Tập 03

Chương 126 ~ 130

Chương 126 ~ 130

**Chương 126: Bữa ăn náo nhiệt**

♡♡♡

Tac im lặng chìa cái bát rỗng ra. Tôi định đứng dậy nhận lấy thì chủ nhân nói giọng trầm thấp.

"Này. Tac."

Lông mày phải của chủ nhân nhướn lên. Vết sẹo cũng méo xệch theo.

"Chị Tiana... cho em thêm một bát ạ."

Tac rụt cổ nói, chủ nhân mới trở lại vẻ mặt bình thường. Tôi múc cháo yến mạch đậu và thịt muối vào bát đưa cho Tac.

"Cảm ơn chị."

Tac cầm thìa đưa lên miệng.

"Quả nhiên ngon tuyệt."

Rồi chợt nhìn sang chị Gina. Chị Gina đang rót rượu cho chủ nhân nên không để ý.

Chủ nhân liếc nhìn tôi trước khi nhấp môi vào chén rượu. Môi chủ nhân ướt rượu sáng bóng. Tôi nhớ lại cảm giác đêm hôm ấy, má nóng bừng. Sau nụ hôn dài, chủ nhân vùi mặt vào hõm cổ tôi... râu ngài cọ vào nhột nhột khiến tôi uốn éo người, chủ nhân giật mình buông tôi ra xin lỗi.

Kể từ đó chủ nhân không làm thế nữa. Không phải tôi ghét đâu, nhưng chủ động nói ra thì lại giống như đòi hỏi nên tôi cứ im lặng. Hôn trán hay được hôn trán thì có rồi, nhưng cảm giác khác biệt đó tôi không biết diễn tả thế nào.

Chị El bảo hôn làm lồng ngực ấm áp. Vì bất ngờ quá nên tôi chưa cảm nhận rõ, nhưng tim đập thình thịch thì tôi nhớ. Tôi cũng không biết tại sao chủ nhân đột nhiên làm thế.

Chủ nhân chợt nhớ ra điều gì đó, lại gần thì thầm vào tai chị Carrie. Chị Carrie ngạc nhiên rồi cười khúc khích. Ngài nói gì thế nhỉ. Hơi tò mò.

"Này, Harris. Thì thầm to nhỏ gì thế?"

"À. Chuyện cá nhân thôi. Không có gì to tát đâu."

"Chuyện Harris sắp bị hận ấy mà."

Chị Carrie vui vẻ nói. Có người hận chủ nhân ư?

"Anh Harris. Không phải chuyện em trai tôi chứ?"

Chị Eiria lo lắng hỏi. Tôi chẳng hiểu gì cả.

"Thiệt tình. Đang nói chuyện nghiêm túc đừng đánh trống lảng chứ."

Chị Gina hơi giận dỗi.

"Đúng đấy ạ. Nên chia nhóm rõ ràng thì hơn."

Anh Comba gật đầu lia lịa.

"Nói thì thế nhưng tôi đâu tự quyết định được. Còn ý kiến của Shinobu nữa chứ."

"Thì cứ nói nguyện vọng của Harris cho Guild trưởng điều chỉnh là được mà. Không thì bao giờ mới quyết được."

Chủ nhân khoanh tay.

"Vậy tạm thời hỏi nguyện vọng mọi người nhé."

"Vô nghĩa thôi. Vì ai cũng muốn vào đội Harris mà. Thử giơ tay xem nhé? Ai muốn vào đội Harris?"

Chị Eiria, chị Gina, chị Carrie giơ tay cái rụp. Anh Comba và chị Sylvia chậm hơn chút cũng giơ theo.

"Thấy chưa?"

Chị Gina nheo mắt.

"Trời ạ. Càng khó chọn hơn. Đây là tổ đội đào tạo tân binh do Guild trưởng đề xuất, thôi để bà ấy chia nhóm cho xong."

Chủ nhân uống ực ngụm rượu. Chị Eiria mỉm cười.

"Anh Harris. Tôi nghĩ chỉ có đội Harris là hợp lý thôi. Bên anh Shinobu có thần quan rồi đúng không? Tân binh thì cần người chữa trị là bắt buộc."

"Nếu chia đều những người đánh bại Barras và cân bằng tiền vệ thì tôi vào đội Harris là chuẩn rồi chứ nhỉ?"

Chị Carrie đề xuất. Chị Gina tỏ vẻ không phục.

"Thám hiểm tầng nông thì cần gì tiền vệ mạnh. Cần thiết thì tôi dùng ma pháp dọn sạch là xong."

Chủ nhân nhăn mặt.

"Để tôi suy nghĩ chút. Nghĩ thêm nữa chắc mất ngon bữa ăn mất."

Chủ nhân múc thìa súp cá và rau củ, ăn ngon lành rồi thở hắt ra thỏa mãn. A, may quá.

