**Chương 86: Hiệu quả của nụ hôn**
Sau bữa ăn được chiêu đãi, chúng tôi ai nấy về phòng riêng. Bữa ăn tuy đơn giản nhưng nguyên liệu rất tốt. Có điều, dù được đầu tư nhiều tiền nhưng tôi vẫn thấy món Tiana nấu ngon hơn. Chắc do quen miệng, nhưng đó cũng là một phần của vị giác.
"Cứ tưởng được ăn chực thì ngon, ai dè món em nấu vẫn hơn."
"Thật thế ạ?"
Tiana có vẻ xấu hổ nhưng rất vui.
"Nghe chủ nhân nói thế em thấy bõ công nấu nướng lắm ạ."
Đang định đi ngủ thì có tiếng gõ cửa. Mở cửa ra thì nhận được lời nhắn Seekt muốn gặp. Đã thế còn bảo dẫn Tiana theo. Chọn giờ này thì chắc là chuyện không muốn người khác nghe thấy. Chỉ là, tôi không hiểu dẫn Tiana theo làm gì.
Được dẫn vào thư phòng nhưng không thấy Seekt đâu. Chỉ có một người phụ nữ đang đứng bên cửa sổ. Khi chúng tôi bước vào, cô ấy quay lại, Tiana reo lên.
"Chị El!"
Đúng là cô gái đi cùng chúng tôi lúc bị gã say xỉn gây sự ở Canvium lần trước. Cô ấy chạy lại nắm tay Tiana.
"Tiana. Mừng em đến chơi. Chào anh Harris."
"Chào cô. Hóa ra cô là người nhà Seekt à."
Đúng lúc đó cánh cửa phía trong mở ra, chủ nhân căn phòng xuất hiện. Tay bưng khay trà. Cô gái xoay người chạy lại chỗ Seekt, nhẹ nhàng hôn lên môi cậu ta.
"A."
Nhìn sang Tiana vừa thốt lên, em đang lấy tay che mặt.
"Em sao thế?"
Tiana lắp bắp không nói nên lời.
"E-Em bé..."
"Hả?"
"Này. Harris. Đừng đứng đó, ngồi xuống đi."
Seekt khoác tay El gọi tôi. Oái, tôi cũng chẳng hiểu gì sất. Chỉ là nụ hôn nhẹ, nhưng nhìn thế nào cũng không phải cách chào hỏi với người hầu. Vậy thì... Tôi đứng nghiêm chào kiểu nhà binh.
"Này thôi đi."
"Đừng có câu nệ thế chứ."
Không sai vào đâu được. Cảm giác quen thuộc này y hệt lúc bị Seekt dẫn vào hoàng cung. Hai cha con nhà này đều thích làm người khác giật mình.
Tôi kéo Tiana đang lẩm bẩm gì đó ngồi xuống ghế sofa. Ghế bọc da sang trọng nhưng quá hoành tráng để nằm ngủ. Có công chúa ngồi đối diện càng làm tôi thấy không thoải mái.
Nhưng Tiana cứ lẩm bẩm mãi làm tôi để ý. Trước mặt công chúa mà làm thế này thì hơi kỳ cục nhưng tôi thì thầm vào tai em.
"Này. Tiana. Tỉnh lại đi."
"Em bé..."
"Đã bảo là. Em bé gì cơ?"
"H-Hôn môi rồi ạ."
"Chả hiểu gì cả. Hôn môi thì làm sao có em bé được."
Tiana làm mặt như vừa tỉnh ngủ.
"Nhưng mà, chị Misha bảo thế mà."
Hỏi ra mới biết, chuyện chẳng có gì to tát. Hồi vụ chảy máu, nghe bảo cơ thể đã có thể sinh con, em tò mò làm thế nào để có con. Hỏi Gina thì bảo còn sớm chưa cần biết, nên em hỏi Misha thì được dạy thế.
Hôn là bước đầu tiên thì không sai, nhưng... bỏ qua bước đó vẫn có con được mà. Tuy nhiên, nếu Tiana hỏi thẳng, tôi cũng không tự tin giải thích được các bước sau đó. Chà, nếu bảo phải hướng dẫn thực hành thì tôi không ngại đâu. À không, vẫn còn sớm quá.
"Ahahahaha."
Công chúa Eleora vỗ tay cười ngặt nghẽo.
"Tiana dễ thương thật đấy. Ra thế. Em tưởng hôn là có em bé à. Thảo nào mà sốc."
Công chúa Eleora cười lăn lộn đập tay xuống ghế.
"Dù là chị thì cũng biết là có em bé trước khi cưới là không ổn mà. A. Tiana. Đừng làm mặt đó. Chị không cười nhạo em đâu. Không ai dạy thì sao biết được chứ."
"Tiana. Đừng lườm thế. Dù sao cũng là công chúa đấy."
