**Chương 131: Chuyện này chuyện kia**
Về đến Vương đô, chúng tôi ăn nhờ ở đậu dinh thự Seekt. Dinh thự rộng mênh mông, đủ phòng cho tất cả mọi người trừ Eiria và Carrie đã có chỗ ở. Tôi hơi ngại gặp Công chúa Eleora, nhưng vì sắp đến lễ cưới nên cô ấy ở trong lâu đài. Nhờ thế tôi hoãn được việc trả lời câu hỏi hóc búa kia.
Dinh thự Seekt trước lễ cưới rộn ràng tất bật. Chúng tôi cố gắng không làm vướng chân mọi người dù không bị đối xử lạnh nhạt. Tuy nhiên, tôi và Tiana vẫn phải ra ngoài vài lần. Từ đo đạc, thử đồ đến chỉnh sửa trang phục cho phù hợp với vai trò của mỗi người.
Cảm nhận khi thấy Tiana mặc thử bộ đồ hoàn chỉnh là em dễ thương không thể chê vào đâu được. Đến mức tôi lo em sẽ nổi bật hơn cả cô dâu. Chiếc váy chuyển màu từ xanh trong vắt của bầu trời thu sang màu chàm tôn lên vẻ đẹp của Tiana. Nó cũng hợp với đôi bông tai tôi tặng.
Còn về phần tôi, thợ may đã làm tốt công việc của mình. Tiana nhìn tôi khen "đẹp trai lắm ạ", nhưng chắc chắn là nịnh thôi. Mấy kẻ hóng hớt đến xem cũng chỉ khen Tiana, còn với tôi thì chỉ bình luận về bộ trang phục.
Đi bộ từ tiệm may về dinh thự Seekt. Vương đô sắp có đám cưới nên người đi lại đông đúc. Lính tuần tra và kỵ sĩ xuất hiện nhiều hơn. Một kỵ sĩ trẻ đi ngược chiều dừng lại, vui vẻ giơ tay chào. Người đi cùng cậu ta quay mặt đi hướng khác.
"Ngài Harris. Hôm nọ cảm ơn ngài giúp đỡ. Cô Carrie cũng khỏe chứ ạ?"
"Ô. Sigmund đấy à. Đi tuần tra à?"
"Vâng. Đang không khí lễ hội mà."
"Thế à. Cố lên nhé."
Được nói chuyện với Carrie, Sigmund có vẻ vui lắm. Có vẻ cậu ta hết coi tôi là tình địch rồi.
Ngược lại, Carlisle đi bên cạnh giả vờ cảnh giác xung quanh nhưng tuyệt nhiên không thèm nhìn tôi. Hôm nay Eiria không đi cùng nên cậu ta chẳng cần nể nang gì. Cậu ta bỏ đi cùng Sigmund. "Thái độ lồi lõm", Carrie lầm bầm. Chà, đúng là trẻ con.
Tôi tò mò không biết Eiria kể gì với Carlisle. Nếu chỉ kể chuyện mớm thuốc giải độc bằng miệng thì còn đỡ. Dù vậy chắc chắn Carlisle cũng chẳng vui vẻ gì. Nhưng nếu Eiria hiểu nhầm đó là nụ hôn theo nghĩa khác thì đáng sợ thật.
Lấy lại tinh thần tiếp tục đi. Những cỗ xe ngựa sang trọng qua lại tấp nập. Một chiếc dừng lại, giọng nói vui vẻ vang lên.
"Harris. Lâu không gặp~"
Alice, cô hầu bàn quán Stella đang vẫy tay.
Cửa mở, Alice chạy lại nắm tay tôi.
"Nghe chuyện rồi nhé. Kinh thật. Nghe bảo anh hạ gục con quái vật tên Barras gì đó. Thi sĩ hát vang trời kìa. Quả không hổ danh người tôi nhìn trúng."
"Này Alice. Cô làm gì thế."
"Cô Stella!"
Tiana reo lên chạy lại xe ngựa cúi chào Stella. Tôi gật đầu chào Bá tước Reckenbach đang nhìn qua cửa sổ bên cạnh. Chichi huých sườn tôi.
"Này. Ai thế?"
Alice nháy mắt.
"Harris. Hôm nào dành thời gian cho em nhé. Thế nhé."
Như cơn gió lốc, Alice chạy lại xe ngựa. Nhìn theo cỗ xe đi khuất, dạ dày tôi nặng trịch. Nhắc mới nhớ bận quá quên chưa viết thư trả lời.
Hứa với Chichi sẽ kể sau, tôi vừa đi vừa nghĩ cách đối phó với Alice. Đột nhiên Carrie, Comba và 3 người hầu của Chichi vào thế cảnh giác. Nhìn theo hướng đó, có một kẻ khả nghi. Dạ dày tôi không chỉ nặng mà còn đau nhói.
"Chà chà. Cuối cùng cũng gặp được. Lâu ngày không gặp nhỉ."
"Sư phụ Mulhondo..."
