**Chương 46: Khách khứa nườm nượp**
Về đến nhà, tôi thấy Tiana và Tac đang ngồi cạnh nhau học chữ từ Gina. Dáng vẻ Gina khi dạy học toát lên vẻ nghiêm nghị, trông hợp hơn nhiều so với khi ở hầm ngục. Kiếm đủ sống nhờ việc dạy học, sao cô ấy lại cất công làm mạo hiểm giả làm gì? Đâu có giống tôi, kẻ chẳng biết làm gì khác ngoài việc bới rác ở tầng nông hầm ngục.
Tôi ngẩn ngơ ngắm nhìn góc nghiêng của Tiana. Dáng vẻ chăm chú với đôi mắt sáng lấp lánh của em khiến tim tôi xao xuyến. Chẳng còn chút gì gợi nhớ đến hình ảnh thảm hại lúc mới gặp. Giờ em là một thiếu nữ khỏe mạnh, hoạt bát. Tuy nhiên, thân hình vẫn mảnh mai như cũ, chưa toát lên vẻ phụ nữ trưởng thành.
Giá mà thân hình được như Gina thì tốt biết mấy, đang chìm trong ảo tưởng vô ích thì có tiếng gọi tôi. Ra xem thì là Carrie. Đứng nói chuyện ngoài đường cũng kỳ nên tôi mời vào nhà.
"Sắp tới tôi sẽ lặn sâu hơn một chút cùng tổ đội khác."
"À, thế à. Cô đến tận đây chỉ để báo chuyện đó?"
"Phải. Tôi muốn nói rõ đó chỉ là tạm thời."
"Cô giữ phép tắc nhỉ."
"Tôi nghe nói thông báo cho trưởng nhóm là phép lịch sự tối thiểu."
"Thực ra cô chuyển hẳn sang đó tôi cũng chẳng phiền đâu. Như thế cô cũng..."
Lại có tiếng gõ cửa.
"Chào anh Harris. Lâu rồi không gặp. Eiria đây."
Xin phép Carrie, tôi ra mở cửa. Eiria trong bộ lễ phục thần quan rộng rãi đang mỉm cười, phía sau là một người đàn ông mặt mày căng thẳng.
"Xin lỗi vì đường đột ghé thăm... A, em Tiana. Trông em khỏe quá."
Eiria dang rộng vòng tay với nụ cười tỏa nắng, Tiana lao vào lòng cô ấy.
"Chị Eiria!"
Sau cái ôm thật chặt, Eiria buông ra, nheo mắt nhìn Tiana đầy trìu mến.
Cảnh tượng thật mãn nhãn, nhưng tôi cảm nhận được những tia nhìn sắc lẹm đan chéo nhau qua người mình nên đành dời mắt đi. Một bên là Carrie đang nghiến răng ken két. Bên kia là Carlisle, khuôn mặt điển trai nhăn nhó như nuốt phải sâu bọ. Hai người từng là đồng nghiệp trong Hoang Ưng Kỵ Sĩ Đoàn cho đến gần đây. Carlisle là kiểm toán viên của đoàn kỵ sĩ, và cũng là kẻ đầu têu vụ gài tiền giả vào nhà tôi.
Hôm sau ngày Summerd bắt quả tang Carrie, Carlisle đã đến phòng tiếp khách của Guild xin lỗi tôi vì hành động bộc phát của một kỵ sĩ. Hắn mang theo quà cáp hậu hĩnh, mong tôi hiểu rằng hắn không hề có ý nghi ngờ tôi. Nhưng sau đó, Carrie đã khai hết mọi chuyện nên tôi biết đó là nói dối.
Tôi cứ tưởng những lời của Carlisle là để giữ thể diện cho Kỵ sĩ đoàn, nhưng nhìn tình hình này thì có vẻ không phải vậy. Eiria sau màn chào hỏi cảm động liền giới thiệu Carlisle phía sau.
"Đây là em trai tôi, Carlisle. Hôm nọ Kỵ sĩ đoàn đến đây chắc hai người đã gặp nhau rồi nhỉ?"
Ra là em trai à. Hắn chính là kẻ mà Eiria cố gắng moi tin tức về tiền giả. Và hắn định lấy oán trả ơn cho thông tin tôi cung cấp.
"Vâng. Chỉ chào hỏi qua loa thôi."
"Thành thật xin lỗi vì đã gây rắc rối lớn cho anh Harris. Dù là nhầm lẫn nhưng lại nghi ngờ anh dùng tiền giả... Em trai tôi nghe nói cũng đã cố gắng hết sức để hòa giải."
"Không có gì đâu. Chuyện nhỏ mà."
