng nhờ công lao của lần đó mà ra.

Carol và Misty đều có chung suy nghĩ.

Helen muốn nói chuyện riêng nhưng khẳng định "không nguy hiểm", chứng tỏ đó chắc chắn là chuyện tình cảm rồi.

Arnold đúng là một gã đàn ông tội lỗi, các cô gái luôn dành cho anh đủ loại tình cảm phức tạp.

Thế mà anh lại thích mình, đến mức mình phải gánh chịu sức nặng từ tình cảm của họ, thật sự là có chút quá đáng.

Nhưng cũng tốt, thực ra Carol muốn hành động cùng Helen vì vốn đã có ý định khuyên bảo cô ấy nên chủ động tấn công rồi "thu phục" Arnold.

Gánh chịu tâm ý của những thiếu nữ xinh đẹp này vẫn tốt hơn là đối mặt với tình yêu nặng nề của Arnold.

Dù sao chuyện tình cảm cũng khó lòng dối trá, thích là thích, không thích là không thích.

Ngặt nỗi trước đây mình vốn là đàn ông, nếu trước đây mình là phụ nữ thì tốt biết mấy...

Cô thở dài, nhìn Helen và Misty.

Ngoài cặp chị em ra, dùng tổ hợp "Mục sư" xem ra cũng mlem đấy chứ~

Một Mục sư "màn hình phẳng" và một Mục sư tâm hồn to tròn.

Dạo gần đây giới doujinshi hình như cũng có xuất bản những tác phẩm kiểu này, Misty đúng là vạn năng mà!

Bỗng nhiên nhận được ánh mắt tán thưởng, Misty không khỏi luống cuống.

Cô không hiểu tại sao mình vừa lườm Carol mà cô ấy lại lộ ra vẻ mặt thích thú như vậy.

Mình đã làm gì sao?

Hay là, chị Carol có sở thích quái đản đó!?

Kiểu người cứ bị sỉ nhục là sẽ hưng phấn sao?!

Chẳng lẽ chính vì điểm này nên chị ấy mới được Arnold để mắt tới?

Suy nghĩ của Misty bắt đầu trượt dài vào một hướng cực kỳ nguy hiểm.

Carol không hề hay biết, cô chỉ đón lấy ánh mắt của Helen: "Cô có câu hỏi gì cứ trực tiếp nói đi, Helen."

Tuy nhiên, vượt ngoài dự liệu của cô, câu hỏi của Helen lại là:

"Hiện tại, cô còn là con người không?"

Ánh mắt của thiếu nữ này khiến Carol cảm thấy bồn chồn.

Cô nhìn chằm chằm Helen một hồi lâu, cuối cùng thở dài.

Một chiếc xúc tu trồi ra từ cánh tay Carol dưới ánh mắt kinh hãi của Misty, cô cười khổ: "Nói thật, nếu bảo cái dạng này là con người thì chính tôi cũng khó lòng tin được."

Sau đó cô thu xúc tu lại: "Vậy nên, mục tiêu của cô là tiêu diệt tôi. Việc cô quay lại đây chẳng phải để tư vấn gì cả, mà là vì cô đã hạ quyết tâm: ngay cả khi phải trở thành kẻ thù của Arnold, cô cũng phải xóa sổ tôi khỏi thế gian này."

Helen im lặng giây lát: "Điều đó tùy thuộc vào câu trả lời của cô."

Carol hơi bất ngờ: "Không phải danh hiệu của cô là Thanh Tẩy Giả sao? Đến tôi cũng từng nghe qua danh tiếng của cô, theo lý thường cô không nên nói ra những lời này mới phải."

"Nếu thiện lương chưa chắc đã tốt đẹp như tôi tưởng, vậy thì tà ác, có lẽ cũng chẳng xấu xa như tôi nghĩ." Helen buông một câu đầy ẩn ý.

Carol suy nghĩ một chút, cô đi rót vài ly nước để làm dịu bầu không khí: "Mấy ly nước này không có độc chứ?"

"Không."

"Vậy thì tốt."

Cầm ly nước đến trước mặt Misty, cô bảo: "Đừng căng thẳng, Misty. Chị mà muốn làm gì thì đêm qua đã lẻn vào phòng em, dùng xúc tu trói em lại để làm đủ trò con bò rồi, không cần sợ đâu."

"!"

Không hiểu sao, rõ ràng chưa từng thấy cảnh tượng tương tự, nhưng não bộ Misty lại tự vẽ ra hình ảnh đó sống động đến mức cô run bắn lên.

Ánh mắt cô nhìn Carol giờ đây đã chuyển sang đầy kính sợ.

