Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy
Chương 78 - Miêu Miêu có gì đó sai sai
0 Bình luận - Độ dài: 1,088 từ - Cập nhật:
Ailani nhìn cái kết giới cấp thấp, thứ thậm chí còn chẳng có chút tính năng phòng thủ nào, rồi chạm nhẹ tay vào. Kết giới như thể có linh tính, co rúm lại sợ hãi trước cái chạm của bà. Bà quay sang Lạc Miêu Miêu đầy khó hiểu.
“Miêu Miêu, con gọi ta đến chỉ để mở cái kết giới này thôi hả?”
“Vâng, vâng. Mở kết giới mà không phá hủy nó, chuyện nhỏ này không làm khó được Mẹ Ailani đâu nhỉ~”
Lạc Miêu Miêu vui vẻ dẫn Vân Khả Khả và Vũ Khả Khả đi qua kết giới, tiện tay đẩy cả Linh Sương qua luôn. Ailani nhìn con bé đầy thích thú, ngạc nhiên vì đường đường là một nữ thần mà lại bị triệu hồi chỉ để làm cái việc cỏn con này.
“Được rồi, nếu cần gì nữa thì cứ gọi ta nhé, Miêu Miêu~”
“Con biết rồi, cảm ơn Mẹ Ailani đã vất vả~”
Ailani bước lùi vào khe nứt thời gian, và luồng áp lực ngột ngạt biến mất. Trở lại thánh đường trung tâm, Ailani (phiên bản hiện tại) rùng mình.
“Áp lực đó quen thế nhỉ…”
Vân Khả Khả cuối cùng cũng hoàn hồn, ngơ ngác nhìn quanh, rồi nhìn Lạc Miêu Miêu đang trưng ra vẻ mặt đắc ý. Cảm giác không thực vẫn còn lởn vởn. Cô day day thái dương.
“Ngươi vừa triệu hồi một nữ thần đấy à?”
“Đúng rồi! Ngầu không? Mẹ không định khen con sao~?”
Lạc Miêu Miêu ôm chầm lấy Vân Khả Khả, thái độ tinh nghịch làm Vân Khả Khả quay cuồng. Áp lực ban nãy đáng sợ đến mức suýt làm cô ngạt thở. Vân Khả Khả véo má Lạc Miêu Miêu.
“Đồ ngốc, đừng có làm mọi chuyện phức tạp lên!”
“Ưm… ưm!”
Vân Khả Khả vẫn còn bực, nhìn khuôn mặt phụng phịu của Lạc Miêu Miêu rồi buông ra. Vũ Khả Khả đi tới.
“Thôi nào Tiểu Vân, làm đau mặt Miêu Miêu thì không tốt đâu…”
“Phải dạy dỗ nó một trận! Triệu hồi một thực thể vượt ngoài tầm hiểu biết như thế, làm sao chúng ta giữ kín hành tung được?!”
Vân Khả Khả dù vẫn giận nhưng cũng tha cho Lạc Miêu Miêu. Thấy con bé rơm rớm nước mắt, cô lại thấy hơi tội lỗi. Lạc Miêu Miêu chạy tót vào lòng Vũ Khả Khả.
“Hức, Mẹ Vũ, Mẹ Vân mắng con~”
“Được rồi, được rồi, Mẹ Vân chỉ lo lắng thôi mà…”
Vũ Khả Khả dỗ dành Lạc Miêu Miêu, nhập vai người mẹ cực nhanh. Lạc Miêu Miêu nằm trong vòng tay cô, hưởng thụ sự quan tâm.
“Quả nhiên Mẹ Vũ là dịu dàng nhất~”
“Thôi được rồi, thế là đủ. Đã qua được kết giới, chúng ta đến Apal thôi…”
Vân Khả Khả quay về hướng Apal, nhưng vừa bước được một bước thì ngã khuỵu xuống, một cảm giác kỳ lạ lan tỏa từ vùng bụng.
“Không ổn, Hạt Giống Elf dở chứng rồi…”
Dấu ấn màu xanh trên bụng cô bắt đầu lan rộng, tạo thành hình trái tim. Vân Khả Khả cảm thấy người nóng ran, hơi thở trở nên khó nhọc, ý thức dần mơ hồ.
