"Thứ đó rốt cuộc là cái quái gì vậy?"
Carol ngoái đầu nhìn lại làn khí xanh nhạt đang dần lan tỏa phía sau.
Chẳng cần đoán cũng biết đó không phải thứ tốt lành gì.
Chỉ cần có chút đầu óc đều hiểu rằng phải tránh xa nó, thế nên số người tháo chạy cùng hướng với cô khá đông.
Dù phần lớn trong số đó chẳng rõ cụ thể nó là cái gì.
"Người đó... trên người... toàn là 'bệnh'!"
Bệnh ư?
Carol không rõ Misty định ám chỉ điều gì, nhưng cô biết chắc mình vừa đụng phải một thứ không hề tầm thường.
Dù rất tò mò, nhưng ưu tiên hàng đầu lúc này vẫn là tìm cách chạy đến nơi an toàn, sau đó hội họp với Arnold mới là quan trọng nhất.
Sau vài vụ lùm xùm gần đây, cô đã rút ra bài học xương máu: Muốn hóng hớt một cách an toàn thì phải biết "ôm đùi lớn".
Cô đã sớm thu hồi toàn bộ xúc tu của mình về.
Nếu để lộ chúng trước bàn dân thiên hạ, hậu quả sẽ khôn lường.
Đến lúc bị đưa ra xét xử thì rắc rối to — dù kịch bản đó nghe có vẻ kịch tính, nhưng nếu nó vận vào người cô, e là Arnold lại phải nhúng tay vào làm gì đó.
Khi ấy, cô lại nợ Arnold thêm một món ân tình.
Mà nếu anh ta cứ tiếp tục tỏ tình, cô sẽ chẳng còn lập trường nào để từ chối nữa.
Thế nên, tốt nhất là nên hạn chế mấy chuyện như vậy.
Nếu là trò vui của người khác thì cô rất sẵn lòng đứng xem, nhưng dính líu đến mình thì xin kiếu.
Vừa toan tính trong đầu, cô vừa kéo Misty nhanh chóng thoát thân.
Đáng tiếc là tiểu thư Misty đúng chuẩn "lá ngọc cành vàng", cô em nhanh chóng chạm tới giới hạn thể lực.
Có vẻ chức nghiệp Mục sư không yêu cầu quá cao về thể chất, Carol cũng chẳng rõ nguyên lý vận hành thần thuật của em ấy ra sao.
May là lúc tháo chạy vội vàng, Misty không mang theo chiếc đàn hạc cồng kềnh.
Carol dứt khoát xốc Misty lên lưng, cõng em ấy chạy tiếp.
"... Misty này, em làm chị thấy hơi tiếc nuối đấy."
"Dạ? Tiếc gì cơ ạ?"
Misty không hiểu được ẩn ý trong lời Carol, chỉ lộ ra vẻ mặt ngơ ngác.
Tuy nhiên, biến cố đến nhanh hơn họ tưởng.
Một vụ nổ dữ dội cùng ánh sáng trắng lóa mắt bùng lên từ trung tâm thành phố.
Luồng xung kích kinh hoàng cuốn theo cuồng phong khiến Carol phải tạm dừng bước.
Cô lập tức đổi hướng, chạy vòng về phía cổng thành để tránh xa khu trung tâm, thậm chí không ngại đi đường vòng xa hơn.
"Biết ngay là có biến lớn mà!"
Carol bắt đầu cất tiếng hát.
Không phải để triệu hồi thứ gì, mà là để buff trạng thái cho bản thân.
Dù làm vậy sẽ tiêu hao thể lực nhanh hơn, nhưng cứ thoát thân rồi nghỉ ngơi sau cũng được.
Qua vài phen sóng gió, Carol thấy kinh nghiệm sinh tồn của mình đã phong phú hơn nhiều; ít nhất là trong những tình huống dầu sôi lửa bỏng thế này, cô có thể đưa ra phán đoán chính xác.
Nếu cái vụ Đọa Lạc Quân Vương mà cô cũng cảnh giác như vậy, đứng xa ra một chút thì đã chẳng rước họa vào thân.
Lúc đó cô còn quá non nớt, nhưng cô sẽ không để chuyện cũ lặp lại.
Không nghi ngờ gì nữa, thứ đang diễn ra ở trung tâm thành phố chắc chắn là trận quyết đấu giữa Arnold, Helen và một kẻ đáng gờm nào đó.
Thành phố Ataka liệu có trụ nổi không đây?
Cô có dự cảm nơi này sắp bị đánh cho tan nát rồi lại phải bước vào giai đoạn tái thiết.
Phe nhân loại không phải cố tình đấy chứ?
Đập đi xây lại công trình để kích cầu việc làm à?
Nghĩ vậy có thực tế quá không nhỉ?
Xua tan những ý nghĩ vẩn vơ khỏi đầu, cô thở hồng hộc cõng Misty chạy thẳng ra ngoài cổng thành.
