"Odajima... Odajima...? Hả? Không có à. Chẳng báo gì cả. Đi muộn sao?"
Giờ sinh hoạt chủ nhiệm buổi sáng bắt đầu bằng những âm thanh rời rạc như thế.
Tiếng điểm danh uể oải của thầy Hira vang lên bên tai, nhưng tôi chẳng thể tập trung nổi. Bụng dạ tôi cứ thắt lại, lạnh toát.
Vắng mặt không phép, hoặc là đi muộn.
Dù Kaoru thi thoảng có lách luật một chút, nhưng cô ấy chưa bao giờ biến mất không một lời nhắn thế này. Nỗi bất an trong tôi bắt đầu dâng lên, mỗi lúc một nhanh hơn.
Chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra ở nhà sao?
Cứ nghĩ đến đó là tôi lại đứng ngồi không yên.
Cố nén sự bồn chồn cho đến khi giờ sinh hoạt kết thúc, tôi lao vội vào nhà vệ sinh trong giờ nghỉ giải lao trước tiết một, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại.
[Cậu sao thế? Có ổn không?]
Một phút, rồi hai phút trôi qua. Dòng chữ "Đã xem" vẫn không hiện lên.
[Nếu cậu gặp khó khăn gì thì hãy nói cho tớ biết. Bất cứ việc gì tớ giúp được, cứ nói nhé.]
Tôi để lại một tin nhắn ngắn gọn rồi quay trở lại lớp học. Dù trong lòng nóng như lửa đốt, nhưng đó là tất cả những gì tôi có thể làm lúc này.
Tôi ngồi chịu trận suốt các tiết học buổi sáng với tâm trạng chẳng thể nào yên. Tay vẫn máy móc chép bài vào vở, nhưng đến lúc phải giải bài tập, đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng.
Xui xẻo thay, tôi bị giáo viên gọi lên bảng. Khi tôi trả lời "Em không biết", thầy giáo nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ngờ vực.
"Em thấy không khỏe à?"
Trước câu hỏi đó, tôi chỉ biết nở một nụ cười khổ sở.
Còn tệ hơn cả đau ốm nữa. Tôi đang bị giam cầm trong một cảm giác nôn nóng, bứt rứt mà lý trí không sao kiểm soát nổi.
*
Cho đến khi buổi học sáng kết thúc, Kaoru vẫn không đến.
Bước vào giờ nghỉ trưa, tôi mở ứng dụng nhắn tin lên một lần nữa.
Vẫn chưa xem.
Nếu cô ấy có ý định đến trường vào buổi chiều, thì biết đâu... có lẽ cô ấy đã trốn lên sân thượng ngay lúc này rồi cũng nên.
Nghĩ vậy, tôi bỏ cả bữa trưa, đi thẳng lên đó.
Tôi bước nhanh lên cầu thang, đẩy cánh cửa sắt nặng trịch ra.
Cạch.
Ở đó, tựa người vào hàng rào lưới thép, là tiền bối Nagoshi.
Chị ấy nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Trên tay chị đang nắm chặt một con dao rọc giấy. Lưỡi dao sắc lẻm vẫn đang được đẩy ra một đoạn dài, ánh lên vẻ nguy hiểm.
Tôi đứng lặng người nhìn chị trong vài giây, không thốt nên lời.
Ngay lập tức, tiền bối Nagoshi nở nụ cười hòa nhã thường ngày.
Cạch, cạch.
Tiếng lưỡi dao thu lại nghe khô khốc.
"Lại muốn chui vào một góc tự kỷ nữa đấy à?"
Chị cất tiếng, giọng điệu mang vẻ ngán ngẩm như thể "chịu cậu thật đấy". Tôi vừa mới chạy thục mạng lên đây, hơi thở vẫn còn gấp gáp.
"Cái đó... Tiền bối... ở đây có..."
"Không đến đâu, Odajima ấy."
"Hả?"
"Chị cắm chốt ở đây từ sáng rồi, nhưng chẳng có ma nào đến cả."
Tiền bối trả lời như chặn họng tôi. Tôi khựng lại trước câu nói "ở đây từ sáng".
"Tiền bối... trốn học sao ạ?"
"Hửm, ừ thì. Tại không có hứng thôi."
"...Ra vậy."
