Tập 02

Chương 81 ~ 85

Chương 81 ~ 85

**Chương 81: Vật phẩm ma pháp nguy hiểm**

"Đen thật, tự nhiên bị kẹp giữa hai gọng kìm."

Đối thủ của Carrie là một con Người Gấu (*Werebear*). Cô ấy hạ gục nó không chút khó khăn, quả nhiên kiếm thuật của Carrie rất đáng nể.

"Nhờ có Gina dùng ma pháp cầm chân nó rồi mà."

Comba cũng hạ gục Người Sói một cách gọn gàng. Từ khi được Seekt chỉ dạy, kỹ năng dùng rìu chiến của cậu ta tiến bộ rõ rệt, ngay cả tôi cũng nhận ra. Tận dụng sức mạnh cơ bắp để vung rìu, đòn tấn công của cậu ta có thể phá vỡ hầu hết mọi phòng thủ. Kỹ thuật đỡ và gạt bằng cán rìu cũng được rèn giũa, công thủ đều tiến bộ vượt bậc.

Tôi nhanh chóng rạch bụng con Người Gấu. Gan khô của Người Gấu là nguyên liệu làm thuốc quý hiếm. Tôi gói cái gan còn đang rỉ máu vào tấm da vừa lột được rồi bỏ vào túi. Quả nhiên tầng 3 có khác, địch mạnh thì đồ rơi ra cũng có giá trị. Đang phấn khích vì thu hoạch bất ngờ, nhìn quanh tôi thấy có gì đó lấp lánh trên sàn.

Giật mình, tôi quỳ xuống chạm vào vật phát sáng. Bề mặt nó trắng đục và trơn nhẵn. Gần đó có tàn tích cháy đen của thứ gì đó. Tôi đứng dậy nói với mọi người.

"Dừng huấn luyện. Chúng ta rút lui."

Tôi ngăn lại những tiếng thắc mắc.

"Vừa đi vừa giải thích. Di chuyển ngay đi. Gina, không cần tiết kiệm ma lực. Thấy gì cứ nã *Ice Break* (Băng Vỡ) cho tôi."

"Tôi nghĩ nên nghe theo anh Harris."

Eiria có vẻ đã hiểu tình hình.

Chỉ hướng cầu thang lên tầng 2, chỉnh đốn đội hình xong, chúng tôi bắt đầu di chuyển.

"Rốt cuộc là chuyện gì thế?"

Tôi vừa cảnh giác phía trước vừa định trả lời, nhưng Eiria đã nói thay.

"Vết bồ hóng đen gần chỗ anh Harris vừa kiểm tra là tàn tích của gỗ thơm dụ quái vật. Nó tỏa ra mùi hương hấp dẫn quái vật."

Thấy tôi không phản đối, Eiria tiếp tục.

"Có ai đó đã đặt bẫy để chúng ta bị quái vật phục kích ở đó."

"Làm thế thì chính người đó cũng bị tấn công sao?"

"Thứ ngăn chặn điều đó là Nến Xương Trắng. Anh Harris đã kiểm tra sáp nến nhỏ xuống sàn đúng không? Khi cây nến đó cháy, người cầm nó sẽ được ngụy trang thành bộ xương (*Skeleton*). Hầu hết quái vật không hứng thú với bộ xương nên sẽ không tấn công."

"Tôi cũng tự tin có chút kiến thức về ma pháp, nhưng gỗ thơm dụ quái vật thì không nói, chứ Nến Xương Trắng thì tôi chưa nghe bao giờ."

"Cũng phải thôi. Món này liên quan đến thần quan tà giáo hơn là pháp sư. Nó đắt lắm nhưng hình như cũng có lưu thông một ít..."

"Chết tiệt, là Barras."

Tôi ngắt lời Eiria để cảnh báo. Gina lập tức niệm chú. Nhờ phát hiện sớm và đối thủ mặc giáp kín mít nên trước khi hắn kịp lại gần, khối băng khổng lồ đã xuyên thủng giáp và vỡ tan tành. Bộ giáp và thứ bên trong biến thành bụi phấn rồi tan biến.

Quả nhiên là hàng giả mạo anh hùng cổ đại, Chiến thần Barras. Nếu là hàng thật thì không có cỡ Seekt ở đây là bó tay. Tôi thở phào nhẹ nhõm nhưng mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Dù là hàng giả nhưng vốn dĩ nó cư ngụ ở tầng 4 nên cũng khá mạnh. Chà, Carrie cường hóa kiếm bằng ma pháp thì chắc cũng thắng được, nhưng tốn thời gian.

Đến ngã ba, tôi chọn rẽ phải. Đi khoảng 100 bước thì đến ngã tư, tôi dừng lại.

"Nghe này. Khi tôi bảo đi thì lao vào ngã tư. Rồi rẽ phải. Trong vòng 5 tiếng đếm sau hiệu lệnh của tôi phải ra khỏi ngã tư ngay. Có quái vật cũng không được chần chừ, cứ lao qua."

Trong lúc mọi người đang tiêu hóa lời tôi nói, tôi nhặt vài viên sỏi dưới đất.