Khuỵu gối, ngả người ra sau, hai tay chỉ vào Tiana với nụ cười toe toét, chính là Mulhondo. Tiana bám chặt lấy tay tôi.
"Đừng tấn công vội. Trông lập dị thế thôi nhưng là nhân vật cỡ bự của Học viện Ma pháp đấy."
"Ừm. Đúng thế đấy. Pháp sư cỡ ta hiếm có khó tìm lắm."
Mulhondo nhìn sang Gina đang nắm chặt gậy phép.
"Ồ. Gina đấy à. Ra thế, thảo nào nghe quen quen, hóa ra Gina chị gái Tiana là cô à. *The Breath*. Dùng thành thạo chưa?"
"Vâng. Cũng tàm tạm."
"Thế là tốt. Mà này, cái gã to xác vẫn như mọi kh..."
"Đang ở ngoài đường. Xin ngài kiềm chế cho."
"Làm gì mà to tiếng thế. Đang nói chuyện gì ấy nhỉ? À, phải rồi. Tiana. Chuyện đến chỗ ta nghiên cứu, suy nghĩ chưa?"
Tiana trốn tiệt sau lưng tôi. Lúc đó vài người đàn ông và phụ nữ chạy tới.
"Sư phụ Mulhondo. Hội nghị Hiền nhân sắp bắt đầu rồi. Đã dặn ngài đừng tự tiện đi lung tung rồi mà."
"Chuyện đó quan trọng gì, ta đang nói chuyện với cô bé này..."
"Đành chịu thôi. Lên nào."
Đám người đó khiêng tay chân Mulhondo lên.
"Khoan. Ta bảo khoan."
"Không khoan được ạ."
"Ta chưa bỏ cuộc đâu nhé~"
Mulhondo hét lên rồi bị lôi đi.
"Này này. CÁI ĐÓ là gì thế?"
Chichi tròn mắt hỏi. Gọi là "CÁI ĐÓ" thì hơi quá nhưng đành chịu. Tôi trả lời trong cơn mệt mỏi toàn thân.
"Tạm thời về dinh thự Seekt đã. Tôi không muốn gặp ai nữa. Quá đủ rồi. Về nhà tôi kể cho."
May mắn là không bị ai gọi lại nữa, chúng tôi về đến dinh thự Seekt an toàn. Đáp lại cái cúi đầu của lính gác, chúng tôi qua cổng. Mượn phòng khách nghỉ ngơi. Vừa kể chuyện cho Chichi đang tò mò, tôi vừa suy nghĩ về mầm mống rắc rối.
Sigmund thì miễn là Carrie không làm gì kỳ quặc thì tạm thời không sao. Carlisle thì đành phó mặc cho Eiria. Vốn dĩ phải giải quyết quan hệ với Eiria đã. Alice cũng thế. Chà, Alice thì có thể nhờ Bá tước nói với Stella khuyên bảo nên cũng dễ xử lý hơn.
Còn việc Mulhondo ám ảnh với Tiana mới phiền. Lão lập dị nhưng có quyền lực nên không thể làm bừa. Không muốn nhờ vả lắm nhưng cùng lắm thì phải nhờ Công chúa Eleora. May là không phải chuyện tình cảm trai gái nên cũng dễ nhờ hơn. Nhưng mà tôi thật sự không muốn giao dịch với cô công chúa đó chút nào.
---
**Chương 132: Lễ cưới**
Tôi bưng chiếc gối nhỏ có đặt 2 chiếc nhẫn tiến lên. Mọi ánh nhìn đổ dồn vào làm tôi khó chịu vô cùng. Đặc biệt là tôi cố tình lờ đi Kandeel Đệ Tứ đang ngồi ở hàng đầu. Lỡ vấp ngã làm rơi nhẫn chắc bị treo cổ mất. Tôi nghĩ vẩn vơ.
Seekt và Công chúa Eleora mỉm cười với tôi. Seekt mặc bộ giáp lễ phục Thánh kỵ sĩ sáng bóng, Công chúa Eleora mặc váy dài màu tím cùng khăn voan cùng màu. Phải nhìn gần mới thấy trên váy thêu kín bằng chỉ bạc.
Từ chiếc gối tôi dâng lên, Seekt nhón lấy chiếc nhẫn trước. Cầm bàn tay trái đã tháo găng tay ren của Công chúa Eleora, anh đeo nhẫn vào. Rồi Công chúa Eleora làm tương tự với Seekt. Tôi thở phào lùi lại phía sau. Comba làm phù rể đi theo tôi vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt đầy an ủi.
Trong khi Tối cao Thần quan đọc lời chúc phúc, tôi nhìn sang Tiana đứng đối diện. Em thở phào nhẹ nhõm vì hoàn thành nhiệm vụ dẫn đường cho Công chúa Eleora, đang chăm chú nhìn cô dâu chú rể đang cúi đầu trang nghiêm. Phía sau em, Gina đứng sát bên. Cô ấy cũng đang nhìn chằm chằm hai người họ.
