Tập 02

Chương 91 ~ 95

Chương 91 ~ 95

**Chương 91: Mách nước**

Có gì đó vỗ vào trán làm tôi tỉnh giấc. Trong ánh sáng mờ ảo, tôi nhìn ra được đó là mu bàn tay của Tiana. Em trở mình và vô tình đập vào trán tôi. Tôi thì tỉnh ngủ hẳn, nhưng thủ phạm vẫn ngủ say sưa. Chỉ là, có vẻ đang mơ giấc mơ lạ nào đó, thỉnh thoảng em lại nhăn mặt vẻ khổ sở. Tôi nắm lấy tay em. Một lúc sau em lại lăn sang phía bên kia.

Không ngủ lại được nên tôi quyết định đi dạo đêm. Thay quần áo nhanh chóng, tôi để lại mảnh giấy nhắn trên bàn cạnh giường. Ở nhà tôi cũng thỉnh thoảng ra ngoài tập luyện nhìn đêm, nhưng ở nhà người lạ mà bị bỏ lại một mình chắc Tiana sẽ lo lắng. Em ngủ là ngủ một mạch đến sáng nhưng cứ cẩn thận vẫn hơn. Suy nghĩ một chút, tôi nảy ra ý định đùa nghịch.

Mở cửa sổ. Phòng chúng tôi ở tầng 3. Móc câu liêm vào khung cửa sổ rồi trượt dây thừng xuống. Giật mạnh dây thừng để thu hồi câu liêm. Tôi chạy như một cái bóng qua khu vườn. Khi định tiến đến cái cây ngay sát tường bao giáp với đường sau, tôi cảm thấy có người phía sau. Chậc. Quả nhiên là Seekt, người nhà cũng ưu tú thật.

Đang định quay lại biện bạch thì thấy Carrie đang tiến lại với vẻ mặt ngán ngẩm.

"Nửa đêm nửa hôm anh làm cái trò gì thế?"

"Không ngủ được nên đi dạo."

"Bỏ mặc Tiana, lẻn qua cửa sổ đi dạo á?"

"Khó tin nhưng là đi dạo thật đấy. Không có ý nghĩa gì hơn đâu. Chà, cũng tiện thể thử tay nghề chút."

"Ở nhà bạn bè mà làm thế à?"

"Nhà người lạ thì bị chém chết rồi còn đâu."

"Thế anh đi đâu?"

"Loanh quanh đâu đó thôi."

"Thế tôi đi cùng."

"Hả?"

"Không đồng ý là tôi la lên đấy."

Đành phải đồng ý. Nhưng cô ấy không thể đi theo đường của tôi được, nên tôi bảo cô ấy ra cổng chính nói với lính gác rồi đi ra. Tôi theo kế hoạch ban đầu leo lên cây, ra đến đầu cành rồi nhảy xuống đường sau. Đi vòng quanh dinh thự chờ Carrie ra. Cắt đuôi cô ấy cũng được nhưng đầu năm đã nói dối thì hơi ngại.

"Lỡ bố cô thấy bộ dạng này thì phiền phức to đấy."

"Lúc đó đành nói thật thôi. Rằng bị anh gài bẫy nắm điểm yếu nên không thể chống cự."

"Thế thì đầu tôi bay mất."

Tôi vừa đi thong dong vừa hỏi.

"Mà giờ đó cô Carrie làm gì ngoài vườn thế?"

"Tôi cũng không ngủ được nên đi dạo chút."

"...Chuyện ông bố à?"

"Chà, ừ. Ông ấy cả đời chỉ biết làm kỵ sĩ nên cố chấp lắm. Không phải người xấu, kiếm thuật cũng giỏi. Chỉ là tôi cãi lời ông ấy đi làm kỵ sĩ, nên giờ thấy cảnh ngộ tôi thế này, ông ấy kiểu 'Đấy thấy chưa'."

Tôi không biết nói gì về chuyện đó. Tìm thấy mục tiêu phía trước, tôi chậm rãi tiến lại gần.

Cây du lớn trụi lá đứng giữa đường, con đường uốn cong tránh nó. Tôi nghĩ đây là cái cây cao nhất và đẹp nhất thị trấn này. Đứng dưới gốc cây nhìn lên ngọn. Ngày xưa tôi thấy nó cao hơn nhiều, hay tại lúc đó tôi còn bé nhỉ. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua cành cây nhìn xuống. Hạ tầm mắt nhìn cánh cổng đóng kín của dinh thự đối diện. Dù được bảo trì nhưng rõ ràng là đã lâu không có người ở.

Chỉ chìm đắm trong cảm xúc một thoáng, tôi lại tiếp tục đi dạo. Tự nhiên thèm uống rượu. Tiana sẽ dỗi nhưng hôm nay xin em tha cho một bữa. Tôi hướng về phía khu phố dưới (khu dân cư bình dân). Dù đã khuya nhưng vẫn khá đông người, các cửa tiệm vẫn mở. Đang nhìn ngó xem vào quán nào thì một thằng nhóc chạy tới.

"Cho xin chút tiền lẻ đi."

