Tập 03

Chương 136 ~ 140

Chương 136 ~ 140

**Chương 136: Câu hỏi của chị gái**

♡♡♡

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ xe ngựa, bất giác thốt lên tiếng trầm trồ. Quanh hồ nước phản chiếu đường nét dãy núi, muôn hoa đua nở rực rỡ sắc màu. Nước hồ trong vắt nhìn thấy tận đáy. Xe ngựa lắc lư leo lên đường núi, dừng lại ở sân trong lâu đài. Tòa lâu đài nằm lưng chừng đồi nhìn xuống hồ nước tuy hơi cổ kính nhưng tấp nập người ra đón chào, tràn đầy sức sống.

Tôi được dẫn đến một căn phòng trên tầng 2 ở cánh phía Đông. Từ cửa sổ có thể nhìn xuống ven hồ. Hỏi người phụ nữ dẫn đường thì biết chị El và anh Seekt ở tầng trên. Ngoài cửa ra vào, trên tường bên cạnh còn có một cánh cửa nữa. Vặn tay nắm, đẩy hay kéo đều không mở được. Nhìn vào lỗ khóa thấy chìa khóa cắm từ phía bên kia. Chắc là phòng chủ nhân ở bên cạnh, tôi nghĩ vậy rồi ra hành lang gõ cửa phòng bên.

Gõ cửa, chủ nhân thò đầu ra rồi mời tôi vào. Cấu trúc phòng không khác phòng tôi là mấy, nhìn lên tường quả nhiên có cánh cửa ở vị trí tôi tưởng tượng. Lại gần thì thấy chìa khóa đang cắm ở đó.

"Em mở thử được không ạ?"

Chủ nhân gật đầu, tôi vặn khóa nắm tay nắm. Lần này đẩy thì cửa mở. Bên kia là phòng tôi.

"Không cần ra hành lang, tiện thật đấy ạ."

"...À, đúng vậy."

Quay lại thì thấy trên tường đối diện cũng có cửa. Có tiếng gõ cửa *rầm rầm*. Chủ nhân mở cửa, chị Chichi bước vào.

"Hê. Quả nhiên là thế. Thông với cả phòng Tiana à. Hừm."

Chủ nhân nhăn nhó. Chị ấy vào ngay khi vừa nhận phòng có làm phiền ngài ấy không nhỉ?

"Tối mà đóng cửa này là atai hiểu ý đấy nhé. Hôm sau phải đến lượt atai đấy."

Hiểu ý là gì nhỉ? Mặt chủ nhân càng đăm chiêu hơn. Tối đóng cửa phòng chị Chichi thì...? Nhớ lại chuyện chị El kể trên xe ngựa 2 ngày trước. Má tôi tự nhiên nóng bừng. Nghĩa là, chị ấy nghĩ tôi và chủ nhân làm chuyện đó ư?

"Đừng nói linh tinh. Tiana cũng khó xử kìa."

Chủ nhân đóng cả hai cửa lại, khóa chốt, rồi đưa chìa khóa cho tôi và chị Chichi.

"Này. Thế này yên tâm chưa. Ta không mở cửa được đâu. Thôi, Seekt gọi ta rồi, mọi người về phòng mình đi."

Chị Chichi định mở khóa cánh cửa vừa đóng.

"Cô làm gì thế?"

"Quên chìa khóa phòng bên kia rồi, không đi lối này thì sao về phòng được."

"À. Phải rồi. Nhớ khóa chốt từ bên kia đấy."

Cửa đóng lại, chìa khóa cắm vào ổ. Tôi cùng chủ nhân ra khỏi phòng. Định về phòng mình thì chị Chichi thò mặt ra hành lang. Chủ nhân thở dài đi dọc hành lang.

Về phòng mình, tôi ngồi xuống giường. Chìa khóa trong tay nóng hổi. Nhớ lại chuyện của chị El, tôi bối rối. Những gì chị ấy kể thật khó tin, nhưng lúc đó, chủ nhân hôn lên cổ tôi là... Trí tưởng tượng bắt đầu bay xa theo hướng kỳ lạ, tôi úp mặt vào gối. May mà không có ai nhìn thấy, chắc mặt tôi đỏ lắm rồi.

Tỉnh dậy thì trời đã tối hẳn. Trăng sáng nên không tối om. Chắc do mệt vì đi xe ngựa nên tôi ngủ thiếp đi. Vội vàng ngồi dậy vuốt phẳng nếp nhăn trên quần áo. Có tiếng gõ cửa.

"Tiana. Đi tắm suối nước nóng không?"

Ra hành lang thì thấy chị gái.

"Tắm trước khi ăn tối đi. Nghe bảo da dẻ sẽ mịn màng lắm đấy."

Tôi đi cùng chị gái đến tòa nhà khác. Bên trong nồng nặc mùi trứng thối.

