Sau giờ học, vừa nghe tiếng Kaoru lục đục thu dọn sách vở, tôi đã lập tức quay phắt người lại.
“Sao hôm nay bà không đến câu lạc bộ?”
Nghe tôi hỏi, Kaoru khựng lại trong giây lát, nhưng rồi ngay lập tức tiếp tục tay chân sửa soạn ra về.
“Có việc.”
“Việc gì?”
Thấy tôi cứ gặng hỏi mãi, Kaoru cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự phiền phức.
“Tại sao tôi phải báo cáo chuyện đó cho Yuzu chứ?”
“Thì là... tại dạo gần đây bà chẳng ló mặt đến câu lạc bộ chút nào.”
“Vốn dĩ tôi đã là thành viên ma rồi còn gì.”
“Nhưng mà, bà đã hứa từ giờ sẽ đến mỗi ngày mà...!”
Giọng tôi trở nên thiết tha, khiến thoáng chốc, một vẻ đau lòng lướt qua gương mặt Kaoru.
Tuy nhiên, cô ấy nhanh chóng đanh mặt lại và lắc đầu.
“Lúc nào đi được thì tôi sẽ đi.”
“Mai bà có đến không?”
“Đi được thì đến.”
Kaoru trả lời qua loa rồi khoác chiếc cặp đã nhét đầy đồ lên vai. Sau đó, cô ấy vẫy tay chào hời hợt rồi bước thẳng ra khỏi lớp.
Tôi đứng bật dậy khỏi ghế, nhưng đôi chân cứ như bị chôn chặt tại chỗ, chẳng thể đuổi theo.
Rõ ràng cô ấy đang tìm cớ lấp liếm cho việc không đến câu lạc bộ. Nhưng lý do thực sự là gì thì tôi chịu. Chừng nào cô ấy còn chưa chịu mở miệng, tôi chẳng có cách nào biết được.
“Lại cãi nhau vợ chồng đấy à?”
“Không có cãi nhau.”
“Phần ‘vợ chồng’ thì không phủ nhận ha.”
Tôi quay lại lườm, thấy Sosuke đang nhìn mình với vẻ ngán ngẩm. Ngoài chiếc cặp đi học, cậu ta còn khoác thêm một chiếc túi thể thao đựng đồng phục. Rõ ràng là chuẩn bị đi tập.
“Đến giờ sinh hoạt rồi đấy. Lượn nhanh đi.”
“Không, cái đó...”
Sosuke ấp úng tiến lại gần tôi. Rồi cậu ta ghé tai thì thầm:
“Tiền bối thế nào rồi?”
“À...”
Nhắc mới nhớ, lúc quay lại lớp học thì giờ nghỉ trưa cũng vừa vặn kết thúc, tôi vẫn chưa kịp báo gì cho Sosuke.
“Có vẻ chị ấy không hút thuốc đâu. Cảm giác như chỉ lên sân thượng giết thời gian thôi.”
“Vậy hả... Trời đất, may quá...”
Sosuke vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm. Tôi nheo mắt nhìn thằng bạn thân đầy nghi hoặc.
“Quả nhiên là... có biến gì đó đúng không?”
“L-Làm gì có gì đâu, bình thường mà...”
“Thái độ này thì chắc chắn là có biến rồi.”
Bị tôi hỏi dồn, Sosuke mấp máy môi vẻ khó nói. Rồi cậu ta đứng thẳng lưng, chỉnh lại chiếc túi thể thao trên vai.
“Tao đi tập đây!”
Sosuke lao ra khỏi lớp như chạy trốn. Tôi nhìn theo bóng lưng cậu ta mà thở dài.
Rõ ràng giữa Sosuke và chị Nagoshi có uẩn khúc gì đó, nhưng tôi không biết liệu mình có nên xen vào sâu hơn nữa hay không.
Câu nói “Chẳng lẽ cậu không có vùng lãnh địa nào không muốn ai bước vào sao?” của chị Nagoshi lại văng vẳng bên tai.
Một vùng bất khả xâm phạm.
Đối với Kaoru, liệu tôi có phải là kẻ đang cố bước vào nơi đó không?
Nhưng mà, bởi vì...
Tôi cảm thấy sự sốt ruột đang lớn dần, sôi sục trong lồng ngực. Tôi chợt nhớ lại lần đầu tiên mình và Kaoru nói chuyện tử tế với nhau.