Nó chìa bàn tay bẩn thỉu ra. Hôm nay bị xin tiền hơi nhiều. Chắc tại ngày lễ. Tôi giơ nắm đấm lên dọa nhưng nó không sợ mà còn tiến lại gần hơn.

"Ông chú. Có kẻ muốn lấy mạng chú đấy. Cháu nghe thấy hết rồi."

Nhìn vào mắt thằng nhóc tôi nhớ ra. Là thằng nhóc móc túi Misha hôm kia.

"Cô gái kia gọi chú là Harris đúng không. Cháu có cái chuồng ngựa hay chui vào ngủ trộm. Ở đó cháu nghe thấy một gã đàn ông trẻ đưa túi tiền cho Giuseppe, bảo là giết tên trộm tên Harris đi. Cháu đoán ngay là chú. Chú nhìn thấu ngón nghề của cháu, lại còn cái phong thái đó nữa."

Tôi túm cổ áo thằng nhóc lôi vào con hẻm nhỏ.

"Giuseppe là thằng gầy nhom hay chạy vặt ở khu phố sau à?"

"Vâng. Đúng rồi. Chú biết rõ ghê."

"Thế sao mày lại báo cho tao?"

"Vì chú là ân nhân cái cổ tay này mà. Với lại chắc cũng được thưởng chút đỉnh chứ?"

"Chưa chắc tin này là thật."

"Quá đáng thế. Cháu phải lùng sục trong đám đông này mới tìm thấy chú đấy. Nếu chỉ cần tiền lẻ thì cháu đi trấn lột mấy gã say rượu còn hiệu quả hơn."

"Cũng đúng. Thế cái gã nhờ vả là loại người nào?"

"Trông như chiến binh trẻ. Tên thì không biết. Tóc đen thì phải. A. Dưới mắt trái chỗ này có nốt ruồi to lắm."

Tôi suy nghĩ một chút rồi lấy vài đồng xu đồng và một đồng bạc từ trong túi ra.

"Tên gì?"

"Tom."

Tôi nhét tiền vào tay nó.

"Được rồi. Tom. Cảm ơn đã báo tin."

"Chú tin cháu à?"

"Ừ. Nếu có vụ tập kích thật tao sẽ tìm mày thưởng thêm. Lúc đó tao sẽ xưng là Zach đi tìm, mày cứ ra mặt. Giờ thì mày đi sang phố bên kia đi. Giả vờ như xin được tiền rồi ấy."

"Biết rồi. Chú cố mà sống sót để còn cho tiền cháu nhé."

Tôi giơ chân dọa đá, nó hét lên *Oái* rồi chạy biến. Kiểm tra xung quanh, toàn khách say rượu không ai để ý chúng tôi. Tôi vào một quán bất kỳ, ngồi xuống góc quầy bar.

"Chuyện đó có tin được không?"

"Chà. Nhận dạng trùng khớp với gã có hiềm khích với tôi."

"Mạo hiểm giả hay bị thù ghét thế à?"

"Chắc do tôi ăn ở thất đức quá thôi."

"Anh bình tĩnh nhỉ. Tự tin thắng à?"

"Dính đến thế giới ngầm thì hơi phiền phức. Nhưng nhờ Tom mà lần này chuẩn bị trước được phần nào. Thế là khác biệt một trời một vực rồi."

"Anh nhiều rắc rối hơn tôi tưởng đấy. Lúc nãy còn cho gã ăn xin kia tận 2 đồng bạc."

"Vụ đó lại là chuyện khác. Không kể chi tiết được, chuyện cá nhân thôi."

"Hừm. Thế một mình anh lo được không? Cần tôi giúp không?"

"Ừ. Tạm thời, xin lỗi nhưng cô trả tiền chỗ này giúp tôi được không? Lúc nãy đưa hết tiền lẻ cho thằng nhóc đó rồi."

Tôi vừa gãi má vừa nói, Carrie thở dài thườn thượt.

---

**Chương 92: Gà và Trứng**

♡♡♡

Hôm sau ngày về nhà chủ nhân, anh Comba đến chơi. Anh ấy vác theo một cái lồng lớn.

"Chào đại ca lâu không gặp."

"Ồ. Khỏe không?"

"Bị mẹ cằn nhằn suốt thôi ạ. Đây là quà quê."

"To thế. Bên trong có gì động đậy kìa."

"Gà đấy ạ. Thả ra vườn sau được không đại ca?"

"Ừ. Được thôi nhưng chú định làm gì?"

"Giống gà này chịu lạnh tốt lắm ạ. Mùa đông đẻ ít nhưng vẫn đẻ, nên từ giờ có trứng ăn rồi."

Anh Comba có vẻ vẫn nhớ chuyện tôi làm vỡ trứng.

"Tôi cải tạo một góc nhà kho thành chuồng gà được không ạ? Buổi tối cho chúng vào đó thì tốt hơn."

"Nhờ chú vậy."

"Rõ ạ. Tôi làm vèo cái là xong. Mà chị đại chưa về ạ?"

Sáng ngày kia tôi ra vườn sau kiểm tra thì thấy 2 quả trứng. Vui quá định nhặt thì con gà lao vào tấn công dữ dội. Nghe tiếng hét của tôi, chủ nhân hốt hoảng chạy ra, nhưng hiểu tình hình thì ngài cười khổ. Nicks xuất hiện phía sau ngáp dài, còn Tac thì cười phá lên.