“Mẹ nhỏ~ Trông mẹ gợi tình thế~”
“!!!”
Vân Khả Khả rùng mình. Lạc Miêu Miêu, người vừa nãy còn đang làm nũng với Vũ Khả Khả, giờ đang ngồi xổm trước mặt cô, nở một nụ cười ranh mãnh, thản nhiên xem kịch hay. Những người khác đã biến mất tăm.
“Tiểu… Tiểu Vũ đâu rồi…?”
“Mẹ Vũ á? Con thấy mẹ không khỏe nên bảo họ đi trước rồi. Con sẽ ở lại chăm sóc mẹ, Mẹ nhỏ à~”
“Ta! Ta không cần ngươi giúp! Đi chỗ khác!”
Lạc Miêu Miêu ôm lấy Vân Khả Khả đang vùng vẫy. Vân Khả Khả, cơ thể yếu ớt do Hạt Giống Elf hành hạ, không thể chống cự, chân cô tê dại, cả người run rẩy.
“Chắc khó chịu lắm khi phải kìm nén nhỉ~ Mẹ Vân~”
“C-Cái gì…?”
“Mặt mẹ đỏ quá nè, làm con muốn cắn một miếng quá đi thôi~”
Vân Khả Khả lạnh sống lưng. Cô nhìn Lạc Miêu Miêu, khuôn mặt giống hệt Lạc Vũ Tích, mùi hương quen thuộc đến mức gây nghiện. Dưới tác động của Hạt Giống Elf, Vân Khả Khả cảm thấy một sự sa ngã đang chực chờ, nhưng cô nhanh chóng đẩy Lạc Miêu Miêu ra.
“Ngươi! Đừng có lại đây! Ra đây là bộ mặt thật của ngươi!”
“Bộ mặt thật gì chứ? Con chỉ nói thật thôi. Mẹ bây giờ xinh đẹp lắm, Mẹ nhỏ à~”
“C-Câm miệng! Ta là bề trên của ngươi đấy!”
“Vâng, đúng là thế. Nhưng bị cấy Hạt Giống Elf lâu như vậy mà không có hơi hướng nuôi dưỡng của mẹ con, chắc vất vả lắm nhỉ~”
“Ng-Ngươi định làm gì…?”
Lạc Miêu Miêu đứng dậy, nhìn xuống Vân Khả Khả đang cố bò đi, cơ thể mềm nhũn.
“Tất nhiên là giúp mẹ giải quyết tác dụng phụ của Hạt Giống Elf rồi~”
Vân Khả Khả không biết sao Lạc Miêu Miêu biết về Hạt Giống Elf, nhưng chợt nhớ ra nó đến từ tương lai. Một ý nghĩ đen tối nảy ra trong đầu cô.
Mặc dù bà chị yếu nhớt không hứng thú với mình hiện tại, nhưng đứa con gái tương lai này lại có ý đồ đen tối với phiên bản quá khứ của "mẹ kế" sao. Vì thế nó mới du hành thời gian về đây... Cả một bộ phim dài tập chiếu trong đầu cô. Cô cố lùi lại.
“Sao mẹ lại chạy trốn thế, Mẹ nhỏ? Con chỉ muốn làm mẹ thấy sướng… à nhầm, thấy khỏe hơn thôi. Cứ thả lỏng đi, sẽ xong nhanh thôi, như một giấc mơ vậy~”
Lạc Miêu Miêu cởi áo khoác và găng tay ra.
Vân Khả Khả tuyệt vọng cùng cực. Hôm nay cô sẽ bị vấy bẩn, bởi chính đứa con gái của người phụ nữ cô yêu.
“Kh-Không, ta yêu mẹ ngươi…”
“Con biết. Thế nên con mới ở đây~”
“!!!”
Vân Khả Khả thấy nó thừa nhận thì nhớ lại tất cả những cuốn doujinshi kỳ quái cô từng đọc: mẹ con văn, NTR, sa ngã… chẳng lẽ cô sắp thành nhân vật chính trong mấy bộ đó thật sao?
“Xin lỗi, chị, em sắp bị con gái chị xâm hại rồi… hức…!”
(Z: lừa đấy…)
0 Bình luận