Xung quanh A Thanh, đám võ lâm nhân sĩ - những kẻ ủng hộ "cách mạng" nắm chặt tay, đứng thành vòng tròn bảo vệ như những hộ vệ trung thành.
Phía xa, đám tranh giành bí kíp vẫn đang mắt long sòng sọc, lăm le lao vào chém giết.
A Thanh thở phào nhẹ nhõm. Hú hồn. Thế mà cũng lừa được. Đây chính là sức mạnh của dân khối C - Văn khoa! Nếu là dân khối A - Tự nhiên, chắc mình đã ngồi tính toán xác suất thắng thua rồi tự sát cho nhanh.
Cảm xúc chiến thắng lý trí! Mồm mép đỡ chân tay!
Nhìn những tấm lưng vững chãi của đám "đồng minh bất đắc dĩ", A Thanh khẽ nhắm mắt lại. Một lần nữa, Huyết Hải và Minh Giới Môn hiện ra trong tâm trí. Nhập Ma - Lần thứ ba!
Đây chính là sự đáng sợ của Nhập Ma.
Thứ nhất: Chân lý rất đơn giản. Võ công sinh ra để giết người. Vậy võ công giết người giỏi nhất là võ công xịn nhất.
Ai cũng biết điều này, nhưng khi thực sự chấp nhận nó từ sâu thẳm tâm hồn, cánh cửa Nhập Ma sẽ mở ra.
Thứ hai: Sự cám dỗ không ngừng nghỉ. Dù bạn có từ chối một lần, hai lần, cánh cửa đó vẫn luôn ở đó, mời gọi bạn.
Không giống như "Ngộ đạo" cần cảm hứng bất chợt, "Nhập Ma" luôn sẵn sàng chào đón bất cứ lúc nào. Chỉ cần nhắm mắt nhảy qua, bạn sẽ trở thành siêu nhân - hoặc quái vật.
A Thanh nhảy Tùm xuống biển máu. Mùi máu tanh nồng sộc vào mũi, kích thích mọi giác quan. Phê như con tê tê.
Bên ngoài, tiếng la hét vọng vào:
- Này! Con ma nữ kia lại giở trò!
- Dừng lại! Bảo vệ Ngôn cô nương!
- Bảo vệ Siêu Cấp Mỹ Thiếu Nữ! Quyết tử!
A Thanh mỉm cười trong biển máu. Lực lượng bảo kê đông đảo phết. Bảo vệ ma nữ Huyết Giáo thì gọi là Huyết Vệ Binh? Hay Hồng Vệ Binh? Thôi, cái tên đó nhạy cảm lắm.
- Tiên sư! Ngăn nó lại! Nó đang định Nhập Ma đấy!
- Nó mà điên lên thì dạy dỗ cái quái gì nữa! Nó sẽ ăn tim chúng mày đầu tiên!
A Thanh bực mình. Coi thường nhau thế. Đồng đội của tao đâu dễ bị dắt mũi... Ái chà. Bản năng mách bảo nguy hiểm. Đan điền nhói lên. Có cái gì đó đang bay tới.
Ngay lập tức, ý thức của A Thanh bị kéo mạnh ra khỏi biển máu. Như củ cải bị nhổ lên khỏi mặt đất. Mở mắt ra. Một con dao bay - Phi đao đang lao tới bụng dưới.
Keng! A Thanh vung tay gạt phăng con dao đi.
「 Quá đáng! Người một nhà mà chơi nhau thế à? Không muốn học Thần công nữa à? 」
Một tên võ giả dùng đao bước ra, giọng đanh thép:
“Cô nương định dùng Thần công để uy hiếp chúng tôi sao?
Chẳng phải cô bảo 'Tứ hải giai huynh đệ', chia sẻ võ học cho toàn dân à? Sao giờ lại giở giọng con buôn, ép buộc chúng tôi bảo vệ cô? Hay tất cả chỉ là lời nói dối để thoát thân?”
Ánh mắt nghi ngờ đổ dồn về phía A Thanh. Tên này... sao nói chuyện có lý thế? A Thanh giật mình tỉnh táo.
