**Chương 101: Người vợ tự nguyện theo về**
Vừa lết cơ thể mệt mỏi rã rời cả về thể xác lẫn tinh thần vào nhà, tôi bị thứ gì đó lao vào đánh *bịch* một cái. Mạnh đến nỗi tôi loạng choạng suýt ngã. Tiana vòng đôi tay mảnh khảnh ôm chặt lấy tôi. Gina, Comba và Misha cũng đứng bật dậy.
"Harris. Anh không sao chứ?"
"Đại ca. Anh ổn không ạ?"
Quanh bàn, ai nấy đều lộ vẻ nhẹ nhõm.
"Nghe tin anh bị kỵ sĩ đoàn bắt giữ rồi giải đến vùng hoang dã, bọn tôi lo lắm. Đã báo cho Guild trưởng rồi nhưng cũng không dám hành động bừa bãi."
"Ừ. Có nhiều chuyện xảy ra nhưng tạm thời tôi ổn. Vết thương của Comba sao rồi?"
"Xước da thôi ạ. Được chữa trị ở thần điện nên không sao rồi ạ."
"Thế thì tốt."
Có vật gì đó mềm mềm chạm vào cằm tôi.
"Chủ nhân. Vết thương này là sao ạ?"
"À. Hơi rách da tí thôi. Không sâu đâu, đừng lo."
"Đúng rồi. Xước da thôi. Sẽ lặn đi nhanh thôi mà."
Quay lại thì thấy cửa mở, Chichi đang thò đầu vào.
"Đã bảo đừng tự tiện vào mà..."
"Ai bảo bắt phụ nữ chờ lâu."
Chichi đi thẳng vào, nhìn chằm chằm Tiana đang ôm chặt tôi.
"A. Ra là thế. Vậy tôi là vợ thứ mấy?"
Chichi lần lượt nhìn Gina và Misha rồi cười nhếch mép với tôi. Không khí xung quanh thay đổi nhưng Chichi chẳng hề bận tâm.
"Vợ thứ 4 à? Đàn ông mạnh mẽ nhiều vợ là chuyện bình thường. Tôi không phàn nàn gì đâu."
Chichi chắp hai tay lại rồi cúi nhẹ đầu.
"Tôi là Chichi. Từ hôm nay tôi sẽ sống ở đây để làm vợ Harris. Rất vui được gặp Mijarina."
Không để ý đến mọi người đang đông cứng, Chichi hỏi tôi.
"Đồ đạc của tôi để đâu đây?"
Gina lắc đầu hỏi.
"Này Harris. Thế này là sao? Mijarina trong tiếng Markit là từ chỉ những người vợ được cưới trước mình đúng không? Rốt cuộc cô gái này là ai?"
Tôi cúi nhìn Tiana vẫn đang ôm chặt không chịu buông.
"Pha cho ta cốc trà thảo mộc được không?"
Tiana bật dậy chạy vào bếp. Tôi quay sang Chichi.
"Hết phòng trống rồi, tạm thời dựng lều ở sân sau đi."
"Biết rồi. Người yêu dấu."
Chichi đi ra ngoài.
"Hình như bên ngoài có đống hành lý to đùng ấy. A, chào ông chú, lâu không gặp."
Tac từ ngoài chạy vào.
"Có mấy người phụ nữ đang khuân hành lý vào sân sau kìa. Sắp có chuyện gì à?"
Tôi lê tấm thân mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế.
Tiana mang trà ra. Nhấp ngụm trà thơm lừng, cảm giác mệt mỏi vơi đi chút ít. Tiana ôm cái khay vào ngực, rụt rè hỏi.
"Chủ nhân. Ngài lấy vợ rồi ạ?"
Những người khác cũng kiên nhẫn chờ tôi giải thích, giờ đồng loạt nhìn tôi chằm chằm.
"Tạm thời thì chưa. Tôi đã thuyết phục được là cả bên nhà gái lẫn bên này đều có lý do và hoàn cảnh riêng."
"Bên nhà gái là sao?"
Giọng Gina sắc lạnh.
"Đừng dùng giọng đó với người đáng thương như tôi chứ. Chuyện này bắt nguồn từ lúc đi cùng Eiria theo lời nhờ vả đấy. Comba. Cậu nhớ cô gái lúc tôi đánh đuổi bọn Marlborough không?"
"A. Anh nói tôi mới nhớ. Cô gái lúc nãy là người anh cứu lúc đó đúng không?"
Tôi giải thích sự tình. Phụ nữ tộc Markit rất coi trọng sự trong trắng, đến tuổi nhất định thì chỉ chồng mới được nhìn thấy da thịt. Nếu bị đàn ông khác nhìn thấy thì có khi phải giết đối phương. Dù là bất khả kháng nhưng tôi đã thoáng thấy cơ thể trần trụi của Chichi nên đã phạm vào quy tắc đó. Tuy nhiên tôi lại là ân nhân.
