Tập 03

Chương 121 ~ 125

Chương 121 ~ 125

**Chương 121: Lời mời không đúng lúc**

"Harris!"

Gabriel Marc hét lên. Johann quay lại với vẻ mặt ngạc nhiên.

"Chú. Vị này là ngài Hank mà."

Johann quay lại phía tôi.

"Ngài Hank. Mừng ngài đến chơi. Đây là chú tôi..."

"Gabriel nhỉ. Của Xích Long Kỵ Sĩ Đoàn."

"Hả? Ngài biết chú ạ?"

Phía sau Johann đang ngạc nhiên, Gabriel làm vẻ mặt hoảng hốt.

"Trước hết. Tên thật của tôi là Harris. Đôi khi tôi dùng tên khác để làm việc. Lần này tôi xưng là Hank, nhưng chú cậu không nhầm đâu."

Mắt Johann sáng lấp lánh.

"Có nhiều tên nghe ngầu quá. A, xin lỗi. Để mọi người đứng mãi thế này. Mời vào trong."

Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa sang trọng không kém gì chỗ Tể tướng. Đối diện là Johann và Gabriel. Người đàn ông sắc mặt xanh xao đứng sau Johann. Hắn là vệ sĩ đã bắt giữ tên bắt cóc Jake đây mà. Sullivan mang trà và đồ ăn nhẹ ra. Gọi là đồ ăn nhẹ nhưng khá sang trọng. Đang đói nên tôi không khách sáo. Johann hỏi.

"Mà ngài gặp chú tôi ở đâu thế ạ?"

Mặt Gabriel hơi sầm lại. Nhìn thái độ nãy giờ, có vẻ Gabriel rất cưng chiều Johann, và Johann cũng rất quý chú mình. Hắn không muốn tôi nói điều gì thừa thãi làm mất lòng tin của cháu trai. Tôi nuốt miếng bánh mì kẹp thịt, phô mai và rau.

"Hôm nọ tôi được ngài ấy cứu lúc nguy cấp. Sau đó ngài ấy còn hộ tống tôi một đoạn đường dài."

Chà, tôi đâu có nói dối. Được cứu khỏi vụ tập kích của Zoe là thật. Được hộ tống đến tận chỗ tộc Markit cũng không sai. Chuyện bị trói tay ra sau hay bị dọa lấy sọ làm cốc rượu chỉ là tiểu tiết thôi.

"Ngài có bản lĩnh thế mà cũng cần chú tôi cứu ạ? Lúc được hộ tống, mấy vị kỵ sĩ cũng thán phục ngài lắm mà."

"Chà. Lúc đó bị mai phục mà. Không có Xích Long Kỵ Sĩ Đoàn danh tiếng lẫy lừng cứu giúp thì không biết ra sao."

"Ra là vậy ạ. Ủa? Nhưng mà, thế nghĩa là ngài Harris là nhân vật quan trọng đến mức kỵ sĩ đoàn phải xuất động ạ?"

Hê. Thằng nhóc này nhanh trí phết.

"Chà, được cứu cũng là nửa phần tình cờ thôi."

"Này. Chú. Chuyện là thế nào ạ?"

"Cái đó chú không nói với cháu được. Bí mật quân sự mà."

"Oa. Vậy là ngài Harris quả nhiên là người rất lợi hại đúng không ạ."

Gabriel nhăn mặt. Định nói lấp lửng ai dè phản tác dụng.

Đến lúc tôi muốn kết thúc cuộc trò chuyện ấm lòng này rồi.

"Chắc cậu cũng mệt mỏi rồi, nên nghỉ ngơi chút đi. Tôi cũng hơi mệt. Tôi xin phép về trước."

"Vâng ạ. Cháu muốn nghe chuyện của ngài lắm, nhưng để dịp khác vậy."

Johann lục lọi lấy ra một túi da.

"Số tiền nhỏ mọn này thay lời cảm ơn. Xin ngài nhận cho."

Túi da đặt lên bàn nghe *cạch* một tiếng nhỏ. Nhìn kích thước và nghe tiếng thì chắc không phải tiền vàng rồi.

"Xin lỗi nhưng tôi không nhận được."

Mặt Johann đỏ bừng.

"Cháu vẫn chưa được tự do dùng nhiều tiền. Bố cháu nghiêm khắc lắm. Đây là toàn bộ số tiền cháu có thể đưa ra lúc này. Khi nào lớn lên cháu sẽ tạ ơn ngài đàng hoàng hơn."

Tôi thầm thán phục. Tưởng là công tử bột, ai dè được dạy dỗ đàng hoàng phết. Có thể do Sullivan đứng sau dạy bảo tốt.

"Không. Không phải vấn đề tiền bạc. Nguyên tắc của tôi là không nhận thù lao công việc từ trẻ con."

"Nhưng thế thì cháu áy náy lắm."

