Tập 03

Chương 111 ~ 115

Chương 111 ~ 115

**Chương 111: Đối đầu với Barras**

"Nghe đâu cũng có chuyện gả cô ấy cho ai đó trong man tộc. Chichi biết chuyện nên hành động ngay. Tôi được Thần Long Vương tin tưởng, nhưng cũng chỉ với tư cách cá nhân. Để mở rộng mối quan hệ đó ra toàn Vương quốc, ít nhất là Hoàng gia, thì quan hệ huyết thống là tốt nhất. Ngài Sandalmiya nghe được chuyện đó và tự ý hành động. Chuyện là thế đấy."

Seekt giải thích xong rồi đưa cốc bia lên miệng. Sau cuộc họp, chúng tôi được mời đến quán Dơi. Ở góc bàn, tôi được nghe kể về chuyện đằng sau việc gả chồng của Công chúa Eleora. Gốc rễ dẫn đến việc Chichi đến chỗ tôi là do Công chúa Eleora ghét chuyện bị gả đi.

"Chà, cũng hiểu cảm giác đó. Tuổi còn trẻ, khác biệt văn hóa tập quán, lại bị bảo làm vợ người đàn ông chưa từng gặp mặt thì ai mà thích. Công chúa hành động quyết đoán và thông minh thật đấy. Thế, cậu gọi tôi lại chỉ để khoe vợ sắp cưới à?"

"Ừ. Cũng có phần đó, nhưng tôi nghĩ phải đích thân nói lời xin lỗi cậu."

"Xin lỗi chuyện gì?"

"Tiểu thư Chichi làm đảo lộn cuộc sống của cậu còn gì. Tôi đoán cậu đang nghĩ giá mà Công chúa Eleora ngoan ngoãn lấy chồng thì cậu đỡ khổ."

Chuẩn luôn. Tôi cũng nốc cạn cốc bia.

"Đúng là rắc rối đến mức muốn than vãn thật. Nhưng tôi không hẹp hòi đến mức oán hận đâu, yên tâm."

"Tất nhiên tôi biết cậu là người thế nào. Tôi cũng hiểu, nhưng tôi ghét cảm giác như đang giấu giếm cậu."

Tôi và Seekt chạm nhẹ cốc rồi uống bia. Không khí giữa hai người trở nên thoải mái hơn.

"Thế, chàng trai đào hoa định tính sao?"

"Đừng nói nghe dễ dàng thế."

"Cứ phiền não thoải mái đi. Tình hình thay đổi nên tôi cũng không nói thêm được gì. Chà, nếu cậu suy nghĩ nát óc mà đưa ra kết luận thì tôi tin mọi người sẽ chấp nhận thôi. Nào, xong chuyện khó nói trước mặt tiểu thư Chichi rồi, về nhà thôi. Tôi cũng muốn diện kiến dung nhan tiểu thư Chichi."

Tưởng chỉ uống rượu không gọi đồ nhắm hóa ra là thế à.

Sau khi thưởng thức tài nghệ nấu nướng của Tiana, nửa đêm Seekt hướng về núi Dorus. Seekt không rảnh rỗi như ai đó. Phải nhanh chóng xử lý Barras rồi quay về Vương đô. Seekt xoay vai cười sảng khoái.

"Hôm nay phong độ tốt thật. Cảm giác sẽ làm được."

Shinobu tuy không giấu được vẻ căng thẳng nhưng vẫn điềm tĩnh kiểm tra độ cân bằng của thanh trường kiếm (*Broadsword*). Vũ khí thường không có tác dụng với Barras nên Summerd đã cho mượn thanh này. Carrie đang khởi động chân tay. Gina nhắm mắt lẩm bẩm gì đó, Eiria mỉm cười gửi cho tôi ánh nhìn nồng nhiệt.

Trời bắt đầu hửng sáng, tôi đi đầu, hai bên là Seekt và Carrie tiến vào hầm ngục. Chúng tôi đi thẳng xuống tầng 2. Tại cầu thang, tôi rắc cát từ trong túi ra.

"Vẫn có thể trơn trượt nên cẩn thận nhé."

Cẩn thận đi xuống hành lang rồi tiến về tầng 3. Tính toán là ở đây hành lang đủ rộng để tận dụng lợi thế số đông.

Chúng tôi chờ ở đó một lúc. Chẳng bao lâu sau sống lưng lạnh toát, tôi cảm nhận được hắn đang đến. Ngay khi bộ giáp đen tuyền của Barras xuất hiện, Carrie bắt đầu niệm chú yểm ma lực lên trường kiếm, Gina cũng bắt đầu niệm chú trôi chảy hơn lần trước. Lúc đó, tôi lấy hết can đảm lao lên phía trước.

*The Breath* (Hơi thở Luyện ngục) tác động lên không gian. Gina chưa kiểm soát hoàn toàn nên có nguy cơ cuốn cả người xung quanh vào. Thế nên mới cần đến tôi. Lao lên câu giờ đồng thời đỡ đòn của Barras rồi nhảy ra. Kế hoạch mạo hiểm đòi hỏi sự nhanh nhẹn, nhưng nếu thành công thì có thể thoát khỏi phạm vi ảnh hưởng của ma pháp.

