Tập 02

Chương 71 ~ 75

Chương 71 ~ 75

**Chương 71: Cám dỗ**

Chúng tôi dẫn đám thợ mỏ quay trở lại Reckenberg. Một người trong số đó thân thiện bắt chuyện. Anh ta đi làm xa vào mùa nông nhàn, suýt chút nữa bị giết nên rất biết ơn. Nghe nói nhà anh ta có rất nhiều con, kể cả con còn đang bú mẹ.

"Hê hê. Tên ân nhân là Harris nhỉ. Ngài đã cứu mạng 6 người gồm tôi, vợ và các con tôi đấy. Chắc chắn sẽ được phúc báo."

Không thể đưa quá nhiều người cùng đường vào thị trấn được. Seekt để lại thuộc hạ trông coi, nói là đi bàn bạc với Bá tước rồi rời đi, còn chúng tôi vào nhà trọ. Eiria có vẻ mệt vì dùng nhiều ma pháp trị liệu nên về phòng ngay. Tôi cũng mệt vì phải căng thẳng thần kinh, nhưng lo cho Tiana nên định đến quán của Stella.

"Tôi đi cùng được không?"

Comba hỏi, nhưng Gina ngăn lại.

"Nhiệm vụ xong xuôi rồi, tuy mới quá trưa nhưng làm chầu ăn mừng đi."

Comba nhìn tôi rồi nhìn Gina.

"Ừ. Trong thị trấn mà, ta chỉ đi đón Tiana thôi. Không nguy hiểm gì đâu, cứ nghỉ ngơi đi."

"Xin lỗi đại ca. Vậy thì tôi xin phép."

Gina vừa đi cùng Comba về cái bàn trong góc vừa nháy mắt với tôi. Con nhỏ Gina, có vẻ định tạo không gian riêng cho tôi. Chà, thôi thì nhận tấm lòng đó vậy.

Đến quán của Stella, cửa trước đã đóng sau giờ phục vụ buổi trưa. Tôi đi vào ngõ hẻm, gõ cửa sau rồi mở cửa.

"Này, anh kia. Đây không phải cửa cho khách."

Mấy người có vẻ là nhân viên đang ngồi nghỉ ngơi lườm tôi.

"À. Xin lỗi vì làm phiền giờ nghỉ. Bà Stella có ở đây không?"

"Bà chủ ra ngoài chút rồi. Có việc gì?"

Đang phân vân không biết giải thích thế nào cho người không biết chuyện thì một giọng nói vui vẻ vang lên.

"Ô kìa. Anh Harris. Chào anh. A. Đến đón bé Tiana hả."

Alice lắc mái tóc vàng xỉn màu bước tới.

"À. Người này để tôi lo cho."

Trái với vẻ ngoài và cách nói chuyện, có vẻ cô ta khá có quyền trong quán. Alice quay sang tôi mỉm cười.

"Mặt mũi bơ phờ thế. Công việc vất vả lắm à?"

"Cũng tàm tạm. Thế Tiana sao rồi?"

"Có vẻ hơi mệt nên đang nghỉ trong phòng. Để tôi dẫn đường. Đi theo tôi."

Tôi đi qua bếp, hướng về phía hành lang.

Alice đi lên cầu thang. Cặp mông nảy nở cứ lắc lư qua lại đập vào mắt tôi. Lên thêm một tầng nữa. Đi được một đoạn hành lang, Alice quay lại.

"Này. Harris. Lúc nãy anh nhìn mông tôi đúng không?"

Tôi không còn trẻ và ngây thơ đến mức đỏ mặt vì chuyện này. Nhún vai, tôi cúi nhẹ đầu.

"Không cố ý nhưng có lẽ đã lọt vào tầm mắt. Nếu làm cô khó chịu thì tôi xin lỗi."

Ngẩng mặt lên tôi mới nhận ra, cô ả gọi thẳng tên tôi luôn à. Thân thiện gớm nhỉ.

"Không cần xin lỗi đâu. Có mất mát gì đâu mà."

Alice cười vô tư lự. Cô ta nhìn dáo dác hai bên hành lang rồi ghé sát người vào tôi.

"Thế thấy sao?"

"Sao là sao?"

"Có ưng không? Tự khen thì hơi kỳ nhưng tôi thấy dáng cũng được đấy chứ."

Alice dựa hẳn vào người tôi, ép tôi vào tường hành lang.

Do mặc giáp da nên tôi không cảm nhận được độ mềm mại, nhưng có thể thấy bộ ngực khá lớn đang ép vào người tôi biến dạng đi. Alice ngước mắt ướt át nhìn tôi, vòng hai tay ra sau cổ tôi.

"Anh có vẻ thích gái non, nhưng thỉnh thoảng đổi gió với phụ nữ trưởng thành cũng được chứ nhỉ? Dù anh có dịu dàng đến mấy thì bắt con bé cỡ đó phục vụ mỗi đêm cũng tội nghiệp lắm."

"Hả?"

"Là tôi thì tôi chiều được đủ kiểu. Đâu phải anh chỉ hứng thú với gái non đúng không?"