"Tôi cũng từng là trẻ con mà. Hồi đó tôi được một người giúp đỡ rất nhiều. Được giúp nhiều quá đâm ra ngại, tôi cũng ngỏ ý cảm ơn. Thế là bị cốc đầu một cái rõ đau. Ông ấy mắng: 'Trẻ ranh đừng có tinh tướng. Nếu nhất định muốn trả ơn thì khi nào lớn lên hãy giúp đỡ những đứa trẻ gặp khó khăn'."

Nghe tôi nói xong, Johann trầm ngâm một lúc.

"Cháu hiểu rồi. Nếu vậy ân tình của ngài Harris, cháu xin phép trả lại cho ai đó khi cháu trưởng thành."

"Cậu làm thế tôi cũng vui."

Johann kéo túi da về, mở ra lấy đúng 2 đồng bạc.

"Nhưng cái này thì xin ngài nhận cho. Không phải quà cảm ơn đâu. Là tiền thuốc men cho tay trái ngài bị cháu cắn."

"Nói đến thế thì tôi đành nhận vậy. Nhưng 2 đồng thì hơi nhiều."

Tôi nhón lấy 1 đồng bạc.

"Coi như hòa nhé."

Tôi đứng dậy. Ngăn họ tiễn ra ngoài, tôi rời khỏi dinh thự. Chào hỏi Sigmund và kỵ sĩ kia.

"Harris!"

Giọng nói lảnh lót làm mặt Sigmund rạng rỡ hẳn. Quay lại thì thấy mái tóc ngắn bạch kim bay trong gió, Carrie chạy tới.

"Cô Carrie? Sao cô lại ở đây?"

"Nhà tôi ngay gần đây mà. Bị ông già gọi về chút việc. Gặp anh ở đây tình cờ ghê."

Sigmund lên tiếng từ bên cạnh.

"C-Chào. Cô Carrie. Lâu không gặp."

"Ô. Sigmund. Lâu không gặp."

Nói xong cô ấy khoác tay tôi.

"Vụ tiền rượu hôm nọ anh chưa trả tôi đâu nhé. Đúng lúc lắm. Mời tôi đi."

Cảm thấy áp lực từ phía sau lưng nơi Sigmund đứng.

"Còn lâu mới đến tối, chắc quán chưa mở đâu."

Tôi vội vàng thoái thác nhưng vô ích.

"Yên tâm. Tôi biết quán ngon ở đằng kia."

Tôi đành chịu trận để cô ấy lôi đi.

"Sao tự nhiên rủ đi uống rượu thế?"

"Hả? Có chuyện bực mình nên uống giải sầu thôi. Gặp anh đúng lúc thật. Đúng là giàu vì bạn sang vì vợ mà."

"Hả."

Thấy tôi trả lời hờ hững, Carrie nhướng mày.

"Gì thế. Đồng đội rủ rê mà cứ cằn nhằn mãi thế."

"Không. Tại tôi bỏ Tiana ở nhà 2 ngày rồi nên lo không biết con bé thế nào."

Carrie dừng lại nhìn chằm chằm mặt tôi.

"Nhắc mới nhớ, mặt anh sao thế? Biết rồi. Định giở trò với bé Tiana nên bị tát chứ gì. Gớm quá."

"Sai bét."

"Thôi được rồi. Chuyện đó để sau. Nào, đây này. Mở cửa rồi thấy chưa."

Carrie đẩy tôi vào quán không cho tôi kịp phản đối.

---

**Chương 122: Than vãn**

Vừa muốn về dinh thự Seekt xem mặt Tiana, vừa thấy lấn cấn vụ bị Tiana gọi là bố hôm nọ. Vào quán ngửi mùi rượu, cổ họng tự nhiên reo lên, thèm làm một ly quá. Ngồi vào bàn hai người trong góc quán vừa mở cửa, tôi gọi 2 cốc bia Ale.

Nhấp môi chút bia vừa mang ra. Đang định bắt đầu câu chuyện thì vị khách không mời xông vào. Carlisle sùi bọt mép hét lên.

"Tên trộm bẩn thỉu còn hơn sâu bọ kia. Dám lừa gạt chị ta rồi đi hẹn hò với người đàn bà khác à. Đồ rác rưởi. Cặn bã. Không bằng cầm thú."

Carrie từ từ đứng dậy. Tay đặt lên chuôi kiếm.

"Tôi đang định nói chuyện quan trọng. Đừng làm phiền được không? Hay là cắt lưỡi cho khỏi nói thì nhanh hơn nhỉ?"

Sát khí tỏa ra từ người Carrie. Có vẻ cô ấy giận thật.

"Cái gì?"

"Tôi và Harris chỉ là đồng nghiệp thôi. Không, là đồng đội tin cậy. Không phải quan hệ như cậu nghĩ đâu. Chúng tôi chẳng coi nhau là người khác giới tí nào cả. Chị gái quý hóa của cậu nghĩ gì về Harris là việc của chị ta, cậu không có quyền xía vào."

"Chị tôi đang bị gã đàn ông đó lừa gạt."

