Tập 02

Chương 56 ~ 60

Chương 56 ~ 60

**Chương 56: Khuôn mặt đáng sợ**

Quảng trường thị trấn Norn đông nghịt người. Giữa quảng trường dựng một đài bêu xấu, hai người đàn ông bị khóa tay vào khung gỗ đang đứng đó. Bộ quần áo vải thô bạc màu nhuộm đủ loại màu sắc. *Bẹp*. Một quả trái cây hay rau củ gì đó thối rữa ném trúng mặt một gã.

"Đáng đời!"

Đám đông xung quanh lại hò reo. Những kẻ đứng trên đài chính là đám lưu vong tôi bắt được. Nghe bảo hôm nay thi hành án tử hình nên không khí náo nhiệt như lễ hội. Mới tuyên án được 3 ngày mà chuẩn bị nhanh thật. Các quầy hàng rong đã mọc lên san sát ở rìa quảng trường.

Cách đài bêu xấu khoảng 20 bước chân có hàng rào gỗ, lính canh đứng chặn không cho ai vào sâu hơn. Đám đông đứng từ đó ném bất cứ thứ gì có trong tay. Tôi định đưa Tiana đi cùng, nhưng dạo này trừ hôm mời Eiria đến ăn tối, em cứ ủ rũ lạ thường, nên khi em buồn bã lắc đầu, tôi để em ở nhà trông nhà cùng mẹ con Misha.

Gina, người nãy giờ đi xem các sạp hàng tìm dụng cụ ma pháp giá hời, quay lại. Comba lẽo đẽo theo sau.

"Chỉ tìm được mỗi cái này."

Cô ấy lôi ra mặt dây chuyền giấu trong áo. Đầu dây gắn viên đá Garnet.

"Đeo vào sẽ có tác dụng chắn hơi lạnh phần nào. Thế này vào hầm ngục đỡ bị lạnh."

"Gì thế. Cái vẻ mặt 'chị đây sướng nhất' đó là sao."

Tiếng kèn vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi.

Chấp chính quan Lancer bước lên bục, xung quanh im bặt. Sau lời chào ngắn gọn, tội trạng của hai kẻ tội đồ được đọc lên, lính canh lôi hai tên xềnh xệch đến giá treo cổ. Chúng vặn vẹo chống cự nhưng vô ích. Hai cái bao trùm lên đầu những gã đàn ông đang gào thét. Tiếp đó thòng lọng siết vào cổ, sự phấn khích xung quanh càng dâng cao. Lancer vung tay xuống, sàn dưới chân sập mở, hai tội nhân giãy giụa kịch liệt như đang nhảy múa.

Một lúc sau, khi chúng không còn cử động nữa, tiếng reo hò vang dậy.

"Công lý đã được thực thi!"

"Tội nhân xuống địa ngục đi!"

Mặc kệ đám đông đang hừng hực khí thế, chúng tôi quay về.

Tôi và Gina đến đây chỉ vì có quyền và trách nhiệm chứng kiến vụ này, chứ không định tham gia vào màn thác loạn sau đó. Bảo không tiếc rượu miễn phí là nói dối. Chỉ là, tôi cứ tưởng tâm trạng sẽ sảng khoái hơn, ai ngờ chẳng thấy vui vẻ gì. Tôi lầm lũi bước đi thì có ai đó lao ra chắn trước mặt, Comba vội bước lên che chắn cho tôi.

"A, anh Harris. Cuối cùng cũng gặp được. T-Tôi nói chuyện chút được không?"

Là lão Moore chuyên cho thuê nhà.

"Có việc gì?"

Giọng tôi cáu kỉnh nhưng biết sao được.

"Anh Harris. Về chuyện cô nô lệ nhà anh ấy."

"Tiana làm sao?"

Moore cười gượng gạo, lùi lại một bước.

"Anh có biết con bé bị lũ trẻ trong thị trấn bắt nạt không? Không, không phải bắt nạt thường đâu. Bị thương đấy..."

"Cái gì cơ?"

Tôi sấn tới chỗ Moore.

"B-Bình tĩnh nào. Tôi có làm gì đâu. Tôi thấy con bé bị lũ trẻ trong thị trấn đẩy ngã, rồi ném đồ vào người."

"Thật không?"

Trước khí thế như muốn túm cổ áo mình của tôi, Moore gật đầu lia lịa. Hình ảnh Tiana bị thương và ủ rũ hiện lên trong đầu tôi. Ra là vậy.

"Chậc."

Tôi vô thức tặc lưỡi.

"Hiiiii."

Mặt Moore tái mét. Một bàn tay vươn tới từ bên cạnh chạm vào vai tôi.

"Harris. Mặt anh đáng sợ quá đấy."

Gina nhìn tôi vẻ ngán ngẩm. Tôi đưa tay vuốt mặt.

"Rồi. Thằng nào con nào?"

Moore nêu tên một thợ mộc.