Alice rướn người thổi nhẹ vào tai tôi. Tôi định đẩy Alice ra nhưng không biết đặt tay vào đâu.

"Khoan đã. Ai làm cái gì mỗi đêm cơ?"

"Cần gì phải giấu. Bé Tiana kể hết rồi. Rằng tối nào cũng ngủ cùng chủ nhân."

Tôi nhìn lên trần nhà.

"Cái đó, chắc chắn hiểu lầm rồi."

"Khác gì chứ. Nam nữ ngủ chung trên giường thì còn làm gì nữa. Thế này nhé. Tiền phụ cấp một tháng là 1 đồng vàng, anh thấy sao? Tất nhiên ăn ở tính riêng."

Alice nhìn tôi, thay đổi sắc mặt.

"Quả nhiên có người để ôm miễn phí thì thấy giá đó đắt à. Tôi sẽ phục vụ hết mình mà."

"S-Sao lại là tôi. Hôm nọ cô còn liếc mắt đưa tình với Seekt mà."

Tôi mãi mới thốt nên lời. Bị cô ta nắm thóp hoàn toàn.

"Hừm. Hắn ta có vẻ không phải tuýp người nuôi tình nhân. Tôi thì làm chính thất không nổi rồi. Tôi muốn nhận tiền phụ cấp, sống thoải mái. Điểm đó thì Harris trông có vẻ rộng lượng. Lại còn sung sức đến mức cần người phục vụ mỗi đêm. Nghe nói anh không phải mạo hiểm giả thường mà cũng có địa vị ra phết, nên tôi thử vận may xem sao."

Alice nắm tay tôi đặt lên eo cô ta.

"Đột ngột quá chưa quyết định được à? Thế thì khuyến mãi đặc biệt nhé. Vào phòng tôi thử chút không? Tôi làm ở quán này cũng lâu rồi, nhưng có chút chuyện không ra ngoài được nên 'hạn hán' suốt."

Tôi cố gắng gỡ tay khỏi eo Alice.

"Vừa ra ngoài tí suýt bị bắt cóc. Bà già vác búa chiến ra hạ gục 5 tên trong nháy mắt. A, chuyện đó kệ đi, vào phòng tôi nhé. Đảm bảo anh sẽ hài lòng. Nói chứ thử một lần là nghiền đấy. Nhé. Ừ. Thế đi."

"Này nhé."

"A, hơi rụt rè à? Trông sành sỏi thế mà bất ngờ nhỉ. Tôi cũng không phải ai cũng làm thế này đâu. Thực tế đếm trên đầu ngón tay thôi, cũng chưa từng ngoại tình bao giờ. Gì cái mặt đó. Tổn thương đấy nhé. Mà thôi kệ. Ngón tay Harris đẹp thế này chắc khéo léo lắm. Nghĩ thôi đã rạo rực rồi."

Alice ôm chặt lấy người tôi. Ngay lúc đó cánh cửa gần nhất mở ra. Và, khi tôi chưa kịp đẩy Alice ra, Tiana thò đầu ra từ cửa đó.

"A. Chủ nhân. Ngài về rồi... Chị Alice đang làm gì thế ạ?"

Tiana nghiêng đầu nhìn chúng tôi.

Tôi tìm lời giải thích nhưng chẳng nghĩ ra câu nào hay ho. Alice từ từ buông tôi ra, quay sang Tiana.

"A. Tiana. Chị đang định dẫn anh ấy đến phòng em thì tự nhiên ở đây..."

Alice gục đầu xuống vẻ yếu ớt. Này. Dừng lại đi. Đừng có nói gì kỳ quặc đấy nhé?

---

**Chương 72: Điều không thể tha thứ**

♡♡♡

"Tự nhiên chị thấy chóng mặt quá. Suýt ngã may mà anh ấy đỡ kịp. Anh Harris đúng là quý ông như em nói nhỉ."

Chị Alice rời khỏi người chủ nhân.

"Vậy nhé. Suy nghĩ chuyện lúc nãy đi."

Chị Alice vuốt nhẹ má chủ nhân rồi vẫy tay chào tôi, đi xuống cầu thang. Không thể để chủ nhân đứng mãi ngoài hành lang nên tôi mời ngài vào phòng. Nhìn qua thì không thấy bị thương ở đâu, nhưng khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Chỉ xa nhau vài ngày mà cảm giác như chủ nhân đã trở thành người khác. Hình như có chuyện gì lo lắng nên ngài cứ cau mày. Thấy mùi thơm thoang thoảng khi lại gần chủ nhân, hóa ra là mùi hoa. Có vẻ bị ám mùi nước hoa của chị Alice.

Cảnh tượng lúc nãy cứ chập chờn trước mắt. Chị ấy bảo được đỡ khi suýt ngã, nhưng đỡ lâu đến mức ám mùi thế kia sao. Cảm giác như chủ nhân đột ngột bị cướp mất. Khó chịu quá. Cơ thể tự động di chuyển, khi nhận ra thì tôi đã ôm chầm lấy chủ nhân. Tôi vùi mặt vào ngực ngài để không bị nhìn thấy mặt.