"Sẵn sàng chưa?"

Nhắc lại lần nữa rồi tôi ném một viên sỏi vào giữa ngã tư. Viên sỏi biến mất không một tiếng động ngay khi chạm đất. Phía sau có tiếng gì đó đang đến gần. Ai đó nín thở. Lại ném viên nữa, biến mất không tiếng động. Viên tiếp theo chạm sàn nảy lên.

"Đi!"

Chúng tôi lao vào ngã tư rồi rẽ sang lối bên phải. May mắn là chỉ có bóng tối bao trùm. Đi vào lối đi được vài bước, tôi quay lại. Mấy con kiến nâu to bằng con chó lao vào ngã tư và biến mất ngay trước mắt tôi.

"Tốt. Đến đây là tạm yên tâm rồi."

Chỉnh đốn đội hình đi tiếp, Comba hỏi.

"Cái ngã tư lúc nãy, là bẫy dịch chuyển đúng không ạ?"

"Ừ. Chỗ đó cứ đếm đến 7 là đổi trạng thái. Đang hoạt động mà dẫm vào là bị dịch chuyển đi ngay."

"Dịch chuyển đi đâu thế ạ?"

"Chỗ đó thì chắc là xuống tầng 4."

"Làm sao phân biệt được ạ?"

"Chú không nhận ra gì à?"

Comba nghiêng đầu. Sylvia rụt rè lên tiếng.

"Dạ. Sàn nhà sạch bất thường ạ."

"Nó dịch chuyển mọi thứ mà. Bụi cũng không đọng lại được. Hơn nữa, bẫy dịch chuyển hiện tại chỉ tìm thấy ở nơi hai lối đi cắt nhau vuông góc. Và tường ở gần trần nhà tại 4 góc đó được làm bằng loại đá đặc biệt."

"Tôi nhìn có nhận ra không ạ?"

"Tùy hoàn cảnh xung quanh nữa. Không nhìn kỹ thì không biết đâu, nó rung động rất nhẹ. Chà, nếu rảnh thì cứ dừng lại ném sỏi như lúc nãy cũng được."

"Harris!"

Gina chỉ xuống sàn. Có vết sáp nến.

"Tôi dùng phép dò ma lực. Vẫn còn chút tàn dư ma lực. Vết sáp này mới nhỏ xuống không lâu đâu."

"Được rồi, nhanh lên."

"Làm sao bây giờ ạ? Nếu kẻ địch mạnh thì chúng ta bị phản công mất?"

Sylvia lo lắng hỏi.

"Yên tâm. Nhìn cách sáp nhỏ giọt thì kẻ địch ít người. Hơn nữa lại dùng thủ đoạn hèn hạ thế này."

"Hề. Anh Harris. Anh có manh mối rồi à?"

Carrie vừa nói vừa cười ẩn ý.

"Chà, đoán thôi. Chắc là kẻ cô Carrie đang nghĩ tới đấy."

Tuy nhiên, mọi chuyện không suôn sẻ như vậy. Tôi thoáng thấy bóng áo choàng xám, nhưng ngay sau đó phải chiến đấu với bầy quái vật từ lối đi ngang tràn ra. Không ai bị thương nhưng mất thời gian, khi diệt xong quái vật thì khí tức của kẻ khả nghi đã biến mất.

---

**Chương 82: Lối đi bí mật**

"Giờ đuổi theo cũng không kịp nữa, vừa huấn luyện vừa quay về thôi."

Tôi dừng lại giữa đường. Bên phải có một cánh cửa sắt gỉ sét màu đỏ.

"Harris. Lúc nãy còn cuống cuồng mà giờ thong thả thế?"

"Chà. Cứ đi theo đường chính thì khả năng cao quái vật bị dụ đến sẽ gây ra những trận chiến liên tiếp."

"Nhưng tôi nghe nói từ đây đến cầu thang lên tầng 2 chỉ có một đường thôi mà."

"À. Shinobu nói hả. Thôi cứ tin tôi đi. Nào, nhìn cánh cửa này thấy gì không? Tuyệt đối không được chạm vào nhé."

"Gỉ sét ghê thật. Vũ khí của tôi chắc phá được đấy."

"Mẻ vũ khí đấy. Tốt nhất là đừng. Còn gì nữa?"

Sylvia đảo mắt nhìn tường đá và xung quanh cánh cửa.

"Phía trên cửa có 3 cái lỗ nhỏ. Chỉ phần bên dưới đó là có vết gỉ sét chảy dài."

"Kết luận là?"

"Nếu định mở cửa thì cái gì đó sẽ phun ra từ mấy cái lỗ đó ạ?"

"Chính xác. Mở cửa không cẩn thận là bị phun chất lỏng làm tan chảy kim loại và bỏng da ngay."

"Vậy phải làm sao ạ?"

"Đơn giản thôi. Mọi người tránh xa ra chút."

Xác nhận mọi người đã lùi lại, tôi giật mạnh cửa rồi nhảy lùi lại. Chất lỏng phun ra từ các lỗ, làm ướt đẫm chỗ sàn đá tôi vừa đứng.

