Tập 02

Chương 51 ~ 55

Chương 51 ~ 55

**Chương 51: Tập đoàn bắt cóc**

Tôi cầu nguyện cho họ đi qua luôn, nhưng có vẻ lòng tin của tôi chưa đủ nên điều ước không thành hiện thực. Đám kỵ mã ghìm cương dừng lại ngay gần chỗ chúng tôi ẩn nấp.

"Tuy ở xa nhưng tôi thấy có phụ nữ đấy. Tiện thể bắt con mụ đó luôn nhé."

Trên yên ngựa của gã đàn ông vừa được bắt chuyện có thứ gì đó đang nằm.

"Không được mất nhiều thời gian đâu đấy."

"Tôi biết rồi. Con mồi có một người thì ngài Snowdon cũng không hài lòng đâu. Này. Lên."

Một tên ở lại, 9 tên còn lại xuống ngựa tiến vào rừng.

Chết tiệt. Bọn này. Là người của Marlborough à. Marlborough là một trong những thành bang độc lập nằm rải rác ở phía Tây Nam vương quốc. Là thành phố nơi những kẻ cùng đường và tội phạm từ các nước lân cận, bao gồm cả vương quốc chúng tôi, tụ tập, được cai trị bởi Vua Tham Lam Snowdon. Một thành phố tội phạm với ngành công nghiệp chính là bắt cóc và buôn người.

Tuy là sào huyệt của bọn vô lại, nhưng chúng sở hữu những sát thủ đáng gờm, nên chẳng ai dám đứng mũi chịu sào để trấn áp. Nghe nói đương kim Quốc vương Kandeel Đệ Tứ cũng từng nghĩ đến việc thảo phạt, nhưng từ khi vị tướng quân được giao nhiệm vụ chết một cách bí ẩn, ngài không còn công khai hành động nữa.

Vì bắt cóc là nghề kiếm cơm nên chỉ cần trả đủ tiền chuộc theo quy định thì con tin sẽ được thả mà không mất một sợi tóc. Nhưng nếu quá hạn hoặc không trả được thì số phận sẽ rất bi thảm. Việc buôn bán nô lệ chỉ được phép thực hiện thông qua các thương nhân nô lệ được vương quốc công nhận. Thương nhân nô lệ không đời nào mạo hiểm nhập hàng từ Marlborough, nên thứ chờ đợi nạn nhân là địa ngục nô lệ chui bất hợp pháp, cả đời không bao giờ được giải phóng.

Đám người Marlborough tản ra, di chuyển theo đội hình bán nguyệt bao vây. Chúng nhắm vào Eiria đang đứng chết trân tại chỗ. Cô ấy nhìn dáo dác xung quanh với vẻ mặt tuyệt vọng. Diễn xuất khá đấy. Cây chùy (Mace) vẫn nằm trong túi da đeo sau lưng nên trông cô ấy như không có vũ khí.

Comba đứng cạnh Eiria, hôm nay mặc bộ giáp lưới (Ring Mail) kết từ những vòng kim loại thay vì bộ đồ thường ngày. Dù to xác nhưng khuôn mặt còn non nớt khiến cậu ta trông chẳng khác gì anh tiều phu hiền lành. Với bọn bắt cóc thì đây là con mồi ngon xơi. Khi chúng chỉ còn cách hai người đang lùi dần khoảng 10 bước chân, Carrie và Carlisle bắt đầu hành động.

Họ tấn công những tên ở hai cánh. Hai tên hoàn toàn không nhận ra sự hiện diện của họ bị hạ gục trong chớp mắt. Cùng lúc đó, tôi phóng dao găm vào hai tên ở giữa, rồi tung người nhảy lên cao, nhắm vào gã cầm đầu vẫn ngồi trên ngựa. Cành cây rung lên xào xạc bởi lực giậm nhảy. Gã đàn ông bị tiếng động làm xao nhãng ngẩng đầu lên, lưỡi đoản kiếm tôi cầm ngược đã cắm phập vào miệng hắn.

Con ngựa hoảng sợ hí vang, chồm hai chân trước lên. Tôi bị hất văng nhưng vẫn kịp lấy lại thăng bằng tiếp đất. Tiếp đó cái bao tải trên ngựa rơi xuống, tôi vội đỡ lấy. Cảm giác mềm mại cho biết bên trong là sinh vật sống. Nhẹ nhàng đặt cái bao xuống đất, tôi rút kiếm khỏi gã đàn ông đã chết, vòng ra sau lưng những tên còn lại.

Trong lúc đó, hai tên trúng dao của tôi đã bị Comba xử lý gọn gàng. Hai kỵ sĩ cũng hạ thêm mỗi người một tên, chỉ còn lại 3 tên. Một tên liều mạng lao vào Eiria nhưng bị cây chùy đánh bay thanh mã tấu (Scimitar). Hắn quay đầu chạy về phía con ngựa nhưng bị tôi chém ngã.

"Khốn kiếp. Bọn tao là người của ngài Snowdon đấy."