Tiana ngạc nhiên.
"Chị El là công chúa ạ?"
"Đừng gọi công chúa, nghe không quen tai, cứ gọi El là được rồi."
Theo thường thức của tôi thì cô ấy chẳng ra dáng công chúa tẹo nào. Đúng là Seekt bảo cô công chúa này thú vị. Dùng tính từ đó thì hơi kỳ nhưng cũng khó tìm từ khác.
"Nào, giới thiệu lại nhé. Đây là vị hôn thê của tôi, Công chúa Điện hạ Eleora."
"Chị El là công chúa? Em tưởng công chúa phải mặc váy bồng bềnh lấp lánh chứ."
Công chúa Eleora mỉm cười.
"Không phải lúc nào cũng mặc đâu. Chật chội lắm. Chị không thích. Thỉnh thoảng bắt buộc mới mặc thôi."
Tôi cúi đầu chào công chúa rồi quay sang hỏi Seekt.
"Thế, nửa đêm nửa hôm gọi tôi đến, lại còn có cả Công chúa Điện hạ là có ý gì?"
"Là tôi nhờ đấy. Anh Harris. Phiền phức quá cứ gọi Harris là được nhỉ?"
Công chúa Eleora chồm người tới.
"Tôi có thể hỏi lý do không?"
"Tôi muốn biết nhân phẩm người bạn thân nhất của chồng sắp cưới thôi. Bản thân người đó có cố che đậy thế nào thì nhìn bạn bè là biết bản chất ngay."
"Tôi chỉ lo vì tôi mà cô đổi ý không cưới Seekt nữa thôi."
"Ô kìa. Ý anh là anh xứng đáng hơn à?"
".... Thế lý do gọi Tiana đến?"
"Đó là chuyện riêng của tôi, tôi muốn có người bạn để nói chuyện thoải mái."
"Vấn đề chính là chuyện khác. Từ đây để tôi nói. Trước khi vào trọng tâm, tôi muốn hỏi một câu. Tiểu thư Tiana có biết về năng lực của mình không?"
Không phải tài năng nấu nướng đâu nhỉ.
"Tôi chưa nói."
"Chuyện này liên quan đến việc đó. Để cậu nói thì tốt hơn là tôi nói nhỉ?"
Tiana nhìn tôi với vẻ thắc mắc. Seekt đã mở lời thì không thể không nói cho em biết.
Tôi quay sang Tiana.
"Em có năng lực đặc biệt. Đồ lót em làm được yểm ma lực. Cụ thể là chống lạnh, và bền chắc một cách phi lý so với vải thường. Thực tế, nếu không mặc bộ đồ đó chắc ta đã bị thương nặng rồi."
Tiana nghiêng đầu chớp mắt.
---
**Chương 87: Năng lực của Tiana**
"Nghĩa là em giúp được chủ nhân ạ?"
"Ừ. Nhiều lắm."
Tiana nắm chặt hai tay vẻ vui sướng.
"A. Tốt quá. Em cứ áy náy vì chỉ biết nấu cơm giặt giũ thôi."
Seekt hắng giọng.
"Chuyện là thế này. Năng lực của tiểu thư Tiana hỗ trợ cho Harris, vốn dĩ là điều tuyệt vời. Nhưng vì hiếm có nên nếu lộ ra sẽ rất phiền phức."
"Phiền phức nghĩa là sao ạ?"
"Sẽ có kẻ nghĩ rằng bắt nhốt em lại, ép sản xuất hàng loạt vật phẩm ma pháp thì sẽ giàu to. Và rắc rối đó đang có nguy cơ thành hiện thực."
Nụ cười trên môi Tiana tắt ngấm.
"Bá tước Reckenbach gửi thư đến. Em biết chiếc khăn em tặng chứ. Không biết sao ông ấy biết, nhưng có vẻ ông ấy nhận ra đó là vật phẩm ma pháp. Và đang ráo riết tìm kiếm nguồn gốc đấy."
"Tiện thể hỏi luôn, chiếc khăn đó có hiệu quả gì?"
"Cái đó phải hỏi người làm ra. Này Tiana. Em nhớ em đã nghĩ gì khi khâu không?"
"Dạ. Em cầu mong bà Stella luôn khỏe mạnh, vui vẻ. Bà hay than đau đầu nên..."
"Cái đó đâu thuộc lĩnh vực pháp sư."
"Đúng thế. Harris. Năng lực thiên về thần quan hơn. Bình an, giải nguyền, giải độc, cường tráng. Bá tước đã mượn và nhờ giám định rồi. Tất nhiên là đồ có tên (*Named Item*) dành riêng cho bà Stella. Nhờ thế bà ấy khỏe ra như trẻ lại 10 tuổi."
"Tốt quá."