“Đừng hỏi gì cả.”
Ướt sũng và run rẩy, cô ấy đã nói như vậy.
Đừng hỏi. Dù miệng nói thế, nhưng Kaoru lại co rúm người, toàn thân run bần bật.
“Nếu không hỏi, thì cậu... sẽ chẳng chịu nói gì cả còn gì.”
Tôi lẩm bẩm một mình.
Tôi hiểu ai cũng có những khoảng trời riêng không muốn người khác bước vào. Dẫu vậy, Kaoru lúc nào cũng thế... chẳng bao giờ chịu tự mình nói ra.
Lo lắng cho một người như vậy và chủ động bước về phía họ, liệu có phải là sai lầm không?
Vừa suy nghĩ miên man, tôi vừa lê những bước chân nặng nề hướng về phòng câu lạc bộ.
*
Khi tôi đang đọc sách trong phòng sinh hoạt, tiếng sấm ầm ì bắt đầu vang lên từ bên ngoài.
Tôi gấp cuốn sách lại, rụt rè mở cửa sổ.
Giữa những đám mây đen kịt, một tia chớp loé lên rõ mồn một. Nhưng trời vẫn chưa mưa.
“Mùi của mưa...”
Độ ẩm tăng cao, mặt đất bắt đầu rịn nước và bốc lên cái mùi ngai ngái đặc trưng... thứ hương vị báo hiệu cơn mưa sắp tới. Mỗi khi Ai bảo “Sắp mưa rồi đấy”, không gian lúc nào cũng phảng phất mùi hương này.
Tôi để cửa sổ hé mở một chút rồi quay lại đọc sách.
Chẳng hiểu sao lòng tôi cứ bồn chồn không yên.
Cứ thế vài phút trôi qua, khi tôi đang lướt mắt trên những dòng chữ thì từ bên ngoài vang lên tiếng rào rào. Sau đó là tiếng ồn ào náo loạn của đám học sinh câu lạc bộ thể thao.
“...Mưa rồi.”
Tôi lại gần cửa sổ lần nữa, ngước nhìn bầu trời.
Những đám mây dày đặc đã che khuất hoàn toàn ánh mặt trời. Trên sân trường nhập nhoạng tối, những hạt mưa nặng hạt quất xuống xối xả không thương tiếc.
Tôi chậm rãi đóng cửa sổ, buông tiếng thở dài.
Từ tốn ngồi xuống ghế sofa, tôi đưa mắt nhìn về phía cánh cửa bị cố định không thể mở được ở góc phòng.
Mưa lớn vào thời điểm thế này... khiến tôi không thể không nhớ lại.
Phải, ngày mà Kaoru lao vào đây, trời cũng đổ một cơn mưa rào chiều tối y hệt như thế này.
*
Đối với một kẻ đã quá quen với việc đọc sách một mình như tôi, mỗi khi cửa phòng câu lạc bộ mở ra, tôi luôn mặc định rằng chỉ có lão Hira đến để giao mấy việc vặt vãnh.
Vì thế, ngày hôm đó cũng vậy, khi cánh cửa mở toang, tôi nhớ mình đã chẳng thèm liếc mắt nhìn mà nói vọng ra: “Gì thế ạ, thưa thầy?”
Và rồi, cảm thấy kỳ lạ khi không có tiếng trả lời, tôi ngẩng mặt lên khỏi cuốn sách. Đập vào mắt tôi là cô bạn cùng lớp đang ướt sũng như chuột lột.
“............Odajima?”
Kaoru không trả lời. Cô ấy đóng cửa lại, rồi cứ thế di chuyển sang ngang, trượt người tựa vào cánh cửa mà ngồi thụp xuống. Chiếc váy xắn ngắn để lộ hết đôi chân trần ra trước mắt tôi.
Tôi vừa cố gắng lảng tránh ánh mắt khỏi đó, vừa cất tiếng hỏi:
“Cậu sao thế? Đây là lần đầu tiên cậu đến phòng câu lạc bộ mà...”
Dù tôi có hỏi, Kaoru vẫn chỉ im lặng cúi gằm mặt. Từ những lọn tóc xoăn, nước mưa nhỏ xuống tong tỏng trên sàn.