Hề. Hắn dối trá với cả chị gái mình cơ đấy. Điều nằm ngoài dự tính chắc chắn là sự hiện diện của Carrie ở đây. Kỵ sĩ đoàn đã rút lui sớm trước khi biết Carrie bị xử phạt thế nào. Dù nói gì thì chính thức vẫn là Carrie tự ý hành động, nên hắn không ngờ cô ta lại được tự do, đó là sai lầm lớn nhất. Chắc hắn nghĩ giao việc xử phạt cho tôi thì tôi sẽ biến cô ta thành đồ chơi rồi tống ra đảo Citre chăng?
Tôi quay lưng lại với hai chị em, tiến về phía Carrie.
"Vụ gia nhập tạm thời tổ đội khác tôi đồng ý. Cẩn thận nhé."
Rồi tôi nháy mắt thì thầm thêm.
"Việc cho hắn một bài học cứ để tôi lo."
Quay lại, tôi giới thiệu Carrie và Gina với Eiria.
"Đây là thành viên tổ đội của tôi. Ma kiếm sĩ Carrie và Pháp sư Gina. Còn đây là thần quan Eiria, người đã giúp đỡ Tiana trước đây. Chắc chắn cô ấy dùng được phép trị liệu cao cấp hơn thần quan ở thị trấn này."
"Không đâu. Tôi vẫn đang trong quá trình tu luyện thôi."
Trong khi Eiria khiêm tốn cúi đầu, Tac lạch bạch chạy lại.
"Chị là Thánh nữ bạn của chú Harris mà chị Tiana kể ạ?"
Tiana gật đầu xác nhận.
"Tuyệt quá. Vậy chuyện đó là thật. Thế chuyện bạn của chú là Thánh kỵ sĩ cũng là thật ạ?"
Eiria cúi xuống nhìn Tac.
"Chị chưa phải là Thánh nữ đâu. Nhưng anh Harris là bạn quan trọng của chị."
"Không đâu. Chị giống hệt Thánh nữ trong truyện kể. Tuyệt thật."
Eiria cười bối rối. Không thể nói dối, nhưng cũng không muốn phá vỡ giấc mơ của trẻ con.
Tôi hắng giọng.
"Cơ mà, cô Eiria. Cô lặn lội đến đây có việc gì không?"
"Giáo hội ra lệnh điều tra một ngôi đền cổ, may mắn là cùng hướng nên tôi đến để trực tiếp xin lỗi anh Harris."
"Ôi dào. Đâu cần bận tâm thế."
"Không được. Tôi không thể bỏ qua được."
"Thế, anh Bash có đi cùng không?"
"Tiếc là lịch trình không khớp nên... Thú thực là tôi không thể trả thù lao được. Nói ra điều này thật áy náy, nhưng nếu anh Harris có thể giúp đỡ thì tốt quá."
"Kẻ hèn này sao giúp được gì."
"Không đâu. Vì là đền cổ nên chìa khóa đã thất lạc, hơn nữa có anh Harris dày dạn kinh nghiệm đi cùng tôi sẽ yên tâm hơn nhiều."
Biết là nịnh nọt nhưng nghe vẫn sướng tai.
Phía sau Eiria, Tiana đang nhìn tôi với vẻ mặt cầu khẩn. Ánh mắt như muốn nói "Giúp chị ấy đi mà", dễ hiểu vô cùng. Tôi định trả lời thì lại có tiếng gõ cửa. Lần này nghe rất mạnh mẽ. Hôm nay lắm khách thế không biết. Mặc kệ suy nghĩ của tôi, một giọng nói sang sảng vang lên.
"Seekt đây. Mở cửa ra."
---
**Chương 47: Ngây thơ vô số tội**
"Oaaaa. Thánh kỵ sĩ bằng xương bằng thịt kìa."
Tac nhảy cẫng lên sung sướng.
"Harris. Nhà cửa rộn ràng gớm nhỉ. Ta không vào nhầm nhà đấy chứ."
Vẫn cái vẻ đẹp trai ngời ngời như mọi khi, Seekt nói đùa tỉnh bơ.
Với tư cách chủ nhà, tôi buộc phải giới thiệu mọi người với nhau một cách xã giao. Tôi đã chuẩn bị tâm lý Seekt sẽ lại trở thành tâm điểm chú ý của phái nữ như mọi khi. Nhưng không. Chỉ có mỗi Tac là phấn khích. Thằng bé tranh thủ bắt tay và sướng rơn người. Carlisle thì cười nụ cười hư vô. Chà, khi một gã đàn ông đẹp trai tỏa hào quang lấn át mình xuất hiện, mà bản thân cũng đẹp mã, thì chắc sẽ có biểu cảm đó thôi.
Còn về phần các cô gái, phản ứng nhạt nhẽo đến bất ngờ. Tiana cúi chào lễ phép rồi quay lại bàn học, Gina ngồi cạnh kèm cặp. Eiria chào hỏi với nụ cười quý phái, chỉ có Carrie là tỏ vẻ quan tâm nhưng cũng chỉ đến thế. Hả? Thánh kỵ sĩ chỉ có 5 người trên thế giới đấy? Lại còn đẹp trai thế này mà sao thờ ơ vậy?