Dáng vẻ cố tỏ ra mạnh mẽ thật thảm hại. Nhưng hôm nay không có Tiana ở đây.

"Thì sao?"

Gã đàn ông quay về phía tôi giật mình.

"Mày. Tao nhớ mày rồi. Mày là Harris ở Norn đúng không."

Aaa phiền phức thật. Không ngờ có kẻ nhớ mặt tôi. Nhưng thế này thì quyết tâm của tôi càng vững. Không thể để hắn sống sót.

"Tao không biết thằng nào tên thế cả."

Gã đàn ông hét lên lao tới, nhưng thanh kiếm của Carrie từ bên hông lao ra chém ngang người hắn. Tên còn lại định bỏ chạy thì bị Carlisle chặn đường, chiếc rìu chiến của Comba lóe lên, đầu hắn lìa khỏi cổ. Thu hồi dao găm, ra hiệu cho mọi người kết liễu những tên chưa chết hẳn, tôi quay lại chỗ cái bao. Tôi cắt dây buộc miệng bao đang cựa quậy.

Mở bao ra, một thiếu nữ có làn da nâu, đôi mắt đen to và khuôn mặt hoang dã hiện ra. Hai tay cô bé bị trói sau gáy. Ánh mắt cô bé rực lửa thách thức. Tôi vòng tay xuống đáy bao kéo cô bé lên. Cô bé lăn ra khỏi bao. Cắt dây trói tay chân xong, cô bé bật dậy ngay lập tức.

Trước khi cô bé kịp khép áo lại, tôi thoáng thấy bầu ngực non nớt nhưng có dáng rất đẹp qua khe hở bị xé rách. Cô bé chửi rủa gì đó tôi không hiểu. Carrie lại gần.

"Con bé bảo sẽ moi tim anh ra ăn đấy. Anh làm gì nó thế?"

"Cô hiểu tiếng đó à?"

"Cũng tàm tạm. Thế anh làm gì?"

"Thả nó ra khỏi bao, cắt dây trói, thế thôi chứ làm gì."

Carrie nói gì đó nhưng chỉ nhận lại những lời lẽ gay gắt. Nhìn thấy đồng đội tôi lần lượt kéo đến, cô bé thoáng lộ vẻ sợ hãi. Tôi đưa tay ra sau cởi áo choàng. Ném nó cho cô bé. Nhờ Carrie dịch lại.

"Chẳng ai làm gì cô đâu. Về với đồng bào đi. Nhưng mà bộ dạng đó thì xấu hổ lắm. Quấn cái này vào."

Cô bé lườm tôi, nhưng vẫn lấy áo choàng quấn quanh người. Vì cô bé nhỏ người nên áo choàng đủ dài và rộng để che kín. Cô bé nhảy phắt lên lưng con ngựa gần đó, đưa ngón tay lên miệng huýt sáo. Những con ngựa khác cũng chạy theo con ngựa cô bé cưỡi. Giục đồng đội, chúng tôi cũng nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Eiria tiến lại gần.

"Anh Harris. Một trong những tên côn đồ đó có vẻ biết anh nhỉ?"

Quả nhiên bị nghe thấy rồi. Trước đây tôi từng nhận một công việc của Snowdon để trả nợ. Nếu bị biết là có dính líu đến bọn chúng thì chắc chắn sẽ bị khinh bỉ.

Trước khi tôi kịp thú nhận quá khứ, Eiria lên tiếng.

"Tên tuổi anh vang danh khắp vùng này nhỉ. Quả là anh Harris."

Trước nụ cười dịu dàng của Eiria, tôi chỉ biết gượng gạo nhún vai.

---

**Chương 52: Bồi thường**

Trên đường về Norn, Carlisle và Carrie đã bí mật đàm phán vài lần, và có vẻ đã tìm được điểm chung. Carlisle sẽ tặng Carrie 5 đồng vàng và một thanh trường kiếm chất lượng cao như quà chia tay của đồng nghiệp cũ. Vũ khí chất lượng tốt thường được cung cấp cho hoàng gia nên hiếm khi lưu thông ngoài thị trường.

Carrie, người cùng phiên gác đêm với tôi, bắt chuyện.

"Anh Harris. Tôi thấy thế là ổn thỏa rồi. Nhưng anh có thấy ổn không?"

Có vẻ Carrie thấy nhẹ nhõm vì được nhìn thấy bộ mặt lúc đỏ lúc xanh của Carlisle hơn là hài lòng với số tiền bồi thường.

"Chà. Tôi thấy thỏa mãn khi đi trước được âm mưu của hắn rồi."

"Vậy à. Anh ít tham lam hơn tôi tưởng đấy. Tôi cứ nghĩ anh sẽ lợi dụng điểm yếu để vắt kiệt cả hai chị em họ chứ."

"Cô nói nghe tồi tệ thế."

"Đùa thôi."