Tôi vội vàng lấy chiếc khăn tay từ trong cặp ra, tiến lại gần Kaoru và chìa về phía cô ấy.
“Cảm lạnh đấy.”
“Không cần, kệ tôi.”
Nghe câu trả lời khàn đặc thốt ra từ đôi môi mãi mới chịu mở, tôi lắc đầu.
“Kệ sao được.”
“Đã bảo mặc kệ tôi đi mà...”
Luôn tỏ ra khó gần, Kaoru là một sự tồn tại có phần lạc lõng trong lớp. Dù có nói chuyện riêng như thế này thì ấn tượng ấy cũng chẳng thay đổi là bao. Tuy nhiên, tôi không thể nào cứ thế bỏ mặc một Kaoru đang ướt sũng đến mức này.
“Ít nhất cũng phải lau khô đầu đã...”
Cầm chiếc khăn trên tay, tôi định chạm vào tóc Kaoru thì...
“Đừng có chạm vào tôi!”
Kaoru gắt lên giận dữ. Cánh tay cô ấy vung mạnh trúng vào tay tôi, khiến tôi giật mình buông ra. Chiếc khăn rơi bịch xuống sàn, đồng tử Kaoru dao động dữ dội.
“A... xin lỗi... không phải thế...”
Kaoru bối rối, ấp úng.
“...Không, xin lỗi. Cậu không muốn bị một thẳng con trai không thân thiết chạm vào đầu đâu nhỉ.”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, cúi xuống nhặt chiếc khăn. Rồi tôi đưa cho Kaoru một lần nữa.
“Sẽ cảm lạnh mất.”
“............”
Kaoru im lặng nhìn chằm chằm vào mắt tôi với vẻ dè dặt. Phải mất vài giây sau, cô ấy mới khẽ gật đầu và nhận lấy chiếc khăn. Rồi cô ấy lặng lẽ bắt đầu lau tóc.
Tạm thời an tâm, tôi chậm rãi quay trở lại chiếc ghế gấp ban nãy và ngồi xuống.
Không gian im lặng bao trùm.
Nếu cô ấy đã bảo hãy mặc kệ thì tốt nhất là nên làm như vậy. Nghĩ thế, tôi mở sách ra, nhưng chẳng chữ nào lọt được vào đầu. Dáng vẻ bất thường của Kaoru cứ khiến tôi bận tâm mãi.
Một lúc sau, có cảm giác Kaoru đang đứng dậy.
Gấp sách lại nhìn về phía cô ấy, tôi thấy Kaoru rụt rè tiến lại gần và cúi đầu trước tôi. Nhận ra đôi mắt cô ấy đỏ hoe, tôi nín thở.
“...Xin lỗi. Cảm ơn vì chiếc khăn.”
“Không, cái đó... không có gì.”
“Tôi sẽ giặt rồi mai trả lại.”
“Không cần trả mai đâu.”
“Mai trả.”
Kaoru nhắc lại một lần nữa, rồi thất thểu bước ra cửa. Nhìn bóng lưng cô ấy nhặt chiếc cặp lên và khoác vào vai trông quá đỗi yếu ớt...
“Này cậu!”
Tôi lấy hết can đảm, gọi với theo lần nữa. Vai Kaoru giật nảy lên.
“Có chuyện gì thế...? Giờ này rồi mà cậu còn đến phòng câu lạc bộ.”
Tôi hỏi, và Kaoru trả lời với một biểu cảm khó diễn tả thành lời.
“Dù gì tôi cũng là thành viên mà. Thành viên đến phòng sinh hoạt thì có gì sai sao?”
Lời nói đầy gai góc. Nhưng tôi lờ mờ nhận ra đó không phải là những lời thật lòng của cô ấy.
“Cậu đến lúc nào cũng được mà. Nhưng trước giờ cậu chưa đến bao giờ. Thế nên tớ mới nghĩ, chắc là có chuyện gì đó.”
“Chẳng có gì cả. Mưa đổ xuống nên tôi muốn trú mưa thôi, cái phòng nằm ở góc trong cùng tầng một này vừa khéo hợp lý. Ai mà ngờ lại có người ngốc nghếch thật thà đến mức ngồi đọc sách ở đây chứ.”
Tôi nghĩ, đó là lời nói dối.