"Đang bận nên ta nói ngắn gọn thôi. Giờ ta đi có chút việc, xong việc quay lại chúng ta sẽ đi thám hiểm mỏ hoang sau Reckenberg, cậu đi cùng nhé."
"Khoan đã. Ta làm gì rảnh mà đi xa thế."
"Yên tâm. Đi đường hầm lớn."
"Này. Đường hầm lớn á. Quái vật tương đương tầng 5 đấy. Cậu thì ngon rồi, nhưng hai người đi qua đó với ta là tự sát. Hiểu không hả? Ít nhất phải có thêm một tiền vệ cứng và một thần quan cao cấp, không thì có bao nhiêu mạng cũng không đủ đâu."
"Chà, còn khoảng 10 ngày nữa, cậu lo tập hợp thành viên đi. Tệ nhất thì hai ta đi."
"Này này. Cậu ép người quá đáng đấy. Seekt."
"Xin lỗi nhé. Chuyện này ta không nói chi tiết được, nhưng là vì cậu đấy. Vậy nhé, hứa rồi đấy."
"Khoan đã!"
Seekt rời đi vội vã như khi đến.
Cái quái gì thế? Chắc là đi gặp Thần Long Vương chứ gì. Từ Vương đô đi hướng này thì chỉ có thể là vậy. Tình hình căng thẳng thế kia chắc là chưa tìm thấy Thần Long Công chúa mất tích. Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà còn rủ tôi đi thám hiểm mỏ hoang thong dong thế ư? Lại còn dùng đường hầm lớn nguy hiểm nữa chứ?
Quay lại, Eiria mỉm cười rạng rỡ.
"Thế này thì chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau rồi nhỉ."
Đúng là có Eiria thì yên tâm hơn hẳn. Chỉ cần không chết ngay thì ma pháp trị liệu cao cấp của cô ấy sẽ lo được hết.
Nhưng tôi không hiểu tại sao Eiria cứ nhất quyết lôi kéo tôi vào nhiệm vụ của cô ấy. Không thể nào cô ấy không có tiền thuê mạo hiểm giả, mà giả sử có thế thật thì cứ đi theo nhiệm vụ khác như tôi vừa được đề nghị là xong. Cô ấy cũng không có vẻ nhút nhát đến mức cực đoan, còn bảo cô ấy thích tôi thì... tiếc là khả năng thấp nhất.
"Anh Harris. Cảm ơn anh hôm trước đã quyên góp cho trẻ em nghèo khó. Tôi nghe nói anh đã trả dưới hình thức phí điều trị dù vốn dĩ không cần thiết. Anh Harris chắc cũng tốn kém nhiều thứ, thời buổi này hiếm có người hào hiệp như anh."
À. Là vụ chữa trị vết thương cho Tiana.
"Nhiệm vụ lần này của tôi là theo thiên khải của Cao Tế. Được cùng một người có tấm lòng nhân hậu như anh Harris thực hiện nhiệm vụ là vinh dự của tôi."
"Không. Cô đánh giá tôi cao quá rồi."
"Không đâu. Dù làm nghề Scout trong bóng tối nhưng thực chất luôn tích đức hành thiện, tôi thực sự kính phục anh."
Tôi chạm mắt với ánh nhìn sắc lẹm của Carlisle phía sau. Eiria sống trong thế giới nhà thờ chật hẹp chắc chỉ toàn nhìn thấy mặt tốt của con người. Hơn nữa lại hay hiểu lầm, thằng em trai chắc lo bà chị ngây thơ bị sói đội lốt cừu ăn thịt đến phát sốt.
Chà, Eiria ngây thơ vô số tội thật. Tôi đâu phải người tốt đẹp gì cho cam. Gần đây tôi có ý thức giả bộ tốt đẹp hơn, nhưng động cơ thì hoàn toàn không trong sáng: muốn được Tiana coi là người tốt. Thảo nào Carlisle lo lắng không ngớt. Tôi cười khổ trong lòng. Nhưng cũng không có nghĩa là tôi định tha thứ cho vụ hắn gài bẫy tôi đâu nhé.
"Vậy, anh có thể giúp tôi không?"
"Đương nhiên rồi. Tôi mang ơn cô đã chữa trị cho Tiana mà. Vết sẹo cũ đó chữa khó lắm đúng không? Xin lỗi chứ thần quan ở thị trấn này chắc không làm khéo được như thế đâu."
"Sức tôi chỉ là hạt cát. Đó là sự dẫn dắt của thần linh."
"Vậy tôi sẽ giúp, nhưng cô đã có chiến binh chưa?"
"Chưa. Tôi có nhờ ngài Summerd nhưng chưa thấy hồi âm."
"Hả? Cô quen Guild trưởng của tôi à?"
