Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy

Chương 83 - Chiếm dụng ấm trà

Chương 83 - Chiếm dụng ấm trà

Tinh linh ấm trà nhìn căn phòng sạch bong kin kít với nụ cười mãn nguyện. Dù không gian bên trong ấm trà đã rộng ra, nhưng việc dọn dẹp vẫn đem lại cảm giác thành tựu khó tả.

“Xuất hiện thêm vài phòng nữa rồi, mình có thể làm thêm một phòng cho khách. Dù chắc chả có ma nào đến chơi đâu~”

Tinh linh ấm trà búng tay cái tách, và dụng cụ dọn dẹp của cô tan biến thành khói, tụ lại thành hình một chiếc giường. Làn khói như có sự sống, bắt đầu trang hoàng căn phòng.

“Một cái giường, cái tủ, giá sách, rồi bàn… còn thiếu gì nữa nhỉ? Tủ quần áo? Mình cũng đâu cần thay đồ…”

Khi tinh linh ấm trà vẫy tay, một căn phòng nhỏ ấm cúng hiện ra trước mắt. Cô hào hứng ngã vật xuống giường.

“Cuối cùng cũng tới giờ rồi sao? Khoảnh khắc thư giãn hiếm hoi~”

Tinh linh ấm trà vuốt tóc sang một bên, mặt ửng hồng, hơi thở trở nên dồn dập. Cô lôi từ dưới gối ra một cuốn sách có bìa hình một thiếu nữ xinh đẹp: Chuyện Tình Vị Cam Quýt Của Thiếu Nữ.

“Hôm qua tự thưởng cho bản thân hơi quá đà nên lăn ra ngủ mất tiêu. Để xem hôm qua đọc đến đâu rồi…”

Cô lật giở từng trang sách, tay kia biến ra một hộp khăn giấy. Ngay khi cô rút một tờ giấy ra và mở đến trang đánh dấu… (Z: vl thật :V)

“Dù hơi cô đơn tí, nhưng cảm giác yên tĩnh này cũng không tệ~”

“Tui sẽ làm phiền cô vài ngày đấy, hy vọng cô không để bụng nha~”

“!!!”

Tinh linh ấm trà, với “tài liệu thi pháp” đã sẵn sàng trên tay, giật bắn mình bởi giọng nói bất thình lình. Cô nhảy dựng lên và thấy Lạc Vũ Tích, người lẽ ra phải “sủi” từ lâu rồi, đang nằm ườn trên giường cô, nhìn cô đầy thích thú.

“Cô! Sao cô lại ở đây?! Mà cô vào bằng cách nào?!”

“Chẳng phải lần trước cô hỏi câu này rồi sao? Tui không có nghĩa vụ phải trả lời. Chỗ này giờ là của tui~”

Lạc Vũ Tích chìm sâu vào chiếc đệm êm ái, cảm giác thoải mái giúp cô thư giãn những dây thần kinh đang căng như dây đàn. Cô không ngờ nội thất ấm trà lại ấm cúng thế này. Cô nhìn tinh linh ấm trà và cười nhếch mép.

“Cô không muốn sao~?”

“Đây là nhà của ta! Ta không thể cứ thế đưa cho cô được!”

“Tui đã bảo là tui chỉ trưng dụng thôi. Nó vẫn là của cô mà…”

“Vậy thì đây là phòng của ta! Nếu cô muốn ở lại, ta chuẩn bị phòng khách cho cô là được chứ gì?!”

Tinh linh ấm trà nhìn Lạc Vũ Tích, người đang cư xử như thể chủ nhà, nằm trên giường với vẻ mặt đắc ý. Lạc Vũ Tích không có ý định nhấc mông dậy.

“Từ hôm nay trở đi, phòng này là phòng cho khách. Cô đi tự xây cái khác đi~”

“Cô! Cô!”

Tinh linh ấm trà dậm chân bình bịch vì ức chế, nhưng chả làm gì được. Dù sao cô cũng chỉ là một làn khói. Lạc Vũ Tích, được nước lấn tới, duỗi đôi chân dài ra, đôi giày cao gót bạc đung đưa trên chân, khiến đôi chân mang tất da càng thêm quyến rũ.

“Ý… ý cô là sao?”

“Cởi giày cho tui. Tui mệt quá không cử động nổi…”

“Hả? Cô được voi đòi tiên vừa thôi nhé!”