"Vâng vâng. Cậu thích nghĩ sao thì tùy. Nhưng giờ chúng tôi có hẹn trước rồi. Biến đi. Hay là muốn dùng vũ lực?"

Nhìn mặt Carlisle, tôi chỉ muốn ôm đầu. Đừng có chọc tức nó nữa.

Carlisle trừng mắt một lúc rồi hừ một tiếng quay lưng bỏ đi. Carrie cười khẩy rồi ngồi xuống cầm cốc bia.

"Thiệt tình. Ồn ào chết đi được. Có thằng em thế này Eiria cũng khổ nhỉ. Chà, chị ta cũng chẳng vừa."

Tôi lảng sang chuyện khác để tránh chủ đề đó.

"Thế, sao cô Carrie lại muốn uống rượu?"

Cũng đoán được phần nào, nhưng để Carrie tự kể thì hơn.

"Chuyện ông già nhà tôi ấy mà."

Carrie nốc cạn cốc bia.

"Ông ấy bảo có nhiệm vụ giúp tôi phục chức kỵ sĩ nên bảo tôi nhận đi."

"Nghe cũng được đấy chứ."

"Nhưng nội dung nhiệm vụ chán ngắt. Muốn nghe không?"

Theo mạch câu chuyện thì phải nghe thôi.

"Bảo vệ nhà Harris. Chính xác là bảo vệ thân thể cô Chichi. Tức là phải ngồi nhìn Harris đi phiêu lưu thú vị trong khi mình cắn móng tay đứng nhìn. Nếu chỉ là bảo vệ thân thể thì còn chịu được."

Nhớ lại hồi tôi đi hầm ngục lớn với Seekt mà bỏ cô ấy lại, bị cằn nhằn suốt. Carrie uống cạn cốc bia rồi gọi thêm. Này này, uống nhanh thế.

"Thế là tôi từ chối."

"Rồi cãi nhau à?"

"Chuyện là... ông già lại nói mấy câu kỳ cục."

Carrie nhận cốc bia mới, uống một hơi.

"Hỏi quan hệ giữa tôi và anh thế nào."

Tôi không dám trả lời bừa.

"Kiểu như nghe đồn về Harris, rồi bảo gả tôi cho gã đó cũng được. Thiệt tình. Mãi mới tìm được người bạn nói chuyện không dính dáng yêu đương mà ông ấy phủ nhận sạch trơn. Bố mình mà tức thật."

"Tôi hiểu là tôi không phải gu của cô Carrie rồi nhưng mà..."

Carrie lườm tôi.

"Harris cũng không hiểu à. Phụ nữ làm kỵ sĩ tiền tuyến vất vả lắm. Bình thường đã mệt, đến tháng còn khổ nữa, lúc đó mà phải viễn chinh thì tệ nhất. Rồi vừa thấy có người tin tưởng được thì bị rủ lên giường ngay. Tôi muốn bạn bè chứ không phải người yêu. Giống anh và anh Seekt ấy."

"Thế Seekt được mà?"

"Tương lai thì có thể. Nhưng giờ tôi đang làm việc với anh. Anh không dê tôi, lại là mạo hiểm giả ưu tú, lý tưởng quá còn gì."

"Hỏi khí không phải chứ, tôi đang ngồi đây mà cô khẳng định tôi không có ý đồ gì à?"

"Điểm đó thì tôi hoàn toàn không lo. Vì anh mê mệt Tiana mà. Tôi đâu có lọt vào mắt anh đúng không? Chà, tôi cũng hiểu. Con bé tốt mà."

Gì thế. Khẳng định chắc nịch vậy. Tôi tưởng mình không lộ ra ngoài lắm chứ.

"Gì, cái mặt bất mãn đó. Giải phóng cho nô lệ mà mình có thể làm gì tùy thích thì lộ quá rồi còn gì."

"À ừm, thế bố cô nghe được gì về tôi?"

"Đánh trống lảng à? Thôi kệ."

Uống cạn cốc, Carrie giơ tay gọi thêm. Rồi hạ giọng hỏi.

"Harris. Thật ra anh là con rơi của Bệ hạ à?"

"Hảảả?"

Tôi thốt lên tiếng ngớ ngẩn.

"Chuyện cười hay nhất tôi nghe gần đây đấy. Tôi trông giống dòng dõi cao quý thế à?"

"Không giống."

Carrie phủ nhận ngay tắp lự.

"Nhưng nghe nói Gabriel bị Tể tướng mắng té tát. Chuyện lúc báo cáo đã bắt và giao anh cho tộc Markit ấy. Nhắc mới nhớ, hôm nay anh cũng bị Tể tướng gọi đúng không?"

Tôi do dự nhưng gật đầu. Không muốn nói dối ở đây.

"Chỉ đi báo cáo công việc được nhờ thôi."

"Không nói nội dung được chứ gì. Đành chịu thôi. Nhưng lạ thật. Mạo hiểm giả quèn mà được Tể tướng đích thân gọi. Vì thế nên người ta mới đồn đoán về thân thế anh đấy."

