Tập 03

Chương 141 ~ 145

Chương 141 ~ 145

**Chương 141: Từ trong sương mù**

Kỳ nghỉ ở Baden kết thúc, cặp đôi mới cưới trở về Vương đô. Để ý đến cảm nhận của Kandeel Đệ Tứ, tôi quyết định không công khai chuyện cầu hôn Tiana. Công chúa Eleora cho rằng tránh để người khác nghĩ tôi coi thường luật pháp quốc gia là tốt nhất. Bản thân tôi cũng muốn giữ bí mật thêm một thời gian.

Gina thì không nói, chứ Eiria phản ứng thế nào còn chưa biết, nói ra vội vàng rất nguy hiểm. Giữ im lặng thì hơi áy náy, nhưng Eiria có thể làm chuyện không tưởng. Rồi cũng phải nói chuyện rõ ràng với Gina và Chichi. Việc cưới Tiana là không thay đổi, nhưng chuyện sau đó thì khó xử lý.

Quan hệ với Chichi ảnh hưởng trực tiếp đến an ninh phía Tây. Tuy nhiên, cảm nhận của Tiana về việc có người vợ khác cũng quan trọng. Đặt mình vào vị trí ngược lại, tôi chẳng muốn nghĩ đến cảnh Tiana có thêm chồng nữa. Chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thì thất lễ với Chichi và cũng tội nghiệp cô ấy. Tốt nhất là cô ấy tự động thích người khác nhưng mà...

Chichi đang cưỡi ngựa song song với Carrie cách tôi một đoạn, nói chuyện gì đó. Thỉnh thoảng lại khúc khích cười, không biết chuyện gì. Còn tôi cuối cùng cũng có thời gian trao đổi với Seekt về chuyện của Tac. Khác với kẻ rảnh rỗi như tôi, Bá tước Graham Seekt bận rộn vô cùng.

"Ra thế. Khó thật. Sống ở Vương đô thì cần phép tắc nhất định. Cá nhân tôi thì trẻ con gọi thế nào cũng được, nhưng mang cái thói đó đi nói chuyện với quý tộc khác thì dễ bị chém đầu lắm."

"Tôi hiểu điều đó. Chỉ là, một ngày đẹp trời bị người lạ hoắc bảo 'từ nay ta là bố con' thì đúng là tệ thật."

"Với Tac thì đúng là khó chấp nhận."

"Chà. Tôi cũng chẳng biết mặt mũi cha mẹ thế nào nên không hiểu cảm giác thực sự của Tac. Cũng có trường hợp bị bố mẹ đẻ bán đi mà. Tôi nghĩ không cần quá quan trọng chuyện huyết thống."

"Cứ làm chuyện cần làm thì thành cha mẹ thôi."

"Ái chà. Có vẻ cậu đã có ý thức sắp được gọi là 'phụ thân' rồi nhỉ."

Seekt hắng giọng.

"Chà, gửi gắm cho cô Stella có khi lại hay. Tạm thời cô ấy sẽ biết cách xử lý Tac."

"Trông đáng sợ thế mà thỉnh thoảng tình mẫu tử lại dâng trào. Phụ nữ khó hiểu thật."

"Tôi sẽ nói khéo với quản gia nhà tôi. Gã làm vườn đó cũng nghiêm túc quá mức. Tôi sẽ không can thiệp thêm vào chuyện này nữa."

"Thế là tốt rồi, không dám làm phiền Thánh kỵ sĩ bận rộn."

Seekt cười nhếch mép.

"Nhưng mà, chưa kết hôn mà bị nhờ làm bố con người ta, cậu cũng vất vả thật."

"Đúng đấy. Tôi đâu có hợp với vai đó."

"Nhân tiện, vụ kia, sao đột ngột thế?"

"Thực ra tôi gặp Aisha."

"Ồ."

"Bị đuổi khỏi thương hội Irvine, trông tàn tạ lắm. Nên tôi tha cho, chẳng làm gì cả."

"Tôi đoán thế mà. Trông mặt cậu nhẹ nhõm lạ thường."

"Chà, tôi lấy lại cái nhẫn rồi."

"Ra thế. Trả thù hay không là tùy cậu. Tôi nghĩ thế là tốt rồi."

Nghĩ lại thì tôi chơi với Seekt cũng lâu rồi. Không ngờ cậu ta không bỏ rơi tôi trong thời kỳ tôi sa ngã nhất. Cuộc đời tôi cũng không đến nỗi nào. Dù nhiều chuyện đau lòng, nhưng tôi có thầy tốt, bạn tốt, và vợ tương lai, những người tuyệt vời nhất. Định nói lời cảm ơn Seekt nhưng cuối cùng lại nói khác.

"Sương mù dày đặc quá. Cảnh giác cao độ hơn thì tốt hơn."