"Có gì đâu mà sợ. Chỉ là con gà thôi mà."

"Chị Tiana sợ gà à. Hề hề."

"N-Nhưng mà, móng vuốt sắc lắm, bị mổ đau lắm ạ."

"Ở làng chắc cũng nuôi gà chứ?"

"Nhà em không có ạ. Nhà nghèo mà."

"...Ra thế. Vậy từ giờ để ta nhặt trứng cho."

"K-Không sao đâu ạ. Tại em hơi bất ngờ thôi. Lần sau..."

Một con gà bị Nicks đuổi chạy tán loạn, lao thẳng về phía tôi khiến tôi lại hét lên *Á*.

Nhìn sang chủ nhân thấy ngài làm vẻ mặt "Hết cách". Tôi chỉ muốn chui xuống đất cho xong. Chủ nhân vào nhà kho lục lọi một hồi rồi mang ra cái gì đó. Một tấm ván tròn có tay cầm.

"Khiên tập luyện không dùng nữa. Nhỏ gọn nên chắc em dùng được."

Chủ nhân đưa khiên cho tôi cầm. Ngài đứng sau vòng tay qua người tôi giữ lấy tay cầm khiên.

"Nghe này. Giữ khiên đối diện với mục tiêu, nó lao đến thì đẩy ra."

Ngài cầm tay tôi lặp lại động tác vài lần.

"Nắm được cảm giác chưa?"

Bị nói ngay bên tai, tôi quay lại, mặt đối mặt với chủ nhân ở cự ly rất gần. Má tôi nóng bừng, tôi vội quay lên trước.

"Chắc ổn rồi ạ."

"Này. Tac."

"Gì thế chú."

"Lùa gà về phía Tiana đi."

Tac hào hứng bắt đầu đuổi gà.

Một con gà bị lùa nhảy về phía tôi, chủ nhân nắm tay tôi đẩy khiên ra. Cảm nhận được chấn động truyền đến tay, con gà rơi *bịch* xuống đất. Nó kêu *cục tác* rồi chạy xa khỏi tôi.

"Làm được rồi. Em làm được rồi."

Chủ nhân khen tôi.

"Khá đấy. Làm vài lần là chúng nó sẽ tránh em thôi."

"Chị Tiana sướng thế. Chú ơi. Cho cháu mượn với."

"Cái này không phải đồ chơi."

Tôi dùng chỗ trứng vất vả lắm mới lấy được để nấu ăn. Cảm giác ngon hơn trứng mua ngoài chợ, tôi nói thế và chủ nhân cũng gật đầu. Dọn dẹp xong bữa ăn, tôi đi thu quần áo. Lo bị gà tấn công nhưng có Nicks đi theo nên không sao. Vào nhà thì thấy chị Gina đã về.

Lâu không gặp, cảm giác chị ấy trông mệt mỏi.

"Biết thế không về quê cho xong."

"Sao thế ạ?"

"Đúng như dự đoán, bị ép đi xem mắt một đống."

"Có ai được không ạ?"

"Xét theo tiêu chuẩn xã hội thì không tệ, nhưng điều kiện là phải bỏ nghề mạo hiểm giả. Chắc thâm tâm họ muốn tôi bỏ cả nghiên cứu ma pháp nữa."

Chủ nhân lắc đầu. Ý là đừng nói chuyện này nữa.

Tôi thấy chủ nhân và chị Gina đẹp đôi mà. Đến tôi còn nhận ra hai người tin tưởng nhau. Nhưng không phải là tình yêu nam nữ sao? Nếu người lạ làm vợ chủ nhân mà không hợp tính tôi thì khổ lắm. Chị Gina thì không lo chuyện đó nên tôi vui, nhưng chắc không liên quan đến mong muốn của tôi...

"A. Phải rồi. Có quà cho Gina đấy."

Nghe chủ nhân nói tôi đi lấy cuộn giấy.

"Cái này cho chị. Hình như là sách phép ạ."

Chị Gina mở cuộn giấy ra xem.

"Cái gì thế này. Ở đâu ra vậy?"

Giọng chị Gina hào hứng hẳn lên.

"Ông Mulhondo cho ạ."

"Ở Học viện Ma pháp á? Lão lập dị đó sao lại cho?"

Chủ nhân giải thích. Lúc đầu chị Gina cau mày nhưng cuối cùng cũng gật gù.

"Chị không tán thành việc nói cho Tiana biết về năng lực của mình, nhưng trong hoàn cảnh đó thì đành chịu. Nhưng nhận món đồ quý thế này có ổn không?"

"Nó ghê gớm lắm à?"

"Chị chưa đọc hết, nhưng là sách phép ma pháp tấn công thuộc tính Băng. Chưa từng nghe đến thuật thức này..."

Chủ nhân nhún vai trước chị Gina đang đắm chìm vào sách phép.

"Chà. Cô vui là tốt rồi."

"Vâng."

