“Nếu cô muốn hỏi về ý nghĩa cụ thể của Sứ đồ…”
Nụ cười nơi khóe môi thiếu nữ bỗng trở nên bí hiểm, cứ như thể ả đã chờ đợi Carol hỏi câu này từ kiếp nào rồi.
Carol chẳng buồn đáp lời, bày ra cái bộ mặt “cô thích thì nói, không thích thì lượn”.
“Cô có thể hiểu đơn giản đó là những sinh linh mượn dùng sức mạnh của chúng tôi; có kẻ chủ động tìm đến, cũng có kẻ bị động được ban tặng. Họ có thể rất mạnh, cũng có thể yếu nhớt, chẳng hạn như cô hiện tại vậy.”
Bị chọc đúng chỗ ngứa, Carol lườm Đọa Lạc Quân Vương cháy mặt:
“Kháy đểu tôi thì cô được thêm miếng thịt nào à? Mà thôi, tôi đại khái cũng hiểu rồi. Nhưng mấy loại thông tin vỉa hè này chắc chẳng quan trọng lắm đâu nhỉ?”
Phải, nếu chỉ có vậy thì đoán mò một chút là ra, đây đâu phải mấu chốt của vấn đề.
“Chuẩn, thứ các người hóng là chuyện khác.” Cô ta nói lửng lơ, “Cô muốn biết mối quan hệ giữa sức mạnh của Dịch Bệnh Chi Vương với Thánh Kim, và cả sức mạnh của các Mục sư nữa, đúng không?”
Carol gật đầu:
“Đúng, chính là nó.”
“Thật ra tôi chẳng có gì phải giấu các người cả, mọi thứ vốn dĩ đã được ghi lại trong cái gọi là ‘Nguyên điển’ rồi. Điểm khác biệt duy nhất chính là vị ‘Chủ’ mà con người các người tôn thờ — cô nghĩ xem, bản chất thứ đó thực sự là cái gì?”
Carol chưa từng đọc qua Nguyên điển, nhưng không có nghĩa là cô chưa nghe kể về nó.
Thực tế khi còn ở cô nhi viện, Giáo hội cũng từng cử Mục sư đến giảng giải nội dung trong đó.
Lúc ấy cô có chú tâm nghe một chút, dù ký ức mơ hồ, nhưng dựa vào lời của Đọa Lạc Quân Vương, cô vẫn lờ mờ đoán ra được vài thứ.
“Ý của cô cứ như thể Dịch Bệnh Chi Vương và đám Mục sư vốn dĩ cùng một lò chui ra vậy.”
Đọa Lạc Quân Vương mỉm cười.
Carol cũng cười, nhưng nụ cười của cô có chút đắng chát:
“Được rồi, xem ra kết quả này cũng chẳng mấy bất ngờ. Vậy… chuyện này liên quan gì đến Thánh Kim?”
“Thánh Kim? Cô không thấy thứ đó thực chất rất giống với thịt của tôi sao? Chẳng phải chính cô cũng đang dùng cơ thể tôi để tạo thành hình dạng xúc tu đó à? Cơ thể tôi đâu chỉ có mỗi hình dạng xúc tu, chẳng qua như vậy thì dễ hành động hơn thôi. Nhìn xem, tôi cũng có thể xuất hiện dưới dáng vẻ con người thế này đây.”
Cô ta nhấc tay lên, cánh tay trắng nõn mịn màng, trông hoàn toàn là cánh tay của một thiếu nữ đang tuổi thanh xuân phơi phới.
Thánh Kim… chính là lớp vỏ xác của vị “Chủ” đó?
Carol không thể không đi đến kết luận này.
Nhưng nếu vậy thì vấn đề quá lớn rồi! Chuyện này chẳng phải chấn động đến mức sập trời sao?!
Cú sốc khiến ý thức cô lập tức bật ngửa, thoát ly khỏi thế giới nội tâm.
Thấy Carol mở mắt, Arnold và Helen vội vàng nhìn sang.
“Cô đã biết được gì rồi?”
Đối mặt với câu hỏi của Arnold, Carol ổn định lại tâm trạng:
“Tôi không dám khẳng định hoàn toàn, tôi chỉ thuật lại lời của Đọa Lạc Quân Vương thôi. Còn sự thật thế nào, hai người giỏi hơn tôi, biết nhiều hơn tôi, hãy tự mình phán đoán.”
Ngay sau đó, cô kể lại toàn bộ lời của Đọa Lạc Quân Vương cho hai người nghe.
“Nếu vị ‘Chủ’ đó cũng là một thực thể giống như Đọa Lạc Quân Vương, thì thứ đó có thể chết được sao? Chắc chắn là không thể. Nhưng nếu không chết, tại sao ngài ta lại để cơ thể mình trở thành nguyên liệu luyện chế quyền trượng? Hơn nữa còn là nguồn cung cấp không ngừng nghỉ suốt năm tháng dài đằng đẵng như vậy…”
Rõ ràng, sự thật này đã giáng một đòn mạnh vào Arnold và Helen, cả hai đều trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh ngạc.
