“Nóng quá...”
Kaoru vừa than vãn, vừa thả phịch người xuống ghế sofa, đôi mắt lườm trân trân cái điều hòa trong phòng câu lạc bộ.
Tôi dời mắt khỏi cuốn sách bỏ túi (bunkobon), nhìn theo hướng cô ấy về phía chiếc máy đang chạy ro ro.
“Cảm giác năm nay máy làm lạnh yếu hơn hẳn thì phải. Giá mà họ thay cái mới cho mình nhỉ.”
Nghe tôi nói vậy, Kaoru khịt mũi “hứ” một tiếng rõ kêu.
“Cái phòng này quanh đi quẩn lại chỉ có đúng một mống thành viên hoạt động đàng hoàng, còn lâu người ta mới chịu sửa cho.”
Vừa dứt lời, Kaoru lôi từ trong cặp ra một tấm bảng kê (shitajiki) bằng nhựa màu đỏ, rồi bắt đầu uốn nó quạt lấy quạt để.
Khổ nỗi, cô nàng lại đang ngồi ngả người về phía trước để làm cái việc đó, thành ra chỗ khuy áo thứ hai đang bung mở cứ thế phập phồng đung đưa, khiến ngực áo của Kaoru hở ra ngay trước mặt tôi.
Ngay khi tôi vội vàng lảng đi và định cúi xuống đọc sách tiếp thì...
“Yuzu này.”
Kaoru cất tiếng gọi.
Khi tôi ngước lên, Kaoru đã nhe răng cười tủm tỉm, nhìn tôi chằm chằm.
“...Ông nhìn thấy rồi chứ gì?”
Trước câu hỏi đó, ánh mắt tôi tự nhiên đảo loạn xạ. Ngay cái khoảnh khắc ánh mắt dao động ấy, tôi thầm kêu “thôi xong”, nhưng đã quá muộn.
“Thấy rồi.”
“Không, nhưng mà tại...”
“Đồ biến thái.”
“Đã bảo thế thì bà cài cái cúc thứ hai lại đi!”
“Không thích, đang nóng muốn chết.”
“Nóng mấy thì mọi người cũng đều cài lại hết đấy. Đến cả Nagoshi-senpai còn cài nghiêm chỉnh kìa.”
“Uầy, ông soi cả ngực của đàn chị luôn á? Tởm.”
“Đã bảo là không có!!!”
Tôi gào lên, còn Kaoru thì há miệng cười ngặt nghẽo đầy khoái trá.
...Lại bị trêu rồi.
Dù trong lòng vẫn còn ấm ức, nhưng tôi thừa biết nếu cứ gân cổ lên cãi nhau mấy chuyện kiểu này thì người thiệt thân chỉ có mình tôi mà thôi.
Kaoru ngả người dựa hẳn vào ghế sofa, tay vẫn tiếp tục phe phẩy tấm bảng kê.
“Hà... Cười xong lại càng thấy nóng hơn. Ông tính đền thế nào đây?”
“Riêng vụ vừa rồi thì chắc chắn lỗi tại Kaoru.”
“Ư hư hư.”
Cô nàng cười xòa cho qua chuyện.
Trông có vẻ chẳng có tí thành ý hối lỗi nào, nhưng tôi cũng không hẹp hòi đến mức bắt cô ấy phải xin lỗi bằng được, nên đành mặc kệ.
Tiếng tấm bảng nhựa uốn cong cứ phát ra những âm thanh bưng bưng vui tai vọng lại một hồi lâu.
“............Nhắc mới để ý.”
Nhìn bộ dạng than nóng của Kaoru, tôi chợt nghĩ đến một chuyện.
“Dạo này bà không ăn mì nữa nhỉ?”
Tôi vừa dứt lời, Kaoru liền quay sang nhìn tôi với vẻ ngơ ngác.
Kể từ khi Kaoru bắt đầu lui tới phòng câu lạc bộ trở lại, cũng đã hơn một tuần trôi qua. Nhưng ngẫm lại thì trong suốt khoảng thời gian đó, tôi chưa từng thấy cô ấy húp sù sụp ly mì cốc trong phòng câu lạc bộ thêm lần nào cả.
“À...”
Kaoru thốt lên một tiếng nhẹ bẫng, rồi lảng tránh ánh mắt của tôi. Sau đó, với vẻ hơi ngượng ngùng, cô ấy đáp:
“Về nhà... thì có cơm ăn rồi. Nên chắc là, tôi không cần ăn mì nữa đâu.”
Nghe Kaoru nói vậy, tôi cảm thấy lồng ngực mình như ấm sực lên. Khóe miệng tôi cứ thế tự động nhếch thành nụ cười.

“Vậy hả............ Vậy hả? Vậy là tốt rồi.”
Thấy tôi cứ gật gù liên tục trông ngốc nghếch như thế, Kaoru liền lườm tôi.
“Gì đấy?”
“Không, không có gì. ...Tốt quá rồi.”
Tôi chỉ nói có vậy, Kaoru liền khịt mũi, vẻ xấu hổ.
Có lẽ, gia đình của Kaoru cũng đang đổi thay từng chút, từng chút một.
Chỉ cần biết vậy là đủ, không cần phải hỏi thêm gì nữa.
Nếu Kaoru muốn kể, chắc chắn một ngày nào đó cô ấy sẽ tự nói với tôi.
“Xin chỉ giáo đê~~~!!!”