Tiana nheo mắt cười. Chắc em chỉ hiểu mỗi câu cuối.
"Thế, bọn đang tìm kiếm là ai?"
"Thương hội Irvine thuộc Liên minh Luft."
"Chưa nghe bao giờ."
"Cũng phải. Bọn họ ít lộ diện. Nhưng là thương hội có thế lực trong số các đại thương nhân thao túng Liên minh Luft từ trong bóng tối. Tổng soái hiện tại là Sigurd. Nhưng sức khỏe không tốt nên đã lui về. Cậu đoán xem ai là người thực sự nắm quyền?"
"Sao tôi biết chuyện nước ngoài được. Tên Irvine cũng mới nghe lần đầu."
Quên mất có công chúa ở đây nên lỡ mồm nói năng thô lỗ, nhưng cô ấy chẳng bận tâm.
"Thương hội Irvine cũng là kẻ đứng sau vụ mỏ hoang đấy. Thực ra đang điều tra theo hướng đó thì nắm được thông tin họ đang tìm người làm ra chiếc khăn."
"Già rồi nên nói chuyện vòng vo thế. Công chúa cũng phải về lâu đài sớm đúng không. Nói toẹt ra đi."
"Đừng lo cho tôi. Tôi báo với cha rồi."
Công chúa Eleora mắt sáng rực như không muốn bỏ lỡ câu chuyện thú vị này.
"Harris. Người cậu cũng biết rõ đấy. Người đó cũng từng ở Reckenberg."
"Này. Đừng bảo là. Con mụ đó nhé."
"Đúng. Là Aisha. Cô ta đã yên vị ở vị trí chính thất của Sigurd và đang nắm quyền điều hành. Nghe đồn từ khi cô ta nắm quyền, Irvine làm ăn bất chính hơn hẳn."
"Đúng là con mụ khốn kiếp."
Tiana giật nhẹ tay áo tôi.
"Dạ..."
"À. Biết rồi. Lỡ mồm thôi. Xin lỗi Công chúa nhé."
"Ồ. Cỡ đó thì tôi không để bụng đâu."
Miệng cô ấy mấp máy không ra tiếng. *Con đĩ thối tha...*
"Tôi tưởng anh sẽ nói cỡ đó chứ."
Công chúa cười tươi. Nhìn sang Seekt, cậu ta đang nhìn lên trần nhà. Chắc đang tìm tiên nữ.
"Tôi không được nuôi dạy như tiểu thư khuê các đâu. Có lần tôi thử nói từ tương tự trước mặt cha, ông ấy trố mắt nhìn. Nên tôi thấy may mắn vì có người chồng thấu hiểu. Nếu là ngài Sandalmiya chồng chị gái tôi thì chắc ngất xỉu mất. A, xin lỗi vì lạc đề."
Công chúa Eleora khoác tay tựa vào Seekt.
"Gọi là gì thì tùy, nhưng cậu cũng thấy nếu Aisha biết sự tồn tại của tiểu thư Tiana thì nguy to đúng không?"
"Ừ. Chắc sẽ bị bắt khâu vá đến tóe máu ngón tay mất."
Tiana lộ vẻ sợ hãi.
"Tiếc là lúc đó quán đông khách, nhiều người biết các cậu tặng khăn cho bà Stella. Thực tế nghe nói chị Alice đã thấy người đi dò hỏi rồi. Nhắc mới nhớ, tôi đang giữ thư của chị ấy đấy. Tạm gác chuyện đó, rắc rối là Aisha biết cậu đang sống ở Norn. Vụ mỏ hoang thuộc hạ bị bắt khá nhiều chắc cũng thiệt hại kha khá, nhưng khi củng cố lại lực lượng cô ta sẽ vươn tay tới thôi."
Tôi sắp xếp lại thông tin trong đầu. Khả năng xảy ra như Seekt nói là rất cao. Nhìn sang bên cạnh, tuy không hiểu hết nhưng biết là chuyện không hay với mình, Tiana cúi gằm mặt. Chiếc vòng cổ kim loại lóe sáng mờ nhạt sau gáy em.
Aisha không ngu đến mức dùng biện pháp mạnh với dân tự do. Nhưng nếu đối tượng là nô lệ thì ả sẵn sàng mạo hiểm. Dám dính vào vụ tiền giả thì đạo đức của ả cũng chẳng ra gì.
Thấy tôi trầm ngâm, Seekt đề nghị.
"Chuyện đó tính sau, cậu có muốn xác nhận nội dung năng lực của tiểu thư Tiana không?"
Tôi nhìn Tiana, em đang bối rối.
"Em không ngại, nhưng cụ thể phải làm gì ạ?"
"Nếu em không ngại thì ta cũng muốn biết."
Seekt gật đầu mạnh.