Lời chúc phúc dài dằng dặc. Trong hàng ngũ giáo sĩ phía sau Tối cao Thần quan, Eiria đang hát thánh ca. Không biết Carrie ở đâu trong đại sảnh thần điện, nhưng chắc chắn cô ấy vừa làm nhiệm vụ cảnh vệ vừa quan sát tình hình. Nhìn vào hàng ghế khách mời, thấy Chichi ngồi ở hàng thứ 2 với vẻ mặt điềm tĩnh.
Ngay gần Tể tướng Gotswald Hausen và Đội trưởng Cận vệ Hoàng gia. Chắc cô ấy tham dự với tư cách đại diện Tộc trưởng Markit hơn là tư cách cá nhân. Phía sau các vị chức sắc, thấy khuôn mặt điển trai của Bá tước Reckenbach. Chạm mắt tôi, ông nhếch mép cười. Một tiểu thư nào đó gần đấy cứ liếc trộm Bá tước.
Cảm giác lạc lõng như muốn đè bẹp tôi. Chà, vai diễn xong rồi, chắc chẳng ai nhìn tôi nữa đâu. Tưởng thế nhưng không phải. Vài người bao gồm cả Tể tướng nhìn tôi với biểu cảm khó tả. Ví như vẻ mặt nhìn đứa trẻ chập chững những bước đi đầu tiên. Có vài khuôn mặt trông quen quen. Chắc là vây cánh của ông già.
Cuối cùng lời chúc phúc dài lê thê cũng kết thúc, Tối cao Thần quan bảo Seekt và Công chúa Eleora quay mặt vào nhau. Seekt vén chiếc khăn voan đắt tiền lên, để lộ dung nhan xinh đẹp của Công chúa. Khung cảnh đẹp như tranh vẽ. Seekt cúi xuống hôn Công chúa Eleora. Tối cao Thần quan tuyên bố hai người chính thức thành vợ chồng.
Cô dâu chú rể rời đi, Kandeel Đệ Tứ dẫn đầu quan khách rời khỏi nhà nguyện hoàng gia trong lâu đài. Tối cao Thần quan dẫn các thần quan đi ra, chỉ còn lại lính gác và người quen của tôi. Tôi dẫn Comba đến chỗ Tiana và Gina. Hai người vẫn đang mơ màng.
"Vất vả rồi. Còn ngẩn ngơ gì thế."
Tôi gọi, hai người thở dài thườn thượt.
"Đẹp quá."
"Em nhìn mê mẩn luôn."
"Chà. Hai người họ mà. Đúng là cặp đôi hoàn hảo. Chắc khối người đang lén lau nước mắt đấy. Nào, dư âm thì tốt nhưng còn phải dự tiệc nữa. Di chuyển đến hội trường thôi. Món ăn chưa biết ngon không nhưng chắc chắn là đắt tiền."
Bốn người chúng tôi cùng đi đến đại sảnh. Trong hội trường đông nghịt người. Chắc phải vài trăm. Đây là những người không được dự lễ nhưng đến chúc mừng. Đại diện các thương hội lớn, phường hội, sứ thần nước ngoài... Nam nữ ăn mặc đủ kiểu đang chào hỏi Seekt và Công chúa Eleora ở vị trí cao hơn phía trong cùng.
Chúng tôi được dặn trước là không cần chào hỏi nên đi về phía bàn tiệc bên phải. Nhận đĩa từ người phục vụ, lấy vài món ăn. Chiếm một cái bàn tròn cao, chúng tôi bắt đầu ăn uống. Chẳng làm gì mà đói ghê.
"Vất vả cho ngài rồi, Harris."
Ngẩng lên khỏi đĩa thức ăn, thấy Gotswald cầm ly rượu sủi bọt đứng cười tủm tỉm. Tôi vội nuốt miếng thịt chim hoang dã sốt dâu.
"Ngài Hausen. Cảm ơn ngài đã hỏi thăm."
"Không không. Ngài đã hoàn thành xuất sắc vai trò Ring Master. Trang phục cũng rất hợp. Nói khí không phải chứ nhìn ngài như lột xác vậy. Được ở gần chúc mừng bạn mình bắt đầu cuộc sống mới chắc ngài cũng vui lắm nhỉ?"
"Đúng như ngài nói ạ."
"Nhìn hai người họ rạng rỡ thế kia, chắc ngài cũng có dự định gì đó chứ. Tiếp theo đến lượt ngài cử hành hôn lễ rồi. Lúc đó nhất định phải mời ta đấy nhé."
"Vâng. Xin cảm tạ tấm lòng của ngài."
"Phải rồi."
Gotswald quay lại vẫy tay. Hoffman, phó quan của Seekt đi tới. Mặc giáp lễ phục, Hoffman chụm gót chân đặt tay lên ngực cúi chào.
"Ngài gọi tôi?"
"Ừm. Ngài Harris chắc không quen mấy chỗ thế này. Cậu đi theo hỗ trợ ngài ấy."