"Chủ nhân. Ngài không bị thương chứ ạ?"

"Ừ. Bị Seekt sai vặt thôi chứ không phải động kiếm."

"Thế thì tốt quá ạ."

Ngước nhìn khuôn mặt chủ nhân, tôi vừa an tâm vừa cảm thấy chút cô đơn.

Có lẽ điều đó lộ ra trên mặt. Chủ nhân nhìn tôi với vẻ nghi hoặc.

"Sao trông em không vui lắm thế?"

Mặt chủ nhân tối sầm lại.

"Dạ. Không phải thế đâu ạ. Nhưng mà, hơi tiếc một chút."

Chủ nhân trở nên vô cảm. A, nói thế nghe như thể tôi tiếc vì chủ nhân bình an vô sự vậy.

"Dạ. À ừm. Không phải thế đâu ạ."

"Không phải cái gì?"

Tôi cảm thấy má mình nóng lên. Xấu hổ quá, nhưng phải nói rõ ràng.

"Dạ. Lúc chủ nhân đi ấy, như mọi khi thì, ừm... em chưa làm phép lên trán ngài."

"À. Chưa làm nhỉ."

Giọng chủ nhân trở nên gay gắt.

"Cái đó... Tại em xấu hổ nên không làm phép được, em xin lỗi ạ."

"Thì sao?"

"Dù không làm phép ngài vẫn bình an, hay là phép của em chẳng có ý nghĩa gì, em thấy hơi tiếc... Không, ngài bình an là tốt rồi ạ. Em lo suốt."

Chủ nhân nhìn tôi chằm chằm. Vẻ nghiêm nghị trên mặt ngài dịu đi.

"Dù vậy, em vẫn luôn lo lắng cho ta đúng không. Thế thì cũng giống như làm phép rồi. Nào, chuẩn bị đi. Về nhà trọ thôi."

Chủ nhân xoa rối tóc tôi. Cảm giác như bị đối xử giống Nicks vậy. Tôi vội vàng chuẩn bị đồ đạc.

Xuống dưới nhà, nghe bảo bà Stella đã ra ngoài nên không chào được.

"Trước khi rời thị trấn ta sẽ đến chào đàng hoàng. Ta cũng phải cảm ơn bà ấy đã trông nom em nữa."

Chủ nhân nhờ chị Alice nhắn lại, rồi chúng tôi rời khỏi quán.

Gió lạnh thổi mạnh. Ở trong quán suốt nên không nhận ra, nhiệt độ giảm đột ngột. Tôi vô thức co người lại, chủ nhân cởi áo choàng khoác lên vai tôi.

"E-Em không sao ạ."

"Nói thế mà run cầm cập kìa."

"Nhưng chủ nhân..."

"Ta không sao. Ta đang mặc đồ lót em may mà. Cái đó ấm phết đấy. Phải mua quần áo mùa đông dày dặn cho em thôi."

Áo choàng của chủ nhân mới mua nên chưa thêu tên. Cảm thấy có lỗi nhưng quấn vào người thấy ấm hơn hẳn.

"Em xin lỗi ạ."

"Ừ. Đừng bận tâm."

Vừa đi tôi vừa phân vân. Có nên hỏi về cô Aisha đó không. Lén nhìn góc nghiêng của chủ nhân đang đi chếch phía trước. Quả nhiên, không khí có gì đó khác mọi khi. Tôi chẳng giúp được gì, nhưng ít nhất cũng có thể lắng nghe. Nếu nói ra được chuyện về người phụ nữ đó có thể ngài sẽ nhẹ lòng hơn.

"Dạ. Em hỏi một chuyện được không ạ?"

"Gì thế?"

"Hôm nọ, cuối bữa ăn ngài bỏ ra ngoài giữa chừng. Người phụ nữ xinh đẹp lúc đó có quan hệ thế nào với chủ nhân ạ?"

"Không liên quan đến em."

Chủ nhân nghiến răng. Cơ hàm bạnh ra.

"Em xin lỗi. Em chỉ có thể lắng nghe thôi, nhưng biết đâu sẽ giúp ngài khuây khỏa. Em cũng hay tâm sự với chị Gina..."

Chủ nhân quay lại nhìn tôi. Khuôn mặt đáng sợ chưa từng thấy.

"Thực ra em nghe kể và biết rồi đúng không? Chắc chắn đám người ở thị trấn Norn đã tiêm nhiễm vào đầu em."

"Chuyện gì ạ?"

"Em thực sự chưa nghe chuyện về Aisha à?"

Chủ nhân nhìn tôi đầy nghi ngờ.

"Vâng. Em chưa từng nghe. Cô ấy từng sống ở Norn ạ?"

"Ừ. Đúng thế. Đã từng sống chung một thời gian."

"Ngài cho cô ấy thuê phòng ạ?"

Chủ nhân há hốc mồm.

"Hả?"

"Không phải ạ? Giống như chị Misha thuê phòng ấy ạ?"

Ủa? Nhưng nếu thế sao lúc đó ngài lại lườm cô ấy dữ dội vậy?

Chủ nhân thở dài thườn thượt.