"Hình như là con gái út nhà đó, tên Lily."

"Không nhầm chứ? Cảm ơn nhé bố già Moore. Nếu đúng như ông nói thì chuyện cũ giữa chúng ta xí xóa."

Tôi định chạy một mạch về nhà. Thiệt tình, bị như thế sao không nói với tôi. Vừa chạy vừa bực bội, đột nhiên chân tôi cứng đờ, suýt ngã sấp mặt. Dưới chân tôi tỏa sáng xanh nhạt. Chết tiệt. Phép *Chill* (Làm lạnh). Ngoái lại thấy Gina đang chạy tới. Comba chạy tít phía sau.

"Cô làm cái gì thế hả?"

Tôi gắt lên khi Gina chạy tới ngang hàng.

"Đã bảo bỏ cái mặt đó đi mà. Tiana sợ đấy."

Gina đưa hai tay áp ngón trỏ vào má tôi rồi đẩy lên.

"Đấy. Cười lên. Bình thường anh đã đủ đáng sợ rồi. Nghĩ xem tại sao con bé không nói? Không phải vì không muốn nhìn thấy khuôn mặt này sao?"

Cô cũng có khuôn mặt khó gần kém gì tôi đâu. Định nói thế nhưng thấy Gina dù ngán ngẩm vẫn cố nặn ra nụ cười.

"Cứ thế này anh về sẽ tra hỏi Tiana cho xem. Tại sao không nói. Làm thế con bé chỉ càng co rúm lại thôi, phản tác dụng đấy."

"...Thế phải làm sao?"

"Gợi ý đến đây thôi, còn lại tự nghĩ đi. Phép thuật cũng vừa hết hiệu lực rồi."

Vừa rảo bước tôi vừa suy nghĩ. Có lẽ Gina nói đúng. Tiana vẫn là trẻ con. Nhạy cảm và dễ tổn thương. Giấu chuyện bị thương chắc chắn một phần vì sợ tôi nổi giận sẽ làm gì đó. Nhưng không chỉ thế. Chắc chắn em không muốn tạo thêm gánh nặng cho tôi.

Cơ mặt đã mấy năm không dùng đến không chịu nghe lời. Tôi dùng ngón tay đẩy khóe miệng lên như Gina vừa làm. Mở cửa vào nhà, Tiana đang tập viết ở góc phòng. Thấy tôi, em đứng bật dậy.

"Chủ nhân?"

Tôi không thốt nên lời. Không biết phải nói gì lúc này. Tôi lại gần, cúi xuống ôm lấy Tiana.

"Dạ. Ơ..."

Tiana bối rối lên tiếng nhưng đứng im.

"Này."

"Dạ?"

"Ta... không muốn nhìn thấy em ủ rũ thế này. Có chuyện gì, em nói cho ta biết được không?"

Tựa trán vào bờ vai mảnh khảnh, tôi chờ đợi lời của Tiana.

---

**Chương 57: Cái giá của sự bắt nạt**

Tôi cố tình để Tiana đi chợ một mình, bắt quả tang tại trận Lily đang định làm hại em. Sau đó, tôi gọi bố của Lily là Joyce đến văn phòng hành chính, nhưng lão ta chẳng có vẻ gì là hối lỗi. Đúng là cha nào con nấy.

"Chỉ là đùa giỡn với nô lệ thôi mà làm gì căng thế?"

Tôi giữ vẻ mặt vô cảm, im lặng.

Viên chức hành chính đọc lạnh lùng danh sách những việc làm của Lily. Tính cả hôm nay là 3 lần. Trong đó 2 lần Tiana bị thương. Một lần nhẹ, nhưng lần tôi phải đưa đến thần điện thì rất nặng. Nếu không xử lý kịp thời thì đã để lại sẹo cả đời. Đúng là nô lệ bị coi như đồ vật. Nhưng làm hỏng đồ của người khác đương nhiên là phạm tội, và tội càng nặng nếu giá trị món đồ càng cao.

"Lily làm bị thương nô lệ thuộc sở hữu của Harris, phạt 10 roi. Ngoài ra phải bồi thường cho Harris 3 đồng vàng."

"3 đồng vàng!? Vô lý đùng đùng!"

Joyce hét lên.

Tôi giao phó hết cho viên chức, đứng nhìn từ xa. Phản đối tiền chứ không phải roi à. Tôi nhăn mặt. Viên chức nói với Joyce đang phản đối kịch liệt.

"Lily đã thừa nhận làm bị thương nô lệ của Harris, có cả nhân chứng. Hơn nữa thần quan điều trị cũng xác nhận nếu không chữa trị kịp thời sẽ để lại sẹo vĩnh viễn."

"Dù vậy thì nó cũng chỉ là nô lệ. Có phải người đâu."

"Đúng thế. Nhưng đó là tài sản trị giá 30 đồng vàng. Con gái ông định làm hỏng món đồ giá trị như thế đấy. Lẽ ra phải phạt 20 trượng và trục xuất. Ông Harris đã khoan hồng chỉ yêu cầu chừng đó thôi. Biết ơn đi."

