Helen chìm sâu vào những dòng suy tưởng.
Đêm nay, cô nghỉ lại tại phòng khám.
Phải thừa nhận rằng, đúng như mong đợi từ cơ ngơi của một đại tiểu thư quý tộc như Misty, nơi này chẳng thiếu phòng trống.
Chỉ cần dọn dẹp sơ qua là đã có ngay một chốn dừng chân tươm tất.
Helen vốn chẳng phải kiểu con gái õng ẹo hay kén chọn; những tháng ngày lăn lộn gió sương làm mạo hiểm giả đã rèn cho cô tính khí chẳng bao giờ phàn nàn về điều kiện ăn ở, huống hồ môi trường tại đây thực sự quá tốt.
Thế nhưng, tâm trí cô vẫn chẳng cách nào bình lặng.
Cô nghiền ngẫm lại những lời Carol đã nói.
Thực chất, Carol chẳng hề rao giảng đạo lý sáo rỗng, cũng không đưa ra bất kỳ câu trả lời xác đáng nào. Cô ấy chỉ truyền đạt một tư tưởng duy nhất: Để Helen tự mình suy nghĩ.
Tuy nhiên, bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến Helen dao động.
Hay nói đúng hơn, chính vì bản thân cô vốn đã lung lay, nên mới tìm đến Carol.
Chính sự hoài nghi về nền tảng giáo điều của Giáo hội đã khiến cô lạc lối đến trước cửa phòng khám này.
Bên cạnh đó, tin tức Arnold bày tỏ tình cảm với Carol cứ lởn vởn trong đầu cô không dứt.
Dẫu biết lúc này không nên bận tâm chuyện tình cảm trai gái, nhưng thông tin ấy cứ đột ngột hiện ra, cắt ngang dòng tư duy hỗn loạn của cô.
Giả sử, nếu con người và Ma tộc vốn chẳng khác biệt — như cách Carol nói — thì chủng tộc không phải là yếu tố tất yếu khiến hai bên trở thành tử địch.
Kẻ thù vẫn là kẻ thù, nhưng lý do chiến tranh chắc chắn không còn cao cả như những gì cô từng kiên trì tin tưởng bấy lâu.
Cuộc chiến nổ ra không phải vì lý do "nhân loại là chính nghĩa còn Ma tộc là tà ác".
Có lẽ vì tiền tài, vì quyền lực, hoặc đơn giản là một cuộc chiến mà cả hai bên đều chấp nhận — một cuộc xung đột chẳng hề có chính nghĩa, cũng chẳng hướng tới tương lai tốt đẹp nào.
Vậy thì Helen, người vốn tiếp nhận sự giáo dục "thiện lương" từ nhỏ, những Ma tộc cô từng giết trước kia... tính là gì đây?
Cô mang danh hiệu "Thanh Tẩy Giả", số lượng Ma tộc chết dưới tay cô là một con số khổng lồ.
Nếu cái chính nghĩa cô từng tôn thờ nay đã sụp đổ, vậy những cuộc chém giết trong quá khứ rốt cuộc là vì điều gì?
Tự cho mình đang làm việc thiện nhưng lại ngu muội đến mức chẳng hiểu rõ bản chất sự việc.
Một kẻ đang thực hiện những hành vi "ác" nhất thế gian này như cô, giờ đây phải đối diện với chính mình thế nào?
Chuộc lỗi với Ma tộc sao?
Nghĩ vậy chẳng phải quá nực cười ư?
Trong mắt Ma tộc, một kẻ đã gây ra bao sát nghiệp như cô mà lại đi đòi "chuộc lỗi"?
Đến Ma tộc còn chẳng tin, mà chính Helen cũng không thể chấp nhận nổi.
Sau cùng, cô vẫn là con người.
Nếu nhất định phải tìm một lý do để bám víu, thì góc độ "mưu cầu lợi ích cho nhân loại" có thể giúp cô miễn cưỡng đứng vững.
