Vũ Khả Khả nhìn cô gái tóc hồng, rồi nhìn sang Vân Khả Khả đang ngồi im thin thít bên cạnh, vẫn đang load cái tin tức động trời này.
“Em thực sự là con gái của chị Vũ Tích sao?”
“Hàng thật giá thật đó ạ. Tuy con chưa xinh bằng Mẹ, nhưng vẫn là một mỹ nữ đấy nhé~”
Lạc Miêu Miêu lè lưỡi và giơ tay làm dấu chữ V. Sự dễ thương tinh nghịch của cô bé khiến Vũ Khả Khả thấy thoải mái. Rốt cuộc, mái tóc và đôi mắt hồng kia quá giống Lạc Vũ Tích.
“Nếu con đến từ tương lai, vậy chắc ta đã trở thành vợ của chị Vũ Tích rồi nhỉ…?”
Vũ Khả Khả mỉm cười, xoa đầu Lạc Miêu Miêu. Bất chấp sự chênh lệch chiều cao, khung cảnh này trông hòa hợp lạ thường, Lạc Miêu Miêu dụi đầu vào tay cô hưởng thụ.
“Mẹ Vũ tin con dễ dàng thế sao? Con cảm động quá đi~”
“Dù sao cũng là chị Vũ Tích mà. Chị ấy có làm gì thì ta cũng không ngạc nhiên đâu…”
“Hức, Mẹ Vân còn nghi ngờ con là kẻ địch, trong khi Mẹ Vũ thì tốt bụng thế này~”
Lạc Miêu Miêu ôm chầm lấy Vũ Khả Khả, màn nước mắt cá sấu và vẻ đáng thương của cô bé khiến bản năng bảo vệ của Vũ Khả Khả trỗi dậy. Vân Khả Khả nghe thấy thế thì đứng phắt dậy đầy uất ức.
“Này, ngươi bảo ta không tốt bụng hả?! Vớ vẩn!”
“Hức, Mẹ Vũ nhìn kìa, người ấy quát con…”
Lạc Miêu Miêu rúc sâu hơn vào người Vũ Khả Khả, làm nũng như một đứa trẻ, mặc kệ cái body cao kều của mình. Vân Khả Khả định “dạy dỗ” đứa con gái tương lai này một trận thì bắt gặp ánh mắt không hài lòng của Vũ Khả Khả.
“Tiểu Vân, đừng thế, chị làm Miêu Miêu sợ đấy…”
“Hehe, người Mẹ Vũ ấm và mềm thật đấy~”
Vân Khả Khả lườm cháy mặt Lạc Miêu Miêu, nhưng đành nuốt cục tức xuống và ngồi xuống, đợi Linh Sương tỉnh lại. Đột nhiên, một luồng ma pháp băng giá tràn ngập căn phòng. Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả nhìn về phía Linh Sương, người đang ở tâm chấn của cơn bão ma lực.
“Ra đây là dáng vẻ thức tỉnh hoàn toàn của Dì nhỏ sao~”
Lạc Miêu Miêu đứng dậy, nhìn Linh Sương giờ trông như nữ hoàng băng giá, mái tóc xanh và hàng mi lấp lánh như sương muối. Linh Sương mở mắt, ánh nhìn lạnh lùng và trong vắt như băng vĩnh cửu.
“Mạnh lên rồi. Nếu ngất thêm vài lần nữa, liệu nhỏ có đột phá lên Bậc 2 luôn không ta?”
Khi cơn bão tan đi, Linh Sương đáp xuống đất, quần áo trên người đã biến đổi: một vương miện tinh thể băng, chiếc váy xanh nhạt lộng lẫy, và đôi giày cao gót pha lê.
“Sao nhỏ cứ lên cấp là lại được tặng kèm trang phục mới thế? Thế giới này bất công vãi…”
“Đó là dạng phù thủy của cổ thôi mà, Tiểu Vân, chị cũng—”
Vũ Khả Khả cố an ủi Vân Khả Khả, người đang nhìn cái dạng phù thủy “bình dân” của mình mà ghen tị nổ mắt.