Mặt khác, điều kiện tiên quyết để làm chồng phụ nữ tộc Markit - vốn coi trọng võ thuật - là phải mạnh hơn cô ấy. Tôi đã đấu với Chichi và thắng sát nút. Vết sẹo ở cằm là bị lúc đó. Tôi đã vất vả gạt kiếm liễu của Chichi, lao vào khóa khớp và bắt cô ấy đầu hàng.
Từ khi nói lời đầu hàng, thái độ của Chichi thay đổi 180 độ khiến tôi bối rối. Sự hung dữ như sói hoang biến mất, thay vào đó là nũng nịu như mèo con. Vốn dĩ tộc Markit trọng danh dự và ân nghĩa. Nghe nói Nemba định tiếp đãi tôi như khách quý ngay từ đầu, nhưng Chichi nằng nặc đòi thử sức.
Với Chichi, vốn tự hào về võ nghệ, việc bị bắt cóc bất ngờ là nỗi nhục. Người cứu lại là gã đàn ông trông có vẻ yếu đuối như tôi. Là phụ nữ tộc Markit, dù mang ơn cũng không thể lấy kẻ yếu đuối làm chồng. Còn phải để ý ánh mắt người xung quanh. Thế nên đấu một trận, kết quả tôi thắng. Thế là hết đường chối cãi.
Hơn nữa, việc tôi không làm bị thương làn da Chichi được coi là bằng chứng cho tay nghề cao và tình yêu sâu đậm. Việc cho mượn áo choàng có thêu tên cũng bị hiểu là hành động cầu hôn. Thậm chí việc đi vệ sinh trước trận đấu cũng được coi là bằng chứng của sự dũng cảm. Tóm lại, tư cách làm chồng con gái tộc trưởng là không có vấn đề gì.
Nghe đâu Nemba đang tiến hành đàm phán hòa bình với Kandeel Đệ Tứ. Tình cờ biết ân nhân của con gái là người quen của vua, ông ta mừng rỡ vì thấy có lợi. Từng có phương án gả ai đó trong hoàng tộc cho con trai Nemba là Kimbri nhưng bị hủy bỏ, đúng lúc đó chuyện này xảy ra nên cả hai bên đều chớp lấy cơ hội.
Trở ngại còn lại là tình cảm của Chichi cũng đã được giải quyết, thế là Chichi được gả cho tôi như biểu tượng hòa bình giữa hai bên. Nghe tôi tóm tắt câu chuyện, cả bàn im phăng phắc. Tiếng Chichi chỉ đạo gì đó vang lên từ sân sau. Chắc là đang sai bảo người hầu dựng lều tạm.
"Vậy tại sao lại bắt cóc Harris như vật tế thần thế?"
"Chắc do truyền đạt sai hoặc hiểu lầm văn hóa thôi."
Nhớ lại lúc hỏi Kimbri sao không cởi trói cho tôi nếu định tiếp đãi, hắn bảo tưởng tôi đang tu hành kiểu lạ đời nên không dám làm phiền.
"Thế, chuyện Harris kết hôn với cô bé đó là chốt rồi à?"
"Chuyện đó cũng chưa rõ lắm. Vốn dĩ cô ấy đâu phải công dân Vương quốc. Tạm thời coi như là đi học làm cô dâu."
"Nhưng hủy hôn là thành vấn đề quốc gia đấy."
Gina bình tĩnh chỉ ra sự thật mà tôi đang cố lảng tránh.
---
**Chương 102: Cấp trên cáo già**
"Đúng là 'hai tay hai hoa' (*số hưởng*). Còn phàn nàn gì nữa?"
"Bà nói thật đấy à?"
"Đùa đấy. Đáng đời anh."
Summerd phì cười.
Vì làm mọi người lo lắng nên ngay hôm sau khi về, tôi đến báo cáo với Guild trưởng. Sau một hồi giải trình dài dòng, lời nhận xét đưa ra chẳng có tí nghiêm túc nào. Summerd thích thú nhìn bộ dạng thiếu ngủ của tôi. Tối qua biết tôi và Tiana ngủ chung giường, Chichi cũng nhất quyết đòi ở lại phòng ngủ, rốt cuộc 3 người ngủ chung.
"Chị Chichi xa nhà nên chắc bất an thôi ạ."
Nghe Tiana nói thế, mắt Chichi thoáng buồn. Diễn sâu thật. Nhưng tôi biết thừa. Chichi nhìn trạc tuổi Tiana nhưng thực ra hơn 5 tuổi, tính cách cũng chẳng phải kiểu nhớ nhà.
Ban đầu nằm theo thứ tự từ cửa vào là Tiana, tôi, Chichi, có khoảng cách hẳn hoi, nhưng Chichi cứ dính chặt lấy tôi. Thấy Chichi ôm tay phải tôi, Tiana cũng quấn lấy tay trái. Kết quả là tôi không trở mình được, thức trắng đến tận khuya.