Cuối cùng, cô cũng đặt Misty xuống, lau mồ hôi nhễ nhại trên trán:
"Không ngờ mình lại khỏe như trâu thế này. Với sức mạnh này, còn thứ gì có thể đánh bại được tôi đây?"
"..."
Misty định nói gì đó rồi lại thôi.
Nhớ đến việc Carol vừa cõng mình thoát nạn, em không đành lòng nói lời làm mất mặt chị.
Misty nhìn về phía làn khói xanh đang lan tỏa trong thành, lộ ra vẻ lo lắng.
Em nhớ lại cô thiếu nữ kỳ quái lúc nãy:
"Chị Carol, chị có manh mối gì về đứa trẻ đó không?"
"Chị chịu thôi! Chị cũng hoang mang y như em vậy! Đột nhiên đụng phải một con quái vật như thế. Trời ạ, chị đúng là nhân vật chính mà, đi đâu cũng gặp phải mấy thứ kinh dị! Chị đích thị là thiên tuyển... à không không, nói cho cùng, kẻ xuyên không vốn dĩ đã là hàng 'limited', là độc nhất vô nhị rồi."
Kẻ xuyên không là gì?
Misty đầy vẻ thắc mắc.
Nhưng thấy Carol đang chìm đắm trong sự tự luyến, em biết lúc này có hỏi cũng khó lòng nhận được câu trả lời.
Misty nghiêm túc nói:
"Em chưa từng thấy một cơ thể nào được cấu thành hoàn toàn từ bệnh tật như vậy. Từng tấc da thịt của con bé đó đều đang thối rữa và sụp đổ, nhưng nó lại mang dáng vẻ của một người bình thường. Có thể nói, bản thân cô bé đó chính là dịch bệnh! Cô bé ấy chính là hiện thân của dịch bệnh rồi!"
"Chị cũng không rõ tình trạng của con bé đó thế nào, chẳng phải nó tự xưng là Iolis sao? Có lẽ liên quan đến dịch bệnh thật, giống như mấy thứ đáng ghét kia vậy."
Carol nghĩ đến Đọa Lạc Quân Vương.
Nhắc mới nhớ, Đọa Lạc Quân Vương cũng biến thành hình dạng một thiếu nữ nhỏ nhắn.
Sao đám quái thai này cứ thích đội lốt gái xinh đi gây chuyện thế nhỉ?
Nhưng như vậy có hợp lý không?
Mấy tồn tại kiểu này cứ lần lượt xuất hiện như nấm sau mưa.
Cần biết rằng, mạo hiểm giả cấp Anh hùng như Arnold đã là hiếm thấy, nhưng nếu đó thực sự là một tồn tại tương tự Đọa Lạc Quân Vương, thì Arnold chưa chắc đã có cách giải quyết.
Dù sao Đọa Lạc Quân Vương đã chứng minh rằng lực chiến chưa chắc đã là quan trọng nhất.
Đôi khi những đặc tính kỳ quái còn khiến người ta buồn nôn và tuyệt vọng hơn, mà Carol chính là nạn nhân trực tiếp.
Carol suy nghĩ một lát, cô nhìn Misty, sau đó kéo em đến một góc khuất bên ngoài thành:
"Em có sợ đau không?"
"Đau... cụ thể là mức nào ạ?"
Misty khó hiểu nhìn Carol.
Đầu ngón tay Carol xuất hiện một đốm lửa đen:
"Là... mức độ bị lửa đốt ấy, em có sợ không?"
"... Hả?"
Misty vừa quay lưng định chạy đã bị Carol tóm lại ngay lập tức.
Thi sĩ lang thang là chức nghiệp dựa vào thể lực để thi triển kỹ năng, và bản thân cô cũng đã sở hữu kỹ năng "Thể lực".
Vì vậy, một Misty yếu ớt dù Carol đã tiêu hao lượng lớn sức lực vẫn không thể thoát khỏi bàn tay cô.
Ánh mắt Carol trở nên vô cùng nghiêm trọng.
"Misty, có vài khái niệm em không rõ đâu, thật ra chị cũng chẳng chắc chắn. Theo chị thấy, phần lớn dịch bệnh đều đến từ những thứ vi mô. Em cảm thấy bản thân vẫn ổn, nhưng có lẽ đã bị ký sinh rồi — nhưng Hỏa nguồn Thủy tổ là thứ tốt. Em yên tâm, chị từng bị cái này đốt rồi, tuy đau nhưng không chết được đâu. Chị sẽ khống chế ngọn lửa, lát nữa em tự chữa trị cho mình là được. Coi như giúp em tiêu độc thôi. Quá trình này sẽ hơi đau, nhưng em phải ráng chịu đựng nhé."
"Thế thì chị đừng có nhấn mạnh chuyện đau nhiều lần như thế chứ!"
Misty oán hận nhìn Carol, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng em vẫn đưa tay ra, nhắm nghiền mắt lại, cánh tay run rẩy:
"Chị... chị nhớ phải khống chế cho tốt đấy..."