Carol nhân lúc đó liền chặt đứt phần xúc tu của mình.
Sắc mặt cô hơi tái đi. Cô chẳng muốn thu hồi phần xúc tu đã từng đâm vào cơ thể lão Giám mục chút nào, lão ta có phải mỹ thiếu nữ gì đâu cho cam.
Cơ thể vốn đang vùng vẫy của lão già này đột nhiên bình tĩnh lại.
Lão thở dốc dồn dập như vừa trải qua một cơn ác mộng, nhưng rất nhanh sau đó đã lấy lại vẻ điềm tĩnh đáng sợ:
“Nếu các người đã biết câu trả lời, thì còn hỏi tôi làm gì? Ý chí của Chúa luôn được quán triệt, những chuyện xảy ra ở thành phố này chẳng liên quan gì đến các người cả.”
Giám mục nói vậy nhằm bày tỏ quan điểm cứng rắn của mình:
“Các người hãy rời đi, Giáo hội sẽ không truy cứu. Đây vốn là chuyện không liên quan đến các người, tại sao cứ nhất thiết phải xen vào? Dù là Helen hay Arnold, các người đều không nên xuất hiện ở thành phố này.”
“Hừ, lão già này, tôi thấy ông là muốn nếm mùi ‘kẹo đồng’ rồi đấy!”
Carol ra vẻ hung hăng, cô vươn một chiếc xúc tu tát thẳng vào mặt Giám mục khiến lão sững sờ.
Lão trợn mắt nhìn Carol.
“Nhìn cái gì? Nhìn nữa là tôi móc mắt ông ra đấy!”
Dáng vẻ côn đồ này của cô cứ như là bẩm sinh, hệt như những tên tiểu tốt chuyên tra tấn trong mấy cuốn tiểu thuyết truyền kỳ:
“Arnold, anh nói xem nên xử thế nào? Hay để tôi tự làm, cho lão già này nếm mùi thập đại cực hình luôn nhé!”
Dù Arnold rất muốn bảo Carol “đừng nghịch nữa”, nhưng lúc này anh cũng thấy khá uất ức nên đành để mặc cô làm loạn.
“Lão già kia, tôi không cần biết ông bảo chuyện này có liên quan đến chúng tôi hay không. Ông có thấy những người đang nằm dưới đất kia không?”
Carol chỉ tay vào những người từng bị sức mạnh của Dịch Bệnh Chi Vương ám vào, rồi lại bị chính cô dùng lửa nướng qua:
“Ông có biết họ đã nỗ lực thế nào để được sống tiếp không? Hay để tôi đốt lửa lên người ông cho ông trải nghiệm thử nhé? Tôi không biết Giáo hội định làm gì, nhưng nó đã ảnh hưởng đến tôi rồi. Ông biết không? Tôi đang làm thuê ở thành phố này rất yên ổn… tuy bị đám quý tộc bất lương ép ký khế ước nô lệ, nhưng ông lại không để mọi người được sống yên thân!”
“Sự hy sinh là xứng đáng.”
“Ồ? Ví dụ xem nào?” Carol nhìn lão với vẻ khinh bỉ, “Ông bảo hy sinh là xứng đáng, vậy xin hỏi Giám mục đại nhân, ông định làm gì? Thứ mà ông định hy sinh là cái gì?”
Giám mục im lặng.
Carol bèn quay sang nhìn Arnold và Helen, cô nhún vai:
“Ý kiến cá nhân của tôi là cứ chặt đầu lão cho xong. Theo trực giác của một thi sĩ lang thang, loại người này nếu không giết, sau này chắc chắn sẽ gây chuyện. Bất kể lão định làm gì, giữ lão lại chỉ hỏng việc. Nhưng nếu hai người không muốn thì cũng chẳng sao, tôi cũng khá mong chờ diễn biến tiếp theo đấy.”
Cô bày tỏ lập trường của mình:
“Ý kiến vừa rồi là tôi đứng trên góc độ của Arnold mà nói thôi, còn cá nhân tôi thì chẳng định làm gì cả.”
Helen lại lắc đầu:
“Đến nước này rồi, giết Giám mục cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, ông ta đã thua tôi. Nguyên điển nên do tôi giải mã.”
“… Thế thì cô đỉnh thật đấy.” Carol chẳng biết nói gì hơn.
Cô cảm thấy sau một thời gian không gặp, Helen đột nhiên trở nên “ngầu” hơn hẳn, lời nói đầy uy lực.
Thiếu nữ tìm một tảng đá rồi tựa lưng vào đó để nghỉ ngơi:
“Dù sao thì tin tức tôi có thể thu thập, chuyện tôi có thể làm cũng đã xong rồi. Dù không tính là trả hết nợ ân tình cho anh, nhưng tôi cũng chỉ làm được đến mức này thôi. Arnold, hai người định làm gì là việc của hai người. Giống như lão già này nói đấy, anh có thể chạy trốn, dù sao tôi cũng định chuồn rồi. Tôi chỉ là một thi sĩ lang thang yếu đuối mà thôi.”
Arnold và Helen đang phải trải qua thử thách.
