Tập 22

Chương 532: Vùng Ngoại Mã - Under Coder (3)

Chương 532: Vùng Ngoại Mã - Under Coder (3)

Vùng Ngoại Mã - Under Coder (3)

Rian, Fermi và Marsha theo sau Miro bước qua bức màn hoàng hôn.

Trong một không gian tối đen như bầu trời đêm, những đường kẻ phát ra ánh sáng xanh biếc lao đi theo chiều dọc, và dọc theo những đường kẻ đó, những quầng sáng lấp lánh như tinh tú đang rơi xuống.

“Không có cảm giác là đang rơi nhỉ?”

“Chính xác mà nói thì đây là quá trình truyền tải thông tin. Trọng lực không có liên quan gì ở đây cả.”

Rian bước lại gần nơi Miro đang đứng.

“Đây là <Vùng Ngoại Mã> sao?”

“Có thể coi là lối vào. Vì đã thoát khỏi Mộng Cảnh nên thông tin của chúng ta được coi là Khái Niệm Thiểu Số (Minority Conception). Một khi dược tính của Dream Star biến mất, chúng ta cũng sẽ bị phân rã.”

“Liệu có nguy hiểm không?”

“Không. Vì Hóa Thân chưa bị tổn hại. Chúng ta sẽ không bị kết hợp với các thông tin khác nên sẽ đi xuống trong trạng thái nguyên vẹn.”

“Còn Arius thì sao?”

Nhắc mới nhớ, không thấy chú chó lông xanh đâu cả.

“Anh ta không phải là Hóa Thân. Đó chỉ là ảo ảnh xuất hiện thông qua kênh tinh thần của chúng ta thôi. Có vẻ như tinh thần không vươn tới được tận đây.”

Miro tặc lưỡi bỏ qua.

“Không sao. Hắn sẽ tự tìm cách liên lạc thôi. Nếu không được thì đành chịu.”

Khi dược tính của Dream Star tan biến, cơ thể của bốn người bắt đầu phân rã thành những hạt phân tử lấp lánh.

Quá trình phân rã bắt đầu từ tứ chi, lan qua phần thân dưới và thân trên, đến khi chỉ còn lại khuôn mặt, Fermi lên tiếng.

“Hẹn gặp lại ở Tầng Trung Gian.”

“Thế nghĩa là...”

Lời của Marsha còn chưa dứt, cơ thể của tất cả đã tan thành bụi sáng, xuôi theo <Vùng Ngoại Mã> lao xuống dưới.

“Ư, nhức đầu quá.”

Miro nhăn mặt tỉnh lại, Rian, Fermi và Marsha cũng đều đang mang vẻ mặt không khá khẩm hơn là bao.

“Tầng Trung Gian nghĩa là sao?”

Fermi nhìn quanh rồi nói.

“Chính là nơi này.”

Đó là một căn phòng hình vuông rộng khoảng 100 pyeong (~330m) với hàng trăm chiếc gương được gắn trên tường.

“Đây là điểm giữa của <Vùng Ngoại Mã>, một không gian ảo do con người tạo ra. Họ tái chế những thông tin rác bị vứt bỏ từ Mộng Cảnh để tạo nên những thế giới nhỏ. Bất kỳ ai có Hóa Thân là con người nguyên vẹn đều sẽ đi qua bộ lọc và đến được đây.”

Đứng trước dấu chân của con người in trên <Vùng Ngoại Mã>, Marsha một lần nữa nhận ra con người là chủng tộc cuồng thám hiểm đến nhường nào.

“Vậy còn những chiếc gương này là gì?”

“Đó là lối thông đạo kết nối với các thế giới ảo do những nhà thiết kế tạo ra. Được gọi là Liên kết (Link). Gương chính là giao thức truyền thông mà họ quy định.”

“Hừm, nghĩa là kết nối với các thế giới ảo khác nhau sao? Có những loại thế giới nào?”

Fermi thi triển Giao dịch Khấu hao.

Một thẻ chip vẽ hình những tia sáng đan xen như tổ ong với bốn hàng ngang và bốn hàng dọc trôi tuột xuống cổ họng hắn.

“Ma pháp thông tin – Information. Nó giúp giải mã các giao thức của Tầng Trung Gian sang ngôn ngữ thực tại.”

Khi Linh Vực được triển khai, trên bề mặt gương hiện ra tên của các thế giới ảo và mã danh (ID) của nhà thiết kế bằng ngôn ngữ thực tại.

“Tại lối vào Tầng Trung Gian này, hiện đang đặt các liên kết dẫn đến những thế giới ảo phổ biến nhất. Tôi sẽ đọc vài cái, nếu thấy thế giới nào ưng ý thì cứ chọn nhé.”