"Tôi làm mọi người lo lắng nên không dám kêu ca gì, nhưng cũng phải nghĩ cho tôi chút chứ..."
Đang nói tôi chợt nhận ra thái độ của Summerd có gì đó là lạ nên im bặt.
"A. Guild trưởng. Bà biết rồi đúng không. Rằng tộc Markit yêu cầu tôi không phải để làm hại."
"Chuyện gì cơ?"
Summerd nheo mắt, dựa lưng vào ghế.
"Bí mật cơ mật thế sao tôi biết được."
"Không đâu. Sau khi nghe báo cáo của Comba, bà chỉ dặn không được hành động thiếu suy nghĩ thôi đúng không?"
"Thì Xích Long Kỵ Sĩ Đoàn xuất trận rồi, làm gì được nữa?"
"Người báo cho Xích Long Kỵ Sĩ Đoàn biết tôi đi về nhà Comba cũng là Guild trưởng đúng không? Không phải là không làm gì được, mà là bà biết không cần làm gì cũng ổn."
"Chuyện đó quan trọng gì, thế tính sao? Định cưới cô bé Chichi đó à?"
Đánh trống lảng à. Tôi nghiến răng nhưng biết thừa Summerd không dễ gì lộ bài. Tôi lườm bà ta, Summerd giả vờ ngạc nhiên.
"Hả. Ra thế à? Xin lỗi vì không nhận ra tình cảm của anh nhé. Hóa ra anh thích tôi à."
"Làm quái gì có chuyện đó!"
Tôi hét lên, Summerd cười phá lên.
"Ôi chà. Tiếc thật."
Chết tiệt. Bị xoay như chong chóng.
Lúc đó khuôn mặt Jocelyn, mẹ Comba hiện lên trong đầu. Ra là thế. Jocelyn cũng nắm được thông tin vụ này. Với Vương quốc, trong tình hình rắc rối cả Đông lẫn Tây thế này, họ không muốn gây sự với tộc Markit. Mối quan hệ với tôi trở thành lá bài mạnh cho Vương quốc.
Nhận ra Summerd đang nhìn chằm chằm mặt tôi.
"Người nổi tiếng cũng khổ nhỉ, nhưng chắc khối đàn ông ghen tị với cảnh 'trăm hoa đua nở' của anh đấy."
"Nhờ phúc bà mà kẻ thù cũng đầy rẫy đây. Gabriel Marc. Hắn vẫn còn hận tôi lắm."
"Cả tên mạo hiểm giả Zoe, rồi Dennis nữa nhỉ. Nhắc mới nhớ, nghe đâu anh cũng gây gổ với Tử tước Septate?"
Việc Summerd biết vụ lão già say xỉn đó không làm tôi ngạc nhiên nữa. Quả nhiên Summerd không chỉ là Guild trưởng bình thường.
"Zoe thì chạy thoát rồi, nhưng Tử tước Septate thì không cần lo đâu. Lão ta rượu vào thì tệ bạc nhưng tỉnh táo thì nhát cáy. Bị cắt giảm lãnh địa kha khá, lão ta còn bám vạt áo Bệ hạ khóc lóc cảm tạ ân điển vì chỉ bị phạt có thế thôi đấy."
"Nghĩa là sao?"
"Nghĩa là sao nhỉ?"
"Nghĩa là bà không phải người như vẻ bề ngoài. Tại sao lại tiết lộ cho tôi đủ thông tin để tôi phán đoán như vậy?"
"Harris. Không biết anh tưởng tượng gì, nhưng tôi là tôi. Guild trưởng Norn, Ashera Summerd."
Summerd cười ngạo nghễ.
"Chà, nếu tôi là anh thì tôi sẽ không bô bô cái tưởng tượng của mình ra đâu. Làm thế chẳng được lợi gì. Ngài 《《Thief thông minh》》 ạ."
"Lần thứ 2 Guild trưởng khen tôi thông minh rồi đấy."
"Thế à?"
Tôi nhắm mắt lại. Đầu óc thiếu ngủ mà đấu trí với Summerd thì mệt quá. Lần trước tôi bỏ qua nhưng lần này bà ta nhấn mạnh rõ ràng có chủ ý. Tức là Summerd biết chuyện đó. Đây cũng là một thông điệp. Mở mắt ra thấy Summerd dang hai tay.
"Có vẻ anh mệt rồi, hôm nay đến đây thôi."
"Vâng. Mạo hiểm giả quèn nói chuyện với Guild trưởng mệt mỏi thật."
Tôi đứng dậy chào rồi định ra khỏi phòng.
"Không biết anh còn lẩn khuất trong bóng tối được bao lâu nữa nhỉ?"
"Với Thief thì bóng tối là bạn mà."
Summerd đang hỏi tôi có thể giấu mình đến bao giờ. Vừa suy nghĩ câu trả lời vừa xuống lầu, Jonathan lo lắng hỏi.
"Sao thế ạ? Trông anh mệt mỏi quá."
"Nói chuyện riêng với Guild trưởng thì ai chả thế."