Cởi đồ ở phòng nhỏ, quấn khăn lên tóc, mở cửa gỗ. Căn phòng lớn lát gạch mờ mịt hơi nước. Có chỗ giống cái ao chứa đầy nước, thò tay vào thấy ấm. Làm theo lời chị gái, tôi dùng gáo gỗ dội nước lên người. Rồi rón rén bước vào nước.

Nước hơi nhớt và hơi đục. Duỗi tay chân thấy người nhẹ bẫng. Cơ thể ấm lên nhanh chóng. Chị gái cũng vươn vai.

"Ưm. Thoải mái thật."

Chị gái dang hai tay đặt lên thành bể, thả lỏng cơ thể.

Tôi lén so sánh cơ thể mình và chị gái dưới làn nước. Quả nhiên cơ thể chị ấy là của người lớn. Tôi không còn trơ xương sườn như trước, nhưng những thứ đung đưa theo làn nước như chị ấy thì tôi không có. Chị gái tạo ra những gợn sóng nhỏ tiến lại gần tôi.

"Nè. Tiana. Chị hỏi chuyện quan trọng được không?"

Chị gái nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

"Gì thế ạ?"

Bảo có câu hỏi nhưng chị gái nhìn lên trần nhà một lúc lâu. Tôi cũng nhìn theo, trần nhà cũng lát gạch và có độ nghiêng nhẹ.

"Tiana thích Harris không?"

"Dạ..."

"Tất nhiên là thích rồi. Ý chị không phải thế, à ừm. Em có muốn kết hôn với Harris không?"

Tôi không biết trả lời thế nào.

"Chị hai. Sao chị hỏi thế?"

"Hôm nọ, El có nói chuyện về đàn ông đúng không? Lúc đó Tiana xấu hổ nhỉ? Là do tưởng tượng đến Harris đúng không?"

Nhìn vào mắt chị gái, đầu tôi tự động gật. Tôi đưa tay che mặt.

"Không cần xấu hổ đâu."

"Sao chị hai không xấu hổ?"

"Thì chị biết rồi mà."

Hả? Chị hai đã làm chuyện đó với chủ nhân rồi sao? Tim tôi nhói lên một cái. Sao tôi lại cảm thấy thế này nhỉ.

Chị gái đưa tay vuốt má tôi.

"Đối phương không phải Harris đâu. Ra thế. Tiana cũng biết ghen nhỉ. Biết thế là tốt rồi."

Chị gái mỉm cười.

"Chị cũng thích Harris. Nhưng chị không muốn tranh giành với em. Tuy nhiên chị không định nhường cho Eiria hay Chichi đâu."

Miệng tôi như bị dán keo không mở ra được. Có tiếng ai đó bước vào. Chị Gina véo má tôi rồi rời đi. Những lời của chị gái cứ xoay vòng trong đầu tôi.

---

**Chương 137: Cuộc gặp bí mật**

Công chúa Eleora bảo không khỏe nên sáng nay vẫn chưa dậy. Buổi săn hươu đã lên kế hoạch, sợ hủy thì phụ lòng người chuẩn bị nên vẫn diễn ra dù thiếu cô dâu mới. Nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Seekt hôm nay, dễ dàng đoán được tối qua hai người họ cũng mặn nồng lắm.

Nói ngắn gọn là Công chúa giả ốm. Chà, có thể là mệt thật do hoạt động quá sức. Nhưng ai dám hỏi người trong cuộc chứ. Cùng Seekt và vài người khác chạy khắp núi rừng, săn được một con hươu đực. Tiết trời đẹp đến mức hơi nóng. Tiễn đám người hầu mang "nguyên liệu bữa tối" về, chúng tôi ghé vào nhà trọ ven hồ để giải khát.

Được dẫn vào phòng riêng phía trong cùng phòng lớn. Khi rượu và đồ nhắm được mang lên, chúng tôi dặn người phục vụ không được vào khi chưa gọi. Bảo đám hộ vệ cứ thoải mái nghỉ ngơi, tôi, Seekt và Bá tước Reckenbach rón rén mở cửa phòng riêng bên cạnh. Bên trong, một người đàn ông trung niên cùng 2 người tùy tùng đang đợi chúng tôi.

Người đàn ông có vẻ ngoài giàu có đứng dậy mời chúng tôi ngồi.

"Hân hạnh được gặp mặt. Tôi là Aubert Mikonen."

Thương nhân quyền lực của Liên minh Luft, và là cha của Johann, cậu bé tôi đã cứu. Phải trải qua bao nhiêu thủ tục rắc rối để gặp mặt thế này chính là mục đích ngầm của chuyến trăng mật của Seekt.

Cuộc nói chuyện kết thúc êm đẹp, một hiệp ước tương hỗ được ký kết với nhà Mikonen. Liên minh Luft vận hành theo chế độ hợp nghị của các thương nhân quyền lực. Nhà Mikonen sẽ cố gắng thúc đẩy chính sách hòa hoãn với Vương quốc trong hội đồng đó. Đổi lại, nhà Mikonen sẽ được ưu tiên cung cấp than củi từ Vương quốc.