"Vậy ngày mai đến Học viện Ma pháp nhé. Sư phụ Mulhondo là chuyên gia về ma lực phú thạch. Tính cách hơi lập dị, nhưng tay nghề thì khỏi bàn. Thực ra tôi giấu chi tiết, chỉ nói là có thể có năng lực ma lực phú thạch mới, ông ấy hào hứng lắm."
Chúng tôi đồng ý rồi rời đi. Về đến phòng, Tiana có vẻ hơi đắc ý.
"Em ngạc nhiên vì mình dùng được ma pháp đấy ạ."
"Ừ. Ta thì chịu chết."
Tiana vội xua tay bảo ma pháp cũng chẳng có gì to tát.
"M-Mà, nếu hôn không có em bé, thì làm thế nào mới có ạ?"
Chắc là hỏi để đổi chủ đề, nhưng câu hỏi của Tiana làm tôi câm nín.
---
**Chương 88: Mulhondo**
"Nào, vén áo lên cho ta xem ngực nào."
Lão già tóc trắng bù xù dựng ngược, lông mày cũng trắng xóa vừa xoa tay vừa nói.
"Tại sao kiểm tra năng lực ma pháp lại phải xem ngực ạ? Chị Gina chỉ cần giơ gậy niệm chú là biết mà."
Lão già, tức sư phụ Mulhondo, nhướng một bên lông mày rậm rạp.
"À. Chị Gina là pháp sư tên Gina. Dùng được *Ice Break* (Băng Vỡ) đấy ạ."
Nghe tôi giải thích, sư phụ Mulhondo gật gù.
"Pháp sư khá đấy. Chà, nhưng còn kém xa ta."
"Thế sao ông cần quy trình mà Gina không cần?"
Sư phụ Mulhondo ưỡn ngực tuyên bố.
"Thì tại ta muốn xem chứ sao. Cơ hội được chiêm ngưỡng bộ ngực căng tròn của thiếu nữ khỏe mạnh thế này đâu có nhiều."
"Hả?"
Không chỉ tôi, cả Seekt và Công chúa Eleora đứng sau cũng thốt lên.
"Vậy là không cần thiết để giám định năng lực à?"
"Ừ."
Seekt giữ vai tôi khi tôi định lao tới.
"Gì thế. Xem tí có mất mát gì đâu. Đằng nào ngày nào cậu chả xem. Ghen tị thật."
"K-Không có xem ạ."
Tiana đỏ mặt phản đối.
"Giới trẻ chả biết đùa gì cả. Thấy căng thẳng quá nên ta đùa tí cho không khí vui vẻ thôi mà làm quá lên. Thôi được rồi. Bắt đầu nào."
Sư phụ Mulhondo cầm lấy cây gậy dựng phía sau.
"Nào. Tên là Tiana nhỉ? Vén áo lên..."
"Lão già dê cụ này!"
Tôi định xông vào nhưng cánh tay Seekt như kìm sắt giữ chặt tôi lại.
"Hừm. Đúng là ta háo sắc thật, nhưng ta chưa già đến mức bị gọi là lão già đâu nhé."
"Sư phụ Mulhondo. Đùa thế đủ rồi. Giữ cậu này mệt lắm."
"Hừm. Vậy thôi nhé. Trêu cậu ta vui phết, nhưng mạch máu thái dương cậu ta sắp đứt rồi kìa."
Sư phụ Mulhondo đưa vải, kim chỉ cho Tiana bảo khâu thử. Ông ta niệm chú, thử thay đổi điều kiện vài lần rồi vuốt râu.
"Quả nhiên là vậy. Ra thế ra thế."
Ông ta viết gì đó vào tờ giấy trên tay.
"Vậy, ngài thấy thế nào?"
"À. Thú vị lắm. Cô bé này chỉ có thể yểm ma lực cho người thân thiết, mà phải cực kỳ thân thiết cơ. Ví dụ làm cho ta thì hoàn toàn vô dụng."
Sư phụ Mulhondo giơ 2 mảnh vải trên tay lên.
"Vật phẩm được yểm ma lực có trở thành đồ có tên hay không phụ thuộc vào việc có thêu tên người dùng vào hay không. Thường thì là tên người tạo ra, nhưng trường hợp này có vẻ khác. Và đồng thời nó cũng trở thành đồ chuyên dụng cho người đó."
"Nghĩa là, ví dụ làm cho Harris mà không thêu tên thì có thể dùng như vật phẩm ma pháp thông thường à."
Sư phụ Mulhondo nghiêng người, giơ ngón trỏ và ngón cái chỉ vào Seekt hét lớn.
"Chuẩn cơm mẹ nấu!"
Rồi ông ta nhảy nhót với điệu bộ kỳ quặc.
Nhìn lão già vừa nhảy vừa ngân nga, tôi thì thầm với Seekt.
"Ông chú này ổn không đấy?"