Tôi bất giác nhìn nghiêng khuôn mặt Carrie. À, ra thế. Chắc tại vị trí của cô ta giống Dennis nên cô ta tưởng nguyên tắc hành động cũng giống nhau chắc. Đúng là nếu là hắn, hắn sẽ dùng lời lẽ xảo quyệt để đòi hỏi thân xác Eiria cũng nên. Tôi đâu có đê tiện đến thế.

Carrie ngẩng lên, nhìn tôi thích thú.

"Anh nhạy cảm nhỉ."

"Hả?"

"Xin lỗi vì câu đùa lúc nãy. Tôi rút lại."

Carrie bẻ một cành khô ném vào đống lửa. Chúng tôi đã chọn chỗ khuất gió nhưng nhiệt độ giảm xuống là điều không thể tránh khỏi. Tưởng không có áo choàng sẽ lạnh thấu xương nhưng cũng không đến nỗi nào. Chà, so với trong hầm ngục thì thế này vẫn còn ấm chán.

"Ở bên anh không bao giờ chán. Không thể đoán trước anh sẽ làm gì tiếp theo. Chỉ thị phục kích bên bờ sông rất chính xác, tưởng anh sẽ thẳng tay chém giết bọn cướp, ai ngờ anh lại khá khoan dung với hành động của Carlisle. Tôi nghĩ nếu bán con bé man tộc kia cho thương nhân nô lệ thì được giá lắm đấy."

"Có thể."

"Đối phương là man tộc mà. Chúng cũng tấn công những ngôi làng hẻo lánh, nên không ai trách anh nếu không tỏ lòng từ bi đâu. Chà, kết quả là Eiria càng đánh giá anh cao hơn."

"Không phải thế đâu."

"Vậy thì tại sao?"

Carrie nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh phản chiếu ánh lửa. Để giết thời gian trong phiên gác đêm thì chủ đề này có vẻ hơi dai dẳng.

"Vì nó còn là trẻ con."

"Gì thế?"

Tôi đứng dậy như muốn kết thúc câu chuyện, rời khỏi đống lửa đi tuần tra xung quanh. Bán làm nô lệ á, làm sao tôi làm thế được? Làm vậy thì lòng tin tôi cất công xây dựng với Tiana sẽ tan thành mây khói. Hơn nữa, dù con bé đó khá hung dữ, nhưng tôi không có ấn tượng xấu. Phá hủy cuộc đời của một người không thù oán gì chỉ vì mình thì thật thất đức. Huống hồ đối phương còn là trẻ con.

Khi tôi quay lại đống lửa, Carrie không nhắc lại chuyện cũ nữa. Cô ta hỏi về mối duyên với Seekt, tôi kể rằng chúng tôi vốn cùng làm mạo hiểm giả.

"Từ mạo hiểm giả leo lên đến Thánh kỵ sĩ. Giỏi thật đấy."

"Ừ. Với thực lực của hắn thì không lạ đâu."

"Tôi cũng phải cố gắng thôi."

"Lại định làm kỵ sĩ à?"

"Chắc thế. Cuộc sống mạo hiểm giả cũng kích thích, chắc sẽ thú vị một thời gian. Nhưng nếu Guild trưởng cho phép và có lời mời thì tôi muốn quay lại làm kỵ sĩ."

Có tuổi rồi làm mạo hiểm giả vất vả lắm. Lựa chọn của Carrie là hợp lý. Cô ta có thực lực nên khả năng đạt được nguyện vọng là rất cao. Tôi cũng phải tính chuyện tương lai thôi. Một mình tôi thì sao cũng được, nhưng còn phải lo cho Tiana nữa. Đánh thức Comba và Carlisle dậy thay ca, tôi gối đầu lên ba lô và chìm vào giấc ngủ. Tôi mơ thấy Tiana đang khóc thút thít.

Chắc do giấc mơ xấu nên đến tận khi về gần đến thị trấn Norn, tôi quên béng mất việc mời Eiria đi ăn. Tôi nhớ ra khi chào tạm biệt ở ngã ba đường dẫn đến thần điện và nhà tôi. Nguy hiểm thật. Cứ thế về nhà thì tôi không còn mặt mũi nào nhìn Tiana.

"A. Cô Eiria. Nếu không phiền thì tối mai cô có muốn dùng bữa cùng chúng tôi không?"

Tôi vừa cất lời, Carlisle phía sau Eiria làm bộ mặt kinh khủng. Hiểu lầm to rồi.

"Không. Thực ra là Tiana nhờ tôi. Con bé muốn chiêu đãi cô Eiria một bữa để cảm ơn đã chữa trị cho nó, nên nhờ tôi mời giúp."

Khuôn mặt Eiria rạng rỡ hẳn lên, Carlisle cũng giãn cơ mặt ra đôi chút.

"Tôi có làm gì to tát đâu mà phải cảm ơn, nhưng nếu vậy tôi rất vui lòng nhận lời mời."

"Vậy thì tốt quá. Tiana sẽ vui lắm. Vậy tôi đợi cô vào tối mai nhé. À, cả em trai cô cũng mời đến luôn nhé."