Jonathan cười khúc khích.
"Đúng là căng thẳng thật. Bà ấy áp lực lắm mà. Phải rồi. Lại muốn nhờ anh dẫn dắt tổ đội tân binh, anh xem thế nào?"
Sắp xếp lịch trình xong xuôi, định về nhà thì có tiếng gọi.
"Anh Harris vất vả nhỉ."
"Trưởng nhóm. Sắc mặt kém thế, ổn không đấy?"
Nhìn lại thì thấy Eiria và Carrie.
"Cũng tàm tạm."
Giọng Shinobu chen vào.
"Hai người đẹp. Vẫn xinh đẹp như mọi khi nhỉ. Mà chuyện chuyển sang đội tôi, hai người nghĩ sao rồi? Chắc chắn kiếm được nhiều hơn bên này đấy."
Dám nói chuyện đó trước mặt tôi cơ đấy.
"Tôi còn công việc ở thần điện nên không đi mạo hiểm nhiều được. A, phải rồi. Anh Harris. Có việc muốn nhờ anh, ở đây không tiện... anh đến thần điện được không?"
Eiria đến bên cạnh tôi cúi đầu.
"Xin lỗi nhưng tôi cũng không có ý định chuyển."
"Tại sao chứ? Ông chú đó có gì hay?"
"Tôi không thích lẫn lộn công việc với tình cảm. Hơn nữa Harris đáng tin cậy để giao phó sau lưng. Thế đấy. Cô Eiria. Cho tôi nghe chuyện đó với được không?"
"Đích thân tôi mời mà lại... Có hối hận thì đừng trách nhé."
Không thèm để ý lời Shinobu, hai người kẹp hai tay tôi lôi đi. Tôi đành lắc đầu chịu trận bị giải đi.
---
**Chương 103: Bùa hộ mệnh**
Chuẩn bị xong hành trang theo yêu cầu của Eiria. Gina ngồi ở bàn vẫy tay chán nản.
"Đi cẩn thận."
Lần này Eiria nói thẳng là chỉ định mình tôi, người khác vui lòng không đi theo, nên tâm trạng Gina không tốt lắm.
"Thần thác thì chịu chứ sao."
"Biết là thế. Nhưng ghét là ghét."
"Chỉ đi quá làng Shinoha chút rồi về thôi mà."
"Vâng vâng. Lần trước bảo đi chơi rồi bị bắt cóc đấy thôi."
Biết cô ấy lo cho mình nên không dám kêu ca, nhưng Gina hôm nay trẻ con thật. Tiana đang dọn bữa sáng cũng dừng tay chạy lại. Em kiễng chân hôn lên trán tôi.
"Chúc ngài lên đường bình an."
Chichi nhìn thấy cảnh đó cũng đi tới.
"Mang cái này theo. Nó sẽ bảo vệ anh."
Thứ cô ấy đưa là một miếng vải cuộn tròn nhỏ. Tưởng bùa chú gì, mở ra xem thì là đồ lót, tôi đứng hình mất mấy giây.
"Phong tục bọn em là trao đồ mình đang mặc cho người thương để cầu nguyện bình an."
"À, ờ. Ra thế."
Không thể trả lại, tôi đành nhét vào túi áo giáp da. Lần này đành chịu. Lần sau phải bảo cô ấy tặng cái gì bình thường hơn chút.
Tiana chạy biến vào phòng ngủ rồi quay lại. Thứ em nắm chặt trong tay tất nhiên là mảnh vải kém gợi cảm hơn của Chichi. Em đưa ra với vẻ mặt nghiêm túc, tôi không thể từ chối. Thế là tôi lên đường với 2 vật không muốn ai nhìn thấy trong túi.
Đến thần điện đón Eiria. Ông thần điện trưởng hơn tôi vài tuổi cứ lải nhải nhờ cậy chăm sóc Eiria cẩn thận. Vốn dĩ ông ta giống quan chức hơn thần quan, nhìn cái điệu bộ lo giữ ghế đó tôi phát ngán. Chà, nếu Eiria có mệnh hệ gì thì ông ta cũng rắc rối to.
Lần này không xa lắm. Từ Norn đi về phía Tây theo đường mòn là đến làng Shinoha. Nơi Misha từng sống. Từ đó đi về phía Nam nửa ngày đường là làng Wuz. Lão già dê cụ định ép Misha làm vợ lẽ cho con trai làm trưởng làng ở đó. Phía trước là đầm lầy, một ngôi làng hẻo lánh cùng đường.
Tuy nhiên làng Wuz khai thác được than bùn nên so với làng quê thì cũng khá giả. Thế nên trưởng làng mới có tiền bao gái. Theo thần thác thì bóng tối đang bao trùm ngôi làng. Có thứ gì đó tà ác xâm nhập cần phải tiêu diệt sớm, nhưng không phải ai cũng làm được.
