Lạc Vũ Tích nằm ườn ra giường, vẻ mặt phê pha hưởng thụ kỹ thuật tẩm quất thượng thừa của Vân Khả Khả. Bé loli nhỏ nhắn, nhẹ tựa lông hồng, đôi chân mang tất đen cứ thế nhịp nhàng giẫm lên lưng cô.
Lạc Vũ Tích cuối cùng cũng giác ngộ được chân lý của sự sung sướng: Được một bé tiên nữ "socola đen" mát-xa lưng, trong khi tay thì đang nghịch ngợm một bé "socola trắng".
"Bà chị yếu nhớt này, thích thế này à? Bị đạp lên người sướng lắm hả? Đúng là đồ biến thái mà~"
"Chị à... đừng nghịch chân em nữa... nhột lắm..."
Vũ Khả Khả không giống cô chị song sinh của mình, con bé ngượng ngùng rụt chân lại. Vốn dĩ định ban cho chị chút "phúc lợi", ai ngờ Lạc Vũ Tích cứ mân mê bàn chân của cô bé suốt nửa tiếng đồng hồ, nâng niu như báu vật mà chẳng chịu "tiến triển" gì thêm.
“Hehe, quả nhiên loli toàn thân đều là bảo bối. Để chị đây check hàng xem bé cưng phát triển đến đâu rồi nào~”
Lạc Vũ Tích tóm lấy cổ chân Vũ Khả Khả rồi kéo nhẹ. Bé con vốn chỉ đang duỗi chân trái, cả người lại nhẹ hều nên bị kéo cái một phát lọt thỏm vào lòng Lạc Vũ Tích. Bị đánh úp bất ngờ, Vũ Khả Khả đỏ bừng mặt, nhưng rồi cũng ngoan ngoãn thả lỏng trong vòng tay cô.
"Mềm quá đi, y như cái gối ôm nhỏ xinh vậy~"
Lạc Vũ Tích dụi dụi vào người cô phù thủy nhỏ, kích thước vừa vặn hoàn hảo để ôm ấp, làn da mịn màng như ngọc trai, đôi chân mang tất thi thoảng lại cọ nhẹ vào chân Lạc Vũ Tích.
"Tiểu Vũ là đáng yêu nhất. Hay là tối nào em cũng làm gối ôm cho chị nhé~"
"Nhưng mà... thế có phiền chị không...?"
"Chị không ngại đâu, chị—"
Bỗng nhiên, một bàn chân mang tất đen ịn thẳng vào mặt Lạc Vũ Tích. Cô ngước lên nhìn Vân Khả Khả đang đứng chình ình trên giường, má phồng lên dỗi hờn y hệt con hamster bị trộm mất hạt hướng dương.
"Tiểu... Tiểu Vân...?"
"Bà chị yếu nhớt, chị thích thế này lắm đúng không? Thế thì hưởng thụ đi! Hứ~!"
Vân Khả Khả khoanh tay quay mặt đi chỗ khác, rõ ràng là đang ghen tỵ vì Lạc Vũ Tích cứ mải mê cưng nựng Vũ Khả Khả. Tuy nhiên, đợi một lúc mà chẳng thấy "con mồi" phản ứng gì, cô bé lo lắng rụt chân lại.
"Tui xin lỗi, chị à... tui chỉ đùa chú—"
"Nữa đi~"
"Hả?!"
"Dẫm đạp chị nữa đi! Hãy nhìn chị như nhìn rác rưởi rồi đạp mạnh lên nào!"
"Hảaa???!"
Vân Khả Khả giật mình thon thót trước cơn "máu M" bộc phát bất ngờ của Lạc Vũ Tích. Cô bé rụt rè đạp nhẹ lên bụng Lạc Vũ Tích. Thấy vẻ mặt phê pha của bà chị, một nụ cười đậm chất tiểu ác ma liền nở trên môi Vân Khả Khả.