"Nhưng bảo là con rơi thì hoang đường quá."

"Cũng đúng. Thế, vết thương đó là sao?"

Tôi kể vắn tắt sự tình.

"Thế thì Tiana lo lắm đấy. Xin lỗi nhé."

"Thỏa mãn chưa?"

"Được than vãn thế này là ổn rồi. Cảm ơn đã lắng nghe."

"Chà, tôi chỉ ngồi uống rượu thôi mà."

"Thế là được rồi. Nào, về nhanh kẻo muộn."

"Cũng đâu cần vội thế."

"Sao chứ. Tôi cũng ủng hộ hai người mà."

"Tiana chỉ coi tôi như bố thôi."

Nghe tôi giải thích sự tình, Carrie nhìn tôi thương hại.

"Anh này. Đó chắc chắn là do ngại ngùng nên nói thế thôi. Mà dù có thế thật thì Harris không tán tỉnh thì làm sao được. Cứ liều đi. Cố lên nhé."

Carrie uống cạn chỗ rượu còn lại. Tôi cũng vội vàng uống cạn rồi đứng dậy.

---

**Chương 123: Vương nữ Eleora**

Chia tay Carrie, tôi định đến thần điện. Để mặt mũi thế này về Tiana lại lo. Tiền mặt mang theo đã bao Carrie uống rượu nên không đủ trả tiền chữa trị, nhưng có thẻ thành viên Hội Bạn Hữu kia. A, quên bảo Carrie giải thích hiểu lầm với Sigmund rồi. Đang định đuổi theo Carrie thì có tiếng gọi.

Quay lại nhìn thì thấy một cỗ xe ngựa tiến lại gần. Qua cửa sổ thấy mặt Công chúa Eleora và Tiana.

"Thiệt tình, anh đi đâu thế? Tiana lo lắng lắm đấy."

Đã thế này thì đành chịu. Tôi được cho đi nhờ xe ngựa.

Nhìn vết thương ở miệng tôi, mắt Tiana thoáng buồn.

"Chủ... à không, Ha-Harris."

Cách gọi của Tiana nghe mới mẻ thật.

"Ngài bị thương ạ?"

"Không tệ như vẻ ngoài đâu."

"Được thế thì tốt ạ."

Vừa nói Tiana vừa ghé sát mặt vào miệng tôi. Cổ vươn ra đến mức suýt chạm vào.

"Không cần nhìn kỹ thế đâu, không sao mà..."

Bối rối vì khoảng cách quá gần, tôi liếc nhìn Công chúa Eleora, cô ấy giả vờ nhìn ra ngoài qua khe rèm nhưng thực ra đang nhìn trộm. Nắm đấm siết chặt.

Tôi rụt cổ lại, Tiana cũng lùi ra. Mặt đỏ hơn quả táo Comba cho, tưởng chừng sắp bốc khói. Cố gắng nhìn bao quát không di chuyển ánh mắt, thấy khóe miệng Công chúa Eleora trễ xuống. Ra là thế. Công chúa này thừa hơi thật.

Sự im lặng ngượng ngùng bao trùm, xe ngựa chạy một lúc rồi đến trước cửa dinh thự Seekt. Người đánh xe nhanh nhẹn mở cửa. Công chúa Eleora xuống xe nhanh thoăn thoắt không cần ai đỡ. Tôi cũng xuống rồi đưa tay cho Tiana. Đỡ eo Tiana, người đã lấy lại sắc mặt bình thường, tôi hộ tống em xuống.

"Này. Tiana. Chị mượn Harris chút có chuyện quan trọng. Nhanh thôi nên em đợi ở phòng khâu vá nhé."

Tiana ngoan ngoãn rời đi, Eleora đẩy tôi vào phòng khách. Đóng cửa lại rồi mở ra ngó nghiêng bên ngoài, cô ấy đóng cửa lại lần nữa rồi đi vào trong.

Ngồi xuống ghế bành cạnh lò sưởi, cô ấy ra hiệu cho tôi ngồi ghế kia. Tôi kéo ghế lại gần ngồi xuống. Công chúa Eleora đứng dậy, ngó đầu vào lò sưởi đã tắt lửa. Rồi lại ngồi xuống. Trông có vẻ bồn chồn.

"Ở riêng với tôi thế này có ổn không đấy?"

"Tôi xin phép Seekt rồi."

"Nói thì thế nhưng trước mặt người hầu cũng..."

Công chúa Eleora xua tay ngắt lời. Có vẻ hơi căng thẳng. Im lặng một chút như để sắp xếp suy nghĩ, cô ấy thẳng lưng bắt đầu nói.

"Tôi nói thẳng nhé. Harris. Hãy kế thừa ý chí của người đó."

Đòn tấn công bất ngờ khiến tôi câm nín.