Hỏi ý kiến bề trên thì nhận được khải thị rằng người có tư cách đi cùng Eiria lại là tôi. Eiria thì hiểu được. Tuy hơi ngốc nghếch và cả tin nhưng là người có thực lực, sắp được phong Thánh nữ. Không chỉ ma pháp trị liệu cao cấp mà kỹ năng dùng chùy (*Mace*) cũng giỏi. Kháng phép và nguyền rủa cũng cực cao.
Về điểm đó, tôi cái gì cũng chỉ tàm tạm. Không biết ma pháp, kiếm thuật không bằng Carrie, sức khỏe thua Comba. Được cái nhanh nhẹn, nhưng giáp mỏng nên né trượt phát là đi đời. Dùng kiến thức và sự tập trung cũng kháng phép được chút đỉnh, hơn chiến binh não cơ bắp tí thôi, đúng kiểu biết nhiều nhưng không tinh.
Đã đến chỗ sắp nhìn thấy ngôi làng.
"Có người đáng tin cậy như anh Harris đi cùng tôi thấy yên tâm hẳn."
Tôi trả lời yếu ớt trước nụ cười dịu dàng của Eiria.
"Tôi sẽ cố gắng không làm cô thất vọng."
"Thần Epione đã chọn anh mà. Tự tin lên chứ."
Lẽ ra phải vui hơn mới đúng. Được đi cùng người đẹp thanh lịch trưởng thành thế này cơ mà. Trong những câu chuyện phiếm cũng toát lên sự thân thiết với tôi.
"Thực ra, chuyện với Bá tước Reckenbach là thế nào ạ?"
Tối qua Tiana cũng hỏi câu tương tự. Nhìn vẻ mặt Eiria thì có vẻ cô ấy cũng đoán được phần nào.
Giải thích là do người hầu hiểu lầm lúc chúng tôi đang nghỉ ngơi sau trận đấu, cô ấy cười khúc khích.
"Chắc anh làm bộ dạng gì dễ gây hiểu lầm chứ gì?"
Ủa? Tưởng cô ấy ngây thơ chuyện đó hóa ra không phải à?
"Mấy cô hầu gái thích buôn chuyện cũng phiền thật."
"Chắc họ lo sốt vó sợ Bá tước trong mộng bị cướp mất đấy."
"Tưởng tượng phong phú quá. Cỡ tôi thì làm gì có cửa."
"Chưa chắc đâu. Tôi thấy anh Harris đủ hấp dẫn mà."
"Ồ. Thấy làng Wuz rồi kìa."
Tôi đánh trống lảng nhưng Eiria không hưởng ứng.
"Tiana quý mến anh Harris là đương nhiên rồi. Với Chichi thì anh Harris cũng là cứu tinh xuất hiện đúng lúc mà."
Eiria khẽ thở dài.
"Tôi gặp anh Harris sớm hơn họ đấy chứ. Giá mà tôi có mắt nhìn người..."
Tôi chỉ liếc nhìn Eiria.
"Tôi sống trong thế giới hẹp hòi của thần điện lâu quá nên không hiểu sự đời. Cũng tập tành làm mạo hiểm giả nhưng chắc vẫn còn ngây thơ lắm. Lẽ ra phải nhận ra rằng người tốt cũng như đồ hiếm, sẽ nhanh chóng hết hàng thôi."
Thoáng thấy nét u buồn trên mặt Eiria, tôi ngạc nhiên.
Đang không biết nói gì thì Eiria lắc đầu.
"Trước mắt phải xong việc đã. Anh Harris. Anh cảm nhận được gì trong làng không?"
Tôi nhìn về phía ngôi làng có hàng rào bao quanh.
Trời u ám sắp mưa, lại có sương mù nên đường làng vắng tanh không một bóng người.
"Bên ngoài không có ai. Trời lạnh trẻ con không ra chơi cũng phải, nhưng vắng vẻ quá mức."
"Anh Harris cũng thấy thế à."
"Dùng ma pháp dò xét khí tức sinh vật xem?"
Eiria lắc đầu.
"Làm thế chẳng khác nào báo cho đối phương biết có người dùng được ma pháp."
Đột nhiên một bóng người hiện ra trong sương mù. Một ông già sắc mặt hồng hào nhưng ánh mắt lờ đờ không có tiêu điểm đi tới. Thấy Eiria, ông ta cười toe toét. Người đàn ông nhìn qua chỉ giống lão già dê cụ háo sắc cất tiếng.
"Chào mừng đến làng Wuz. Các vị có việc gì không?"
---
**Chương 104: Quyến thuộc của bóng tối**
"Tôi muốn gặp trưởng làng."
"À. Để tôi dẫn đường. Đi theo tôi."
Ông già quay ngoắt lại đi vào trong làng. Ngay khi ông ta quay lưng, tôi ra dấu tay cho Eiria. *Cảnh giác tối đa.*
Eiria ra dấu *Rõ*. Nhìn thế nào gã này cũng là trưởng làng. Đầu hói, râu như râu cá trê. Giống hệt miêu tả của Sylvia. Hơn nữa trang phục quá tốt so với dân làng. Thêm cảnh báo từ thần thác, độ khả nghi max tầm.