Barras vung đại kiếm xuống đầu tôi. Tôi né trong gang tấc, định dùng bước ngang (*side step*) để tạo khoảng cách thì cú chém ngang quét tới. Tôi dùng đoản kiếm đỡ, ma pháp trên kiếm hai bên phản ứng tóe lửa, lấy đó làm tín hiệu tôi nhảy bật ra sau hết sức. Mượn lực từ cú đánh nặng nề của Barras, tôi bay xa hơn dự tính và đập lưng vào tường.

Tức thở trong giây lát. Nhưng vẫn đỡ hơn lần trước bị đập đầu. Cố gắng không để ngã sóng soài. Đúng lúc đó giọng hát trong trẻo vang lên. *Chiến ca Valkyrie*. Nghe nói có sức mạnh ngang với sự bảo hộ mà Valkyrie phục vụ thần Epione ban cho chiến binh được chọn. Nghe giọng Eiria, ý chí chiến đấu trong tôi lại bùng lên.

Ngược lại, Barras dính *The Breath* nên không cử động được. Seekt vung đại kiếm lao vào chém. Kiếm của Barras đỡ được lưỡi kiếm đó. Tuy nhiên so với lúc nãy chuyển động của Barras chậm hơn một chút. Ma pháp của Gina có tác dụng. Từ hai bên, Carrie và Shinobu đồng loạt chém vào Barras.

*Keng*. Kiếm của Barras và Seekt cọ xát dữ dội tóe lửa. Từ động tác đẩy lùi kiếm của Seekt, hắn chém thẳng vào người Carrie. Cô uốn người né ra sau rồi lập tức đâm tới. Barras mặc bộ giáp nặng nề mà nhanh nhẹn đến khó tin, hắn né đòn của Carrie và gạt kiếm của Shinobu.

Shinobu cũng có thực lực xứng đáng với thái độ ngạo mạn. Khác kiểu với Carrie, mỗi đòn đánh của hắn đều nặng và bài bản. Carrie dùng tốc độ và đòn giả để làm rối loạn đối phương. Và kiếm kỹ của Seekt đã đạt đến giới hạn con người. Đối đầu với ba lưỡi kiếm mà Barras vẫn đánh ngang ngửa. Đúng là quái vật.

Đã dính đòn phủ đầu bằng ma pháp, lại được hỗ trợ ma pháp tăng sĩ khí mà vẫn chỉ ngang ngửa. Cứ đánh thế này thì vòng vây kiểu gì cũng bị phá vỡ một góc. Seekt thì không nói, chứ Shinobu và Carrie không đủ trình độ solo với Barras. Biết thế mà vẫn phải giao kiếm, không biết họ chịu được áp lực đó bao lâu.

Đang hỗn chiến nên Gina không thể dùng ma pháp. Mà có dùng thì cũng chỉ được 1 phát nữa là kịch kim. Eiria đang tập trung hát. Vậy thì người duy nhất thay đổi được cục diện này là tôi. Tôi xóa bỏ khí tức, đi vòng rộng ra sau lưng Barras. Barras đang đỡ kiếm Seekt thì khựng lại.

Tôi hét lên từ tận đáy lòng.

"Ăn cái này đi!"

Barras phản ứng lại đòn tấn công vào điểm yếu của tôi, hất văng đoản kiếm khỏi tay tôi. Tôi cố gắng né nhưng Barras vươn dài cánh tay, lưỡi kiếm của hắn chém vào mạn sườn tôi.

---

**Chương 112: Tiệc mừng công**

Bộ giáp da cũ kỹ hầu như không cản được lưỡi kiếm, nhiệt và đau đớn truyền từ mạn sườn tôi. Máu đỏ nhỏ giọt tô điểm cho lưỡi kiếm của Barras. Tôi vừa lùi lại vừa ấn chặt vào mạn sườn. *Keng*. Tiếng kim loại va chạm dữ dội vang lên.

Barras không truy kích. Dù là quái vật nhưng bị chém từ vai xuống làm đôi thì cũng không cử động nổi. Tất nhiên người làm được điều đó là Seekt. Barras đổ ầm xuống sàn hầm ngục. Hắn nằm bất động trong vũng máu của chính mình.

Tiếng thở phào nhẹ nhõm của ai đó làm thời gian trôi trở lại.

"Anh Harris!"

Tiếng Eiria bi thương vang lên, tôi bắt đầu cảm thấy đau dữ dội. Lúc nãy chắc nhờ *Chiến ca Valkyrie* nên tê liệt cảm giác. Tôi rên rỉ.