"Nhưng mà, giờ hai người bất hòa ạ? Trông ngài có vẻ giận dữ."

"Cô ta đi rêu rao nói xấu ta. Vì thế trước khi em đến, ta bị cả thị trấn ghét bỏ."

Những đứa trẻ hay bắt nạt tôi như Lily nếu không bị nhắc nhở, lớn lên sẽ trở thành người phụ nữ như thế sao. Xinh đẹp nhưng xấu tính nhỉ. Dám nói xấu chủ nhân, không thể tha thứ được. Lần đầu gặp chủ nhân, khuôn mặt ngài đáng sợ như vậy là do phải chịu đựng những điều đó sao.

"Quá đáng!"

Tôi buột miệng hét lên. Người đi đường trố mắt nhìn.

"Nói xấu người như chủ nhân thật kỳ lạ. Em hiểu rồi. Lần sau gặp em cũng sẽ mắng cho cô ta một trận. Bắt cô ta xin lỗi chủ nhân. Ngài cứ chờ xem."

Chủ nhân có vẻ ngạc nhiên vì tôi to tiếng, mắt mở to hết cỡ.

---

**Chương 73: Chuyện phiếm**

Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt Tiana. Em đang giận đùng đùng.

"Em này. Lúc mình bị bắt nạt thì không giận, sao giờ lại thế?"

"Em thì sao cũng được. Nhưng chủ nhân thì không được ạ."

"Chả hiểu nổi."

Tiana lầm bầm gì đó.

"Thôi, ngoài đường lạnh lắm, về nhà trọ thôi."

Được tôi dắt tay, Tiana như bừng tỉnh, vẻ mặt bối rối. Chẳng hiểu sao sự nghi ngờ từ hôm nọ rằng Tiana đang giả nai bỗng chốc tan biến. Bàn tay nhỏ bé hơi lạnh. Phải mua găng tay cho em thôi.

Tiana bảo muốn ghé qua chuồng ngựa. Chăm sóc con Nicks đang để ở đó một lúc, tôi ngó vào góc quán rượu thấy Gina đang ngồi uống một mình vẻ chán chường.

"Chị Gina."

Tiana gọi, Gina mỉm cười.

"Sao ngồi một mình thế này? Comba đâu?"

Gina mân mê ly rượu.

"Vừa thấy Seekt về là nằng nặc đòi cậu ta chỉ giáo. Hai người đó đi rồi. Thế là tôi rảnh rỗi đây. Phải rồi. Có lời nhắn cho anh đấy. Bá tước gọi."

Mặt tôi tự nhiên nhăn lại.

"Gì thế. Cái mặt đó. Đừng có làm mặt khó chịu thế chứ. Đấy, tôi nhắn rồi đấy nhé. Nên đi sớm đi thì hơn? Người vĩ đại thường ghét bị bắt chờ lắm."

"Đang mệt mà đành chịu vậy. Nhờ cô trông Tiana giúp được không?"

"Được thôi. Lâu rồi không học, học chữ nhé?"

"Vâng. Nhờ chị ạ."

Tiana lấy bảng sáp trong hành lý ra ngồi vào bàn.

Thấy tôi định đi, Tiana giật mình định đứng dậy, tôi giơ tay ngăn lại.

"Ta đi nói chuyện chút thôi. Không có gì phải lo đâu."

Vẫy tay chào hai người, tôi đi đến dinh thự Bá tước. Cũng không xa nhà trọ lắm. Dinh thự Bá tước là một tòa lâu đài có hào bao quanh.

Từ cây cầu treo bắc qua hào, một người có vóc dáng lực lưỡng đi ra. Là bà Stella. Tôi chào và cảm ơn bà đã trông nom Tiana.

"Ôi dào. Đừng bận tâm. Có con bé giúp tôi cũng đỡ việc. Phải rồi. Anh Harris. Tôi nói hơi thừa nhưng uống rượu vừa phải thôi nhé. Với tư cách chủ quán thì bán được nhiều rượu là vui, nhưng hôm nọ anh uống hơi nhiều đấy."

"Vậy sao ạ."

Chà, hôm đó đồ ăn nhiều quá mà. Uống hơi quá chén để đưa đẩy cũng nên. Lại còn Seekt bao nữa. Bình thường tôi đâu có uống... à có uống. Tôi nghĩ mình không đến nỗi bê tha, nhưng thôi cứ vâng dạ cho qua chuyện.

"Vâng tôi sẽ chú ý. Bà bận rộn thế mà còn phải để ý đến tôi, ngại quá."

"Chồng tôi cũng chết sớm vì rượu mà. Phải rồi. Tôi được nhờ nấu ăn cho đám thợ mỏ anh Harris cứu. Nếu được Tiana giúp thì tốt quá, nhưng tốt nhất đừng đưa con bé đến đó."

Đúng là đưa cừu non vào bầy sói. Lơ là chút là bị kéo đi đâu mất ngay.

"Tôi cũng nghĩ thế."

"Trân trọng con bé nhé. Đừng làm gì phản bội lòng tin của nó đấy. Phải rồi. Cái khăn này tốt thật. Chẳng hiểu sao chứng đau đầu mấy năm nay biến mất tiêu. Tôi muốn cảm ơn trực tiếp nên anh đưa con bé đến quán lần nữa nhé."