Tiana trị giá 30 đồng vàng thì hơi "hét giá" quá, nhưng với một thiếu nữ khỏe mạnh, xinh đẹp thì mức giá đó cũng không phải là không thể. Nếu tính đến việc bán vào lầu xanh thì mức giá đó hoàn toàn hợp lý. Chỉ cần tiếp vài chục khách là thu hồi vốn.

Lúc này Joyce mồ hôi vã ra như tắm, ấp úng không nói nên lời. Không thể chối cãi sự thật thì chỉ còn cách đàm phán giảm án. Dù là thợ giỏi có cửa tiệm riêng nhưng 3 đồng vàng không phải số tiền nhỏ có thể móc ra ngay được. Chắc không đến nỗi không trả được, nhưng việc làm ăn từ ngày mai chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

Cuối cùng, hình phạt roi được thi hành kín, bồi thường cho tôi 3 đồng vàng thì 1 đồng được trả bằng hiện vật. Con gái mới lớn mà bị đánh roi nơi công cộng thì đằng nào cũng không sống nổi ở thị trấn này nữa. Tôi thì chẳng đau lòng gì, nhưng nghĩ Tiana chắc không muốn phạt nặng nên tôi thỏa hiệp.

Có một sự thật ảnh hưởng đến quyết định này. Thực ra Tiana thoát khỏi nanh vuốt của Dennis là nhờ Lily ném chậu cây từ tầng 2 xuống. May mắn không trúng người, nhưng mảnh vỡ văng vào chân, ngước lên thấy mặt Lily nên Tiana sợ quá chạy một mạch về nhà, nhờ thế mà thoát nạn. Theo nghĩa đó thì cũng có chút cảm kích.

Sau khi nhận lời xin lỗi từ Lily với khuôn mặt cứng đờ, tôi đi đón Tiana đang đợi ở phòng khác. Nghe kết quả, em sa sầm mặt khi nghe đến hình phạt roi.

"Chỉ đau một chút thôi. 10 roi thì sưng 2, 3 ngày là hết, không để lại sẹo đâu. So với vết thương em phải chịu thì chưa thấm vào đâu."

Dù vậy Tiana vẫn không vui. Gina đi cùng nói thêm vào.

"Việc này cũng vì tốt cho Lily thôi. Nếu không bị phạt gì, con bé đó có thể sẽ tái phạm. Đối tượng tiếp theo chưa chắc đã hiền lành như em hay Harris đâu. Lúc đó thì vào tù là cái chắc."

"Này. Tiana. Trên đời có nhiều loại người. Tấm lòng nhân hậu của em rất đáng quý, nhưng có những kẻ không xứng đáng với nó đâu. Dù sao thì chuyện cũng qua rồi. Về nhà thôi."

Dáng vẻ ủ rũ của Tiana như thể chính em bị đánh roi vậy, trông thật tội nghiệp. Tốt bụng là tốt, nhưng thế này thì hơi quá rồi.

Về đến nhà, tiếng vó ngựa vang lên từ phía sau kèm tiếng gọi lớn.

"Harris."

Quay lại, Seekt đang cưỡi ngựa giơ tay chào, đến gần thì nhảy xuống nhẹ nhàng.

"Bảo 10 ngày mà hôm nay là ngày 14 rồi đấy. Thánh kỵ sĩ mà thất hứa thế à?"

Seekt cúi đầu xin lỗi vẻ cứng nhắc, tôi mời vào nhà. Tiana mang nước ra rồi rút vào góc phòng.

"Xin lỗi đã để cậu chờ, nhưng giờ tôi rảnh rồi. Đi thôi."

"Ngay bây giờ á?"

"Hơi gấp nhưng tôi muốn khởi hành chậm nhất là trong hôm nay."

"Tại cậu bắt chờ lâu nên tôi chưa tìm được tiền vệ đâu. Thần quan cũng bị bắt chờ mãi, phiền người ta lắm."

"Cô Eiria à. Có cô ấy là ổn rồi. Nào, đến thần điện thôi."

"Khoan đã. Tôi cũng có việc riêng. Chuyến này pháp sư Gina bên tôi cũng muốn tham gia."

"Tốt quá còn gì. Nhờ cả nhé."

"Không được. Thế thì Tiana phải ở nhà một mình à."

Tôi kể hoàn cảnh cho Seekt. Cậu ta xoa cằm suy nghĩ một lúc rồi gật đầu cái rụp.

"Được rồi. Thế này đi. Trong lúc vắng nhà, mẹ con cô Misha cứ chuyển đến ở quán Dơi. Lúc mẹ làm việc thì Tac sang Guild chơi là được."

"Thế Tiana thì sao?"

Seekt cười tươi rói.

"Thì đi cùng chứ sao."

"Hả? Nói cái quái gì thế. Có phải đi chơi đâu?"