"Đất nước này đang lâm nguy. Cứ thế này thì hoặc bị Maroon xâm lược, hoặc bị Liên minh Luft bòn rút đến tự diệt, hoặc bọn cặn bã Marlborough tràn vào. Ngày đó không còn xa đâu."

"T-Tự nhiên cô nói gì thế."

"Số phận của cựu vương nữ mất nước bi thảm lắm. Bị giết hoặc chịu kiếp tù đày nhục nhã. Tôi không định chấp nhận điều đó. Để làm thế phải vực dậy Vương quốc. Tôi muốn anh giúp một tay."

Trước mặt tôi không còn là người phụ nữ cởi mở thường ngày. Một vương nữ kiên nghị đang nhìn thẳng vào tôi. Sự im lặng bao trùm. Không cần hỏi tại sao lại là tôi. Công chúa này chính là nguồn cơn của những âm mưu đẩy tôi ra ánh sáng. Nghĩ kỹ thì đơn giản thôi. Không có nhiều người sai khiến được những nhân vật lớn như Tể tướng hay Bá tước Reckenbach.

"Có Seekt rồi còn gì?"

"Tất nhiên, bề nổi thì nhờ anh ấy. Nhưng chỉ Seekt thì không đủ. Tôi tôn trọng và yêu cách sống thẳng thắn đó của anh ấy, nhưng chỉ thế thôi không lay chuyển được đất nước. Chà, nói những điều cơ bản về chính trị với anh lúc này là thừa thãi nhỉ."

"Tôi không phải đệ tử của lão già đó."

"Vâng. Đúng thế. Với người đó, người đã bị xóa tên, thì anh như con trai vậy. Nên nếu anh đứng lên sẽ tập hợp được nhiều người. Những người có địa vị, năng lực và chí khí kiên định."

Tôi chỉ biết im lặng.

"Đừng nói là anh không có danh tiếng. Anh vừa đánh bại Barras. Và là con rể của Tộc trưởng Markit, yếu tố không thể thiếu cho sự ổn định phía Tây Vương quốc, lại thân thiết với một trong những Thống lĩnh tương lai của Hiệp hội Gỗ nắm giữ kinh tế Vương quốc. Và là bạn thân nhất của Thánh kỵ sĩ nước ta. Chừng đó danh tiếng là đủ rồi. Dù anh không muốn thừa nhận."

Dù kìm nén âm lượng nhưng giọng Công chúa Eleora vẫn đầy nhiệt huyết.

"Đây cũng là để bảo vệ bản thân tôi. Tôi không phủ nhận. Nhưng khi đất nước diệt vong, người khổ nhất là kẻ yếu. Người lớn còn đỡ. Tùy bản lĩnh mà sống sót được. Nhưng trẻ con thì đôi khi không có cả cơ hội đó."

Đọc được sắc mặt tôi, Công chúa Eleora ưỡn ngực.

"Vâng. Tôi thừa nhận lời nói đó đầy toan tính. Cũng không phủ nhận tôi đang lợi dụng điểm yếu của anh. Nhưng không nói dối hay phóng đại đúng không? Hôm nay anh đã cứu một cậu bé. Nhưng anh có thể cứu nhiều đứa trẻ hơn nữa. Không phải sao?"

A. Chết tiệt. Cô công chúa kiêu ngạo này nói đúng quá. Về lý thì không cãi được.

"Ông già đi trước rồi, cô mong đợi đại nghĩa gì ở ông chú già đầu còn hờn dỗi này?"

"Vâng. Tôi mong đợi đấy. Hơn nữa, chuyện này cũng không tệ với anh đâu. Nếu anh nắm quyền lực, anh có thể bãi bỏ luật lệ vớ vẩn kia. Có thể đường đường chính chính cưới Tiana làm vợ. Có thể tỏ tình với Tiana mà không cảm thấy tội lỗi. Cứ thế này, cả hai cứ ngại ngùng giữ mối quan hệ lửng lơ mãi thì chỉ khổ cho nhau thôi."

"Im đi."

Không màng địa vị đối phương, tôi lỡ nóng giận.

"Trúng tim đen rồi nhé. Coi như tôi không nghe thấy câu vừa rồi. Anh yêu Tiana, nhưng vừa ngại ngùng, vừa tự ti. Nào, hãy đi con đường chính đạo đi. Anh sẽ có được sức mạnh và người mình yêu, lại làm cho nhiều người hạnh phúc. Suy nghĩ kỹ đi."

Nói xong những điều cần nói, Công chúa Eleora đứng dậy dứt khoát rời khỏi phòng khách. Tôi ngồi đó, một lúc lâu không đứng dậy nổi.

---

**Chương 124: Nảy lòng tham**

Ngẩn ngơ một lúc, tôi lấy lại tinh thần đi đến thư phòng nơi Tiana đang ở. Vào phòng thấy Tiana đang miệt mài khâu vá bên cửa sổ ngập tràn ánh hoàng hôn. Mái tóc em tỏa sáng rực rỡ, đẹp đến mức tôi nín thở. Thấy tôi đến, em đứng dậy giơ bộ đồ lót ra. Em ngước mắt chờ đợi đánh giá của tôi.