Chị Eiria mời chủ nhân món chị ấy tự nấu. Chủ nhân nhai miếng thịt gì đó sốt teriyaki.

"Món này cũng ngon đấy."

Nghe nhận xét, chị Eiria vui vẻ gắp thêm cho chủ nhân. Chủ nhân liếc nhìn tôi.

Khi đồ ăn vơi đi, Tac no căng bụng bắt đầu gà gật. Chủ nhân bế Tac vào giường ngủ. Như một tín hiệu, khách khứa bắt đầu ra về. Đang dọn dẹp thì thấy chủ nhân tiễn khách xong, mang bát đĩa bẩn và chén rượu vào bếp bắt đầu rửa.

"Dạ. Để em làm cho ạ."

Tuy bát đĩa nhiều thật, nhưng có Chichi và nhóm Ryu nữa nên không vất vả lắm.

"Ừ. Chà, nhưng làm thế này nhanh hơn."

Thú thật thì chủ nhân rửa hơi ẩu. Nhưng được làm việc cùng nhau bên cạnh thế này thật vui. Tôi lau khô bát đĩa nhận từ tay chủ nhân rồi cất đi. Khăn lau bẩn, tôi đang giặt thì chủ nhân ngó vào.

"Hình như ta rửa chưa sạch à. Hay lại làm vướng chân em?"

"Không có đâu ạ."

Định khâu vá thêm chút nhưng chủ nhân bảo đi ngủ nên tôi cũng nghỉ. Đi xe ngựa công cộng mệt thật. Đang cất bông tai thì thấy chị Chichi ôm chặt lấy chủ nhân.

"Này. Làm cái gì thế?"

"Có sao đâu. Tiana độc chiếm Harris mãi rồi. Atai thỉnh thoảng cũng muốn dính lấy Harris chứ."

"Thôi đi. Buông ra."

"Hơi hưng phấn rồi hả?"

Tôi lại gần thì chị Chichi buông chủ nhân ra. Tôi cũng muốn ôm nhưng xấu hổ.

"Hừm. Harris cũng khổ nhỉ. Atai thì 3 người cũng được..."

Chủ nhân cốc nhẹ vào đầu chị Chichi.

"Đừng nói linh tinh, ngủ đi."

Chị Chichi lăn ra giường dang rộng tay chân. Chủ nhân không nằm vào trong mà nằm ngay mép ngoài. Hết chỗ cho tôi rồi. Đang do dự thì chủ nhân nhỏm dậy nắm tay kéo tôi xuống. Tôi được chủ nhân ôm vào lòng và đắp chăn. Ngay lập tức chị Chichi ôm lấy cả chủ nhân lẫn tôi. Quả nhiên là mệt, mi mắt tôi trĩu nặng ngay tức khắc.

---

**Chương 127: Đội Đào tạo Tân binh - Nhóm Thor**

Mối quan hệ với Tiana vẫn lửng lơ, câu trả lời cho Eleora cũng chưa có. Lợi dụng việc đương sự không có trước mặt, tôi trốn tránh hiện thực. Cắm đầu vào công việc trước mắt. Việc đào tạo tân binh tiến triển tốt, trừ một tai nạn lớn thì mọi việc suôn sẻ.

Tuy nhiên ban đầu phải dạy từ cách cầm vũ khí. Khoảng 2 tuần trước, xuống tầng 2 thử sức thì xui xẻo gặp 2 con Warbear, một học viên bị thương nặng nhưng may nhờ Eiria cứu chữa nên không sao.

Theo quyết định của Summerd, đội hình của tôi gồm Comba tiền vệ, tôi và Eiria hậu vệ. Mục tiêu trước mắt là xuống được tầng 3, xong sẽ bàn giao cho đội Shinobu. Nhiệm vụ đầu tiên là biến khoảng 15 người hoàn toàn nghiệp dư thành mạo hiểm giả tập sự.

Hôm nay cũng được Tiana làm phép cầu may trước khi đến hầm ngục. Tôi đang dẫn nhóm Thor gồm 3 người Thor, Donovan, Daisy thám hiểm tầng 2. Nhóm Thor là nhóm tiếp thu nhanh nhất trong số tôi phụ trách.

Thor là thanh niên tuấn tú, dùng kiếm liễu (*Rapier*), rất được lòng các học viên nữ. Cậu ta tiếp cận Eiria khéo léo nhưng bị từ chối nhẹ nhàng. Donovan là gã ít nói có vẻ u ám, dùng tiểu kiếm giống tôi, còn Daisy là cô bé gầy gò vừa tốt nghiệp Học viện Ma pháp.

Đánh giá nhóm này ổn, tôi cho phép xuống tầng 3. Tất nhiên không đi xa khỏi cầu thang. Định đánh 1 trận với đối thủ vừa sức rồi rút lui. Nếu gặp quái vật khó nhằn từ tầng 4 trở xuống lên thì rút lui ngay lập tức. Chúng tôi thận trọng tiến bước, chú ý phía trước.