Hoffman đứng ngay sau tôi. Thấy vậy Gotswald tỏ vẻ hài lòng.
"Có cậu ấy thì không sai sót gì đâu. Vậy ngài Harris. Ta mong chờ tin vui từ ngài."
Gotswald cúi nhẹ đầu rồi rời đi.
Có vẻ không định giấu việc họ cùng một giuộc nữa. Định không uống nhiều nhưng tự nhiên thấy khát. Nhận ly rượu giống của Gotswald từ người phục vụ đi qua. Nghiêng ly, bọt sủi trong cổ họng. Hương thơm ngào ngạt dễ chịu. Có vẻ rượu cũng là loại thượng hạng.
Cảm thấy ánh nhìn, quay lại thấy Tiana đang nhìn tay tôi.
"Ta biết rồi. Mà này, vị con sò đó thế nào?"
Để đánh trống lảng, tôi hỏi vị con sò trắng ngà bóng bẩy trên đĩa Tiana.
"Vị đậm đà và béo ngậy ạ. Xa biển thế này mà được ăn sò tươi thế này thật kỳ diệu."
"Để ta đi lấy một con."
"Của ngài đây ạ. Em đoán Harris sẽ nói thế nên lấy phần ngài rồi."
Tiana vui vẻ đưa đĩa ra.
---
**Chương 133: Tiệc chúc mừng**
Đĩa trống trơn nên tôi cùng Tiana đi lấy thêm đồ ăn. Cảm giác như chỉ có hai chúng tôi ăn uống nhiệt tình nên hơi buồn cười. Hoffman đi theo sau tôi giữ khoảng cách đều đặn. Dù là lệnh của Tể tướng nhưng hơi phiền. Liếc nhìn lại thấy cậu ta chỉ cười hiền lành.
Lấy nhiều quá thì khó coi, nhưng món nào cũng ngon mắt. Bàn bạc với Tiana, chúng tôi chọn vài món. Vẫn còn món muốn thử nên tôi đưa đĩa đã lấy cho Hoffman cầm. Thế là lấy thêm được một đĩa nữa. Trí khôn của cuộc sống là đây. Hoffman, xin lỗi vì lúc nãy nghĩ cậu phiền nhé.
Quay lại chỗ nhóm Comba đặt đĩa xuống bàn, một gã ăn mặc sang trọng vẻ hợm hĩnh đi cùng một cô gái trẻ bắt chuyện.
"Là ngài Harris phải không?"
Chết dở. Tôi không biết gã này, nhưng không biết tên kẻ trông có vẻ quyền thế thế này là thất lễ.
Trong lúc tôi toát mồ hôi lạnh, tiếng thì thầm vang lên bên tai.
"Hầu tước Conrad, mê ngựa."
Tôi đặt tay lên ngực cúi đầu cung kính. Liếc thấy Tiana cũng túm váy cúi chào.
"Ồ, ngài Conrad. Hân hạnh được gặp ngài."
Ngẩng lên thấy ngài Conrad cười hài lòng. Nói chuyện xã giao vài câu. Khen ông ta có nhiều ngựa quý, ông ta cười tít mắt. Vui vẻ rời đi. Phù. Nhận nước trái cây từ người phục vụ uống cạn một hơi. Quay lại thấy Hoffman cúi nhẹ đầu. Có vẻ màn đối đáp vừa rồi đạt yêu cầu. Quay sang Tiana.
"Động tác lúc nãy ở đâu ra thế?"
"Chị El bắt em tập đặc biệt đấy ạ."
"Thế à. Ta cứ tưởng công chúa nước nào."
Tôi trêu, em đỏ mặt.
Sau đó, tôi phải chào hỏi hàng chục người. Mỗi lần Hoffman đều thì thầm tên và chủ đề nói chuyện để chỉ mình tôi nghe thấy. Thư ký xuất sắc thế này hiếm có. Thảo nào bí danh của thư ký là "Người thì thầm". Nhìn quanh thấy mấy ông to bà lớn cũng dẫn theo mấy thanh niên thông minh đi cùng.
Nói chuyện với quý tộc đã mệt, nhưng yêu cầu từ thương nhân và đại diện phường hội càng làm tôi câm nín. Mấy ông chú đứng tuổi xin chữ ký và dấu tay của một ông chú trẻ hơn chút. Hỏi ra mới biết là con cái nhờ.
"Thế này về khoe với con trai được rồi."
Xét trên góc độ cai trị Vương quốc, chuyện quái vật gì hoành hành trong hầm ngục hay ai hạ gục kẻ thù mạnh ở đó đâu phải chuyện lớn. Nhưng với người dân thì khác. Đặc biệt với trẻ con, đó là nhân vật chính trong câu chuyện kịch tính. Mang chữ ký và dấu tay của nhân vật trong truyện về, chắc ông bố được đánh giá cao lắm. Tôi thì thấy ngượng nhưng nếu làm họ vui bằng việc cỏn con này thì cũng rẻ.
Lại có người tiến đến, tôi thủ thế. Thở phào khi thấy người quen.