"Đã bảo là lập dị mà. Nhưng kiến thức và năng lực ma pháp thì vô đối."
Thỏa mãn hay mệt rồi không biết, sư phụ Mulhondo vừa thở dốc vừa giải thích tiếp.
"Nào. Trước khi giải thích sự tuyệt vời của cô bé này, ta nói sơ qua về ma pháp thông thường nhé. Sách phép là thứ ghi lại quy trình ma pháp mà người đi trước đã tìm ra. Pháp sư bình thường chỉ là bắt chước theo thôi."
Sư phụ Mulhondo nhìn Tiana. Nhìn chằm chằm vào bộ ngực khiêm tốn hơi lâu rồi đấy.
"Về điểm này, cô bé này đang tự sáng tạo ra ma pháp. Kết quả thì cũng giống như tái phát hiện lại thứ người khác đã tìm ra, nhưng tố chất thì ngang ngửa thiên tài như ta."
"Ghê gớm thế cơ à?"
"Ừ. Nhưng lượng ma lực để tạo ra ma pháp thì chỉ ngang người thường, không nhiều. Có thể tốn thời gian để tích tụ, nhưng phát động ma pháp tức thì bằng niệm chú như pháp sư thì không được đâu. Tập luyện thì có thể tăng ma lực đấy. Sao, muốn làm đệ tử ta 5 năm không? Ta cũng muốn nghiên cứu kỹ hơn."
Tiana nhìn tôi.
"Tiana. Em muốn thế nào?"
"Đột ngột quá em không biết. Dạ. Thưa ngài Mulhondo. Tu luyện ở đây ạ?"
"Ừ. Ở đây có đủ thiết bị mà."
"Vậy thì em xin kiếu ạ."
"Tại sao. Có thể không bằng ta nhưng sẽ trở thành pháp sư cự phách đấy. Chắc chắn sẽ thành pháp sư phục vụ Hoàng gia."
"Trong lúc tu luyện em không chăm sóc chủ nhân được."
Tiana cúi đầu chào sư phụ Mulhondo.
"Em thực sự thấy ổn chứ?"
"Vâng. Biết khâu vá giúp ích được cho ngài là em vui rồi. Dù có niệm được phép em cũng sợ không dám vào hầm ngục với chủ nhân đâu, thà em chăm chỉ vá đồ cho chủ nhân còn hơn."
"V-Vậy, nếu ngài Harris không còn là chủ nhân của cô..."
Mắt sư phụ Mulhondo lóe lên tia nhìn nguy hiểm. Ông ta nắm lại gậy, bắt đầu niệm chú. Một tấm lưng rộng chắn ngang tầm nhìn của tôi.
"Sư phụ Mulhondo. Nếu làm hại Harris, tiểu thư Tiana sẽ không bao giờ nói chuyện với ngài nữa đâu."
Nhìn qua vai Seekt, sư phụ Mulhondo ngừng niệm chú, ánh sáng từ cây gậy tắt ngấm.
"Ngài định làm gì chủ nhân!"
Giọng Tiana vang lên. Vai em run rẩy.
"Em không ngờ ngài là người xấu thế. Em tuyệt đối không học ma pháp đâu."
"A, không. Lúc nãy đùa thôi mà. Ồ, phải rồi. Tặng cái này cho ngài Harris. Gọi là Nhẫn Vô Danh, trông như đồ đồng rẻ tiền nhưng đeo vào sẽ ẩn được giá trị thật của vật sở hữu. Phải rồi. Tặng cuộn phép này cho chị gái cô bé. Dùng được *Ice Break* thì luyện tập sẽ dùng được cái này."
Sư phụ Mulhondo luống cuống tìm 2 món đồ đưa cho Tiana.
---
**Chương 89: Kỵ sĩ và Mạo hiểm giả**
Rời Học viện Ma pháp, để lại sau lưng sư phụ Mulhondo đang khúm núm đến tội nghiệp. Ngón út tay trái tôi đeo chiếc nhẫn đồng. Trong ba lô là cuộn phép vừa được tặng.
"Có quà xịn cho Gina rồi nhỉ."
Tôi nói với Tiana vẫn còn đang phụng phịu.
"Nhưng mà là đồ của người đó cho."
"Của ai cho thì giá trị cũng thế mà. Với lại sư phụ Mulhondo năng lực ma pháp là hàng thật đấy."
"Nếu chị Gina vui thì được ạ."
Cả nhóm cùng đến cửa hàng vũ khí. Carrie chắc đang xem đồ dự phòng nên chúng tôi định hội quân rồi đi ăn. Tiana và Công chúa Eleora mặc áo khoác đôi mua hôm nọ. 4 người đi cùng nhau trông như kỵ sĩ và người hầu dẫn theo 2 cô gái vậy.