Trên đời này, có rất nhiều thứ được gọi là thử thách, nhưng thực chất chỉ là cấu thành từ những lựa chọn; đưa ra lựa chọn khác nhau thì phải gánh chịu kết quả khác nhau.
Carol không thích phải chọn, cô thích xem người khác chọn hơn. Lần này cô dốc sức cũng là vì Arnold.
Đối phương đã tỏ tình với cô, lại còn vì cứu cô mà làm bao nhiêu chuyện, ngay cả một người có tâm tính nhạt nhẽo như Carol cũng thấy mình cần phải làm gì đó để báo đáp.
Giờ những gì có thể làm đều đã làm xong, cô không bận tâm Arnold và Helen sẽ chọn thế nào.
Câu chuyện đã đi đến mức này, chẳng qua là hướng tới những kết cục khác nhau mà thôi.
Ngón tay cô gõ nhẹ lên tảng đá bên cạnh theo một nhịp điệu chậm rãi. Cô cảm thấy mình bắt đầu có cảm hứng rồi.
Câu chuyện xảy ra ở đây nên gọi là gì nhỉ?
Đặt một cái tên ư? Có vẻ hơi khó. Những gì cô biết vẫn chưa đủ nhiều.
Câu chuyện này vẫn chưa có hồi kết, vì vậy, cô phải tĩnh lặng chờ đợi chương cuối cùng tới.
“Helen, cô định làm gì?” Lúc này, Arnold nhìn sang Helen, “Ước định giữa tôi và cô đã hoàn thành, chân tướng sự việc đã lộ diện, chỉ là chưa biết động cơ của họ mà thôi. Nhưng động cơ không ảnh hưởng đến những gì cô định làm.”
Anh bình thản nhìn Helen:
“Cô không cần mong chờ câu trả lời từ tôi, bởi vì tôi bây giờ không còn là tôi của trước kia nữa. Hiện tại tôi chỉ muốn ở bên cạnh Carol.”
Carol đang nghỉ ngơi bên cạnh bỗng đỏ mặt, cô lườm Arnold một cái.
Cô biết có mắng cũng vô ích, cái anh chàng này giờ cứ hở ra là tỏ tình, hệt như chẳng biết xấu hổ là gì, liêm sỉ rớt đâu hết rồi không biết.
“Vì vậy, chuyện này chỉ phụ thuộc vào việc cô định làm thế nào thôi. Nếu cô không định làm gì nữa, tôi sẽ đưa Carol rời đi. Còn về việc thành phố này xảy ra chuyện gì, Giáo hội và Nastia có sắp xếp ra sao, tôi đều không quan tâm. Biết đâu việc tham gia vào đó lại đúng như ý đồ của Nastia.”
Helen tháo mặt nạ ra.
Chiếc mặt nạ đan xen hai màu đỏ trắng. Cô cầm nó trên tay, nhìn về phía Carol:
“Có vài lời tôi muốn nói riêng với Arnold, cô có thể cho chúng tôi chút không gian riêng được không?”
Carol ngẩn người một lát, gương mặt hiện lên nụ cười đầy ẩn ý.
Sau đó, cô tiến đến trước mặt Giám mục, dùng sức mạnh của Đọa Lạc Quân Vương ngưng tụ thành một thứ giống như băng dính bịt miệng lão lại.
Rồi cô lén lén lút lút chạy ra xa tít tắp.
Sau khi xác định mình không thể nghe thấy cuộc đối thoại của hai người kia, cô giơ tay vẫy vẫy với họ.
Tiện tay, cô triệu hồi Lucy ra.
“Cô Helen có thể sẽ nhận ra sự hiện diện của em đấy, nên phải đợi cô ấy nói đến đoạn quan trọng nhất rồi mới được đi nghe trộm, lúc đó cô ấy có muốn dừng cũng không kịp nữa.” Carol dặn dò Lucy như vậy.
Lucy lườm cô một cái:
“Người ta định nói chuyện quan trọng, chị làm thế này kém sang quá đấy.”
“Này! Tỷ lệ Helen định tỏ tình là tám mươi phần trăm đấy, em bị sao thế? Không muốn nghe à? Em cũng thích Arnold đúng không?”
“…” Lucy không thể phủ nhận, “Nhưng Arnold thích chị mà!”
“Thích chị thì đã sao?” Carol tỏ vẻ không quan tâm, phẩy tay:
“Đàn ông ấy mà — ‘Bạch nguyệt quang’ là ‘Bạch quyệt quang’, người sống đời với mình là người sống đời với mình. Em hiểu ý chị không? Chị chỉ miễn cưỡng làm cái ‘Bạch quyệt quang’ trong lòng người ta thôi, còn người chung sống sau này, lo chuyện cơm áo gạo tiền phải là mấy cô gái như các em mới được.”
Lucy chẳng hiểu Carol đang nói cái lý thuyết cao siêu gì, nhưng quả thật cô cũng thấy tò mò.
Thế là, dưới sự xúi giục của Carol, cô lặng lẽ tiến lại gần phía đó.
0 Bình luận