Phần 3: Ẩn dưới lớp mặt nạ

Chương 08: Nastia

Chương 08: Nastia

“Từ bao giờ mà Anh hùng diệt rồng lại học được kỹ năng của Sát thủ vậy?”

Nastia ngồi trên chiếc ghế Hội trưởng Hiệp hội Mạo hiểm giả, phong thái vẫn duy trì vẻ thong dong tự tại vốn có.

Đứng phía sau cô là Arnold với mái tóc bạc nổi bật giữa không gian: “Nastia, cô thừa hiểu rằng việc lẻn vào Hiệp hội Mạo hiểm giả đối với tôi dễ như trở bàn tay.”

“Mấy tên mạo hiểm giả dám nhận nhiệm vụ đều bị anh đánh gục cả rồi, không ít kẻ còn đang bắt đền tiền thuốc men kia kìa. Đám còn lại ở tổng bộ bây giờ toàn lũ thỏ đế, thấy anh là trốn biệt. Ngay cả khi anh xông vào đây, chúng cũng chẳng dám ho he báo cho tôi một tiếng. Đúng là một lũ vô dụng!”

Cô cất giọng oán trách đầy ai oán.

“Cô biết rõ tôi đến đây để làm gì.”

“Dĩ nhiên rồi Arnold, tôi quá rõ mục đích của anh chứ. Thế nhưng, làm vậy liệu có ổn không? Không ở bên cạnh thiếu nữ ấy, anh thật sự yên tâm sao?”

Arnold nhướng mày: “Cô cứ tỉnh bơ như thế khiến tôi khó chịu đấy, Nastia. Helen đang ở cùng thành phố với cô ấy, tôi nghĩ không có gì phải lo lắng cả.”

“Rõ ràng người ta đã đuổi anh đi rồi, vậy mà anh vẫn tin tưởng họ đến thế sao?” Giọng Nastia trở nên chua chát, “Vậy anh cũng có thể rộng lượng với tôi một chút được không? Tha thứ cho tôi nhé? Tôi hứa sẽ ngoan mà~”

“Lời cô nói hoàn toàn không đáng tin, Nastia. Chúng tôi chưa từng nghe bất kỳ tin tức nào về việc Dũng sĩ xuất hiện. Còn mục đích thật sự của cô là gì, tôi vẫn chưa tìm ra manh mối. Nói thật, nhiều lúc tôi đã nghĩ hay là giết quách cô đi cho rảnh nợ, rồi cứ đổ hết tội cho Ma tộc là xong.”

“Anh nỡ làm thế thật sao?”

Cuối cùng Nastia cũng quay đầu lại, đôi mắt long lanh nhìn Arnold với vẻ tội nghiệp: “Người ta sẽ đau lòng lắm đấy!”

Đáp lại là tiếng lưỡi kiếm tuốt khỏi vỏ. Thanh đại kiếm lạnh lùng đâm xuyên qua cơ thể Nastia.

Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của cô, anh ra tay một cách kiên định và quyết đoán.

Sau đó, anh rút kiếm về, nhìn lưỡi gươm không vương lấy một giọt máu: “Quả nhiên đúng như tôi dự đoán. Nastia, cô là thứ quái thai bất lão bất tử.”

Bất chấp lỗ hổng khổng lồ trên cơ thể, Nastia nhanh chóng khôi phục lại trạng thái ban đầu. Những biểu cảm phong phú trên mặt cô biến mất, thay vào đó là ánh mắt nghiêm túc lần đầu tiên cô dành cho Arnold: “Làm sao anh đoán ra được?”

“Đọa Lạc Quân Vương.” Arnold đưa ra đáp án ngắn gọn, “Cô là loại thực thể đứng về phía nhân loại. Hay nói cách khác — là Thần. Phía con người chỉ có mình cô, hay còn vài vị nữa?”

“Đây là bí mật, Arnold à, một bí mật mà các mạo hiểm giả không nên biết.”

Vẻ nghiêm nghị trên mặt Nastia tan biến, cô lại trở về dáng vẻ lả lơi ban đầu: “Anh chỉ cần biết rằng, những gì tôi làm đều là vì tốt cho nhân loại. Thế là đủ rồi.”

“Vì tốt cho nhân loại nên có thể phớt lờ ý chí cá nhân sao?”

“Chuyện đó tùy vào cách anh suy nghĩ thôi.”

Hai người cứ thế đối đầu nhau, không gian như ngưng đọng. Cuối cùng, Arnold phá vỡ thế bế tắc: “Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất: đừng nhắm vào Carol nữa.”

“Nhắm vào Carol?” Nastia lắc đầu nguầy nguậy, “Kẻ tôi nhắm vào chưa bao giờ là cô nàng thi sĩ lang thang đó. Nói cho cùng, việc cô ta gặp vận rủi đều là tại anh đấy, Arnold! Vì anh đã yêu cô ta, vì anh đặt trái tim mình lên người cô ta. Chính sự thiên vị của anh đã khiến cô ta phải chịu tai ương, hy vọng anh hiểu rõ điều này.”