Carlisle vừa mới bỏ bộ mặt khó chịu đi. Coi như đây là sự trả thù cuối cùng vậy.

"Cô Carrie cũng đến nhé? Tay nghề nấu nướng của Tiana không thua gì quán Dơi đâu."

"Vậy thì tôi xin phép không khách sáo."

"Comba. Chú cũng đến chứ?"

"Được không đại ca?"

"Đương nhiên rồi."

"Đông người thế Tiana có vất vả không ạ?"

"Thêm một người cũng thế thôi. Với lại Gina cũng giúp mà."

"Chị đại á? Vậy thì tôi không khách sáo đâu."

"Đợi mọi người lúc chuông chiều điểm nhé. Vậy nhé, vất vả rồi."

"Anh Harris. Cảm ơn anh đã giúp đỡ. Cầu thần linh phù hộ cho anh."

"Trưởng nhóm. Hẹn ngày mai nhé. Chào."

"Đại ca. Chào nhé. Mai tôi mang rượu đến."

Chia tay mọi người, tôi về nhà. Trước đây tôi không thể tưởng tượng nổi việc xong việc về nhà lại vui thế này. Hồi đó tôi toàn thấy về nhà phiền phức, uống say bí tỉ ở quán Dơi rồi ngủ gục luôn trên bàn. Mở cửa nhà, tôi gọi.

"Ta về rồi đây."

Trong nhà im ắng, không có tiếng trả lời.

---

**Chương 53: Chảy máu**

Sự ngạc nhiên vì không thấy ai chỉ thoáng qua trong chốc lát. Tôi cảm thấy có người ở sân sau, nghe tiếng Tac nói gì đó. Thò đầu ra cửa sau, tôi thấy 4 người đang vây quanh cái nệm giường làm gì đó. Con chó ngu nhận ra tôi sủa *gâu* một tiếng, mọi người quay lại.

"Ô kìa. Harris. Mừng anh đã về."

Tiana, người mọi khi sẽ chạy bay đến, giờ đứng cạnh cái nệm, mặt đỏ bừng cúi đầu. Hửm? Sao thế nhỉ. Gina đi nhanh tới, đẩy tôi vào trong nhà.

"Sao thế? Có chuyện gì à?"

"Bình tĩnh đi. Harris. Không có chuyện gì to tát đâu. Bên anh xong việc chưa?"

"Ừ. Chỉ là dọn dẹp chút thôi. Quan trọng hơn là..."

"Chuyện là thế này. Tiana ấy mà."

Gina ngập ngừng. Thái độ trái ngược với lời nói "không có chuyện gì to tát" khiến tim tôi đập thình thịch.

"Có chuyện gì vậy?!"

Tôi lỡ to tiếng, hai tay lay mạnh vai Gina.

"Đau đấy. Thật sự không có chuyện gì to tát đâu. Chỉ là khó nói thôi."

"Hả? Chẳng hiểu gì sất."

"Chuyện là... Tiana lỡ làm bẩn giường bằng máu. Con bé trông khổ sở lắm nên lẽ ra tôi phải nhận ra sớm hơn. Thế nên anh không được mắng con bé nhé."

"Bẩn cả nệm nghĩa là bị thương nặng lắm à?"

"Không phải thế... Này. Phụ nữ thỉnh thoảng có chuyện đó mà. Anh hiểu chứ?"

A. Ra là vậy. Tôi thở phào nhẹ nhõm, người mềm nhũn ra.

"Chắc do trước đây dinh dưỡng không tốt nên đến trễ."

"Đừng nói vòng vo nữa. Nói thẳng ra có phải hơn không."

"Sao mà nói thẳng được. Anh thử kể lại chuyện lần đầu tiên anh làm bẩn đồ lót khi ngủ xem nào."

Tôi đầu hàng trước đòn phản công của Gina.

"Xin lỗi. Tại tôi lo quá thôi."

"Chà, thực ra cũng suýt xảy ra vụ án đấy. Vụ này hoàn toàn là lỗi của tôi. Anh có trách mắng thế nào tôi cũng chịu."

"Này này. Lại nói kiểu đó rồi. Có chuyện gì? Tôi không giận đâu, nói rõ ra đi."

"Chuyện là thế này. Hôm anh đi vắng, Tiana suýt bị Dennis dụ đi."

"Cái gì cơ?!"

Gina thở dài.

"Đấy. Lại to tiếng rồi. Chà, tôi hiểu cảm giác của anh. Hắn dùng lời ngon ngọt định dụ con bé về nhà hắn, nhưng cuối cùng con bé không đi mà quay về. Thời gian chỉ đủ đi đi về về thôi nên chắc chắn không có chuyện gì xảy ra đâu."

"V... Vậy sao."

"Tuy tôi không có tư cách nói anh, nhưng sao anh không dặn con bé là cấm nói chuyện với Dennis?"

"Tôi sơ suất quá. Phải rồi. Hắn về thị trấn rồi à."

"Có vẻ vậy. Từ khi nghe Tiana kể chuyện đó, tôi luôn đi theo con bé. Chắc vì thế mà hắn không xuất hiện nữa."