Thấy chị Gina tươi tỉnh lại tôi cũng vui. Vẫn chưa tha thứ cho ông Mulhondo đâu, nhưng nhìn lại chút xíu. Tôi pha trà thảo mộc mang cho chị. Nhìn chị nghiêm túc đặt ngón tay lên từng chữ trong sách phép lẩm bẩm gì đó, trông ngầu và đẹp quá.

Đúng lúc đó anh Comba đến.

"Chào đại ca. Gà qué sao rồi ạ?"

"À. Vừa được ăn món trứng xong. Cảm ơn nhé."

"Có gì đâu ạ. A. Chị đại. Lâu không gặp."

Anh Comba chào nhưng chị Gina đang mải mê sách phép không để ý. Anh Comba buồn thiu.

"À. Gina đang say mê cuốn sách phép mới kiếm được. Tiana mang trà đến còn không biết kìa. Quả nhiên pháp sư là sinh vật kỳ lạ."

"Thế ạ. A, phải rồi. Đại ca. Tôi có việc muốn nhờ."

"Gì?"

"Mẹ tôi cứ nằng nặc muốn mời đại ca đến nhà chơi. Đại ca thấy sao ạ?"

"Chà, cũng được giúp đỡ nhiều rồi. Cũng nên đến chào hỏi một tiếng."

Nghe chủ nhân đồng ý, anh Comba vui mừng đến mức mất tự nhiên.

---

**Chương 93: Tình yêu**

Nhà Comba ở bên kia núi Dorus. Đi ngựa mất khoảng 3 ngày. Tổng cộng cả đi cả về mất khoảng 7 ngày vắng nhà nên tôi phải đi nhờ vả khắp nơi. Không chỉ Gina, cả Carrie và Eiria cũng hứa sẽ để mắt giúp. Carrie bảo "Đành chịu thôi" nhưng má hơi giãn ra. Chắc chắn là nhắm vào cơm Tiana nấu rồi.

Chúng tôi đi trên con đường núi vắng vẻ. Nếu tuyết rơi dày thì vất vả lắm, nhưng may là vùng này hiếm khi tuyết phủ. Chỉ có cái lạnh là thấu xương, nhưng nhờ đồ lót của Tiana nên tôi chẳng thấy lạnh tí nào. Bình tĩnh nghĩ lại thì cái này ghê gớm thật. Vùng phía Bắc hơn chỗ này chắc có người sẵn sàng trả 2 đồng bạc cho nó.

"Đại ca. Xin lỗi vì bắt anh đi vất vả thế này."

"Đừng bận tâm. Tôi có đi miễn cưỡng đâu. Lại còn được chuẩn bị ngựa cho nữa."

"Lẽ ra mẹ tôi phải đến mới đúng."

"Thôi đi. Thống lĩnh Hiệp hội Gỗ mà đến chào thì tôi tổn thọ mất."

Hỏi kỹ mới biết nhà Comba là gia tộc McGity, một trong 3 gia tộc đứng đầu Hiệp hội Gỗ có ảnh hưởng lớn trong Vương quốc. Không được phong tước quý tộc nhưng thực lực rất mạnh. Cha Comba đã mất, mẹ cậu ta một mình gánh vác cả gia tộc.

"Trang bị xịn thế, tôi cũng đoán cậu là con nhà khá giả. Cần gì làm mạo hiểm giả, cứ kế thừa gia nghiệp là sống khỏe rồi."

"Xấu hổ quá. Ở quê tôi cứ làm cậu ấm quen thói rồi. Thế là mẹ tôi điên tiết lên."

Comba rụt cổ lại như nhớ về ký ức đó.

"Mẹ tôi giận lên đáng sợ lắm. Cả nhà không ai dám hó hé. Mẹ bảo muốn kế thừa gia nghiệp thì đi tu hành cho nên người đi. Đúng lúc nghe tin tuyển mạo hiểm giả mới nên tôi bị tống vào đây."

"Nghe xong tôi cũng thấy sợ mẹ cậu rồi đấy."

"Không sao đâu ạ. Đại ca là ân nhân mà. Nhưng mà, thật sự được quen đại ca tốt quá. Dạy dỗ tận tình cho đứa như tôi, lại còn chăm sóc chu đáo nữa."

"Thôi đi. Ngại chết."

Tôi vuốt mặt.

"Với lại. Tôi cũng thấy may mắn khi quen cậu đấy."

"Đại ca?"

"Ừ. Tôi không có anh em. Cảm giác như có đứa em trai cách nhiều tuổi vậy."

"Đại ca..."

Mắt Comba rơm rớm. Sau đó chúng tôi im lặng cưỡi ngựa một lúc. Thú thật tôi cưỡi ngựa không giỏi nên khá căng thẳng. Nghe tiếng Comba sụt sịt. Lúc đầu thấy hơi kỳ, nhưng được gã to xác này ngưỡng mộ cũng không tệ. Theo nghĩa đó, dù ngoại hình và giới tính khác nhau, Comba cũng có nét giống Tiana.

Comba hắng giọng.

"Đại ca. Hỏi chuyện riêng tư chút được không ạ?"

"Gì mà trịnh trọng thế."

"D-Dạ. Chuyện về chị đại ấy ạ."

"Gina làm sao?"

"Đại ca nghĩ thế nào ạ?"