"Vâng. Bà ấy đi cùng tôi đến thị trấn này. Đúng lúc bà ấy đến Guild ở Vương đô, tiện đường về nên đi cùng. Bà ấy quả là người đáng kính."
"À, ừ. E hèm, vậy thì đệ tử chiến binh của tôi tham gia cùng được không?"
Eiria gật đầu. Đúng lúc đó, Carrie, người nãy giờ rình cơ hội, giơ tay lên.
"Vụ này cho tôi tham gia được không?"
"Tôi không trả thù lao được đâu, cô có chắc không?"
"Tôi cũng đang tu luyện mà. Tích lũy kinh nghiệm, lại còn là thần thác thì cũng tích được công đức."
Carrie làm mặt nghiêm túc, nhưng chắc chắn cô ả muốn đi theo để chọc tức Carlisle.
"Cảm ơn mọi người. Hơi gấp nhưng mai xuất phát luôn được không ạ?"
"Ừ. Tôi không phiền đâu."
"Tôi cũng được. Tôi sẽ báo với Guild."
"Vậy tiện thể nhắn cho Comba giúp tôi. Nói với Jonathan là cậu ta sắp xếp cho."
"Rõ rồi. Vậy sáng mai tôi sẽ đến thần điện."
Carrie đi khỏi, nhóm Eiria cũng cáo từ.
"Chủ nhân."
"Gì thế?"
"Nếu được phép, ngài có thể mời chị Eiria dùng bữa không ạ?"
"À. Muốn đãi món tủ chứ gì."
"Vâng."
"Tưởng chuyện gì. Lúc nãy em tự nói có phải hơn không."
"Em sợ mình tự tiện..."
"Ừ. Biết rồi. Để ta hỏi xem sao. Chắc xong nhiệm vụ là được thôi. Em cứ trổ tài hết mình mà đãi cô ấy."
"Vâng. Cảm ơn ngài ạ."
---
**Chương 48: Chị Gina**
♡♡♡
Chị Gina đi dạy phép thuật về rồi, tôi mang nước và táo ra mời. Tac chơi mệt nên đang ôm Nicks ngủ trưa. Tôi cũng lấy một miếng táo cắn cái *rộp*. Vị chua ngọt và hương thơm lan tỏa trong miệng. Từ khi đến nhà chủ nhân, tôi được ăn rất nhiều trái cây. Sự xa xỉ không thể tưởng tượng được so với cuộc sống trước kia.
Chị Gina ôm cốc nước bằng hai tay, vẻ mặt thẫn thờ.
"Giá mà chị cũng đi được nhỉ."
"Ừ. Đúng thế. Nhưng chị lỡ hẹn dạy phép thuật rồi, đành chịu thôi."
"Không biết chủ nhân có sao không nhỉ?"
"Chắc chắn là không sao rồi. Chị Eiria tuy khiêm tốn nhưng chị nghĩ cô ấy là thần quan cấp cao đấy. Lại còn cô Carrie là cựu kỵ sĩ, dùng được cả phép thuật nữa."
"Nhưng không dùng phép thuật giỏi bằng chị Gina đúng không?"
"Chà, thì chị biết nhiều loại phép hơn, dùng được nhiều lần hơn, nhưng cũng chỉ thế thôi."
"Không phải đâu ạ. Chủ nhân cũng khen chị Gina lắm đấy. Ngài bảo khả năng sử dụng đúng loại phép tùy tình huống của chị rất tuyệt. Khác hẳn mấy kẻ ngốc chỉ biết dùng phép mạnh."
"Anh ấy nói thế bao giờ?"
"Tối qua, trước khi đi ngủ ạ. Ngài cứ lầm bầm là 'Thực ra có cô ấy đi cùng thì yên tâm hơn'. Ngài tiếc lắm vì chị có hẹn trước."
"...Hề. Ra là thế."
Chị Gina uống cạn cốc nước. Có vẻ chị ấy vui lên chút rồi? May quá. Tôi yên tâm ngồi vào góc phòng khâu vá. Đồ lót của chủ nhân có cái bị dao làm rách, có cái bị bẩn nên tôi may cái mới. Tự thấy tay nghề khá hơn trước... chắc thế. Hy vọng là thế.
Từng mũi kim thêu tên chủ nhân lên để hoàn thiện. Cầu mong ngài không bị lạnh. Cầu mong ngài không bị thương. Cầu mong ngài bình an trở về. Tôi gửi gắm tâm tư vào từng đường kim mũi chỉ. Bất chợt chị Gina gọi.
"Này. Tiana."
Ngẩng lên, tôi thấy chị ấy đang trầm ngâm.
"Gì thế chị?"
"Cái đó là?"
"Đồ lót của chủ nhân ạ."
"Cho chị xem chút được không?"
Chị Gina cầm cây gậy phép tiến lại gần. Cây gậy được đẽo từ loại gỗ quý hiếm nào đó, trên bề mặt khắc những ký tự tôi không biết. Chị Gina bảo đó là văn tự ma pháp, khắc dòng chữ "Gậy của Gina". Có cây gậy này thì phép thuật sẽ mạnh hơn.