Nghe tiếng động sau góc khuất, tôi dừng lại cách đó khoảng 20 bước, chuẩn bị nghênh chiến. Từ góc khuất hiện ra 2 xác sống mặt mũi xanh xao. Trên hộp sọ trơ xương đội vương miện rỉ sét. Eiria cảnh báo.

"Là Người Gác Mộ Hoàng Gia. Đừng hít phải hơi thở của chúng. Sẽ buồn ngủ đấy."

Bọn này mạnh hơn Ghoul hay Skeleton nhiều. Như Eiria nói, chúng thở ra hơi gây buồn ngủ. Tuy nhiên, cùng lắm thì dùng *Shock* của Eiria biến chúng thành tro bụi nên tôi ra lệnh tấn công. Daisy yểm ma lực lên vũ khí của Thor, Eiria bắt đầu niệm phép Thần thánh hóa lên rìu chiến của Comba.

Với câu niệm chú trôi chảy, rìu chiến của Comba sáng rực lên. Comba lao lên đánh nhau với 1 tên. Kiếm pháp của Người Gác Mộ quả nhiên điêu luyện như chiến binh dày dạn. Hắn hóa giải cú đánh nặng nề của Comba rồi phản công. Nhưng Comba thì không sao. Chỉ cần chú ý hơi thở gây ngủ là chắc chắn thắng. Tôi chuyển sự chú ý sang con còn lại.

Thor tung những cú đâm đẹp mắt bằng thanh kiếm liễu tỏa sáng nhạt. Tiểu kiếm của Donovan cũng được yểm phép Thần thánh hóa, tham chiến từ bên sườn. Người Gác Mộ này dùng kiếm và gậy phép điêu luyện khiến 2 người không thể lại gần. Tuy đối phương không có cơ hội phản công nhưng 2 người bên mình cũng không dứt điểm được. Tôi ra lệnh Daisy niệm phép lửa.

Donovan đỡ kiếm của Người Gác Mộ và khựng lại. Người Gác Mộ phả hơi vào mặt, Donovan ngã xuống. Quả cầu lửa nhỏ đập vào ngực Người Gác Mộ đang giơ kiếm lên, bùng cháy. Tuy là ma pháp sơ cấp nhưng *Firebolt* rất hiệu quả với loài xác sống. Ngay khi Donovan ngã, tôi lao tới chém đứt cổ tay trái đang cầm gậy của Người Gác Mộ đang loạng choạng. Cây gậy rơi *cạch* xuống sàn.

Coi tôi là đối thủ nguy hiểm hơn, Người Gác Mộ chém kiếm vào tôi. Tôi đỡ một nhịp rồi nhảy lùi lại ngay. Nín thở để không hít phải thứ kinh tởm hắn thở ra. Thor đâm mạnh từ bên sườn gây thương tích cho hắn.

Comba đã hạ gục đối thủ của mình dễ dàng, vòng ra sau lưng Người Gác Mộ này kết liễu trận đấu. Trong khi Thor điều hòa hơi thở, Eiria đến bên Donovan, đặt tay lên trán cậu ta. Lẩm bẩm vài từ rồi truyền khí, Donovan mở mắt. Eiria mỉm cười, Donovan nhăn mặt đỏ bừng.

Thor và Donovan bị thương nhẹ, tôi ưu tiên rút lui về tầng 2. Quả nhiên ở tầng 3 khó mà không thương tích. Tôi kéo Donovan dậy, ra lệnh chỉnh đốn đội hình.

"Được rồi. Làm tốt lắm. Hôm nay thế là đủ. Tốt nghiệp khóa sơ cấp rồi. Rút lui."

Nghe từ "tốt nghiệp", khuôn mặt 3 tân binh rạng rỡ hẳn lên. Đi dọc hành lang lên cầu thang, kiểm tra xung quanh rồi nghỉ ngơi một chút. Eiria chữa trị cho 2 người bị thương. Thor nói nhiều hẳn lên còn Donovan thì im lìm hơn mọi khi. Daisy nhóm lửa trại từ đèn lồng.

Donovan lẳng lặng đi tới hơ cái cốc kim loại trên lửa. Tôi vỗ vai Comba.

"Lên tay phết nhỉ. Hạ Người Gác Mộ ngon ơ."

"Cũng không dễ đâu ạ. Chị Carrie chắc hạ nhanh hơn."

"Đừng khiêm tốn. Nhưng hơn là tự mãn. Mới có nửa năm chứ mấy. Tiến bộ thế này thì vấn đề chỉ là thời gian thôi. Còn sống thì còn mạnh lên được. Còn trẻ mà."

Comba cười ngượng nghịu.

"Đại ca nói thế tôi hơi ngại. Nhưng vui ạ."

Donovan mang 3 cái cốc bốc khói nghi ngút tới.