Eiria chạy tới. Gạt tay tôi ra, không ngại bẩn máu, cô đặt hai tay lên vết thương bắt đầu cầu nguyện nhiệt thành. Hơi ấm lan tỏa ở mạn sườn, cơn đau dịu đi. Chắc do mất máu nhiều hơn dự tính nên tôi thấy chóng mặt, nhưng một cánh tay mạnh mẽ đã đỡ lấy tôi.

"Đã làm màu thì phải đứng vững đến cùng chứ."

Tôi ngoẹo cổ phàn nàn với người hùng hôm nay.

"Tôi đâu có muốn làm màu. Chiến thuật mà, chiến thuật."

Đúng vậy. Tôi làm mồi nhử, giả vờ sơ hở để Barras tung đòn kết liễu lộ ra sơ hở lớn, lúc đó Seekt sẽ chém. Chiến thuật là thế.

Việc tôi tiên phong hôm nay cũng là bước đệm cho việc đó. Hai lần thấy con chuột nhắt lanh chanh chạy loăng quăng lộ sơ hở thì ai mà chẳng muốn chém. Tấn công từ phía sau mà còn hét lên cũng là để Barras phản ứng lại. Lối chơi phối hợp lợi dụng phản xạ của chiến binh ưu tú.

Gina bước tới với bước chân hơi loạng choạng.

"Harris, ổn không?"

"Ừ. Lúc nãy đau chết đi được."

"Đúng như kế hoạch của trưởng nhóm nhỉ."

Tôi trả lời mập mờ trước lời khen của Carrie.

Nói thật thì kế hoạch này không phải do tôi nghĩ ra. Chỉ là nhớ lại hồi nhỏ nài nỉ ông già kể chuyện chiến tích. Việc ông già hỗ trợ tiêu diệt Barras y hệt những gì tôi vừa làm. Chỉ khác là ông già hoàn thành vai trò mà không bị thương. Cay thật, đúng là đẳng cấp khác nhau.

Niệm xong ma pháp chữa trị, Eiria đứng dậy nắm chặt tay tôi. Mắt rưng rưng lệ.

"Anh Harris. Đừng làm chuyện liều lĩnh nữa nhé. Tinh thần hy sinh bản thân đảm nhận vai trò nguy hiểm thế này thật đáng khâm phục nhưng..."

Shinobu đứng sau Eiria làm vẻ mặt "Xì".

Tôi dùng tay còn lại lôi miếng vải ra, gỡ tay Eiria để lau máu. Yên tâm là khăn tay thôi. Lau tay mình xong tôi tuyên bố.

"Chà, dù sao thì diệt được Barras là tốt rồi. Nhờ mọi người hợp tác cả. Nói thật lòng thì tôi không muốn trải qua chuyện đáng sợ này lần thứ hai đâu. Nào về báo cáo thôi."

Về đến Guild, Summerd cùng gã đàn ông mảnh khảnh và gã mặt khó đăm đăm ra đón. Báo cáo ngắn gọn xong, mặt Summerd giãn ra, khen ngợi chúng tôi bằng nụ cười hiếm thấy. Rồi bà ta dẫn cả bọn đến quán Dơi.

"Argus. Rượu cho mọi người. Hôm nay tôi bao."

Xác nhận Misha đã rót rượu cho chúng tôi và cả những mạo hiểm giả khác trong quán, Summerd nâng cốc.

"Hôm nay là ngày vui mang lại vinh dự mới cho Guild này. Cụng ly vì những dũng sĩ đã đánh bại Barras."

Nghe được uống rượu miễn phí thì mấy gã say rượu ở đâu cũng mò tới. Chẳng mấy chốc quán Dơi chật ních người. Tiếng dô hò vang lên không ngớt, ầm ĩ cả quán. Một lúc sau gã mảnh khảnh đứng dậy.

"Tôi là thi sĩ Tours. Tôi vinh dự được sáng tác bài ca ca ngợi chiến công mới này. Xin hãy ban cho tôi cảm hứng để dệt nên lời ca."

Là thi sĩ nổi tiếng. Mọi người nhao nhao lên nhưng Summerd ngăn lại.

"Tôi chỉ mới nghe là hoàn thành nhiệm vụ thôi. Nào, hãy kể chi tiết chiến công của các vị cho tôi nghe."

Cơn say đang lâng lâng bỗng tỉnh hẳn.

Nhường nhau một hồi xem ai kể, cuối cùng Carrie nói to.

"Cái này là nhiệm vụ của trưởng nhóm."

Eiria và Gina nhiệt liệt tán thành, Shinobu có vẻ không thích kể công hoặc say quá rồi nên cũng hùa theo vô trách nhiệm. Seekt thì đang chụm đầu bàn tán với gã mặt khó đăm đăm.

Bí quá tôi đành đẩy cho người thích hợp nhất.

"Chuyện này có người hợp hơn tôi nhiều. Với tư cách trưởng nhóm, tôi chỉ định pháp sư Gina thông minh, điềm tĩnh."

Tiếng vỗ tay rào rào, ai đó đẩy Gina đứng lên cái thùng rỗng.

"Harris nhớ đấy."