"Ngài Harris. Xin làm phiền chút được không?"
"Tất nhiên rồi, thưa Bá tước."
Khuôn mặt điển trai của Bá tước thoáng nét cười tinh quái.
"Tôi được nhờ chuyển lời đến ngài Harris."
Dự cảm chẳng lành.
"Nghe nói gửi thư cho ngài mà không thấy hồi âm. Biết ngài bận rộn nhưng mong ngài xem xét tích cực cho."
"À vâng. Tôi không định lờ đi đâu, nhưng từ lúc nhận được bận quá."
"Chắc chắn rồi. Ngài đâu phải người bạc tình. Phải rồi. Tôi cũng đi cùng Công chúa điện hạ, khi nào về ngài nhớ ghé qua dinh thự ở Vương đô chơi nhé."
Bá tước quay sang Tiana.
"Cô Stella cũng muốn nói chuyện thong thả với cô đấy."
"Em đi cùng được không ạ?"
"Ừ. Thế thì tôi cũng được nhờ. Dù sao cũng là lời nhờ vả của ân nhân."
Quan hệ giữa Bá tước với Stella và Alice thật bí ẩn. Dù cơm ngon đến mấy thì nữ chủ quán ăn và lãnh chúa thân thiết thế này cũng quá bất thường. Dù Bá tước có tính cách cởi mở thì cũng không giải thích được. Như nhìn thấu thắc mắc của tôi, Bá tước mỉm cười.
"Ghé dinh thự chơi, chúng ta sẽ nói chuyện cởi mở nhé."
"Cảm ơn thịnh tình của ngài, nhưng kẻ như tôi giao du với ngài có ổn không?"
"Chẳng phải mọi người đang tranh nhau làm quen với ngài sao. Tôi chỉ đi trước một bước thôi."
"Thế ạ."
Trong lúc trả lời lơ đễnh đến mức thất lễ, tôi thấy một gã đàn ông cử động bất thường. Hai người, một nam một nữ trẻ tuổi, đứng cách tôi và Bá tước một đoạn từ nãy giờ. Dù cố giấu nhưng tôi vẫn thấy sự khinh miệt họ dành cho chúng tôi. Không thích thì đi chỗ khác, đứng gần làm gì cho khả nghi.
Đúng lúc đó một nữ phục vụ trẻ ôm bình rượu (*Flagons*) to cỡ đầu trẻ con đi qua. Một trong hai người kia ra hiệu, gã đàn ông quay lưng lại với nữ phục vụ giả vờ loạng choạng ngáng chân, cô gái ngã nhào. Bình rượu miệng rộng tuột khỏi tay cô hắt vào tôi và Bá tước... nhưng không thành.
Tôi lao lên phía trước, hai tay đỡ lấy bình rượu, dùng đầu gối giảm chấn động. Không triệt tiêu được hoàn toàn dao động, một giọt rượu đỏ bắn lên má tôi. Chà, không dính vào quần áo là được. Nữ phục vụ mặt cắt không còn giọt máu, xin lỗi người cô vấp phải, rồi cúi đầu xin lỗi tôi.
"Xin lỗi quý khách."
Giọng cô run rẩy. Tôi quệt giọt rượu trên má đưa vào miệng.
"Hàng thượng hạng đấy. Cho xin 2 cái ly được không?"
Cô gái vẫn ngơ ngác.
"Thưa quý khách. Mời dùng cái này."
Một phục vụ khác có vẻ cấp cao hơn đưa ly ra. Đổi lấy bình rượu, rót vào 2 ly. Gật đầu nhẹ ra hiệu xong việc, tôi quay lại đưa 1 ly cho Bá tước.
"Ngài thử xem có hợp khẩu vị không?"
Vừa giả vờ thưởng thức hương thơm, tôi vừa quan sát. Nữ phục vụ suýt gây họa được đồng nghiệp đưa đi, cặp đôi chơi khăm thì mặt hầm hầm. Nhìn Bá tước, ông nháy mắt.
"Ừm. Khá lắm."
Không biết Bá tước khen rượu ngon hay khen kỹ năng của tôi. Mấy tiểu thư nãy giờ nhìn Bá tước giờ nhìn tôi với vẻ mặt ngây ngất. Liếc mắt sang bên, thấy Gina đang nhìn chúng tôi với ánh mắt nghi ngờ.
---
**Chương 134: Lời thỉnh cầu của Tac**
Sau khi Bá tước rời đi, tôi còn nói chuyện và ký tặng vài người nữa. Cuối cùng khi vãn người, tôi mới ăn tiếp. Tiana ân cần lấy những món tôi thích. Vừa ăn vừa nghe Tiana nhận xét từng món. Chợt nhớ ra, tôi cảm ơn Hoffman.
"Cảm ơn đã hỗ trợ tiếp khách nhé."
"Giúp được ngài là vinh hạnh của tôi. Ngài có mệt không?"
"Cũng tàm tạm. Làm ông to bà lớn cũng khổ thật."