"Ừ. Xin lỗi vì làm phiền cô."

Gina lắc đầu.

"Với lại, còn một chuyện quan trọng nữa về Tiana. Anh ngồi xuống ghế đi."

Tôi ngồi xuống bàn. Gina ngồi đối diện nhìn chằm chằm vào tôi.

"Gì thế?"

"Anh. Hôm nay anh cũng mặc đồ lót Tiana khâu đúng không?"

"Ừ. Thì sao?"

"Anh không nhận ra điều gì à?"

"Không, có gì đâu..."

Gina đi lấy cây trượng để ở góc tường.

"Tôi dùng phép thuật chút nhé."

Gina lẩm bẩm gì đó trong miệng. Niệm xong, cô ấy thở hắt ra.

"Quả nhiên là vậy."

"Quả nhiên cái gì. Chẳng hiểu gì cả."

"Tôi vừa niệm phép dò tìm ma lực lên đồ lót anh đang mặc. Muốn biết kết quả không?"

Bị khí thế của Gina áp đảo, tôi gật đầu.

"Gì chứ. Mặc lâu quá nên bẩn rồi à?"

"Đồ ngốc, không phải thế. Đồ lót anh đang mặc có 'tên' đấy. Anh biết mà đúng không. Vũ khí hay áo giáp được yểm phép mà có tên riêng thì hiệu quả cao hơn. Theo tôi thấy thì 'Đồ lót của ngài Harris' có hiệu quả tăng 20% phòng thủ vật lý, giảm 90% sát thương lạnh, chúc phúc 20%. Tất nhiên là chỉ dành riêng cho anh."

Tôi nhìn lại Gina. Ánh mắt cô ấy hoàn toàn nghiêm túc.

"Nghĩa là sao?"

"Nghĩa là đồ lót của anh là vật phẩm ma pháp có tên (Named Item). Lại còn được yểm những gia hộ cao cấp một cách lãng phí nữa. Tiện thể nói luôn, cái quần anh đang mặc cũng là 'Quần của ngài Harris' đấy."

Cô ta đang nói cái quái gì thế? Đầu óc tôi không thể hiểu nổi ý nghĩa lời Gina nói.

"Phải. Không hiểu nổi đúng không. Yểm phép lên đồ lót, vật tiêu hao. Vốn dĩ chức năng cơ bản thấp nên gia hộ theo tỷ lệ phần trăm cũng chẳng đáng bao nhiêu. Thế mà tăng 20% thì đúng là phí phạm ma pháp."

Gina ngưng lại một chút.

"Tiana ấy, bản thân con bé không biết nhưng nó đang thực hiện yểm phép vĩnh viễn thông qua việc khâu vá."

"Nghĩa là Tiana có tố chất pháp sư?"

"Tiếc là không phải thế. Lượng ma lực của bản thân con bé chỉ ngang người thường thôi. Nhưng cái tuyệt vời là khả năng dùng lượng ma lực ít ỏi đó để phong ấn ma lực vào vật thể. Sức mạnh của 'nguyền rủa' mạnh một cách bất thường."

"Gọi là nguyền rủa nghe..."

"Nhưng đúng là thế đấy. Câu thần chú để kích hoạt ma pháp chỉ là văn bản định hình để giải phóng sức mạnh siêu nhiên thôi. Chúc phúc hay nguyền rủa bản chất là một. Chỉ khác là hướng về đâu thôi."

Tôi bị áp đảo bởi tràng giang đại hải của Gina.

"Thế, cô nói cho con bé biết chưa?"

"Tôi chưa nói gì cả. Nếu biết, có thể con bé sẽ muốn đi sâu vào con đường ma đạo. Nếu bị ma pháp mê hoặc như tôi thì cuộc đời vất vả lắm. Tôi tự chọn nên không sao. Nhưng với Tiana thì không biết đó có phải là hạnh phúc không."

Ra là vậy. Đó là lý do Gina làm mạo hiểm giả à. Pháp sư cũng là nghề nghiệp nghiệt ngã nhỉ. Thấy tôi đã giải tỏa thắc mắc, Gina tiếp tục.

"Tôi chỉ bảo với con bé là cơ thể con bé đã có thể có con được rồi. Đấy, thấy nó chảy máu rồi sợ hãi nên tôi bảo thế. Nó ngạc nhiên lắm."

Thế rốt cuộc cô dạy con bé đến đâu rồi?

---

**Chương 54: Đi mua sắm cùng chủ nhân**

♡♡♡

Chủ nhân lại ra sân sau. Vẻ mặt bối rối hiếm thấy. Đến gần, ngài liếc nhìn tấm nệm. Tuy đã mờ đi nhiều nhưng vẫn còn thấy vết máu lờ mờ. Chị Misha cũng dừng tay quan sát thái độ của chủ nhân.

"Bất ngờ lắm đúng không? Đừng bận tâm cái nệm. Nó cũng cũ rồi. Có tiền ta sẽ mua cái mới."