Dẫu sao, giết càng nhiều Ma tộc, sức mạnh của chúng càng suy yếu thì nhân loại sẽ càng có lợi hơn.
Không nghi ngờ gì, cô chính là anh hùng của nhân loại.
Cô hoàn toàn xứng với danh hiệu mạo hiểm giả cấp Anh hùng.
Chỉ là, "chính nghĩa" trong tâm khảm cô đã không còn chỗ đứng.
Cô không thể dùng cái cớ "mọi việc tôi làm đều là nghĩa cử cao đẹp" để chống đỡ cho các hoạt động mạo hiểm của mình được nữa.
Bản thân cô chẳng hề cao thượng.
Đối với một người như Helen, đây là điều cực kỳ khó chấp nhận.
Cô luôn dùng chuẩn mực đạo đức cao nhất để tự rèn giũa, lấy cái "thiện" làm cơ sở và lấy "chính nghĩa" làm thước đo để định lượng giá trị bản thân.
Nhờ đó, cô có thể phủ nhận tình cảm cá nhân, có thể thực hiện "trừng phạt" và "uốn nắn" người mình yêu.
Cũng nhờ đó mà cô có thể thản nhiên nhìn Arnold bị đuổi khỏi đội rồi nảy sinh oán hận với mình...
Thế nhưng, cái tòa tháp chính nghĩa ấy giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn.
Vậy những gì cô làm trong quá khứ rốt cuộc mang ý nghĩa gì?
Cái tôi mang tên Helen, mang danh "Thanh Tẩy Giả" mà thiếu nữ này đã dày công vun đắp suốt bấy lâu, đang dần tan vỡ trong những suy tư ấy.
Khi niềm tin sắt đá trở thành lời dối trá, sự cao thượng trở thành tội ác, Helen không còn phân biệt nổi đúng sai.
Trong cơn lạc lối, cô đeo lên chiếc mặt nạ đỏ trắng đan xen.
Đây là chiếc mặt nạ mang ý nghĩa đặc biệt đối với cô — "Mặt Nạ Công Lý".
Chiếc mặt nạ mà Arnold từng đeo.
Dường như chỉ khi đeo nó vào, cô mới có thể duy trì được cái gọi là "chính nghĩa" của mình.
...
"Ơ? Cô Helen, cô lại đeo cái mặt nạ này làm gì thế?"
Sáng sớm, nhìn thấy Helen đeo mặt nạ, Carol không khỏi hiếu kỳ.
Cô không hiểu rõ ý đồ của đối phương, nhưng sau một hồi suy ngẫm, cô bỗng lộ ra vẻ mặt như vừa ngộ ra chân lý.
Té ra là vậy!
Cô hào hứng nắm lấy tay Helen:
"He... Quý cô Mặt Nạ Công Lý! Cuối cùng cô cũng định điều tra triệt để vấn đề nguồn nước rồi sao?!"
"Tin tôi đi! Tôi nhất định sẽ dẫn cô tìm ra chân tướng phía sau màn!"
"Nếu cô lo lắng về danh tính của tôi thì... tôi cũng có thể hóa thân thành... Dark Night Overlord!"
Chất lỏng màu đen nổi lên từ dưới bề mặt da Carol, kết lại thành một chiếc mặt nạ đen kịt trên mặt cô, thấp thoáng những ngọn lửa đen mờ ảo.
"Thực lực của tôi có hạn, vốn định làm thêm cả bộ giáp với áo choàng, nhưng mới làm cái mặt nạ đã tốn sạch sức rồi!"
Hiện tại Carol chỉ có thể làm đến mức này.
Sau đó, cô lại ngân nga bài "Kiếm và Trái tim", một thanh Thánh kiếm xuất hiện trong tay cô.
Chiếc mặt nạ đen kịt tương phản với thanh Thánh kiếm thon dài. Rõ ràng là hai thứ chẳng hề hòa hợp, nhưng khi hiện diện trên người thiếu nữ lại tạo nên một vẻ hài hòa kỳ lạ.