"Trà thảo mộc ạ."

Comba vui vẻ nhận lấy. Hầm ngục này lạnh chết khiếp nên đồ uống nóng là quý hóa lắm. Chà, tôi không lạnh nên không cần lắm.

Thổi phù phù, Comba đưa cốc lên miệng. Donovan đưa cốc nữa cho tôi rồi cũng uống phần của mình. Tôi nhìn vào cốc. Quen uống trà Tiana pha rồi nên uống của người khác thấy không ngon lắm. Cười khổ vì cái miệng sành ăn, nhưng dù sao người ta cũng mất công pha, tôi vừa uống một ngụm.

Cảm thấy vị lạ trong miệng, cùng lúc đó Donovan ngã vật ra. Comba cũng loạng choạng làm rơi cốc. Tiếng *keng* vang lên. Cách đó một đoạn Daisy nằm sóng soài, Eiria dựa vào tường mặt tái mét. Và Thor đang nắm chặt kiếm liễu tiến lại gần Eiria.

---

**Chương 128: Sát thủ**

Tôi ném cái cốc vào mặt Thor. Tiếp theo phi luôn 2 con dao. Một con bị kiếm liễu gạt ra, con kia cắm phập vào bụng giáp da. Tôi lao tới dùng đoản kiếm gạt thanh kiếm liễu đang định đâm vào họng Eiria trong gang tấc. Che chắn Eiria sau lưng, tôi đỡ đòn đâm tới tấp.

Thor liên tục tung ra những cú đâm. Tốc độ và độ chính xác khác hẳn lúc nãy khiến tôi chỉ biết phòng thủ. Giáp da mới bị xước. Nếu vũ khí của tôi chỉ là đoản kiếm thường thì có lẽ tôi đã thua. Tuy nhiên, cú phản đòn của tôi đã bắt được cổ tay hắn khi đang thu về để đâm tiếp. Cả bàn tay lẫn kiếm liễu bị chém bay, Thor lùi lại.

Tôi giơ cao đoản kiếm. Đá mạnh vào bụng hắn khi hắn dùng cánh tay còn lại che đầu, Thor gập người rên rỉ. Đá thêm vào cằm, Thor ngã ngửa. Tôi quỳ xuống chộp lấy cái cốc Daisy vẫn cầm trên tay. Đấm vào mặt Thor, bóp má bắt hắn mở miệng, đổ chỗ trà còn lại dưới đáy cốc vào họng hắn.

Xác nhận cơ thể Thor mềm nhũn ra, tôi quay lại chỗ Eiria. Eiria không đứng nổi nữa, ngồi bệt dựa vào tường. Tôi lấy thuốc giải độc cực mạnh trong túi ẩn ra. Định cho Eiria uống nhưng miệng cô ấy lỏng lẻo, nước dãi chảy ra.

Không cứu được Eiria thì coi như xong. Tôi ngậm đầy thuốc giải độc đắng ngắt vào miệng. Bịt mũi Eiria, áp miệng tôi vào miệng cô ấy để truyền thuốc sang. Giữ nguyên tư thế một lúc để ngăn phản xạ ho và nôn ra.

Thuốc giải độc mạnh đắt tiền nên hấp thụ nhanh. Thấy ánh mắt Eiria có thần trở lại, tôi buông ra. Nuốt chỗ thuốc kinh khủng còn lại trong miệng. Tôi cũng bị Thor hạ độc. Dù không cảm thấy dấu hiệu trúng độc nhưng uống thuốc phòng hờ cũng không thừa. Sắc mặt Eiria hồng hào trở lại, tôi kéo cô ấy đứng dậy. Chân tay vẫn chưa có lực nên cô ấy ôm chầm lấy tôi.

Tôi bế Eiria đến chỗ Daisy.

"Nhờ cô thanh tẩy độc."

Eiria gật đầu.

"Anh đỡ sau lưng tôi được không?"

Tôi ôm vai đỡ Eiria khi cô ấy đặt tay lên ngực Daisy bắt đầu niệm chú ngập ngừng. Tiếp theo là Donovan, cuối cùng là Comba. Chắc do to xác nên Comba ít bị ảnh hưởng bởi độc. Cậu ta hồi phục ngay và tự đi lại được. Nhờ Comba trông nom Daisy và Donovan, tôi đi đến chỗ Thor.

Nhờ Eiria chỉ cầm máu ở cổ tay hắn. Trói chân tay lại, nối dây từ chỗ trói chân. Comba đã dập lửa xong xuôi, tôi bảo cậu ta đi trước, còn tôi kéo lê Thor hướng về tầng 1. Gặp một đàn á nhân móng vuốt dài cỡ đứa trẻ.

"Comba. Không cần nương tay. Giết sạch."

"Rõ ạ."