"Vậy là hiệp ước giữa chúng ta đã thành lập. Nhân tiện đây, tôi muốn mượn ngài Harris một đêm."

Aubert gọi chúng tôi lại khi định về phòng riêng của mình. Seekt hỏi ngay lập tức.

"Tại sao lại là Harris?"

Aubert vẫn điềm tĩnh.

"Con trai tôi đã được ngài Harris giúp đỡ. Tôi muốn cảm tạ và kết tình bằng hữu cá nhân thôi."

"Tôi không sao đâu."

"Khoan đã. Harris."

"Không. Chuyện này tôi quyết định."

Tôi gạt đi sự ngăn cản của Seekt.

"Để tôi lại phòng bên cạnh. Khi nào ngài Aubert ra khỏi quán thì ra hiệu, tôi sẽ đi theo sau."

"Nhưng mà..."

Seekt ngập ngừng nhưng không nói thêm được gì. Không thể nói là không tin tưởng đối tác vừa ký hiệp ước được.

"Ngài Graham. Tôi sẽ đi cùng. Thêm một người chắc không sao chứ, ngài Aubert?"

"Tất nhiên rồi ạ."

Aubert mỉm cười. Không thể ở lâu nên chúng tôi về phòng mình.

"Harris. Cậu tự tiện quá."

Seekt cằn nhằn nhưng tôi không quan tâm.

"Chà, cứ đi thử xem sao. Lão già đó chắc không làm trò ngu ngốc đâu. Hại tôi chẳng được lợi gì. Nào. Về nhanh với vợ mới cưới đi."

Nhóm Seekt thanh toán rồi rời đi trước. Tôi và Bá tước Reckenbach nhâm nhi đồ nhắm còn lại, nói chuyện phiếm. Có tiếng gõ cửa nhẹ, đợi một lúc rồi chúng tôi rời quán. Thấy bóng dáng 3 người cưỡi ngựa đi chậm rãi về phía Đông con đường cái, chúng tôi thong thả bám theo.

"Phải rồi. Suýt quên mất. Chuyện ở tiệc cưới hôm nọ."

Bá tước mở lời.

"Cô phục vụ được ngài Harris giúp đỡ ấy. Nghe bảo là nhân viên tạm thời thuê cho bữa tiệc, may mà không xảy ra chuyện lớn nên đánh giá về ngài tăng vọt đấy."

"Có gì to tát đâu ạ? Vốn dĩ tại lũ ranh con định ngáng chân cô ấy mà."

"Lũ ranh con đó dù sao cũng là con em quý tộc. Nếu bảo không biết thì chịu thôi. Ngài là Ring Master của chú rể. Nếu bị hắt rượu vào người thì chắc chắn sẽ có trừng phạt thích đáng."

"Lũ ngốc đó có biết hậu quả nghiêm trọng của việc mình làm không?"

"Chắc là không, và cũng chẳng quan tâm đâu."

"Khó chịu thật."

"Đồng cảm. Cần dạy cho mấy kẻ ngông cuồng đó một bài học chứ nhỉ?"

"Ngài mong đợi gì ở một mạo hiểm giả quèn như tôi?"

Có lẽ nhận ra sự cảnh giác trong giọng nói của tôi, Bá tước tạm thời lùi bước.

"Chà, chuyện đó bàn sau. Sắp đuổi kịp rồi. Trước hết nghe xem ngài Aubert định làm gì đã."

Khi chúng tôi đuổi kịp, Aubert nâng mũ chào. Thúc ngựa tăng tốc.

"Xin lỗi vì làm phiền các ngài. Nhưng nếu các ngài đi cùng, tôi tin ngài Harris sẽ hài lòng."

"Tôi đang mong chờ đây."

Dù tôi trả lời cộc lốc, ông ta vẫn không lay chuyển.

"Tôi rất biết ơn ngài Harris đã cứu con trai tôi. Nhưng tôi là thương nhân từ trong trứng nước. Tôi đã điều tra chút về ân nhân và rất ngạc nhiên. Tuy việc lợi dụng vụ bắt cóc trẻ con để mưu lợi khiến tôi với tư cách người cha thấy hơi lấn cấn, nhưng tôi cũng mừng vì đây là cơ hội tốt để tiếp cận ngài."

Tôi bĩu môi hừ mũi. Aubert không bận tâm, nói to hơn.

"Vợ quá cố của tôi, mẹ Johann, có họ hàng với thương hội Marc đứng đầu Vương quốc. Trong Liên minh Luft, vị thế của tôi vốn bị coi là thân Vương quốc. Em vợ là kỵ sĩ thì đành chịu thôi."

"Ý ông là Gabriel?"

"Vâng. Cậu ấy xuất thân nhà buôn nên cũng vất vả, nhưng đã leo lên đến chức đội trưởng đoàn kỵ sĩ tinh nhuệ. Chắc cũng làm nhiều việc bẩn thỉu. Tất nhiên ngài Harris biết rõ nhỉ."

