Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy

Chương 64 - Thánh Tu Nữ

Chương 64 - Thánh Tu Nữ

Trong thánh đường vàng son lộng lẫy, Thánh Nữ Ngôn Linh, Ailani, ngồi chễm chệ trên ngai vàng, phía sau là bức tượng Nữ Thần khổng lồ đang chắp tay cầu nguyện. 12 vị Giám mục đứng hai bên, mắt nhắm nghiền như đang ban phước.

“Hỡi Nữ Thần Ánh Sáng vĩ đại, xin hãy ban phát hào quang, soi sáng thế gian, nguyện Nữ Thần phù hộ chúng con~”

Ailani đứng dậy, quyền trượng vàng kim trên tay tỏa sáng, một luồng thánh khí hùng mạnh bao trùm cả thánh đường. Bên ngoài, hàng vạn ma sơ đang chắp tay cầu nguyện.

“Ca ngợi Nữ Thần. Tiếp theo, lễ bổ nhiệm Ma sơ Lạc Vũ Tích…”

Ailani gõ quyền trượng xuống đất, và một tấm thảm đỏ tự động trải dài từ thánh đường ra tận quảng trường trung tâm, một vòng thánh quang khổng lồ bao phủ toàn bộ Apal. Các tín đồ trong thành phố cũng đồng loạt chắp tay cầu nguyện.

“Chỉ là thăng chức thôi mà? Có cần làm lố thế này không…?”

Lạc Vũ Tích nhìn con đường thảm đỏ dài dằng dặc, cảm giác như đang đi catwalk trên than hồng. Ánh mắt của hàng nghìn ma sơ hai bên đường khiến cô cảm thấy mình như sinh vật quý hiếm trong sở thú.

“Căng thẳng vãi chưởng, cảm giác sắp nôn thốc nôn tháo ra đây rồi…”

Lạc Vũ Tích bước đi trên thảm đỏ, bộ đồ ma sơ đen trắng quen thuộc dần chuyển sang màu bạc theo mỗi bước chân, những ký tự thần thánh màu vàng kim hiện lên, cho đến khi nó trông xịn sò chẳng kém gì áo choàng giám mục. Cô cố nặn ra một nụ cười công nghiệp.

“Ma sơ Lạc Vũ Tích, nếu không có ngươi, ta đã trở thành tội đồ thiên cổ của Giáo Hội rồi~”

Ailani nhìn Lạc Vũ Tích trong bộ cánh mới. Dù đã thấy cô trước đây, nhưng trong khung cảnh này, trông cô quyến rũ lạ thường.

“Đó là phước lành của Nữ Thần thôi ạ, tôi chỉ làm tròn bổn phận của mình…”

Lạc Vũ Tích đặt tay phải lên ngực và cúi đầu khiêm tốn, nhưng cô vẫn cảm nhận được những ánh mắt soi mói như tia X.

“Ma sơ Lạc Vũ Tích, từ hôm nay trở đi, ngươi được thăng chức thành Thánh Tu Nữ, nắm giữ quyền hạn ngang hàng một Giám mục. Ngươi có thể ra lệnh cho bất kỳ ai dưới cấp bậc Giám mục…”

Lạc Vũ Tích quỳ xuống, và Ailani nhẹ nhàng chạm quyền trượng vào trán cô. Một luồng ánh sáng vàng lóe lên giữa hai người, và Lạc Vũ Tích cảm thấy một lượng thông tin khổng lồ tràn vào não bộ: những bí mật thâm cung bí sử chỉ Giám mục mới biết, những thần thuật cao cấp, tất cả như thể cô đã biết từ kiếp nào.

“Ta hy vọng ngươi sẽ sử dụng kỹ năng bẩm sinh của mình một cách khôn ngoan…”

“Đã hiểu…”

Lạc Vũ Tích đứng dậy, cảm thấy một nguồn sức mạnh lạ lẫm trong người, tự dưng máu chiến nổi lên, muốn chấp mười người cùng lúc. Thở phào nhẹ nhõm vì phần của mình đã xong, cô đứng vào hàng ngũ cùng các Giám mục.

“Thánh Tu Nữ, một chức vụ mới toanh. Miễn không phải là Thánh Nữ là được…”

Buổi lễ vẫn chưa kết thúc. Ailani ngồi lại xuống ngai, giọng nói mang đầy uy quyền.

“Dù Thánh Chiến là quyết định bồng bột của ta, nhưng chúng ta đã ngăn chặn kịp thời. Tuy nhiên, Tân Thánh Nữ vừa được bổ nhiệm của chúng ta đã bị một mụ phù thủy đê tiện bắt cóc…”

Giọng cô vang vọng khắp quảng trường, và các ma sơ, nghe tin Thánh Nữ bị bắt, bắt đầu xì xào bàn tán.

“Gì cơ? Thánh Nữ bị bắt á?”

“Chẳng phải Thánh Nữ đang ở Apal sao?”

“Nghe đồn là bị một mụ phù thủy bắt ngay trước mặt Thánh Nữ Ngôn Linh đấy…”

“Thì sao? Khô máu tiếp đi! Chị gái tao cũng bị phù thủy bắt đây này…”

“Không phải chị gái mày bị Succubus bắt à?”

“Bớt lo chuyện bao đồng đi!”

Ailani nghe những lời thì thầm to nhỏ, liếc nhìn Lạc Vũ Tích với ánh mắt kỳ lạ. Lạc Vũ Tích có dự cảm cực kỳ chẳng lành.

“Trật tự…”

Ailani gõ quyền trượng, và cả quảng trường im phăng phắc.

“Mụ phù thủy đó là một cường giả Bậc 1. Và Thánh Tu Nữ mới nhậm chức của chúng ta, Lạc Vũ Tích, đã quyết định sẽ đích thân đi giải cứu Thánh Nữ…”

“Hả?”

Lạc Vũ Tích ngẩng đầu lên, mặt nghệt ra. Ủa tưởng đi đánh hội đồng? Sao lại là đi solo? Phù thủy Bậc 1 đấy mẹ trẻ à? Con cầm gối đập nó chắc?

“Tôi—!”

Trước khi Lạc Vũ Tích kịp phản đối, Vitonena, Tòa Trinh Khiết, đã ôm chặt lấy cô và bịt miệng lại.

“Không được ngắt lời Thánh Nữ. Có gì để sau buổi lễ hẵng nói…”

“Ưm…!!!! Ưm…! (Tui sắp ‘niệm’ rồi, không thở được!)”

“Giờ thì ngươi biết rồi đấy. Lần sau đừng có— Ủa, ngất rồi à…?”

Vitonena, người vốn chỉ định nhắc nhở Lạc Vũ Tích, nhìn cái xác không hồn trên tay mình, đành phải lôi xềnh xệch cô đi hết buổi lễ. Lạc Vũ Tích tỉnh lại sau đó, thở hồng hộc như cá mắc cạn.

“Tôi là ai? Đây là đâu? Mình còn sống…”

“Tỉnh rồi à. Vitonena thường ngày cẩn thận lắm mà. Em làm gì chọc giận bả hở~?”

“Ách… Tôi không biết… khoan, đây là đâu?”

Lạc Vũ Tích nhìn quanh cái bàn tròn lớn, Lika, Tòa Hy Sinh, đang mỉm cười với cô. 12 vị Giám mục đều có mặt đông đủ, đang ăn uống linh đình.

“Đây là tiệc ăn mừng của em đấy. Làm tí rượu không nè~?”

“Hả?!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!