"Đến Reckenberg có chỗ an toàn. Gửi cô bé ở đó cho đến khi xong việc là được. Tên Dennis gì đó cũng không với tới được đâu."

"Còn đường hầm lớn thì sao?"

"Chuẩn bị xe ngựa hộ tống quý nhân là được."

"Nghiêm túc đấy à?"

Vừa nói tôi vừa biết câu trả lời. Tên này lúc nào chẳng nghiêm túc.

"Tất nhiên. Chi phí tôi lo tất. Có sao đâu. Cô bé cũng cần thay đổi không khí chứ. Với lại hiền nhân nào đó đã nói rồi. Yêu con thì cho roi cho vọt, thương con thì cho đi đây đi đó mà."

Nghĩa câu đó không phải thế đâu nhé.

---

**Chương 58: Sự thật phía sau chuyện gả chồng**

Chà. Được chứng kiến tận mắt quyền lực của Thánh kỵ sĩ rồi. Đến văn phòng hành chính nói một tiếng, cỗ xe ngựa 4 ngựa kéo hoành tráng được chuẩn bị ngay lập tức. Trong lúc đó tôi gọi Comba, liên lạc với Eiria, thế là đủ đội hình. Carrie đang lặn hầm ngục cùng đội Auris. Về chắc cô ả sẽ cằn nhằn nhưng lệch pha thì đành chịu. Tiện thể, em trai Eiria là Carlisle đã hết phép sau vụ thám hiểm đền cổ, khóc ròng quay về doanh trại rồi.

Tôi xin lỗi Misha vì sự bất tiện nhưng cô ấy đồng ý ngay tắp lự. Khi Seekt nhờ, cô ấy đỏ mặt gật đầu cái rụp. Phiền phức hơn là Tac, thằng bé cứ nằng nặc đòi đi theo. Dù sao thì trước khi mặt trời lặn chúng tôi cũng xuất phát được. Đến lúc đi tôi mới nhận ra. Không có nụ hôn tạm biệt của Tiana. Cảm giác hơi thiệt thòi.

Giữa Norn và Reckenberg là hồ Gondor trải dài theo hướng Đông Tây. Đi đường vòng phía nào cũng phải ngược lên thượng nguồn để qua sông, mất khá nhiều ngày. Đặc biệt phía Tây gần Marlborough khét tiếng nên đường xá vắng tanh. Phía Đông đông đúc hơn nhưng tốn thời gian hơn nữa.

Đường hầm lớn chúng tôi định đi xuyên qua đáy hồ từ bờ hồ gần Vương đô Canvium đến bờ hồ gần Reckenberg. Đi đường vòng mất 10 ngày, đi đường hầm chỉ mất 1 ngày. Tuy nhiên, hai bên đường hầm có vô số lối rẽ, nổi tiếng là nơi quái vật mạnh xuất hiện.

Nếu may mắn không gặp quái vật thì tiết kiệm được khối thời gian. Nhưng vì nhiều lữ khách gặp quái vật mạnh và mất tích nên giờ hai bên đã được lắp cửa chắc chắn và khóa lại. Tôi không ngu đến mức đem mạng sống ra đánh cược với tỷ lệ thấp nên chưa bao giờ nhìn thấy bên trong.

Rời Norn, chúng tôi rời đường lớn đi vào cánh đồng hướng về hồ Gondor. Tôi, Seekt, Comba, Eiria, Gina, Tiana và người đánh xe, tổng cộng 7 người. Thêm con chó ngu Nicks nữa. Lần đầu đi xe ngựa, Tiana vui sướng ra mặt.

"Cảm giác như em biến thành công chúa vậy."

Đến hồ Gondor hầu như không có nguy hiểm. Xe ngựa trông thanh nhã nhưng được làm rất chắc chắn, nghe nói còn được yểm bùa giảm tác động ma pháp. Vì không mệt mỏi gì nên 3 người phụ nữ đang ngồi trong xe. Cuối cùng tôi cũng có thể nói chuyện riêng với Seekt.

"Cậu ép người quá đấy. Rốt cuộc vụ này là sao?"

Nhìn lên Seekt đang cưỡi ngựa, cậu ta im như thóc. Có vẻ chưa định nói. Vậy thì tôi phải khơi mào thôi.

"Có phải liên quan đến việc cậu sắp kết hôn đầu năm sau không?"

Má cậu ta giật một cái. Trúng phóc.

"Cơ mà, cậu sắp thành con rể Quốc vương cơ đấy. Eleora là người thế nào?"

"Cậu nghe ai nói?"

"Chà, nghe phong thanh thôi."

"Cậu đúng là không thể lơ là được."

"Cũng thường thôi. Mà sao cậu lại nhận cái chức con rể phiền phức đó?"

"Nhiều lý do lắm. Thực ra, trước khi nghe chuyện gả chồng, tôi có đến thăm nhà ngài Sandalmiya."