Hù dọa Misty một chút xong, Carol mới chính thức đối mặt với Helen: "Nhắc mới nhớ, tiểu thư Helen chắc cũng đã nghe buổi diễn tấu của tôi ở thị trấn Lauren rồi đúng không? Theo lý mà nói, cô nên biết chuyện gì đã xảy ra mới phải."

"... Đúng. Nhưng trên người cô, rốt cuộc..."

Carol nhấp một ngụm nước: "Mặc dù chính tôi cũng không có một kết luận chắc chắn nào, nhưng tôi biết khi tôi bị Đọa Lạc Quân Vương ký sinh, những người đã cứu tôi là Arnold và Kiếm Thánh Liu Sude. Arnold đã đưa tôi đến lãnh địa Ma tộc để cầu cứu Công chúa Ma tộc – Ma Pháp Vương Oona."

Khi nghe đến cái tên Ma Pháp Vương Oona, vẻ mặt Helen lộ rõ sự dao động.

Carol tiếp tục: "Điều kiện mà Oona đưa ra là tôi và Arnold phải làm thuê cho cô ta đến chết, tức là gia nhập Quân Ma Vương, để đổi lấy cơ hội cứu tôi. Nói đơn giản là: Arnold đã đồng ý."

"Anh ấy...!"

Helen định hỏi "Sao anh ấy có thể đồng ý?", nhưng thực tế đã chứng minh tất cả.

Ánh mắt cô trở nên u ám: "Vậy hai người quay lại đây là định làm gì?"

"Hì hì." Nụ cười của Carol trở nên khinh miệt, "Tôi không biết cô có tin hay không. Sau khi Công chúa Oona mượn được Hỏa nguồn Thủy tổ của Hỏa Ma tộc, cộng thêm Thánh kiếm của Kiếm Thánh Liu Sude và sức mạnh của Cổ Linh Thụ, họ đã thành công cứu được tôi, cũng khiến tôi trở thành trạng thái như hiện nay... Nhưng sau đó, Công chúa Oona đã thả tôi và Arnold đi."

"Thả hai người đi?"

"Cô ấy nói phải về báo cáo cho Ma vương tại Điện Ma Vương, việc đó tốn một ngày — thực chất là cô ấy ngầm dành một ngày đó cho chúng tôi để chúng tôi có thể chạy trốn. Cô hiểu ý tôi chứ?"

Carol xòe tay: "Tất nhiên, cô có thể coi đây là lời dối trá do một gián điệp Ma tộc như tôi bịa ra. Nhưng tôi muốn nói rằng, Ma tộc tuy là Ma tộc, nhưng Công chúa Oona còn giống 'người' hơn một số kẻ đấy."

"Giống người..." Helen lẩm bẩm.

Carol nhún vai: "Chính là như vậy. Tạm gác chuyện nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của cô ấy qua một bên, người ta vừa mạnh mẽ, tính cách lại tốt. Quan trọng nhất là người ta sẵn lòng báo đáp ơn cứu mạng trước đây của Arnold."

"Chứ không giống một số kẻ, nhận lấy bao nhiêu tình cảm và lòng tốt của anh ấy, đến cuối cùng lúc cần rũ bỏ thì chẳng hề nương tay. Đúng không?"

Tâm trạng Carol vốn khá bình thản, nhưng càng nói cô lại càng thấy kích động: "Ví dụ như tiểu thư Helen đây. Giả sử một ngày nào đó Giáo hội yêu cầu cô bắt giữ hoặc giết chết Arnold, cô có chấp nhận mang tội để thả anh ấy đi, để anh ấy sang phía Ma tộc chỉ để giữ lấy mạng sống không?"

"Chuyện đó sẽ không xảy ra."

"Tôi nói là giả sử."

Helen im lặng.

Và sự im lặng thường chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

Carol cười, cô nhìn sang Misty: "Misty thì sao? Giả sử em là... thôi đi, ví dụ em là đại nhân Kiếm Thánh, em sẽ làm gì?"

"Em... chắc là em sẽ từ chối nhiệm vụ đó. Tìm cớ hoặc tự làm mình bị thương nặng." Misty thận trọng đưa ra câu trả lời của mình.

"Ừm, trốn tránh không phải là sai." Carol gật gù nhận xét, "Xem ra sự dạy bảo của chị không hề lãng phí! Cứ nỗ lực như vậy mà trưởng thành! Sớm muộn gì cũng có ngày Arnold sẽ nhìn em bằng con mắt khác cho xem!"

Sau khi bồi cho Misty một bát "súp gà tâm hồn", Carol nhìn lại Helen lần nữa: "Bây giờ, tôi hỏi cô một câu cuối, Helen."

"Cô nói đi."

"Cô cảm thấy, thế nào mới được gọi là con người?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!