Đúng là một người khó nắm bắt. Nếu đã định trốn học thì sao còn đến trường làm gì? Một thoáng thắc mắc hiện lên trong đầu, nhưng tôi không còn tâm trí đâu để nói ra. Nỗi lo về Kaoru lập tức cuốn trôi mọi thứ khác.
"Cho em hỏi, gần đây ngày nào chị cũng nói chuyện với Kaoru ở đây đúng không ạ?"
Nghe tôi hỏi, tiền bối khẽ gật đầu.
"Hửm, ừm. Gọi là nói chuyện, nhưng chị cảm giác như mình chỉ đơn phương bắt chuyện thôi."
"Kaoru có nói gì không ạ? Kiểu như cậu ấy đang phiền não chuyện gì đó chẳng hạn."
Tôi gặng hỏi. Tiền bối cố tình hừ mũi một tiếng rõ to.
"Vẫn định chui đầu vào rọ đấy à."
Tiền bối Nagoshi thản nhiên thả con dao rọc giấy vào túi áo ngực của chiếc sơ mi trắng, rồi chậm rãi tiến lại gần tôi. Phong thái ấy ẩn chứa một áp lực vô hình khiến tôi suýt chút nữa lùi lại theo phản xạ, nhưng đã kịp kìm mình.
"Sao phải làm đến mức đó? Cậu mê Odajima rồi à?"
"Không phải thế."
"Vậy thì tại sao?"
Tiền bối Nagoshi bước đến ngay trước mặt tôi rồi dừng lại.
Khóe miệng chị đang cười, nhưng đôi mắt lại chứa đựng ánh nhìn lạnh lẽo. Vốn có chiều cao vượt trội, chị nhìn xuống tôi một cách sỗ sàng. Chị chờ đợi câu trả lời của tôi bằng một ánh nhìn đầy uy hiếp.
Tôi cảm nhận được sự căng thẳng chạy dọc sống lưng. Dẫu vậy, câu trả lời của tôi vẫn sẽ không thay đổi.
"Vì chúng em là đồng đội cùng câu lạc bộ."
Khi tôi tuyên bố rành rọt như vậy, khóe môi tiền bối Nagoshi dãn ra.
"Phù phù, câu lạc bộ hả. Chẳng phải chỉ có mỗi cậu là hoạt động nghiêm túc thôi sao?"
"Dù vậy thì vẫn là đồng đội."
"Hể. Vậy giả dụ như chị đang gặp chuyện buồn phiền, rồi khóc lóc van xin cậu 'Cứu chị với~', thì cậu có cứu chị không?"
Tiền bối nheo mắt lại, rướn người về phía trước như muốn soi mói vào tận sâu trong đồng tử của tôi. Mái tóc chị khẽ đung đưa, một mùi hương cam chanh ngòn ngọt thoáng qua cánh mũi.
Tôi có cảm giác như mình đang bị thử thách.
"Nếu trong khả năng của mình, em sẽ làm."
"À, thế sao."
Tôi dồn sức vào hai chân để không tỏ ra nao núng. Tiền bối nheo mắt lại sắc như sợi chỉ trong khoảnh khắc, lườm tôi một cái.
Rồi chị lấy con dao rọc giấy từ túi áo ngực ra, chìa về phía tôi.
Hả? Tôi ngơ ngác nhìn con dao rồi lại nhìn chị. Tiền bối thản nhiên nói.
"Thế thì... cậu dùng con dao này, rạch chị một đường đi."
"......Hả?"
"Đâu cũng được. Rạch một đường thật ngọt vào."
Tôi bối rối trước giọng điệu có phần như đang tận hưởng của chị. Tôi hoàn toàn không hiểu chị đang nghĩ cái quái gì trong đầu.
"T-Tại sao lại làm chuyện như thế chứ."
"Tại chị đang gặp rắc rối mà. Không làm được sao?"
"Kh-Không, không thể được."
"Là lời nhờ vả của thành viên câu lạc bộ đấy? Tại sao?"
"Bởi vì, chuyện đó..."
"Đừng có nói là 'Vì không tốt cho tiền bối Nagoshi' đấy nhé."
Giọng chị trở nên gay gắt, dù nụ cười nhạt thếch vẫn dán chặt trên gương mặt.
"Cái kiểu đó, người ta gọi là tự thỏa mãn đấy. Miệng thì nói muốn cứu giúp, nhưng lại chẳng chịu lắng nghe xem người ta thực sự mong muốn điều gì."