“Nếu chỉ là bất chợt gặp mưa khi đang ở gần đây thì không thể ướt đến mức đó được.”
Tôi chỉ vào bộ đồng phục của Kaoru, cô ấy nghiến chặt răng hàm như thể bị chặn họng. Rồi cô ấy gằn giọng:
“Không liên quan đến cậu.”
Tôi cảm giác như cô ấy đang bảo đừng hỏi thêm gì nữa. Lời nói của cô ấy mang ý nghĩa cự tuyệt rõ ràng đối với tôi. Dẫu vậy, tôi không thể lùi bước. Khi đã phải chứng kiến dáng vẻ yếu ớt nhường kia...
“Không phải là không liên quan.”
Tôi đứng dậy, chậm rãi bước lại gần Kaoru. Cô ấy lùi lại một chút như sợ hãi.
“Ban nãy chính cậu vừa nói còn gì.”
Tôi đứng trước mặt Kaoru và nói.
“Chúng ta là đồng đội cùng câu lạc bộ mà, phải không?”
Đôi mắt Kaoru từ từ mở to. Và rồi, đôi mắt ấy lập tức ầng ậc nước, những giọt lệ bắt đầu trào ra.
“Hức... cái gì chứ... đồ ngốc... chỉ là thành viên ma thôi mà...”
“Nhưng cậu là người đầu tiên đến phòng câu lạc bộ này đấy.”
“Ai mà biết chuyện đó chứ... Tệ thật... Cái gì thế này...”
Tôi hiểu những lời vế sau là cô ấy đang nói với những giọt nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng.
Kaoru lại ngồi thụp xuống tại chỗ. Cô ấy đưa hai tay che mặt.
“U... hức............ uuu...”
Kaoru nức nở, nghiến chặt răng hàm như cố kìm nén tiếng khóc. Tôi rụt rè ngồi xổm xuống bên cạnh, nhẹ nhàng vuốt lưng cô ấy. Lần này cô ấy không bảo “Đừng chạm vào” nữa.
“Cái đó... Tớ chẳng biết gì về cậu cả...”
Tôi cất lời, cố gắng dịu dàng hết mức có thể.
“Thế nên, dù cậu có nói gì thì tớ cũng sẽ không nghĩ gì đâu... Vì vậy...”
Vừa vuốt lưng cô ấy, tôi vừa nói.
“Kể tớ nghe đi. Cho đến khi mưa tạnh.”
Khi bước vào phòng câu lạc bộ, rõ ràng trên gương mặt Kaoru hiện lên một sự kích động không thể gọi tên là tức giận hay bi thương. Một bầu không khí bất thường.
Nếu nói ra mà nhẹ lòng hơn được chút nào, tôi muốn cô ấy làm thế.
“Đã bảo là không liên quan đến cậu mà...”
“Dù không liên quan, tớ vẫn muốn nghe.”
Tôi trả lời, và Kaoru từ từ ngẩng mặt lên. Lớp trang điểm nhạt đã bị nước mắt làm cho lem luốc.
“Tại sao...?”
Bị hỏi vậy, tôi cứng họng, mắt đảo quanh phòng câu lạc bộ như để tìm kiếm một lý do.
“Thì đấy, tớ là thành viên CLB Văn học mà...”
“...Thì sao?”
“Thì là... đấy... Tớ thích những câu chuyện.”
Nghe câu trả lời gượng gạo của tôi, Kaoru ngẩn ra vài giây rồi bật cười khúc khích.
“...Gì vậy chứ, nghe ngốc xít thật.”
Dáng vẻ Kaoru đang cười. Lần đầu tiên nhìn thấy điều đó, chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy vô cùng an lòng.
Kaoru đang ngồi trên chiếc ghế sofa ba chỗ vốn chưa từng có ai dùng đến. Chẳng biết tại sao trong phòng câu lạc bộ này lại đặt một chiếc sofa xịn xò đến lạ. Tôi cũng từng thử ngồi vài lần, nhưng nó lún sâu quá khiến tôi không thoải mái. Rốt cuộc tôi thấy ngồi ghế gấp hợp để đọc sách hơn nên vẫn luôn ngồi ghế đó.
“...Ở nhà, không có chỗ cho tôi.”
“Hả?”