Rìu chiến của Comba gầm lên, chém đôi 2 con một lúc. Cán rìu đập nát mặt 1 con đang lao tới. 5 con á nhân bị tiêu diệt trong nháy mắt. Donovan ngạc nhiên.

"Comba mà nghiêm túc thì thế đấy. Nào, đi thôi."

Lên cầu thang tôi phải nhờ sức Comba. Ra khỏi hầm ngục từ tầng 1. Tôi nhờ Comba pha trà. Comba vui vẻ nhận lời.

"Cô Eiria. Còn đủ ma lực thanh tẩy độc không?"

"Vâng. Tất nhiên rồi ạ."

Eiria cứ dựa sát vào tôi.

"Hơi khó chịu nhưng nhờ cô làm cho tên này nữa?"

Niệm chú ngắn xong, Eiria đổi chỗ cho tôi. Tôi quỳ một gối nhìn xuống mặt Thor. Dí dao vào trước mắt hắn.

"Ai chỉ đạo?"

Thor không trả lời.

"Thế à. Chà, không nói thì thôi. Trong tình huống này mà vẫn không khai là đủ hiểu rồi."

Mặt Thor hiện lên vẻ thắc mắc.

"Mày. Là sát thủ của Marlborough đúng không."

Tôi nhét giẻ vào miệng Thor đang trợn tròn mắt, buộc dây lại.

"Cắn lưỡi tự tử thì tao phiền lắm. Giẻ bẩn tí chịu khó nhé."

Bỏ mặc Thor, tôi đi đến chỗ Comba.

"Cho tôi một cốc."

Súc miệng bằng trà rồi nhổ ra đất.

"Đại ca. Tính sao với hắn? Hay để tôi bẻ 1, 2 cái chân tay?"

"Vô ích thôi. Hắn là chuyên nghiệp. Tra tấn bình thường không khai đâu. Tuy nhiên, có cách đấy. Nghe xong mất ngon cơm nên tôi không kể chi tiết đâu."

Tôi cười nhạt, Daisy sợ hãi.

"Nào, về Norn thôi."

Đến thẳng Guild nhờ Jonathan gọi Summerd. Nghe sự tình, Summerd nhe răng cười. Biểu cảm không muốn nhìn thấy trên đường đêm chút nào.

"Để đó cho tôi. Cho hắn biết làm trò ngu ngốc này hậu quả thế nào. Gửi về Vương đô bắt khai ra bằng hết."

Comba theo Summerd áp giải Thor đi, tôi gọi Gina đến thẩm vấn Donovan và Daisy. Trước mặt Gina đang chĩa gậy niệm chú, tôi hỏi vài câu. Xác định Thor hành động một mình, 2 người kia được thả với vài lời an ủi.

"Harris vất vả rồi."

"Ừ. May mắn thôi. Vẻ ngoài lù đù thỉnh thoảng cũng có ích phết."

"Nghĩa là sao?"

"Hắn coi thường tôi. Ưu tiên loại bỏ Eiria là mối đe dọa lớn nhất. Chà, bị thanh tẩy độc thì ma pháp (dùng độc) vô nghĩa nên phán đoán đó không sai. Chỉ là hắn không ngờ độc không có tác dụng với tôi. Chà, cũng do tôi hầu như không uống, và nhờ cả Tiana nữa."

Eiria đang ngồi ghế loạng choạng đứng dậy.

"Anh Harris. Tôi xin phép về thần điện. Cảm ơn anh hôm nay."

"Không. Là đồng đội giúp nhau là chuyện thường mà."

"Có thể là vậy nhưng..."

Eiria nhìn tôi với đôi mắt ướt át. Ngón tay chạm nhẹ lên môi mình.

"Tôi sẽ không quên chuyện hôm nay đâu. Lần sau xin hãy làm mà không cần thuốc giải độc nhé."

Mỉm cười xấu hổ, cô ấy chạy vụt đi. Gina nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

"Rốt cuộc là sao?"

Tôi cười yếu ớt. Thì biết làm sao được.

---

**Chương 129: Vua Tham Lam Snowdon**

Kể từ khi bị Thor tấn công, việc đào tạo tân binh tạm dừng. Chúng tôi trải qua khoảng 10 ngày thong thả. Một ngày nọ cả nhóm đi câu cá ở con sông gần thị trấn Norn. Cần câu tạm bợ nhưng cũng bắt được kha khá. Tiana mổ cá, rắc muối nướng xiên ăn. Thỉnh thoảng ăn đồ đơn giản thế này cũng tốt.

Trong khi chúng tôi ăn, con chó ngốc nhảy xuống sông rồi lên bờ rũ nước, bắn tung tóe. Tiana và Chichi la hét như trẻ con. Nhìn cảnh đó Gina cũng cười. Nhờ chăm chỉ đào tạo tân binh nên túi tiền rủng rỉnh. Thỉnh thoảng dẫn mọi người đi chơi thế này cũng không tệ.