"......"
Tôi im bặt.
Tôi biết những lời của tiền bối Nagoshi chỉ là ngụy biện. Nhưng tôi không tìm được từ ngữ nào khôn khéo để phản bác lại ngay lúc này.
"Odajima ấy mà, toàn thân nó lúc nào cũng toát ra cái khí thế 'Cấm làm phiền' đấy thôi. Đó chẳng phải là điều nó mong muốn sao. Cậu định giẫm đạp lên điều đó để làm cái quái gì hả?"
Chuyện đó, đến tôi cũng hiểu chứ.
Nhưng mà... tôi không thể nào tin rằng "hãy để tôi yên" là cảm xúc thật lòng của cô ấy, nên tôi mới chạy đôn chạy đáo như thế này.
Và điều đó, đối với người tiền bối trước mặt này, cũng y hệt như vậy.
"...Em sẽ tưởng tượng."
"Hửm?"
Tôi nói, tiền bối nghiêng đầu thắc mắc.
"Về những... tâm tư không thể nói thành lời."
Tôi nhìn thẳng vào mắt tiền bối. Đồng tử của chị khẽ dao động. Không để lỡ sơ hở đó, tôi dấn tới.
"Tại sao tiền bối Nagoshi lại mang theo dao rọc giấy bên người?"
"...Chuyện đó giờ thì liên quan gì?"
"Chẳng phải chị vừa nhờ em dùng nó để rạch chị sao."
Lúc nãy tôi còn cảm thấy bị dồn ép bởi những lời lẽ của chị và mơ hồ thấy nôn nóng. Nhưng giờ đây, tôi cảm thấy lòng mình bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường. Điều cần phải chất vấn tiếp theo tự nhiên hiện lên trong đầu.
"Dù là mùa hè, sao chị lại mặc áo dài tay thế kia?"
Tôi vừa dứt lời, ánh mắt của tiền bối Nagoshi tự động rơi xuống cánh tay trái của mình.
Quả nhiên là vậy.
Dù cảm thấy có chút có lỗi, tôi vẫn vươn tay phải ra, nắm chặt lấy nơi ánh mắt chị vừa hướng tới.
"Đau..."
Tiền bối nhăn mặt.
Trong lòng bàn tay tôi, sự thô ráp của lớp băng gạc quấn chặt bên dưới lần áo sơ mi mỏng truyền đến rõ rệt. Tôi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào chị.
Như thể bị bắt thóp, ánh mắt chị đảo qua đảo lại đầy bối rối.
"...Chị từng nói là chị thích đau đớn mà. Vì nó khiến chị cảm thấy mình đang sống."
"......Asada."
"Rốt cuộc chị đang mang tâm trạng gì khi tự làm tổn thương bản thân như vậy? Hãy nói cho em biết đi. Nếu cảm xúc đó thực sự cứu rỗi được chị, thì em sẵn sàng dùng dao rạch chị ngay. Nhưng vì em không tin là vậy, nên em mới nói là không thể làm được!"
Trước những lời của tôi, tiền bối Nagoshi tặc lưỡi một cái thật nhỏ, rồi nhếch một bên khóe miệng lên. Chắc chắn biểu cảm đó là thói quen của chị. Chị làm vậy để không ai đọc vị được cảm xúc thật của mình.
"......Nhóc con, xấc xược thật đấy."
"Ai cũng có những tâm tư không thể nói thành lời. Em cũng từng như vậy. Những cảm xúc mà em đã không thể nhận ra trong suốt một thời gian dài..."
Vừa nói, gương mặt của Kaoru lại hiện lên trong tâm trí tôi. Gương mặt của cô gái đã rơi nước mắt vì tôi.
'Tại sao, tại sao... cậu không chịu giãy nãy lên hả!'
...Chính cậu cũng thế thôi. Chẳng phải cậu cũng chưa từng một lần gào khóc, chưa từng biết làm mình làm mẩy đó sao.
"Người bạn quan trọng... đã giúp em nhận ra những cảm xúc ấy, chính là Kaoru. Vì vậy..."
Tôi dồn sức mạnh vào ánh mắt.
Tiền bối há hốc miệng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt tôi trong vài giây. Rồi chị cúi mặt xuống, thở dài thườn thượt.
