[400-500]

Chương 420 - Thần Giao Cách Cảm (5)

Chương 420 - Thần Giao Cách Cảm (5)

Bàng Quân sư (Bàng Điểm Minh) đang phê pha. Lâu lắm rồi mới được gái rót rượu, "tay hư" của hắn đã hoạt động hết công suất trên ngực cô kỹ nữ ngay từ chén đầu tiên.

Môn chủ Lý Vương Xuất thấy thế thì nghĩ thầm: "Đúng là kẻ chết đói lâu năm. Thế mà bảo là đoạn tụ, nhìn ánh mắt hau háu kia thì đoạn tụ cái gì. Chắc tại con mụ Lang Lang ghê gớm quá, nó quản chặt nên tên này bí bách đây mà. Khổ thân, đàn ông mà sợ nô tỳ."

Trước giờ Bàng Quân sư toàn trốn tiệc nên bị đồn thổi lung tung. Nay hắn "xõa" thế này thì tin đồn tự khắc tan biến. Tuy nhiên, cái nết "đói khát" như dã nhân mười năm mới thấy gái của hắn thì hơi mất mặt quân sư.

Dù sao thì tiệc Sát Nguyệt Phái vẫn rất vui. Vui kiểu... bẩn bựa, dâm loạn, mất vệ sinh. Nhân cách: Rớt. Thú tính: Đậu.

Bỗng nhiên Bàng Quân sư lảo đảo đứng dậy.

『 Ối giời. 』

『 Bàng Quân sư? Đi đâu thế? 』

『 Đi... xả nước cứu thân... 』

Vương Vũ - cựu Tổng quản, nay là Giáo đầu do bị giáng chức - cười khẩy đầy ẩn ý:

『 À há. Ra là thế. 』

Đám đàn em cười hô hố. Tà phái có cái văn hóa rất hãm: Coi trọng tửu lượng một cách thái quá. Chính phái uống thấy sắp say thì dừng, hoặc đi ra ngoài vận công ép rượu ra. Tà phái thì uống sống chết, coi việc ép rượu ra là hèn hạ, không đáng mặt đàn ông.

Thà chết vì ngộ độc cồn còn hơn là phun rượu ra. Nên nghe Bàng Quân sư bảo đi vệ sinh, chúng nó nghĩ ngay là hắn đi móc họng nôn rượu.

Trán Bàng Quân sư nổi gân xanh.

『 Tao đi tiểu thật! Không phải nôn! 』

『 Thằng nào chả nói thế. Rồi quay lại mặt tỉnh bơ. Hèn thì nhận là hèn, viện cớ như đàn bà. 』

『 Hừ. Không tin thì đi theo mà xem. 』

『 Tao thèm vào xem "của quý" mày. Tao sẽ đếm giờ. Đi lâu quá thì tự hiểu nhé. 』

『 Tao đi lâu vì "vòi rồng" tao mạnh như sông Trường Giang! Mày thích thì đi theo mà nghe tiếng thác đổ. Tí nữa tên Vương Giáo đầu mà chạy về hét lên "Trời sập rồi!" thì các vị tự hiểu là do tiếng nước chảy của ta quá khủng khiếp nhé. 』

Cả đám cười ồ lên. Vương Vũ tịt ngòi, mặt hằm hằm như nuốt phải đá. Đấu võ mồm với quân sư thì chỉ có thua.

Bàng Quân sư vênh mặt, lảo đảo bước ra ngoài. Ra đến hành lang, hắn nhìn trái nhìn phải, xác định hướng nhà vệ sinh rồi bước đi.

Cạch.

Cửa một phòng bên cạnh mở ra. Khuôn mặt trắng bệch, vô cảm của Lang Lang hiện ra.

『 Đã uống quá một bình. Vi phạm cam kết. Ngài là đồ dối trá. 』

『 Ối mẹ ơi! Giật cả mình! Cô ở đây từ bao giờ thế? 』

『 Đang làm nhiệm vụ. Ngài đã uống vượt mức cho phép rất nhiều. Đây là hành vi lừa đảo nghiêm trọng. 』

『 Hừ. Cô cũng trốn việc đi ăn mảnh chứ gì? Lau mồm đi kìa. Dính đầy ớt với nước sốt đen sì. 』

Miệng Lang Lang dính đầy dầu ớt đỏ chót, má trái còn vệt nước sốt tương đen dài ngoằng. Chắc vừa ăn vụng xiên nướng.