Chắc chắn hắn đang định dẫn dụ chúng tôi đi đâu đó. Cứ thế đi theo thì nguy hiểm, nhưng cũng có thể coi là được dẫn đến chỗ trùm cuối. Rõ ràng hắn đang bị ai đó điều khiển, hơn nữa không thể phản ứng phức tạp được. Tôi đoán hắn bị cài lệnh là dù ai nói gì cũng phải dẫn đến địa điểm quy định.
Kẻ sai khiến hắn không lộ diện nghĩa là có thể không quá mạnh. Tuy nhiên, khả năng chi phối con người làm việc cho mình là một mối đe dọa. Chà, chắc không điều khiển được Eiria đâu. Còn tôi thì... không dám chắc lắm.
Ông già dừng lại trước một ngôi nhà. Khá bề thế. Mở cửa, ông ta mời chúng tôi vào.
"Nào nào. Đừng khách sáo. Mời vào."
Dù là ông già nhưng bị đi sau lưng cũng thấy bất an.
Tôi giả vờ lại gần cửa, vòng tay qua cổ ông già, đếm đến 8. Đặt cơ thể đã mất ý thức nằm xuống đất. Eiria không nói gì về hành động đó. Rút dao găm trên vai cầm tay, tôi bước vào. Để mắt làm quen với bóng tối, tôi nhìn qua khe cửa hé mở gần hành lang. Bên trong có vài gã đàn ông to con và một cặp nam nữ xinh đẹp.
Mấy gã đàn ông không nhận ra tôi, nhưng cô gái xinh đẹp lại nhìn thấy.
"Ô kìa. Lạc từ đâu vào thế này?"
Tôi và Eiria bước vào, gã đàn ông đẹp trai thốt lên.
"Chà chà. Cô nương thanh tú không hợp với chốn quê mùa này chút nào. Hừm. Có vẻ không phải chuột nhắt bình thường. Tụi bay, bắt lấy kẻ xâm nhập."
Khoảng 5 gã đàn ông từ từ tiến lại. Khuôn mặt rám nắng cho thấy họ là nông dân trong làng. Tôi thủ thế dao găm, cô gái xinh đẹp khiêu khích.
"Ở cương vị phục vụ thần linh mà dám làm bị thương những người nông dân vô tội sao. Đáng xem đây."
Tôi cất dao găm.
"Đúng nhỉ. Tôi tớ ngoan đạo của thần sao lại dùng bạo lực..."
Tôi đấm thẳng mặt gã gần nhất không nói một lời. Gã đàn ông ngã lăn ra. Dù cơ thể cường tráng nhưng chỉ là nông dân. Đâu biết cách chiến đấu.
Tôi liên tiếp tung nắm đấm và cú đá.
"Chết tiệt. Xương cứng thế. Đau cả tay."
Cặp nam nữ xinh đẹp ngớ người ra. Tôi chửi thề.
"Ngu à. Làm gì có thần quan nào du côn thế này. Học thêm về con người đi. Lũ quyến thuộc bóng tối kia."
Khóe miệng cô gái nhếch lên.
"So với lũ vô dụng quanh đây thì khá đấy. Ta sẽ dùng ngươi làm nô lệ thỏa thích."
Mắt cô gái lóe sáng kỳ dị.
"Anh Harris. Cẩn thận."
Giọng Eiria vang lên cùng lúc không khí xung quanh thay đổi. Nó bao bọc lấy tôi với độ dính nhớp nháp như mật ong ngọt ngào.
"Nào. Thề trung thành với ta đi. Và bắt con ả kia dâng cho anh trai ta."
Eiria đã lấy chùy ra thủ thế. Tôi lùi lại một chút.
"Tha cho tôi đi. Thì tôi cũng đấm đá rồi nhưng đành chịu thôi mà. Bị cô vuốt ve thế kia thì hồn xiêu phách lạc mất."
Tôi rút đoản kiếm. Trong nhà trần thấp thì dao găm dễ xoay sở hơn, nhưng với đối thủ không phải người thì không yểm ma lực không ăn thua.
"Tại sao thuật Mê Hoặc của ta không có tác dụng? Ngươi nói dối. Ngươi cũng là thần quan đúng không. Dùng vẻ ngoài và lời nói mập mờ để lừa ta, đồ hèn hạ."
"Nghe nói rồi nhưng Mê Hoặc là thế này à? Hèn hạ? Coi như lời khen nhé."
"Đẩy lùi được Mê Hoặc, quả nhiên lợi hại."
Được Eiria khen kìa.
"Xin lỗi nhưng tôi không phải thần quan."