Đông người thế này chắc chẳng ai dám tấn công, mà có thì kẻ tấn công cũng chỉ chuốc lấy hối hận. Tuy nhiên, chuyện ai đó bất ngờ bị thương không phải không có khả năng. Phát hiện mối đe dọa sớm chút nào hay chút đó, giảm thiểu thiệt hại cho quân mình. Đó là công việc của Scout. Tôi phi ngựa lên trước một mình.

Từ trong sương mù, một bóng người nhỏ bé lăn ra. Một đứa trẻ bẩn thỉu đầy vết thương trên tay chân. Mặt mũi cũng dính máu. Tôi thủ thế sẵn sàng rút kiếm, đứa trẻ rên rỉ.

"Làm ơn. Cứu."

Nhìn quanh không thấy ai khác. Khả năng là bẫy thấp, tôi xuống ngựa. Đứa trẻ mở to con mắt không bị máu che khuất.

"A. Zach. Cứu..."

Tôi đỡ lấy đứa trẻ sắp ngã gục. Zach?

Nhìn kỹ lại thì là Tom, thằng bé bụi đời ở Vương đô.

"Tom. Có chuyện gì?"

Tom ngất đi vì kiệt sức hay vì nhẹ nhõm.

"Seekt. Gọi Eiria."

"Biết rồi."

Seekt lập tức chở Eiria quay lại.

"Anh Harris. Có việc gì ạ?"

Khuôn mặt hớn hở của Eiria tối sầm lại.

"Kinh khủng quá."

Eiria bắt đầu niệm phép chữa trị ngay lập tức. Để không làm vướng chân, tôi lùi ra và nhờ Seekt cảnh giới xung quanh. Vài người có vẻ không hài lòng khi tôi ra lệnh cho Seekt, nhưng kệ xác họ. Seekt cho thuộc hạ đi tuần tra. Vài người bắt đầu cưỡi ngựa chạy vòng tròn chậm rãi.

"Anh Harris!"

Quay lại chỗ Eiria thì Tom đã tỉnh.

"Zach!"

Bá tước Reckenbach cũng đến gần và xuống ngựa. Ông ấy có vẻ muốn hỏi gì đó nhưng im lặng. Tí nữa phải xin lỗi vì mượn tên ông ấy.

"Làm ơn đi. Em trai em bị bắt rồi. Cứ thế này nó bị Ogre ăn thịt mất. Em làm gì cũng được. Bán em vào nhà thổ cũng được..."

Tôi vỗ nhẹ vào má Tom.

"Được rồi. Tao cứu. Hướng nào?"

Tom lắc đầu buồn bã.

"Em không biết rõ. Em trốn khỏi cái dinh thự to đùng, bị đuổi theo. Em nhảy xuống vực. Rồi chạy thục mạng. A. Trời sắp tối rồi."

Tom bắt đầu mếu máo.

"Ngài Harris. Tôi có thể dẫn đường. Nói đến dinh thự lớn vùng này thì tôi có biết một chỗ."

Quả nhiên là Hoffman thông thái.

"Seekt. Xin lỗi nhưng cho tôi mượn Hoffman. Comba! Gina!"

Đang định đẩy Tom lên ngựa thì Tiana chạy tới từ trong sương mù.

"Chúc bình an."

Không chút do dự giữa chốn đông người, em hôn lên trán tôi rồi lùi lại. Cảm nhận dũng khí dâng trào trong lồng ngực, tôi thúc ngựa theo sau Hoffman.

---

**Chương 142: Bữa tiệc chết chóc**

Sân khấu được dựng lên thật tởm lợm. Sân trong mỗi chiều khoảng 20 bước, phần sát tường dốc đứng. Được đánh bóng kỹ lưỡng, có lẽ bôi cả dầu, phản chiếu ánh đuốc bóng loáng. Lũ trẻ đang tuyệt vọng cố leo lên con dốc đó.

Tôi chuyển sự chú ý sang phía đối diện. Giữa sân có cột sắt lớn, xích sắt nối từ đó ra. Đầu xích gắn vào chiếc vòng cổ chắc chắn. Tôi ngước nhìn kẻ bị đeo vòng cổ. Miệng lởm chởm răng nanh chảy dãi, đôi mắt sáng quắc phản chiếu bữa tối hôm nay.

Tiếng "Á" vang lên, có gì đó va vào chân tôi. Một trong những đứa trẻ tôi cứu từ ngục trượt chân. Tiếng cười khúc khích vọng xuống từ trên cao. Bóng những kẻ ăn mặc sang trọng in trên nền trời đêm. Tay cầm ly rượu, chắc bọn chúng đang háo hức chờ màn trình diễn bắt đầu.

"Thưa các quý ông, quý bà. Xin lỗi để quý vị chờ lâu."

Giọng nói vang dội phản xạ vào tường dinh thự. Con Ogre bị xích định lao lên nhưng bị xích kéo lại. Nó gầm gừ. Tiếng cười lại rộ lên. Quý ông quý bà cái khỉ gì. Lũ khốn.