Chủ nhân dẫn tôi đến cái ghế dài cũ dưới mái hiên, bảo tôi ngồi xuống. Ngài cũng ngồi xuống, vươn vai. Ngồi cách tôi một khoảng nhỏ.

"Lỗi tại ta không dặn dò kỹ, nhưng đừng dễ dàng đi theo người lạ. Đặc biệt tuyệt đối không được nghe lời tên Dennis."

"Vâng."

"Trên đời không phải ai cũng tốt."

"Tức là không phải ai cũng như chủ nhân ạ?"

Nhìn sang bên cạnh, chủ nhân đang gãi đầu sồn sột. Những hạt trắng li ti rơi xuống.

"Dạ... rơi kìa ngài."

Nhìn vai mình, chủ nhân đứng dậy phủi phủi. Ngài nhăn mặt khó chịu.

"A, bẩn quá. Tí nữa ta gội. Về chuyện lúc nãy, em có thể nghe lời Gina. Chà, Summerd cũng được. Nhưng ngoài ra ai nói gì thì phải hỏi ý kiến ta hoặc Gina. Ví dụ, có kẻ lừa em là ta bị thương nặng rồi định đưa em đi đâu đó chẳng hạn. Hiểu chưa?"

Tôi nhớ lại cô bé đã đẩy ngã tôi. Ra là vậy. Tuy chưa hiểu rõ lắm, nhưng đúng là có những người muốn làm hại người khác.

"Vâng."

"Có thật là hiểu không đấy?"

Chủ nhân nhìn xuống tôi vẻ nghi ngờ.

"Em nghĩ là em hiểu sơ sơ ạ. Em sẽ tuân theo lời dặn của chủ nhân. A. Lời của chị Eiria cũng không được nghe ạ?"

"Ừm. Eiria thì được. Seekt cũng được."

"Anh Comba thì không được ạ?"

"Ừ. Tên đó cũng không phải người xấu, nhưng bản thân nó dễ bị lừa lắm. Người đó có thể tốt nhưng biết đâu đang bị uy hiếp. Phải rồi. Nhắc đến Eiria mới nhớ. Ta mời cô ấy đến ăn tối mai đấy."

"Thật ạ?!"

"Ừ. Do tình thế nên có thêm 3 người nữa đến đấy. Em lo được không?"

"Em sẽ cố gắng ạ."

Hừm. Nấu gì bây giờ nhỉ? Món gì sẽ làm họ vui đây? Nhưng trước đó phải chăm sóc chủ nhân đã.

"Em đi chuẩn bị nước tắm nhé. Em mang nước nóng đến ngay đây ạ."

Tôi đun nước trong bếp, pha nước trong cái thùng gỗ lớn cho vừa độ ấm. Dựng tấm bình phong lên cho chủ nhân vào tắm. Xắn tay áo lên, xin phép một tiếng rồi tôi cũng bước vào trong.

"Gì thế? Ta tự làm được mà."

Chủ nhân luống cuống.

"Không được ạ. Để em gội đầu cho ngài."

Tôi đánh bọt xà phòng đầy hai tay.

"Đã bảo được rồi mà. Có phải trẻ con đâu."

"Để có gàu thì hỏng hết vẻ đẹp trai của ngài đấy ạ."

Tôi xoa bóp gội đầu cho chủ nhân.

"Lớn rồi mà còn được gội đầu cho kìa. Chú cứ như trẻ con ấy."

Tac đang nhìn trộm qua khe tấm bình phong. Thằng bé biến mất ngay lập tức.

"Này. Tac. Không được nói leo. Lại đây."

"Đau quá. Mẹ ơi. Con xin lỗi."

Tôi cùng chủ nhân đã sạch sẽ thơm tho đi mua sắm. Tuy nguyên liệu cho hôm nay đã có, nhưng tôi xin phép đi mua sớm để chuẩn bị cho bữa tối ngày mai. Chủ nhân cười khổ bảo "Lo xa thế", nhưng cũng đồng ý ngay. Tôi đi sát bên chủ nhân, người đang tỏa hương xà phòng thơm mát.

"Ngài có biết chị Eiria thích món gì không ạ?"

"Hừm. Trước đây cô ấy bảo thích cá."

"Khẩu vị mặn nhạt thế nào ạ?"

"Hình như cô ấy không thích ăn quá mặn. Chắc cứ nêm nếm như em hay làm là được."

"Liệu chị ấy có thích món ăn em nấu không nhỉ?"

Không thấy trả lời, tôi ngước nhìn mặt chủ nhân. Khóe miệng ngài hơi nhếch lên.

"Ta lỡ quảng cáo món ăn của Tiana ngon hơn ngoài tiệm rồi. Nếu không được thế thật thì uy tín của ta tiêu tùng mất."

Hảaa. Sao lại thế. Đúng là chủ nhân hay khen, nhưng tôi cứ nghĩ là khen khích lệ trẻ con thôi chứ. Tôi có được ăn ngoài tiệm bao giờ đâu, thực sự tôi nấu ngon thế sao. Nhắc đến ăn ngoài tiệm... Phải rồi.