"Loại này kích hoạt bẫy còn dễ hơn là gỡ. Cẩn thận nhanh nhẹn chút là không sao."

Tôi bảo mọi người vào trong. Bên trong không rộng lắm. 6 người vào cảm giác chật chội.

"Xin lỗi nhé."

Tôi lách qua mọi người đến bức tường trong cùng.

Trên tường có 9 tấm bảng hình vuông cỡ lòng bàn tay xếp thành 3 hàng 3 cột. Tôi ấn vào 4 tấm trong số đó. Tiếng *ầm ầm* trầm thấp vang lên, bức tường ngay bên cạnh trượt ra để lộ một lối đi.

"Không muốn bị bỏ lại thì theo tôi ngay."

Lối đi hẹp chỉ đủ một người đi lọt. Không khí tù đọng.

"Này Harris. Giữa đường gặp quái vật thì sao?"

"Không có đâu. Muốn vào đây từ hướng nào cũng phải giải được cơ quan phức tạp. Vốn dĩ chỗ này hầu như không có người lui tới. Quái vật cũng chẳng có lý do gì để chui vào đây."

"Anh không dạy cách mở lối đi lúc nãy ạ?"

"Xin lỗi, cái đó vẫn là bí mật."

Rẽ hai lần, dừng lại cách ngõ cụt khoảng 10 bước chân.

"Đợi ở đây chút."

Tôi đi đến cuối đường, vừa đếm bước chân cẩn thận vừa tập trung vào bức tường bên trái. Trên tường có những lỗ nhỏ cách đều nhau ở độ cao ngang vai. Đếm đến bước thứ 7, tôi lấy đồ nghề từ ba lô ra. Một thanh kim loại gập góc vuông, mặt cắt có hình lục giác đều như tổ ong. Tôi đút đầu ngắn vào lỗ, xoay đầu dài ngược chiều kim đồng hồ.

Một phần bức tường đối diện trượt ngang. Khi khe hở đủ rộng cho người to con nhất là Comba đi qua, tôi dừng lại bảo mọi người qua. Còn lại một mình, tôi rút thanh kim loại ra. Bức tường bắt đầu đóng lại từ từ, tôi lách nhanh qua. Trong nháy mắt bức tường khép lại khít rịt, không còn nhận ra đâu là chỗ vừa mở.

"Ơ. Đây là cầu thang lên tầng 2 đúng không ạ?"

"Ừ."

"Không ngờ ở đây lại có lối vào bí mật."

"Nào, lên thôi."

Lên tầng 2 là gần như hết nguy hiểm. Đường đến cầu thang lên tầng 1 không có bẫy gì cản trở.

"Anh Harris. Có bao nhiêu người biết lối đi lúc nãy thế?"

"Chắc hầu như không ai biết."

"Dạy bí mật đó cho bọn tôi có sao không đấy?"

"Cũng chả phải bí mật gì ghê gớm. Biết lối đi đó thì cũng chỉ giảm bớt đụng độ quái vật thôi. Với lại tôi đâu có chỉ hết mánh lới. Cách vào từ bên này các cô cũng đâu biết."

Không gặp quái vật nào, chúng tôi đến ngã ba. Hốc tường đối diện có đặt một cái rương kho báu lộ liễu. Liếc nhìn Gina thấy cô ấy nhăn mặt.

"Tiện đường thì hốt. Mở thử xem."

Tôi mở khóa nhanh gọn rồi mở nắp. Nhìn bên trong tôi bật cười.

Một bình thí nghiệm chứa chất lỏng màu xanh lá và 2 đồng bạc. Tôi lấy cái bình ra đưa cho Gina xem.

"Chẳng hoài niệm chút nào."

"Ừ. Nhưng bán cũng được tiền."

Rẽ phải đi về hướng tầng 1. Vừa lên cầu thang thì gặp một toán Goblin nhưng chúng quay đầu bỏ chạy. Ra ngoài, chúng tôi nghỉ giải lao. Rốt cuộc vẫn không thấy bóng dáng kẻ định gài bẫy chúng tôi. Sylvia lại gần cúi đầu.

"Cảm ơn anh đã chỉ dạy ạ."

"Không, rốt cuộc tôi có dạy được gì mấy đâu."

"Không đâu ạ. Ít nhất em đã hiểu rõ kỹ năng Scout của trưởng nhóm. Đúng như chị đại nói, nhờ cậy anh Harris là quyết định chính xác."

"Chị đại?"

Giọng tôi hơi cao lên.

"Vâng. Là chị Carrie ạ. Kiếm thuật giỏi, lại biết chăm sóc người khác, chị ấy tuyệt thật."

"À. Chà, cũng đúng."

Tiana cũng gọi Gina là chị, nhưng Sylvia gọi nghe sắc thái hơi khác thì phải.

Nhìn về phía Carrie, không biết cô ấy có nhận ra ánh mắt nồng nhiệt của Sylvia không, đang rút kiếm ra kiểm tra lưỡi.

"Trưởng nhóm. Giọng anh nghe có vẻ không đồng tình lắm nhỉ."