"Rồi sẽ quen thôi ạ."
Hoffman làm vẻ mặt ẩn ý.
"Gì thế? Cậu biết gì à?"
"Chủ nhân tôi lần này được phong tước Bá tước Graham."
"À. Thì đương nhiên rồi. Chồng công chúa mà."
"Tức là nếu Bệ hạ muốn thì ban cho một hai cái tước vị là chuyện nhỏ. Tuy cần điều chỉnh lợi ích các bên."
Chà, với đám đại quý tộc thì thêm tước vị mới đồng nghĩa giá trị của họ giảm đi. Nhưng là con rể vua thì khó mà phản đối ra mặt.
Hoffman hạ giọng.
"Nhân tiện ban tước Chuẩn nam tước (*Baronet*) thì chẳng tốn công mấy. Hơn kỵ sĩ nhưng chưa phải quý tộc. Chà, chắc chỉ là bước đệm cho bước tiếp theo thôi."
Tôi định hỏi thêm thì không khí xung quanh thay đổi.
Thấy Tiana cúi chào tao nhã, tôi quay lại đồng thời đứng nghiêm.
"Harris. Thoải mái đi. Hôm nay trẫm chỉ là một người cha thôi."
Nói thì nói thế. Sự thật ngài là Quốc vương bệ hạ đâu có thay đổi.
"Nghe nói ngươi cũng nổi danh lắm rồi nhỉ."
"Nhờ ân đức của Bệ hạ ạ."
Kandeel Đệ Tứ gật đầu hào sảng.
"Nếu ân đức của trẫm làm mọi việc suôn sẻ thì trẫm đâu phải khổ. Đó là kết quả nỗ lực của ngươi và... sự dạy dỗ của người tốt."
Kandeel Đệ Tứ liếc nhìn sang bên cạnh.
"Tiana phải không. Ta nghe con gái ta kể rồi. Sau này nhờ ngươi giúp đỡ Eleora nhé."
"Tuân lệnh Bệ hạ."
Tiana cúi đầu đáp. Hê, biết cả cách nói này cơ à.
Kandeel Đệ Tứ gật đầu "Ừm" rồi rời đi. Chắc ông này cũng do Công chúa Eleora sắp đặt. Được Quốc vương bắt chuyện ở nơi công cộng là vinh dự lớn. Dù là tiệc mừng thì cũng hiếm khi xảy ra. Thực tế tôi lén nhìn theo Quốc vương thì thấy ngài không bắt chuyện với ai khác sau chúng tôi.
Tôi chỉ muốn dậm chân thật mạnh xuống sàn hội trường. Hết hứng hỏi Hoffman chuyện lúc nãy. Thiệt tình, ai cũng thế. Tự tiện làm theo ý mình bất chấp mong muốn của tôi. Mong muốn của tôi? Nghĩ kỹ lại là gì nhỉ. Cưới cô vợ dễ thương, kiếm đủ tiền để không lo kinh tế...
Hình ảnh hiện lên trong đầu tôi khi nghĩ về tương lai là Tiana. Tôi biết người phụ nữ quá tốt so với tôi đang có tình cảm với tôi. Nhưng tôi có được ngày hôm nay là nhờ Tiana. Câu "Cảm ơn ngài" của cô bé đó đã đưa tôi trở lại ánh sáng. Được ai đó cảm ơn đã làm trái tim tôi...
Hình ảnh Tiana mở to mắt ăn miếng hoa quả cắt nhỏ trông trẻ con trái ngược với bộ trang phục lộng lẫy. Không, không phải. Thực tế em vẫn là trẻ con. Vẫn chưa hiểu cảm xúc thích hay yêu ai đó. Làm thế nào để biến sự kính trọng của Tiana thành tình yêu dành cho tôi đây.
"Cái này ngon lắm ạ. Harris ăn thử không?"
Giọng nói ngây thơ của Tiana đưa đĩa ra kéo tôi khỏi dòng suy tư. Loại quả chưa từng ăn bao giờ, ngọt lịm và thơm phức tan trong miệng.
"Ừ. Ngon thật."
"Ngài Harris. Bá tước Graham gọi ạ."
Bị gọi, tôi dẫn Tiana lên bục. Đã đến lúc nhân vật chính hôm nay lui về để tận hưởng thời gian riêng tư. Khi chào khách khứa, tôi và Tiana có nhiệm vụ đứng hai bên.
Lời cảm ơn của Công chúa Eleora và Seekt kết thúc, hai người xin phép Quốc vương lui về, rời khỏi đại sảnh trong tiếng vỗ tay của mọi người. Chúng tôi đi theo sau. Về đến dinh thự, hai người cảm ơn chúng tôi về ngày hôm nay. Rồi nắm tay nhau biến mất về phía phòng ngủ của Seekt. Giờ là lúc động phòng đây.
Chúng tôi cũng định về phòng được phân.
"Dạ... Lại ngủ cùng phòng với Harris được rồi đúng không ạ?"
