Tập 02

Ep.2

Ep.2

Tiết học buổi sáng vừa tan.

Giờ nghỉ trưa ập đến, thả vào lớp học một bầu không khí chùng xuống, lười biếng đến lạ.

Tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên đây đó... như thể cuối cùng cũng đã lê lết qua được nửa ngày dài đằng đẵng. Đâu đó lại có tiếng reo hò hớn hở... như thể cái bụng rỗng tuếch kia rốt cuộc cũng sắp được lấp đầy.

Bị cái không khí ấy xâm chiếm, cả tâm trí lẫn cơ thể vốn căng như dây đàn suốt giờ học của tôi cũng vô thức giãn ra.

Ở bàn ngay phía sau, Kaoru chậm rãi kéo ghế đứng dậy.

Nghe thấy tiếng động ấy, cơ thể tôi phản xạ gần như tức thì.

“Xuống căng tin à?”

Tôi ngoái lại hỏi. Ánh mắt Kaoru thoáng dao động trong chốc lát, rồi nhỏ gật đầu.

“Ừm. Yuzu ăn cơm hộp hử?”

“Ừ. Nhưng mà...”

Tôi ngập ngừng một chút, rồi lấy hết quyết tâm mở lời lần nữa.

“Hôm nay bà... có muốn ăn chung không?”

Nghe tôi nói vậy, Kaoru khẽ hé đôi môi mỏng, hít một hơi thật sâu.

Nét mặt nhỏ thoáng hiện lên vẻ gì đó thật khó gọi tên.

Dạo gần đây, cứ đến giờ nghỉ trưa là Kaoru lại biến đi đâu mất. Đã thế nhỏ còn chẳng thèm ló mặt đến phòng sinh hoạt CLB nữa làm tôi lo sốt vó.

Hôm qua nhỏ có ghé qua một chút... nhưng dù vậy, nỗi lo trong tôi vẫn chưa vơi đi hẳn. Lúc tôi hỏi “Bà có gặp rắc rối gì không”, trông nhỏ như đang phải gồng mình che đậy mọi thứ bằng vẻ mặt vô cảm ấy.

Tôi nhìn chằm chằm vào Kaoru một lúc, rồi cô ấy chậm rãi lắc đầu.

“Không, hôm nay thôi đi.”

“Có việc gì à?”

“Cũng không hẳn, nhưng nay tui muốn ăn một mình.”

“............Vậy sao.”

Bị nói thẳng thừng là muốn ăn một mình, tôi cứng họng, chẳng còn lời nào để níu kéo nữa.

Tôi đành bỏ cuộc, bắt đầu mở gói cơm hộp ra.

Thế rồi, từ sau lưng, tiếng Kaoru vọng lại.

“Yuzu này. Hôm nay... tui nghỉ sinh hoạt CLB nha.”

“...Hả?”

Tôi ngạc nhiên quay lại, chỉ thấy Kaoru đang nở một nụ cười gượng gạo như muốn lảng tránh điều gì đó. Rồi nhỏ cầm ví tiền, bước nhanh ra khỏi lớp.

Tôi cứ thế nhìn chằm chằm vào bóng lưng ấy.

Kaoru vẫn thường tạt qua phòng câu lạc bộ một cách ngẫu hứng. Chẳng bao giờ nói đi hay không, chỉ khi nào thích thì mới đến, đó chính là phong cách của cô ấy.

Một người như thế bỗng nhiên tuyên bố “Sẽ đi mỗi ngày”, rồi lại đột ngột bặt vô âm tín... và hôm nay thì chốt hạ thẳng thừng là “Không đi”.

Những chuyện chưa từng có tiền lệ cứ dồn dập xảy ra khiến đầu óc tôi rối bời.

Có lẽ câu hỏi hôm qua của tôi đã khiến nhỏ nghĩ rằng mình “đang gây phiền phức thừa thãi”. Thế nên, có thể nhỏ báo trước là không đến để tôi khỏi phải lo lắng chăng?

Nhưng mà...

Tôi cảm thấy một nỗi bứt rứt mơ hồ đang lan tỏa, nghẹn ứ trong lồng ngực.

Vài ngày nay, chẳng hiểu sao tôi cứ có cảm giác Kaoru đang cố tình tránh mặt mình.

Nhìn thái độ của nhỏ ở phòng câu lạc bộ hôm qua, tôi không nghĩ mình đã làm gì sai để bị ghét. Dù đó chỉ là suy đoán dựa trên cảm tính và hoàn toàn có thể sai lầm... nhưng nếu tin vào trực giác, thì chắc chắn tôi không bị ghét.

Thế nhưng, nếu có lý do gì đó khiến nhỏ đẩy tôi ra xa, thì đó là...

“Gì đây? Vợ chồng cãi nhau à?”

Dòng suy nghĩ bị cắt ngang, lần này tiếng nói vang lên từ phía bàn trên.

Tôi giật mình, vội vàng xoay người đang hướng ra hành lang trở lại.

Ngay trước mắt tôi là Sosuke đang ngậm ống hút hộp sữa dâu. Nhìn cái vẻ mặt thẫn thờ chán đời của nó, người tôi cũng tự dưng xụi lơ theo.

“Vợ chồng cái khỉ gì.”

Tôi đáp lại, Sosuke nhả ống hút ra, cười khổ.

“Mày phủ nhận cái danh phận đó trước tiên luôn hả... Tao hỏi là có cãi nhau không ấy.”