"Hôm nay chương trình thay đổi chút ít. Có con chuột ngu ngốc lẻn vào dinh thự, may mắn lùa được vào sân trong. Tuy trông không ngon miệng lắm."

Tiếng cười nhạo vang lên.

"Nhưng so với lũ trẻ thì chắc cũng có chút thịt. Với những vị khách lần đầu đến đây, tôi xin giải thích. Khi có hiệu lệnh, chốt xích sẽ mở, độ dài xích trói Ogre sẽ vừa đủ chạm đến chân dốc sát tường. Tất nhiên tay Ogre không với tới tầng 3 nơi quý vị đang đứng đâu, xin hãy yên tâm."

Giọng gã đàn ông thuyết minh thêm phần say sưa.

"Cuộc chiến sinh tử giữa kẻ ăn và kẻ bị ăn. Tôi tin quý vị sẽ hài lòng. Và bây giờ, Bữa tiệc chết chóc bắt đầu!"

Tiếng kèn vang lên. Tiếng kim loại cọ xát *keng* một cái.

Con Ogre lao tới rầm rập. Có vẻ gân một chân đã bị cắt nên di chuyển không nhanh lắm. Tôi luồn qua dưới cánh tay to lớn đang giáng xuống. Vừa rút kiếm vừa chém vào chân Ogre. Máu phun ra nhưng với thân hình hộ pháp này thì chỉ như vết xước.

Nếu chỉ có mình tôi ở đây, tôi có thể giữ khoảng cách, kiên nhẫn gây thương tích và cuối cùng hạ gục nó. Vấn đề là lũ trẻ. Nếu tôi lùi quá xa, Ogre tuy bị xích kéo nhưng vẫn sẽ cố vươn tay tóm lấy những đứa trẻ đang cố không bị trượt xuống từ trên dốc.

Mặt Ogre đỏ gay, nó lùi lại. Chắc bị siết cổ không thở được. Mà không cần thế, môi trường ngoài hầm ngục này cũng khiến Ogre khó cử động. Con Ogre cáu kỉnh gầm gừ trong họng. Có vẻ họng nó bị phá để không kêu to được.

Tôi múa kiếm thu hút sự chú ý của Ogre. Nó vươn hai tay định tóm lấy tôi, tôi nhảy lùi lại từng bước nhỏ né tránh. Ogre quay ngoắt lại định lao về phía lũ trẻ. Tôi thở dài lao tới, đâm đoản kiếm vào bắp chân to tướng của nó. Chân kia đá ngược lại, tôi né trong gang tấc.

"Ôi chà, con chuột chiến đấu cũng khá đấy. Chạy lăng xăng đúng là chuột cống. Nhưng buồn thay hầu như không gây sát thương cho Ogre. Liệu cầm cự được bao lâu đây. A. Một đứa trẻ trượt xuống rồi. Ogre tinh mắt đã thấy, aaaaa!"

Giọng gã đàn ông phấn khích đến chói tai. Ogre ngồi thụp xuống như con ếch. Nguy rồi. Đứa trẻ mặt cắt không còn giọt máu lùi lại nhưng không leo lên dốc được. Ogre mà nhảy là tóm được ngay. Giờ chém một nhát từ phía sau cũng vô ích. Chết tiệt.

"Tuyệt vọng rồi. Đầu tiên là một đứa bị loại chăng?"

Tôi cầm ngược đoản kiếm, cắm phập xuống đất xuyên qua mắt xích gần đó. Ogre nhảy lên, đoản kiếm bị kéo với lực khủng khiếp. Xích căng ra *phựt*. Tôi hét lên, liều chết giữ chặt đoản kiếm. Chịu được. Nếu Ogre không nhảy thì chắc tôi bị kéo bay rồi.

Chưa kịp thở phào. Đoản kiếm cắm sâu giờ tôi không rút ra nổi. Ogre điên tiết lao về phía tôi. Tôi bỏ đoản kiếm, chạy trốn khỏi cánh tay Ogre.

"Thú vị thật. Mưu mẹo lại hại cái thân à? Hết vũ khí rồi nhé."

Tôi lùi lại thật xa tạo khoảng cách với Ogre. Nhìn lên gã đàn ông béo ị đang nhoài người ra lan can nói liến thoắng, tôi phi con dao trên vai. Con dao lóe sáng bay trong không trung, chui tọt vào cái miệng đang há to của gã khốn kiếp. Cơ thể gã nghiêng đi, lộn qua lan can rơi xuống, nảy trên dốc rồi lăn xuống sân.

Tiếng hét và tiếng cười thô bỉ vang lên đồng thời từ phía trên. Kẻ hét lên chắc còn chút tính người. Mặc kệ suy nghĩ của tôi, Ogre vồ lấy thức ăn vừa được dâng đến, xé toạc cánh tay bỏ vào miệng. Nhai ngấu nghiến cả xương *rộp rộp*, máu đỏ chảy ròng ròng từ miệng, Ogre nhai vẻ mãn nguyện, tôi lén lùi xa.