"Xin lỗi. Tôi đang nghĩ chút chuyện."

Tôi đưa ba lô cho Comba.

"Xin lỗi nhưng chú mang về giúp anh. Anh về thị trấn trước."

"Sao thế đại ca? Tôi đi cùng."

"Chú chạy chậm lắm. Nhờ chú lo cho mọi người."

"Anh Harris. Anh định đuổi theo kẻ gài bẫy chúng ta đúng không?"

"Ừ. Tôi trang bị nhẹ nên chạy chắc kịp. Về đến thị trấn đừng lơ là nhé. Bọn lưu vong có thể vẫn lảng vảng đâu đó."

"Biết rồi. Harris cũng cẩn thận nhé."

Tôi bắt đầu chạy về phía thị trấn. Chắc chắn sẽ về kịp trước khi trời tối. Nghe tiếng bước chân, quay lại thấy Carrie đang chạy theo.

"Tôi không mặc giáp nên theo kịp anh đấy. Tôi cũng muốn nhìn mặt cái gã dám giỡn mặt với chúng ta."

Carrie nháy mắt.

---

**Chương 83: Chó điên**

Carrie tăng tốc vượt lên. Kẻ mặc áo choàng xám phía trước nhận ra và tăng tốc, nhưng Carrie nhanh chóng bắt kịp và vượt qua. Cô ấy chặn đường về thị trấn, tay đặt lên chuôi trường kiếm bên hông. Hơi thở vẫn đều đặn, thật đáng sợ.

Kẻ mặc áo choàng bị kẹp giữa tôi và Carrie, nhìn trước ngó sau, có vẻ đã bỏ cuộc nên hạ mũ trùm xuống.

"Dennis. Quả nhiên là mày."

"Harris. Gì mà làm mặt căng thế."

"Đừng có giỡn. Mày gài bẫy bọn tao trong hầm ngục đúng không."

"Đừng vu khống. Tao làm gì chứ? Harris. Quen biết rộng hơn chút là lên mặt hả."

"Tao không có."

"Hề. Vây quanh toàn đàn bà con gái mà bảo không à. Con mụ cơ bắp kia thì thôi, đến cả Sylvia mày cũng dụ dỗ."

Tôi biết hắn thích kiểu phụ nữ hiền lành dễ thương như vậy, ra Sylvia là ngòi nổ cho hành động này à.

"Mày cũng chỉ là Scout thôi mà."

"Thì sao?"

"Thế sao xung quanh mày lại có người? Sao người khác lại chấp nhận mày? Cùng là dân trộm cắp hoàn lương như tao. Tao với mày khác gì nhau? Tại sao chỉ mình mày được đứng ngoài ánh sáng. Mày cũng phải ở trong bóng tối chứ."

Gương mặt điển trai của Dennis méo xệch. Không biết là do ghen tị hay căm hận.

"Tao với mày cùng một giuộc. Đều là rác rưởi bị người đời ghét bỏ. Này, cùng tao trả thù bọn chúng đi. Những kẻ coi thường chúng ta. Móc mắt những kẻ nhìn đểu, cắt lưỡi những kẻ chửi rủa. Xử đẹp những con đàn bà nhìn chúng ta bằng ánh mắt ghê tởm."

Sự điên loạn hiện lên trong mắt Dennis. Tôi rùng mình. Tôi đoán hắn sẽ chối bay chối biến vụ cái bẫy, nhưng không ngờ hắn đã điên đến mức này.

"Này. Harris. Mày hiểu cảm giác của tao mà đúng không. Bỏ cái trò chơi đồ hàng bạn bè đó đi. Chỉ có tao mới thực sự hiểu mày. Lũ quanh mày thực ra sau lưng toàn cười nhạo mày thôi. Chỉ trỏ xoi mói đấy."

"Dennis. Tao hỏi một câu thôi. Cô gái làm ở quán Dơi đâu rồi?"

"Gì thế. Đang nói chuyện của mày mà."

"Mày giết cô ấy rồi đúng không."

"Này này. Đến mày cũng tin mấy tin đồn nhảm nhí đó à. Tao với mày thân nhau thế mà. Mày biết bọn người đời nói năng lung tung thế nào rồi đấy. Con ả đó tự bỏ đi thôi. Giống con Aisha của mày ấy."

Dennis nhe hàm răng trắng bóc.

"Cơ mà Dennis. Tay áo trái mày dính sáp nến kìa."

Dennis làm vẻ mặt "Không thể nào", nhìn xuống tay áo rồi ngẩng phắt lên.

"À. Phải rồi. Tao nói dối đấy. Nến Xương Trắng khó kiếm lắm, có lý do cả đấy. Cần xương lấy từ xác chết còn tươi. Lại còn phải chết trong đau đớn nữa."

"Tưởng nói gì. Nãy giờ toàn vu khống."

"Mày ghen tị nhắm vào tao thì tao còn hiểu được, nhưng định lôi người khác vào thì tao không thể ngồi im."

"Đám bâu quanh mày có biến mất thì mày cũng chẳng thiệt hại gì mà."