"Chuyện đó liên quan gì? Nghe đồn cậu không thân thiết với ông ta lắm mà."

"Không thân thiết à, cách dùng từ hay đấy. Chà, dù sao cũng có quan hệ xã giao. Quên mất lý do là gì rồi, nhưng có bữa tiệc xã giao không thể vắng mặt."

"Sandalmiya à. Vợ ông ta cũng là con gái Bệ hạ đúng không?"

"Ừ. Nhị công chúa Josephine."

"Ra thế. Hiểu rồi. Trong bữa tiệc đó, cậu bị ép xem cảnh bà vợ hống hách đè đầu cưỡi cổ Sandalmiya đến phát ngán chứ gì."

Seekt thốt lên kinh ngạc.

"Sao cậu biết? Đừng bảo là cậu có mặt ở đó nhé?"

"Làm gì có. Đột nhập nhà quý tộc là trò ngu xuẩn. Nghĩ là ra thôi. Giống cậu ấy. Đối phương không thân thiết, thậm chí coi cậu là cái gai trong mắt. Muốn tống khứ cậu đi cho rảnh nợ. Phu nhân Sandalmiya nghe đâu cũng là người tham quyền cố vị."

"Rồi sao?"

"Seekt. Cậu đâu thiếu phụ nữ vây quanh. Một người như thế chắc chắn không muốn bị vợ đè đầu cưỡi cổ. Vậy nên, cố tình cho cậu thấy sự ngang ngược của con gái Quốc vương, để khi có lời đề nghị gả chồng, cậu sẽ khéo léo từ chối. Đại loại thế chứ gì."

Seekt ngạc nhiên nhưng cũng tỏ vẻ thích thú.

"Cậu từ chối thì họ sẽ lấy cớ đó để gieo rắc nghi ngờ về lòng trung thành của cậu với Quốc vương. Kiểu như có sự lôi kéo từ nước ngoài nào đó. Cậu đọc được nước cờ đó nên buộc phải nhận lời. Đúng không?"

"Sai một điểm. Người giải mã được âm mưu này là phó quan của tôi. Hoffman, người lo liệu mọi công việc giấy tờ, cũng có ý kiến tương tự. Hắn kiếm thuật không có gì đặc sắc nhưng đầu óc rất sắc bén. Hắn khuyên tôi nên nhận lời. 'Tương lai của tôi gắn liền với Ngài. Mong Ngài lựa chọn sáng suốt'."

"Hừm. Làm quan to khổ nhỉ. Thế cô công chúa đó thế nào? Chẳng thấy ai nhắc đến mấy."

"À. Nói ngắn gọn thì, thú vị."

"Thú vị?"

"Mẹ cô ấy không phải phi tần. Nguyên là hầu gái. Vì hoàn cảnh đó nên hai cha con mới gặp nhau cách đây 2 năm. Trước đó cô ấy sống như dân thường."

Seekt cười nhếch mép.

"Chà, cô ấy chẳng ra dáng công chúa tẹo nào. Đã thế đầu óc còn thông minh nữa."

"Quan trọng hơn, nhan sắc thế nào?"

Seekt thở dài thườn thượt.

"Cậu chả hiểu gì cả. Với người bạn đời, quan trọng nhất là đầu óc. Xấu đẹp là thứ yếu. Phải rồi. Cậu cũng tính chuyện lập gia đình đi chứ? So với trước kia thì xung quanh cậu giờ rộn ràng hơn hẳn còn gì."

"Ta không có ý định đó."

"Đừng nói thế. Chà, nếu là tôi thì tôi khuyên chọn cô Gina. Hay nói đúng hơn là lựa chọn duy nhất."

---

**Chương 59: Điều kiện của người vợ hiền**

"Này Seekt. Phạm vi ứng cử viên là những ai thế?"

"Những người tôi đã gặp mặt. Đầu tiên là 3 người sống cùng cậu, cô Eiria, và hình như cô gái đeo trường kiếm có vẻ giỏi võ..."

"Là Carrie."

"À. Đúng rồi. Người quen chung là phụ nữ độc thân thì chỉ có chừng đó thôi nhỉ?"

"Ừ. Thế tại sao lại là Gina duy nhất?"

"Nói chuyện vài lần thấy cô ấy nhanh trí. Tôi nói rồi mà. Chọn ở đây này."

Seekt chỉ vào thái dương mình.

"Nói thì nói thế. Không tính đến tính cách à?"

"Điểm đó thì ai cũng đạt."

"Cũng có thể. Thế còn Misha có Tac rồi. Tự nhiên làm bố cũng mệt nhỉ?"

"Ừ. Tac còn nhớ bố nó, tôi không tự tin có thể bảo 'từ giờ chú là bố cháu' mà êm đẹp được."

"Trong 2 người còn lại trừ Gina ra có một vấn đề. Harris. Cậu không định buông tay cô bé Tiana đúng không? Tôi không nghĩ hai người kia thuộc tuýp chấp nhận chồng có tình nhân đâu?"