Tiana kéo vạt áo khoác tôi. Ba ngày trước lễ cưới chúng tôi ngủ riêng theo truyền thống phù rể.
"Sao thế. Ngủ một mình không ngủ được à?"
"Vâng."
Định trêu em nhưng em trả lời thật thà. Tôi đưa tay ra. Tiana vui vẻ bám lấy. Hừm. Phải cẩn thận không lại hiểu lầm.
Cảm giác mềm mại của cơ thể Tiana, người trước đây gầy gò giờ đã có da có thịt, truyền qua lớp vải. Trang phục khiến em trông người lớn hơn làm tôi bối rối. Trái ngược với sự kiềm chế vừa nãy, khi tôi định ôm Tiana vào lòng thì.
"Ông chú..."
Tac xuất hiện với vẻ mặt ủ rũ.
"Sao thế? Giờ này còn ở đây."
"Tại mẹ mãi không về."
Tac trông như sắp khóc.
Tạm thời mời thằng bé vào phòng tôi. Nghe chuyện thì thấy nan giải phết. Nghe đâu thằng bé bị người cầu hôn Misha mắng té tát. Nguyên nhân là do gọi tên Seekt trống không. Chà, gọi chủ thuê, lại là quý tộc mới, bằng tên trống không thì đúng là không ổn. Không chỉ là vấn đề cảm xúc của Seekt.
"Ông ta bảo không thể sống chung với đứa trẻ hư như cháu."
Nước mắt Tac trào ra. Quệt nước mắt bằng tay áo, Tac hét lên.
"Cháu. Cháu làm con ông chú."
Tac vừa ho vừa nói tiếp.
"Nè. Được không. Làm bố cháu đi. Cưới chị Tiana đi mà."
Tac quay sang nài nỉ Tiana.
"Chị cũng thích ông chú đúng không? Em sẽ không bỏ thừa rau đắng nữa đâu. Nhá, nhá."
Tiana ôm lấy Tac đang khóc nức nở, bắt đầu xoa đầu thằng bé. Hình ảnh em dỗ dành Tac đang khóc òa lên đầy tình mẫu tử.
---
**Chương 135: Trên đường đi**
Đêm qua rốt cuộc 4 người ngủ chung giường. Ăn sáng xong, tôi vội dẫn Tac đến dinh thự Bá tước Reckenbach. Tac bướng bỉnh không chịu về chỗ Misha, nên sau khi báo cho Misha, tôi đến nhờ Stella, người có vẻ đáng tin cậy, trông nom Tac một thời gian.
Nếu chúng tôi chăm sóc được thì tốt, nhưng trước trưa chúng tôi phải đi theo vợ chồng Seekt. Hai người họ sẽ đến khu nghỉ dưỡng Baden ở phía Đông Vương quốc để tận hưởng tuần trăng mật. Đó là lý do bề ngoài, thực ra còn việc khác, nên không thể mang Tac theo.
Nghe bảo bị bỏ lại, Tac dỗi, nhưng thấy Chichi làm mặt dữ thì ngoan ngay. Về việc bị gửi cho Stella lạ hoắc, nghe bảo là sư phụ nấu ăn của Tiana thì thằng bé không phàn nàn nữa. Stella nhận lời ngay tắp lự, tôi quay lại dinh thự Seekt nơi Bá tước Reckenbach và Seekt đã chuẩn bị xong, kịp giờ xuất phát.
Công chúa Eleora và Bá tước Graham Seekt da dẻ hồng hào. Chắc đời sống vợ chồng viên mãn lắm.
"El. Hôm nay da dẻ chị đẹp hơn mọi khi đấy."
Tiana tung ra câu nói tự nhiên như ruồi mà tôi không dám nói.
Tất nhiên Công chúa Eleora không đỏ mặt.
"Thế á? Chắc tại háo hức đi Baden đấy. Nghe bảo cảnh đẹp lắm. Nào, lên xe đi."
Công chúa Eleora giục Tiana, Gina và Eiria lên xe ngựa. Ba người đi cùng để làm bạn giải khuây cho công chúa.
Và Chichi cưỡi ngựa với trang phục giống hệt lúc quyết đấu với tôi. Cô nàng vẫy tay với tôi vẻ thành thạo. Tôi cũng lên ngựa, đoàn người khoảng 30 người bắt đầu di chuyển. Bá tước Reckenbach nói gì đó với Comba rồi cười. Chẳng biết dùng mối quan hệ nào mà Carrie cũng có mặt.
"Nè, Harris."
Chichi cho ngựa lại gần. Tưởng cô nàng dỗi vì không được ngồi cùng xe ngựa nhưng hóa ra không phải. Tôi cứ xin lỗi trước.
"Hả? Atai có để tâm đâu. Được độc chiếm Harris thế này mà."
Chichi cho ngựa chạy sát đến mức bàn đạp chạm nhau.
"Giống như atai với Harris đang đi du lịch nhỉ. Coi như tập dượt cho bản chính đi."
Chichi cười toe toét sung sướng. Bản chính gì cơ.