Tinh linh ấm trà, nổi cơn tam bành, định biến cái giường dưới lưng Lạc Vũ Tích thành khói, nhưng khi cô vừa giơ tay lên, Lạc Vũ Tích kéo nhẹ cổ áo, để lộ dấu ấn hình chìa khóa trên ngực.

“Cô muốn biết nguồn gốc của cái này lắm đúng không~?”

“…”

Ánh mắt khiêu khích của Lạc Vũ Tích khiến tinh linh ấm trà chần chừ. Cô biết cái chìa khóa đó là Chìa Khóa Thần Môn, một loại tri thức nằm ngoài tầm với của cô.

“Chậc, ai thèm quan tâm mớ kiến thức vớ vẩn của cô? Ta chỉ thấy cô mệt quá thôi, ta không muốn ai trông thảm hại như thế trong lãnh địa của ta. Để ta chăm sóc cô vậy…”

Tinh linh ấm trà, dù vẫn miễn cưỡng, ngồi xuống và nhẹ nhàng tháo giày cho Lạc Vũ Tích. Nhìn Lạc Vũ Tích giờ đã ngủ say, hoàn toàn không phòng bị…

“Thật tình, sao cô ta có thể bất cẩn thế chứ? Ở trong lãnh địa của người lạ? Hay là vì ta chỉ là một làn khói nên cô ta coi thường ta…?”

Bàn tay tinh linh ấm trà siết chặt lấy chân Lạc Vũ Tích, nhưng chả có tác dụng gì. Cô nhìn bàn chân mang tất da, trông như cùi nhãn đã bóc vỏ, quyến rũ chết người.

“Khoan… cảnh tượng này…”

Tinh linh ấm trà liếc nhìn cuốn Chuyện Tình Vị Cam Quýt Của Thiếu Nữ cô vừa ném xuống sàn, nhớ lại một phân cảnh trong sách.

Thiếu nữ nhẹ nhàng nâng cổ chân người tình, hôn lên bàn chân nàng, tình yêu tràn trề. Ánh mắt sùng bái xuyên thấu trái tim công chúa, một nụ hôn của sự quy phục. Nàng chậm rãi xoa bóp bàn chân mang tất của người tình, nâng niu như bảo vật quý hơn cả ngọc ngà châu báu. Cứ thế, hai thiếu nữ trải qua một đêm ngập tràn tình yêu.

“Không, không, sao mình lại có suy nghĩ kỳ quặc thế này?! Chẳng lẽ mình có tình cảm với người này sao…?”

Tinh linh ấm trà tự vả vào má mình, vội vàng buông chân Lạc Vũ Tích ra và lùi lại, tự nhắc nhở bản thân chỉ là một làn khói. Cô cất cuốn sách lên kệ.

“Chắc chắn là do cô ta không phòng bị quá thôi. Không, khoan, có khi là do lâu quá mình không tương tác với ai…”

Tinh linh ấm trà, tìm được cái cớ hợp lý, thả lỏng người, rồi nhìn bộ đồ ma sơ rách rưới của Lạc Vũ Tích, tim lại bắt đầu đập thình thịch.

“Chà, đã lỡ thế này rồi, hay là thay đồ cho cổ nhỉ…”

Khi bàn tay tội lỗi của tinh linh ấm trà tiến lại gần Lạc Vũ Tích đang ngủ, một tiếng động bên ngoài làm cô giật mình.

“Mình chỉ là một làn khói thôi! Không nên có những ham muốn trần tục thế này!”

Tinh linh ấm trà chạy biến ra khỏi phòng. Bên ngoài, một bóng người nhỏ bé đứng dậy từ ghế sofa. Cô ta chỉ to bằng lòng bàn tay, mái tóc đỏ đã tố cáo thân phận. Là Vicky, người đã bị biến thành tiên nữ.

“Chết tiệt, mình bị đưa đến cái xó xỉnh nào thế này? Cái cơ thể hạt tiêu này bất tiện vãi!”

Vicky, sau khi quen dần với hình dạng mới, lóng ngóng vỗ đôi cánh lạ lẫm và bay xuống khỏi ghế sofa, nhìn ngó xung quanh. Cô nhớ là mình bị con ma sơ tóc hồng kia tóm được.

“Không có con tiên nữ nào khác quanh đây, mình phải té khỏi đây mau! Phải gửi tín hiệu ra ngoài, để công chúa có thể dẫn dắt chúng ta~!”

Khi Vicky đang chìm đắm trong ảo tưởng, một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy cô, và giọng nói của tinh linh ấm trà vang vọng khắp phòng.

“Cái gì đây? Con bọ à? Hay tiên nữ?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!