Quan sát sắc mặt tôi, Aubert nói tiếp.

"Johann được ngài Harris cứu còn có một đứa em trai, nhưng kém xa anh nó. Tuy là con tôi nhưng tôi thấy Johann trưởng thành rất tốt. Johann xứng đáng kế thừa gia nghiệp. Chỉ là, nếu Johann lên nắm quyền, sóng gió sẽ càng mạnh hơn."

"Xét quan hệ giữa Liên minh và Vương quốc thì đúng là thế."

"Thật ngu ngốc. Chúng tôi có tiền, nhưng nghĩ chỉ cần thế là thắng được Vương quốc thì nực cười. Tuy nền tảng đang lung lay, nhưng đã có khả năng vực dậy. Tôi nói điều này hơi mạo phạm nhưng Công chúa Eleora là nhân vật kiệt xuất. Và..."

Aubert nói giọng đều đều.

"Việc bạn thân của chồng cô ấy là ngài Harris quả là may mắn. Ngài không nghĩ thế sao?"

Lại chuyện đó à. Tôi còn nhiều việc phải lo lắm. Vua Tham Lam, rồi tung tích của Dennis. Lại còn phải giải quyết vấn đề phụ nữ nữa.

---

**Chương 138: Âm mưu của Aubert**

Mặt trời dần khuất bóng khi chúng tôi thúc ngựa. Aubert dừng ngựa ở nơi đồng không mông quạnh rồi xuống ngựa.

"Xin lỗi, từ đây chúng ta phải đi bộ để không bị phát hiện."

"Phía trước có gì?"

"Chỉ là một màn kịch thú vị thôi."

"Nói chuyện úp mở quá nhỉ."

"Cuộc đời có bất ngờ mới vui chứ ạ?"

Tôi và Bá tước cũng xuống ngựa, giao dây cương cho một người hầu của Aubert.

Aubert dẫn theo một người hầu đi trước. Nhìn Bá tước, ông vẫn giữ nụ cười điềm tĩnh. Tôi và Bá tước có mang kiếm, còn Aubert và người hầu thì tay không. Tuy bước chân vững chãi nhưng không có vẻ gì là biết dùng kiếm. Giả sử là bẫy thì cũng xoay sở được. Tôi cùng Bá tước đi theo sau.

Đi trong rừng thưa một lúc, Aubert dừng lại, ra hiệu nhìn từ sau gốc cây. Một căn chòi thợ săn nằm trơ trọi giữa khoảng đất trống dưới ánh trăng. Khá rộng, chắc chứa được chục người.

"Rồi sao? Trong đó chứa núi vàng à?"

Aubert cười không thành tiếng.

"Không. Trong đó chẳng có gì giá trị đâu."

"Nghĩa là sắp được mang tới à?"

"Vâng. Nhưng không phải đồ vật."

"Thế là người à. Ai thế? Tiết lộ được chưa?"

"Ngài biết rõ người phụ nữ tên Aisha chứ? Cô ta làm hơi quá trớn. Lôi kéo bọn côn đồ Marlborough vào thì được rồi, nhưng lại keo kiệt tiền thù lao khiến bọn chúng làm loạn trong thị trấn. Đúng lúc đó chồng cô ta, Sigurd đột tử, cô ta bị con trai không cùng huyết thống đuổi khỏi nhà."

Aubert nhìn vào mặt tôi.

"Và kết quả là bị bọn côn đồ ghi hận vì chưa trả tiền bắt cóc. Chà, tôi cũng có tác động chút đỉnh để chuyện thành ra thế này. À, đừng chém gã đeo khăn rằn đỏ ở tay nhé. Hắn là người của tôi."

Đúng lúc đó có tiếng động từ xa vọng lại. Từ phía đối diện chúng tôi, 10 kỵ sĩ tiến vào khoảng đất trống. Hơi nước bốc lên từ mình ngựa. Có vẻ đã chạy một quãng đường dài. Lần lượt nhảy xuống ngựa, một tên buộc dây cương vào thanh gỗ bên hông chòi. Đám còn lại lột khăn che mặt, lớn tiếng cười nói như không hề biết chúng tôi đang ở đó.

"Được rồi. Vui vẻ tí nào."

"Con mụ khốn kiếp. Dám sai khiến bọn ông như chó."

"Thế mà còn định quỵt tiền công."

"Giờ thì trả nợ đi. Bằng chính người mày đấy."

Một cái gì đó được giật khỏi đầu người đang bị trùm kín mặt. Có vẻ bị bịt mắt. Miệng bị nhét giẻ không kêu to được, nhưng nhìn rõ mặt mũi. Là Aisha. Đám đàn ông thi nhau sờ soạng cơ thể cô ta.

"Rồi, 3 thằng đầu tiên."

Một gã cầm đèn đi về phía chòi thợ săn, theo sau là 2 gã đang giữ tay Aisha. Aisha vùng vẫy nhưng bị lôi đi xềnh xệch.

"Đừng làm nó chết trước khi đến lượt tao đấy."

