Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy
Chương 49 - Khi kỹ năng đụng độ tool hack
0 Bình luận - Độ dài: 1,187 từ - Cập nhật:
Lạc Vũ Tích vừa dẫn Thánh Nữ Ngôn Linh đi tìm Shia, nhưng chỗ đó trống trơn, chẳng thấy bóng dáng ai cả.
“Rõ ràng tôi giấu Shia ở đây mà…”
“Shia? Hai người thân thiết nhỉ. Ở đây có biến động không gian lạ.”
Thánh Nữ Ngôn Linh chạm tay xuống đất sau gốc cây, mày chau lại. Luồng khí tức áp bức quen thuộc này làm cô nhớ đến bà tiền bối phiền phức nào đó. Bóng dáng tóc trắng vụt qua trong tâm trí cô.
“Chị ta đã chiến đấu ở đây, và năng lượng giải phóng ra cực khủng…”
“Vậy là, Shia có khi nào đã…!”
Mắt Lạc Vũ Tích tràn ngập sợ hãi, cảm giác tội lỗi ập đến khi nghĩ đến việc nhân vật chính bị hại vì mình.
“Shia chắc không sao đâu. Mụ phù thủy đó thường ngày nhân từ lắm…”
“Hả?”
Lạc Vũ Tích hoang mang. Mụ phù thủy mà cô đang nghĩ tới từng định tiễn cô lên bảng đếm số ngay lần gặp đầu tiên, và ngay cả tuyệt chiêu "mỹ nhân kế" thường ngày bách phát bách trúng của cô cũng thất bại toàn tập.
“Vì chúng ta đang rút quân, nên không cần thiết phải gây chiến quy mô lớn…”
Lạc Vũ Tích chưa kịp load xong, sáu cánh vàng kim đã bung ra từ lưng Thánh Nữ, một vòng hào quang lớn xoay chuyển sau lưng cô như bánh xe vận mệnh, thánh khí cuộn trào lan tỏa ra xung quanh.
[Thần Thuật: Thánh Linh Luân]
“Ta biết ngươi ở đây! Đồ phản bội Giáo Hội!”
Thần lực của Thánh Nữ, như những sợi chỉ vàng, lan tỏa khắp khu rừng, đáng sợ đến mức ngay cả những con quái vật mạnh nhất cũng phải chui rúc vào hang. Đột nhiên, cô tìm thấy nguồn gốc sức mạnh, hay đúng hơn là nguồn gốc đó tự lộ diện.
“Là chị ta…”
[Ma Pháp Đặc Thù: Bánh Xe Thời Gian]
“Lâu rồi không gặp, Ailani…”
Lạc Vũ Tích nhìn Phù Thủy Thời Gian trên bầu trời, một vòng hào quang bạc khổng lồ sau lưng mụ, những bánh răng bên trong như một chiếc đồng hồ, mỗi tiếng tích tắc dường như kéo họ vào dòng chảy thời gian. Hai người đối mặt nhau, khí thế va chạm tạo nên hai luồng năng lượng vàng và trắng, tạo ra một cơn lốc xoáy đe dọa xé xác Lạc Vũ Tích nếu cô dám lại gần thêm chút nữa.
“Đây là trận chiến của Bậc 1 sao? Chỉ riêng khí thế thôi cũng đủ giết người rồi. Sao trong game hai bả lại đồng quy vu tận được hay thế?”
Lạc Vũ Tích không còn tin vào cốt truyện trong game nữa. Sức mạnh cỡ này thì ngang tầm thần thánh rồi còn gì. Cô thận trọng lùi lại, sợ bị dính đạn lạc.
“Ailani, cái tên lạ lẫm thật đấy. Tôi đã vứt bỏ nó ngay từ lúc trở thành Thánh Nữ rồi. Nhưng cũng cảm động ghê khi được nhớ đến…”
“Thế à? Ta thì quên béng tên mình rồi…”
[Ma Pháp Đặc Thù: Ngưng Đọng Thời Gian]
Phù Thủy Thời Gian giơ tay lên, và Ailani ngay lập tức cảm nhận được nguy hiểm, tốc biến ra xa cả trăm mét trong một vệt sáng vàng. Một chiếc đồng hồ hình lục giác xuất hiện ngay chỗ cô vừa đứng.
“Né được sao?”
