[400-500]

Chương 426 - Thần Giao Cách Cảm (11)

Chương 426 - Thần Giao Cách Cảm (11)

Trong một hang động vuông vức, được đẽo gọt cẩn thận. Trên chiếc ghế đá khổng lồ, một thanh niên đang ngồi vắt vẻo. Hắn là Thực Tâm Ma Quân. Tự xưng (và bắt đàn em gọi) là Nhiếp Tâm Ma Vương. Một "ông cụ non" trong lốt thanh niên.

『 Sắp đến giờ Huyết Quỷ hoàn thành rồi nhỉ? Này con mụ quái vật kia, kết nối với tên đó xem nào. 』

『 Tên đó...? Ưm, nếu là tên mà Ma Vương gọi là "tên đó", thì... A! Để em gọi Hội Chủ nhé. A lô, Tư Hi à, tên đó có ở đấy không? 』

『 KHÔNG PHẢI! Tiên sư, gọi Hội Chủ làm gì! Mày muốn tao chết à? 』

『 Không phải Hội Chủ à? Thế là Cự Tháp Thiên Vương? A lô, Đồng Nhất à, tên đó... 』

『 Không phải Cự Tháp Thiên Vương! Tao có bao giờ gọi hắn là "tên đó" đâu! 』

『 Thì ngài cứ "tên đó, tên đó", em biết là tên nào? A. Chắc là Cô Độc Tôn Giả. Ê Thiên Đế ơi, tên đó... 』

Vút! Bốp!

Một quả táo vàng bay vèo tới, đập trúng bụng cô gái rồi vỡ tan tành.

Uỳnh!

Cô gái bay đập vào tường đá, bụi bay mù mịt. Nhưng cô ta ngồi dậy tỉnh bơ, duỗi thẳng chân như không có chuyện gì xảy ra.

『 Đánh thế này thì làm sao em có hứng làm việc? Em là cộng tác viên chứ không phải thuộc hạ của Ma Vương đâu nhé. 』

『 Quái vật mà đòi làm người. Đừng có giả ngu nữa, tao biết tỏng mày đang chọc tức tao. 』

『 Thì bình thường ngài toàn gọi tất cả đàn ông là "tên đó" còn gì. Em ngốc lắm, không phân biệt được đâu. 』

『 Thôi im mồm. Gọi tên họ Bàng. 』

『 Vâng vâng. Gọi tên họ Bàng. Ê Lang Lang à. Tên họ Bàng có đấy không? 』

Cô gái (tên là Tú Lan) ngồi im thin thít. Mắt nhìn xa xăm. Một lúc sau cô ta trả lời:

『 Nó bảo tên họ Bàng chết rồi. 』

Nhiếp Tâm Ma Vương giật nảy mình.

『 CÁI GÌ!? Tại sao? Ai giết? Thế còn Huyết Quỷ? 』

Tú Lan bắt đầu tường thuật lại (nhập vai Lang Lang):

(Nhảy dựng lên vì ngạc nhiên, mông to bè rời khỏi ghế một tấc) "Cái gì. Tại sao. Ai giết. Thế còn Huyết Quỷ?" 』

『 Tao bảo bỏ cái phần miêu tả hành động vớ vẩn đó đi cơ mà! Con quái vật này dám trêu tao... 』

(Nghiến hàm răng xấu xí) "Tao bảo bỏ cái phần miêu tả hành động vớ vẩn đó đi cơ mà! Người phụ nữ xinh đẹp và đáng yêu này dám trêu tao..." 』

『 Haizzz... Tao mệt mày quá. 』

『 Bàng Quân sư định sàm sỡ phụ nữ nên bị đánh, sau đó bị Vương Vũ - cựu Tổng quản, tân Môn chủ Sát Nguyệt Phái - đâm chết. Về Huyết Quỷ, Lang Lang trả lời nguyên văn như sau:

"Bổn Lang Lang không biết về Huyết Quỷ, và cũng cóc muốn biết. Và Bổn Lang Lang hoàn toàn đồng ý với ý kiến của Ma Quân rằng Tú Lan xinh đẹp và đáng yêu."

Woa! Quả nhiên là Lang Lang! Chỉ có Lang Lang mới hiểu mình! Cảm động quá đi! 』

Tú Lan tự sướng một mình.

『 Lũ quái vật chúng mày rảnh quá nhỉ! Thế tóm lại là Huyết Quỷ xong chưa!? Không biết thì đi mà tìm hiểu! 』

(Nhăn mặt nhăn mũi một cách lố bịch) "Hỡi các quý cô xinh đẹp. Huyết Quỷ đã hoàn thành chưa? Là cái gì thế? Nếu không biết thì làm ơn tìm hiểu rồi báo cáo cho tôi nhé." 』

Tú Lan tự hỏi tự trả lời (nhập vai Lang Lang):

『 "Nhiệm vụ của Bổn Lang Lang là bảo vệ và liên lạc cho Bàng Quân sư. Bổn Lang Lang xin thông báo rằng mình không có nghĩa vụ phải nghe lệnh hay làm theo yêu cầu của Nhiếp Tâm Ma Vương." 』

Mặt Nhiếp Tâm Ma Vương méo xệch.