"Yên tâm. Tao sẽ nhẹ nhàng mà."

Nhận ra Aubert đang nhìn chằm chằm mặt tôi. Ánh mắt đó như đang hỏi tôi tính sao. Nhìn sang bên cạnh, Bá tước Reckenbach đang vân vê ria mép. Có vẻ ông định tùy cơ ứng biến theo tôi. Tôi khẽ thở dài. Biết là mình mềm lòng. Dù là kẻ thù không đội trời chung, nhưng tôi không thể ngồi nhìn chuyện sắp xảy ra.

Tôi lao ra từ sau gốc cây, thu hẹp khoảng cách 10 bước trong nháy mắt. Với bọn Marlborough thì không cần nương tay. Xác nhận cánh tay gã đang chửi bới Aisha. Rút đoản kiếm không một tiếng động, tôi đâm xuyên lưng hắn bằng lưỡi kiếm để ngang. Rút kiếm, chém vào cổ gã bên cạnh đang ngỡ ngàng. Máu phun ra như suối, rơi xuống đất như mưa rào.

Chém thêm một tên nữa, gã đang giữ Aisha buông tay định rút kiếm. Giây sau đầu hắn đã bay. Bá tước di chuyển như đang khiêu vũ, lần lượt hạ gục từng tên. Lo ông chém nhầm người của Aubert, nhưng gã đeo khăn rằn đỏ nổi bật trong đêm đang giơ hai tay đầu hàng ở chỗ buộc ngựa.

Chín gã đàn ông nằm bất động trên mặt đất, mùi máu tanh nồng nặc. Aisha đứng chôn chân tại chỗ. Lại gần dùng dao cắt dây bịt miệng. Sắc mặt nhợt nhạt, nhưng dù sao cũng từng là mạo hiểm giả, Aisha vẫn đứng vững.

"Harris..."

Tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Cố tình gây tiếng động đây mà.

"Ngài Harris. Kiếm thuật quả nhiên lợi hại. Dù đối thủ là côn đồ nhưng hạ gục ngần ấy người trong chớp mắt."

"Tôi chỉ hạ một phần ba thôi."

Aisha kinh ngạc.

"Ông Aubert, tại sao?"

"Tôi không có nghĩa vụ trả lời."

Aubert nói lạnh lùng.

"Tôi tò mò muốn biết trọng thần Liên minh Luft như ông cấu kết với quý tộc và mạo hiểm giả Vương quốc làm gì. Nếu kiện lên Hội đồng chắc có người quan tâm đấy."

"Tôi không nghĩ kẻ rước bọn Marlborough vào làm loạn trị an lại có tư cách nói câu đó. Hơn nữa, cô nghĩ còn ai nghe lời cô nói sao?"

Ánh mắt Aisha và Aubert giao nhau.

"Ngài Harris. Ngài tính sao với con hồ ly tinh này?"

"Theo phản xạ thôi. Chưa nghĩ gì cả."

Trước đây chắc tôi đã ra tay rồi. Giờ tôi vẫn không tha thứ cho ả. Chỉ là, ý định trả thù đã tan biến.

"Anh định làm gì?"

Aisha ưỡn ngực kiêu hãnh. Cái vẻ phô trương thanh thế này thật đáng thương. Tôi lại gần hơn, nới lỏng cổ áo Aisha. Tìm thấy sợi dây chuyền vàng mảnh, tôi kéo nó ra. Cô ả này từ xưa đã luôn mang theo vật quan trọng bên người. Đỡ mất công lột đồ.

Cuối sợi dây chuyền là một chiếc nhẫn mảnh mai. Chiếc nhẫn bạc hơi cũ kỹ mà tôi từng rất trân trọng. Cắt đứt dây chuyền bằng dao, tôi thu hồi chiếc nhẫn.

"Cái này tôi lấy lại."

Tôi đeo nhẫn vào ngón tay.

"Chỉ thế thôi sao?"

"Ừ. Tôi không cần gì ở người đàn bà này nữa. Nếu không dính dáng đến tôi nữa thì tôi cũng sẽ lờ đi."

Aisha cắn môi.

---

**Chương 139: Chiếc nhẫn và Lời tỏ tình**

Nhìn tôi chằm chằm một lúc, cuối cùng Aisha lảng mắt cúi đầu. Dù vẫn còn đủ xinh đẹp, nhưng để quyến rũ ông lớn nào đó thì chắc không còn cửa. Tiếng xấu làm vợ sau của Tổng tài thương hội Irvine đã lan rộng. Trừ khi là kẻ ngu ngốc lắm mới dám dây vào.

Aubert ra hiệu cho người hầu cởi trói cho Aisha.

"Sẽ không làm phiền ngài Harris nữa đâu. Để chắc chắn tôi sẽ cho người giám sát. Đàn ông muốn chiêm ngưỡng hoa đẹp mà không nhận ra gai độc thì thiếu gì."

Aisha giờ đây ủ rũ đến thảm hại.