Nói xong, bà vỗ mạnh vào vai tôi một cái *bốp* rồi rảo bước đi thẳng. Cú vỗ nặng trịch. Bảo sao Alice kể bà hạ 5 tên côn đồ trong nháy mắt. Quả nhiên giống hệt Guild trưởng nhà mình. Hửm? Nhắc đến Summerd, tôi thắc mắc mãi, sao bà ấy biết tôi giúp khai thác Zeonite nhỉ?

Tôi nhận việc không qua Guild nên không đóng phí hoa hồng, chỉ khai báo là giúp thám hiểm mỏ hoang thôi. Lục lại ký ức. Lúc uống ở quán Dơi xong việc, người ở lại đến cuối cùng là... thằng khốn Dennis. Tôi say rượu lỡ mồm nói gì đó nên hắn mách lẻo à? Chết tiệt.

Lấy lại tinh thần, tôi báo lý do đến với lính gác cầm kích (Halberd). Được cho qua dễ dàng, cũng không bị bắt gửi lại kiếm. Chuyện người ta nhưng an ninh thế này có ổn không đấy, tôi vừa đi theo người đàn ông dẫn đường vừa nghi hoặc. Hình như tên Miguel. Tưởng được dẫn vào nhà chính, ai ngờ lại được đưa đến tòa nhà phụ bằng đá có hình dáng kỳ lạ.

Mở cánh cửa nặng nề, hành lang mở rộng sang hai bên, từ bên trái vọng lại tiếng kim loại va chạm. Miguel rẽ phải, mở cánh cửa cuối hành lang. Căn phòng hình tròn rộng khoảng 15 bước chân.

"Xin hãy đợi ở đây. Chủ nhân sẽ đến ngay."

Nhìn từ cửa vào, trên tường hai bên có kệ để vũ khí. Lại gần xem thì là kiếm tập đã cùn lưỡi.

"Xin lỗi đã gọi cậu đến đây."

Quay lại, Bá tước Reckenbach đang đứng ở cửa. Ông ta chỉ mặc áo sơ mi dài tay và quần dài đơn giản.

"Ngài gọi tôi đến nơi này có việc gì?"

"Nghe nói cậu kiếm thuật cũng khá. Tôi muốn nhờ cậu giúp giải tỏa cơn thiếu vận động thường ngày."

"Tôi không phải đối thủ của người lấy được 1 hiệp từ Seekt đâu."

Bá tước đi đến kệ đối diện tôi, cầm lấy 2 con dao găm.

"Nhưng nghe nói cậu rất giỏi cận chiến bằng thứ này. Tất nhiên, tôi không định bắt cậu chơi cùng miễn phí."

"Tôi không hiểu. Làm thế thì ngài được lợi gì?"

"Xong việc rồi nói chuyện đó sau. Tất nhiên sẽ giải quyết cả vấn đề chính nữa."

Tôi đành lấy dao găm từ trên kệ. Sờ thử lưỡi dao thấy đã mài cùn, đúng là đồ cùn. Tất nhiên đâm trúng chỗ hiểm vẫn gây thương tích nặng, xui xẻo thì chết người.

"Nếu chẳng may ngài chết vì tai nạn thì sao?"

Bá tước xoay cổ mỉm cười.

"Đừng lo. Tôi dặn Miguel rồi. Dù có chuyện gì cũng là tai nạn trong lúc huấn luyện, không truy cứu trách nhiệm."

"Đã nói đến thế thì tôi không thể từ chối rồi."

Tôi nắm dao găm hai tay thử độ cân bằng. Cấu tạo đơn giản nhưng trọng tâm tốt, cán cầm rất vừa tay. Hai bên từ từ tiến vào giữa phòng. Tôi bắt chéo hai lưỡi dao trước mặt thủ thế, cúi nhẹ đầu. Cùng lúc đó Bá tước lao tới như lò xo bung ra. Tôi dùng đốc dao trái đỡ cú đâm từ tay phải của ông ta, lách vào trong và đâm thốc tay phải từ dưới lên.

---

**Chương 74: Mục đích thực sự**

*Keng*. Hai con dao va vào nhau dữ dội, cú đâm từ con dao còn lại của tôi bị gạt phăng. Chiến đấu bằng vũ khí ngắn như dao găm thì bộ pháp cực kỳ quan trọng. Không chỉ lực tay, phải kết hợp tốc độ di chuyển của cả cơ thể mới tung ra được đòn tấn công mạnh mẽ và nhanh nhẹn.

Vặn người uyển chuyển, né cú đâm trong gang tấc, tôi co người lại xoay vòng tung cú đá. Cú đá toàn lực của tôi chỉ sượt qua khuỷu tay Bá tước. Tôi hạ thấp trọng tâm, choãi chân, rồi bật dậy quét vào vùng bụng để hở. Bá tước nhảy lùi lại 3 bước nhẹ nhàng.