"Là đồng đội đáng tin cậy. Bản lĩnh vững vàng, nhìn thế thôi chứ tình cảm cũng tinh tế lắm. Tiana cũng quý cô ấy."

"Đúng thế ạ. Thế nên là, ừm..."

"Gì thế. Nói thẳng ra xem nào."

"Xét về mặt phụ nữ thì sao ạ? Có thích hay yêu đương gì không?"

"Sao tự nhiên... Cậu, đừng bảo là cậu thích Gina nhé?"

Comba đỏ mặt tía tai.

"Không. Tôi không có ý định cướp người phụ nữ của đại ca đâu. Làm thế bị trời phạt chết."

"Tôi không có tình cảm yêu đương gì với cô ấy đâu."

"Thật ạ? Chị đại chắc chắn là ưng đại ca đấy. Chuyện về quê cuối năm ấy, tôi nghĩ là chị ấy nói bóng gió với đại ca đấy."

Chà, tôi cũng nghĩ có thể thế, Comba cũng nghĩ vậy à.

"Cậu lo xa quá rồi. Tôi không nghĩ Gina hứng thú với ông chú như tôi đâu."

"Tuổi tác quan trọng gì. Nói thế thì bé Tiana sao ạ? Còn cách xa tuổi hơn nữa. Quả nhiên đại ca thích bé Tiana hơn hả?"

Tôi cười gượng gạo.

"Con bé vẫn là trẻ con mà."

"Nhưng mà đại ca. Thỉnh thoảng anh nhìn con bé bằng ánh mắt đàn ông đấy. A. Xin lỗi vì nói hỗn."

"Tôi có làm mặt đó à?"

"Lúc có rượu vào."

Nói thế thì tôi cũng thấy hơi chột dạ.

"Chuyện của tôi kệ đi. Thế cậu thích Gina à?"

"Vâng ạ. Chị đại coi tôi như trẻ con, nhưng nếu được tôi muốn lấy chị ấy làm vợ. Đại ca thực sự không yêu chị ấy đúng không ạ?"

Comba lộ vẻ quyết tâm trên khuôn mặt chất phác. Tôi gật đầu.

"Vậy thì, tôi định cầu hôn chị ấy, không phải với tư cách chị đại, mà là cô Gina. A, ngay thì chưa được đâu. Chắc bị cười vào mũi mất. Nhưng tôi nhất định sẽ làm chị ấy phải nhìn về phía tôi."

"Vậy à. Cố lên nhé."

Tên Comba này, trẻ mà suy nghĩ chín chắn phết. Ở vị thế của cậu ta thì ngồi im cũng có mối ngon đến dạm ngõ, thế mà định tự quyết định hôn nhân. Tôi hồi bằng tuổi cậu ta đâu có suy nghĩ được thế. Nên giờ mới già đầu vẫn độc thân đây.

"Nên là, tôi có việc muốn nhờ đại ca."

"Gì? Tôi không làm ông tơ bà nguyệt được đâu."

"Không phải thế ạ. Chỉ là, lúc thuyết phục mẹ tôi, nhờ đại ca yểm trợ. Anh giải thích giúp tôi chị Gina là người tốt thế nào được không ạ?"

"Tôi cũng thấy Gina là người đàng hoàng. Không phải gu tôi nhưng khách quan mà nói cũng là phụ nữ hấp dẫn. Chà, mặt mũi hơi dữ dằn tí. Nhưng sao tôi phải giới thiệu Gina cho mẹ cậu?"

"Thì thế, nhưng mẹ tôi toàn coi tôi là trẻ con, chẳng chịu nghe tôi nói đâu."

"Nói không phải chứ cái khí thế lúc nãy đâu rồi. Quyết tâm sắt đá mà không thuyết phục nổi mẹ mình à? Quyết tâm nửa vời thế thôi à? Cỡ đó thì phải nói 'Mẹ không đồng ý thì con bỏ nhà đi' chứ."

"Thì thế nhưng mà... Mẹ tôi hơi..."

Gì mà đầu voi đuôi chuột thế. Thôi thì giúp một tay vậy.

---

**Chương 94: Chiêu đãi**

Tôi ngậm cái miệng đang há hốc lại. Thấy thế, mẹ của Comba, bà Jocelyn, cười lộ má lúm đồng tiền.

"Có chuyện gì sao ạ?"

"A. Không có gì."

Nghe Comba kể ghê gớm lắm nên tôi tưởng tượng ra người phụ nữ mặt mũi dữ dằn như tượng đá Gargoyle. Ai ngờ được giới thiệu mới biết, bà ấy chắc cũng trạc tuổi tôi, da dẻ hồng hào, dáng người bốc lửa. So với cái làng miền núi này thì hợp với khu ăn chơi ở Vương đô hơn nhiều.

"Cảm ơn ngài đã lặn lội đường xa đến đây."

Bà ấy cúi đầu thật sâu.

"A, cảm ơn bà đã mời, và cảm ơn sự quan tâm chăm sóc bấy lâu nay."

"Thôi nào. Bỏ qua mấy nghi thức cứng nhắc đi. Mời ngài lối này."