"Kẻ biến mất mà không ai tiếc là mày đấy. Dennis."

Dennis hét lên, vứt ba lô xuống đất rút kiếm ra. Hai tay cầm hai con dao găm tay trái (*Main-gauche*). Tôi cũng thủ thế đoản kiếm.

"Ừ. Có khi tao với mày giống nhau thật. Nếu đời tao cứ trượt dốc mãi thì có khi tao cũng thành ra như mày. Nên tao từng thấy hơi đồng cảm, nhưng lẽ ra tao phải giải quyết chuyện này sớm hơn."

"Harris!"

Carrie lườm tôi nghiêm khắc.

"Dennis rút kiếm trước mà. Với lại đây không phải trong thị trấn. Tự làm tự chịu thôi."

Tôi thản nhiên thu hẹp khoảng cách với Dennis. *Main-gauche* vốn là vũ khí phụ trợ dùng cho tay không thuận để phòng thủ. Việc hắn cầm cả hai tay có thể là biểu hiện sự hèn nhát. Trên lưỡi dao có chất lỏng màu xanh bẩn thỉu. Độc à?

"Harris. Tao giết mày. Giết mày. Cả mày, cả con nô lệ của mày, cả lũ đàn bà kia nữa."

Dennis đâm *Main-gauche* xen kẽ về phía tôi để dọa.

"Hê hê. Lưỡi dao này chạm vào là tê liệt đấy. Tao sẽ hành hạ mày đến chết trước mặt mày khi mày không cử động được..."

*Bốp*. Carrie lén đến từ phía sau, dùng cả vỏ trường kiếm đập mạnh vào đầu Dennis. Dennis khuỵu gối.

"Đồ hèn."

"Không cảnh giác phía sau là lỗi của mày. Mày có phải Scout không đấy?"

Carrie bị gọi là hèn thì cũng mất mặt, mà Dennis bị nghi ngờ kỹ năng Scout thì cũng nhục không kém. Dennis buông *Main-gauche* tay phải ra.

"Cẩn thận."

Vừa quay lại, Dennis ném thứ gì đó vào Carrie.

Carrie rút kiếm chém đôi vật đó trong nháy mắt, quả là cao thủ, nhưng khoảnh khắc đó vật bị ném vỡ ra, thứ bên trong rưới lên người Carrie. Carrie lùi lại, mặt dính đầy chất lỏng. Cô ấy nhắm chặt mắt vẻ đau đớn. Đòn làm mù mắt à. Dennis đâm tay trái về phía bụng Carrie.

Tôi dấn mạnh một bước, vươn người chém đoản kiếm xuống. Bàn tay Dennis từ cổ tay trở xuống rơi xuống đất. Dennis hét lên thảm thiết rồi bỏ chạy thục mạng. Tôi lấy lại tư thế định bồi thêm nhát nữa nhưng chỉ chém rách vạt áo choàng. Định đuổi theo nhưng thấy Carrie đau đớn lọt vào tầm mắt.

Chỉ do dự trong tích tắc, tôi bỏ mặc Dennis, chạy lại chỗ Carrie. Lấy từ túi bên hông giáp một lọ nhỏ cỡ ngón tay.

"Carrie. Quỳ xuống ngửa mặt lên."

Tôi dùng một tay cạy mắt Carrie ra, đổ một nửa dung dịch trong lọ vào. Bên kia cũng làm tương tự.

Nhìn về hướng Dennis bỏ chạy, Carrie nói giọng áy náy.

"Thành ra tôi lại làm vướng chân anh nhỉ."

"Không đâu. Nếu có một mình, có khi người bị làm mù và bị chém là tôi đấy. Về thị trấn thôi. Mắt cô chỉ mới sơ cứu thôi đấy."

"Không đuổi theo à?"

"Scout mất tay thuận thì phế rồi."

Thu hồi những thứ Dennis bỏ lại, tôi cho Carrie bá vai dìu đi. Trái với lời nói của mình, tôi không thể lạc quan về vụ Dennis chút nào.

---

**Chương 84: Chăm sóc người bệnh**

Những ngày bình yên trôi qua sau khi Dennis bỏ trốn. Việc lặn hầm ngục kết hợp hướng dẫn mang lại thu nhập kha khá. Đang hí hửng vì sắp có một cái Tết ấm no thì tin dữ ập đến. Volk, người gia nhập tổ đội khác, bị thương nặng. Cậu ta cố lết về đến gần thị trấn, nhưng nhìn thấy tường thành thì có vẻ như trút bỏ được gánh nặng cuối cùng và kiệt sức.

Dù gần đây chỉ còn là danh nghĩa nhưng tôi từng là người hướng dẫn, nên tôi tham dự tang lễ. Ít ra thì thi thể cậu ta cũng được chôn cất đàng hoàng, nhưng nghĩ đến Volk chết trẻ, lòng tôi u ám. Nếu ở trong đội tôi thì có lẽ kết cục đã khác chăng, tôi tự hỏi liệu có ngạo mạn quá không.

Bất chợt lời bà thầy bói hiện về.

"Rồi mình cũng sẽ thế này sao..."