『 Đây là nạp năng lượng để thực hiện nhiệm vụ. Tóm lại, Bổn Lang Lang coi đây là hành vi lừa đảo chủ động. 』

『 Khụ... Thì ta đang đi ép rượu ra đây còn gì. Miễn là không say là được chứ gì. 』

『 Tùy ngài. Tự lo thân đi. 』

Rầm! Lang Lang đóng sập cửa lại. Bàng Quân sư tặc lưỡi.

『 Gì thế? Dỗi à? Hừ. Con cương thi quái vật, bày đặt bắt chước con người. Cương thi mà cũng đòi ăn sơn hào hải vị. 』

Hắn lầm bầm chửi rủa rồi đi tiếp. Bỗng nhiên, từ nhà vệ sinh bước ra một mỹ nhân. Bàng Quân sư quên cả buồn tiểu, đứng sững lại ngắm nhìn.

Vẻ đẹp dâm đãng, gợi tình "hết nước chấm". Chắc chắn là kỹ nữ cao cấp. Nhưng ở cái xó Quảng Châu này mà có hàng "cực phẩm" thế này á?

(Bàng Quân sư không biết rằng ở Trung Nguyên, phụ nữ nhà lành thường trang điểm để che bớt vẻ gợi tình, chỉ có kỹ nữ mới khoe ra. Nên hắn nhầm Kiên Phố Hi là kỹ nữ).

『 Này em. Em tên gì? 』

Kiên Phố Hi nhìn gã trung niên đang nói trống không với mình. Quy trình xử lý thông tin của não tỷ ấy:

Bị nói trống không.

Có phải người già đáng kính không? Không.

Có quen không? Không.

Có phải cao thủ không? Không (võ công phế vật).

=> Kết luận: Bật lại.

『 Tao á? Tao là Kiên Phố Hi. Mày là thằng nào? 』

Kiên Phố Hi trả đũa ngay tắp lự. "Ăn miếng trả miếng". A Thanh mà nghe thấy chắc sẽ bảo là trẻ con.

『 Khụ. Ta là Bàng Điểm Minh, Quân sư Sát Nguyệt Phái. Tuy là Quân sư nhưng thực quyền là số hai đấy nhé. 』

『 Sát Nguyệt Phái? Nghe quen quen. Ừ, rồi sao? 』

『 Em đang tiếp khách à? Thôi kệ. Bao nhiêu tiền? Ta có đầy vàng. Đi với ta nào. 』

Hắn thò tay nắm lấy cổ tay Kiên Phố Hi.

『 Ủa? Sao con ả này khỏe thế? Sao đứng trơ ra như gỗ thế? 』

Kiên Phố Hi là cao thủ. Cái nắm tay yếu ớt của gã đàn ông Nhị Lưu này chẳng xi nhê gì. Tỷ ấy nghiêng đầu thắc mắc:

『 Đi đâu? 』

『 Hê hê. Nam nữ gặp nhau thì làm gì? Hê hê. 』

Kiên Phố Hi lại nghiêng đầu , ngây thơ thật hay giả vờ đây?:

『 Nam nữ gặp nhau làm gì? 』

『 Ơ hay, còn phải hỏi à? Rót rượu, hôn hít, rồi thì... ịch ịch chứ gì? 』

『 Tại sao? Tao cóc thích. 』

『 Con điên này! Sao cứ giả ngu thế? Ông đây đã hạ mình mời mọc thì ngoan ngoãn mà nghe lời. Đừng để ông phải dùng biện pháp mạnh. Đằng nào kết quả cũng thế, ngoan thì có tiền, hư thì ăn đòn. Hiểu chưa con ngu? 』

Bàng Điểm Minh giật mạnh tay. Và đó là sai lầm lớn nhất đời hắn.

Lực kéo của hắn bỗng nhiên nhẹ bẫng như kéo vào không khí. Vì Kiên Phố Hi đã thuận thế lao tới. Nhưng không dừng lại ở đó. Lực kéo chuyển hóa thành lực xoay ngàn cân. Từ cổ tay -> khuỷu tay -> vai.

Cả người Bàng Điểm Minh bị xoay như cái chong chóng. Trời đất đảo lộn.

Trong cơn mê man, hắn chợt nhớ đến một tuyệt kỹ trong truyền thuyết có nguyên lý tương tự: Càn Khôn Đại Na Di.

Đúng lúc đó, giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai:

『 Bà mày ngốc thì ảnh hưởng gì đến bát cơm nhà mày? Đó là... Vẻ đẹp ngốc nghếch đấy! Đồ đần! 』

Câu nói học lỏm A Thanh giáng một đòn chí mạng vào lòng tự trọng của vị Quân sư tự cho mình là thông minh. Ý nghĩ cuối cùng của Bàng Điểm Minh trước khi ngất xỉu là: "Là Bạch Si Mỹ chứ con ngu kia..." (Sửa lỗi chính tả phút chót).