"Dạ. Chủ nhân. Xin lỗi vì em nghe lỏm chuyện của ngài. Hôm nọ ngài Seekt có nhắc đến Reckenberg đúng không ạ?"

"À. Tại giọng hắn to quá đấy. Hắn nói to thì ráng chịu. Rồi sao?"

"Nếu ngài đi Reckenberg, ở đó có một quán ăn tên là 'Quán của Stella'. Ngài có thể chuyển lời nhắn giúp em đến cô chủ quán Stella được không ạ?"

"Cô ta có chuyện gì à?"

"Lúc em bị lôi đi khắp nơi, hầu như em không được cho ăn gì cả, nhưng cô ấy đã cho em ăn. Nếu lúc đó không được ăn, có khi em đã gục ngã rồi."

"Vậy à... Vậy thì cô Stella đó cũng là ân nhân của ta rồi. Nhờ cô ấy mà ta mới gặp được em. Được rồi. Nếu gặp ta sẽ cảm ơn cô ấy thay em."

"Cảm ơn ngài ạ. Ngài nhớ ăn thử nhé. Ngon lắm đấy ạ."

"Nghe thế thì đi cũng không tệ nhỉ. Thú thật là ta không hứng thú lắm với vụ bị Seekt lôi đi."

Tôi ngạc nhiên.

"Ngài Seekt không phải là bạn thân của chủ nhân sao ạ?"

"Chà. Ta thì coi là thế."

"Vậy đi cùng nhau không vui sao ạ? Em đi với chủ nhân thế này vui lắm."

Chủ nhân thoáng vẻ cô đơn.

"Hắn là Thánh kỵ sĩ. Chắc chắn sau này sẽ còn thăng tiến. Thế nên, tốt nhất là không nên có kẻ lai lịch bất minh như ta ở bên cạnh. Ta không muốn tạo cớ cho những kẻ muốn hạ bệ hắn."

Khuôn mặt ngài nghiêm nghị đến mức tôi không thể thốt nên lời "Chủ nhân cũng là người tuyệt vời mà".

---

**Chương 55: Cách dùng tiền**

Bộ váy cưới thật lộng lẫy. Tiana bảo muốn mua ít vải vụn nên chúng tôi vào cửa hàng, bộ váy được trưng bày trong góc. Thấy nó, Tiana cứ liếc nhìn mãi. Quả nhiên con gái ai cũng bị thu hút bởi những thứ như thế. Rời mắt khỏi bộ váy, Tiana chọn một mảnh vải màu xanh lục sẫm to hơn khổ vai một chút từ đống vải vụn.

Tôi định trả tiền thì Tiana lấy ra một chiếc túi da nhỏ, lấy 2 đồng xu đồng đưa cho nhân viên. Đó là cái túi tôi đưa cho em đựng tiền tiêu vặt. Tiana nhận mảnh vải vẻ trân trọng rồi cúi đầu với tôi.

"Xin lỗi để ngài đợi lâu ạ."

Ra khỏi cửa hàng, tôi hỏi.

"Mảnh vải đó đắt phết nhỉ."

"Vâng. Nghe nói là hàng nhập từ xa về, sờ vào mịn màng thích lắm ạ. Em nghe nói nó có tác dụng thải độc tố trong cơ thể."

"Hề. Thế em định làm gì?"

"Em nghĩ dùng để trùm tóc cho cô Stella em vừa kể lúc vào bếp thì hợp lắm. Lần tới chủ nhân đi, ngài mang giúp em được không ạ?"

"À. Ừ."

Vừa trả lời, lòng tôi vừa cảm thấy khó chịu. Dù bảo em thích dùng tiền thế nào thì dùng, nhưng không ngờ em lại dùng để mua quà cho người từng giúp đỡ mình. Cái cô Stella đó quan trọng hơn tôi nhiều nhỉ. Biết là ghen tị thế này là sai trái nhưng tôi không kìm được lòng mình.

Tiếp theo chúng tôi ghé chỗ lão Bock.

"Chào. Harris. Hôm nay đi cùng cô bé à."

"Cháu chào ông ạ."

Thấy Tiana cúi chào lễ phép, lão Bock cười híp mắt, tôi lườm lão. Thiệt tình, tôi mách vợ lão bây giờ.

Tôi mua cái áo choàng thay thế cho cái đã đưa cho cô bé man tộc hôm nọ. Định về thì lão Bock cứ lải nhải bảo nên đặt làm bộ giáp mới. Lão không phải loại con buôn ép mua đồ không cần thiết, hơn nữa lão bảo liên quan đến tính mạng nên tôi cũng phải suy nghĩ nghiêm túc.

"Sao? Quyết chưa?"

"Hừm. Vẫn chưa quyết được. Tiền đâu mà mua."

"Chỗ thân tình. Đặt cọc trước rồi trả sau cũng được mà."

Tôi đang khoanh tay suy nghĩ thì có tiếng nói rụt rè từ phía sau.