『 Vô trách nhiệm thế à? Muốn tao mách con ả họ Ngôn - Chủ nhân của lũ quái vật - để nó trừng trị chúng mày không? 』

『 Ma Vương à. Ngài ấy không bao giờ bắt bọn em làm không công đâu nhé. Ngài ấy dịu dàng lắm. Luôn yêu thương những "Sản phẩm lỗi" như bọn em. 』

『 Hừ. Muốn trả công chứ gì? 』

『 Vụ này em được ngài ấy ôm ấp suốt một canh giờ. Xoa đầu này, hôn má này... Á á á, ngại quá đi mất. 』

『 Mày là trẻ con lên ba à? 』

『 À, Lang Lang bảo là: Nếu ngài quỳ xuống van xin thảm thiết thì nó sẽ cân nhắc giúp đỡ. 』

Nhiếp Tâm Ma Vương cạn lời. Con Cương thi đang làm nhiệm vụ mà dám bật sếp tanh tách. Đòi sếp quỳ xuống van xin?

『 Lũ điên. Cương thi mình tạo ra mà không quản lý nổi. Hừ. Lũ quái vật chúng mày mà nghiêm túc thì bóp chết con ả yếu nhớt kia cái một. Sao cứ phải nghe lời nó? 』

Tú Lan cười bí hiểm:

『 Ý ngài là mỗi người có mong muốn khác nhau chứ gì? Ma Vương không thể trả công cho em vì em cóc cần gì ở ngài. Còn Lang Lang á? Biết đâu ngài đến quỳ lạy nó thì nó giúp thật đấy? 』

Nhiếp Tâm Ma Vương hừ mũi.

『 Thôi dẹp. Nhắn với con quái vật đó: Dù là Huyết Quỷ lỗi thì nếu bị lộ sẽ ảnh hưởng lớn đến đại nghiệp của Giáo. Nếu không muốn con ả họ Ngôn phải chịu trách nhiệm thì dọn dẹp đống rác đó ngay đi. 』

『 Ái chà. Vô tình thế. Người yêu của em - Họ Ngôn - dù là sản phẩm lỗi cũng bao dung che chở. Sao Ma Vương lại sống lỗi thế? Không biết hai chữ "Trách nhiệm" viết thế nào à? 』

『 Hê hê. Quái vật ngu ngốc. Chỉ có kẻ yếu mới phải chịu trách nhiệm. Kẻ mạnh làm gì cũng đúng. Nếu con ả họ Ngôn mạnh bằng Hội Chủ thì việc quái gì phải giả vờ quan tâm đến lũ phế thải chúng mày? 』

『 Dù sao thì ngài ấy vẫn ấm áp hơn ngài. 』

『 Ừ. Nếu không muốn người thương của mày gặp rắc rối thì bảo Lang Lang dọn dẹp đi. 』

Tú Lan chớp mắt liên tục. Một lúc sau mới trả lời:

『 "Đã rõ. Bổn Lang Lang sẽ nghiêm túc cân nhắc. Ồ, dậy rồi à? Ý là Bổn Lang Lang á? Lang Lang đang nói chuyện bằng tâm thức với một người đồng đội ở phương xa. Không phải bạn tưởng tượng. Là đồng đội. Bổn Lang Lang không phải không có bạn, mà là không cần bạn. Hả? Ngài và Lang Lang á?"

Nó nói thế đấy. Tức thật. Ngắt đúng đoạn gay cấn. Lang Lang có bạn mới à? 』

Nhiếp Tâm Ma Vương lắc đầu.

『 Tao cóc quan tâm. Tóm lại nó hứa xử lý rồi chứ gì? 』

『 Nó bảo sẽ cố gắng. À mà Ma Vương ơi. 』

『 Biến. 』

Tú Lan mếu máo.

『 Em còn chưa nói gì mà. 』

『 Định xin làm bạn chứ gì? Tao thèm vào làm bạn với con quái vật như mày. Mơ đi. 』

『 Xí. Em cũng cóc cần nhé. Ai thèm làm bạn với tên vô trách nhiệm. Hứ. 』

Trán Nhiếp Tâm Ma Vương nổi gân xanh.

Quay lại Trấn Hải Lâu.

A Thanh nghe Triệu Học Thể kể về hoàn cảnh đáng thương của Lang Lang, nhưng vẫn thấy lấn cấn. Chắc là do cái mặt vô cảm của cô ta. Con rối tre Cửu Nương bị lỗi nhưng vẫn có biểu cảm: Vui thì nhếch mép, buồn thì cụp lông mày, nóng thì nhìn như cún con đòi ăn.

Còn Lang Lang thì trơ như đá. Nghe bảo là do sốc tâm lý nên bị liệt cơ mặt?

Sáng sớm tinh mơ. A Thanh tỉnh dậy vì nghe thấy tiếng nói chuyện rầm rì. Ra ngoài thì thấy Lang Lang đang ngồi lù lù ở hành lang, lẩm bẩm một mình.