Cuộc công phòng dùng hết bí kĩ của cả hai tiếp diễn. Thiếu vận động cái khỉ gì. Tên này chắc chắn ngày nào cũng dành khối thời gian luyện võ. Thân hình cao lớn của Bá tước lao tới, nghiêng người. Cú đâm vươn tới dài hơn dự đoán một chút. Tôi vất vả gạt con dao của đối phương, nhận ra ông ta không nắm chặt cán dao bằng cả bàn tay mà chỉ dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp đuôi cán dao.

Tôi xoay cổ tay định khóa và tước vũ khí nhưng không thể đánh bật con dao. Lực ngón tay kinh khủng thật. Bá tước rút tay vừa đâm về, vung tay kia xuống. Đỡ, đâm, gạt, nhảy lùi. Thời gian trôi qua tưởng chừng vô tận. Ít nhất nụ cười thong dong trên mặt Bá tước đã biến mất, đó là niềm an ủi duy nhất.

Sau đó chúng tôi trao đổi chiêu thức thêm mấy chục hiệp. Cơ thể vẫn cử động được nhưng sự tập trung đã cạn kiệt trước. Lén lút thám thính mỏ hoang, canh me bỏ thuốc mê, tìm Robert bàn bạc bí mật, những việc đó đã bào mòn tinh thần tôi. Cú đâm ngang tưởng như trúng đích bị đánh bật, lưỡi dao kia tôi né được nhưng khi nhận ra thì con dao đã kề ngay cổ họng.

"...Tôi thua."

Thở hắt ra một hơi dài, toàn thân mất hết sức lực, tôi ngã vật xuống sàn. Thở dốc nhìn đối thủ, Bá tước cũng đang thở hổn hển, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán. Ông ta bắt chéo dao chào như lúc đầu rồi cúi đầu thật sâu.

Ông ta đi dọc theo tường kéo sợi dây thừng rủ xuống. Trong lúc ông ta đặt dao lên kệ, lấy khăn và quay lại, tôi mới lồm cồm bò dậy được. Bá tước nở nụ cười thân thiện.

"Chà. Còn hơn cả lời Seekt nói. Nếu cậu nghỉ ngơi đầy đủ thì chưa biết thắng thua thế nào đâu."

Tôi lắc đầu yếu ớt.

"Kẻ thù đâu có chọn lúc mình khỏe mới tấn công. Thua vì mệt mỏi mất tập trung thì vẫn là thua."

Tôi cũng trả dao lên kệ, đứng đối diện Bá tước.

"Sao, ngài hài lòng chưa?"

"Ừ. Quá đủ rồi."

Bá tước đưa cho tôi chiếc khăn còn lại. Trong khi tôi lau mồ hôi chảy ròng ròng, Bá tước cởi phăng chiếc áo sơ mi. Cơ thể mảnh khảnh nhưng săn chắc, được rèn luyện kỹ càng.

"A. Nóng quá."

Có tiếng gõ cửa. Bá tước cho phép, cửa mở ra, một cô gái trẻ đẩy chiếc xe đẩy thanh lịch chở đồ vào. Cô gái ăn mặc giản dị nhưng sạch sẽ. Trên xe có bình nước và 2 cái ly. Thấy Bá tước cởi trần, cô gái mở to mắt, mặt đỏ bừng ngay lập tức. Cô lầm bầm gì đó, cúi đầu rồi chạy biến ra ngoài.

Bá tước rót nước ra ly đưa cho tôi.

"Nước ép trái cây đặc sản vùng này pha với nước giếng lạnh. Có tác dụng phục hồi mệt mỏi và làm mềm cơ thể đấy."

Chất lỏng trong suốt màu vàng nhạt khi uống vào có vị chua mạnh và hơi đắng.

Bá tước uống cạn một hơi thỏa mãn, mời tôi uống thêm. Tôi không khách sáo làm ly thứ hai, Bá tước cười nham hiểm.

"Chắc cô hầu gái hiểu lầm rồi."

"Hiểu lầm gì ạ?"

"Chuyện hai chúng ta làm gì trong này ấy."

"Thì tập luyện vũ khí chứ còn gì nữa."

"Tôi cởi trần mà. Lại còn vận động mạnh nên mặt mày hồng hào nữa."

Bá tước nhặt chiếc áo sơ mi lên xỏ tay vào.

"Cũng tại tôi chẳng có tin đồn tình ái nào."

"Ý ngài là..."

"Giờ này chắc ở chỗ tụ tập đang rôm rả tin đồn tôi thích đàn ông lớn tuổi. Tốt quá còn gì."

*Phụt*. Tôi phun hết nước trái cây đang uống dở ra. Thấy bộ dạng hoảng hốt của tôi buồn cười quá, Bá tước cười phá lên.

"Phản ứng thế kia, hóa ra cậu không hứng thú với đàn ông à?"

Ánh mắt long lanh liếc nhìn của Bá tước đẹp đến mức dù không có hứng thú tôi cũng phải thót tim.

"Nào. Đùa thế đủ rồi. Trước mắt, cho tôi nghe câu trả lời về đề nghị hôm trước."

"Xin lỗi nhưng tôi từ chối."

"Hừm. Chà, đoán vậy."