Gina hét lên nhưng xung quanh la ó giục nhanh lên. Dặn dò là nhớ sai thì sửa nhé, Gina đành kể lại đầu đuôi trận chiến. Do nghề nghiệp hay sao mà vốn từ phong phú, ngắt nghỉ hợp lý, Gina kể chuyện cuốn hút vô cùng.

Người trong cuộc như tôi nói thì hơi kỳ nhưng nghe còn hay hơn thực tế. Kể xong tiếng huýt sáo vang lên tứ phía. Tours đùa là đừng cướp nghề của tôi rồi khen ngợi hết lời. Nhận ra gã đàn ông nói chuyện với Seekt lúc nãy đến gần tôi, nhìn tôi chằm chằm. Thấy tôi để ý, gã tự giới thiệu là Garm, làm nghề dệt thảm.

Tôi đi đến chỗ Summerd đang cao hứng.

"Bà chuẩn bị chu đáo thật đấy. Nhỡ bọn tôi thua thì sao?"

"Làm gì có chuyện đó."

"Tự tin gớm nhỉ. Biết thế bà nói trước khi bọn tôi đi có phải hơn không."

"Đừng coi thường Guild mạo hiểm giả. Có ghi chép về Barras trong quá khứ mà. Biết rõ thành viên nào đã tham gia lúc đó. Tính toán xem các anh có đủ cửa thắng hay không là chuyện nhỏ. Thế thì phải tận dụng kết quả triệt để chứ. Để làm thế thì cần quảng bá đúng không?"

Đúng là mụ già cáo già.

Mắt Summerd lóe lên.

"Anh. Vừa nghĩ tôi là mụ già đúng không?"

Giác quan nhạy bén quá. Tôi cố làm mặt nghiêm túc lắc đầu phủ nhận nghi ngờ.

---

**Chương 113: Ưu tiên hàng đầu**

Canh lúc tiệc mừng công biến thành tiệc nhậu nhẹt bình thường, tôi lẻn khỏi quán Dơi. Nghĩa vụ thế là đủ rồi. Nghĩ đến Tiana đang ngóng cổ đợi ở nhà, tôi không thể ngồi đây mãi được. Hoàng hôn buông xuống, tôi rảo bước về nhà. Trên tay cầm bình rượu tiện tay mang theo.

Vừa nhắm đồ ăn Tiana nấu vừa thong thả uống rượu. Tưởng tượng xem hôm nay em nấu món gì làm tôi ứa nước miếng. Có tiếng bước chân đến gần.

"Định lẻn về thì cũng phải báo một tiếng chứ."

"Bỏ mọi người lại không giống anh Harris chút nào."

"Định ăn mảnh một mình không tha đâu nhé."

Khỏi cần quay lại cũng biết là ai. Tôi thử chống chế chút.

"Nhân vật chính tự tiện bỏ về là không tốt đâu."

"Anh nói câu đó chẳng có tí thuyết phục nào cả."

"Không, tôi định về báo cho người ở nhà đang lo lắng thôi mà."

"Hề. Cầm theo cả rượu cơ đấy."

"Ở quán Dơi anh có đụng đũa vào món nào đâu."

"Nước dãi chảy ròng ròng thế kia nói ai tin."

Giọng điệu hoàn toàn không tin lời tôi nói.

"Thế các vị đang trách tôi đây định làm gì?"

"Tôi được dặn là phải đưa chủ nhân về nhà đàng hoàng mà. Đã hứa rồi thì phải làm thôi."

Gina ưỡn ngực.

"Tuy vết thương đã khép miệng nhưng mất máu nhiều nên tôi có trách nhiệm theo dõi hậu quả."

Eiria làm mặt "Thần quan làm thế là đương nhiên". Nhưng rõ ràng không chỉ có thế.

"Xin lỗi anh Argus quán Dơi nhé, nhưng món Tiana nấu hợp khẩu vị hơn. Hôm nay chắc em ấy trổ tài dữ lắm, mong quá đi."

Carrie vuốt mái tóc bạch kim cười nhếch mép.

"Với lại nghe gã thi sĩ kia tán tỉnh sến súa chịu không nổi."

Mở cửa nhà, mùi thơm ngào ngạt bay ra.

"A, đại ca."

Comba reo lên, cùng lúc đó Tiana và Chichi từ bếp lao ra.

"Mừng ngài đã về."

"Harris. Mừng anh về~"

Nhìn thấy vết thương bên sườn tôi, vẻ mặt tươi cười của 2 người vụt tắt.

"Dạ. Chủ nhân. Vết máu kinh quá."

"Bị thương nặng thế này có sao không?"

"Ừ. Không sao. Chỉ đói sắp chết thôi."

"Em dọn cơm ngay đây."

Trong nháy mắt đồ ăn được bày lên bàn. Có 5 người làm quả nhiên nhanh thật. Món nội tạng hầm đậu yêu thích của tôi được bưng ra, tôi xoa tay.

"Món Tiana nấu lúc nào cũng ngon, nhưng món này làm ta vui nhất đấy."