Tiana, người chỉ gặp Volk 1, 2 lần, cũng đến dự. Em nắm chặt tay tôi. Tôi quay sang thì thầm vào tai em.

"Đừng lo. Ta có bùa chú của em mà. Ta sẽ trở về."

Lời nói mà chính tôi cũng không chắc chắn lắm, nhưng Tiana giãn cơ mặt ra. Nếu lời nói này thành dối trá thì Tiana sẽ thế nào? Tôi lắc đầu xua đi suy nghĩ xui xẻo.

Cuối cùng mỗi người xúc một xẻng đất lấp lên quan tài, lễ tang kết thúc. Tôi chạm mắt với Summerd đang mang vẻ mặt đau buồn. Sau đó không có tin tức gì về Dennis. Nhờ bộ đồ lót của Tiana nên tôi không sao, nhưng mọi người đều run rẩy vì lạnh. Gió lạnh từ núi Dorus thổi xuống có vẻ độc. Hôm sau ngày chôn cất, Tiana lên cơn sốt và nằm liệt giường.

Nghe tin, Eiria đến thăm và cười hiền hậu.

"Chỉ là bị lạnh và mệt nên sốt thôi, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là khỏi. Dùng ma pháp trị liệu sợ có phản ứng phụ, chưa cần thiết đâu."

Dặn dò giữ gìn sức khỏe xong Eiria ra về.

"Em xin lỗi."

Tiana co người trên giường với khuôn mặt đỏ bừng vì sốt. Tôi tiễn Eiria ra cửa quay lại thì thấy em đang loạng choạng định dậy nấu cơm. Tôi làm mặt dữ, nghiêm giọng bắt em nằm yên.

Gina và Misha đều đi vắng nên tôi phải nấu. Nghĩ Tiana có thể ăn được chút gì nên tôi nấu cháo ngũ cốc dễ tiêu hóa.

"Chú ơi. Không ngon lắm."

"Tac. Ăn đi đừng kêu ca. Giờ mới thấy quý món ăn chị Tiana nấu chứ gì."

Ăn xong Tac chạy biến ra ngoài.

"Về trước khi trời tối đấy nhé."

"Vâng. Bữa tối cháu muốn ăn đồ ngon cơ."

"...Ta sẽ cố."

Tôi vào phòng ngủ xem Tiana. Em ngủ có vẻ khó nhọc. Do dự một chút, tôi đặt tay lên trán em. Nóng hầm hập. Bàn tay nhỏ bé của Tiana giữ lấy tay tôi khi tôi định rút ra. Tay em cũng nóng.

"Xin lỗi. Làm em thức à?"

Tiana lắc đầu nhẹ.

"Tay chủ nhân lạnh, dễ chịu lắm ạ."

Giọng em khàn khàn, nhỏ xíu và yếu ớt.

"A, để ta lấy khăn lạnh."

"Để thế này một lúc nữa thôi ạ."

Tay tôi ấm lên, tôi đổi tay kia. Một lúc sau em bắt đầu thở đều, tôi nhẹ nhàng rút tay ra, đi lấy khăn ướt. Thay khăn liên tục, vẻ mặt em dần dịu đi. Nhìn Tiana ngủ, tôi cũng buồn ngủ theo nên nằm xuống bên cạnh.

Tỉnh dậy xem xét thì thấy em có vẻ đỡ hơn lúc nãy. Hàng mi run run, em mở mắt nhìn tôi với ánh mắt mơ màng. Em định ngồi dậy, tôi giữ vai em lại.

"Sao thế? À. Khát nước hả?"

Tiana gật đầu cái rụp.

Tôi lấy nước đun sôi để nguội vào cốc mang đến. Đỡ đầu em dậy cho uống. Lau nước rớt bên khóe miệng.

"Ăn chút gì nhé?"

"Vâng. Nhờ ngài ạ."

Tôi hâm nóng lại cháo lúc nãy, thêm nước cho loãng ra rồi múc ra bát. Đặt bát cháo và thìa lên khay mang vào phòng ngủ. Đặt khay lên bàn cạnh giường. Tôi ngăn em tự cầm thìa, tự mình xúc cháo. Chu môi thổi cho nguội. Đưa đến miệng em, chạm nhẹ vào môi kiểm tra nhiệt độ rồi mới cho em ăn. Lặp lại động tác đó.

"Ngon lắm ạ."

Tôi nhìn Tiana đầy nghi ngờ. Tôi biết thừa món cháo này chỉ ở mức nuốt được thôi.

"Thật mà."

Ăn xong, Tiana có vẻ khó chịu. Chắc do đồ ngủ thấm mồ hôi dính dấp.

"Nên thay đồ đi."

Tôi lấy một bộ quần áo của Tiana từ tủ ra.

"Đồ thay ra cứ bỏ vào giỏ này. Đừng có hòng giặt giũ gì nhé. Tự tiện ra khỏi giường là ta đánh đòn đấy."

Tiana ngoan ngoãn gật đầu, cởi phăng đồ ngủ ra, tôi vội quay mặt đi. Bộ đồ lót ướt đẫm mồ hôi dán chặt vào người, phô bày rõ đường cong cơ thể.