"Bắn chết thằng khốn đó đi."

Tiếng quát tháo từ phía trên. Nghe tiếng gió rít *vút*, tôi vặn người. Vài mũi tên cắm phập xuống đất ngay chỗ tôi vừa đứng. Má đau nhói. Gạt phăng mũi tên bay đến muộn bằng con dao còn lại.

Nhìn lên thấy bóng vài kẻ cầm nỏ trên nền trời sao. Chúng thụt vào chắc để nạp đạn. Nhìn Ogre vẫn đang ăn, nhưng cái xác gã đàn ông chẳng còn bao nhiêu. Mong nó ăn gã đó xong là no nhưng chắc không được rồi.

Vừa đối phó Ogre vừa né tên liên tục là không thể. Dùng con dao còn lại hạ Ogre cũng khó như lên trời.

"Lần sau đừng bắn trượt nữa."

Nghe tiếng mắng xạ thủ, tôi hít sâu thủ thế để câu thêm chút thời gian.

---

**Chương 143: Lời tuyên bố**

Đang chia đều sự chú ý cho xạ thủ bên trên và Ogre, khóe mắt tôi thấy cánh cửa dẫn vào sân trong này tỏa sáng trắng xóa. Giây tiếp theo, cánh cửa gỗ sồi dày cịch từng ngăn cản chúng tôi thoát ra vỡ tan tành đổ sụp xuống. Từ trong bóng tối mờ ảo phía sau, một bóng người tỏa sáng lờ mờ bước ra.

Từ bên cạnh người đó, một gã to xác lao ra, xông thẳng vào con Ogre. Ogre ăn xong định vươn tay tóm con mồi mới thì bị chém đứt ngón tay. Comba giáng rìu chiến liên tiếp vào Ogre. Rìu chiến tỏa sáng chắc là được yểm ma lực. Con Ogre nhanh chóng bị chém tơi tả.

"Harris ổn không?"

Gina hơi hốc hác hỏi.

"Cẩn thận. Bên trên có xạ thủ."

Vừa cảnh báo vừa nhìn lên, nhưng không thấy ánh sáng mũi tên nhắm vào chúng tôi từ tầng trên.

"Gì thế. Bọn này là ai? Lính gác đâu?"

Tiếng hoảng loạn và tiếng đồ vật rơi vỡ vang lên từ tầng trên. Tôi quay gót, bế mấy đứa trẻ đang ngẩn ngơ dưới chân dốc chạy ra cửa. Trong lúc đó Gina niệm chú. Cột băng đâm xuyên Ogre. Eiria nhìn mặt tôi hốt hoảng.

"Anh Harris, mặt anh bị thương kìa."

"Vết xước thôi. Xem mấy đứa trẻ giúp tôi."

Tôi định quay lại sân trong giúp Comba. Gina nắm tay tôi lại.

"Tay không định làm gì? Với lại Comba ổn mà. Nhìn kìa."

Được Gina yểm trợ ma pháp, Comba đã hạ gục Ogre. Không chỉ vậy, cậu ta dùng hết sức rút thanh đoản kiếm tôi bỏ lại rồi quay về.

"Đại ca. Của anh đây."

Nhận lại đoản kiếm, Comba xin lỗi tôi.

"Giá mà tôi đến sớm hơn thì tốt."

"Chính tôi bảo không được dùng biện pháp mạnh cho đến khi đảm bảo an toàn cho lũ trẻ mà. Đừng bận tâm. Ngược lại, đến sớm thế này là giỏi lắm rồi."

May mà có Bá tước Reckenbach đi cùng, nhưng dinh thự to thế này, lính gác đông, khách khứa cũng có vệ sĩ.

"Chà, tạm thời ra ngoài đã chứ?"

Comba dẫn đường. Vừa đi Eiria vừa niệm phép chữa trị cho tôi. Vết thương nông thế này thì không cần dừng lại cũng chữa được.

Ra khỏi cửa chính, Tom chạy đến ôm chầm lấy một đứa trẻ.

"Theo!"

"Anh hai."

Nhìn cảnh hai anh em ôm nhau khóc, tôi quay đi, đập vào mắt là vài kỵ sĩ.

Thấy ánh nhìn của tôi, Comba nói.

"Đây chỉ là một phần nhỏ thôi. Số còn lại lên tầng trên cùng Bá tước rồi."

"Nghĩa là Hoffman huy động cả đồn trú quân gần đây à."

"Đúng thế đấy ạ."

Có tiếng gọi từ phía sau.

"Nè nè. Harris. Atai cắt dây cung của tên xạ thủ nhắm vào Harris đấy nhé."

Quay lại thấy Chichi giơ cao thanh kiếm liễu cười đắc ý. Mặt hiện rõ chữ "Khen em đi".