Trong tâm trạng vui vẻ đó, Summerd đến thông báo kết quả thẩm vấn Thor.

"Biết tên thật của Thor rồi. Nicholas. Nicholas 'Pretty Boy' (*Chàng trai xinh đẹp*), nghe quen không?"

Tôi huýt sáo.

"Pretty Boy à. Cán bộ của Snowdon còn gì."

"Mặt đẹp mà lòng dạ tàn độc. Nghe đâu sở thích là vừa ôm phụ nữ vừa đâm vô số nhát dao đấy."

"Mục tiêu là Eiria à?"

"Được thế thì tốt quá."

Cách nói tàn nhẫn thật. Thấy tôi nhìn, Summerd nhún vai.

"Mục tiêu là anh đấy. Có vẻ Snowdon đích thân ra lệnh nhắm vào anh. Tôi không muốn anh chết đâu đấy."

"Thế, tại sao lại nhắm vào tôi?"

"Ngạc nhiên chưa. Tự đặt tay lên ngực mà suy nghĩ xem?"

"Chịu chết."

"Snowdon nghe thấy chắc điên tiết lắm. Thật sự không biết à?"

Tôi lục lọi trí nhớ.

"Chà, tôi cản trở bọn định bắt cóc Chichi. Bọn định bắt cóc Tiana thất bại cũng là người Marlborough."

"Bọn ở mỏ bạc hoang gần Reckenberg, rồi vụ bắt cóc giả nhà Mikonen nữa. Thấy liên quan nhiều không?"

Tôi nhìn trần nhà thở dài.

"Thật á..."

"Snowdon đang điên tiết vì có gã ranh con dính dáng đến tất cả vụ đó. Lại thêm tin mất liên lạc với tâm phúc Nicholas nữa chứ."

"Ông ta tức quá mà chết quách đi cho rảnh nợ không được à?"

"Kẻ ác thường sống dai mà."

Summerd nghiêm mặt.

"Đùa thế đủ rồi, việc kiểm tra thân thế tân binh lỏng lẻo là lỗi của tôi. Xin lỗi nhé."

Tôi xua tay trước mặt.

"Thôi đi. Guild trưởng cúi đầu tôi tổn thọ mất."

"Anh này. Suy nghĩ nghiêm túc chút đi."

"Có nghĩ cũng làm được gì đâu khi bị ông trùm cỡ đó nhắm vào?"

"Cũng không hẳn. Bị gây sự thì phải đáp trả chứ. Giết quách Snowdon là xong."

Nói cái gì kinh khủng thế mụ già này. Summerd mỉm cười.

"Nè. Harris? Vừa nghĩ gì thất lễ đúng không?"

"Tôi chỉ nghĩ bà nói chuyện viển vông thôi."

"Chà, được rồi. Tôi không nghĩ là chuyện hoang đường đâu. Quan hệ với tộc Markit đang tốt đẹp, xuất binh sang Marlborough là dư sức. Tộc trưởng Nemba chắc chắn sẽ tích cực giúp đỡ."

"Chà, có thể thế nhưng không liên quan đến tôi... đúng không?"

"Ai biết được? Tổng chỉ huy thì chưa được nhưng một cánh quân thì chắc đảm nhiệm được đấy?"

Định phản đối nhưng tôi im bặt. Vô ích thôi. Guild trưởng chắc chắn cùng phe với cô công chúa kia.

"Chà. Xuất binh thì chưa ngay được đâu. Trước mắt cần đánh bóng tên tuổi cho anh đã. Phải làm cho mọi người thấy anh không chỉ là tay Scout may mắn nhờ đồng đội mà hạ được Barras. Rằng động vào anh là coi như chống lại Vương quốc. Lúc đó, Snowdon vốn tính toán kỹ lưỡng chắc chắn sẽ tạm thời bỏ cuộc."

"Có cách đó à? Bề ngoài tôi chỉ là Scout quèn thôi mà."

"Dù đã hạ Barras. Này. Cái này cho anh."

Phong bì cầu kỳ đề tên tôi. Lật mặt sau thấy 2 cái tên quen thuộc dưới con dấu sáp.

"Được làm phù rể cho chú rể trong đám cưới Công chúa thứ 4, lại còn là Người Giữ Nhẫn (*Ring Master*) thì vinh dự quá còn gì."

Ring Master là người dâng nhẫn trao đổi trong lễ cưới. Thường là người thân nhỏ tuổi của chú rể đảm nhiệm... Thằng khốn đó.

"Đừng làm mặt đó. Tôi đâu có bóc thư của anh."

Thấy tôi hiểu lầm, Summerd phe phẩy một phong thư đã mở khác.

"Bảo là nhiệm vụ quan trọng nên phải đưa đến tận nơi không sai sót. Guild trưởng quèn như tôi nhận lệnh trực tiếp từ Công chúa thì chỉ biết tuân theo thôi."