Mái tóc bết vào trán, dù tiều tụy nhưng lại toát lên vẻ quyến rũ lạ thường. Tôi cố xua đi hình ảnh vừa in sâu vào võng mạc, mang bát đĩa ra bếp dọn dẹp. Quay lại thì thấy quần áo đã được gấp gọn gàng trong giỏ, còn Tiana đã chui tọt vào trong chăn.

Tôi dùng khăn khô lau mồ hôi trên trán và cổ cho em. Em nhăn mặt vì nhột nhưng vẫn nằm im.

"Em xin lỗi."

Lời xin lỗi thứ mấy trong ngày rồi không biết.

Tôi ngồi xuống mép giường.

"Đừng xin lỗi nữa. Làm nũng người lớn là việc của trẻ con."

Tôi nói lại câu mà người đó đã nói với tôi khi tôi còn bé.

"Chà, câu này không hợp với kẻ luôn được em làm việc nhà cho như ta nhỉ."

"Em không còn là trẻ con nữa."

Tiana bĩu môi, hình ảnh đó chồng lên hình ảnh tôi hồi trẻ.

"Trẻ con đứa nào cũng nói thế. Ta cũng từng thế."

Tiana nhìn chằm chằm vào mặt tôi.

"Chủ nhân cũng từng nói thế với ai đó ạ?"

"Ừ. Rồi người đó cười và xoa rối tóc ta."

Khuôn mặt thân thương hiện lên trong tâm trí.

"Chắc chắn người đó cũng là người tuyệt vời như chủ nhân nhỉ."

"Hơn ta gấp vạn lần. Thôi, nói chuyện thế đủ rồi. Nghỉ ngơi đi."

Tôi vỗ nhẹ lên chăn, xách giỏ quần áo đứng dậy. Ra sân sau bắt đầu giặt giũ. Lâu lắm không giặt tay, tay tôi tê cóng. Quả nhiên hiệu quả của bộ đồ lót không lan đến tận tay. Vừa phơi đồ tôi vừa tự nhủ tí nữa phải nhớ mua thuốc mỡ bôi tay cho em.

---

**Chương 85: Lời mời từ Seekt**

"Thế nhé đại ca, tôi về đây."

"Harris. Chúc mừng năm mới."

Comba và Gina chào tạm biệt. Nghe nói họ đều về quê ăn Tết. Comba thì không nói, nhưng Gina có vẻ không hứng thú lắm.

Nhớ lại tối qua Gina than thở trong bữa ăn.

"Bố mẹ cứ giục cưới suốt. Biết là không có ác ý nhưng mà..."

Chủ đề khó bình luận, nhưng Tiana lại hỏi ngây thơ.

"Chị không muốn kết hôn ạ?"

"Một mình thì cưới xin gì."

Thì đúng rồi.

"Vậy chị cưới chủ nhân đi?"

Tôi suýt nghẹn miếng gà, vội vàng uống rượu cho trôi.

Comba đánh rơi miếng bánh mì. Bánh lăn lóc, Gina ngán ngẩm nhặt lên bỏ lại vào đĩa cho cậu ta.

"X-Xin lỗi."

Comba đỏ mặt. Cậu ta vốn ăn uống không khéo léo lắm. Ăn xong bừa bãi chẳng kém gì Tac. Vì thế hay bị Gina bảo là như trẻ con. Nghe nói ở nhà mẹ cậu ta cũng hay mắng chuyện ăn uống suốt.

Dù nhiệt độ tình cảm với gia đình khác nhau nhưng họ đều có nơi để về, không như tôi. Tôi chẳng nhớ mặt bố mẹ, ông già tôi kính trọng cũng đã mất nhiều năm.

"Thôi, chúng ta cũng chuẩn bị nào."

Chúng tôi được mời đến dinh thự của Seekt ở Vương đô. Trong thư tái bút mời đến chơi tiện thể tham quan chợ Tết có viết là đã nắm được tung tích của Aisha. Bị dụ bằng mồi ngon lộ liễu thế này cũng tức, nhưng đúng là tôi tò mò. Hơn nữa cậu ta còn viết là thỉnh thoảng cho Tiana nghỉ ngơi việc nhà đi.

Tiana đã hết sốt hẳn, nhưng nghỉ ngơi cũng cần thiết. Được bao trọn gói ăn ở 3 bữa, tội gì không đi. Nicks được Eiria nhận trông hộ nên không có lý do gì từ chối.

Thế là, chuyến xe ngựa chở khách cuối cùng trong năm xuất phát từ Norn có Tiana, Misha, Tac và Carrie. Carrie đi cùng vì thấy phiền phức với ông anh Carlisle về thăm chị dịp nghỉ lễ. So với xe ngựa Seekt chuẩn bị thì độ êm ái một trời một vực, đến nơi ai nấy đều im thin thít.

"Tưởng mông tách làm đôi rồi chứ."

"Chú ơi. Mông vốn có 2 mảnh mà."