“Kẻ tôi nhắm vào, từ đầu đến cuối luôn là anh!”

Gân xanh trên bàn tay cầm kiếm của Arnold nổi lên cuồn cuộn, biểu lộ sự phẫn nộ tột độ, nhưng anh vẫn giữ được lý trí: “Vậy tôi đổi câu hỏi. Rốt cuộc cô muốn đạt được điều gì từ tôi? Nếu cô hành động vì nhân loại, thì việc ép tôi ngả về phía Ma tộc còn có ý nghĩa quái gì nữa?”

“Tôi không thể nói cho anh biết, Arnold. Câu hỏi này anh phải tự mình đi tìm lời giải.”

“Anh chỉ cần biết rằng, tôi dành cho anh sự kỳ vọng nhiệt thành nhất trong cuộc đời đằng đẵng của mình, tôi dành cho anh tình yêu cao cả nhất! Arnold! Anh yêu cô thi sĩ đó, nhưng tình yêu của anh sao sánh được với tình yêu tôi dành cho anh!”

“Anh yêu cô ta, anh không nỡ làm tổn thương cô ta, anh muốn dành cho cô ta những gì tốt nhất! Nhưng tôi thì khác. Tình yêu của tôi dành cho anh đã đạt đến mức không tiếc làm anh đau khổ tột cùng để tôi luyện nên con người anh. Arnold, anh có hiểu được thứ tình yêu này không?”

Đột nhiên, cô thao thao bất tuyệt một cách khoa trương về thứ tình cảm méo mó của mình: “Nếu như anh từ bỏ thiếu nữ đó và chọn tôi, chọn đón nhận tình yêu của tôi, anh sẽ chạm đến những cảnh giới chưa từng có, thấy được những phong cảnh tuyệt mỹ mà ngay cả tôi cũng hằng khao khát.”

“Tôi không hiểu cô đang nói cái gì.” Arnold lạnh lùng đáp trả, “Tôi vẫn chỉ có một thỉnh cầu: cô nhắm vào tôi cũng được, nhưng đừng đụng đến Carol. Chỉ có thế thôi.”

Ánh mắt anh trực diện đối đầu với Nastia, chưa từng một chút dao động. Dù cô có nói những lời lung lạc tâm trí hay dùng ánh mắt điên dại đến mức nào, cũng không đủ để làm người đàn ông này lay chuyển.

“Anh lúc nào cũng quyến rũ như vậy, Arnold. Giống hệt lần đầu chúng ta gặp nhau, ánh mắt ấy đã hớp hồn tôi, và bây giờ nó vẫn đầy mê hoặc.”

Cô trông có vẻ khá hưng phấn, dường như chẳng hề để tâm đến những lời Arnold vừa nói: “Sẽ có ngày anh cảm nhận được tình yêu của tôi, sẽ có ngày anh phải đối mặt với nó. Tôi sẽ chờ anh.”

“Tôi chỉ quan tâm việc cô có đồng ý với yêu cầu của tôi hay không. Câu hỏi này, cô định để tôi đợi đến bao giờ?”

Đôi mắt anh không chút tạp niệm, sáng rõ như gương, phản chiếu mọi thứ trên thế gian, nhưng sâu thẳm lại chỉ hiện lên hình bóng của thiếu nữ kia.

“Tôi không thể đồng ý với yêu cầu của anh.”

Cuối cùng Nastia cũng đưa ra câu trả lời: “Tôi làm việc chỉ xem việc đó có cần thiết hay không. Nếu thấy cần, tôi vẫn sẽ làm, hy vọng anh hiểu cho. Tất nhiên, anh cũng có thể chọn cách luôn canh chừng tôi như thế này để bảo vệ cô gái đó. Như vậy anh có thấy hài lòng không? Anh yêu cô ta như thế, còn tôi yêu anh như thế... vậy mà anh lại buộc phải ở bên cạnh tôi, đây có lẽ cũng là một kết cục không tệ.”

Một luồng gió đột ngột thốc vào phòng khiến tóc cô bay trong gió, còn người đàn ông vốn ở đó đã biến mất không dấu vết.

Nastia đứng một mình trong phòng, nhìn qua cửa sổ mở toang hướng về phía xa, lẩm bẩm: “Sẽ có ngày anh hiểu được lòng tôi, thực hiện được tâm nguyện của tôi, Arnold.”

“Tôi khao khát ngày đó đến, anh là hy vọng duy nhất trong những năm tháng dằng dặc của tôi. Tình yêu của anh, tôi cũng sẽ bao dung.”

Cộp, cộp, cộp!

Tiếng gõ cửa vang lên, khóe miệng Nastia khẽ cong lên một nét cười: “Mời vào, thưa ngài Dũng sĩ.”

Thiếu nữ khoác trên mình bộ giáp sắt kín mít, một tay cầm khiên, một tay cầm quyền trượng bước vào: “Nastia, cô gọi tôi đến đây làm gì? Ở đây hình như vừa xảy ra chuyện gì đó.”