"Ngài vui là em mừng rồi."

"Atai cũng giúp một tay đấy nhé."

Bữa ăn bắt đầu rôm rả.

"Chà. Ăn món này xong thấy sống sót trở về thật tốt quá."

Vừa nhai miếng nội tạng dai dai tôi vừa nói, Tiana đỏ mặt y như ngày đầu đến đây. Chichi thì dùng toàn thân để thể hiện "Atai cũng giúp đấy".

"Ông chú. Anh Seekt đâu rồi?"

"Hả? Đang uống ở quán Dơi đấy. Đang tiệc mừng công mà."

"Chủ nhân không cần ở đó ạ?"

"Không cho bọn em nhìn mặt thì bọn em lo chứ sao."

"Harris. Nói hay lắm. Thật ra là muốn về ăn cơm sớm thôi chứ gì."

"Cũng có phần đúng."

Tiana càng đỏ mặt hơn nhưng có vẻ rất vui.

"A. Phải rồi. Comba. Cảm ơn đã làm vệ sĩ lúc tôi vắng nhà nhé."

"Có gì đâu ạ. Chà, tiếc là không được đi cùng. Thế, kể chi tiết cho tôi nghe được không?"

"Thế thì nhờ Gina đi. Lúc nãy kể chuyện hay hơn cả thi sĩ chuyên nghiệp đấy."

Gina vừa cho miếng cá chiên sốt vào miệng lườm tôi. Liếm nước sốt dính trên môi, cô ấy cằn nhằn.

"Xấu hổ muốn chết. Lại bắt tôi làm nữa à?"

"Không, thực sự rất oai phong mà. Nhờ cô đấy."

Gina giật lấy bình rượu cạnh tôi rót đầy cốc, uống ực một cái.

"Thiệt tình."

Miệng nói thế nhưng Gina bắt đầu kể lại trận chiến. Lần thứ 2 nên kể càng trôi chảy hơn.

Tac mắt sáng rực liên tục kêu "uầy".

"Thế là đại ca thành Sát thủ Barras - Barras Masher rồi nhỉ. Quả nhiên đỉnh thật."

Comba kéo bình rượu về phía mình. Rót đầy tràn cốc rồi uống một hơi. Chắc lại đang than thở về khoảng cách với Gina. Muốn bảo để dành phần tôi với nhưng đành chịu vậy.

Có gì đó chạm vào mạn sườn làm tôi chú ý. Eiria thò ngón tay qua vết rách trên giáp sờ vào da tôi. Chạm mắt tôi, cô ấy cười tươi rói.

"Vết thương sâu đấy. Rượu không tốt cho vết thương đâu. Chà, có vẻ không vấn đề gì."

Mấy ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi nhưng Eiria vẫn tỉnh bơ.

"Lúc ngủ atai phải cẩn thận không đụng vào mới được."

Chichi nói tỉnh bơ. Giọng điệu bình thường nhưng ánh mắt lóe lên tia kỳ lạ. Này thôi đi, đừng chọc tức Eiria. Tôi nhìn Chichi cảnh cáo. Nhìn sang Tiana thấy em cúi gằm mặt suy nghĩ gì đó.

"Comba. Đưa cái đó đây."

Lấy lại bình rượu, rót thêm một cốc. Cố tình lờ đi những ánh mắt trách móc, tôi suy nghĩ về câu nói lúc nãy của Comba. Barras Masher. Nghe thì oai, nhưng ý nghĩa thực sự của từ này rất lớn.

Nhớ lại khuôn mặt Summerd. Cáo già nhưng sắc sảo. Lợi dụng việc Barras xuất hiện ở hầm ngục gần đó một cách hoàn hảo. Chắc định dùng thi sĩ để lan truyền tin tức đánh bại Barras nhanh chóng đây. Thế là giải quyết được vấn đề thiếu người mới. Dù sao thì câu mời gọi "Barras Masher sẽ hướng dẫn bạn" quá hấp dẫn.

Tôi bị cuốn theo ý đồ của Summerd, nhưng cái đáng sợ là không chỉ đơn thuần bị lợi dụng. Nhờ thế mà Aisha cũng khó động đến tôi hay Tiana. Một Scout quèn thì không đáng sợ, nhưng Barras Masher thì khác. Động vào là phải tính đến đòn phản công đau đớn.

Tất nhiên, một mình Scout không phải mối đe dọa lớn. Nhưng điểm mấu chốt là hắn là trưởng nhóm. Hô một tiếng là có kỵ sĩ, chiến binh mạnh mẽ, pháp sư, thần quan cao cấp đứng sau. Việc bà ta nhìn thấu việc tôi sẽ nhảy múa theo sự sắp đặt của bà ta khi cân nhắc đến điểm đó thật đáng ghét.