Carrie và Misha nhìn tôi và Tac bằng ánh mắt lạnh lùng.

"Như đứa trẻ to xác ấy."

Tiana mệt lả ngồi trên ghế đá với khuôn mặt xanh xao. Tôi ngồi xuống bên cạnh em để tránh những ánh nhìn lạnh lẽo kia.

"Đi được không?"

"D-Dạ được ạ."

Nghỉ một chút cho lại sức, chúng tôi đi đến dinh thự Seekt. Phố xá đông nghịt người đi chợ Tết. Tôi nắm chặt tay Tiana để không bị lạc. Tac đã bị Carrie tóm gọn. Misha khó mà giữ được thằng bé cứ chực lao đi khi thấy cái gì hay ho. Lần đầu thấy sự sầm uất của Canvium, Tac trầm trồ liên tục.

Tiếng rao hàng của các quầy hàng rong vang lên, mùi thơm của đủ loại đồ ăn thức uống xộc vào mũi. Mặt trời đã lặn nhưng đường phố sáng trưng như ban ngày. Đang len lỏi qua đám đông thì một thằng nhóc bẩn thỉu va vào Misha. Tôi tóm ngay gáy thằng nhóc định lỉnh vào đám đông.

Lấy lại cái ví phụ nữ từ trong người nó.

"Làm nghề này thì phải biết nhìn người mà làm. Không thì có ngày mất tay đấy."

Thằng nhóc gầy gò lườm tôi. Đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng và hận thù. Giống hệt ai đó ngày xưa. Tôi lấy một đồng xu đồng từ túi nhét vào tay nó. Đẩy thằng nhóc đang ngơ ngác đi.

Vào đến khu nhà giàu vắng người hơn, tôi trả ví cho Misha.

"Đi chỗ đông người phải cẩn thận không bị móc túi đấy."

"A. Là của tôi."

Misha ngạc nhiên, cúi đầu cảm ơn lia lịa.

"Anh Harris. Thằng nhóc móc túi đâu rồi?"

"Cho nó ít tiền lẻ rồi thả rồi."

Carrie nhíu mày. Với tư cách cựu kỵ sĩ chắc cô ấy không hài lòng.

"Nó còn là trẻ con mà."

Vẻ mặt Carrie dịu lại.

"Lần thứ 2 nghe câu này rồi nhỉ."

"Thế à?"

"Mặt mũi thế kia mà chiều trẻ con gớm. Chà, cũng phải thôi."

Carrie nhìn tôi với vẻ mặt "Tôi hiểu mà".

"Kệ tôi. Quan trọng hơn là nhà Seekt ở hướng này đúng không? Cô bảo biết đường nên tôi giao phó đấy nhé."

"Giao cho người ta mà còn nói thế. Thôi được rồi. Hướng này không sai đâu. Kia kìa."

"Hề. Quả nhiên là dinh thự hoành tráng nhỉ."

Khi đến gần, một chiếc xe ngựa sang trọng vượt qua chúng tôi và dừng trước cổng. Lính gác cung kính cúi chào và mở cổng. Chúng tôi định đi theo xe ngựa vào thì bị lính gác chặn lại.

"Này. Định đi đâu đấy."

"Đây là nhà Seekt đúng không?"

"Đúng là dinh thự ngài Seekt, nhưng các người là ai?"

"Tôi là Harris, bạn của Seekt. Được mời đến mà, cậu ta không dặn gì à?"

Lính gác dịu giọng nhưng vẫn không cho qua.

"Thất lễ quá. Vậy, quý khách có bằng chứng gì chứng minh là ngài Harris không?"

"Hỏi thế thì chịu. Tôi đâu có thân phận gì cao quý. Cứ gọi cậu ta ra đây là biết ngay ấy mà."

Thấy xe ngựa đi vào cổng, chúng tôi tránh sang bên nhường đường.

Lính gác do dự. Chà, cũng thông cảm được. Nếu tôi không phải hàng thật thì anh ta bị mắng là cái chắc. Tôi cũng không viết thư báo là sẽ kéo cả bầu đoàn thê tử đến. Bắt anh ta phán đoán nhóm 5 người dắt díu trẻ con này là khách thì cũng hơi khó. Nhưng đứng đây đôi co mãi cũng không xong, tôi định nhờ lần nữa thì...

"A. Người đó là anh Harris đấy. Cho qua đi không sao đâu."

Giọng nói nghe quen quen. Một cô gái trẻ đứng ở chỗ đỗ xe trước cửa dinh thự bên trong vẫy tay. Nghe giọng cô gái, lính gác thôi chặn đường, cúi đầu chào.

Trong lúc chúng tôi đi vào, cô gái đi vào trong nhà. Seekt bước ra thay thế.

"Cũng phải chuẩn bị chứ. Đến lúc nào, bao nhiêu người phải báo trước chứ."

"Cậu cũng toàn đến đột ngột còn gì."

"Chà cũng đúng. Thôi, đứng đây nói chuyện không tiện. Mời vào."

Vừa bế Tac đang quấn lấy chân như cún con lên, Seekt vừa chỉ tay vào trong.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!