“Ngài chẳng phải muốn gặp Arnold sao? Anh ấy vừa mới ghé qua đây. Mặc dù tôi đã rất nỗ lực trì hoãn thời gian giúp ngài, nhưng ngài đến chậm quá, anh ấy đi mất rồi.”

Cô nói tỉnh bơ như thể đó chỉ là chuyện cỏn con.

“Anh ấy từng đến đây ư?! Nhưng tôi cũng chịu thôi! Tốc độ di chuyển của tôi chỉ được đến thế. Cô biết mà, Mục sư và Hộ vệ làm gì có kỹ năng tốc hành.” Cái lon sắt tiếc nuối phân bua.

“Đừng lo lắng, thưa ngài Dũng sĩ, đã đến lúc ngài nên xuất đầu lộ diện rồi. Ngài đã sở hữu thực lực xứng đáng với danh hiệu Dũng sĩ, có thể đối kháng trực diện với Arnold, thậm chí là chiến thắng anh ta. Điều đó đã chứng minh năng lực của ngài.”

“Giờ đây, ngài nên bắt đầu tuyên bố sự hiện diện của mình với thế giới.”

Nastia chân thành đưa ra lời khuyên: “Đã đến lúc cho thế gian biết Dũng sĩ đương đại đã xuất hiện, và cũng là lúc bắt đầu chuẩn bị cho công cuộc chinh phạt Ma vương của thời đại này rồi.”

“Tôi cảm thấy mình vẫn có thể tiến bộ hơn nữa. Sau trận chiến với Arnold lần trước, tôi nhận ra mình còn khá nhiều điểm yếu và hiện vẫn đang trong quá trình bổ khuyết.”

“Như vậy chẳng phải càng tốt sao? Ngũ Đại Thiên Vương của quân đoàn Ma Vương là những đối thủ không tồi đâu. Trên đời có rất nhiều kẻ mạnh, giao chiến với họ để ngày càng cường đại hơn, cuối cùng mới thách thức Ma vương, đó chẳng phải là sứ mệnh của Dũng sĩ sao?”

Cái lon sắt im lặng, vị Dũng sĩ dường như đang nỗ lực suy nghĩ về gợi ý của Nastia.

Một lúc sau, cô mới lên tiếng: “Có lẽ cô nói đúng. Vậy tôi nên làm gì để tuyên bố sự hiện diện của mình, mở màn cho cuộc chinh phạt Ma vương đây?”

Nụ cười trên môi Nastia càng thêm đậm: “Chinh phạt Ma tộc là giáo điều tối cao của Giáo hội, mà một trong những chức nghiệp của ngài cũng là Mục sư. Vì vậy, sân khấu dành cho ngài chính là thành phố Ataka. Ở đó, ngài hãy phô diễn oai phong lẫm liệt của một Dũng sĩ.”

“Giáo hội định chuẩn bị nghi lễ cho tôi sao?” Giọng điệu của Dũng sĩ đầy vẻ mong đợi, có lẽ cô đang tưởng tượng cảnh mình xuất hiện trước muôn vàn ánh mắt ngưỡng mộ.

Nastia cười khẽ: “Nghi lễ? Dũng sĩ cần gì thứ hình thức đó.”

“Vậy cụ thể là gì?”

Nastia cầm lấy một cuộn giấy trên bàn: “Theo điều tra của Hiệp hội Mạo hiểm giả và Giáo hội, nguồn nước ở thành phố Ataka gần đây đã gặp vấn đề. Chúng tôi nghi ngờ đây là thủ đoạn của một trong Ngũ Đại Thiên Vương — Dịch Bệnh Chi Vương.”

“Lúc này đây cần đến sức mạnh của ngài để điều tra và giải quyết. Cuối cùng, nếu ngài có thể trảm sát được Dịch Bệnh Chi Vương, ngài có thể chính thức tuyên bố với cả thế giới về sự xuất hiện của mình.”

“Dịch Bệnh Chi Vương? Nghe có vẻ xương xẩu đấy.”

Dũng sĩ tự ước lượng sức mạnh của đối phương: “Nhỡ không giết được nó thì sao?”

“Ngài nhất định sẽ làm được. Hơn nữa, người mà ngài hằng mong đợi — Arnold, cũng sẽ xuất hiện ở thành phố đó.”

“Cô chắc chứ?”

Nastia gật đầu khẳng định: “Tôi đem đầu mình ra đảm bảo. Nếu anh ấy không có ở đó, ngài cứ quay lại đây chặt đầu tôi.”

Thế là, cái lon sắt rời đi.

Nastia nhìn ra cửa sổ mở toang, nụ cười trên mặt cô càng lúc càng rạng rỡ.

Sân khấu tuyệt vời nhất đã được dựng xong, Dũng sĩ của thời đại này sắp bước lên vũ đài lịch sử, bức màn lớn của thời đại mới đã đến lúc được kéo lên.

Arnold, anh sẽ lựa chọn thế nào? Còn Dũng sĩ, ngài sẽ chọn ra sao đây?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!