Tôi cúi mặt cố tình thở dài. Thấy tôi không nói gì, Summerd ngẩng lên.

"Phải rồi. Cái này phải nhờ anh, người ta muốn anh đưa cả Tiana đi cùng."

"Dạ?"

"Công chúa muốn cô bé làm Người Cầm Trượng Cô Dâu (*Bride Staff*) đấy."

Vai trò thiếu nữ nắm tay cô dâu trao cho chú rể ở cửa lễ đường à. Định cho Tiana làm thế sao? Cô công chúa đó...

"Tiana làm thế thì vị thế tăng vùn vụt nhé. Bride Staff cho Công chúa thì coi như có địa vị bán công khai rồi. Không ai dám làm bừa với Tiana nữa đâu."

Tôi dùng dao mở phong thư của mình. Nội dung đúng như Summerd nói. Lời lẽ lịch sự nhưng không cho phép từ chối. Lời nhờ vả của Công chúa một nước. Thực chất là mệnh lệnh. Lễ cưới diễn ra sau 10 ngày. Phải đến Vương đô càng sớm càng tốt để chuẩn bị trang phục.

Nếu chỉ một mình tôi thì còn có thể cúi đầu từ chối. Sự tàn độc của kế sách này nằm ở chỗ gắn liền với việc nâng cao địa vị cho Tiana. Giống hệt lúc bị bắt đấu với Barras. Hơn nữa, dù còn vấn đề cấm kết hôn với nô lệ được giải phóng, nhưng nó tạo ra đại nghĩa danh phân để đặt Tiana ở vị thế cao hơn Chichi.

Khuôn mặt gã đàn ông tự xưng Hoffman hiện lên trong đầu. Tham mưu của Công chúa Eleora là hắn. Đệ tử cuối cùng của ông già. Mấy trò mưu kế này tôi không theo kịp.

"Dù sao thì ở dinh thự Thánh kỵ sĩ an toàn hơn. Vì tôi nữa, anh đi sớm giúp tôi nhé."

Mặt Summerd hiện rõ vẻ "Mau nhấc mông lên mà chuẩn bị đi".

---

**Chương 130: Chuẩn bị khởi hành**

Trước khi về nhà, tôi ghé quán Dơi.

"Thực ra là..."

Misha ấp úng. Khi tôi báo phải đi Vương đô, cô ấy chỉ nói thế rồi cúi gằm mặt.

Tôi thấy mình thật nhỏ bé khi làm phiền cô ấy lúc đang bận chuẩn bị mở quán. Cô ấy vẫn trả tiền nhà đầy đủ, tôi không nghĩ ra lý do gì.

"Anh Harris đối xử rất tốt với tôi, đột ngột nói chuyện này tôi thấy áy náy lắm. Cũng xin lỗi anh Argus nữa..."

Không thấy bóng dáng chủ quán Argus đâu trong bếp.

"Không sao đâu, cô cứ nói đi."

"Vâng. Thực ra tôi được cầu hôn, tôi định đồng ý..."

"Thế thì chúc mừng cô, nhưng đâu cần nói ngay bây giờ?"

"Anh ấy là người làm vườn ở dinh thự ngài Seekt, anh ấy hỏi nhân dịp này tôi có muốn chuyển đến Canvium sống không."

Tôi ngạc nhiên thật sự. Chuyện xảy ra từ bao giờ thế?

"Nên là, nếu được tôi muốn đi cùng anh Harris."

Tôi chỉ biết gật đầu.

Về nhà, tôi thông báo chuyện đi Vương đô và chuyện của Misha.

"Cô ta cũng ghê gớm thật."

"Trông hiền lành mà gắt ghê."

Phản ứng của hội chị em trừ Tiana khá lạnh lùng.

"Đừng nói thế. Phụ nữ một mình nuôi con vất vả lắm."

"Anh chỉ được cái chiều phụ nữ và trẻ con. Chà, anh đồng ý rồi thì tôi không xen vào. Thế, đi Vương đô làm gì?"

"Dự đám cưới Seekt."

"Hả~. Atai cũng muốn đi."

Chichi nằng nặc đòi đi theo, nên quyết định cả nhà cùng đi. Để Gina ở lại một mình nguy hiểm quá. Tôi không muốn cô ấy bị vạ lây vì tôi. Gina bảo cần thời gian sắp xếp với những người cô ấy đang dạy chữ và ma pháp, nên tôi nhờ cô ấy rủ luôn Comba.

Tôi đến thần điện. Phải báo tin đội đào tạo tân binh sẽ nghỉ lâu hơn dự kiến. Đến thần điện, nói rõ lý do thì không hiểu sao được dẫn vào phòng Thần điện trưởng. Ông này tay nghề trị liệu thì giỏi nhưng hay lo giữ ghế. Bị ông ta cằn nhằn đủ điều. Tóm lại là đừng có dụ dỗ Eiria.

"Tôi không có ý đó."