Chị Gina đặt cây gậy lên món đồ lót tôi đang cầm và mấp máy môi. Một luồng sáng lóe lên trong khoảnh khắc rồi tắt ngay.
"Chị Gina?"
"A. Xin lỗi em."
"Có gì không ổn ạ?"
"Không. Nhắc mới nhớ, có cái bị thủng lỗ đúng không?"
"Vâng. Bẩn quá nên em xin phép dùng làm giẻ lau rồi ạ."
Chị Gina cũng dùng phép thuật lên cái đó. Chị ấy đang làm gì thế nhỉ?
Thấy tôi nhìn chăm chú, chị ấy mỉm cười.
"Khá hơn trước rồi đấy."
"Thật ạ? Phép thuật biết được cả điều đó sao. Giá mà em cũng dùng được phép thuật nhỉ."
"Em dùng phép thuật để làm gì?"
"Thì em có thể giúp đỡ chủ nhân được nhiều hơn. Không chỉ nấu cơm, giặt giũ, em muốn trở nên có ích hơn nữa. Chị Gina. Em còn có thể làm gì khác không?"
Tôi nhìn chị Gina đầy mong đợi.
"Bây giờ em đã giúp Harris rất nhiều rồi."
"Không đâu ạ. Em được ăn no, ngủ giường êm, được tặng bông tai đẹp thế này, hôm nọ ngài còn cho tiền nữa. Đổi lại những gì em làm chỉ là..."
Chị Gina ấn ngón tay lên môi tôi.
"Đừng nói thế. Tiana. Em có ích cho Harris hơn em tưởng nhiều. Em chỉ cần khỏe mạnh như bây giờ là được. Chỉ cần em đón anh ấy ở nhà là Harris có động lực cố gắng rồi."
Tôi muốn một lời khuyên cụ thể phải làm gì, nhưng chị Gina chỉ cười dịu dàng. Tôi đành gật đầu. Sắp đến giờ đi chợ rồi.
"Em đi mua đồ ăn tối đây ạ."
"Chị đi cùng em."
"Tac đang ngủ, chị ở nhà trông bé đi ạ. Trời vẫn sáng, em về ngay thôi."
"Nhưng Harris dặn chị phải đi cùng em."
"Tac tỉnh dậy mà không thấy ai thì tội nghiệp lắm. Vậy em đi nhé."
Thực ra tôi cũng lo sẽ gặp lại con bé đó và bị bắt nạt. Nhưng tôi không còn là trẻ con nữa. Tôi rảo bước đến tiệm thực phẩm mua nhanh chóng. Dù hơi xa nhưng tôi chọn đi đường lớn đông người cho an toàn. Lần trước do tôi mải suy nghĩ nên mới thế. Cẩn thận là được.
Đi ngang qua quán Dơi. Chị Misha chắc đang làm việc trong đó. Định chờ chị ấy ra thì chào nhưng không thấy đâu. Tôi không đủ dũng khí vào trong. Tiếp tục đi ngang qua Guild, một người đàn ông dáng người mảnh khảnh nhanh nhẹn bước ra. Thấy tôi, hắn nhìn chằm chằm soi mói.
Tôi cúi chào định đi qua thì hắn gọi giật lại.
"Cô em. Cô em tên Tiana, ở chỗ Harris đúng không?"
Người quen của chủ nhân sao? Tôi nhớ là chưa gặp bao giờ.
"Tao tên Dennis. Như cô em thấy đấy, tao là mạo hiểm giả, làm việc với Harris bao nhiêu lần rồi."
Quả nhiên là vậy. Tôi cúi đầu chào lễ phép.
"Tôi là Tiana, người hầu của ngài Harris ạ."
"Hề. Lễ phép gớm nhỉ. Phải rồi. Tao muốn gửi quà cảm ơn Harris đã giúp đỡ, cô em chọn giúp tao được không? Tao không có khiếu thẩm mỹ. Cô em chọn thì chắc chắn Harris sẽ thích."
Gay go rồi. Tôi ngước nhìn trời. Vẫn kịp giờ nấu bữa tối nhưng tôi không muốn la cà.
"Không mất nhiều thời gian đâu. Nhờ cô em đấy."
"Nếu nhanh thì..."
"Cảm ơn nhé. Ui cha. Quên ví ở nhà rồi. Ngay kia thôi, đi cùng tao chút nhé. May quá. Tưởng tượng mặt thằng Harris ngạc nhiên mà sướng."
Dennis bước đi, tôi đành đi theo sau.
---
**Chương 49: Đối đáp với Carlisle**
*Hắt xì. Hắt xì.* Tôi hắt hơi liên tục. Chắc chắn có kẻ đang nói về tôi. Hy vọng không phải nói xấu. Nhìn sang bên cạnh, Carlisle đang nhăn nhó. Tôi có hắt hơi về phía anh đâu mà lo nước bọt bắn vào, làm gì mà thái độ ra mặt thế?