Carol trịnh trọng gật đầu, ngọn lửa đen kịt trên tay cô bùng lên, rồi áp vào tay Misty.
Tiếng kêu thảm thiết của Misty vang vọng cả một vùng.
Đến mức nhiều người vừa chạy ra khỏi thành lại càng hoảng loạn chạy xa hơn nữa vì tưởng có tai họa kinh khủng gì lại ập đến.
Misty ngồi thụp xuống một góc, nước mắt không ngừng rơi, dù Carol có nói gì em cũng không thèm đáp lại, hoàn toàn là bộ dạng đang dỗi.
"Ây dà~ Misty ơi, em xem chị khống chế tốt chưa kìa, còn chẳng làm cháy quần áo của em nữa."
"Misty! Misty à! Em nhìn đằng kia xem là ai kìa? Là Arnold đó nha~"
Thiếu nữ vẫn bất động.
Toang rồi, thế này là dỗi thật rồi.
Carol vốn rất lúng túng trước tình cảnh này.
Dù cô làm vậy thực sự là để đề phòng bất trắc — vạn nhất cô bé kia cũng giống như Đọa Lạc Quân Vương, chỉ nhìn nhau một cái là bị ký sinh thì sao?
Cô không muốn Misty phải đối mặt với tình cảnh thê thảm của mình trước đây.
Còn nếu đối phương chọn ký sinh vào cô...
Carol chỉ biết cười khổ.
Trong người cô đã có ba thứ rồi, thêm một hai cái nữa chắc cũng chỉ làm "thiết lập nhân vật" thêm phong phú thôi.
Còn cái gọi là trạng thái cân bằng có duy trì được không thì cũng đành chịu chết.
Vô phúc nếu bị ký sinh thì cô cũng chỉ còn cách lấy lửa tự đốt mình một lượt.
Thú thật, Carol chẳng có chiêu gì với mấy thiếu nữ mít ướt thế này.
Ở thế giới cũ thì cô sẽ dùng tiền để giải quyết ("ting ting" là xong chuyện).
Nhưng hiện tại, cô chẳng có đồng xu dính túi, mà bản thân Misty lại là đại tiểu thư nhà quý tộc "nứt đố đổ vách".
Cô thực sự không biết phải dỗ dành thế nào cho phải.
Vẫn là kiểu người như Arnold dễ dỗ hơn.
Cứ xách chai rượu ra là xong ngay!
"Ơ? Sao ở đây lại có tiếng thiếu nữ khóc thế này?"
Đột nhiên từ phía sau vang lên một giọng nữ khiến Carol giật nảy mình, nghe qua có vẻ rất mềm mỏng.
Cô quay đầu lại thì nhìn thấy một "cái lon sắt".
Từ đầu đến chân đối phương đều bị bộ giáp bao bọc kín mít, trông cao hơn cô một đoạn.
Một tay cầm quyền trượng, một tay cầm khiên.
Đây là kiểu mạo hiểm giả tối thượng gì thế này?
Trên đời này vẫn còn người theo phong cách mạo hiểm giả chính thống đúng chuẩn sách giáo khoa như vậy sao?
Kiểu mặc giáp đen vác cự kiếm như Arnold thì ở chừng mực nào đó có hơi quá nổi bật, còn kiểu này trông lại cực kỳ vững chãi và cổ điển.
Đối phương đặt khiên xuống, tháo mũ giáp ra.
Dưới lớp vỏ sắt nặng nề đó, hóa ra lại là một thiếu nữ với vóc dáng mảnh mai đến lạ lùng!
"Chào chị, xin hỏi chị là...?"
"Tôi là Dũng sĩ. Nghe thấy tiếng hét nên tôi chạy tới đây, ai ngờ lại thấy một cô gái đang khóc. Trách nhiệm của Dũng sĩ là phải giúp đỡ những thiếu nữ đang rơi lệ."
Đầu óc Carol ong ong cả lên:
"Cô nói cái gì cơ? Dũng sĩ? Cô nghiêm túc đấy hả?"
"Tôi không đùa đâu, tôi chính là Dũng sĩ đương đại. Các cô tin cũng được, không tin cũng không sao, nhưng tôi sẽ giúp đỡ các cô."
Cô gái ấy mỉm cười rạng rỡ, lê bộ giáp nặng nề tiến đến trước mặt Misty:
"Thưa quý cô, điều gì đã khiến cô phải buồn lòng thế này? Hãy nói cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô."
Ngay lập tức, Misty đưa ngón tay ra, chỉ thẳng về phía Carol.
Dũng sĩ sững người, cô nghiêng đầu nhìn Carol với vẻ đầy thắc mắc, rồi lại nhìn sang Misty:
"Là cô gái đằng kia đã làm gì khiến em phải khóc sao?"
"Vâng..."
"Misty! Em đừng có lấy oán trả ơn thế chứ! Chính em đã nói là không sợ đau mà!!"
Carol lại một lần nữa mồ hôi đầm đìa.
0 Bình luận