"Không phải chuyện nên nói ở đây, nhưng cậu cứ bỏ mặc vụ kia mà đi chơi thế à?"
"Ừ. Có thiên khải bảo là sống nhưng không tồn tại. Tạm thời yên ổn. Nên mới tổ chức đám cưới được."
Được Seekt dẫn đường, rẽ vào khu phố bán vũ khí, thấy Carrie đang tranh luận với một người đàn ông lớn tuổi.
"Thiệt tình, bỏ kỵ sĩ đi làm mạo hiểm giả thấp hèn. Nỗi nhục của nhà Grant mà dám đi lại nghênh ngang giữa phố."
"Xin lỗi cha, nhưng không thể coi thường mạo hiểm giả đâu."
"Nói năng hàm hồ. Đã không còn tư cách về nhà thì ở yên dưới quê đi, lại còn vác mặt ra đây."
Mắt Carrie xếch lên.
Tôi lén ra sau lưng người đàn ông lớn tuổi.
"Chào. Tranh luận gì thế?"
"Oái!"
Người đàn ông nhảy dựng lên.
"Mày là ai?"
Tôi cười xã giao chào hỏi.
"Tôi là mạo hiểm giả tên Harris. Làm việc cùng cô Carrie vài lần rồi. Thế ngài là?"
"Hừ."
Người đàn ông ưỡn ngực.
"Cha tôi, Sigmund."
Carrie trả lời thay vẻ ái ngại.
"Hân hạnh được gặp ngài."
"Cái thứ bẩn thỉu này... Đừng bảo là có quan hệ mờ ám gì đấy nhé..."
"Cha! Quá đáng rồi đấy."
Carrie nổi giận.
"Làm cha có con gái lớn thì lo lắng là đương nhiên. Nhưng đừng lo. Chỉ là quan hệ công việc thôi, Guild trưởng của chúng tôi giám sát kỹ lắm."
"Cũng chỉ là quản lý đám mạo hiểm giả quèn thôi chứ gì."
"Chà, ngài coi thường mạo hiểm giả cũng được, nhưng cũng học được khối thứ đấy. Như kỹ năng vòng ra sau lưng mà không bị phát hiện chẳng hạn."
Tôi cười nhếch mép, dừng lại một nhịp.
"Đúng không. Seekt."
"Đúng là nền tảng kỹ năng của tôi được vun đắp từ thời làm mạo hiểm giả. Trở thành kỵ sĩ cũng học được nhiều, nhưng không có cái nào cao hơn hay thấp hơn cả."
Hôm nay mặc thường phục nên Sigmund nhận ra Seekt muộn, ông ta luống cuống.
"Ô, là ngài Seekt."
"Ngài Sigmund. Đã lâu không gặp. Ra cô Carrie là lệnh ái. Thảo nào kiếm thuật tốt thế."
Quả là Seekt tài ba. Lời khen khéo léo làm dịu vẻ mặt Sigmund. Thấy thế, Seekt ghé tai thì thầm.
"Người này, Harris, làm mạo hiểm giả nhưng tài năng lắm. Chuyện này bí mật nhé, từng được Bệ hạ đích thân khen ngợi đấy."
"Cái gì. Có chuyện đó sao."
Sigmund cúi nhẹ đầu với tôi.
"Thất lễ quá. Xin lỗi vì đã đánh đồng cậu với đám tạp nham."
Thấy thái độ Sigmund mềm mỏng hơn, Seekt bồi thêm.
"Tích lũy kinh nghiệm khi còn trẻ không phải chuyện xấu. Là con gái ngài mà. Khi quay lại làm kỵ sĩ chắc chắn sẽ trưởng thành vượt bậc. Lúc đó, tôi sẽ dốc sức giúp đỡ."
"...Cảm kích vô cùng."
Chia tay Sigmund đi về phía quán ăn, Carrie xin lỗi và cảm ơn.
"Cha tôi chỉ biết mỗi kỵ sĩ. Tầm nhìn hơi hẹp cũng đành chịu."
Carrie cúi mặt.
"Trước đây tôi cũng suy nghĩ y hệt. Xấu hổ thật."
"Quan trọng hơn là đi ăn. Cậu bảo cho ăn món lạ đúng không?"
Nghe tôi hỏi, Seekt có vẻ mất tự tin.
"Chà, lạ thì có lạ, nhưng với người ngày nào cũng được ăn cơm tiểu thư Tiana nấu thì khó chấm điểm cao lắm. Bữa tối qua cậu cũng thấy thường thôi đúng không."
"Ăn chực thì không chê."
"Tức là có nghĩ thế đúng không."
"Chịu thôi. Món ăn của cô Tiana ở đẳng cấp khác mà. Không chỉ ngon mà ăn vào thấy hạnh phúc nữa."
Carrie tham gia vào câu chuyện, tôi thở phào vì đổi chủ đề.