Bá tước bình thản đến bất ngờ.

"Thêm ly nữa không? Không à. Vậy tôi uống nốt nhé."

Ông ta rót hết chỗ còn lại vào ly, uống như đang thưởng thức hương thơm.

"Nếu tôi dùng vũ lực thì cậu định làm thế nào?"

"Tôi sẽ kháng cự bằng tất cả sức lực."

Bá tước nhướng mày. Biểu cảm như muốn nói "Cậu đánh tay đôi còn chẳng thắng tôi mà".

"Bản thân tôi thì không ăn thua, nhưng tôi sẽ nhờ đồng đội giúp sức."

"Thánh kỵ sĩ và giáo sĩ cấp cao à. Pháp sư cũng có vẻ giỏi, cậu chiến binh trẻ cũng có vẻ khỏe. Chà, quân của tôi chắc sẽ gặp rắc rối đấy. Được rồi. Tạm thời tôi bỏ cuộc vậy."

"Cảm ơn ngài."

"Nhưng cậu đâu thể lúc nào cũng ở bên đồng đội? Nhất là Thánh kỵ sĩ bận rộn lắm. Không có cậu ta thì cậu không kháng cự nổi đâu. Tôi thì thôi, nhưng sau này có kẻ khác ép cậu nhượng lại cô bé đó thì cậu tính sao?"

Tôi cúi đầu trước Bá tước một cách kính trọng nhất có thể.

"Tôi sẽ dùng tấm lòng của các hạ."

"Ra thế. Cậu hiểu ý tôi rồi à."

"Cho đến khi nói chuyện ở đây hôm nay tôi vẫn chưa hiểu."

"Làm cậu lo lắng rồi. Xin lỗi nhé."

"Không. Từ giờ tôi đỡ phải lo rồi. Tôi có thể từ chối những lời đề nghị đó bằng cách nói 'Tôi đã có giao ước trước với Bá tước Reckenbach'. Điều tôi chưa hiểu là tại sao ngài lại ưu ái tôi như vậy."

"Đơn giản thôi. Chỉ cần nói vài câu là tôi khiến cậu nợ tôi một ân huệ."

"Tôi nợ ngài thì..."

"Có ý nghĩa đấy. Giá trị của Thánh kỵ sĩ cao hơn cậu tưởng nhiều. Khiến bạn của cậu ta nợ ân huệ là điều rất lớn. Ồ, không chỉ thế đâu. Bản thân cậu cũng có giá trị đấy. Dù có vẻ cậu chưa nhận ra."

Nói xong, Bá tước nháy mắt một cái.

---

**Chương 75: Quý nhân**

"Vậy xin phép giữ kiếm của ngài. Nếu có đồ vật nào khác xin để vào đây."

Lính gác nói với thái độ mềm mỏng nhưng kiên quyết. Seekt ra hiệu bằng mắt bảo tôi nhanh lên. Tôi đành miễn cưỡng bỏ dao găm hai bên vai, ống thổi và những thứ khác vào giỏ. Lính gác nhìn tôi ngán ngẩm. Seekt nói gì đó với lính gác, một người chạy đi.

Vừa mới đến Canvium cùng Seekt, người nói là quay về báo cáo một chút. Chưa kịp dỡ hành lý ở nhà trọ, tôi đã bị lôi vào hoàng cung. Lúc về Bá tước cho mượn tàu quân sự nên không phải đi qua đường hầm lớn, đỡ mệt hơn nhưng cũng cập rập vô cùng.

Lúc đi tôi đưa tiền cho Gina nhờ mua quần áo cho Tiana, chắc giờ hội chị em đang đi mua sắm. Chắc chắn vui hơn tôi rồi. Tôi vừa đi dọc hành lang dài vừa thắc mắc sao lại lôi tôi theo. Bị chặn hỏi vài lần nhưng Seekt bảo lãnh nên qua được hết. Lại một lần nữa thấm thía quyền lực của Thánh kỵ sĩ.

Quen Seekt lâu rồi nhưng tôi vẫn không hiểu sao hắn cứ chơi với tôi. Nói thẳng ra tôi là kẻ không trong sạch gì. Quan hệ với tôi chỉ tổ làm hại vị thế của Seekt chứ chẳng có lợi lộc gì.

Mở một cánh cửa bước vào. Phòng có cái bàn lớn và vài cái ghế. Có một cửa khác ở tường bên trái. Ánh sáng dịu nhẹ hắt vào từ cửa sổ ở tường trong cùng. Chắc là phòng họp kín. Trên tường dán bản đồ Vương quốc và các vùng lân cận. Tôi kéo cái ghế gần nhất, ngồi ngược. Tựa tay lên lưng ghế.

"Rồi, lôi tôi vào phòng này làm gì? Báo cáo thì một mình cậu là đủ rồi còn gì."

"Được vào hoàng cung là chuyện để đời đấy. Đâu phải ai cũng vào được."

"Tôi có muốn vào đâu. Lại còn dẫn vào cái phòng này. Định bàn kế hoạch xâm lược Liên minh Luft hay gì?"