[Thần Thuật: Thuấn Quang]
Mắt Phù Thủy Thời Gian mở to khi một thanh kiếm ánh sáng xuyên qua cơ thể mụ. Mụ thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy Ailani di chuyển. Ailani, không khoan nhượng, đâm thêm một nhát kiếm ánh sáng nữa.
“Ngay cả phù thủy cũng không sống nổi khi bị xuyên tim đâu…”
“Thật sao? Em mạnh lên nhiều đấy…”
[Ma Pháp Đặc Thù: Ngưng Đọng Thời Gian]
“!!!”
Ailani thấy Phù Thủy Thời Gian dù đang hộc máu nhưng vẫn có thể niệm phép, trong lòng dâng lên nỗi kinh hoàng. Cô rút kiếm ra và tốc biến ra xa cả ngàn mét. Một kết giới hình lục giác khổng lồ lập tức hình thành quanh Phù Thủy Thời Gian.
“Nhanh thật. Nếu ta chỉ là một phù thủy bình thường, chắc là chết tươi rồi…”
Phù Thủy Thời Gian rút những thanh kiếm ánh sáng ra, vết thương lành lại ngay lập tức như thể thời gian đang đảo ngược, máu đã chảy ra lại tuôn ngược vào cơ thể.
“Đau thật đấy. Lâu lắm rồi mới cảm thấy đau thế này…”
Phù Thủy Thời Gian vươn vai thư giãn cơ thể cứng đờ. Ailani, chứng kiến năng lực bá đạo của đối thủ, biết rằng đây sẽ là một kèo cực kỳ khó nhằn. Cô không chỉ đối mặt với cựu Thánh Nữ Thuần Bạch, mà còn là một cường giả Bậc 1 đỉnh cao đã thức tỉnh năng lực thời gian.
“Hèn chi bả chỉ xuất hiện trong cốt truyện, lỗi game vãi chưởng, đúng là hack mà…”
Lạc Vũ Tích núp lùm sau gốc cây, xem trận chiến mà mồm chữ O mắt chữ A. Dù cô chả hiểu sao Ailani đâm trúng được Phù Thủy Thời Gian, nhưng nhìn cảnh mụ ta rút kiếm ra rồi hồi phục trong nháy mắt, cô biết mụ phù thủy này ở cái tầm khác rồi.
“Nếu Phù Thủy Thời Gian mạnh cỡ này, thì Doris chắc niệm rồi…”
Lạc Vũ Tích làm dấu thánh giá và thì thầm:
“An nghỉ nhé, Amen…”
Sau một phút mặc niệm, cô tiếp tục hóng biến. Dù có thể bị dư chấn giết chết, cô cũng không muốn bỏ lỡ màn kịch hay này. Ailani trừng mắt nhìn Phù Thủy Thời Gian.
“Đã thế, tôi sẽ kết liễu chị trong nháy mắt, để chị không kịp niệm phép…”
[Thần Thuật: Thuấn Quang]
Tốc độ của Ailani tiệm cận vô cực, gần như làm ngưng đọng thời gian. Cô lao về phía Phù Thủy Thời Gian, mũi kiếm nhắm thẳng vào đầu mụ. Nhưng ngay khi cô sắp ra đòn, một chiếc đồng hồ hình lục giác hiện ra cản đường.
“!!!”
Rầm!
Ailani buộc phải thay đổi quỹ đạo, tiếng nổ siêu thanh chỉ vọng tới chỗ Lạc Vũ Tích sau khi cô ấy đã dừng lại. Đôi mắt bạc của Phù Thủy Thời Gian lóe lên ánh sáng xám tro quỷ dị.
“Sao lại phản xạ nhanh thế được…?”
[Ma Pháp Đặc Thù: Nhìn Trước Tương Lai]
…
[Ma Pháp Đặc Thù: Lãnh Địa Thời Gian]
[Thần Thuật: Lãnh Địa Thuần Bạch]
“Ánh sáng của thần linh chói lòa thật đấy, nhưng ta có thể nhìn thấy tương lai xa hơn…”
Lạc Vũ Tích chết lặng. Làm thế quái nào mà Ailani có thể cầm hòa được con quái vật này trong cốt truyện vậy? Mụ ta là phù thủy, thế mà vẫn được Nữ Thần ban phước, dùng được thần thuật để buff sức mạnh, lại còn xài cả ma pháp thời gian.
“Đánh đấm kiểu đếu gì thế này? Vãi cả hack!”
0 Bình luận