Thấy tôi nhìn, hắn lầm bầm.
"Đúng là đồ vô giáo dục."
"Xin lỗi nhé, không có khăn tay ngay đây. Chà, có thể tôi vô giáo dục thật, nhưng còn hơn kẻ nói dối bị bóc mẽ ngay lập tức."
Sắc mặt hắn thay đổi ngay khi nghe tôi nói.
"Đừng bảo là ngươi định nói chuyện đó với chị ta nhé?"
"Chuyện đó là chuyện gì?"
Tôi giả vờ ngây ngô.
Carlisle quay lại nhìn, xác nhận khoảng cách với Eiria đã đủ xa. Đường núi nên tôi và Carlisle đi trước cảnh giới, cách Eiria và Carrie khoảng 20 bước chân, Comba đi sau cùng với khoảng cách tương tự. Eiria và Carrie đang trò chuyện vui vẻ.
"Định giả vờ à?"
"Kìa. Tự nhiên bảo 'chuyện đó' thì ai mà biết là chuyện gì?"
Tôi làm bộ suy nghĩ.
"Chuyện ngươi bị nghi ngờ giữ tiền giả ấy."
"Ủa? Tưởng vụ đó được minh oan rồi chứ nhỉ."
Carlisle tặc lưỡi.
"Chuyện định gài tiền giả vào nhà ngươi ấy."
"À. Chuyện đó hả. Không ngờ em trai của Thánh nữ Eiria lại dùng thủ đoạn hèn hạ thế đấy. Chị cậu mà biết chắc buồn lắm."
"Định uy hiếp ta à? Tên trộm cắp này."
"Gớm. Sao cứ phải sồn sồn lên thế. Nói to quá họ nghe thấy đấy. Tôi cũng không muốn nói dối khi bị hỏi trực tiếp là đang nói chuyện gì đâu."
Carlisle thả lỏng nắm tay đang siết chặt.
"Với lại dù tôi không nói thì cô Carrie có thể nói đấy. Nhờ ai đó mà cô ấy bị đuổi khỏi Kỵ sĩ đoàn mà. Người chịu thiệt thòi nhất vụ này là cô ấy. Cô ấy mà kiện là 'Thực ra tôi bị đuổi việc vì em trai chị đấy' thì cũng chẳng lạ đâu."
"Chuyện đó ta lo được. Với chị ta thì ả chỉ là người dưng nước lã. Nhưng ngươi thì khác. Chẳng hiểu sao chị ta lại lầm tưởng ngươi là người tử tế. Nếu ngươi nói, chị ta chắc chắn sẽ bênh vực ngươi. Rồi chị ta sẽ dập đầu xin lỗi dưới chân ngươi. Ta không thể chịu đựng được cảnh chị mình phải quỳ gối trước tên ăn cắp vặt như ngươi!"
"Thì tự làm tự chịu chứ sao. Ai bảo đi gài bẫy tôi. Mà tại sao lại định đổ tội cho tôi?"
Carlisle im bặt. Chà, tôi cũng đoán được. Hắn sợ tình cảm hảo hữu Eiria dành cho tôi do hiểu lầm sẽ biến thành tình yêu, nên định nhân cơ hội này loại bỏ tôi chứ gì.
"Chà. Tôi cũng không định nói chuyện này đâu. Thực tế tôi cũng chẳng thiệt hại gì. Chia rẽ tình chị em các người tôi cũng chẳng được đồng xu nào. Làm Eiria cảm thấy có lỗi rồi lợi dụng cô ấy, thú thật tôi cũng chẳng hứng thú. Lớp vỏ bọc của tôi sẽ bong ra nhanh chóng thôi. Nhanh hơn cả lớp mạ vàng giả bị mòn ấy chứ."
Carlisle tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng cơ mặt giãn ra.
"Nhưng mà, không thể miễn phí được."
"Lại tiền à. Đúng bản chất trộm cắp."
"Đừng hiểu lầm. Không phải cho tôi. Trả cho Carrie ít tiền đi. Không thì cô ấy tội nghiệp lắm."
Lần này Carlisle há hốc mồm kinh ngạc.
"Ngươi chịu thế thôi sao?"
"Chà, cũng có nhiều suy nghĩ, nhưng tôi không định trấn lột tiền của anh vụ này."
Carlisle nghiêng đầu suy nghĩ, nhìn tôi đầy nghi ngờ.
"Đừng bảo là định lừa ta nhé?"
"Không. Thay vào đó, tôi muốn từ giờ anh đừng coi tôi là cái gai trong mắt nữa."
"Nếu ngươi hứa không đụng đến chị ta thì ta cũng chẳng rảnh hơi dây dưa với ngươi."
"Eiria hiểu lầm thì tôi biết làm sao được."