"À. Thảo nào không thấy loạt đạn tiếp theo. Cứu tôi một bàn thua trông thấy đấy."

"Quả nhiên ở dưới không thấy atai nhỉ. Atai cũng lập công to mà. Đúng không?"

Carrie đứng phía sau cười khổ.

"Đúng là thế, nhưng cô nên chú ý phía sau lưng hơn chút."

"Biết sao được. Tại lo Harris gặp nguy hiểm mà."

"Không bị thương chứ?"

"Lo cho atai à? Chà, thỉnh thoảng múa kiếm tí cũng vui."

Không. Tôi không muốn cô làm chuyện nguy hiểm đâu.

"Dạ, anh Zach? Anh Harris?"

Tom làm mặt nghiêm túc bắt chuyện. Tay nắm chặt tay đứa trẻ tên Theo.

"À. Harris là được rồi. Sao thế?"

"Cảm ơn anh cứu em trai em. Như đã hứa, cứ bán em làm nô lệ..."

"Ngu à. Ai lo cho em mày. Với lại mày bán chả được 1 đồng bạc đâu."

"Anh Harris. Trước anh bảo là trộm, nhưng thực ra là người quyền cao chức trọng đúng không. Sai khiến được nhiều người thế này mà. Em từng nghe kể. Có người sẽ vớt những đứa trẻ như bọn em lên."

Hai đứa trẻ kia cũng đứng sau Tom. Tám con mắt nhìn tôi đầy hy vọng.

"Cho bọn em cơ hội đi. Lớn lên bảo đi đào mộ hay gì bọn em cũng làm. Chỉ cần cơm ăn và chỗ ngủ thôi. Bọn em không về chỗ cũ được nữa rồi."

"Không nộp tiền bảo kê cho đầu gấu khu phố à? Đáng bao nhiêu đâu."

"Tại canh gác nghiêm ngặt quá không kiếm ăn được. Xin khất chút mà bọn nó không nghe, bắt bọn em đem đến đây. Bảo rác rưởi như bọn em làm mồi cho Ogre còn có ích hơn."

Nước mắt rơi xuống nắm tay nắm chặt của Tom đang cúi gằm mặt. Nó lấy tay áo rách rưới lau mắt. Ngẩng lên lườm tôi vì tôi im lặng.

"Rốt cuộc anh cũng giống bọn kia thôi. Loại người như anh sao hiểu được, không giúp thì bọn em chỉ chết muộn hơn tí thôi. Cứu người để thỏa mãn bản thân thôi chứ gì."

Nghe những lời đầy oán hận của Tom, Carrie bước lên.

"Vừa phải thôi. Ăn nói với ân nhân thế à."

Tôi đặt tay lên vai Carrie.

"Mồm mép gớm nhỉ. Chắc giác ngộ rồi hả."

Tom bị khí thế trong giọng nói của tôi áp đảo.

"Này, Harris. Chấp nhặt trẻ con làm gì."

Tôi quay lại ngăn Gina.

"Dù là trẻ con không được dạy dỗ, nhưng đây không phải thái độ nhờ vả. Nếu là rác rưởi thì nằm rạp xuống đất mà cầu xin lòng thương hại đi."

Mặt cắt không còn giọt máu nhưng Tom vẫn đứng chắn trước em trai, hứng chịu ánh nhìn của tôi. Sau một hồi trừng mắt, tôi ngồi xổm xuống.

"Mặt mũi thế kia bảo không phải rác rưởi à. Láo xược đấy nhưng tao thích. Tao chỉ cho được cơm ăn và mái nhà thôi, chịu không?"

Đứng dậy, tôi vò mái tóc rối bù bẩn thỉu của Tom. Chiếc nhẫn trên tay tôi lóe sáng lờ mờ. Trong mắt Tom đang ngơ ngác, tôi trông như thế nào nhỉ. Mong là trông được bằng một nửa ông già ngày đó.

---

**Chương 144: Tac**

"Ông chú."

Gặp lại sau bao ngày, Tac gọi tôi rồi nhận ra mình lỡ lời ngay lập tức.

"Chú Harris."

Thấy Tac sửa lời, khuôn mặt Stella giãn ra.

"Giỏi lắm."

Alice khen Tac giọng nhẹ tênh. Ôm thằng bé chặt cứng, hơi quá với trẻ con không nhỉ.

"Xin lỗi, cho tôi nói chuyện riêng với thằng bé chút."

Stella liếc nhìn tôi nhưng không nói gì, ra khỏi phòng.

"Harris. Tí nữa em cũng muốn nói chuyện riêng. Chỉ hai ta thôi."

Nghe giọng nũng nịu của Alice, Stella thò đầu vào quát.

"Lề mề gì thế. Ra đây mau."

"Vâng~"

Nháy mắt cái rõ kêu, Alice cũng ra khỏi phòng.