---

**Chương 114: Thời điểm thử thách**

Tôi nhấp một ngụm rượu chưng cất nồng độ cao mua sẵn. Tiệc rượu tại nhà đã tàn, Comba, Eiria, Carrie đã ra về. Trong số đó chỉ có Carrie là tâm trạng vui vẻ. Hai người còn lại ra về với vẻ tiếc nuối không nói nên lời. Muốn ở lại thêm nhưng thường thức bảo ở lại nữa là làm phiền, nên họ ra về vào giờ đó.

Và Gina, Chichi sống chung dưới một mái nhà đang tiếp rượu tôi. Tiana chưa uống được rượu đang ngồi khâu vá ở góc phòng. Chăm chú nhìn mũi kim, toát ra bầu không khí hơi căng thẳng. Tôi lờ mờ đoán được suy nghĩ của em. Em cảm thấy có trách nhiệm vì tôi bị thương.

Trước đây thì chắc em sẽ cầu xin tôi đừng làm chuyện nguy hiểm. Nhưng giờ đã được sư phụ Mulhondo dạy về năng lực của mình, chắc chắn em đang gửi gắm mong ước tôi không bị thương vào bộ đồ lót đang may. Từ Tiana đang vừa di chuyển kim vừa lầm bầm gì đó, tôi chuyển ánh nhìn sang Gina.

Gina nhận ra ánh mắt tôi, thở dài nhẹ nhõm.

"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó được không? Chịu thôi. Bị hỏi làm thế nào để luyện thành ma lực thì sao từ chối được? Bị nhìn bằng khuôn mặt nghiêm túc, hai tay nắm chặt cầu xin thế thì chịu thua."

"Không, tôi đâu có trách cô. Chỉ là..."

"Đúng rồi. Đến anh nhìn còn biết, với tôi thì chói mắt luôn ấy. Tập trung toàn bộ ma lực ít ỏi từ khắp cơ thể vào đầu ngón tay. Không tưởng tượng nổi tác phẩm mới sẽ có hiệu quả gì đây."

"Có bí kỹ này cơ à. Thảo nào Harris mê mệt."

"Không phải vì yểm được ma lực mà tôi quý đâu nhé."

"Cái đó atai biết thừa. Chà, bỏ qua cái đó thì Tiana cũng là cô bé tốt. Lúc đầu atai tưởng cướp Harris dễ ợt cơ."

"Quả nhiên cô có ý định đó à."

Gina thốt lên chán nản. Chichi lè lưỡi.

"Giờ biết là không thể rồi nên đừng nói giọng đó. Với lại atai nghĩ atai với Tiana cùng làm vợ sẽ hòa thuận thôi. Không biết Tiana nghĩ sao thôi."

Chichi nhấp môi chút rượu rồi nhăn mặt.

"Quả nhiên hơi đậm quá. Thế đấy, atai chỉ cần Harris trân trọng atai đàng hoàng là được. Với lại, nếu Harris ra tay thì chắc chắn atai hợp hơn đấy. Tiện thể nói luôn là khá mãnh liệt..."

*Bốp*, Gina vỗ vào đầu Chichi.

"Vừa phải thôi. Lộ liễu quá Harris sợ đấy. Với lại tôi chưa công nhận cô đâu."

"Hả~. Atai cũng thích Gina phết mà."

"Vinh hạnh quá nhỉ. Tôi chỉ mới quyết định tin tưởng cô như một con người thôi, đừng hiểu lầm. Tóm lại, người quyết định cuối cùng là Harris. Hơn nữa đất nước này có nhiều quy định nên chuyện không đơn giản đâu."

"Phiền phức thế. Đến chỗ cha atai có phải xong không."

Tôi lơ đễnh nhìn hai người nói chuyện. Không cãi nhau chí chóe là yên tâm uống rượu rồi. Sau vụ Tiana suýt bị bắt cóc, Chichi và Gina đã đạt được thỏa thuận ngừng bắn. Không biết thỏa thuận thế nào, nhưng không khí trong nhà hết sát phạt là được rồi.

Vấn đề Barras đã xong, giờ phải lo đến chuyện của Tiana. Tôi đã quyết định sẽ làm gì. Nhờ Bock cho nợ tiền bộ giáp da mới, tôi đã đảm bảo được 6 đồng vàng cần thiết.

Thủ tục giải phóng nô lệ phải đến Vương đô. Nếu quay về mà tránh được việc đối mặt với Chichi hay Gina đang cười méo xệch thì tạm thời cứ thế đã. Giải quyết tất cả cùng lúc là không thể. Sáng mai xuất phát nên giải tán thôi.

Ra sau tấm bình phong ở bếp, Nicks ngẩng đầu lên vẻ phiền phức. Cởi giáp da chỉ còn đồ lót. Đứng trên sàn đá ướt sau khi Gina lau người xong, Chichi và Tiana cùng nhau mang nước nóng đến. Quấn khăn quanh hông, ném đồ lót lên bình phong, tôi biến mất phía sau. Tiana mang đi giặt.

Không thấy miếng bọt biển đâu, định gọi thì Chichi cầm trên tay xuất hiện. Cười *ư hự hự*.