"Nhưng Eiria rõ ràng bị anh làm xao động. Con bé được Thần điện Vương đô gửi gắm ở đây. Nó mà lơ là tu hành thì tôi khó xử lắm."

"Thế ông nói với cô ấy ấy."

"Không nói được mới phải nói với anh."

"Tôi chỉ là mạo hiểm giả quèn. Ông là Thần điện trưởng cao quý còn không nói được thì tôi nói thế quái nào được."

Thần điện trưởng hậm hực nhưng vẫn gọi Eiria đến theo yêu cầu.

"Ô kìa. Anh Harris. Anh cất công đến đây có việc gì không?"

Nghe tôi nói lý do, Eiria quay sang Thần điện trưởng.

"Tôi đi cùng được chứ ạ?"

"Hừm."

Thần điện trưởng càng méo mặt.

"Thế công việc ở đây thì sao? Cô đến đây để học cách quản lý tổ chức mà. Dùng kỹ năng thần quan cũng tốt, nhưng phải chú tâm vào việc chính chứ."

Eiria nghe với vẻ mặt vô cảm.

"Vậy thì anh Harris. Đi đường cẩn thận."

Eiria ngoan ngoãn cúi chào Thần điện trưởng và tôi rồi ra khỏi phòng. Tôi cũng thở phào cáo lui.

Đã báo Eiria thì phải báo Carrie. Đến Guild nghe Jonathan bảo Carrie đang tập kiếm ở sân sau. Ra đó thấy cô ấy đang lau mồ hôi đi lại phía tôi.

"Harris. Nghe bảo đi Vương đô à?"

"Sao cô biết?"

"Vừa nghe xong. Định đến báo tôi à?"

"Định thế nhưng có vẻ không cần thiết nhỉ."

"Mất công anh quá. Phải rồi. Vất vả nhỉ. Học viên mà lại là..."

Carrie hạ giọng.

"Tâm phúc của Snowdon hả."

"Đến chuyện đó Summerd cũng kể cho cô à?"

Carrie nhếch mép.

"Làm gì có chuyện bà ta kể tôi nghe. Nguồn khác đấy."

Ra thế. Vụ thẩm vấn Nicholas có dính dáng đến Hoang Ưng Kỵ Sĩ Đoàn. Và ở đó có gã đàn ông sẵn sàng tuồn tin tức cho Carrie.

"Thế, bao giờ đi?"

"Gina sắp xếp xong việc thì đi, chắc là mai."

"Vậy à. Biết rồi. Tôi sẽ chuẩn bị."

"Chuẩn bị gì, Carrie cũng đi Vương đô à?"

"Ừ. Xem Harris làm vẻ mặt thế nào khi tham dự lễ cưới cũng đáng xem lắm chứ. Không thể bỏ lỡ được."

"Không muốn nói đâu nhưng là đám cưới Công chúa đấy. Không dễ lẻn vào đâu."

Carrie chống cằm suy nghĩ một chút rồi nói tỉnh bơ.

"Chà, chuyện đó tôi lo được."

Tôi cũng không ngốc đến mức không hiểu. Cô ấy đang đề nghị làm hộ vệ đến Vương đô. Chắc là không có chuyện gì đâu, nhưng có Carrie cũng yên tâm hơn. Tôi cảm ơn rồi chia tay.

Hôm sau, 3 cỗ xe ngựa đến trước cửa nhà. Xe chở hành lý của Chichi và đồ đạc của Misha, cùng xe khách thuê thì hiểu được, nhưng không hiểu sao có cả xe hộ tống quý nhân. Summerd bước xuống làm tôi ngạc nhiên. Tiana cúi chào lễ phép, bà ta cười hiền hậu.

"Đi xe này đỡ mệt hơn chút đấy."

Con bé Tiana, hôm nọ bảo nói chuyện với Guild trưởng, hóa ra kể cả chuyện say xe à. Summerd ghé tai tôi thì thầm.

"Tiền thuê trừ vào phí hướng dẫn tân binh nhé."

Tha cho tôi đi. Xe xịn thế này tốn bao nhiêu tiền không biết. Summerd cười to hơn.

"Đùa đấy. Công chúa điện hạ nhờ đấy."

Thiệt tình. Đừng đùa kiểu không cười nổi thế chứ.

Đang cùng Comba chất hành lý thì Carrie đến. Chuẩn bị xuất phát thì một người phụ nữ chạy hớt hải tới. Là Eiria.

"Xin lỗi tôi đến muộn."

"Ủa? Thần điện trưởng bảo cô ở lại Norn mà?"

"Vâng. Ông ấy có nói thế."

"Thế sao cô lại?"

"Tôi có bảo là tôi sẽ tuân theo đâu."

Hình dung ra khuôn mặt nhăn nhó của Thần điện trưởng, tôi lắc đầu xua đi. Kệ xác ông ta.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!