Tôi và Tac ngồi đối diện nhau qua cái bàn. Tôi vào thẳng vấn đề.

"Chuyện hôm nọ cháu bảo chú làm bố ấy. Xin lỗi nhưng chú không làm được."

Mặt Tac cứng lại. Tôi nói tiếp không bận tâm.

"Bố cháu là anh Thomas."

"Thế gã kia là cái thá gì?"

"Này. Tac. Gọi gã kia thì không được đâu. Dù chú hiểu cảm giác của cháu."

Mặt Tac càng cứng hơn. Tôi thở dài trong lòng.

"Này. Cháu muốn làm Thánh kỵ sĩ đúng không? Thế thì chú ý cách ăn nói. Không chỉ mạnh mà còn phải lịch sự tử tế với mọi người, thế mới là Thánh kỵ sĩ. Đúng không?"

"Thì đúng là thế nhưng..."

"Chà, chú cũng có lỗi. Seekt nói chuyện với chú hay dùng giọng điệu ngày xưa. Chú với Seekt là bạn cũ. Khác với người khác. Từ giờ chú cũng phải thay đổi cách nói chuyện chút. Dù sao cậu ấy cũng là Bá tước rồi. Dân thường không được nói chuyện suồng sã. Hiểu chưa?"

"Vâng..."

"Và này, mẹ cháu muốn xin lỗi cháu. Bà ấy nghĩ từ giờ có nhiều thời gian bên cháu hơn nên cháu sẽ vui, xin lỗi vì không nói chuyện rõ ràng với cháu. Ông Neumann cũng xin lỗi vì đã quát cháu."

Tôi kéo ghế ngồi cạnh Tac.

"Này nhé. Chuyện chú sắp kể là bí mật. Chú chưa kể cho chị Tiana đâu đấy."

Tac vẻ nghi ngờ nhưng gật đầu.

"Chú không nhớ mặt bố mẹ. Bị bỏ rơi hay bố mẹ chết rồi không biết. Tầm tuổi cháu chú sống lang thang ngoài đường, ghen tị với mấy đứa trẻ đi đường lắm. Có mái nhà, quần áo tử tế, cơm ăn là một chuyện, nhưng có người để gọi là bố, mẹ mới là điều chú thèm khát."

Tôi véo nhẹ má Tac.

"Cháu hạnh phúc lắm đấy. Có người mẹ tuyệt vời. Trên đời có những cha mẹ tồi tệ bán con khi thấy vướng víu. So sánh thế thì hơi kỳ, nhưng cô Misha yêu cháu. Nên đừng bướng bỉnh vô lý nữa."

"Cháu đâu có bướng bỉnh."

"Thế à. Vậy thì ngoan ngoãn về với mẹ đi. Chà, nếu cháu thực sự ghét ông Neumann, hay bị bắt nạt thì cứ viết thư cho chú. Bảo muốn học làm Scout cũng được. Chú đặc cách nhận đệ tử."

Suy nghĩ một lúc, Tac lí nhí "Vâng". Rồi quay lại vẻ mặt lém lỉnh thường ngày.

"Nhưng cháu muốn làm Thánh kỵ sĩ cơ."

"Làm Scout cũng không tệ đâu. Chà, được rồi. Nào, đi ăn cho no bụng đã."

Dẫn Tac đến chỗ Stella. Chưa qua rèm cửa đã nghe tiếng ầm ĩ.

"Cái đó tao định ăn mà."

"Ai nhanh thì được, chậm thì chịu."

"Bọn mày im đi."

Bốn đứa trẻ đang tranh giành đồ ăn trên bàn.

"Mấy đứa này, không cần vội, còn nhiều mà."

Tom húp xì xụp bát súp Stella múc cho rồi hét lên.

"Nóng quá."

Tuy là quần áo cũ giặt lại nhưng được cho đồ sạch, giờ lại dính đầy nước sốt. Cho Tac ngồi vào ghế trống. Lũ trẻ vừa ăn vừa nhìn Tac dò xét. Không khí không thân thiện lắm. Chà, với bọn này thì Tac trông cũng giống công tử bột.

Thấy Tac bắt đầu ăn, tôi vào bếp cảm ơn Stella.

"Xin lỗi đã làm phiền chị. Cảm ơn chị đã chăm sóc thằng bé. Tac bảo sẽ về với mẹ."

"Thế à. Thế thì tốt."

"Với lại, cảm ơn chị cho lũ quỷ sứ kia ăn nữa."

"Có gì đâu. Chuyện thường mà. Cơ mà, tôi đánh giá lại cậu rồi đấy. Tưởng cậu tốt với Tiana vì có ý đồ gì, ai dè nhận nuôi cả 4 đứa kia."

Ánh mắt Stella nhìn Tiana đang trông nồi ở bên trong thật dịu dàng.

"Chà, dòng đời xô đẩy thôi ạ."