「 Vị đại hiệp này là...? 」
“Ta là Chung Chính Bút. Chỉ là một kẻ bình thường.”
A Thanh chờ đợi. Phàm là mấy tên tự nhận "bình thường" thì y như rằng...
“Thiên Hạ Ngũ Lang!” “Độc Cô Kiếm!” “Là Độc Cô Kiếm Chung Chính Bút!”
Đấy thấy chưa. Biệt danh ba chữ, lại còn trong nhóm "Thiên Hạ Ngũ Lang" - năm con sói mạnh nhất giới lãng nhân. Chắc chắn là Hóa Cảnh.
Vương Béo - Trương Tiểu Nam trố mắt:
“Chung đệ? Sao đệ lại ở phe đó?”
“Trương huynh.”
“Đệ ơi, qua đây đi. Với trình độ của đệ, cần gì phải đi ăn xin võ công của con ả đó?”
Chung Chính Bút cười buồn:
“Trương huynh. Ta cả đời cô độc, không vợ con, không môn phái. Tại sao? Vì ta chưa tìm được lý tưởng sống. Nhưng hôm nay, ta đã ngộ ra chân lý thời đại!
Một tương lai nơi mọi võ nhân đoàn kết, chia sẻ võ học, cùng nhau tiến bộ! Một thế giới đại đồng, nơi võ lâm không còn chia rẽ, cùng nhau thăng thiên! Và hôm nay, việc chia sẻ Thần công này chính là bước đầu tiên của kỷ nguyên mới!”
“Đệ... đệ điên rồi à? Nghe con nhỏ đó chém gió mà tin sái cổ thế à?”
“Không! Ta rất tỉnh táo! Ta nhìn thấy tương lai! Ta sẽ bảo vệ khoảnh khắc lịch sử này!”
A Thanh toát mồ hôi hột. Quá thể. Gặp đúng thanh niên nghiêm túc, lại còn là 'Đồng chí' giác ngộ lý tưởng Cộng sản phiên bản võ hiệp nữa chứ.
Hóa Cảnh mà cuồng tín thế này thì nguy to.
Chung Chính Bút quay sang nhìn A Thanh đầy kỳ vọng. Chết dở. Phải diễn cho đạt.
「 À... ừm... Chung đại hiệp nói chí phải. Tại hạ... à nhầm, Bổn cô nương Ngôn Nhiên Anh xin cảm tạ đại hiệp đã khai sáng.
Suýt chút nữa ta đã phạm sai lầm lớn. Trời sinh ra ta xinh đẹp, thông minh, tài năng thế này là cái tội. Tội gây mất cân bằng sinh thái. Nên ta phải chia sẻ Thần công để chuộc tội! 」
“Cô nương... Cô nương nhan sắc cũng thường thôi, đừng tự sướng quá. Tập trung vào chuyên môn đi.”
Tiên sư tên này.
「 Được rồi! Các đồng chí đã sẵn sàng chưa! 」
“Sẵn sàng!”
A Thanh giơ tay lên, làm động tác như DJ chỉnh nhạc.
「 Chúng ta! Những người anh em cách mạng! Sẽ đập tan xiềng xích cũ! Hướng tới kỷ nguyên võ học toàn dân! Các người đã sẵn sàng chưa? 」
“Yeahhh! Sẵn sàng!” “Đả đảo cường hào!”
Khả năng khuấy động đám đông của A Thanh đúng là tuyệt kỹ. Đám đông hừng hực khí thế.
「 Nào! Nhìn cho kỹ! Đây là sự huyền diệu của Thần công! 」
A Thanh nhắm mắt lại. Ngũ sắc hung khí lại tỏa ra.
Lần này nàng quyết tâm Nhập Ma thật để lấy sức mạnh (hoặc ít nhất là dọa bọn kia). Nhảy Tùm xuống biển máu lần bốn.
Nhưng Chung Chính Bút - Độc Cô Kiếm không phải dạng vừa.
“Dừng lại! Ngôn... Ngôn cái gì ấy nhỉ? Tóm lại là cô nương! Đừng có giở trò! Cô định câu giờ chứ không định dạy võ công đúng không?”