“Ma lực của em ổn định rồi. Chuyện gì đã xảy ra thế? Dùng ma pháp cảm giác dễ như hít thở vậy…”
[Ma Pháp Băng: Băng Thương]
Linh Sương giơ tay lên, một ngọn thương băng hình thành, ngay lập tức xuyên thủng vài cái cây trước khi cắm phập vào ngọn núi phía xa.
“Sức mạnh cỡ này, mà em có được dễ dàng thế sao…?”
Linh Sương ngạc nhiên nhìn đôi tay mình, cảm nhận dòng ma lực cuộn trào bên trong. Cô quay lại và thấy một màu hồng quen thuộc, tưởng Lạc Vũ Tích đã về, nhưng khi người đó lại gần, cô thấy một cô gái đó trẻ hơn nhiều.
“Oa, xinh quá, xinh quá, cứ như nữ hoàng ấy! Quả không hổ danh là người đẹp chỉ đứng sau Mẹ!”
Lạc Miêu Miêu nhìn Linh Sương với vẻ ngưỡng mộ không che giấu. Linh Sương quay sang Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả.
“Ai đó giải thích hộ em chuyện gì đang xảy ra được không…?”
Vân Khả Khả thở dài và kể lại mọi chuyện. Linh Sương, đúng như dự đoán, sốc toàn tập. Cô nhìn họ, rồi nhìn Lạc Miêu Miêu.
“Xinh y hệt chị ấy. Giờ em khỏe rồi, chúng ta đi tìm chị ấy thôi~”
Linh Sương phấn khích ôm chầm lấy Lạc Miêu Miêu, cái ôm chặt đến mức suýt làm con bé ngạt thở.
“Ưm! Ưm!”
“Dù con đến từ tương lai, nhưng con sẽ thay mặt người mẹ tương lai chăm sóc Dì~”
Họ không chần chừ nữa. Liếc nhìn Amelie đang bị trói gô, Lạc Miêu Miêu bước tới, chống nạnh.
“Để cho con! Con đến từ tương lai, năng lực của Mẹ… Phù Thủy Lười Biếng không xi nhê với con đâu! Con là ứng cử viên sáng giá nhất!”
“Vừa nãy ngươi định gọi nó là ‘Mẹ nhỏ’ đúng không…?”
“Ách… là ảo giác thôi, Mẹ Vân nghe nhầm đấy…”
Lạc Miêu Miêu tránh ánh mắt của Vân Khả Khả và vác Amelie đang ngủ say lên vai. Vân Khả Khả thở dài ngao ngán.
“Đúng là cái đồ đào hoa…”
Khi họ tiến về phía Giáo Hội, tại vùng đất phía Bắc giáp ranh Vương Quốc Phù Thủy, một đàn dơi sà xuống khu rừng, biến hình thành những cô gái xinh đẹp.
“Xì~ (Hít hít) Ta ngửi thấy mùi của công chúa~”
Một cô gái tóc đỏ treo ngược trên cây, chiếc váy và mái tóc chống lại trọng lực cho thấy sự bất thường của ả, hàm răng nhọn hoắt và đôi mắt đỏ ngầu nhìn đám Vampire khác.
“Con gái độc nhất của Nữ hoàng Lilith, chúng ta phải tìm ra người. Và nhớ né bọn Giáo Hội ra!”
“““Tuân lệnh!”””
Đám Vampire biến lại thành dơi và bay về phía Giáo Hội, nơi kết giới đang tỏa ánh thánh quang rực rỡ. Trong khi đó, tại một dinh thự sang trọng, một cô gái tóc trắng đang nhâm nhi rượu vang bỗng khựng lại.
“Mùi hương quen thuộc…”
2 Bình luận