Vân Khả Khả nhìn Lạc Miêu Miêu đang áp sát mình, tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại, ký ức về những ngày tháng bên cạnh Lạc Vũ Tích lướt qua trong đầu như đèn kéo quân. Nhưng chả có gì xảy ra cả. Cô he hé mắt nhìn và thấy Lạc Miêu Miêu đang cầm một miếng dán sticker.
“Ngươi... ngươi làm cái gì đấy?”
“Trời đất, Mẹ nhỏ à, con đã bảo là giúp mẹ xử lý tác dụng phụ mà lị~”
Lạc Miêu Miêu dán miếng sticker lên trán Vân Khả Khả. Một cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu những ham muốn đang sục sôi. Vân Khả Khả không ngờ một miếng dán bé tí tẹo lại hiệu nghiệm đến thế.
“Nãy giờ ngươi chỉ định dán cái này cho ta thôi á...?”
“Vâng, hiệu quả lắm đấy. Mẹ con chế tạo ra mà~”
Lạc Miêu Miêu lấy ra một chiếc vòng tay và đưa cho Vân Khả Khả. Sau một thoáng do dự, cô đeo nó vào.
“Cái vòng này dùng để theo dõi sự phát triển của Hạt Giống Elf. Nó sẽ chuyển sang màu đỏ khi mẹ cần 'nạp năng lượng'~”
“Sao lắm thứ đồ chơi kỳ quái thế nhỉ...?”
“Thì, trong tương lai, việc sử dụng Hạt Giống Elf trở nên phổ biến mà. Thậm chí có người còn dùng nó để...”
Lạc Miêu Miêu bỏ lửng câu nói. Vân Khả Khả hiểu ý ngay. Ngay cả bây giờ, nhiều người cũng dùng Hạt Giống Elf cho mục đích giải trí, đặc biệt là bọn Succubus.
“Nếu ngươi chỉ định đưa ta mấy thứ này thì cứ nói toẹt ra. Có cần phải làm trò gây hiểu lầm thế không...”
“Hiểu lầm gì cơ? Con nói thẳng thừng thế còn gì.”
Vân Khả Khả nhớ lại, đúng là Lạc Miêu Miêu chỉ bảo là giúp xử lý tác dụng phụ thôi thật.
“Câm miệng! Ta hỏi thì cứ trả lời! Cấm cãi!”
“Con có cãi đâu, Mẹ nhỏ!”
“Hừ! Được rồi, có mấy món này thì ta cũng đỡ vội tìm bà chị yếu nhớt hơn một chút...”
Vân Khả Khả nhìn chiếc vòng tay đang phát sáng màu hồng. Cô hơi khó hiểu. Màu đỏ là cần nạp năng lượng, thế màu hồng là cái quái gì?
“Miếng dán chỉ tạm thời ức chế sự kích thích của Hạt Giống Elf thôi. Mẹ và mẹ con vẫn phải... làm những gì cần làm...”
Lạc Miêu Miêu đỏ mặt. Vân Khả Khả chỉ vào cái đèn màu hồng.
“Ta hiểu cái đó, nhưng màu hồng nghĩa là gì?”
“E hèm... ừm thì, trong tương lai, mọi người dè dặt hơn, nên màu hồng nghĩa là...”
Biểu cảm của Lạc Miêu Miêu nói lên tất cả. Vân Khả Khả, dù vẫn lơ mơ, nhưng không muốn mang tiếng là nhà quê thiếu kiến thức nên gật đầu cái rụp.
“Hiểu rồi, hiểu rồi. Chuyện nhỏ. Mà ngươi đỏ mặt ghê thế, bộ đang thầm thương trộm nhớ ai hả?”
Lạc Miêu Miêu đứng hình. Vân Khả Khả biết mình đoán trúng phóc. Nhưng vô lý thật. Là con gái của Lạc Vũ Tích, thừa hưởng nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành cùng mái tóc và đôi mắt hồng kia, làm sao mà ế được?
“Con cũng muốn có bạn gái cute lắm chứ, nhưng tại mẹ con bá đạo quá, em nào con tỏ tình cũng bảo là thà đứng từ xa ngưỡng mộ con còn hơn...”
