Tập 2 - Vương Quốc Phù Thủy
Chương 74 - Chiếc mặt nạ giả dối
0 Bình luận - Độ dài: 1,239 từ - Cập nhật:
Lạc Vũ Tích bước ra khỏi dinh thự, nhìn đám người hầu tấp nập ra vào. Rồi cô ngó quanh, thấy mọi cửa hàng trên phố đều treo biển hiệu nhà Lawrence.
“Thấy chưa? Đem quân đi bắt Nhị tiểu thư nhà Lawrence ngay trên địa bàn của họ đúng là liều lĩnh hết chỗ nói...”
Lika đi tới từ phía sau, dù không nhìn thấy gì nhưng vẫn vỗ chuẩn xác lên vai Lạc Vũ Tích. Vitonena đi theo sau, cười khẩy nhìn đám người hầu.
“Nếu ả ta kháng cự thì ta đã biết thừa ả có phải phù thủy hay không rồi...”
“Thật tình, Vitonena, cô bồng bột như này từ bao giờ thế? Chẳng giống tác phong thường ngày của cô chút nào.”
Lika chỉnh lại y phục, giọng pha chút khó chịu. Vitonena, người đã thức trắng đêm, chỉ tặc lưỡi một cái, nhưng tâm trạng lại vui lên hẳn khi nhìn cuốn sách trên tay.
“Ta biết là liều lĩnh. Ta cũng đâu định bắt người, chỉ muốn xác nhận vài thứ thôi...”
“Thật sao? Chà, miễn là cô có kế hoạch thì tôi không can thiệp. Dạo này Giáo Hội bận rộn lắm, nếu cần giúp đỡ thì cứ mở lời với các Giám mục khác nhé...”
Lika mỉm cười dịu dàng, lời nói khiến người ta không thể ghét nổi. Rồi cô biến mất, như thể vừa tốc biến đi chỗ khác. Vitonena giơ cuốn tiểu thuyết lên.
“Dù vụ này không thành, nhưng ta không trả lại cuốn sách này đâu nhé. Mà có trả thì ta cũng phải đọc cho xong cái đã~”
“Tôi chả hiểu sao ngài lại mặt dày thế được, nhưng tôi cũng đâu có định đòi lại. Đi đi, đi đi...”
Lạc Vũ Tích nhìn Vitonena ôm sách chạy biến đi, tự hỏi liệu có ai coi trọng mấy thứ này đến thế không. Cô quay lại nhìn dinh thự.
“Được rồi, vậy là Thánh Tu Nữ Lạc Vũ Tích đã tan ca. Từ giờ, tui chỉ là Lạc Vũ Tích bình thường thôi...”
Lạc Vũ Tích lấy ra một chiếc còi xương, nhìn những hoa văn đơn giản trên đó rồi thổi. Một âm thanh yếu ớt vang lên, bé đến mức cô tưởng cái còi bị hỏng.
[Còi Xương Huyết Tế]
“Cái thứ này triệu hồi được bọn họ thật á...?”
Lạc Vũ Tích lầm bầm. Cô từng thấy món đồ này trong game, một vật phẩm cấp Vàng, rõ ràng không phải dạng vừa. Dù sao thì đây cũng đâu phải trang bị của player.
“Chẳng phải cái này thường đeo trên cổ Nữ hoàng Vampire sao? Không ngờ họ lại đưa cho mình dễ dàng thế...”
“Đó là vì nữ hoàng hiện tại không phải là người cai trị chính thống. Tôi buộc phải tìm ra công chúa.”
“Thế à? Khoan, cô đến từ lúc nào dợ?”
Lạc Vũ Tích nhìn cô gái tóc đỏ xuất hiện lù lù trước mặt, không dao động ma lực, không tiếng bước chân. Như thể cô ta hiện ra từ hư không. Cô gái nhìn Lạc Vũ Tích dửng dưng.
“Tôi đã ở đây ngay từ tiếng còi đầu tiên của ngài rồi...”
“Ra là chỉ Vampire mới nghe thấy tiếng này. Thôi bỏ đi, tui có một ứng cử viên rồi, nhưng không chắc lắm đâu.”
“Thật sao? Cảm ơn ngài nhiều lắm!”
Mắt cô gái sáng rực, đôi cánh đập phành phạch đầy phấn khích. Lạc Vũ Tích nghĩ thầm, Nhìn y chang con cún đang vẫy đuôi ấy. Cô chỉ tay vào dinh thự.
“Cổ ở trong đó đấy. Cô tự vào mà nói chuyện. Tui về nghỉ ngơi đây...”