"Atai tắm cho."

Dự cảm chẳng lành nhưng mệt quá nên kệ.

So với Tiana thì hơi mạnh tay nhưng cảm giác chà lưng cũng dễ chịu. Chỗ mạn sườn cô ấy lau nhẹ nhàng vết máu. Tưởng thô lỗ hóa ra cũng biết quan tâm, nhìn xuống thì thấy cái đầu đang nhìn trộm từ bên hông.

"Này."

Gọi một tiếng, cô ấy ngẩng lên cười nhếch mép.

"Trông thì không có cơ bắp lắm mà cởi ra thì bất ngờ ghê. Lại còn khá hoành tráng..."

Tôi hạ cánh tay đang giơ lên xuống, đẩy đầu Chichi ra sau.

"Cô này. Lúc nãy Gina bảo bỏ cái kiểu đó đi rồi mà."

"Chồng mình thì tò mò là đương nhiên chứ. A, Harris cũng muốn xem atai không?"

Tôi giật miếng bọt biển từ tay Chichi.

"Còn lại tôi tự làm. Không thôi là ăn đòn đấy."

"Thích kiểu đó hả. Hồi hộp ghê."

Lườm cái cô ả chạy mất, tôi nhanh chóng tắm rửa nốt. Tiana mang khăn khô đến, tôi lau khô người mặc đồ lót mới. Đang lau tóc thì hai người dọn dẹp xong đi vào. Nằm xuống giường, Tiana nép sát vào tôi, trán tì vào vai tôi.

Từ sau vụ suýt bị bắt cóc, Tiana nũng nịu hơn hẳn. Không bám lấy tay tôi là không ngủ được. Lại còn đòi tay kia vuốt tóc. Đương nhiên là phải quay lưng lại với Chichi, nhưng cô ấy không phàn nàn gì. Không phàn nàn nhưng áp sát người vào từ phía sau.

Cái này cũng khổ sở phết. Đã bảo vượt quá giới hạn là đuổi khỏi phòng nên Chichi không làm gì quá đáng. Nhưng chỉ kẹp giữa hai cơ thể mềm mại thơm tho cũng phải tập trung tinh thần để kìm nén phản ứng. Chà, thế này cũng thuộc phạm vi hạnh phúc rồi. Chẳng mấy chốc tôi chìm vào giấc ngủ.

---

**Chương 115: Vị thế**

"Đây là bạn tôi, Harris."

Seekt giới thiệu tôi.

"Đây là Hoffman, phó quan của tôi. Rất sắc sảo và giúp đỡ tôi rất nhiều."

Hoffman có khuôn mặt hiền lành.

Tôi cúi chào nhẹ thăm dò đối phương. Hoffman đi thẳng vào vấn đề.

"Lâu không gặp. Harris."

"Hử? Gì thế, hai người quen nhau à?"

Seekt ngạc nhiên hỏi.

"Ra thế. Thảo nào. Lúc Harris nói sẽ khiêu chiến Barras, anh nhiệt tình khuyên tôi nên đến ngay lập tức, tôi đã nghi có gì đó rồi. Thế hai người quan hệ thế nào?"

"Nhầm người rồi. Tôi không quen ai tên Hoffman cả."

Dù nói vậy nhưng tôi cảm thấy cái bẫy giăng ra đang siết chặt. Đến Vương đô Canvium để giải phóng thân phận nô lệ cho Tiana, tôi đang ở nhờ dinh thự Seekt. Mang theo số tiền lớn mà ở nhà trọ thì lo, nhưng giờ tôi hối hận vì lựa chọn này. Phó quan của Seekt lại là gã đó...

"Cũng phải thôi. Tên ngày xưa khác mà. Lần cuối gặp nhau cũng lâu lắm rồi nhưng không thể nhầm được đâu? Nếu nhất định muốn, tôi có thể nói tên ngày xưa không?"

Tôi xua tay từ chối.

"Vậy là anh nhớ ra tôi rồi nhỉ."

"Ừ. Nhưng ý anh là sao?"

"Chỉ là ôn lại tình xưa nghĩa cũ thôi. Đòi hỏi hơn ngay bây giờ thì phiền cho anh quá. Vậy, ngài Seekt. Tôi phải đi nhận báo cáo về vụ việc kia nên xin phép."

Hoffman chào kiểu quân đội chuẩn mực rồi rời đi. Seekt nhìn chằm chằm mặt tôi.

"Thế, chuyện này là sao? Giấu giếm không giống cậu chút nào."

"Gặp ma thôi."

Seekt mặt cứng đờ nhưng rồi thở hắt ra cười.

"Thôi được rồi. Cậu không muốn nói thì thôi. Quan hệ chúng ta không vì chuyện cỏn con này mà rạn nứt đâu. Tôi cũng không tra hỏi Hoffman đâu. Nào, để các quý cô chờ lâu thì hậu quả khôn lường đấy. Ăn cơm thôi."