A Thanh mở bừng mắt. Tiên sư. Sắp qua được rồi mà.
「 Bình tĩnh! Bắt đầu ngay đây! Chiêu thứ nhất: Tán Tinh Trấn Hồn - Tan nát tinh thần, trấn áp linh hồn! 」
Cái tên nghe kêu quá thể. Rất hợp với Ma công. Cả đám nín thở lắng nghe.
「 Tập trung khí từ huyệt Ẩn Bạch, dồn lên Dũng Tuyền, đứng vững trên mặt đất! Thần công bắt đầu từ dáng đứng! Tất cả đứng dậy làm theo! 」
Mọi người (kể cả phe địch) vội vàng đứng thẳng dậy, làm theo hướng dẫn. Ai chả muốn học lỏm bí kíp.
「 Dẫn khí từ Đan Điền qua Quan Nguyên, Trung Cực, chia đều sang hai bên Xung Môn... Xuống Huyết Hải, Lương Khâu... chia tỉ lệ ba bảy... ...Cuối cùng dồn về Dũng Tuyền và Thừa Sơn!
Gót chân kiễng lên! Bắp chân và mông siết chặt! Đó là bước đầu tiên để đoạt hồn đối thủ: Dáng đứng chuẩn! 」
Đám võ lâm nhân sĩ lóng ngóng làm theo. Kiễng chân lên, gồng mông, siết bắp chân. Dáng đứng trông kỳ quặc quá thể.
Thực ra, đây là Tư thế đi catwalk của người mẫu kết hợp với khí công.
A Thanh đang dạy bọn họ cách đi đứng của "Mỹ Nhân Hạnh" - Kỹ năng sống do Sư phụ ép học. Nhưng vì có thêm phần dẫn khí (A Thanh bịa ra dựa trên nguyên lý khí công cơ bản), nên khi làm theo, mọi người cảm thấy khí huyết lưu thông thật. Ồ. Có vẻ xịn.
Tuy nhiên, bắt chước tư thế thì dễ, nhưng cái "Thần thái" thì khó. Đám võ lâm thô kệch đứng kiễng chân, mông cong tớn lên trông rất... đồi bại.
“Có đúng không đấy? Sao ta làm không được?”
「 Để ta làm mẫu cho. Vận khí không chưa đủ, phải kết hợp với hình thể. Nhìn đây. 」
A Thanh bắt đầu thi triển "Chiêu thức thứ nhất".
Nàng kiễng gót chân lên. Trọng tâm cơ thể thay đổi. Hông đẩy ra sau, mông cong lên, eo thon lại. Vốn dĩ vòng ba của A Thanh đã thuộc hàng "khủng", giờ lại càng trở nên hoành tráng như ngọn núi Thái Sơn.
Nàng bước đi. Mỗi bước chân nhịp nhàng, uyển chuyển. Cái mông khổng lồ lắc lư sang trái, sang phải theo quỹ đạo hình số tám.
Mềm mại, quyến rũ, nhưng lại toát lên vẻ sang trọng, quý phái kỳ lạ. Tiếng quần áo ma sát Soạt... soạt... nghe êm tai như tiếng tuyết rơi.
Từ phía sau, đám đàn ông dán mắt vào cái mông đang lắc lư đầy mê hoặc đó, nuốt nước miếng ực ực.
Từ phía trước, ánh mắt A Thanh long lanh, ướt át, vừa ngây thơ vừa gợi tình - mắt hồ ly. Khiến tim gan đám đàn ông rụng rời.
Như Đát Kỷ tái thế. Một ả hồ ly tinh lẳng lơ nhưng lại mang khí chất của nữ hoàng. Yêu nữ bước đi giữa đám đàn ông đang ngẩn ngơ. Tiến dần về phía cửa ra.
Thang Tiên Thoát Y Vũ . Chiêu 1: Tán Tinh Trấn Hồn!
(Tên kỹ năng do A Thanh bịa ra cho oách, thực chất là kỹ năng đi catwalk quyến rũ).
Mục đích: Thôi miên bằng sắc đẹp - Mỹ nhân kế để tẩu thoát!
1 Bình luận