Fermi liệt kê tên các thế giới và mã danh của nhà thiết kế:

Hương vị loài người – ID: Lợn ham hố.

Chuyện tình người và chó – ID: Người yêu động vật.

Cụt tay cụt chân cũng chẳng sao – ID: Chỉ còn cái đầu.

“Dừng lại!”

Marsha đưa tay ra hiệu, như thể không còn gì đáng để nghe nữa.

Dù nhìn qua có vẻ chẳng có gì, nhưng nếu ngẫm kỹ tên của các thế giới đó, người ta sẽ liên tưởng ngay đến những điều tuyệt đối không thể dung thứ ở thực tại.

‘Ăn thịt người, thú tính, hay là những thế giới hành xác cắt gọt cơ thể...’

Điều đáng kinh tởm hơn cả là mã danh đi kèm với tên thế giới, rõ ràng bọn họ chẳng hề cảm thấy một chút tội lỗi nào.

“Đúng là một bữa tiệc của đủ loại Khái Niệm Thiểu Số. Vào đó là có thể thực sự làm những việc ấy sao?”

“Có người chỉ vào xem, cũng có người thực sự tham gia chơi. Tỷ lệ khoảng 5 trên 5.”

“Dĩ nhiên là không miễn phí chứ?”

Trước câu hỏi của Marsha, Fermi khẽ cười khẩy.

Chỉ riêng việc nghĩ rằng họ làm ra những thế giới này vì lợi ích cũng đủ cho thấy Marsha là một người bình thường.

“Đáng tiếc là 80% nội dung ở đây là miễn phí. Đa số các nhà thiết kế đều là những tên điên chẳng còn chút vương vấn gì với thế giới thực. Nếu sử dụng các nội dung trả phí thì sẽ thanh toán bằng Dream Star. Thứ duy nhất họ cần là Dream Star, vì ở thực tại nó có thể quy đổi thành tiền tệ.”

Miro lên tiếng.

“Hiểu sơ sơ rồi. Vậy chúng ta sẽ vào đâu?”

“Dù đi theo liên kết nào thì thông tin cũng sẽ tiếp tục rơi xuống thôi. Chọn bừa một nơi đi, đích đến cuối cùng vẫn là Vực Thẳm.”

“Vậy thì đi lối đó.”

Miro chỉ vào một chiếc gương lớn, Fermi dùng ma pháp Information để kiểm tra xem đó là thế giới gì.

Người chết không biết nói – ID: Cái xác nhão nhoét.

Đó là một thế giới đùa giỡn với những xác chết, và Fermi phán đoán rằng mức độ này là phù hợp cho những người mới bắt đầu.

“Di chuyển qua liên kết rất đơn giản. Đó là nguyên lý của Thế Giới Mặt Sau. Chỉ cần đặt lòng bàn tay lên gương như thế này...”

Bóng dáng của Fermi biến mất.

“Hừm, đúng là đơn giản thật.”

Tiếp theo, khi Miro đặt lòng bàn tay lên, thực thể của cô ở thực tại và hình ảnh phản chiếu trong gương hoán đổi cho nhau, khung cảnh đột ngột biến đổi.

Cảm giác như ngay từ đầu hình ảnh trong gương mới chính là bản thân mình, Miro đã nhận ra nguyên lý của Thế Giới Mặt Sau là gì.

“Tiện lợi thật. Thế này thì có thể truyền tải toàn bộ thông tin đi được rồi.”

Fermi đang đợi sẵn nhún vai.

“Là vậy đấy.”

Một lát sau, khi Rian và Marsha cũng đã đến nơi, cả nhóm bắt đầu thực sự đi xuống các thế giới của Tầng Trung Gian.

Những thế giới ảo do con người xây dựng có kích thước khác nhau, cấu trúc và môi trường cũng mang đặc sắc riêng của từng người, nhưng điểm chung là ở đâu cũng đang diễn ra những chuyện kinh khủng đến mức không nỡ nhìn.

Tiếng la hét thảm thiết, những hành vi ghê tởm, gương mặt của những kẻ phát điên vì khoái lạc hoặc đau đớn khiến họ trông không còn là con người mà là một chủng loài khác.

Đến khi tới thế giới thứ 40 thông qua liên kết, ngay cả một Ngoại Thức Quy Định giả như Marsha cũng đã kiệt quệ về mặt tinh thần.

Một người có Vô Tướng Tâm như Miro thì bao nhiêu cũng chịu được, nhưng việc Fermi thậm chí còn ngâm nga hát hò đầy thích thú là điều nằm ngoài dự đoán.