Ánh mắt Aisha nhìn tôi chứa đựng nhiều cảm xúc hỗn độn. Oán hận, cam chịu, toan tính. Tôi đã nghĩ cô ta sẽ quỳ xuống cầu xin lòng thương hại, nhưng cô ta không làm thế. Nếu thế thật thì tôi đã thất vọng lắm. Chắc Aisha cũng hiểu rõ điều đó. Ván bài đã ngã ngũ.

Ngoan ngoãn để người hầu của Aubert dẫn đi, Aisha rời khỏi. Kết thúc thật chóng vánh.

"Ngài Aubert. Cảm ơn sự giúp đỡ của ngài."

"Không có gì. Dù sao thì người phụ nữ đó cũng cần bị loại bỏ sớm muộn thôi."

Aubert nhìn theo bóng Aisha với vẻ cảm thảng.

"Nhưng ngài Harris khoan dung thật. Không, với người phụ nữ đó có khi thế này còn tàn nhẫn hơn."

Tôi không đính chính sự đánh giá quá cao đó.

Tôi chẳng suy nghĩ sâu xa gì đâu. Chỉ là hình ảnh Tiana hiện lên, cơn giận dữ tự nhiên tan biến. Có vẻ sống chung lâu ngày tôi bị em ấy cảm hóa rồi. Nếu Aisha vẫn đang sống sung sướng thì không biết thế nào. Nhưng ném đá xuống giếng khi người ta đã sa cơ lỡ vận, tôi thấy hành động đó không xứng để đứng cạnh Tiana.

Hơn nữa, tôi đã được chữa lành đủ rồi. Aisha gây thiệt hại tiền bạc, làm mất uy tín của tôi. Nhưng giờ tôi đã có được những thứ còn hơn cả những gì đã mất. Cuộc gặp gỡ với Tiana, nguyên nhân của tất cả, theo một nghĩa nào đó cũng là nhờ Aisha. Nếu Aisha cướp đi sinh mạng người tôi yêu thì lại là chuyện khác. Còn nếu không, thì nên trân trọng những gì đang có.

Cưỡi ngựa của đám côn đồ ra đường lớn. Người hầu của Aubert dắt ngựa của chúng tôi đến hợp lưu. Đổi ngựa xong, tôi bắt tay Aubert thật chặt.

"Phải rồi. Quên mất chuyện quan trọng."

Aubert ra hiệu cho người hầu.

"Ngài ký tên cho 2 đứa con trai tôi được không? Johann nghe chuyện ngài hạ Barras sau đó cứ tiếc hùi hụi."

Đối xử công bằng ghê nhỉ. Tôi vui vẻ ký tên và đóng dấu tay.

"Hỏi hơi riêng tư chút, Johann với mẹ kế có hòa hợp không?"

Aubert làm vẻ mặt phức tạp, thì thầm với tôi.

"Đối xử lễ phép. Chỉ là, không bao giờ làm nũng."

"Xin lỗi vì hỏi chuyện kỳ cục. Cha con cũng khó khăn nhỉ."

"Vâng. Lần tới mời ngài đến chơi thong thả. Johann sẽ vui lắm."

"Nó mà đòi làm mạo hiểm giả thì đừng oán tôi nhé."

"Thế thì gay go."

Bắt tay chặt lần nữa rồi chia tay, mỗi người một ngả Đông Tây. Chợp mắt ở nhà trọ dọc đường, trời sáng thì tiếp tục phi ngựa.

Trước trưa thì về đến lâu đài. Giao ngựa cho người làm, chào tạm biệt Bá tước Reckenbach đang ngáp ngắn ngáp dài. Hỏi chỗ Seekt thì được bảo là ở phía bên kia tòa nhà. Đi vòng qua tòa nhà lớn, ra phía nhìn xuống hồ. Mặt hồ phản chiếu ánh nắng lấp lánh.

Nheo mắt nhìn quanh sân sau. Cảm giác có ánh nhìn, tôi ngước lên tòa nhà nhưng cửa sổ không có ai. Tưởng nhầm nên tôi lại tìm trong sân. Thấy người làm nhưng không thấy Seekt đâu. Chòi nghỉ gần đó cũng không có người. Định đi về phía chòi nghỉ phía Tây. Đột nhiên từ bên hông có vật gì đó lao tới với tốc độ kinh hoàng.

Tiana thở hổn hển ngước nhìn tôi.

"Ngài cần gì ạ?"

"Hử?"

"Dạ. Em tưởng Harris đang tìm em..."

Tôi nhìn lên. Căn phòng tôi vừa nhìn lên có vẻ là phòng Tiana. Thấy tôi nhìn dáo dác, tưởng tôi tìm mình nên em ấy chạy bay xuống đây. Có cần vội thế đâu, tự nhiên tôi mỉm cười. Tiana nhìn tôi chờ đợi chỉ thị.

Định báo cáo công việc cho Seekt rồi mới từ từ suy nghĩ cách nói chuyện, nhưng thứ tự thay đổi rồi.