Liên minh Luft là liên minh thương mại gồm vài thành phố nằm ở phía Đông Vương quốc. Không có vua, cai trị theo chế độ hội đồng các đại thương nhân. Giao thương với nước Maroon phía bên kia nên kinh tế phát triển vượt bậc, vượt xa Vương quốc này.

Đám đại thương nhân điều hành Luft là lũ tham lam, luôn lăm le thôn tính Vương quốc, đúng là hàng xóm phiền phức. Phía Tây có Thần Long Vương, Man tộc, Marlborough, phía Đông có Liên minh Luft, chèo lái Vương quốc quả là vất vả. Đương kim Quốc vương được ca ngợi là anh minh nhưng chắc cũng đau đầu lắm. Chà, chẳng liên quan đến tôi.

"Biết đâu đấy, có khi sau này phải làm thế thật."

"Cậu trả lời nghiêm túc câu đùa làm tôi khó phản ứng quá."

"Chưa có bằng chứng xác thực, nhưng vụ này..."

Seekt đang nói dở thì cánh cửa khác bật mở mạnh mẽ.

"Vất vả rồi. Seekt. Đã tìm ra kẻ chủ mưu chưa?"

Tôi đang nghiêng ghế giữ thăng bằng. Nhìn thấy mặt người đàn ông bước vào, tôi suýt ngã ngửa. Chính xác hơn là thứ trên đầu ông ta. Chiếc vương miện nhỏ, nhưng người đội thứ đó trên đầu ở đất nước này chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Tôi bật dậy *rầm* một cái, đứng nghiêm. Ông ta liếc nhìn tôi một cái rồi quay sang lắng nghe báo cáo của Seekt. Tôi lườm Seekt cháy mặt. Thằng khốn này. Ý gì đây hả. Phải nói trước chứ. Ai mà ngờ đích thân Quốc vương mò đến đây.

Tôi cứ tưởng cùng lắm là đoàn trưởng kỵ sĩ đoàn lớn nào đó, hay một ông bộ trưởng thôi chứ. Nghe báo cáo xong, Quốc vương quay sang tôi.

"Có vẻ chưa được thông báo trước nhỉ."

"Thần... thần nghĩ thế sẽ bất ngờ hơn ạ."

"Đây là buổi gặp không chính thức. Không cần câu nệ. Cứ thoải mái đi."

Bảo thế chứ tôi biết cư xử thế nào. Lỡ mồm bị tội khi quân thì toi. Tôi vẫn đứng cứng đơ.

"Hừm. Bạn của khanh. Không ngang tàng như lời đồn nhỉ."

Giọng Quốc vương có vẻ thích thú.

"Là bạn thân nhất của thần ạ. Tâu Bệ hạ. Vụ lần này nếu không có sự giúp đỡ của Harris đây thì không thể suôn sẻ thế này đâu ạ."

"Vậy à. Harris. Khanh đã vất vả rồi."

"D-D-Dạ, là vinh hạnh của thần ạ."

Giọng tôi lạc đi, Seekt cười đi tới vỗ nhẹ vào má tôi.

"Bình thường đi. Ở đây chỉ có 3 người thôi."

Tôi cố nặn ra tiếng từ khóe miệng.

"Nói thế chứ đối phương là Bệ hạ đấy. Với lại báo trước đi chứ."

"Chà, không ngờ cậu cũng có lúc thế này. Cơ hội hiếm có. Xin chuyện đó đi."

"Nói được chết liền, đồ ngốc."

Seekt nhún vai.

"Tâu Bệ hạ. Thần có một thỉnh cầu."

"Gì thế?"

"Người này đang nuôi dưỡng một nô lệ và rất yêu thương cô ấy. Nếu cậu ấy muốn giải phóng nô lệ và cưới làm vợ, xin Bệ hạ ban thưởng bằng cách đặc cách cho phép được không ạ?"

"N-Này. Tự tiện..."

"Seekt. Công trạng lần này tuy lớn, nhưng khanh thừa biết tình hình chưa cho phép làm điều đó. Đúng là phải ban thưởng nhưng... Harris. Ngoài chuyện đó ra khanh muốn gì?"

Tôi hít sâu một hơi.

"Thần xin phép được nói. Về chút công lao nhỏ bé của thần, nếu được ghi vào Sổ Công Trạng thì thần lấy làm vinh hạnh ạ."

Seekt ngạc nhiên, Kandeel Đệ Tứ nhướng mày.

"Và sau này, khi thần lại lập công và đủ để nhận được sự cho phép đặc biệt từ Bệ hạ, xin Người hãy giữ lại phần thưởng đó cho đến lúc ấy."

"Ta không hứa là sẽ cho phép đâu đấy."

"Không sao ạ."

"Nhưng mà, nếu không phải Seekt bày cho, thì khanh nghe chuyện Sổ Công Trạng ở đâu? Lâu rồi không dùng đến, người biết chuyện đó không nhiều."

Trước khi tôi kịp trả lời, Quốc vương tự hiểu ra và cười khổ.

"Thôi. Được rồi. Ta hiểu rồi. Ta chấp thuận mong muốn của khanh. Thế, khanh không hận ta chứ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!