Ngay khi không khí đang căng như dây đàn, một tiếng chuông chói tai phá tan sự im lặng. Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả nhìn nhau khó hiểu, trong khi Amelie giơ tay ra hiệu tạm dừng rồi lôi ra một viên tinh thể ma pháp.
“Ngươi làm cái trò gì thế? Tưởng bọn này sẽ đợi ngươi chuẩn bị xong chắc?!”
[Ma Pháp Đặc Thù: Hủy Diệt]
“Khoan, đình chiến! Đình chiến! Đừng đánh nữa, tôi đầu hàng! Tôi đầu hàng…!”
“?”
Amelie nhét viên tinh thể vào túi rồi giơ hai tay lên đầu hàng. Sự "quay xe" khét lẹt này làm Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả load không kịp. Vân Khả Khả cảm nhận được ý chí chiến đấu của Amelie tụt không phanh.
“Ngươi định chơi đòn đánh lén hả…?”
“Không, tôi đầu hàng thật. Đánh đấm làm gì cho mệt. Cứ tự nhiên phong ấn mạch ma thuật hay trói tôi lại đi, tôi không phản kháng đâu…”
Amelie chìa tay ra. Hai chị em song sinh do dự, rồi hạ cảnh giác xuống, dù Vân Khả Khả vẫn duy trì lãnh địa đề phòng bất trắc.
“Ta sẽ phong ấn mạch ma thuật của ngươi. Cựa quậy là ta giết đấy…”
Vũ Khả Khả ấn một quả cầu ma pháp vào lưng Amelie. Tầm này thì có tốc biến đằng trời. Vân Khả Khả đi tới trước mặt và bắt đầu vẽ nguyền ấn phong ấn lên bụng nhỏ. Ban đầu tưởng Amelie chém gió, nhưng vẽ xong xuôi mà nhỏ vẫn đứng im re.
“Hơi nhột tí, nhưng giờ hai người yên tâm rồi chứ? Muốn trói tôi lại cũng được…”
“Ngươi bị làm sao thế? Sao tự nhiên lại đầu hàng?!”
“Tại đến giờ đi ngủ trưa rồi…”
“???”
Amelie vừa dứt lời thì viên tinh thể lại reo lên. Nhỏ ngã lăn quay ra sàn, cuộn tròn lại, và nhanh chóng ngáy khò khò. Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả, những người đã chuẩn bị tinh thần cho một trận boss battle căng cực, giờ đứng hình toàn tập.
“Tiểu Vân, giờ sao? Vứt bả nằm đây hả?”
“Trói lại đi. Kể cả không có ma pháp thì sức trâu bò của bả vẫn còn đó…”
“Em dùng Xích Trói Buộc nhé…”
“Trời đất, bà chị yếu nhớt kia đâu rồi?!”
“Chị Vũ Tích về sẽ biết cách xử lý thôi…”
Trong khi đó, Lạc Vũ Tích đã thay sang bộ đồ ma sơ mới, nhưng lại được viền vàng như đồ giám mục, màu đen trắng thường ngày được thay bằng tông bạc trắng sang chảnh.
“Nhớ cho kỹ, ngươi muốn chém gió với ai cái gì cũng được, nhưng nếu dám hé răng nửa lời về chuyện ban nãy…”
Ailani, đứng trước kết giới cùng Lạc Vũ Tích và Milily, lườm họ cháy mặt, sự đe dọa trong mắt rõ mồn một. Lạc Vũ Tích gật đầu như gà mổ thóc, còn Milily, dù chả hiểu sao bị lôi lại đây, nhưng cũng thở phào vì còn sống.
“Mà tiện thể, sao tôi phải mặc bộ này dợ…?”
Milily nhìn bộ đồ ma sơ gợi dục, thứ mà nhỏ chỉ thấy trong mấy tạp chí 18+ của Vương Quốc Phù Thủy. Nhỏ thấy xấu hổ lạ lùng, thầm nghĩ, Hèn chi mấy em ma sơ toàn bị bắt cóc.