Hôm sau bữa ăn vui vẻ, trước khi ra ngoài tôi nhờ quản gia của Seekt một việc.

"Tìm thằng nhóc tên Tom ở khu phố sau đưa cho nó 2 đồng bạc giúp tôi. Bảo là Zach đang tìm là thấy ngay."

Dù yêu cầu kỳ lạ nhưng ông ấy nhận lời ngay. Thế là giải quyết thêm được một vấn đề canh cánh trong lòng.

Thấy nhẹ nhõm hơn, tôi đến cơ quan quản lý giải phóng nô lệ, thường gọi là Cổng Hoan Hỉ. Seekt vắng nhà từ sáng, nhưng người phụ nữ mặc áo choàng đôi với Tiana chẳng hiểu sao lại đi cùng. Thế là tất nhiên không thể đi bộ, lại còn thêm mấy người hộ tống. Thú thật thấy phiền phức nhưng không dám nói ra.

Vừa xuống xe ngựa gần điểm đến, một gã đàn ông đi gần đó trừng mắt nhìn tôi đầy sát khí. Carlisle, em trai Eiria, lao tới. Thuộc hạ của Seekt chặn lại. Hắn nghiến răng, bỏ lại câu "Rồi tôi sẽ bắt anh nghe cho ra lẽ" rồi bỏ đi. Công chúa Eleora mắt sáng rực sau mũ trùm đầu nhưng tôi giả vờ không thấy.

Thủ tục ở Cổng Hoan Hỉ xong nhanh chóng. Kiểm tra vòng cổ Tiana, nộp 6 đồng vàng theo quy định, một pháp sư gầy gò đi ra. Niệm chú dài dòng một hồi, đột nhiên vòng cổ tách làm đôi, Tiana chính thức tự do. Nhưng đương sự lại mặt mày ủ dột.

Cơ quan này bình thường nô lệ được tự do sẽ vỡ òa sung sướng đi ra, nên mới gọi là Cổng Hoan Hỉ. Đi qua cổng đó mà Tiana trông chẳng vui vẻ tẹo nào. Hai tay cứ mân mê vạt áo choàng. Khi bắt đầu đi ra xe ngựa để về dinh thự Seekt, Tiana mở lời vẻ nghiêm trọng.

"Dạ..."

"Sao thế?"

"Vậy là em không còn cần thiết nữa phải không ạ?"

Tôi khựng lại.

"Sao lại nghĩ thế?"

"Ngài giải phóng em không phải vì thế sao? Ở cùng vướng víu nên ngài trả tự do cho em đúng không ạ?"

"Hả?"

Giọng Tiana lí nhí như sắp tắt.

"Em không trả tiền phòng được như chị Misha đâu ạ."

"Ta có lấy tiền phòng của em đâu."

"Quả nhiên là bị đuổi ạ."

Tiana cố nén nước mắt chực trào.

"Bình tĩnh nào. Trước hết, nếu em muốn thì cứ ở nhà ta bao lâu tùy thích. Tất nhiên không lấy tiền phòng, mọi thứ vẫn như trước. Điểm duy nhất khác biệt là em không cần phải nghe lời ta nữa. Nếu có chuyện gì không thích, em có thể kiện ta lên tòa. Hiểu chưa?"

Tôi cúi xuống ngang tầm mắt em, từ từ giải thích. Tiana ngơ ngác.

"Em không có chuyện gì không thích về chủ nhân cả. Vậy, em vẫn được ở cùng ngài ạ?"

"Nếu em muốn."

"Vâng. Em muốn ạ. May quá. Em tưởng mình làm gì sai nên bị vứt bỏ."

Tiana thở phào nhẹ nhõm.

Đang đoán xem có phải nô lệ nhà khác tiêm nhiễm linh tinh vào đầu em không thì có tiếng gọi.

"Anh Harris. Anh chưa nói rõ ràng à?"

Công chúa Eleora ngán ngẩm. Tôi gãi sau tai. Nói ra thì biết thừa Tiana sẽ ngại nên tôi mới im lặng.

"Định làm em ấy bất ngờ nên bảo là đi có việc thôi, hahaha..."

Tôi cười lấp liếm nhưng Công chúa nhìn tôi hơi lạnh lùng. Cảm nhận được điều đó, Tiana nói giọng tươi tỉnh hẳn.

"Không sao đâu ạ. Chủ nhân không có lỗi. Là em tự hiểu lầm thôi ạ."

"Gọi chủ nhân nữa thì hơi kỳ nhỉ."

Nghe Công chúa Eleora chỉ ra, Tiana bối rối.

"Vậy em nên gọi thế nào ạ?"

"Thì thích gọi gì thì gọi."

"Gọi Bố... thì kỳ quá nhỉ?"

"Dù Tiana có thích bố mình đến mấy thì cũng không được đâu. Kìa, Harris cũng bối rối rồi. Chà, chuyện này không nên nói ngoài đường. Về dinh thự thong thả bàn nhé."

Công chúa Eleora cố nhịn cười, còn tôi thì không cười nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!