Đột nhiên, Kaoru mở lời. Cô ấy liếc nhìn tôi, khịt mũi.
“Chẳng phải cậu bảo sẽ nghe sao?”
“A... À! Tất nhiên, tớ nghe.”
Sau một hồi khóc lóc, Kaoru đã im lặng suốt. Tôi cứ tưởng cô ấy không định kể, nên khi cô ấy đột ngột lên tiếng, tôi đã rất ngạc nhiên. Tôi xoay cả người lẫn chiếc ghế gấp về phía Kaoru.
“Nhà tôi là gia đình đơn thân... Tôi sống cùng mẹ. Nhưng mẹ tôi, nói sao nhỉ... bà ấy không thể sống thiếu đàn ông được.”
“Đ-Đàn ông...”
“Ừ. Nhân tình.”
“Nh-Nhân tình...”
Thấy tôi chỉ biết lặp lại như một con vẹt, Kaoru cười nhạt. Dù biết về khái niệm đó, nhưng từ ngữ ấy quá xa lạ với tôi khiến tôi bối rối khi nó bất ngờ được thốt ra.
“Thế rồi, bà ấy cứ thay đàn ông như thay áo... Lúc nào trong nhà cũng có gã đàn ông nào đó.”
“...Ra là vậy.”
Một cảnh tượng tôi không thể nào tưởng tượng nổi. Về đến nhà và thấy người lạ ở đó. Lại còn là nhân tình nữa thì...
“Hôm nay, lúc tôi về nhà.”
Nói đến đó, Kaoru cúi mặt xuống. Rồi cô ấy nói với giọng lí nhí:
“Ngay ở cửa ra vào... họ đang làm chuyện đó.”
“L-Làm chuyện đó nghĩa là...”
“Đừng bắt tôi phải nói toẹt ra.”
Qua câu trả lời của Kaoru, tôi cũng đã hiểu.
“B-Bố mẹ... Của phụ huynh mà... Tệ thật...”
Kaoru lại cố kìm nén để nước mắt không trào ra.
“Chỉ nghe tiếng vọng ra từ phòng thôi đã đủ kinh tởm rồi, đằng này lại không hề chuẩn bị tâm lý gì mà bị cảnh đó đập thẳng vào mắt... tôi chẳng biết phải làm sao nữa...”
“Và thế là... cậu quay lại trường?”
“...Ừ. Có đi bộ lang thang cũng chẳng thấy yên lòng. Trời lại đổ mưa. Tôi muốn một nơi có thể trốn một mình mà không phải gặp ai, thế nên... tôi đến đây.”
“............Xin lỗi.”
Thấy tôi cúi đầu, Kaoru ngạc nhiên ngẩng lên, rồi đảo mắt như nhớ lại những lời mình vừa nói. Và như nhận ra điều gì, cô ấy hít sâu một hơi.
“A, không... Không phải, là tôi tự ý đến thôi mà.”
“Nhưng cậu đã không thể ở một mình.”
“Đúng là thế, nhưng không phải chuyện để cậu xin lỗi.”
Kaoru nói rồi lại cúi đầu.
“Mẹ tôi... kể từ khi bố bỏ đi, bà ấy suy sụp hẳn, việc nhà cũng chẳng đụng tay vào... Nếu không có tôi, bà ấy không sống nổi. Thế nên ngày nào tôi cũng phải về nhà... Nhưng mà...”
Kaoru nói bằng giọng nghẹn ngào.
Tôi chưa bao giờ cảm thấy không có chỗ dung thân trong chính ngôi nhà của mình. Dù có thể tưởng tượng ra, nhưng tôi không có trải nghiệm thực tế.
Trong lúc tôi đang phân vân không biết nên đáp lại thế nào, nước mắt Kaoru lại bắt đầu rơi lã chã.
“...Tôi không muốn về.”
Tôi biết đó là những lời rút ra từ tận đáy lòng cô ấy. Trong lồng ngực tôi, một cảm giác nóng rực, sôi sục dâng lên.
Tôi chắc chắn không thể giải quyết tận gốc vấn đề gia đình của Odajima Kaoru. Tôi cũng không có ý định đó.
Dẫu vậy, Kaoru là thành viên của CLB Văn học, và nơi đây là phòng sinh hoạt của CLB.
“Vậy thì không về là được.”
“............Hả?”