Vương Vũ tình nguyện đi tìm Bàng Quân sư. Lý do: Muốn dìm hàng hắn.

"Chắc chắn nó say bí tỉ nằm vật vạ ở đâu đó rồi. Tao sẽ dìm đầu nó vào bồn cầu, cho nó hết đường làm Quân sư."

Nhưng Môn chủ lại dặn dò:

『 Chú mày nghĩ thoáng ra. Tuy thằng đó yếu nhớt nhưng đầu óc nó dùng được. Anh biết chú ấm ức vì bị giáng chức. Thực ra là do thằng Bàng nó mách lẻo đấy. Anh giả vờ nghe theo nó thôi. Yên tâm, anh sẽ sớm phục chức Tổng quản cho chú. Giờ đi tìm nó về đây, anh em hòa giải. 』

Vương Vũ uống cạn chén rượu, cười khẩy. "Ra là thế. Thằng chó mách lẻo làm ông mất chức. Được lắm. Tao có bằng chứng rồi."

Vương Vũ đi ra hành lang. Thấy một gã say nằm sóng soài giữa đường. Mắt trợn ngược, sùi bọt mép. Cánh tay bị vặn xoắn như quẩy thừng, nát bét.

Vương Vũ cười toe toét. "Hahaha! Đáng đời! Đụng phải cao thủ nào rồi bị phế à? Trời giúp ta!"

Hắn rút dao găm ra. Đúng lúc đó Bàng Quân sư tỉnh lại.

『 Ư... Vương Giáo đầu...? 』

『 Thằng chó. Ừ, tao đây. Mày hãm hại tao để tao xuống làm Giáo đầu, sướng chưa? Mày đụng nhầm người rồi con ạ. 』

『 Không phải hãm hại... là "âm hại"... khụ... 』

Lưỡi dao cứa nhẹ vào cổ. Bàng Quân sư hoảng hốt lấy tay lành lặn giữ cổ.

『 Âm hại hay hãm hại cái chó gì! Lẽ ra mày phải xin lỗi tao trước chứ! Thằng chó! 』

Phập!

Vương Vũ rạch một đường dứt khoát vào cổ họng Bàng Quân sư. Rồi đạp mạnh vào lưng hắn một cái Bốp, quay người bỏ đi.

『 Ặc... Ọc ọc... 』

Bàng Quân sư cố kêu cứu nhưng máu trào ra chặn họng, không thốt nên lời. Tiếng bước chân Vương Vũ chạy xa dần, kèm tiếng hét giả vờ hốt hoảng: "Đại ca! Nguy to rồi! Bàng Quân sư bị..."

Đột nhiên.

Cánh cửa phòng bên cạnh (phòng Lang Lang) trượt mở nhẹ nhàng. Bàng Quân sư ngước nhìn lên với đôi mắt van xin. Lang Lang đang nằm sấp trên sàn, chống cằm nhìn hắn. Mặt đối mặt.

『 Đây là lý do tại sao "Quan hệ tin cậy lẫn nhau" rất quan trọng. Vì ngài có thể bị phản bội vào lúc cần thiết nhất. Hiểu chưa? 』

『 Ọc... 』

『 Tiếc quá. Bổn Lang Lang không có chức năng đọc biểu cảm khuôn mặt. Nhưng nhìn khẩu hình miệng thì có vẻ ngài đang nói "Cứu tôi". 』

Mắt Bàng Quân sư lóe lên tia hy vọng. Hắn gật đầu lia lịa dù cổ đang đứt. Nhưng rồi đồng tử hắn giãn ra vì kinh hãi.

Lang Lang - con cương thi mặt lạnh ngàn năm - lần đầu tiên biểu lộ cảm xúc. Khóe miệng cô ta toác ra tận mang tai. Nụ cười của quái vật, để lộ hàm răng nhọn hoắt.

『 KHÔNG THÍCH. Con cương thi quái vật này đã quyết định không bắt chước con người nữa vì bị chê là kinh tởm. Nên ngài hãy nhờ đồng loại con người của ngài cứu đi. Đừng nhờ con quái vật này. 』

Cạch.

Cánh cửa đóng lại từ từ.

Bàng Quân sư sùi bọt mép, tiếng máu ọc ọc trong cổ họng nghe như tiếng nước sôi. Trong ý thức đang tắt dần của hắn, tiếng hét thất thanh của đồng bọn vọng lại từ xa xăm:

"Bàng Quân sư! Trời ơi! Máu! Cầm máu mau! Tiên sư! Vết chém của cao thủ dùng dao! Làm sao giải thích với Tà Đạo Liên đây..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!