"Này. Sao cậu lại mặc định tôi sẽ có tình nhân thế hả?"

"Thì nhìn là biết cậu có tình ý với con bé đó rồi. Dù có vẻ chưa làm gì."

"Thế thì cưới Tiana là được chứ gì. Không, không phải tôi muốn cưới Tiana hay gì đâu..."

Seekt nhìn tôi vẻ lạ lùng.

"A. Harris. Cậu không biết à?"

"Biết cái gì?"

"Luật pháp cấm kết hôn giữa nô lệ được giải phóng và chủ cũ đấy."

"Tại sao?"

Seekt giải thích. Công tước Smirnoff say mê một nữ nô lệ trẻ, đòi giải phóng nô lệ rồi cưới làm vợ, con sinh ra sẽ cho thừa kế, gây ra tranh cãi lớn. Vì là quý tộc quyền thế nên kéo cả họ hàng vào, suýt gây ra nội loạn. Vì thế Kandeel Đệ Tứ đã ra phán quyết cấm kết hôn giữa nô lệ giải phóng và chủ cũ. Tất nhiên cuộc hôn nhân của Công tước Smirnoff cũng bị vô hiệu.

"Vậy là, có thể biến con bé thành tình nhân nhưng không thể kết hôn..."

Tôi trầm ngâm. Không ngờ lại có luật đó. Ban đầu chỉ là chút hứng thú nhất thời, nghĩ là ngủ cùng được thì tốt. Nhưng gần đây tình cảm đã nảy sinh nhiều hơn thế.

"Này. Harris. Nghe không đấy?"

"Ờ."

Seekt nhìn tôi đầy thương cảm. Con Nicks không biết đến gần từ lúc nào, cọ cái mặt ngu vào chân tôi. Định lây bọ chét cho tao à?

"Suy nghĩ kỹ xem nên làm thế nào. Trước mắt đừng để có con vội. Chắc cậu biết rồi, con của nô lệ thì bố là ai cũng vẫn là nô lệ. Đừng làm chuyện tội lỗi."

"...Ờ. Biết rồi."

Seekt thúc nhẹ ngựa đi xa, để tôi lại một mình trăn trở. Nhưng không dễ tìm ra câu trả lời. Đã nhận ra mình muốn nhìn thấy nụ cười của Tiana, tôi chẳng còn mấy lựa chọn. Giải phóng khỏi thân phận nô lệ thì giải quyết được vấn đề thân phận đứa con. Nhưng nếu có người đàn ông muốn cưới em làm vợ chính thức xuất hiện, liệu Tiana có xiêu lòng? Nỗi lo không dứt cho đến giờ hạ trại, tôi lơ đãng tìm chỗ thích hợp.

Xe ngựa vừa dừng, cửa mở *bật* ra, Tiana nhảy xuống. Thấy tôi, em chạy lại, ngước nhìn lo lắng.

"Dạ. Chủ nhân?"

Đôi mắt linh hoạt quan sát tôi như muốn nhìn thấu tâm can.

"Trông ngài không được khỏe... Cũng phải thôi ạ. Bọn em được ngồi xe ngựa, còn chủ nhân phải đi bộ suốt. Em được nhàn hạ thế này thật có lỗi."

"Đừng bận tâm. Ta quen rồi."

"Ngày mai em cũng đi bộ ạ."

"Đừng nói ngốc. Nguy hiểm lắm."

"Chị Gina bảo không phải trong hầm thì không sao đâu ạ. Không được ạ?"

"Đâu cần phải tự làm mình mệt."

Tiana chắp tay làm mặt cầu khẩn. Thôi được rồi. Cũng không cần quá lo lắng.

"Lúc nào cũng phải đi cùng ai đó. Không được rời xa xe ngựa, có gì là phải leo lên xe ngay."

"Vâng. Em biết rồi ạ. A, phải rồi. Em đi pha trà thảo mộc nhé."

Tiana chạy đến chỗ đống lửa người đánh xe vừa nhóm. Tôi đi tuần tra một vòng. Quay lại thì thấy Tiana đang dùng tay đeo găng dày nhấc cái ấm lên. Rót nước vào cốc đồng, mùi thơm dễ chịu tỏa ra, em đưa cho tôi. Tôi nhấm nháp từng ngụm dưới ánh trăng lưỡi liềm mảnh trên bầu trời phía Tây.

Nóng muốn bỏng lưỡi nhưng cảm giác như mệt mỏi tan biến. Tôi gật đầu, Tiana mỉm cười vui sướng. Nụ cười đó còn hiệu quả hơn trà thảo mộc gấp vạn lần.

Quá trưa hôm sau, chúng tôi đến lối vào đường hầm lớn bên bờ hồ. Nghỉ ngơi dưỡng sức xong, chúng tôi tiến đến trước cánh cửa đóng chặt. Tòa nhà bằng đá trắng bên trên được chạm khắc tinh xảo. Trái lại, cánh cửa sắt không có chút trang trí nào, trơ trọi. Gạt nắp che ở một bên cửa, lỗ khóa hiện ra.