Chị lắc đầu một cách uể oải, cất con dao vào túi áo ngực.
"Cậu...... đúng là một thiếu niên phiền phức thật đấy."
Tiền bối Nagoshi nói vậy rồi rảo bước quay trở lại chỗ cũ, chậm rãi tựa lưng vào hàng rào lưới thép.
"Bị cái kiểu người như cậu để ý tới, Odajima đúng là khổ thật."
"Em biết cậu ấy thấy phiền. Dù vậy đi nữa."
"Đã bảo là hiểu rồi mà. Thích làm gì thì làm."
Tiền bối cười khổ vẻ đầy ngán ngẩm, phẩy phẩy tay.
"Cứ tưởng sẽ lên mặt dạy đời được một cậu nhóc chưa trải sự đời... ai ngờ lại bị phản đòn đau điếng. Tiền bối Nagoshi đây tổn thương rồi nha."
Chị nói giọng bông đùa rồi liếc nhìn tôi, cất giọng như đang ngâm nga.
"'Chuyện gia đình, chút đỉnh thôi'."
"Hả?"
"Nó đã nói vậy đấy. Thấy có hôm mặt mũi nó ủ dột lộ liễu quá nên chị mới chọc: 'Sao dợ, kể nghe coi?', thế là nó trả lời mỗi thế, rồi im thin thít luôn."
Tiền bối nghiêng đầu sang một bên, ném cho tôi một ánh nhìn sắc sảo.
"Tham khảo được gì chưa? Hero-kun?"
Giọng điệu đầy vẻ chế giễu. Tuy nhiên, tôi hiểu chị biết thông tin đó quan trọng với tôi đến nhường nào, nên mới nói ra.
"...! Cảm ơn chị rất nhiều ạ!"
Thấy tôi cúi đầu thật sâu, tiền bối xua tay như đuổi tà.
"Thôi, lượn lẹ giùm cái. Hôm nay không cho cơm trưa đâu đấy."
"A, tiền bối..."
Dù muốn lao ra khỏi sân thượng ngay lập tức, nhưng tôi sực nhớ ra một việc phải làm nên vội chạy lại gần tiền bối Nagoshi. Chị tròn mắt nhìn tôi.
Trong lúc tiền bối còn đang cứng người vì chưa hiểu chuyện gì, tôi rút phắt con dao rọc giấy từ túi áo ngực của chị ra, rồi cất gọn vào túi áo sơ mi của mình.
Tiền bối tỏ ra bối rối hiếm thấy, ánh mắt đảo liên tục giữa tôi và con dao.
"...Thứ này, em mượn nhé."
Tôi nói rõ ràng, tiền bối há hốc miệng ngẩn người.
"Hả?"
"Một ngày nào đó em sẽ trả. Vậy nhé."
Nói xong những điều cần nói, tôi quay gót bước đi. Từ phía sau vang lên tiếng cười khổ: "Thiệt tình...".
"Này, Asada."
Khi tôi định rời khỏi sân thượng, tiền bối gọi với theo. Quay đầu lại, tôi thấy chị nhếch một bên khóe miệng cười tinh quái, vừa vẫy tay vừa nói.
"Đến mai mà không trả là chị mua cái mới đấy nhé."
Tiền bối Nagoshi nở nụ cười đầy vẻ cố ý. Tuy nhiên, trong lời nói đó không hề có chút âm hưởng đùa cợt nào.
Tôi nuốt ực một cái, rồi gật đầu.
"Nếu vậy... thì em sẽ lại mượn tiếp cái đó."
Nghe tôi trả lời, tiền bối ngơ ngác vài giây.
"Ahaha."
Rồi bật cười thành tiếng.
"Cậu...... đúng là một thiếu niên cực kỳ phiền phức."
Tiền bối Nagoshi cười nói như vậy. Trông chị có vẻ vui, nhưng đồng thời... cũng phảng phất nét cô đơn.
*
Đến chiều, Kaoru vẫn không đến.
Tan học xong tôi đi ngay đến phòng giáo viên.
"Ồ? Sao đấy, có chuyện gì à?"
Nơi tôi hướng đến là bàn làm việc của thầy chủ nhiệm, Ogasawara Heiwa. Thầy Hira liếc nhìn tôi đầy ngờ vực, đặt tách cà phê đang uống dở xuống bàn.
"Thưa thầy... c-có liên lạc gì từ Odajima chưa ạ?"