"Đứng nói chuyện cũng kỳ. Nắng to quá, ra đằng kia nói chuyện đi."

Tôi dẫn Tiana ra chòi nghỉ gần đó.

Mấy con chim nhỏ giật mình bay vụt đi. Ngồi xuống, bảo Tiana ngồi bên cạnh. Hàng rào cây được cắt tỉa khéo léo che khuất tầm nhìn xung quanh. Nhìn sang thấy Tiana đang nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc, bông tai đung đưa bên tai. À ừm, mở lời thế nào đây nhỉ.

Tháo chiếc nhẫn lấy lại từ Aisha ra. Tiana nhìn nó với vẻ tò mò.

"Cái này là ân nhân tặng ta. Hơi cũ một chút, em thấy chữ khắc ở đây không?"

Đưa cho Tiana, em nheo mắt đọc.

"Gửi gia đình ta... ạ?"

"Ừ. Ngày xưa có người rất thương ta. Ông ấy tặng ta đấy. Mất lâu rồi giờ mới tìm lại được."

"A. Người hay xoa đầu Harris rối bù đúng không ạ."

Hình như lúc Tiana bị sốt tôi có kể chuyện đó. Em nhớ dai thật. Đeo nhẫn trở lại, nó tỏa sáng lờ mờ trên ngón tay tôi.

"Ta đã nói với người tặng nhẫn này. Rằng nếu coi ta là gia đình thì khi ta kết hôn nhớ mừng to vào. Bảo cứ để đó cho ông lo, thế mà ông ấy chết sớm quá."

"Dạ. Thế nghĩa là..."

"Ta lớn hơn em nhiều tuổi, lại làm cái nghề không biết chết lúc nào. Chắc chắn có người xứng đôi với Tiana hơn. Cảm giác như ta đang lợi dụng lòng tốt của em vậy."

Tôi hít một hơi. Tim đập nhanh quá. Ông già, cho con dũng khí.

"Em làm vợ ta nhé?"

Tiana mở to mắt. Hai đôi mắt tròn như ngọc hồng lựu phản chiếu hình ảnh tôi. Khuôn mặt Tiana méo xệch. Chớp mắt, nước mắt lăn dài trên má.

---

**Chương 140: Sau những giọt nước mắt**

Khóc là phản ứng nằm ngoài dự tính của tôi. Tôi đã nghĩ đến trường hợp bị từ chối khéo. Thấy Tiana lặng lẽ rơi nước mắt không thành tiếng, tôi bối rối. Đầu óc không chỉ bình tĩnh lại mà còn lạnh toát. Hí hửng làm cô bé đáng tuổi con mình khóc thế này thì...

Hít một hơi thật sâu định đứng dậy thì Tiana nắm lấy tay tôi.

"Em xin lỗi. Sao em lại khóc nhỉ. Kỳ quá."

Tiana cố nhếch mép cười. Má còn vệt nước mắt hiện lên lúm đồng tiền.

"Vâng. Em rất sẵn lòng."

Mất một lúc tôi mới hiểu mấy từ này.

"Tức là, em đồng ý đúng không?"

Gật đầu cái rụp, Tiana vươn người chạm môi vào môi tôi. Có vị nước mắt nhưng là nụ hôn tuyệt vời nhất.

"Này. Harris. Làm cái gì ở đây thế..."

Giọng nói bất ngờ làm chúng tôi buông nhau ra. Seekt nhìn vẻ nghi ngờ.

"Đừng có dừng lại đột ngột thế chứ. Có chuyện gì vậy?"

Công chúa Eleora ngó từ phía sau Seekt rồi nín bặt.

Tiana vẻ luyến tiếc nhưng đứng dậy ngay. Hai người kia nhìn chằm chằm mặt em. Trên má Tiana vẫn còn vệt nước mắt rõ rệt.

"Harris vừa cầu hôn em."

Hai người làm mặt "Hả".

"Rồi sao?"

"Tất nhiên là em đồng ý rồi ạ."

Tiana trả lời tự nhiên không chút gượng gạo hay xấu hổ. Sau đó là một phen ồn ào.

Công chúa Eleora ôm chầm lấy Tiana chúc mừng rối rít. Seekt thì vỗ vai tôi thùm thụp.

"Harris. Tao biết mày đã làm là làm tới bến mà, cuối cùng cũng quyết định rồi à. Nhưng sao đột ngột thế?"

"Nhẹ tay thôi. Gãy vai bây giờ."

Khi không khí chúc mừng lắng xuống, Công chúa Eleora ngập ngừng mở lời.

"Xin lỗi làm mất hứng, nhưng vẫn chưa được phép đâu nhé."

Tôi ngăn Công chúa lại, quay sang Tiana.

"Nghe kỹ này. Lời vừa rồi là thật lòng. Nhưng ở đất nước này ta không thể cưới em ngay được. Đó là quy định."

Tôi giải thích luật cấm kết hôn với nô lệ được giải phóng.