Miro liếc nhìn Fermi rồi hỏi.

“Có vẻ cháu khá quen thuộc với những nơi này nhỉ. Cháu đã sử dụng <Vùng Ngoại Mã> bao nhiêu lần rồi?”

“Dạo này cháu không đến nữa. Hồi 12 tuổi cháu từng hoàn toàn chìm đắm trong này, nhưng giờ thì không còn thấy hứng thú mấy.”

‘12 tuổi sao...’

Dù là người cháu gặp lại sau 20 năm, nhưng Miro có thể khẳng định chắc chắn rằng Fermi tuyệt đối không phải là một con người bình thường.

Bất chấp những tiếng thét kinh hoàng xung quanh, Fermi vẫn tiếp tục nói.

“Đã có lúc cháu cũng là một nhà thiết kế ở đây. Tên thế giới là ‘Trả Thù Là Của Ta’. Đó là một thế giới ảo nơi người ta có thể hiện thực hóa đối tượng mình căm ghét để thỏa sức trả thù. Ở đó, cô cũng bị cháu hành hạ khá nhiều đấy.”

Dù chỉ là ảo, nhưng việc đi cạnh kẻ đã từng hiện thực hóa thông tin giống hệt mình để tra tấn quả là một điều rùng rợn.

Thế nhưng Miro lại bật cười.

“Hô hô hô! Chắc là ăn khách lắm nhỉ?”

“Không ạ. Thời gian đầu cháu từng lọt vào top 1000 thế giới được yêu thích nhất ở Tầng Trung Gian, nhưng dần dần lượng khách giảm đi. Nếu không cập nhật thông tin mới thì không thể trụ lại Tầng Trung Gian, nên cuối cùng thế giới cháu tạo ra đã chìm xuống Vực Thẳm.”

“Hừm, thật là đáng tiếc.”

“Lúc đó cháu cũng thấy tự ái lắm. Cháu đã trăn trở làm sao để thu hút khách và rồi nhận ra một sự thật. Cháu có thấy vui khi tra tấn và giết cô không? Nghĩ lại thì không hề. Cô có biết lý do là gì không?”

Miro đặt ngón tay lên cằm suy nghĩ.

“Ừm, xem nào. Vì nó không phải là thật sao?”

“Không ạ.”

Fermi dừng bước và quay lại nhìn Miro.

“Là vì cháu ‘biết’ nó không phải là thật.”

Chỉ có những gì bị giam cầm mới là thật.

Ngay khoảnh khắc cái nắp được mở ra, mọi khái niệm đều sẽ vọt ra ngoài và biến chất thành những ý nghĩa mới.

“Ngay khoảnh khắc nảy ra ý nghĩ ‘mình có thể thoát ra bất cứ lúc nào’, mọi cảm giác đều trở thành giả dối. Từ đó cháu không đến đây nữa. Nơi này không dành cho một kẻ thực tế như cháu.”

‘Có thể thoát ra bất cứ lúc nào.’

Miro nghiền ngẫm lời của Fermi.

Trong thế giới ảo do con người tạo ra, đó là sự thật mà ai cũng biết, nhưng liệu trong thực tại này, có ai – kể cả cô – có thể chân thành nghĩ được điều đó hay không.

“Đến nơi rồi. Đây là thế giới ảo cuối cùng.”

Nơi họ vừa đến là một thế giới ảo nơi người ta cắt rời các bộ phận cơ thể rồi hoán đổi để gắn cho nhau.

Chẳng rõ tại sao điều đó lại khiến họ vui vẻ, nhưng những kẻ bị cụt tứ chi thì tỏ ra mê đắm, còn kẻ gắn thêm nhiều cánh tay thì mang vẻ mặt mãn nguyện như đang tự mãn về bản thân.

Sau khi thoát khỏi đó, cuối cùng họ đến một căn phòng tối lờ mờ, chỉ đặt duy nhất một chiếc gương.

Fermi thi triển ma pháp Information để giải mã thông tin.

Cảnh báo. Đây là lối ra của Tầng Trung Gian. Những ai không muốn đến Vực Thẳm, hãy tỉnh lại khỏi giấc mơ.

“...Viết như vậy đấy ạ.”

“Tỉnh lại khỏi giấc mơ, nghĩa là cứ đứng chờ thôi sao?”

“Có phương pháp đặc biệt. Bất kỳ ai chơi ở <Vùng Ngoại Mã> đều biết. Nhưng đó cũng là vì đây là thế giới do con người tạo ra. Còn Vực Thẳm là nơi tập hợp tự động của các Khái Niệm Thiểu Số. Sẽ không có bất kỳ thông tin nào nương tay với chúng ta đâu.”