“Khoan đã! Đợi chút!”
“Gì nữa...?”
Lạc Vũ Tích quay lại thì thấy cô gái tóc đỏ đã biến thành một con dơi nhỏ, đang đậu trên vai cô.
“Thân phận công chúa không thể tiết lộ dễ dàng thế được. Ngài phải đưa tôi vào trong để xác nhận...”
“A, cái gì cơ?”
Lạc Vũ Tích thấy đau đầu. Cô chỉ muốn tống khứ bọn họ đi cho rảnh nợ, giờ lại phải chui vào đó. Trông khả nghi chết đi được. Đúng lúc đó, cô nghe tiếng bước chân phía sau và thấy Isabelle.
“Ngài Lạc Vũ Tích, chúng ta nói chuyện chút được không...?”
“Cô Isabelle.”
Lạc Vũ Tích ngạc nhiên khi thấy Isabelle. Khuôn mặt cô ta vô cảm. Lạc Vũ Tích nhớ lại lần đầu gặp gỡ, cô từng nghĩ Isabelle chỉ là một tiểu thư đơn thuần. Nhưng giờ cô biết đó chỉ là một chiếc mặt nạ.
“Cô muốn nói chuyện gì? Nếu là để giải thích về thân phận của em gái cô thì khỏi cần. Cả hai chúng ta đều biết thừa Alice là ai mà...”
“Giải thích nhiều chỉ tổ gây thêm hiểu lầm không đáng có. Chúng ta ra đằng kia nói chuyện nhé? Dưới cái cây đó...”
Isabelle chỉ vào một cái cây lớn. Lạc Vũ Tích không từ chối được, thở dài rồi bước tới. Isabelle đi theo sau. Họ đứng dưới gốc cây, đối mặt nhau, không khí căng như dây đàn.
“Vậy, cô Isabelle, cô muốn nói gì với tôi...?”
“Ma sơ Lạc Vũ Tích... không, Lạc Vũ Tích, lâu rồi tôi chưa gọi tên cô như thế. Cô còn nhớ lời tỏ tình của tôi ở nhà thờ không~?”
Isabelle mỉm cười dịu dàng, nhưng Lạc Vũ Tích, người đã nhìn thấu bản chất của cô ta trong game, chả tin tí nào.
“Tôi nhớ. Thì sao?”
“Lời tỏ tình đó vẫn còn hiệu lực. Nếu cô đồng ý, tôi sẽ hỗ trợ cô mọi thứ cô làm. Tiền bạc, của cải, địa vị, tôi có thể cho cô tất cả...”
“Và cái giá phải trả là gì...?”
“Không có giá nào cả, chỉ cần chấp nhận tôi thôi~”
Nụ cười của Isabelle vẫn giữ nguyên, nhưng Lạc Vũ Tích nhìn thấy chiếc mặt nạ cô ta đang đeo. Cô bắt đầu tự hỏi liệu "Lạc Vũ Tích" trong cốt truyện quá khứ của game, người có mối liên kết với Isabelle, có phải là thật không. Rốt cuộc, Lạc Vũ Tích đó đã chết trước khi nhân vật chính xuất hiện.
“Đây cũng là lớp ngụy trang của cô sao?”
Câu hỏi thẳng thừng của Lạc Vũ Tích khiến Isabelle khựng lại, rồi nụ cười lại hiện lên. Lạc Vũ Tích giờ nghi ngờ rằng ngay cả "tình yêu" của Isabelle trong cốt truyện cũng chỉ là diễn kịch.
“Vậy đó là tất cả những gì cô muốn nói à? Nếu thế thì chả có gì hữu ích cả...”
“Sao lại không có gì hữu ích chứ? Lời tỏ tình của tôi dành cho cô mà~”
Những lời dịu dàng của Isabelle có thể đã làm lay động Lạc Vũ Tích ngày xưa, nhưng giờ đây, cô chỉ thấy một cô gái đeo mặt nạ, đang lặp lại lời thoại như một con NPC mà thôi.
“Nếu đây cũng là một phần trong kế hoạch của cô, thì tôi xin kiếu, không muốn tham gia đâu...”
Lạc Vũ Tích bước qua người Isabelle, đi về phía dinh thự của Alice. Tiếp tục cuộc trò chuyện này cũng vô nghĩa. Khi cô bước đi, Isabelle quay lại, một vết nứt xuất hiện trên chiếc mặt nạ của cô ta.
“Cô ấy phát hiện ra rồi...”
0 Bình luận