So với trước kia thì tiến bộ vượt bậc, nhưng bảo là bán được ở cửa hàng thì chưa chắc. Đường may chỗ rộng chỗ hẹp. Và ở phần mạn sườn trái, tên tôi được thêu nổi bật khẳng định chủ quyền. Tôi nhận lấy ướm thử lên ngực.

"Ừ. Vừa khít với ta. Cảm ơn Tiana."

Tiana mỉm cười.

"Ngài Harris thích là tốt rồi ạ. Ngài có muốn mặc thử không?"

"Không muốn làm bẩn đồ mới. Tí nữa tắm rửa sạch sẽ rồi ta thử."

"Vâng ạ."

Khi trả lại đồ lót, tay tôi chạm vào tay Tiana.

"Mà này..., bỏ cái 'ngài' đi được không?"

"Không được, thế thất lễ lắm ạ."

"Không thất lễ đâu, ta thích thế hơn."

Tôi tìm câu nói nào đó có thể lay chuyển Tiana trong đầu.

"Ta và Seekt cũng không dùng kính ngữ. Với Gina cũng thế. Thân thiết thì bỏ mấy từ đó đi ta thấy thoải mái hơn."

"Nhưng mà..."

"Được rồi. Vậy ta cũng gọi là 'Tiểu thư Tiana' nhé."

"Dạ?"

Khuôn mặt ngạc nhiên mở to mắt trông thật đáng yêu.

"Tiểu thư Tiana. Lát nữa cho tôi thử đồ lót nhé."

Tiana lắc đầu vẻ xấu hổ.

"Đừng làm thế ạ. Xin ngài."

"Vậy gọi ta là Harris."

"Harris ngà... Harris. Thế này được chưa ạ?"

"Ừ. Thế tốt hơn."

"Ư ư... Em toàn được ngài chăm sóc mà..."

"Đâu có. Bộ đồ lót Tiana may ta đang mặc ấm lắm, giúp ta nhiều lắm đấy. Bị tống vào cái ngục bẩn thỉu, không dám dùng chăn ở đó, thế mà ta chẳng thấy lạnh tí nào."

"Ngục ạ?"

Lỡ mồm nói hớ rồi. Đang phân vân không biết giải thích thế nào thì đúng lúc Seekt ghé vào.

"Hơi sớm nhưng ăn tối nhé?"

Đến phòng ăn, tôi và Seekt đứng chéo nhau mời các cô gái ngồi. Tiana vẫn ngại ngùng, nhưng thấy tôi chưa ngồi thì em chưa ngồi nên em ngoan ngoãn ngồi xuống. Từ khi không còn vòng cổ, người hầu nhà Seekt cũng không còn nhìn Tiana với ánh mắt kỳ lạ nữa.

Ba chúng tôi uống rượu táo, Tiana uống nước cam ép, bữa tối bắt đầu.

"Nhắc mới nhớ, lúc nãy hai người nhìn nhau nghiêm trọng thế, có chuyện gì à?"

Tôi giả vờ ngơ ngác, Tiana đành trả lời vẻ bất đắc dĩ.

"Ngài Harris..."

Tôi hắng giọng một cái rõ to.

"Harris bảo là bị vào tù nên em giật mình ạ."

Ngồi đối diện, Công chúa Eleora cười hài lòng. Tiana lén nhìn tôi.

"Có kẻ xấu ở trong tù. Để không bị nghi ngờ, cần phải dụ hắn đến nơi ẩn náu. Nên tôi cố tình bị bắt vào tù thôi."

"Ra là thế ạ. Em cứ lo anh bị ai vu oan tống ngục. Mặt anh cũng bị thương nữa."

Seekt và Eleora cười tủm tỉm. Chắc do Tiana hoàn toàn không nghi ngờ việc tôi làm điều xấu. Eleora tiếp lời.

"Nè. Tiana. Chuyện này cấm nói với người khác nhé. Harris đã cứu được cậu bé bị bắt cóc và gia sư an toàn đấy."

Mặt Tiana rạng rỡ hẳn lên.

"Quả nhiên chủ nhân... à không, Harris giỏi thật."

"Cũng thường thôi. Mà xin lỗi vì bỏ em lại nhé. Lúc ta vắng nhà em làm gì?"

Sau câu chuyện của Công chúa Eleora lúc nãy, tốt nhất đừng để tôi làm trung tâm câu chuyện. Nghĩ vậy tôi đổi chủ đề.

"Chị El dẫn em vào thư viện. Anh biết không? Sách nhiều ơi là nhiều, xếp kín tường lên tận trần nhà luôn. Em ngạc nhiên lắm vì có nhiều sách thế."

Tiana phấn khích dang rộng tay dù vẫn cầm thìa.

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào, Tiana đỏ mặt cúi đầu.

"Em xin lỗi."