"Quả nhiên hai người đó vẫn chưa làm gì nhỉ. Bù lại tối qua có vẻ cố gắng lắm. Đối phương là công chúa nên thủ tục rắc rối chăng. A, tiện thể atai thì trước hôn nhân cũng không vấn đề gì đâu nhé."
"Này. Không phải chuyện nói giữa ban ngày ban mặt. Với lại bé mồm thôi."
"Xin lỗi."
Chichi rụt cổ lại chút xíu.
"Nhưng mà, Harris trông nghiêm túc thế thôi, chứ atai sợ anh ngại thì khổ thân."
"Thì đúng là thế. Mà này, Chichi. Cô cũng nên biết quý trọng bản thân hơn đi."
"Thế á?"
"Ghét bị nhìn thấy da thịt cơ mà? Tương lai thế nào ai biết được. Lỡ quan hệ xong tôi lăn ra chết thì cô khổ không."
"Đâu có. Này nhé, nếu không được Harris cứu thì không biết atai bị bọn bắt cóc làm gì rồi. So với cái đó thì chuyện này có là gì."
"Dù vậy thì..."
"A. Không lẽ, Harris ơi, anh không đụng vào atai là vì nghĩ atai bị bọn nó làm gì rồi hả? Chưa đâu nhé. Thề có trời đất là atai vẫn còn trong trắng."
"Tôi không nghĩ thế đâu."
"Ai biết được. Atai cũng xinh, dáng cũng ngon, thế mà Harris chẳng thèm đụng vào. Quá khứ cũng có người yêu, chắc không phải chỉ thích đàn ông đâu nhỉ."
Gì cơ, chỉ thích đàn ông á? Nghe tin vịt ở đâu thế?
"Đúng hơn là tôi không hiểu sao cô lại thích tôi đến thế."
"Thích thì cần gì lý do. Thế thôi."
Chichi thoáng do dự.
"Nói thế chứ cũng lo lắm. Atai không phản bội Harris đâu. Atai sẽ đợi đến khi Harris chấp nhận."
Làm mặt nghiêm túc được một giây rồi lại cười cợt.
"Chà, đừng nghĩ phức tạp quá, dùng thử cũng được mà. Tối nay thế nào?"
Tôi lườm, cô nàng phi ngựa chạy đi. Rồi giảm tốc đợi tôi đuổi kịp. Lại đi song song và đổi chủ đề.
"Thế, tính sao vụ Tac? Định nhận nuôi thật à?"
"Chưa quyết định."
"Misha ấy mà, atai chưa chồng nói câu này hơi kỳ, nhưng cảm giác cô ta là đàn bà hơn là làm mẹ. Chắc không ghét Tac đâu, nhưng ưu tiên gã đàn ông kia hơn."
"Tôi không định xen vào chuyện đó. Tac có thể chỉ đang dỗi thôi, thú thật tôi cũng không biết cái gì là tốt nhất. Nhưng nếu thằng bé nhất quyết không chịu bố dượng thì để nó lại Norn cũng được."
"Cũng đúng. Ở dinh thự mà Quốc vương đến thăm, lúc đó nó gọi 'ông chú' thì bi kịch."
"Lời gã làm vườn cầu hôn Misha nói cũng đúng. Nhưng gã đó nói thì Tac không nghe lọt tai cũng phải. Biết thế tôi dạy trước cho nó."
"Harris chiều trẻ con thật đấy. Thích trẻ con thế thì làm 4 đứa đi. Lập được đội Baryan rồi."
"À. Môn thể thao cưỡi ngựa dùng gậy đánh vào túi da đựng nước ấy hả? Mà cái gì cơ, làm 4 đứa á?"
"Tất nhiên là con của atai và Harris rồi."
Tôi hết sức để giận rồi.
"Tôi có thích trẻ con đâu."
"Vâng vâng. Cứ cho là thế đi."
Sau đó chuyển sang chủ đề khác. Chichi không biết gì về phía Đông nên hỏi tới tấp. Tôi trả lời về núi non, làng mạc, lâu đài cổ phía xa, hoa cỏ, chim chóc... Cô nàng trầm trồ "Anh biết nhiều nhỉ". Di chuyển nhanh nhẹn nên đến nơi trọ đêm nay trước khi mặt trời lặn. Cơ sở dành cho quý tộc và quan chức công vụ, người quản lý cũng là quan chức.
Tiana xuống xe ngựa của Công chúa với vẻ mặt chóng mặt. Mặt đỏ bừng. Tôi đưa tay đỡ em xuống, em cúi gằm mặt.
"Có chuyện gì à?"
Hỏi cũng không nhìn tôi. Nhìn sang thấy Eiria má cũng ửng hồng.
Công chúa Eleora xuống sau có vẻ áy náy.
"Xin lỗi. Chắc chủ đề hơi quá kích thích."
Không cần người đánh xe đỡ, Công chúa nhảy xuống chạy về phía Seekt. Gina xuống sau khẽ thở dài.
1 Bình luận