Tôi lao vào gã đàn ông. Không phải vì ghét vẻ đẹp trai của hắn đâu. Tại hắn gần hơn thôi. Hét lên lấy khí thế, tôi chém ngang đoản kiếm. Cảm giác nhẹ bẫng, từ vết chém tuôn ra thứ giống cát đen. Hình dáng gã đàn ông mờ dần rồi tan biến.
"Dám làm thế với anh ta."
Khuôn mặt cô gái méo xệch. Móng tay dài ra như dao găm. Móng tay đỏ như hồng ngọc tỏa ra sát khí nguy hiểm. Một tiếng hét sắc bén vang lên. Cánh tay phải cô gái bay lên, biến thành bụi phấn lấp lánh rồi tan biến.
"Bất ngờ là dễ ăn nhỉ."
"Không đâu. May mắn thôi. Không, do anh Harris làm chúng bất ngờ đấy. Nếu bị dân làng vây thì gay go to. Ra thế, đây là sự giác ngộ à."
Eiria tự gật gù hiểu ra điều gì đó. Giác ngộ gì cơ?
Một lúc sau dân làng lục đục tỉnh dậy.
"Sao bọn tôi lại... a đau quá."
"Oái. Mặt sưng vù rồi."
"Các người là ai?"
Giải thích sự tình, họ bán tín bán nghi, nhưng hiểu là mình bị mất trí nhớ 5 ngày nay và gặp chuyện quái dị. Hỏi kỹ để tìm nguyên nhân. Ban đầu lấp liếm, nhưng cuối cùng trưởng làng lôi ra cái gương mới mua. Mua của thương nhân, nghe quảng cáo là soi thấy mỹ nữ tuyệt trần.
Tôi nhìn thì chả thấy gì, nhưng Eiria nhìn cái là khẳng định đây là nguyên nhân. Chướng khí tỏa ra nồng nặc.
"Cái này mở cổng nối thế giới bóng tối với nơi này. Trưởng làng. Ông đã ước người trong gương bước ra đúng không?"
Bị Eiria tra hỏi, trưởng làng thú nhận. Ông ta bảo từ lúc cảm thấy có gì đó nhảy ra từ trong gương là mất trí nhớ.
"Cái này nguy hiểm lắm. Tôi xử lý nhé."
Theo lời Eiria, tôi đâm đoản kiếm vào cái gương đặt dưới đất. Gương vỡ, bụi đen bốc lên rồi bị gió thổi tan.
---
**Chương 105: Thay đổi đột ngột**
Tập hợp toàn bộ dân làng. Eiria tìm những người còn sót lại ảnh hưởng của quyến thuộc bóng tối và dùng ma pháp thanh tẩy. Trưởng làng và khoảng 10 người khác bị ảnh hưởng nặng. Nếu để nguyên, trường hợp xấu nhất có thể suy kiệt mà chết. Dù không biết nhưng vì thói háo sắc mà gây ra họa này, trưởng làng đáng bị bỏ mặc, nhưng Eiria vẫn thanh tẩy bình đẳng cho tất cả.
Dùng ma pháp cho nhiều người thế này Eiria có vẻ mệt, nhưng xong việc là cô ấy rời làng ngay. Về đến làng Shinoha chắc trời tối mịt, Eiria lại đang mệt. Tôi đề nghị ngủ lại làng Wuz một đêm nhưng Eiria bảo không sao và kiên quyết đòi đi.
Rời khỏi làng, vẻ mặt Eiria dịu lại.
"Cô vội về thế, có việc gì à?"
"Không. Không có gì đâu ạ."
"Thế sao lại?"
Eiria lộ vẻ ghê tởm.
"Nghĩ đến việc bị trưởng làng đó nhìn, tôi cảm thấy như kiến bò khắp người vậy."
"Đúng là ánh mắt khiếm nhã thật."
Ánh mắt "liếm láp" chắc là để chỉ loại này.
"Ông ta không bị dính thuật Mê Hoặc đâu. Ông ta tự nguyện với ả đàn bà bóng tối đó..."
"Giao cấu á?"
"Vâng."
"Thế có hại cho sức khỏe không?"
"Tất nhiên là không tốt rồi. Tôi đã xử lý hết mức có thể nhưng sức khỏe ông ta tổn hại nhiều lắm. Thế mà vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt đó, chẳng có tí hối lỗi nào. Đàn ông đúng là ngu ngốc thật. A. Tôi lỡ lời thất lễ rồi. Không phải đàn ông nào cũng thế. Xin lỗi ạ."
Eiria cúi nhẹ đầu.
"Quan trọng hơn, anh Harris chịu được thuật Mê Hoặc giỏi thật đấy. Không phải thần quan thì khó mà chịu được."
"À, chắc không phải do sức đề kháng của tôi mạnh đâu."
Tôi kể chuyện đồ Tiana may.
"Chuyện này giữ bí mật nhé. Hình như có kẻ đang tìm hiểu bí mật đó đấy."
"Đương nhiên rồi ạ."
Eiria hứa chắc nịch.
"Không ngờ Tiana có năng lực đó. Nhưng quả nhiên, anh Harris và Tiana quan tâm sâu sắc đến nhau nhỉ. Ghen tị thật."