"Ta biết..."
Giọng Carlisle đầy cay đắng.
"Tính chị ấy thế mà. Trước giờ ta đều phải ra tay xử lý, đề phòng những kẻ xung quanh, không ngờ lại bị tên đạo tặc làm thuê qua đường lừa ngon ơ."
"Thôi, cứ làm sao cho Carrie thỏa mãn là được, tôi không định lôi chuyện này ra nữa đâu. Bản thân tôi cũng đang rắc rối đầy mình đây."
"Vẫn thấy sai sai. Ngươi đang giấu gì đúng không? Hai chú cháu giữ tiền giả kia khai là nhận từ ngươi. Đúng là ngươi rất hợp để làm dê tế thần, nhưng không chỉ có thế. Hai kẻ đó nói thật đúng không?"
"Ai biết. Giờ bới móc lại cũng chẳng ai được lợi gì. Kể cả anh."
Cảm nhận được sự cảnh cáo trong lời nói của tôi, Carlisle im lặng.
"Cơ mà, có bà chị ngây thơ thế cũng khổ nhỉ. Hay là gả quách cho người nào anh thấy xứng đáng đi cho xong. Seekt thì sao? Thánh kỵ sĩ, quá chuẩn còn gì?"
Carlisle cười khẩy *hư hư*. Tự nhiên thái độ bề trên hẳn.
"Gì cơ, ngươi không biết à?"
"Biết gì?"
"Thánh kỵ sĩ đời nào để mắt đến chị ta."
"Hề. Anh nói về bà chị đáng tự hào của mình thế à?"
"Đành chịu thôi. Seekt sắp kết hôn vào đầu năm sau rồi."
"Gì cơ. Thằng khốn đó. Dám giấu tôi à, bạn bè thế đấy."
"Thì cũng có những chuyện không thể tùy tiện nói với thường dân được."
Nhìn mặt Carlisle phổng mũi tự đắc thấy ghét.
"Thôi được, đằng nào vài ngày nữa cũng công bố. Ta cho ngươi biết đặc biệt đấy. Đối tượng của Seekt là Tứ công chúa Eleora, con gái Quốc vương bệ hạ. Đã là con rể của Bệ hạ thì chị ta sao có cửa."
Hả? C... Cái gì cơ?
---
**Chương 50: Thần Epione**
Mất tròn 3 ngày mới đến được ngôi đền trong núi Shiraku. Vùng núi Shiraku tuy thuộc lãnh thổ Vương quốc nhưng có thể coi là biên giới, bên kia ngọn núi là vùng hoang dã mênh mông. Chủ nhân vùng hoang dã đó là các tộc người man rợ, chia thành nhiều bộ lạc hợp tan liên tục. Thỉnh thoảng chúng cũng xuất hiện quanh đây nên không thể lơ là. May mắn là chúng tôi không chạm trán bọn chúng.
Ngôi đền chúng tôi đến theo chỉ dẫn của Eiria tuy nhỏ nhưng được xây bằng đá rất bề thế. Không, chính xác phải là "từng bề thế". Tòa nhà cổ kính phủ đầy dây leo đã bị phá hủy tan hoang. Bức tường đá bao quanh cũng đổ nát. Eiria không thốt nên lời.
"Rốt cuộc là chuyện gì...?"
"Phá hoại dữ dội thật. Cảm giác như có thứ gì đó lao vào rất mạnh vậy."
Nếu phá được cả tòa nhà bằng đá thì thứ đó phải to lắm.
"Rồng hay con gì húc vào à?"
"Nhưng tại sao phải phá ngôi đền không người?"
Chúng tôi bước qua đống đá đổ nát, đi vòng quanh ngôi đền. Phía vách núi sau ngôi đền có một cánh cửa sắt lớn hai cánh. Một cánh đã rơi hẳn xuống đất, cánh kia nghiêng ngả nhưng vẫn cố bám trụ chưa đổ. Nhìn vào trong, một hang động tối om như lối vào hầm ngục hiện ra.
Nhìn sắc mặt Eiria, tôi nói dứt khoát.
"Vào trong thôi."
"Khoan đã. Nếu thứ gây ra sự phá hủy này đang ở trong đó thì sao? Như Comba nói đấy, nếu là rồng thì chúng ta xác định không thấy ánh mặt trời nữa đâu."
Eiria đưa tay phải ra, nhắm mắt niệm chú. Một lúc sau cô lắc đầu.
"Bên trong không có linh hồn sinh vật sống."
"Biết đâu là Rồng Xương (Bone Dragon)?"
"Cũng không cảm thấy tà khí."
Chúng tôi tiến vào trong. Tuy tối tăm nhưng ánh sáng từ cửa hắt vào, khi mắt quen dần thì cũng lờ mờ thấy được khung cảnh. Phía trước là một không gian rộng lớn. Đi khoảng 100 bước thì đến nơi. Không gian rộng đến mức có thể nhét vừa cả ngôi thần điện ở thị trấn Norn. Phía chính diện, một thứ khổng lồ sừng sững đứng đó.