Bà ấy đi trước dẫn đường. Tôi cố gắng dời mắt khỏi cặp mông tròn trịa trong chiếc quần cưỡi ngựa đang lắc lư. Mấy gã bặm trợn đi ngang qua đều căng thẳng né sang một bên cúi đầu chào. Tôi quay lại nhìn Comba, cậu ta cười gượng gạo yếu ớt.

Dỡ hành lý trong phòng được phân. Tôi lấy lá thư của Alice mà Seekt đưa. Ở chỗ có Tiana hay Gina tôi không muốn đọc nên vẫn chưa bóc. Mở thư ra, chữ viết nắn nót bất ngờ. Tóm lại là: "Em đã cố gắng thu thập thông tin rồi, nhớ thực hiện điều em nhờ nhé".

Nhân viên nhà ăn mà biết chữ, lại còn viết thư hàm ý khéo léo để không bị lộ nội dung trực tiếp cũng là điều bất ngờ. Coi thường cô ta là gái hư não rỗng có ngày thiệt thân. Tôi nghĩ cô ta chẳng cần bám lấy tôi làm gì, nhưng biết đâu Bá tước Reckenbach đang định tống khứ của nợ đi cũng nên.

Đang suy tính cách trả lời thì Comba đến.

"Đại ca. Tắm suối nước nóng trước bữa tối không ạ? Ấm người và giải tỏa mệt mỏi lắm."

"Hê. Ở đây có suối nước nóng à. Nghe nói rồi nhưng chưa tắm bao giờ."

Tiện thể tôi nhờ cậu ta dẫn đường. Để lại đoản kiếm ở phòng thay đồ, nhưng tôi mang theo một con dao găm.

"Mang cả vào đây ạ?"

"Cẩn tắc vô áy náy."

Suối nước nóng có mái che bằng gỗ tròn nên trời mưa vẫn tắm được. Ban đầu thấy nóng rát trên cơ thể lạnh giá, nhưng dần dần thấy dễ chịu.

"Cái này được đấy. Muốn có một cái ở nhà ghê."

"Vâng ạ. Đại ca thích là tốt rồi."

Thư giãn một lúc thì trời tối. Ra khỏi suối nước nóng, chúng tôi được dẫn đến một đại sảnh lớn. Nhiều bàn tiệc được bày ra, rất đông người đã ngồi sẵn. Comba dẫn tôi đến bàn chủ tiệc ở trong cùng. Bàn này Jocelyn ngồi giữa, hai bên để trống. Tôi ngồi bên trái, Comba ngồi bên phải. Jocelyn giới thiệu tôi ngắn gọn rồi bữa tiệc bắt đầu.

Hết người này đến người khác, nam có nữ có, cầm bình rượu đến bàn tôi rót rượu mời. Toàn là cán bộ Hiệp hội Gỗ. Jocelyn giới thiệu nhưng một lúc sau tôi chẳng nhớ ai với ai. Chén rượu bé tí, hóa ra là để giữ sức cho tôi. Ở đây phép lịch sự là chúc sức khỏe đối phương rồi uống cạn chén.

Uống một lượt xong thì không khí trở nên thoải mái hơn. Có vẻ tửu lượng của tôi đã qua bài kiểm tra. Vừa nhấm nháp món ăn vừa nói chuyện. Rốt cuộc thì Comba cũng được mọi người quý mến. Họ liên tục đến hỏi về chiến tích của Thiếu chủ. Tôi kể vài câu chuyện nghe cho oai, mọi người vỗ tay rầm rầm.

Comba vừa xấu hổ vừa cười, nhưng khi câu chuyện lắng xuống, cậu ta bắt đầu kể về tôi. Qua lời Comba, tôi được tô vẽ thành người khác hẳn. Nghe cậu ta chém gió tôi văn võ song toàn, nhân nghĩa trí dũng đủ cả mà tôi ngượng chín mặt. Thế mà mọi người xung quanh lại gật gù thán phục.

Góc đại sảnh, người hát rong bắt đầu đàn hát, bữa tiệc càng thêm náo nhiệt. Câu chuyện về thần Nada cai quản sự sáng tạo và sinh trưởng bắt đầu. Mọi người hòa giọng theo bài hát đầy kịch tính có cả phiêu lưu và tình yêu. Tôi thở phào vì đã hoàn thành vai trò khách vip thì Jocelyn kéo tay áo tôi. Tìm Comba bằng mắt thì thấy cậu ta đang khoác vai ai đó ở đằng xa, mắt nhắm nghiền.

"Ngài Harris. Chắc ngài mệt rồi. Mời ngài nghỉ ngơi ở đây."

Lúc đầu Jocelyn dẫn đường.

"Xin thất lễ một chút. Mời ngài cứ đi trước."

Jocelyn biến mất, thay vào đó là một cô gái trẻ. Tôi được dẫn đến một căn phòng ở nơi tiếng ồn ào của bữa tiệc chỉ còn nghe văng vẳng. Bày rượu và thức ăn lên cái bàn dành cho hai người xong, cô gái lui ra. Có vẻ bên trong còn một phòng nữa.

"Xin lỗi đã để ngài đợi lâu."