Nhờ cố gắng đi bộ nên chúng tôi đến làng Shinoha trước khi nhà trọ đóng cửa. Dù cố tỏ ra mạnh mẽ nhưng sự mệt mỏi của Eiria hiện rõ trên mặt. Hỏi phòng thì xui xẻo là có đoàn thương nhân trọ nên chỉ còn một phòng trống. Lại còn chỉ có một giường. Không còn lựa chọn nào khác, chúng tôi thuê phòng đó.
Ăn qua loa ở quán rượu tầng 1 rồi về phòng. Vốn dĩ nhà trọ ở quê thì ngủ chung phòng lớn nam nữ riêng biệt là bình thường. Tôi đã chuẩn bị tâm lý đó, nhưng thực tế chỉ có 2 người với Eiria làm tôi thấy áp lực. Tôi nhanh chóng chiếm cái ghế bành, dựa lưng vào đó. Eiria lại gần nhìn xuống tôi.
"Cô Eiria dùng giường đi."
"Thế không được đâu ạ."
Tôi lấy bình rượu bỏ túi từ ba lô ra. Đồ lót chuyển từ túi áo cũng rơi ra theo. Eiria nhìn chằm chằm vào đó.
Giải thích phong tục tộc Markit nghe điêu điêu. Tôi cất đi như không có gì xảy ra.
"Tôi uống thêm chút nữa, cô ngủ trước đi. Thề có thần linh tôi không động vào cô đâu."
"Nằm sát vào thì hai người ngủ được mà."
"Không. Thế không ổn đâu."
"Tại sao ạ? Anh ngủ cùng Tiana được mà."
"Cái đó khác. Con bé còn là trẻ con, cô thì không. Người lớn nam nữ ngủ chung giường sao được?"
Tôi uống một ngụm từ bình bỏ túi. Cồn mạnh đốt cháy cổ họng. Eiria cúi mặt rồi ngẩng lên.
"Dù tôi muốn thế sao?"
Ánh mắt Eiria trở nên kỳ lạ.
"Sống ở thần điện lâu nhưng không phải tôi không biết gì đâu nhé."
Tôi thở dài thườn thượt.
"Cô Eiria. Cô hiểu lầm tôi rồi. Tôi không phải người tốt như cô nghĩ đâu, bản chất tôi cũng chẳng khác gì lão trưởng làng dê cụ kia đâu. Chắc do số phận đưa đẩy nên cô chỉ thấy mặt tốt thôi."
"Nói dối."
"Không, thật đấy."
"Là vì Tiana đúng không. Nên anh mới nói dối trắng trợn thế để tôi bỏ cuộc chứ gì?"
"Không phải thế. Mà sao tự nhiên cô lại thế này?"
Eiria nhìn chằm chằm tôi.
"Khi nghe tin anh Harris bị bắt giải đến tộc Markit, tim tôi đau như muốn vỡ ra. Lúc đó tôi mới hiểu. Tôi thích anh Harris. Đến lúc có thể không gặp lại nữa mới nhận ra tình cảm của mình, thật ngu ngốc."
Eiria nắm chặt hai tay.
"Nhưng đã nhận ra tình cảm rồi thì tôi không thể dối lòng mình nữa. Khi nghe thần thác lần này, tôi nghĩ đây là cơ hội tuyệt vời để ở riêng với anh Harris. ...Thế, anh Harris ghét tôi à?"
Cô ấy nhìn tôi với đôi mắt buồn bã.
"Không. Không có chuyện đó nhưng..."
Thú thật tôi hơi sợ. Cảm giác như nếu tôi bảo ghét, cô ấy sẽ làm điều gì đó dại dột kiểu "Không có được anh thì thà...". Tôi hối hận vì đã ngồi phịch xuống ghế khiến không thể di chuyển nhanh nhẹn.
"Nếu anh yêu tôi thì hãy..."
Tôi ôm đầu.
"Chờ, chờ chút. Vội vàng quá đấy. Mấy chuyện này phải có trình tự đàng hoàng chứ. Chúng ta đều có địa vị xã hội mà."
Eiria đang nhìn chằm chằm tôi bỗng lảng ánh mắt đi. Má đỏ bừng.
"Có vẻ tôi hơi mất bình tĩnh. Anh Harris nói đúng. Chắc sự xuất hiện của Chichi làm tôi cuống quá. Nhưng, vẫn chưa ngã ngũ mà nhỉ. Vậy thì tôi cũng xin ứng cử làm vợ anh Harris. Được chứ?"
Chắc coi sự im lặng của tôi là đồng ý, Eiria thả lỏng người.
"Vậy tôi xin phép nhận lòng tốt của anh Harris dùng giường nhé. Chúc ngủ ngon."
Tôi ngẩn người nhìn Eiria không chút do dự cởi đồ chỉ còn đồ lót rồi nằm xuống.
1 Bình luận