Rầm! Cánh cửa phòng câu lạc bộ bật mở đầy khí thế.
Dĩ nhiên, là Ai rồi.
Chỉ có cô ấy mới đến thăm nơi này một cách ồn ào như thế thôi.
Ai xăm xăm bước vào phòng, chẳng cần hỏi han Kaoru câu nào đã ngồi phịch xuống ngay bên cạnh cô bạn.
“Chà, hôm nay nóng thật đấy nhớ.”
Vừa nói dứt câu, Ai nhoẻn miệng cười tươi rói, mặc cho mồ hôi đang túa ra bết dính cả tóc mái vào trán.
“Mồ hôi mồ kê ghê chưa kìa. Lau đi.”
Kaoru vừa nói vừa nhích người ra xa một chút để giữ khoảng cách với cô bạn đang ngồi bên cạnh.
“Ây dà, xui cái là đúng hôm nay tớ lại quên mang khăn mới chết chứ.”
“Mà kể cũng lạ, sao lại đổ mồ hôi nhiều đến mức này hả?”
“Tớ mới tham gia chạy biến tốc với đội điền kinh đó.”
“Hả...? Chi vậy?”
“Hể~? Tại trời nóng mà thấy mọi người chạy vui quá trời! Tớ mới hỏi ‘Cho tớ tham gia với được hông~?’, thế là mọi người bảo ‘Được luôn~’!”
“Cậu đâu phải học sinh tiểu học thấy gì vui là sà vào chơi ở công viên đâu chứ...”
Kaoru buông lời ngán ngẩm từ tận đáy lòng, nhưng tay thì đã lôi khăn của mình từ trong túi ra đưa cho Ai.
“Ơ, được không đó?”
“Cứ dùng đi. Giặt sạch rồi trả tôi là được.”
“Ê hê hê! Mồ hôi của tớ có hôi không ta...”
“Đã bảo vấn đề không nằm ở chỗ đó.”
Mặc cho Kaoru nhăn nhó mặt mày, Ai vẫn cười khúc khích vui vẻ như mọi khi.
Giờ đây, dù Ai có đường đột xuất hiện ở phòng câu lạc bộ mà không báo trước, Kaoru cũng chẳng còn phàn nàn gì nữa. Thậm chí ngược lại, hai người họ còn thường xuyên mải mê trò chuyện với nhau mà bỏ mặc tôi sang một bên.
Tôi nghĩ rằng đối với cả Kaoru và Ai, cuộc sống có sự hiện diện của đối phương đã trở thành một lẽ đương nhiên rồi.
Và điều đó, đối với tôi mà nói, cũng là một niềm hạnh phúc.
“Áo sơ mi dính bết vào người rồi kìa...”
“Đổ mồ hôi thì chịu thôi chứ biết sao giờ.”
“Nhưng cũng phải có mức độ thôi chứ. Nhìn xuyên thấu luôn rồi kìa.”
“Tớ có mặc đồ lót bên trong mà, lo gì.”
“Chỉ cần nhìn thấy áo lót hằn lên thôi là đám con trai đã nhìn bằng con mắt đen tối rồi đấy.”
Cảm thấy cuộc đối thoại giữa Kaoru và Ai đang bắt đầu đi theo hướng mờ ám, tôi liền lẳng lặng điều chỉnh tư thế ngồi để hai người họ khuất khỏi tầm mắt mình.
“Đấy thấy chưa, đến Yuzu cũng ngượng chín người rồi kìa.”
“Nếu là Yuzuru thì cho nhìn cũng được mà?”
“Vấn đề không phải là ở chỗ đó!”
Đứng trước Ai, Kaoru trông chẳng khác nào một vị phụ huynh cả.
Cứ tiếp tục nghe câu chuyện của hội con gái thế này khiến tôi cảm thấy ngứa ngáy chân tay, nên tôi cố gắng dồn hết sự tập trung vào nội dung cuốn sách trên tay.
Tiếng ồn ào huyên náo sau giờ học, căn phòng câu lạc bộ ẩm ướt. Tiếng ve kêu râm ran.
Tiếng máy điều hòa phả hơi lạnh ro ro. Tiếng lật trang sách sột soạt.
Và cả tiếng cười đùa vui vẻ của những người bạn quan trọng nhất.
Từng chút một, những nhịp điệu hòa vào cuộc sống của tôi ngày càng nhiều thêm.
Tôi có cảm giác thế giới vốn dĩ khép kín trong những trang sách nay đang dần mở ra.
Những “ngôn từ” vốn chỉ mãi chất chứa trong đáy lòng, nay đã chạm đến một ai đó, kết nối và lan tỏa rộng hơn.
Từng chút, từng chút một...
Tôi đang dần tìm thấy những “ngôn từ” của riêng mình.
Cứ như thế, liệu có một ngày nào đó, tôi có thể đối thoại với người khác mà không còn hối tiếc nữa chăng?
Liệu tôi có thể đáp lại những tình cảm mình nhận được bằng những lời lẽ chân thành nhất hay không...
Trong căn phòng câu lạc bộ ồn ào hơn trước, và cũng có phần hơi ngột ngạt hơn trước, tôi suy nghĩ về những ngày tháng sắp tới... với một chút chộn rộn trong lòng.
Mùa mưa dầm dề lặp đi lặp lại đã qua đi.
Và một mùa hè thực sự, đang chuẩn bị bắt đầu.
0 Bình luận