Kaoru ngẩng lên, vẻ mặt ngơ ngác.
“Hôm nay ngủ lại đây đi.”
Nghe lời đề nghị của tôi, Kaoru trố mắt bối rối. Ánh mắt cô ấy dao động liên hồi.
“C-Cậu đang nói cái quái gì thế?”
“Không sao đâu, chỉ cần giả vờ đã khóa cửa, rồi trả chìa khóa như mọi khi, tắt điện đi và ngồi im là không bị lộ đâu.”
“Này, rốt cuộc cậu đang nói gì vậy hả?”
Kaoru nhìn tôi đầy hoang mang. Quả thật, lời đề nghị quá đột ngột, tôi nghĩ mình cần một cái cớ nào đó. Tôi khẽ thở hắt ra, vớ lấy hai cuốn sách trên bàn, giơ lên trước mặt Kaoru như một tấm khiên chắn.
“Cuốn này có hai tập thượng hạ, hay cực kỳ... Tớ cũng muốn đọc cho xong nó ngay trong hôm nay.”
“Hả...?”
“Phòng câu lạc bộ là nơi yên tĩnh nhất. Để đọc sách ấy. Thế nên hôm nay tớ sẽ ngủ lại đây.”
“Cậu tỉnh táo đấy chứ?”
“Tỉnh táo mà. Thật ra trước đây tớ cũng từng làm thế rồi.”
Đó là lời nói dối.
Nhưng trong tôi trào dâng một sứ mệnh kỳ lạ rằng không thể để Kaoru về nhà trong tình trạng này được. Cảm giác đó cứ sôi sục lên như nước đang reo, không sao kìm nén được.
“Thế nên, cậu cũng... cứ ở đây làm việc mình thích đi. Buồn ngủ thì ngủ trên ghế sofa ấy.”
Tôi nói một lèo, Kaoru im bặt, nhìn chằm chằm vào hai mắt tôi. Giống như một con thú nhỏ đang sợ hãi, vẻ mặt ấy quá đỗi yếu mềm.
“...Tại sao?”
“Hả?”
Một câu hỏi rơi ra từ miệng Kaoru.
“Tại sao cậu lại làm đến mức này cho tôi?”
“Không, thì là, tớ chỉ muốn đọc sách thôi mà...”
“Thôi đi cái kiểu đó!”
Kaoru hét lớn khiến tôi giật bắn mình. Vẻ mặt sợ hãi ban nãy đã biến mất, thay vào đó là sự giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt cô ấy.
“Không liên quan gì nhau cả, cậu với tôi ấy! Cậu chẳng có nghĩa vụ gì phải làm đến mức đó cả!”
Bị nói vậy, tôi im lặng suy nghĩ vài giây.
Quả thật, cô ấy nói vậy cũng là lẽ đương nhiên.
Giữa tôi và Kaoru thực sự chỉ có mỗi mối liên kết là “cùng thuộc một câu lạc bộ”, một mối quan hệ quá đỗi mong manh tựa như sợi chỉ mảnh.
Nhưng, ban nãy, khi nghe những lời cô ấy nói, tôi đã suy nghĩ rất lung.
“Tớ chỉ tưởng tượng thôi.”
Mẹ của mình, với một người không phải là bố.
Không, kể cả là với bố đi chăng nữa.
Nếu phải tận mắt chứng kiến cảnh họ đang làm chuyện ấy, chắc chắn tôi không thể nào giữ bình tĩnh được. Nếu bị hỏi rằng liệu có thể quay về ngôi nhà như thế ngay trong ngày hôm đó với tâm trạng vui vẻ hay không, câu trả lời chỉ có thể là KHÔNG.
Tưởng tượng đến nỗi đau khổ đó, tôi không đành lòng bỏ mặc.
“Một ngôi nhà như thế, tớ cũng chẳng muốn về đâu...”
Tôi nói, và đôi mắt Kaoru từ từ mở to.
“Với lại.”
Tôi nhắc lại lần nữa.
“Chúng ta là đồng đội cùng câu lạc bộ mà.”
Nghe lời tôi, Kaoru đảo mắt đầy dao động. Rồi cô ấy cười khổ sở.
“Nói là thành viên... nhưng đã bảo là thành viên ma rồi mà...”
“Dù vậy thì vẫn là thành viên.”