“Từ hôm nay trở đi, ngươi không còn là Phù Thủy Quân Đoàn nữa…”
“Gì cơ? Muốn tôi làm ma sơ Giáo Hội á? Cũng được, phúc lợi tốt là được, miễn là cho tôi lười biếng…”
“Đừng có mơ. Từ hôm nay, ngươi là nô lệ của cô ta. Dù là nô lệ tình dục hay người hầu, ta đếch quan tâm…”
“???”
Milily ngơ ngác. Lạc Vũ Tích cũng thấy sai sai. Ailani, thấy vẻ mặt ngáo ngơ của họ, chả thèm giải thích, cứ thế truyền thánh lực vào người Lạc Vũ Tích.
“Cái kỹ năng ngươi có được nhờ hiến tế năng lực đúng là bá đạo thật, nhưng ta có thể sửa lại được.”
Ailani bơm thần lực vào cả hai. Milily cảm thấy nguy hiểm, định phản kháng, nhưng một lưỡi dao vàng đã kề ngay cổ.
“Đừng cử động, nguy hiểm lắm đấy~”
Mối liên kết giữa ba người bị cắt đứt. Lạc Vũ Tích cảm thấy cái cảm giác lạ lạ biến mất, trong khi Milily mặt cắt không còn giọt máu, nhìn nụ cười dịu dàng của Ailani với dự cảm chẳng lành.
“Ngươi… ngươi vừa làm cái gì vậy?!”
“Ta chỉ biến ma pháp hai chiều thành một chiều thôi. Giờ thì, nếu cô ta bị thương, ngươi cũng sẽ đau y chang…”
“Á! Ta liều mạng với ngươi!”
[Thần Thuật: Kiểm Soát Ngụy Trang]
Ailani búng tay cái tách, và bộ đồ ma sơ của Milily sống dậy, bao bọc lấy nhỏ trong lớp chất lỏng vàng nhớt. Milily ngã quỵ.
“Về mặt danh nghĩa, ngươi là ma sơ, nhưng hãy nhớ thân phận của mình…”
“Đây là cách Giáo Hội đối xử với phù thủy sao?! Vi phạm nhân quyền! Phù thủy không bao giờ làm nô lệ!”
Ailani cười khẩy rồi biến mất trong luồng sáng vàng. Lạc Vũ Tích nhìn Milily giờ trông như cái kén bọc đầy chất nhớt, rồi gượng gạo ngồi xổm xuống.
“Muốn ta giúp gỡ cái này ra không?”
“Gỡ ra mau! Cái thứ này dính trên da tởm chết đi được…”
Milily cảm nhận được chất lỏng đang di chuyển và luồn lách vào mọi ngóc ngách. Khi Lạc Vũ Tích chạm vào nhỏ, chất lỏng biến lại thành bộ đồ ma sơ.
“Cái thứ này còn sống! Giáo Hội chết tiệt, Thánh Nữ chết tiệt…”
Milily lườm về hướng Ailani biến mất, rồi nhìn Lạc Vũ Tích, dù cay cú nhưng vẫn cúi đầu nói:
“Chủ nhân có gì sai bảo…?”
“Thánh Nữ à, nhỏ này trông có vẻ là người tốt, không cần thiết phải làm thế đâu~”
Dù mồm Lạc Vũ Tích nói thế, nhưng ánh mắt lại phản bội cô. Trước giờ toàn bị phù thủy “huấn luyện”, giờ thế cờ đã lật ngược. Cô tự hỏi không biết giọng rên rỉ của Phù Thủy Quân Đoàn trên giường có êm tai không nhỉ. Milily cúi đầu, sống lưng lạnh toát.
“Sao mình có cảm giác như bị thú săn mồi tia trúng thế nhỉ…?”
…
0 Bình luận