"Hừ hừ~ Thế nào?! Cô thấy sao?!"
"Hiện tại tôi là hóa thân của bóng tối, vẻ thanh lịch trong màn đêm!"
"Cái danh hiệu Đọa Lạc Quân Vương thật sự quá xấu xí, hơn nữa tuy thân ở bóng tối nhưng lòng tôi luôn hướng về ánh sáng! Cho nên, hãy gọi tôi là Ám Dạ Chủ Tể!"
"Chẳng phải lúc nãy cô nói là Dark Night Overlord sao?"
"Hả? Vậy à? Úi dồi! Như nhau cả thôi!"
Carol vung vẩy Thánh kiếm:
"Chuyện đó không quan trọng! Quan trọng là tôi còn có sứ đồ của mình!"
Cô lại hát một lúc, triệu hồi Lucy ra.
"Tuy Lucy hơi yếu nhưng nhờ đặc tính linh hồn nên có thể thăm dò những nơi bí mật, rất dễ tìm được tình báo mật. Không chậm trễ nữa, chúng ta xuất phát ngay thôi!"
Cô đã hăm hở muốn thử lắm rồi.
Đúng lúc này, Misty xuất hiện.
Cô nhìn kẻ đang đeo mặt nạ bằng ánh mắt không mấy thiện cảm:
"Chị Carol, hôm nay chị không định trốn việc đấy chứ?"
"Ơ! Sao lại nói thế? Tôi không phải Carol, tôi là Ám Dạ Chủ Tể! Thiếu nữ kia! Ta khuyên cô nên có lòng kính sợ đối với ta!"
Carol bày ra bộ dạng như đang lên cơn "chuunibyou" nặng.
Misty thở dài, nhìn sang Helen đang đeo chiếc mặt nạ đỏ trắng:
"Được rồi, em cũng chịu thua hai người luôn. Xem ra hai người đã hạ quyết tâm rồi."
Helen ngẩn người: "Mình hạ quyết tâm gì cơ?"
Misty nghĩ đoạn, lấy từ tủ phòng khám ra một chiếc túi:
"Ừm, đây là ít tiền tiêu vặt của em, chắc đủ cho hai người dùng một thời gian. Dù sao thu nhập của phòng khám gần như bằng không, coi như đây là tiền viện trợ của em vậy."
Cô trao túi tiền cho Carol.
"Ôi, Misty! Em đúng là thánh nhân mà! Cười chết mất!"
Carol nhận lấy túi tiền, cười tít mắt:
"Lần sau gặp lại Arnold, chị sẽ nói tốt cho em. Yên tâm đi, em chắc chắn là người phụ nữ đầu tiên leo lên giường của anh ta cho xem."
"Chị! Chị đang nói cái gì thế hả!"
Misty lập tức đỏ bừng mặt, cô đẩy cả Carol và Helen ra khỏi phòng khám.
Và rồi...
"Mẹ ơi! Nhìn kìa! Có hai người đeo mặt nạ!" Một đứa trẻ la lên.
"Suỵt!! Đừng nhìn! Những người đó đầu óc có vấn đề đấy! Bé ngoan đừng có học theo nhé. Sau này mà con biến thành người như vậy là mẹ buồn lắm đấy."
Dưới lớp mặt nạ đỏ trắng, mặt Helen đã đỏ bừng như gấc chín.
Cô chưa từng nghĩ có ngày mình bị coi là kẻ tâm thần.
Lần trước đeo mặt nạ này là ở trước cửa phòng khám, còn những lần hoạt động trước đó đều là lúc vắng người...
Đi nghênh ngang trên phố lớn thế này quả thực có chút...
Lúc này, Carol cười "ha ha", vỗ vai Helen:
"Mặt Nạ Công Lý! Đừng sợ! Kẻ yếu và những kẻ ngu muội hiểu lầm chúng ta là chuyện bình thường! Cô cần biết rằng, chân lý thường nằm trong tay thiểu số!"
Helen im lặng.