"Thế à. Tuyệt thật. Ta cũng từng vào đó lâu lắm rồi."

Nghe tôi nói, Tiana ngẩng lên chút xíu, thấy mọi người không có vẻ gì là chê trách, em yên tâm múc súp.

"Đọc hết chỗ sách đó chắc cả đời không xong quá."

"Ít nhất với tôi thì nhìn chữ vài trang là buồn ngủ, chắc chắn không xong rồi."

Seekt cười sảng khoái.

"Làm chồng em thì sẽ phải xem nhiều giấy tờ lắm đấy."

Seekt nhìn trần nhà thở dài thườn thượt. Những câu chuyện phiếm bắt đầu.

Bữa ăn vui vẻ kết thúc, khi chúng tôi định về phòng, Eleora thì thầm gì đó với Tiana. Về phòng, nước nóng đã được chuẩn bị sẵn. Sau tấm bình phong, tôi cởi giáp lau nhanh mặt và người, chạm nhẹ vào miệng vẫn thấy hơi đau. Mặc đồ lót mới, tôi ngồi lên giường lau tóc.

Tiana đứng trước mặt tôi. Tôi ngước lên nhìn em.

"Chỗ này cũng sưng đỏ. Có đau không ạ?"

Chắc phần bị tóc mái che đã lộ ra.

"Hơi hơi. Mai đến thần điện chữa là khỏi."

Tiana mím môi, cúi người xuống như đã quyết tâm, hôn lên trán tôi.

Chạm nhẹ như có như không, nhưng để lại hơi ấm, Tiana đứng thẳng dậy.

"Bùa chú cho hết đau đấy ạ."

Khuôn mặt hơi ửng hồng nhưng cố tỏ ra bình thản.

"Cảm ơn em."

Lời nói chân thành đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên thốt ra.

"Cảm thấy bớt đau hẳn."

Thực ra tôi quên bén cơn đau rồi. Tôi nắm lấy tay Tiana.

"Một lần nữa thôi. Thực ra chỗ này cũng còn đau."

Tôi chỉ vào khóe miệng bằng tay còn lại. Định trêu em chút thôi. Tiana cúi xuống ngay, nghiêng đầu chạm nhẹ môi vào khóe miệng tôi. Em định đứng dậy ngay, nhưng tôi vòng tay ra sau đầu Tiana kéo em lại gần.

---

**Chương 125: Vừa về đến nhà**

"Các người có việc gì ở đây?"

Hai kỵ sĩ vũ trang đầy đủ chặn đường chúng tôi. Giọng nói lạnh lùng khiến Tiana nắm chặt tay tôi.

"Việc gì là việc gì, nhà tôi đây mà, các anh là ai?"

Không ngờ về nhà mình mà bị thẩm vấn, bất ngờ thật.

Các kỵ sĩ phản ứng nhẹ trước lời tôi nói. Tôi nhớ lại chuyện Carrie kể.

"À. Bảo vệ thân thể Chichi à. Vất vả rồi. Tôi là Harris, chủ nhà này. Chắc các anh nghe tên rồi chứ."

Chà, nghĩa là họ không biết mặt tôi. Nhớ lại ở dinh thự Seekt cũng có chuyện tương tự. Lúc đó có Công chúa Eleora nói đỡ, hôm nay tính sao đây? Dùng cách nhanh nhất vậy.

"Này. Chichi. Ta về rồi!"

Cửa nhà mở, Chichi thò mặt ra.

"Ô kìa. Harris. Mừng anh về."

Cô nàng lách qua đám kỵ sĩ ôm chầm lấy tôi. Các kỵ sĩ thả lỏng, xin lỗi tôi.

Chichi buông tôi ra, vừa vào trong vừa nắm tay Tiana.

"Ừm. Mất cái vòng cổ trông thoáng hẳn. Tiana. Nhưng mà Harris này. Lúc này anh phải mua vòng cổ hay Choker mới tặng em ấy chứ? Tiện thể mua cho em luôn."

"Nói khéo thế. Harris. Tiana. Mừng hai người về nhà."

Gina ôm Tiana. Tiana vùi mặt vào bộ ngực đầy đặn của cô ấy. Hơi ghen tị tí. Comba cũng nhìn chằm chằm cảnh đó. Thấy tôi và Comba nhìn, Chichi cười điệu cười kỳ quặc. Tôi lườm cô nàng đừng nói gì thừa thãi, cô nàng lè lưỡi.

Tac dẫn Nicks từ vườn vào. Nicks cọ người vào Tiana.

"Ông chú về muộn thế. Làm gì vậy?"

Vừa gặp đã cằn nhằn. Hử? Trông thằng bé hơi hốc hác?

"Tiana. Hôm nay nấu cơm nhé. Lúc chị vắng nhà, kinh khủng lắm..."

Gina và Chichi mỗi người véo một bên má Tac. Cả hai nhếch mép cười nụ cười đáng sợ.