"Lang Lang? Nói chuyện với ai thế?"

Và câu trả lời của cô ta làm A Thanh suýt khóc vì thương hại:

"Đang nói chuyện bằng tâm thức với đồng đội phương xa. Không phải bạn tưởng tượng. Là đồng đội. Bổn Lang Lang không phải không có bạn, mà là không cần bạn."

Nghe mà đứt ruột. Gia đình chết hết, cô độc một mình, phải tự tạo ra bạn tưởng tượng để nói chuyện. A Thanh vốn yếu lòng trước người già và trẻ nhỏ, đặc biệt là những người có hoàn cảnh éo le. Nên nàng quyết định làm việc thiện.

「 Thôi được rồi. Đại hạ giá đây. Tôi sẽ làm bạn với cô. Từ giờ là bạn bè nhé? Tôi xưng hô thoải mái đấy? 」

『 Ngài và Lang Lang á? Chà chà. Sự nổi tiếng của Lang Lang thật đáng sợ. Lang Lang đúng là người phụ nữ ma mị. Nếu ngài thực sự muốn làm bạn, hãy quỳ xuống van xin thảm thiết. Lang Lang sẽ xem xét thăng cấp cho ngài từ "Người quen" lên "Bạn bè". Cơ hội ngàn năm có một đấy, Thiên Hoa Kiếm. 』

「 Kệ xác cô. Trong lòng tôi đã coi cô là bạn rồi. Cô muốn xếp hạng tôi là gì thì tùy. 」

Lông mày Lang Lang giật giật: Lên, xuống, lên, xuống.

「 Ủa? Nhúc nhích kìa? 」

『 Lang Lang chỉ bị lỗi kết nối giữa cảm xúc và biểu cảm, chứ cơ mặt không bị liệt. Lang Lang vẫn điều khiển được cơ mặt. 』

「 Tức là làm mặt xấu được chứ gì? Thế sao không làm? 」

『 Thiên Hoa Kiếm thở thế nào? Nuốt nước bọt khi nào? Lưỡi để đâu? Hàm đặt thế nào? Mắt chớp bao nhiêu lần? 』

「 Ối mẹ ơi. 」

A Thanh nhận ra mình dính bẫy. Đây là chiêu "Hack não" kinh điển: Thở thủ công. Bình thường thở tự động thì không sao, giờ để ý thì thấy thở kiểu gì cũng gượng gạo, lưỡi để đâu cũng thấy vướng. Khó chịu quá thể.

『 Biểu cảm của Lang Lang cũng thế. Phải tính toán xem lúc nào nhếch mép, lúc nào nhíu mày... Bộ não siêu việt của Lang Lang cũng không xử lý kịp hàng tá dữ liệu đó. 』

「 Ờ... Thế tôi lỡ lời à? 」

『 Nếu Lang Lang là người bi quan thì câu nói đó đủ gây tổn thương sâu sắc đấy. May là Lang Lang không để bụng, chỉ giải thích khách quan thôi. 』

「 Ừm. Thế là không sao chứ gì? 」

『 Vì sự nhiệt tình của Thiên Hoa Kiếm, Lang Lang sẽ đưa ngài vào danh sách "Ứng cử viên Bạn bè". Muốn thăng hạng thì phải cống hiến hết mình. Hãy cống hiến cho Lang Lang đi. Lang Lang đang thèm Quýt. 』

「 Ra là thích ăn quýt. 」

A Thanh đứng dậy quay đi.

『 Thiên Hoa Kiếm. Nhà bếp không phải hướng đó. 』

「 Hả? Tôi đi ngủ mà. Cô cũng đi ngủ đi, đừng nói chuyện với bạn tưởng tượng nữa. Ngủ mới khỏe người. 」

『 Đồng ý quan điểm ngủ là tốt. Nhưng nếu Thiên Hoa Kiếm đi ngủ thì ai lấy quýt cho Lang Lang? Ai xử lý những quả quýt chua loét không ngon? Làm sao chứng minh giả thuyết "Thiên Hoa Kiếm ăn tạp đến mức ăn cả vỏ quýt"? 』

「 Ra bếp mà hỏi đầu bếp ấy. 」

『 Thái độ lồi lõm. Loại khỏi danh sách bạn bè. Hãy dùng kính ngữ với Lang Lang đi, Thiên Hoa Kiếm. 』

「 Không thích. Cô loại tôi nhưng tôi vẫn chấm cô đậu. Nếu ghét quá thì cô cứ quỳ xuống van xin tôi đừng làm bạn nữa, biết đâu tôi đồng ý? 」

Lang Lang vỗ tay Bốp bốp.

『 Đây là nguyên lý Thái Cực quyền sao? Nước đi của Thần Long quả là thâm thúy. Lang Lang đã được khai sáng. Cho một điểm tình bạn. 』

「 Thang điểm bao nhiêu? 」

『 Mười nghìn điểm. 』

A Thanh phì cười. Con nhỏ này chỉ hơi hâm hấp tí thôi, chứ tính tình cũng thú vị phết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!