Carol ra chiều khổ sở, cô suy nghĩ một hồi rồi ghé sát tai Helen:
"Nếu cô thấy mất mặt thì đi theo tôi."
Một lát sau, cả Helen và Carol đều đã thay một bộ đồ mới.
Kiểu dáng bó sát màu đen tương tự như của Karin, nhưng bên ngoài khoác thêm một chiếc bào rộng, trông như một chiếc áo choàng uy phong.
Carol tỏ vẻ vô cùng hài lòng.
"Thật sự phải cảm ơn Misty, nếu không có tiền của em ấy thì sao sắm nổi bộ trang bị này?"
Cô nhìn Helen: "Giờ cô thấy thế nào? Có thấy mình ngầu không?"
"... Hoàn toàn không."
"Chậc chậc chậc!" Carol lại một lần nữa ghé sát tai Helen.
"Cô phải biết rằng, Helen, hiện tại chỉ cần cô giấu quyền trượng đi thì cả thành phố này chẳng ai biết cô là ai cả, cô hiểu ý tôi chứ?"
"Chỉ cần dùng thần thuật che giấu một chút, cô có thể giải phóng nội tâm của mình."
"Giải phóng nội tâm?"
Câu này có ý gì? Tim Helen khẽ run lên.
"Cô có thể làm bất cứ điều gì mình muốn, miễn là không bị bắt."
"Thấy đứa trẻ nào thường ngày ngứa mắt mà vẫn phải mỉm cười với nó, giờ cô có thể vả cho một phát giáo huấn nó làm người."
"Thấy tên lưu manh nào khạc nhổ bừa bãi, ngày thường chỉ có thể thiện chí nhắc nhở, còn giờ cô có thể đấm thẳng mặt cho hắn ngã lăn quay rồi bắt hắn liếm sạch! Cô hiểu ý tôi chứ?"
"Ý cô... là..."
"Đúng vậy, Helen. Đeo mặt nạ lên, cô có thể tháo bỏ lớp mặt nạ cũ xuống, cứ việc buông thả cho cảm xúc của mình tuôn trào một cách tùy ý."
"Cô cũng muốn biết đúng không? Bản thân thật sự của mình rốt cuộc là như thế nào?"
Bản thân thật sự của mình?
Cô ấy rốt cuộc là ai? Thật ra cô ấy đã bị Đọa Lạc Quân Vương ký sinh rồi, cái gọi là Carol chẳng qua chỉ là lớp vỏ bọc — nếu không, làm sao cô ấy có thể nói ra những lời tội lỗi và đầy cám dỗ đến thế?
Những cảnh tượng cô ấy mô tả cứ không ngừng hiện lên trong đầu Helen.
Đây là năng lực của Thi sĩ lang thang sao? Hiện thực hóa câu chuyện mình kể... cô từng nghe nói về chuyện này...
"Là một nhân vật cấp Anh hùng của Giáo hội, khi đeo chiếc mặt nạ này lên, cô có thể tháo bỏ lớp mặt nạ thiện lương và chính nghĩa của mình ra rồi. Tôi rất mong chờ biểu hiện của cô đấy, Helen."
Bùm!
Dường như có thứ gì đó nổ tung trong đầu Helen.
Tháo bỏ lớp mặt nạ thiện lương và chính nghĩa!
Cô nghiêng đầu, cơ thể run rẩy, chiếc áo choàng vừa khoác lên cũng rung động theo.
Giọng cô cũng run lên bần bật:
"Cô nói là... chỉ cần tôi không bị phát hiện, không bị bắt... tháo mặt nạ ra, tôi vẫn là tôi..."
"Mọi chuyện đều là do Quý cô Mặt Nạ Công Lý làm, đúng không?"
"Tôi đâu có nói thế."
Carol bỗng có linh cảm chẳng lành. Nhưng cô cũng bắt đầu thấy hưng phấn rồi.
"Phải, chính là ý đó đấy, Quý cô Mặt Nạ Công Lý."
3 Bình luận