Alice vừa bê đồ ăn vừa ra hiệu cho tôi ở góc khuất Stella. Cảm ơn lần nữa rồi tôi vội vã rời bếp.

"Này. Tac, đi thôi. Còn bọn mày, cấm gây phiền phức cho đến khi tao quay lại đấy."

Lũ trẻ mải ăn không thèm trả lời.

Dẫn Tac đến nhà Neumann nơi Misha sống. Misha ra đón xin lỗi rối rít, cúi đầu cảm ơn tôi mãi. Đẩy Tac về phía mẹ, cô ấy ôm chầm lấy con xin lỗi. Tac đứng ngượng ngùng rồi cũng vòng tay ôm mẹ. Chỉ còn biết cầu mong thời gian sẽ giải quyết mọi chuyện.

Đến dinh thự Seekt cách đó một đoạn, hội ngộ với nhóm Gina. Đã chào tạm biệt vợ chồng Seekt từ trước nên chúng tôi xuất phát luôn. Seekt bận việc bị gọi đi, Công chúa Eleora cũng đến lâu đài để giải quyết hậu quả vụ dinh thự tôi đột kích. Chủ dinh thự là gia tộc quý tộc quyền thế nên chuyện khá rắc rối.

Ghé qua dinh thự Bá tước Reckenbach đón Tiana và lũ trẻ. Xin lỗi Bá tước vì gây phiền phức suốt thời gian qua.

"Không. Vui phết đấy chứ. Tiếc là không có thời gian nói chuyện thong thả, nhưng chắc còn cơ hội mà. Sớm thôi."

Tôi ậm ừ trước câu nói ẩn ý của Bá tước, Alice mang cái giỏ tới.

"Stella bảo mang đi đường mà ăn."

Vừa đưa cô ấy vừa hé tấm vải phủ. Thấy phong thư bên trong, Alice mỉm cười với tôi. Ánh mắt đó nói: "Không thoát được đâu nhé".

---

**Chương 145: Chị gái**

Về đến nhà sau bao ngày, mùi hương quen thuộc ùa vào. Mới hôm nào chỉ là nơi về ngủ, giờ đã thành chốn bình yên của tôi. Mở cửa sổ, Tiana nhanh nhẹn bắt đầu dọn dẹp, nhóm 4 người gồm cả Tom và Theo bám theo như gà con theo mẹ. Trong chuyến đi, chúng nó đã quấn quýt Tiana lắm rồi.

Định cho 4 đứa ở phòng trước đây Misha thuê, chúng nó ngó vào reo hò ầm ĩ.

"Uầy. Có giường kìa."

Đang ồn ào như cái chợ vỡ, Tiana nói gì đó chúng nó im bặt ngay.

Tiana từ trong phòng đi ra bảo muốn đi chợ.

"Tao cũng đi."

"Anh đi thì em cũng đi."

"Đương nhiên là đi rồi."

"Em cũng muốn xem cửa hàng."

Tiana nhìn tôi, tôi ra lệnh cho 4 đứa.

"Cho đi cùng nhưng cấm làm trò mèo đấy. Đừng để ví tiền người đi đường hay hàng hóa cửa hàng tự nhiên chui vào túi bọn mày."

Cố làm mặt đáng sợ, 4 đứa bĩu môi.

"Bọn này đâu có ngu đến thế."

Về nhà ăn cơm Tiana nấu, Tom hiếm khi làm mặt nghiêm túc.

"Này. Anh Harris quả nhiên là người tai to mặt lớn đúng không? Nhìn thái độ người đi đường ai cũng như biết anh, mấy anh chị trẻ tuổi chào anh kính cẩn lắm mà."

"Chỉ là mạo hiểm giả lâu năm thôi."

"Harris là một trong những người đánh bại Barras nổi tiếng đấy."

Câu trả lời trái ngược của tôi và Tiana khiến lũ trẻ nhìn nhau. Chichi chen vào.

"Chà, Harris là người nổi tiếng mà. Vợ chưa cưới như atai cũng phổng mũi."

"Đấy. Chính là nó."

Tom hào hứng.

"Chú Harris. Nói thật trông chú chả có gì nổi bật, thế mà xung quanh toàn người đẹp, lạ thật đấy."

"Đâu có. Bình thường mà."

"Harris là người tuyệt vời mà."

"Trẻ con không hiểu được đâu, đâu phải cứ đẹp trai là được."

Ba người ba câu trả lời khác nhau làm Tom nghiêng đầu khó hiểu.

"Quan trọng hơn, đồ ăn Tiana nấu ngon thế này. Ăn đi cho nóng."

"Không tin nổi ngày nào cũng được ăn ngon thế này."

"Tại Tiana nấu khéo thôi. Mải nói không ăn tao ăn hết đấy."

"Khoan. Ăn chứ."