"Nếu em muốn ta thề nguyện kết hôn ngay bây giờ, ta sẵn sàng rời khỏi đất nước này."

"Này. Harris. Anh nói cái gì thế?"

Gạt lời phản đối của Công chúa Eleora sang một bên, tôi nhìn Tiana.

"Thế thì công việc của ngài tính sao ạ? Không gặp được bạn bè nữa, lại còn phản bội những người tin tưởng Harris. Em không muốn làm thế đâu."

"Đ-Đúng rồi. Tiana nói đúng đấy."

Eleora nắm tay Tiana.

"Tiana. Tin chị đi. Harris lập công lớn lắm rồi, chỉ còn thiếu một bước nữa thôi. Sắp tới sẽ có cơ hội lập công khác, lúc đó chị sẽ nói mạnh với phụ vương. Nên là, đợi thêm chút nữa nhé."

"Em thì không sao, nhưng Harris có ổn không ạ? Dạ, quả nhiên, nhanh thì..."

Khác hẳn thái độ lúc nãy, em bắt đầu ấp úng.

"Thì, ta cũng, được em đồng ý rồi thì cũng muốn sớm được cùng... A. Không phải. Không phải ý đó đâu nhé."

Thấy má Tiana đỏ lên, tôi vội vàng phủ nhận.

"Ta muốn sớm thành vợ chồng với em, không phải vì muốn làm chuyện vợ chồng đâu. À không, không phải là không muốn. Thực ra là muốn nhưng mà..."

"Bình tĩnh nào Harris."

"Tại có ai đó tiêm nhiễm điều thừa thãi vào đầu em ấy đấy chứ."

Thấy bộ dạng tôi kỳ cục, Tiana cười khúc khích.

"Nếu Harris đợi được thì em cũng đợi được. Ở Norn em quen nhiều người rồi, ngôi nhà đó em cũng thấy như nhà mình vậy."

Nghe Tiana nói, Công chúa Eleora thở phào nhẹ nhõm. Chắc chắn là an tâm vì kế hoạch không bị phá sản.

"Thế, nghe bảo cậu tìm tôi à."

"À. Về rồi nên định báo cáo thôi."

"Nhưng lại ưu tiên hẹn hò với Tiana hơn nhỉ."

Công chúa Eleora vẻ mặt đắc ý.

"Chỉ là không muốn làm phiền thời gian riêng tư của hai người thôi mà."

"Chuyện đó tính sau, bị gọi đi có việc gì thế?"

Tôi không muốn nhắc tên Aisha trước mặt Tiana.

"Gặp người quen thôi. Với lại bị xin chữ ký cho trẻ con."

Nói đến đó thì bụng tôi kêu *ọc*. Tiana rạng rỡ hẳn lên, nắm tay kéo tôi đứng dậy.

"Em đoán các ngài sắp về nên đã mượn bếp làm đồ ăn rồi ạ. Nghe bảo tối qua ngài phải làm việc nên em làm món gì đó cho lại sức."

Tôi giữ Tiana lại khi em định đi ra khỏi chòi nghỉ.

"Háo hức quá nhưng chờ chút. Vệt nước mắt vẫn còn kìa."

Tiana vội lấy khăn tay lau mặt ssoàn ssoạt.

"Thế này chắc ổn rồi ạ. Nào, lối này."

Tiana kéo tay tôi như thể quên mất sự hiện diện của Công chúa Eleora và Seekt. Nhờ hai người đang ngẩn tò te cười trừ giữ bí mật chuyện đính hôn tạm thời, tôi đi theo Tiana. Tôi được ăn món Tiana nấu trong căn phòng nhỏ cạnh bếp dinh thự. Tôi bảo Tiana cùng ăn.

Hương vị thấm vào cơ thể mệt mỏi làm tôi nhẹ nhõm. Công việc đêm qua, rồi màn cầu hôn lúc nãy cũng tốn nhiều tâm sức phết.

"Ngon thật đấy."

"May quá ạ."

Tiana nhìn tôi ăn với vẻ hạnh phúc. Chợt nhận ra một điều.

"Nhắc mới nhớ, lâu lắm rồi mới có dịp ăn đồ Tiana nấu chỉ có 2 người thế này nhỉ."

"Ngài nói em mới để ý."

"Đông vui cũng tốt, nhưng thỉnh thoảng 2 người thế này cũng hay."

Niềm vui vì Tiana chấp nhận lời cầu hôn lại trào dâng trong lòng.

"Cảm ơn em."

Trên chiếc bàn đơn sơ, tôi đan ngón tay mình vào ngón tay Tiana. Một giọng nói vang lên phá tan bầu không khí.

"A. Harris ăn mảnh đồ ngon ở đây này."

Quay lại thấy Carrie đang hớn hở đi tới.

"Không khí mờ ám ghê nhỉ. Như vợ chồng son ấy."

Carrie nói với khuôn mặt không chút tì vết, tôi phải vất vả lắm mới giữ được bình tĩnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!