Quay lại nhìn ra cửa, Jocelyn đã thay bộ lễ phục lúc nãy bằng bộ đồ thoải mái, cúi chào. Khe ngực đầy đặn đập vào mắt tôi dù không muốn. Bà ấy nhẹ nhàng tiến lại, ngồi xuống cạnh bàn. Mùi nước hoa nồng nàn lan tỏa.

"Rượu vang ủ trong hang động trên núi đấy ạ. Mời ngài."

Chất lỏng trong suốt màu đỏ như máu tỏa hương thơm ngát khi được rót vào chén. Tôi rót cho Jocelyn, bà ấy nâng cao chén.

"Chúc sức khỏe và hạnh phúc của ngài Harris."

"Chúc sức khỏe và hạnh phúc của phu nhân Jocelyn."

Jocelyn ngửa cổ uống cạn ly rượu thủy tinh (*hari*). Tôi nhớ bà ấy uống cũng khá nhiều rồi mà không hề có dấu hiệu say xỉn. Tôi thì bắt đầu thấy hơi thấm. Thức ăn được chiêu đãi đều đậm đà nên tôi lỡ uống hơi nhiều. Tôi cũng uống cạn ly theo phép lịch sự.

"Tửu lượng tuyệt vời."

Jocelyn mời thêm rượu. Đầu óc lờ đờ vì rượu của tôi bắt đầu báo động.

"Chủ tiệc vắng mặt lâu thế có ổn không ạ?"

"Tiệc rượu của chúng tôi cứ thế mà tan thôi, không vấn đề gì đâu ạ."

Jocelyn cười quyến rũ.

"Tôi chỉ biết cảm ơn ngài Harris vì đã chăm sóc con trai ngốc nghếch nhà tôi."

"A, không. Chính tôi mới được con trai bà giúp đỡ đấy chứ. Lúc nãy tôi đã kể chiến tích của cậu ấy rồi mà?"

"Ô kìa. Tôi biết ngài chỉ kể chuyện tốt để giữ thể diện cho nó thôi. Nó kể hết với tôi rồi. Rằng ngài Harris đã cứu mạng nó mấy lần. Là một người mẹ, tôi không biết lấy gì để cảm tạ..."

Tay Jocelyn vươn ra chạm vào tay tôi.

---

**Chương 95: Hương vị thuốc kích dục**

Tôi giả vờ tự nhiên rút tay ra với lấy bình rượu.

"Tôi coi con trai bà như em ruột vậy. Thế thì bà Jocelyn cũng như mẹ tôi rồi. Cần gì phải cảm ơn."

Tôi rót đầy chén cho Jocelyn.

"Ở đây đừng dùng kính ngữ nữa. Gọi Jocelyn là được rồi."

"Nếu vậy thì gọi tôi là Harris."

"Không. Ân nhân của con trai tôi sao dám... Được rồi. Vậy tôi xin phép gọi là Harris. Thực ra tôi còn ít tuổi hơn ngài đấy."

Bà ấy đặt chén xuống, làm vẻ nũng nịu.

Để giữ không khí, tôi nhấp một ngụm rượu vang. Rượu êm nhưng nặng phết. Tôi lắc đầu. Gay go rồi. Có lẽ uống hơi quá chén. Bỏ miếng đồ nhắm trên đĩa nhỏ vào miệng nhai.

"Vâng. Tôi biết chuyện đó nhưng..."

"Ngài không hiểu lòng tôi sao?"

Bà ấy ném cho tôi nụ cười lẳng lơ. Nhìn vào đôi mắt ướt át đó cảm giác như bị hút hồn. Jocelyn nâng bình rượu lên. Tôi đưa chén ra hứng, nhấp một chút. Quả nhiên hương thơm nồng nàn và cảm giác trơn mượt trôi qua lưỡi thật đặc biệt.

Tôi quyết định đổi chủ đề.

"Rượu ngon thế này hiếm khi được uống lắm."

"Được người biết thưởng thức uống là tôi vui rồi."

"Chỉ là uống nhiều thôi. Một giọt rượu là một giọt máu mà."

"Bình thường ngài uống một mình à?"

"Người ở nhà không thích tôi uống rượu."

"Ô kìa. Uống cùng nhau thế này vui hơn chứ. Lâu lắm tôi mới được uống rượu ngon thế này. Tiện thể mạo muội hỏi..."

Jocelyn lại rót rượu.

"Nghe nói ngài chưa có vợ?"

"Mạo hiểm giả nay đây mai đó làm gì có khả năng nuôi vợ."

"Đâu có chuyện đó."

Nhắc mới nhớ vụ Comba nhờ vả.

"Nói chuyện gia đình, con trai bà cũng đến tuổi lập gia đình rồi nhỉ?"

"Đúng vậy. Được Harris rèn giũa, mặt mũi nó trông người lớn hơn hẳn so với trước. Có gia đình, trách nhiệm sẽ giúp con người ta trưởng thành hơn."

"Tôi không tự tin là mình giúp được gì, nhưng tôi cảm thấy con trai bà lấy vợ được rồi đấy."

"Ngài có nghe nó nói về người trong mộng không?"

"Chà, cũng có chút chút."

"Người thế nào?"