"...Dạ. Xin lỗi. Bộ giáp da chủ nhân đang mặc giá bao nhiêu ạ?"

"À. Hàng đặt làm riêng nên không có giá cố định. Chà, ít nhất cũng phải 2 đồng vàng."

Quay lại, tôi thấy Tiana cầm túi da đứng chết trân khi nghe câu trả lời của lão Bock. Em nhìn vào trong túi, rồi lấy những thứ trong đó ra đưa tới.

"Không thấm vào đâu nhưng xin hãy dùng nó trả một phần ạ."

Trong lòng bàn tay nhỏ bé là 6 đồng xu đồng. Toàn bộ gia tài của Tiana.

Tôi cảm thấy máu trong người chạy rần rần. Tôi giận chính bản thân mình. Lại càng giận hơn vì lúc nãy đã ghen tị với Stella. Tôi nắm lấy tay Tiana, ép em nắm lại số tiền.

"Tiền đó em giữ lấy."

"Nhưng mà..."

Tôi ép em rụt tay lại, không cho nói thêm lời nào. Quay sang lão Bock, lão đang cười nham nhở. Tôi lườm lão cháy mặt, tỏa sát khí đùng đùng. Thử nói thừa một câu xem, tôi đấm cho vỡ mặt. Cảm nhận được khí thế của tôi, lão Bock bắt đầu nói chuyện như không có gì xảy ra.

"Thế này. Có 3 xưởng nhận làm, nhưng tôi khuyên anh nên chọn Cowburn. Chỗ này tỷ lệ đạt chuẩn khi kiểm hàng thấp nhất."

"Gì thế. Tức là làm ăn bát nháo à."

"Không phải đâu. Là do con bé kiểm hàng bên Cowburn khó tính kinh khủng."

"Ra là thế."

"Hai xưởng kia vì muốn tăng tỷ lệ đạt chuẩn nên đã sa thải thợ lâu năm. Mới mua thì ngon đấy nhưng dùng 1 năm là thấy khác biệt ngay. Chà, thực ra 2 xưởng kia cũng không bị phàn nàn gì mấy."

Lão Bock cười nụ cười gian xảo.

"Dù sao thì..."

"Người chết không biết nói đúng không?"

"Chuẩn. Sao? Hàng Cowburn thì đắt hơn đấy."

Tôi trề môi suy nghĩ. Mua đồ rẻ mà mất mạng thì còn nói chuyện gì nữa.

"Được rồi. Đặt bên Cowburn đi. Tiền cọc là con dao bạc hôm nọ được không?"

"Ừ. Đủ rồi."

Lão Bock đi vòng qua quầy, nhanh chóng đo đạc cơ thể tôi.

"Được rồi. Tôi sẽ đặt hàng. Khoảng 1 tháng nữa là có."

"Ok. Số tiền còn lại?"

"2 đồng vàng. Cố mà cày cuốc nhé."

Đi bộ về phía tiệm thực phẩm, Tiana xin lỗi.

"Lúc nãy em tự tiện quá, em xin lỗi ạ."

"À. Ta không giận đâu."

"Nhưng mặt ngài đáng sợ lắm."

Tôi vuốt mặt.

"Mặt ta vốn thế mà. Với lại ta vui vì tấm lòng của em. Nhưng dùng tiền ta cho em để mua giáp cho ta thì việc ta cho tiền em đâu còn ý nghĩa gì nữa?"

"Dạ... Em thực sự không cần tiền đâu ạ."

"Thế thì làm sao mua quà cảm ơn cô Stella được."

Tiana xụ mặt xuống.

"Thôi, ta xin nhận tấm lòng. Nào, quan trọng hơn là em đã nghĩ ra thực đơn chưa? Đãi Eiria mà?"

"Em vẫn đang phân vân ạ."

Tôi nhận ra ngay thái độ của Tiana.

"Em. Em định dùng tiền của mình để mua nguyên liệu chiêu đãi đúng không? Ta mời thì họ là khách của ta. Tiền đó ta sẽ trả, em đừng lo."

"Nhưng mà..."

"Thế làm ngược lại nhé? Em mua nguyên liệu, ta nấu. Chắc sẽ ra món cá cháy đen thui hay súp nát bét hết cả đấy. Em chọn cái nào?"

Hồi sống một mình tôi cũng tự nấu nhưng không phải thứ cho người ăn. Chỉ gọi là mấp mé ranh giới thức ăn thôi. Từ khi Tiana đến tôi chẳng đụng tay vào bếp, chắc giờ trình độ còn tệ hơn. Tiana đang cúi mặt bỗng ngẩng lên.

"Em hiểu rồi ạ. Em xin lỗi vì cứ nói những điều xấc xược. Nhờ ngài trả tiền nguyên liệu ạ."

"Ừ. Cứ để ta lo. Đã làm thì làm cho tới. Phải làm họ ngạc nhiên mới được."

"Vâng. Em sẽ cố hết sức ạ."

Dáng vẻ quyết tâm hừng hực của Tiana vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!