Tôi hỏi, thầy Hira thốt ra một tiếng trầm thấp "À...", rồi lắc đầu.
"Chả có gì sất. Mấy cái này đám học sinh tụi bay phải rành hơn chứ? Kiểu như nhắn tin ấy? Mấy đứa không hỏi han gì nhau trên đó à?"
Thái độ dửng dưng của thầy khiến tôi phát cáu.
"Nếu hỏi được thì em đã chẳng mất công đến tận chỗ thầy Hira để hỏi làm gì."
Tôi nói mà không thèm che giấu sự bực bội. Thầy Hira lầm bầm "Ôi sợ quá", rồi nhún vai.
"Maa, cũng đúng. Nhưng mà, tự ý cúp học thì với lũ nhóc ở cái tuổi này là chuyện bình thường chứ gì đâu?"
"Không thể tin được đây là lời của một giáo viên..."
"Không không, đây mới chính là lời của giáo viên đấy chứ. Ngược lại, mới nghỉ có một ngày mà bị giáo viên chủ nhiệm gọi điện réo rắt liên tục thì phiền chết đi được đúng không."
Không phải là tôi không hiểu ý của thầy Hira, nhưng tôi đến đây không phải để nghe những lời triết lý thong dong như vậy. Tôi nắm chặt nắm đấm trong sự bứt rứt không yên.
Tuy nhiên, nếu thầy đã bảo không biết gì, thì chắc là sự thật rồi. Trông thầy cũng không có vẻ gì là đang nói dối.
"Nếu có liên lạc gì, xin thầy hãy báo cho em biết."
Tôi nói vậy, thầy Hira nhướng một bên mày nhìn tôi.
"Tại sao tôi phải báo cho em?"
"Vì em lo."
Tôi trả lời, thầy Hira hừ mũi.
"Mày... mê con bé đó hả?"
Câu nói đó khiến sự bực bội trong tôi chạm đỉnh.
"Em không đùa đâu! Em đang nói chuyện cực kỳ nghiêm túc đấy!!"
Tôi gần như hét lên. Cả phòng giáo viên im phăng phắc. Các giáo viên và những học sinh đến nộp tài liệu đều dồn ánh mắt về phía tôi và thầy Hira.
Thầy Hira hạ giọng vẻ khó xử.
"Thằng ngu này, bé cái mồm thôi."
"Tại thầy Hira toàn nói mấy chuyện linh tinh đấy chứ."
"Thằng ngốc này, thầy mày đang nói chuyện nghiêm túc đấy."
Nghiêm túc ở chỗ nào chứ, tôi thầm nghĩ rồi nhăn mặt. Thầy Hira giơ hai tay lên như đầu hàng.
"Hiểu rồi hiểu rồi. Có liên lạc thì tao sẽ bảo với mày. Tạm thời hôm nay về nhà cho cái đầu hạ hỏa đi đã."
"...Em xin phép."
Tôi cúi đầu qua loa rồi bước ra khỏi phòng giáo viên.
Tôi rảo bước nhanh đến phòng câu lạc bộ, lấy điện thoại từ trong cặp sách ra. Khởi động ứng dụng tin nhắn lên, nhưng quả nhiên, tin nhắn tôi gửi vẫn bặt vô âm tín.
Là do không để ý, hay là... đang cố tình lờ đi đây.
Dù là trường hợp nào thì lòng tôi cũng nặng trĩu.
Tôi nằm dài ra ghế sofa trong phòng câu lạc bộ, để suy nghĩ trôi đi miên man.
Quả nhiên, kết hợp với câu chuyện nghe được từ tiền bối Nagoshi, chỉ có thể nghĩ rằng đang có chuyện gì đó xảy ra trong gia đình cô ấy. Tôi chỉ biết nhà Kaoru cùng ga tàu với nhà tôi, nhưng cụ thể nhà cô ấy ở đâu thì tôi không biết... nên việc trực tiếp đến đó là rất khó.
Nếu ngày mai cô ấy đến trường, nhất định, dù có phải dùng biện pháp mạnh, tôi cũng sẽ bắt cô ấy kể cho nghe.
Tôi đã quyết tâm như vậy.
Thế nhưng...
Ngày hôm sau, rồi ngày hôm sau nữa.
Kaoru vẫn không đến trường.
0 Bình luận