"Ồ. Nghe Seekt kể sơ sơ nhưng không ngờ tuyệt thế. Có dịp tôi cũng muốn ăn thử."
Đến cả Công chúa Eleora cũng nói thế. Từ trong mũ trùm đầu, Tiana lén nhìn tôi dò hỏi.
"Nhà tôi không đủ đẳng cấp để mời cô El đâu."
"Tôi không bận tâm đâu."
"Chấp chính quan Norn sẽ phát điên đấy, tha cho tôi đi."
"Này. Seekt. Cho mượn bếp một lần được không."
"Đầu bếp nhà tôi cũng nghệ sĩ tính và lòng tự trọng cao lắm. Không thích người lạ vào bếp đâu."
"Sao mỗi mình em bị ra rìa thế này, chán quá."
"Để tôi sắp xếp xem sao. Tiểu thư Tiana. Phiền phức chút nhưng cô giúp được không?"
"Nếu chủ nhân cho phép ạ."
Tôi gật đầu vẻ quan trọng.
"Đành vậy. Tiana. Nấu một bữa nhé?"
"Vâng. Em sẽ cố gắng."
"Xin lỗi nhé. Định cho em nghỉ ngơi mà."
"Em thích ăn ngon, nhưng cũng thích nấu ăn nên không sao đâu ạ."
Quán Seekt dẫn đến nằm ngay mặt quảng trường, nổi tiếng với hải sản tươi sống. Đúng là ở kinh đô Canvium nằm sâu trong đất liền mà có hải sản thì hiếm thật. Vào phòng riêng ở trong cùng, Công chúa Eleora bỏ mũ trùm xuống. Carrie cứng đờ người ngay lập tức.
"A. Tôi không biết là Vương nữ Điện hạ..."
"Giờ bỏ qua mấy cái đó đi. Cứ cư xử bình thường như Tiana là được."
Vừa nói cô ấy vừa ngồi cạnh Tiana, dựa vào vai em.
"Đằng nào tối nay cũng phải dự tiệc chính thức đêm giao thừa cứng nhắc chán ngắt, giờ phải xả hơi tí chứ. Nào, uống rượu khai vị gì đây?"
---
**Chương 90: Người ăn xin**
*Boong boong*, chuông đồng hồ từ tháp chuông lâu đài bắt đầu điểm. Tiếng chuông báo hiệu năm mới hòa cùng những lời chúc tụng.
"Chúc mừng năm mới. Trưởng nhóm, năm nay cũng nhờ anh nhé."
"Tôi cũng vậy."
"Chủ nhân. Chúc mừng năm mới ạ."
"Ừ. Chúc mừng năm mới."
Từ sân thượng quán ăn, chúng tôi nhìn xuống quảng trường. Bên dưới mọi người nâng ly rượu hò reo ầm ĩ.
Tiana nhìn cảnh tượng sáng như ban ngày, lẩm bẩm.
"Cũng có thế giới náo nhiệt và lộng lẫy thế này nhỉ."
"Chà, Norn là thị trấn quê mùa mà."
"So với làng em từng sống thì Norn cũng là thành phố lớn rồi ạ."
"Thì cũng là thị trấn."
"Nhờ chủ nhân mà em được thấy nhiều thứ. Cảm ơn ngài ạ."
"Sao tự nhiên khách sáo thế."
"Lúc nào em cũng biết ơn, nhưng những dịp thế này phải nói ra chứ ạ?"
"Nói thế thì ta mới phải cảm ơn. Từ khi em đến ta cảm thấy may mắn hẳn lên. Em là nữ thần may mắn của ta đấy."
Tiana nhăn mặt vì ngượng.
"Đừng trêu em nữa."
Tac dụi mắt đi tới, càu nhàu.
"Gì chứ. Năm mới chẳng có gì cả. Chán phết."
"Đã bảo rồi mà."
"Tại mọi người thức nên tưởng có gì hay ho chứ. Về thôi."
"Ừ, thì về."
Chúng tôi rời quán Seekt đã đặt. Quán bình dân hơn buổi trưa nhưng vị trí đẹp nên chắc đắt lắm. Seekt lo thanh toán nên tôi không rõ. Cậu ta đang ở hoàng cung cùng công chúa. Chắc giờ này đang công bố đính hôn chính thức.
Chúng tôi ra cửa sau phía đối diện quảng trường đông đúc. Bên này cũng có người qua lại nhưng vắng hơn. Đội tuần tra đứng ở các ngã tư. Cũng gặp kỵ sĩ đi tuần. Carrie chọn đường đi. Tac buồn ngủ nên Misha bế. Định bế hộ nhưng tôi muốn rảnh tay đề phòng bất trắc.