Fermi đưa ra lời cảnh báo cuối cùng.

“Cháu nhắc trước, một khi đã vào Vực Thẳm, ngay cả cháu cũng không biết cách quay về. Thậm chí có thể chẳng có cách nào cả.”

“Không, chắc chắn là có.”

Miro nói.

“Vì bạn của ta đã từng quay về. Thế nên nhất định phải có cách.”

Dĩ nhiên, chuyện người đó giờ lại quay lại đó lần nữa thì không cần thiết phải nói ra.

Marsha hỏi.

“Trước khi đi tôi muốn biết rõ, Shirone hiện đang tồn tại ở Vực Thẳm trong trạng thái như thế nào? Nếu là một thế giới hoàn toàn khác thì còn vấn đề thích nghi nữa. Tôi không nghĩ ở đó có Học viện ma pháp đâu.”

“Mẫu kết hợp thông tin là điều con người không thể dự đoán. Tuy nhiên, cậu ta sẽ kết hợp dưới hình thái phù hợp nhất với thế giới ở Vực Thẳm. Nếu ở đó có Học viện ma pháp, thì đương nhiên cậu ta sẽ là học sinh ở đó.”

“Hừm, nghĩa là cuối cùng các thông tin quen thuộc nhất sẽ kết hợp lại với nhau để tồn tại đúng không.”

“Vâng. Chính vì thế nên mới cần đến hai người.”

Hai người ở đây không ai khác chính là Marsha và Rian.

“Ý cháu là những người có sự giao thoa mãnh liệt ở thực tại như chúng ta sẽ có độ tương thích thông tin cao với Shirone?”

“Vâng. Thông tin của hai người xâm nhập càng sâu thì xác suất phục hồi những thông tin bị tổn hại của Shirone càng cao. Nói cách khác, là ngắt kết nối thông tin của cậu ta với Vực Thẳm và tiêm thông tin của mọi người vào.”

“Được rồi, hiểu rồi. Vậy thì vào thôi.”

Bốn người cùng dừng lại trước chiếc gương cuối cùng dẫn đến Vực Thẳm.

Cách quay về vẫn còn là ẩn số, và thế giới ở đó chắc chắn sẽ tập hợp những thông tin tồi tệ nhất, không hề kém cạnh so với Tầng Trung Gian của <Vùng Ngoại Mã>.

‘Điểm dừng của thông tin. Hay nói cách khác, là sự kết thúc của thế giới này.’

Ngay cả Fermi, kẻ ra vào <Vùng Ngoại Mã> như cơm bữa, cũng chưa từng đi xuống thế giới ẩn số này, nên việc lo lắng là điều hiển nhiên.

Miro hít một hơi thật sâu rồi chỉ vào gương.

“Nào, vậy ai sẽ bắt đầu đây? Ai muốn trở thành vị khách du lịch đầu tiên của địa ngục nào?”

Không để ai kịp lên tiếng, Rian đã nói.

“Tôi sẽ xuống đó đợi.”

Khi Rian đưa tay ra, hai Rian đối xứng qua ranh giới mặt gương đã chạm tay vào nhau.

Rian trong gương trở thành thực thể, còn cơ thể Rian ở thực tại biến mất như thể ngay từ đầu nó chỉ là một ảo ảnh.

“Quao, đúng là đàn ông có khác.”

“Hừ, đi thôi nào. Chẳng lẽ còn chuyện gì tệ hại hơn cả cái chết sao?”

Marsha tiếp nối bước qua liên kết, Miro quay lại nhìn Fermi và cười khì.

“Cháu cũng phải đi chứ? Còn phải kiếm tiền mà? Hay là định để ta đi một mình rồi lén chuồn mất?”

“Làm gì có chuyện đó ạ.”

Fermi cười chua chát rồi đặt tay lên gương.

Hắn không phải chưa từng nghĩ đến việc đó, nhưng hắn không cho rằng chỉ việc đẩy Miro vào Vực Thẳm là có thể trả thù được con người tầm cỡ như cô.

‘Cứ thong thả từng bước một thôi.’

Khi Fermi đã vào Vực Thẳm, Miro nhìn hình bóng mình phản chiếu trong gương và mỉm cười.

“Không sao đâu. Vì đó là nơi có cậu mà.”

Để lại một câu nói mà người ngoài chẳng thể hiểu nổi, Miro bước những bước đầu tiên hướng về địa ngục không đáy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!