"Seekt. Đưa chìa khóa đây."

"Không có."

"Không có là thế nào. Thế làm sao?"

"Cậu mở được mà?"

"Tự tiện mở khóa cấm đi lại có ổn không đấy?"

"Không sao. Tôi được phép đi qua. Nên đừng lo."

Tôi thở dài, lấy bộ đồ nghề mở khóa từ ba lô ra. Vừa bắt đầu làm việc thì cảm thấy ánh nhìn chằm chằm từ phía sau.

Quay lại, khuôn mặt Tiana với đôi mắt sáng rực vì tò mò đang ở ngay sát sạt khiến tôi suýt ngã ngửa.

"Oái. Em làm gì thế?"

"Lần đầu tiên em được thấy chủ nhân làm việc ạ."

"V-Vậy à."

Lấy lại tinh thần, tôi đưa dụng cụ vào lỗ khóa. Chậm rãi và thận trọng. Quả nhiên là ổ khóa cỡ đại, khó nhằn phết. Cần phải giữ các chốt ở độ sâu khác nhau, hướng lên xuống trái phải lộn xộn cùng một lúc. Tôi lấy vài thanh sắt thẳng ra gia công, bó lại thành một.

"Có được không ạ?"

Giọng nói nhỏ xíu vang lên.

"Mất tập trung. Im lặng nào."

"Vâng. Em xin lỗi."

Tay trái đưa chìa khóa tự chế vào, tay phải dùng đầu dụng cụ dò tìm vị trí thích hợp. Hơi thở phả vào gáy làm tôi khó tập trung. Thở hắt ra, quay lại thấy Tiana đang mím chặt môi ra hiệu "Em không nói gì đâu". Lấy lại tinh thần thử lại lần nữa. *Cạch*. Mất thời gian gấp đôi bình thường, cuối cùng cái khóa cứng đầu cũng chịu đầu hàng tôi.

---

**Chương 60: Đường hầm lớn**

Dỗ dành Tiana đang phấn khích thốt lên "Tuyệt quá" liên tục và đẩy em vào xe ngựa.

"Chán thì cũng ráng chịu nhé. Vào trong nhớ cài then đàng hoàng. Khi nào được mở ta sẽ đọc mật khẩu."

Phù. Quay lại thấy mọi người đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

Gina niệm chú, viên pha lê gắn trên xe ngựa phát ra ánh sáng mạnh soi rọi phía trước. Mọi người ra hiệu đã xong, tôi và Comba cùng đẩy cánh cửa nặng nề trượt sang bên. Seekt đi đầu, xác nhận an toàn rồi cho xe ngựa vào, khi tất cả đã vào trong thì đóng cửa lại. *Tách* một tiếng, cửa tự động khóa lại.

Trong đường hầm đóng kín nên không khí tù đọng. Độ ẩm cao. Đường dốc thoai thoải xuống dưới. Seekt điều khiển ngựa tiến lên nhẹ nhàng. Comba, Eiria, Gina bao quanh xe ngựa, tôi đi bọc hậu. Chẳng hiểu sao Nicks cứ đi sát bên tôi. Có vẻ sau Tiana thì nó thích tôi nhất.

Này, mày từng cắn chân tao đấy nhé. Nhìn nó thế nào thì vẫn là cái mặt ngu đang vẫy đuôi. Chắc do Tiana chăm sóc tử tế nên nó không đi vệ sinh bừa bãi, có khi cũng thông minh phết. Từ lúc đi đến giờ nó cũng ngoan ngoãn đi theo chứ không chạy lung tung.

Chúng tôi đi xuống con dốc thoai thoải gần như bằng phẳng. Hai bên chưa thấy cửa hang phụ nào. Có lẽ vì thế mà Seekt cho ngựa chạy với tốc độ không đổi so với bên ngoài, trái với dự đoán của tôi là sẽ đi thận trọng hơn. Lòng đường đủ rộng cho 3 xe ngựa đi song song, chúng tôi đi ở chính giữa.

Cảnh vật không đổi nên khó biết đã đi được bao xa, nhưng một lúc sau bắt đầu thấy những khe đen hai bên. Lối vào hang phụ. Chắc sắp gặp quái vật rồi. Giống hầm ngục, càng sâu càng có quái mạnh, giờ chắc chưa sao nhưng cơ thể tôi tự nhiên căng cứng.

Không biết Seekt tính toán thế nào, nhưng theo tôi thì lực lượng tiền vệ quá mỏng. Lại còn có xe ngựa nên phạm vi bảo vệ rộng. Chỗ Seekt thì ổn, nhưng phần còn lại một mình Comba lo thì tôi thấy lo lắng. Dù sao cậu ta cũng thiếu kinh nghiệm. Chắc chắn có nhiều quái vật cậu ta chưa biết, nguy cơ sơ suất rất cao.