Carrie đi vào đường tắt. Thấy con phố sáng đèn ngay phía trước. Đoạn đường ngắn nhưng có vài bóng người ngồi bệt dưới đất. Có vẻ là người ăn xin. Chúng tôi rảo bước phía bên kia đường.
"Ông chủ. Năm mới may mắn. Xin chút... Ơ? Anh Harris phải không?"
Bất ngờ bị gọi tên, tôi giật mình, nhưng nhìn kỹ dưới ánh sáng mờ mờ thì thấy quen quen.
"Đúng là ông chủ Harris rồi. Ngài quên rồi sao? Marc được ngài cứu đây mà."
Là một trong những thợ mỏ bị bắt làm việc ở mỏ bạc hoang, gã nói chuyện với tôi suốt trên đường về Reckenberg. Tôi cảm thấy Tiana đang nắm tay tôi cứng đờ người lại.
"Đừng lo."
Thì thầm vào tai em, tôi bước lên trước.
"Làm gì ở đây thế? Không về quê à?"
Lẽ ra Bá tước Reckenbach đã cho tiền xe ngựa để tống khứ đám thợ mỏ về quê rồi. Không phải lòng tốt gì, mà để tránh đám đông lảng vảng gần thị trấn gây mất an ninh.
"Hê hê. Không có tiền không về được, nên định cố thêm chút nữa ở đây. Nhờ có chợ phiên nên cũng có việc, nhưng tiền trọ tăng cao quá nên ra nông nỗi này."
Marc nhìn chúng tôi từ dưới lên với ánh mắt dò xét.
"Ông chủ dẫn theo toàn người đẹp thế này chắc làm ăn khấm khá nhỉ. Cho tôi xin chút lộc được không?"
Bàn tay Tiana nắm tay tôi ở phía sau vẫn run rẩy. Marc trông không được sạch sẽ lắm, nhưng cũng không đến mức đáng sợ. Liếc nhìn lại, khoảnh khắc chạm mắt Tiana, tôi chợt hiểu ra.
"Một xu đồng cũng được. Vợ con đói khát ở quê đang mong tôi về."
Tôi thở dài, lấy 2 đồng bạc từ ví ra. Đẩy Tiana về phía Carrie, tôi lại gần Marc, ném tiền vào cái mũ đặt giữa hai chân hắn.
"Bảo trọng."
Nói xong, tôi bỏ ngoài tai lời cảm ơn của Marc, quay lại chỗ Tiana và bước đi. Misha đang bế Tac nên không để ý, nhưng Carrie có vẻ muốn nói gì đó.
Về đến dinh thự Seekt, ai nấy về phòng khách. Tiana im lặng nãy giờ, vào phòng liền cúi đầu thật sâu.
"Chủ nhân. Cảm ơn ngài rất nhiều."
"Bị nhìn bằng ánh mắt đó thì..."
"Em xin lỗi."
"Không cần xin lỗi. Chỉ là... em không hận à? Hắn là cha dượng đã bán em đi mà."
"Vâng."
"Ta không hiểu. Đâu có nghĩa vụ phải cho hắn tiền?"
Tiana mỉm cười, càng làm tôi khó hiểu.
"Đúng là có lúc em rất buồn. Nhưng em thấy ông ấy đáng thương. Ăn xin giữa trời lạnh đâu có sướng gì. Em không biết ông ấy phải làm đến mức này để nuôi chúng em."
Như bị gậy đập vào đầu, hơi men rượu vang nóng uống lúc nãy bay sạch.
"Em được mua cho áo ấm thế này, sống không thiếu thốn gì. Nhờ chủ nhân mà em hạnh phúc. Em nghe nói hạnh phúc giữ một mình thì nó sẽ chạy mất. Nên chia sẻ chút thôi ạ."
"Ra thế."
Tôi chỉ nói được bấy nhiêu. Nếu tôi là Tiana, chắc chắn tôi sẽ tiết lộ thân phận, khoe khoang cuộc sống sung túc, hoặc ít nhất là nhổ nước bọt vào mặt hắn.
Giờ tôi mới nhận ra mình đã mua được một cô bé phi thường đến mức nào. Tôi chỉ biết đúng một người nữa có tâm hồn thuần khiết đến thế. Tự nhiên thấy chói mắt không dám nhìn thẳng, tôi quay đi.
"Dạ. Chủ nhân?"
Tiana lo lắng.
"Em nói gì lạ lắm ạ?"
"Không. Tự nhiên thấy chói mắt quá. Chắc uống hơi nhiều."
"Ngài ổn không ạ?"
"Ừ. Ổn. Em ấy à. Ừ. Đúng là hơi lạ thật."
Bị bảo là lạ ngay trước mặt, Tiana phồng má bất mãn. Nhìn dáng vẻ trẻ con đúng tuổi đó, tôi thấy yên tâm phần nào.
1 Bình luận