Eiria thì thầm.
"Là tượng thần Epione."
Một trong 4 vị thần từng cai trị thế giới này, cai quản sự sinh trưởng và cái chết của vạn vật, đồng thời là nữ thần săn bắn. Giáo hội của Eiria chủ yếu thờ phụng thần Epione này.
Bức tượng khổng lồ bằng đá cẩm thạch sống động như thật đang nhìn xuống chúng tôi.
"Oái!"
Comba đi đầu hét lên.
"Gì thế?"
"Dẫm phải cái gì mềm mềm. Eo ơi."
Comba kêu lên thảm thiết. Slime à? Rõ ràng bảo không có sinh vật sống mà...
"Cái này. Là phân của con gì đó. Thối quá."
Không khí căng thẳng tan biến ngay lập tức. Tôi lấy hộp đánh lửa châm đuốc. Dưới ánh đuốc, khắp mặt đất vương vãi những bãi... ừm, phân to tướng. Mọi người cầm đuốc chia nhau kiểm tra hang động. Kết quả chẳng có gì, chúng tôi ra ngoài bàn bạc.
"Thật là báng bổ thần linh."
"Con gì đó đã chui vào, làm bẩn nơi này rồi bỏ đi."
"Vậy chị định thế nào?"
"Tất nhiên là dọn dẹp và thanh tẩy rồi."
Comba khéo léo chặt cây làm xẻng lớn và chổi. Cánh đàn ông đi lại nhiều lần dọn đống phân ra ngoài, phụ nữ rải lá khô rồi dùng chổi quét sạch sàn. Dọn dẹp xong, Eiria dùng dầu thơm thanh tẩy bàn thờ và cầu nguyện. Cuối cùng chúng tôi xếp gỗ chặn lối vào để thú rừng không chui vào nữa.
Mệt phờ râu, nhưng nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Eiria, bao mệt mỏi tan biến.
"Thần linh chắc chắn sẽ vui lòng. Chắc chắn mọi người sẽ được thần Epione ban phước."
Comba ngồi bệt xuống đống gỗ thừa, than thở.
"Cơ mà, làm bậy thế này mà không bị thiên phạt gì sao?"
"Không. Chắc chắn đã bị trừng phạt rồi."
"Đại ca. Sao đại ca biết?"
"Suy luận thôi. Ở lối vào có dấu chân đi vào, nhưng không có dấu chân đi ra."
"Nói bừa. Có thấy xác đâu. Chắc lúc về nó bay ra chứ gì?"
Carlisle phản đối, nhưng Eiria phủ nhận ngay.
"Không. Tôi nghĩ anh Harris nói đúng. Tôi cảm nhận được tàn dư của một sức mạnh vĩ đại đã tác động bên trong."
Tôi làm vẻ mặt khiêm tốn, nhưng trong lòng cười khẩy vào mặt Carlisle. Bị bà chị yêu quý phủ nhận, cảm giác thế nào hả em trai?
"Trong thần thoại cũng có chuyện kẻ vô lễ bị biến hình và bắt làm nô lệ. Có lẽ nó đã bị biến thành thứ gì đó nhỏ bé chăng?"
"Chà, sao cũng được. Chị à. Xong việc rồi thì không nên ở lâu. Bị bọn man tộc phát hiện thì phiền lắm."
Dù là nói chữa ngượng nhưng đúng là nên về sớm. Chúng tôi rời ngôi đền xuống chân núi, ra đường lớn.
Chúng tôi rửa tay mặt ở con suối tìm thấy lúc đi lên. Comba cẩn thận cọ rửa đôi giày dính phân.
"Nếu làm được phép màu, thì giá mà thần tống khứ đống này đi đâu đó thì tốt biết mấy."
"Phân biến mất mà con rồng hay con gì đó còn ở lại thì còn tệ hơn đấy."
"Đại ca nói chí phải."
Đang ngồi nghỉ trên tảng đá bên bờ sông, tôi cảm thấy có gì đó không ổn. Nằm rạp xuống đất áp tai nghe. Tiếng vó ngựa dồn dập truyền đến.
"Một nhóm khoảng 10 kỵ mã đang hướng về phía này. Tốt nhất là trốn vào rừng đi."
Vừa bắt đầu di chuyển thì nhóm kỵ mã xuất hiện từ bóng núi. Việc ở bãi sông thoáng đãng đã hại chúng tôi.
"Chậc. Chậm rồi. Hình như bị phát hiện rồi. Trước mắt cứ vào rừng đã. Bị kỵ binh càn quét thì toi. Dùng cây làm khiên rồi tính tiếp."
Mọi người tản ra theo chỉ thị của tôi. Tôi trèo thoăn thoắt lên một cây thường xanh rậm rạp để ẩn nấp.
1 Bình luận