"Tac. Em vừa nói gì ấy nhỉ?"

"Ngày nào cũng được ăn uống đầy đủ mà đúng không?"

"Món chị đại nấu cũng ngon phết đấy ạ. Tuy hơi cháy tí."

Comba. Câu sau thừa rồi. Tiana lấy giỏ đi chợ, nắm tay tôi.

"Harris. Đi chợ mua đồ tối với em không ạ?"

Gina và Comba ngạc nhiên.

"A. Atai cũng đi. Ở nhà trông nhà suốt rồi."

Chichi khoác tay kia của tôi. Gina cười với Tac.

"Vậy thì, chị em mình nói chuyện thong thả nhé. Tac?"

Tôi vội vàng ra khỏi nhà. Tiếng hét vang lên từ bên trong nhưng không kéo dài lâu.

Trên đường đi, tôi ghé qua cửa hàng Bock. Trả tiền và mặc bộ giáp da mới. Vừa vặn như thể không khác gì bộ cũ.

"Ngầu quá ạ."

"Atai cũng thấy đàn ông hơn hẳn."

Thấy thế Bock trêu tôi.

"Quả nhiên sát gái có khác. Ồ, phải rồi. Cô bé cũng trông khá hơn hẳn đấy."

Bock vuốt cổ mình.

"Cảm ơn bác ạ."

"Harris sắm giáp mới rồi, từ giờ kiếm bộn tiền nhé. Bảo hắn mua trang sức mới cho. Mua ở cửa hàng bác này. Hắn thừa sức mà."

"Đừng nói thừa."

"Atai cũng muốn trang sức."

Tiana im lặng cúi đầu.

Ghé qua Guild chào Jonathan.

"A. Anh Harris. Giáp mới đẹp đấy. Ra dáng người đánh bại Barras rồi."

"Gì thế. Ý là người không thì không xứng với danh hiệu à?"

"Nói gì thế. Trang phục quan trọng mà. Thế, việc đào tạo người mới, bao giờ bắt đầu được ạ? Nhiều người đăng ký lắm đấy."

Bàn bạc xong, chúng tôi đến cửa hàng thực phẩm. Bà chủ Clarice cũng khen.

"Thế này thì đứng cạnh Tiana trông cũng xứng đôi vừa lứa rồi đấy."

"Harris vốn dĩ đã đẹp trai rồi ạ."

"Đúng rồi nhỉ. Hôm nay có cái này ngon này, lấy không?"

Về nhà, trong lúc chờ cơm tôi chơi với Tac ngoài vườn. Mùi thơm bay ra, tôi vào nhà chờ cơm. Có tiếng gõ cửa. Khách khứa giờ cơm tối chẳng hay ho gì. Hử? Lính gác làm gì vậy? Định tặc lưỡi thì nghe tiếng Carrie. Ra mở cửa thấy cô nàng ôm bình rượu cười tươi rói. Phía sau là Sylvia.

"Đừng bảo là khách không mời nhé."

Carrie nói tên rượu. Loại rượu nổi tiếng thơm ngon. Tôi định tránh đường thì lại có tiếng gọi.

"Anh Harris. Chào buổi tối."

Nhìn ra thấy Eiria xách cái bọc cười tươi như hoa.

"Thấy anh về muộn quá nên tôi lo không biết có chuyện gì không."

"Harris lại lập công ở Vương đô đấy."

"Sao chị Carrie biết?"

"Bị bố gọi về nhà một chút. Tình cờ gặp Harris đi qua, được anh ấy trả nợ bữa rượu hôm nọ. Nhắc mới nhớ, tôi gặp em trai cô đấy. Gây sự với Harris phải không?"

Carrie hỏi tôi. Tôi không dám khẳng định hay phủ định.

Mặt Eiria thay đổi liên tục.

"Ô kìa. Xin lỗi vì em trai tôi gây phiền phức. Lần tới tôi sẽ mắng nó một trận. Phải rồi, lần tới cho phép tôi mời rượu ở quán Dơi để tạ lỗi nhé."

"Vâng. Có dịp thì đi. Mà, cái bọc kia là?"

Eiria cười nụ cười "Hỏi hay lắm".

"Lúc nào cũng được chiêu đãi nên hôm nay tôi nấu món ăn mang đến. Hy vọng hợp khẩu vị mọi người. Chị Carrie mang rượu à. Không biết nấu ăn nhỉ."

Eiria nhìn bình rượu Carrie cầm, cười nhạt.

"Hê. Dám so bì với món Tiana nấu, gan đấy. Có đáng mong đợi không hay là không thể nuốt nổi?"

Carrie đáp trả ngây thơ (vô số tội).

Tôi hốc hác cả người. Tiếng lòng ẩn sau lời nói của hai người làm tôi đau tim quá.

"Chà, đứng nói chuyện cũng kỳ, mời vào trong. Đúng lúc chuẩn bị ăn tối."

Vừa mời vào tôi vừa thở dài lo lắng cho tương lai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!