No bụng, lũ trẻ buồn ngủ lăn quay ra giường. Bảo Tiana dọn dẹp, tôi đến Guild xác nhận lịch trình sắp tới. Gina bảo tiện đường đến nhà học trò nên đi cùng một đoạn. Chắc không có việc gì gấp đâu, nhưng được Tiana và Chichi tiễn ra cửa.

"Có vẻ ồn ào hơn trước nhỉ."

"Ừ. Có 4 đứa thì ồn là phải. Lại chẳng biết giữ ý nữa."

"Nhân tiện, không phải chỗ thích hợp để nói nhưng nhân cơ hội này tôi hỏi luôn nhé."

Liếc nhìn Gina thấy vẻ mặt nghiêm túc.

"Harris. Anh và Tiana có chuyện gì rồi?"

"Sao tự nhiên hỏi thế?"

"Tên bộ đồ lót mới của con bé là 'Đồ lót của chồng tôi' đấy."

Gina liệt kê cả hiệu quả của nó. A. Chết tiệt. Dùng ma lực giám định à. Không ngờ đến nước này.

"Tôi không nghĩ con bé tự nhiên nghĩ thế đâu."

"Ừ. Hôm nọ, tôi cầu hôn rồi."

"Ra thế. Quả nhiên là vậy. Chúc mừng nhé."

Lẩm bẩm lời chúc mừng, Gina ngập ngừng.

"Cho tôi hỏi một câu thôi. Nếu anh và Tiana không gặp nhau, tôi có cơ hội không?"

Cả hai im lặng bước đi một lúc. Thoáng thấy tình cảm cuộn trào bên trong vẻ ngoài điềm tĩnh của Gina.

Suy nghĩ kỹ, tôi trả lời.

"Không."

Tàn nhẫn nhưng tôi phủ nhận rõ ràng. Gina nhăn mặt trong thoáng chốc rồi ngước nhìn bầu trời mây trắng trôi lững lờ. Rồi bật cười.

"Nói thẳng thừng ghê. Thiệt tình, từ chối phũ phàng người phụ nữ tốt thế này, anh nghĩ mình là ai chứ. Nhưng đúng là phong cách của anh. Cảm ơn nhé. Thế này tôi không còn lưu luyến gì mà bước tiếp được rồi. Tôi nhường cho đứa em gái dễ thương đấy. Biết ơn đi nhé. Giờ chỉ còn phải lo 2 người nữa thôi."

Gina giơ tay chào tạm biệt tôi rồi rẽ sang hướng khác. Dáng đi ngẩng cao đầu thẳng lưng không hề cho thấy sự đau lòng.

"Đúng thật. Cô là người phụ nữ tốt."

Lẩm bẩm câu nói không đến được tai người nghe. Tràn ngập cảm giác có lỗi, đồng thời cầu mong Comba sẽ làm tốt.

Lấy lại tinh thần bước vào Guild.

"A. Anh Harris. Lâu không gặp. Nghe tin anh về tôi đợi mãi."

"Gì thế? Vụ đào tạo tân binh à?"

"Vâng. Tôi đã chọn lọc kỹ những người có thân thế rõ ràng. Muốn nhờ anh tiếp tục hướng dẫn."

"Nói thì thế nhưng Eiria chưa về vì có nghi thức gì đó ở Vương đô. Không có thần quan tôi không muốn xuống hầm ngục đâu."

"Đi tầng 1 thì anh từng đi cùng Comba và Gina rồi mà. Nhờ anh hướng dẫn 3 người hoàn toàn mới."

Thấy tôi vẫn uể oải vì chuyện lúc nãy, Jonathan cười gian.

"Thù lao hậu hĩnh lắm đấy."

Giơ 1 ngón tay lên.

"1 đồng vàng."

"Hả? Trả tôi từng đó nghĩa là... Tính cả phần Guild thì thuê được đội kỳ cựu quét sạch hầm ngục từ trong ra ngoài rồi còn gì, cần gì tôi?"

"Trên đời có những người nhất định muốn lập đội với Barras Masher đấy."

"Hầm ngục không phải điểm tham quan du lịch đâu."

"Tôi biết mà. Chết lúc nào không hay chứ gì? Yên tâm. Tôi loại hết mấy kẻ cậy tiền đòi hỏi vô lý rồi. Sẽ bắt cam kết tuân thủ chỉ thị của anh Harris đàng hoàng."

Hình ảnh lũ trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn hiện lên trong đầu. Một đứa con gái mà ăn khỏe ngang ngửa Tom. Chưa biết bao giờ nhưng cưới Tiana cũng cần tiền. Có tiền vẫn hơn. Thấy tôi dựa vào quầy tính toán, Jonathan chốt hạ.

"Được rồi. Thêm 5 đồng bạc nữa. Thế nào?"

"7 đồng."

"Chốt nhé. Vậy quyết định ngày nào."

Jonathan thay đổi biểu cảm từ con buôn sang nhân viên văn phòng mẫn cán.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!