"Đồng đội mạo hiểm giả của chúng tôi, tên là Gina. Là pháp sư, tay nghề khá, đầu óc rất nhanh nhạy. Nghe lỏm từ bạn tôi thì điều kiện đầu tiên chọn vợ là phải thông minh."

"Ra thế. Chọn đàn ông cũng thế thôi. Ít nhất tôi không muốn lấy chồng kém thông minh."

"Chắc vậy. Thế, với tư cách người mẹ, bà đã nhắm đám nào chưa?"

"Tất nhiên là có vài ứng cử viên môn đăng hộ đối. Đúng là những cô gái tốt, nhưng có thông minh hay không thì khó nói. Nếu là người lọt vào mắt xanh của Harris thì tôi có thể cân nhắc. Nhưng mà..."

"Sao ạ?"

"Tôi chỉ thắc mắc sao Harris không lấy cô ấy làm vợ thôi."

"Giải thích hơi khó. Tôi thấy cô ấy là cộng sự công việc tuyệt vời nhất."

Thấy tôi do dự, Jocelyn mỉm cười.

"Nghĩa là đàn ông không chỉ suy nghĩ bằng cái đầu mà còn bằng nửa thân dưới nữa hả?"

Tôi im lặng ngầm thừa nhận. Jocelyn đứng dậy nhẹ nhàng tiến lại gần tôi.

"Vậy tôi có đạt chuẩn không?"

Jocelyn nhoài người tới, môi bà ấy chặn miệng tôi lại. Lưỡi luồn vào trong. Cảm giác dễ chịu làm tê liệt não bộ. Không, không được. Tôi đặt tay lên vai Jocelyn định đẩy ra. Cơn say làm động tác của tôi chậm chạp. Giữa tôi và Jocelyn đang từ từ ngồi dậy là sợi chỉ bạc lấp lánh. Jocelyn nở nụ cười quyến rũ.

Khuôn mặt Tiana hiện lên trong tâm trí tê liệt của tôi. Tôi đặt chén xuống, bấm móng tay cái bên phải vào lòng bàn tay trái. Do say nên hầu như không thấy đau, nhưng đồng thời cảm nhận được bộ đồ lót đang bó sát cơ thể.

"Đùa hơi quá rồi đấy ạ? Có vẻ bà hơi quá chén rồi."

Jocelyn thở phào nhẹ nhõm.

"Không có đâu."

Bà ấy quay lại chỗ ngồi. Bồi thêm một câu vào tôi đang thấy an tâm.

"Muốn làm chồng tôi không? Tất nhiên tôi sẽ chia sẻ quyền hạn tôi có."

"Đồng cai trị thực tế của Hiệp hội Gỗ à. Quá tầm với một tên trộm vặt như tôi."

"Thế á?"

"Thoạt nghe thì không tệ. Vừa có phụ nữ quyến rũ vừa có địa vị xã hội. Nhưng, Jocelyn. Tôi không thấy lợi ích của bà ở đâu cả. Miếng ngon thì thường có bẫy. Tôi khó mà gật đầu ngay được."

"Giải thích phiền phức nên thực ra tôi muốn quan hệ trước cơ, nhưng đành chịu vậy. Được rồi. Hôm nay tôi bỏ cuộc. Định nhờ ngài an ủi cảnh gối chiếc chăn đơn, nhưng nói chuyện kiểu này thì mất hứng quá. Thay vào đó, ngài phải uống với tôi tới bến đấy."

Lần này tôi nâng bình rượu lên. Bà ấy uống ực một cái ngon lành. Nhìn bà ấy cố tình thể hiện như vậy, tôi hiểu ra.

"Trong này có gì?"

"Tất nhiên là rượu vang rồi."

"Không chỉ thế. Nước hoa này là để át mùi đó đúng không."

Tôi ngửi lại bình rượu.

"Thuốc kích dục à. Lại còn loại mạnh nữa."

Jocelyn cụp mắt xuống.

"Làm đến mức này... định đâm tôi lúc tôi sơ hở à?"

Trước câu hỏi của tôi, bà ấy cười phá lên.

"Ngài bị hoang tưởng nặng quá đấy. Như đã nói, tôi chỉ muốn lôi kéo ngài vào Hiệp hội của chúng tôi thôi. Tôi nghĩ ngủ với nhau là cách nhanh nhất."

Không từ thủ đoạn để đạt mục đích. Tôi nhớ lại lời nhận xét của Comba về mẹ mình.

"Chắc tôi hỏi lý do bà cũng không nói đâu nhỉ."

"Cũng chẳng cần giấu, nhưng cuộc đời có chút bí ẩn mới thú vị chứ. Nếu ngài nhất định muốn biết thì tôi sẽ suy nghĩ."

"Chỉ cần xác nhận không có ý đồ hãm hại là đủ rồi. Vậy tôi xin phép cáo từ."

"A. Lạnh lùng thế."

Vừa nói Jocelyn vừa vỗ tay, người dẫn đường xuất hiện.

"Tôi muốn giữ quan hệ tốt với Comba. Từ hôm nay tôi là bố cậu thì khó xử lắm đúng không?"

"Nó không để ý đâu."

Tôi để ý đấy. Về phòng, tôi cài khóa dự phòng mang theo rồi chui vào chăn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!