Lạc Miêu Miêu rơm rớm nước mắt. Nhìn mẹ mình được bao quanh bởi dàn mỹ nữ, còn mình thì FA, cô thấy tủi thân ghê gớm.
“Kệ ngươi, ta đếch quan tâm chuyện tình cảm của ngươi. Ta chỉ muốn gặp bà chị yếu nhớt của ta thôi~”
“Gâu, thế giới này thật thiếu tình thương...”
Lạc Miêu Miêu trông như vừa bị nhét một họng cơm chó. Vân Khả Khả nhìn chiếc vòng tay phát sáng màu hồng, ánh mắt tràn đầy mong đợi.
“Chị Vũ Tích ơi, em nóng lòng muốn thấy vẻ mặt bất ngờ của chị quá đi~”
Vũ Khả Khả đang bay trên trời thấy hai người đuổi kịp thì vẫy tay. Cả bốn người cùng bay về phía Apal.
Trong khi đó, Lạc Vũ Tích đang bị một đám thiếu nữ Vampire vây quanh, mặt ngơ ngác như bò đội nón.
“Vụ gì thế này? Các người muốn gì? Đây là thành phố trung tâm của Giáo Hội đấy! Khuyên các người đừng làm liều!”
“Ngài Lạc Vũ Tích, chúng tôi chỉ làm theo lệnh thôi...”
“Không! Các người đã hứa! Các người bảo sẽ—”
Trước khi Lạc Vũ Tích nói hết câu, một cái bao tải đã trùm kín đầu cô. Cô vùng vẫy, nhưng một cú đánh vào gáy khiến cô bất tỉnh nhân sự. Hai cô gái Vampire vác bao tải lên vai định chuồn lẹ thì một luồng khí thế mạnh mẽ bao trùm căn phòng.
“Này, các người định mang chủ nhân của ta đi đâu thế?”
Một giọng nói trẻ con vang lên, và bốn năm tên kỵ sĩ giáp đỏ xuất hiện, bao vây đám Vampire. Một con loli tay ôm bịch snack bước vào.
“P-Phù thủy!”
“Không, tại sao lại có phù thủy trong phòng của Thánh Tu Nữ chứ?”
“Đó không phải trọng điểm! Tại sao lại có phù thủy ở Apal?!”
…
Đám Vampire nhìn con loli với vẻ kinh hoàng. Đó là Milily, Phù Thủy Quân Đoàn, người vừa nãy còn đang ngủ. Nhỏ tỉnh dậy vì đói, lấy tiền tiêu vặt của Lạc Vũ Tích đi mua snack, về đến nơi thì thấy cảnh bắt cóc này.
“Gì đây? Vampire à? Dù các người không phải phù thủy, nhưng bắt cóc công khai thế này thì hơi quá đáng đấy...”
“C-Công chúa của chúng tôi muốn bàn bạc chút chuyện với cô Lạc Vũ Tích thôi...”
Cô Vampire cầm đầu lắp bắp bịa chuyện. Milily nhìn họ đầy nghi ngờ, rồi mắt sáng lên.
“Đừng bảo là… các người đang…!”
“!!!”
Đám Vampire tưởng bị lộ tẩy, chuẩn bị tinh thần khô máu. Nhưng Milily chỉ đơn giản tránh sang một bên.
“Cái gì? Tiệc bất ngờ hả? Lại còn dùng bao tải nữa? Các người sáng tạo phết đấy…” (Z: đúng là deo the tin tuong đc mà)
“Hả?” (Eh?)
“Ta đoán đúng rồi phải không~?”
“Vâng, vâng, đúng là thế!”
“Tưởng chuyện gì to tát. Đi đi, đi đi, ta về ăn snack tiếp đây...”
Milily phẩy tay đuổi khách rồi đi thẳng về phòng mình. Đám Vampire nhìn nhau một giây rồi ba chân bốn cẳng chuồn lẹ. Lạc Vũ Tích, vẫn đang hôn mê trong bao tải, hoàn toàn không biết điều gì đang chờ đợi mình.
1 Bình luận