"Hóa ra bà chị yếu nhớt này là một con khổ dâm ngầm sao~ Cảm thấy sướng khi bị loli phù thủy giẫm đạp à~?"
"Tiểu Vân, làm thế có ổn không vậy?"
"Ổn mà, Tiểu Vũ nhìn xem, cái mặt hớn hở của bả kìa, đây là phần thưởng cho bả đó~"
Vũ Khả Khả nhìn Lạc Vũ Tích, rồi như hạ quyết tâm, bé đứng dậy, cởi đôi tất trắng ra, để lộ đôi chân trần trắng nõn trước mặt Lạc Vũ Tích.
"Nếu chị thích... thì em sẽ..."
"Tiểu Vân, em giỏi khoản này hơn chị đấy~"
Chưa kịp để Lạc Vũ Tích load xong tình hình, hai tay cô đã bị trói chặt vào đầu giường bằng chính đôi tất của Vũ Khả Khả. Vũ Khả Khả vừa xin lỗi rối rít, vừa trèo lên người Lạc Vũ Tích.
"Phải thế này mới đúng bài. Nhưng cẩn thận chút, đừng làm chị ấy đau nhé~"
"Em... em sẽ nhẹ tay..."
"Chị cũng thế~"
Vân Khả Khả cũng bắt đầu cởi tất của mình ra. Lạc Vũ Tích vừa mới hoàn hồn sau cơn phê pha ban nãy thì nhận ra tình hình đang leo thang một cách chóng mặt. Chưa kịp mở miệng thanh minh, Vân Khả Khả đã chặn họng cô lại.
"Bọn em sẽ không dừng lại đâu, dù chị có nói gì đi nữa, chị yêu à~"
"Em xin lỗi... chị à... em... em sẽ nhẹ nhàng mà..."
"Nhẹ nhàng cái gì chứ Tiểu Vũ? Cơ thể chị ấy quyến rũ thế này cơ mà. Đêm nay em muốn nếm thử chỗ nào trước~?"
"Em... em muốn thử hết..."
Lạc Vũ Tích chỉ biết trố mắt nhìn hai con bé loli đang bàn tán sôi nổi về việc "mần thịt" mình như thế nào. Cô vùng vẫy, hối hận vì đã chiều theo mấy cái ảo tưởng biến thái của bản thân, nhưng sự kháng cự yếu ớt đó chỉ càng làm hai đứa nhỏ hưng phấn thêm.
"Đừng có giãy nữa, nằm im mà hưởng thụ đi~"
"Em... em cởi đồ đây!"
Thế là, Lạc Vũ Tích lại phải trải qua một màn "combat tổng", bị hai đứa nhỏ "song kiếm hợp bích" tạo thế gọng kìm, quay như chong chóng trong cơn khoái lạc pha lẫn kiệt sức, ranh giới giữa mơ và thực nhòe đi lúc nào không hay.
…
Trong khi đó, tại một căn phòng sang trọng ở Tổng bộ Giáo Hội xa xôi.
Một thiếu nữ tóc bạc, gương mặt xinh đẹp tựa thiên thần đang ngồi bó gối trên giường. Nếu Lạc Vũ Tích ở đây, chắc chắn cô sẽ nhận ra ngay, đây chính là "nữ chính" hàng thật giá thật mà cô đang tìm đỏ con mắt.
"Ăn chút gì đi. Ngày mai là đại lễ kế thừa rồi, cô không muốn bị ngất vì đói đâu..."
"Tôi không muốn làm Thánh Nữ, tôi chỉ muốn về nhà..."
"Chuyện đó không do cô quyết định. Số mệnh của cô là trở thành Thánh Nữ, đó là ý chí của Nữ Thần..."
Thiếu nữ tóc bạc cuộn tròn người lại, nước mắt lăn dài trên má. Sợi xích vàng trên cổ chân cô lấp lánh, một biểu tượng lạnh lùng cho sự giam cầm.
"Ai đó... làm ơn cứu tôi với..."
0 Bình luận