Nhưng trái với lo lắng của tôi, chẳng có gì xuất hiện. Lúc nghỉ giải lao tôi hỏi Seekt, cậu ta trả lời tỉnh bơ.

"À. Có tôi ở đây mà. Chắc một lúc nữa chưa có gì đâu."

"Nghĩa là sao?"

"Nơi nào có hổ thì sói không dám bén mảng. Quái vật cũng biết tiếc mạng chứ."

Sự tự tin tràn trề khiến tôi choáng ngợp. Chà, Thánh kỵ sĩ mà lị. Nghe nói vài kỵ sĩ thường hợp sức lại cũng không phải đối thủ. Từ khi Seekt thành Thánh kỵ sĩ tôi chưa có dịp chứng kiến kiếm thuật của cậu ta nên không rõ, nhưng chắc chắn thực lực phải cỡ đó.

Đúng như Seekt nói, một khoảng thời gian dài trôi qua mà không gặp gì. Cảnh sắc vẫn y nguyên. Cảm giác như đã đi được một nửa đoạn đường dốc xuống. Đường hầm lớn này cấu tạo gồm đoạn dốc xuống và dốc lên có chiều dài gần bằng nhau. Điểm sâu nhất tương đương tầng 5 hầm ngục, vậy thì chỗ này chắc khoảng tầng 3.

Tầm tầng 3 thì có nhiều quái vật tôi xoay sở được. Người sói (Werewolf) tùy con nhưng đánh solo thì tôi chơi được dù không lành lặn hoàn toàn, Kiến khổng lồ thì tùy số lượng. Ngược lại, Cây ma (Treant) thì đoản kiếm của tôi khó gây sát thương chí mạng nên tôi không muốn dây vào.

"Có địch!"

Tôi nhìn về hướng tiếng Seekt. Cậu ta quay đầu ngựa, tiến lại gần thứ gì đó đang định chui ra từ ngách bên trái. Một gã khổng lồ cao gấp đôi người thường. Hàm răng lởm chởm sáng loáng. Hắn vung cây chùy lên nhưng quá chậm. Trong lúc đó Seekt đã rút thanh đại kiếm sau lưng ra và vung lên.

Thanh kiếm to thế chắc phải nặng lắm, vậy mà đường kiếm nhanh đến mức mắt thường không theo kịp. Gã khổng lồ bị chém gục trong nháy mắt. *Keng*. Tiếng kim loại nặng va vào nhau vang lên từ phía trước bên phải. Tôi vòng ra sau xe ngựa sang bên phải. Khiên của Comba đang đỡ đòn chùy bổ xuống của một gã khổng lồ khác.

Dù Comba có thể hình tốt nhưng đối thủ vẫn to hơn hẳn. Tuy nhiên, so với chiều cao thì bề ngang gã khổng lồ không quá lớn. Dù vậy cũng đáng gờm rồi. Ăn một đòn của cây chùy to tướng kia thì tôi bay là cái chắc. Chà, nếu nhảy theo hướng lực thì chắc giảm được sát thương, nhưng cũng bị văng xa hơn 10 bước.

Comba đang dồn toàn lực đẩy lùi cái khiên. Tôi thủ thế con dao găm yêu thích, phóng vào mắt gã khổng lồ. Gã đang bận đọ sức với Comba nên không di chuyển, dù khoảng cách khá xa nhưng trúng phóc. *Gwaaa*. Tiếng gầm của gã khổng lồ rung chuyển cả đường hầm. Gã dùng tay còn lại rút con dao ra ném đi. *Keng*. Con dao nảy lên trên mặt đá.

Comba không bỏ lỡ cơ hội. Cậu ta hất văng cây chùy bằng khiên, vung rìu chiến bổ vào đầu gối gã khổng lồ. Tiếng động đục ngầu vang lên, đầu gối vỡ vụn. Gã khổng lồ đổ ầm xuống. Comba vòng ra phía đầu gã đang quằn quại, giáng rìu xuống cái cổ không phòng bị. Thêm một nhát nữa, cái đầu lìa khỏi cổ lăn lông lốc.

Comba lùi lại quan sát. Mất đầu nhưng cơ thể gã khổng lồ vẫn giãy giụa, rồi yếu dần. Cảnh giác xung quanh, tôi tiến lại gần nhặt con dao rơi dưới đất. Con dao nhuốm đỏ đến tận cán. Vẩy mạnh một cái cho máu văng đi.

"Đại ca. Cảm ơn nhé. Khoảng cách đó mà trúng thì đỉnh thật."

"Không. Tại nó đứng yên thôi. Chú mày mới giỏi, đỡ được đòn đầu tiên của nó."

"Hơi loạng choạng tí nhưng chịu được."

"Ta thì chịu đấy."

Được khen, Comba gãi mũi vẻ sung sướng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!