“Câu lạc bộ có bao nhiêu người?”
“Mười người, chắc thế.”
“Thành viên không phải ma thì sao?”
“Mỗi mình tớ.”
“Đồ ngốc. Lần tới nếu lại có thành viên ma nào khác ngoài tôi chạy vào đây, cậu cũng định bao đồng như thế này à?”
Bị hỏi vậy, tôi lại trầm ngâm như để tưởng tượng ra tình huống đó. Rồi tôi vừa cười ngượng nghịu vừa đáp:
“...Nếu họ gặp khó khăn thì tớ muốn giúp.”
Nghe câu trả lời đó, Kaoru từ từ thở hắt ra. Rồi cô ấy buông một câu.
“............Đúng là đồ ngốc chính hiệu.”
Nói rồi, Kaoru khoác cặp lên vai và đứng dậy.
“...Cậu về à?”
Thấy Kaoru bước về phía cửa, tôi hỏi, cô ấy quay lại bĩu môi.
“Đồ ngốc. ...Đi mua bữa tối chứ làm gì.”
Và thế là, ngày hôm đó, lần đầu tiên tôi vi phạm nội quy nhà trường.
*
Mưa ngày càng nặng hạt.
Tiếng sét đánh lớn vang lên kéo ý thức tôi trở về phòng câu lạc bộ.
Tôi đã nhớ lại chuyện ngày hôm đó. Tấm lưng nhỏ bé của Kaoru, và đôi mắt ướt lệ.
Tôi chỉ thấy Kaoru khóc vào ngày hôm đó, và hôm cô ấy nổi giận thay cho chuyện của tôi và Ai. Những giọt nước mắt khi tôi cứ ủ rũ vì Ai, chắc chắn là do cảm xúc dâng trào. Vì lo lắng cho tôi từ tận đáy lòng nên cô ấy mới khóc.
Nhưng, ngày mưa lớn hôm đó thì khác.
Cô ấy đã giải phóng những đau thương và phẫn nộ không thể kìm nén về chuyện của chính mình.
Nếu cô ấy lại đang ôm phiền muộn về chuyện gia đình, chắc chắn cô ấy sẽ không kể cho tôi nghe nữa đâu.
Có những vùng bất khả xâm phạm. Tôi biết chứ.
Dẫu vậy, tôi không đành lòng im lặng đứng nhìn người đồng đội quan trọng của mình mang vẻ mặt buồn bã như thế.
Đột nhiên cánh cửa phòng câu lạc bộ mở ra cái rầm.
Tôi giật mình quay lại, thấy Ai đang đứng đó.
“Yuzuru. Về thôi.”
Ai nói với nụ cười dịu dàng như mọi khi. Tôi buột miệng nhìn đồng hồ treo trên tường.
“Vẫn còn trong giờ câu lạc bộ mà.”
“Thấy bảo lát nữa mưa sẽ to hơn đấy. Cả sấm sét nữa. Nên hôm nay mình tranh thủ về sớm đi.”
“Nhưng mà...”
Vẫn còn Kaoru...
Thấy tôi ấp úng, Ai chậm rãi lắc đầu.
“Tớ nghĩ hôm nay Kaoru-chan không đến đâu.”
“Hả?”
“Tớ thấy cậu ấy thay giày ở tủ giày ngay sau khi tan học. Trông có vẻ đang vội lắm.”
Ai nói rồi nghiêng đầu như để thuyết phục tôi.
“Nhé? Về thôi.”
Cô ấy đã rời trường từ rất lâu trước khi cơn mưa lớn này trút xuống. Nếu vậy thì chắc chắn sẽ không quay lại nữa.
“...Tớ biết rồi. Để tớ đi trả chìa khóa.”
“Ừm. Tớ đợi ở tủ giày nhé.”
Ai lặng lẽ đứng bên cạnh cửa phòng chờ tôi khóa cửa. Tôi cất cuốn sách vào cặp rồi bước ra khỏi phòng.
Sấm lại rền vang. Tiếng nổ lớn đến mức cảm giác như sét đánh ngay gần đây.
“Ghê thật đấy nhỉ. Chắc là ông trời đang giận dữ đây mà.”
Ai nhìn ra cửa sổ hành lang, nói bâng quơ như đang hát.
0 Bình luận