“Không có.”

“Hừm. Hiếm khi thấy mày để ý Odajima kỹ thế, tao tưởng có biến gì.”

Nghe Sosuke nói, tôi bất giác cau mày.

“Mày nghĩ thế hả?”

“Thì trước giờ toàn là Odajima để ý đến mày mà.”

Sosuke nói điều đó tỉnh bơ như một lẽ đương nhiên.

Đúng là tôi nghĩ Kaoru hay để ý đến mình, nhưng chắc không phải lúc nào nhỏ cũng quan tâm đến tôi như thế.

“Làm gì có chuyện đó.”

“Hả...”

Trước câu trả lời của tôi, Sosuke cười nhăn nhở với vẻ mặt đầy ẩn ý. Đang cảm thấy phản ứng đó hơi bị đáng ghét thì Sosuke đã ngồi phịch xuống chiếc ghế trống phía trước tôi.

“Dạo này có vẻ Odajima hay lên sân thượng vào giờ nghỉ trưa đấy.”

Thoáng chốc tôi tự hỏi sao cậu ta biết được chuyện đó. Nhưng là Sosuke, đứa có mạng lưới bạn bè rộng khắp các lớp hơn tôi hẳn mà lị. Chắc cậu ta lại nghe ngóng được ở đâu đó rồi.

“Hừm. Ăn trưa một mình trên sân thượng sao. Có chuyện gì phiền lòng à?”

Tôi vừa dứt lời, nét mặt Sosuke trở nên vi diệu.

“Sân thượng... tao không nghĩ là một mình đâu.”

“Hả?”

Sosuke hạ giọng xuống một tông, thì thầm như đang rỉ tai bí mật.

“Mày không biết à? Là ‘Thổ địa sân thượng’ đấy.”

“Gì thế?”

Thấy tôi nghiêng đầu thắc mắc, Sosuke thở dài thườn thượt một cách lộ liễu.

“Mày đúng là mù tịt mấy chuyện này thật. Là chị Lisa đấy. Giờ nghỉ trưa, sau giờ học, có khi cả trong giờ học bả cũng ở trên sân thượng. Nổi tiếng lắm đó.”

Nghe cái tên Nagoshi, tôi cũng thấy ngờ ngợ.

“Chị Lisa... là tiền bối Nagoshi Lisa ấy hả?”

Khi tôi nói ra cái tên mình vừa nghĩ đến, Sosuke gật đầu với vẻ mặt đắng chát.

“Đúng rồi. Cựu quản lý câu lạc bộ bóng đá.”

“Giờ là thành viên Câu lạc bộ Văn học mà.”

“Hả!? Thật á!?”

Sosuke thốt lên đầy kinh ngạc. Tôi gật đầu bối rối, không hiểu sao cậu ta lại ngạc nhiên đến thế.

“Mà, cũng chỉ trên danh nghĩa thôi.”

“Thành viên ma à?”

“Ma thì đúng là ma thật. Chưa đến phòng câu lạc bộ lần nào.”

“Hể...”

Ánh mắt Sosuke chuyển sang nhìn về một nơi nào đó xa xăm. Đối diện với một Sosuke bỗng nhiên im bặt, tôi cũng khơi lại ký ức từ vài tháng trước.

Tôi có biết chị Nagoshi.

“Nagoshi sẽ gia nhập Câu lạc bộ Văn học nhé.”

Giáo viên chủ nhiệm lớp tôi, đồng thời là cố vấn Câu lạc bộ Văn học - thầy Ogasawara Heiwa đã thông báo như vậy, và tôi từng chào hỏi chị ấy một lần duy nhất.

Mái tóc vàng chói mắt. Và trên tai xỏ nhiều khuyên đến mức đáng kinh ngạc. Dáng người mảnh khảnh, vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng lại là người mà tôi hoàn toàn không hiểu đang suy nghĩ gì.

“Trưởng ban hả? Lớp 10 mà làm trưởng ban thì giỏi ghê. Mà, giúp đỡ nhau nhé. Chắc chị không ghé phòng CLB đâu.”

“A, mong chị giúp đỡ ạ...”

Đó là cuộc hội thoại đầu tiên và cũng là cuối cùng giữa tôi và chị Nagoshi.

Về chị Nagoshi, tôi không nghe được mấy tin đồn tốt đẹp cho lắm. Nào là hút thuốc lá. Nào là chơi thuốc. Nào là giao du với đám trai hư.

Lợi dụng việc chính chủ không thèm đính chính, những lời đồn cứ thế lan truyền thỏa thích.

Dù tôi chẳng tin cái nào trong số đó, nhưng tôi cũng không có bằng chứng để bác bỏ hoàn toàn. Dù mang tiếng là thành viên Câu lạc bộ Văn học, nhưng thực sự, gọi là “người dưng” thì đúng hơn cho mối quan hệ đơn giản này.

“Mà... chị Nagoshi thường làm gì trên sân thượng thế?”

Nghe tôi hỏi, Sosuke ngơ ngác một chút như vừa sực tỉnh. Sau đó, cậu ta nghiêng đầu.

“Ai biết... Người ta đồn bả hút thuốc, nhưng tao chưa từng thấy mùi thuốc lá trên người bả bao giờ.”

“Mùi thuốc?”

Tôi lặp lại như vẹt, Sosuke thoáng vẻ bối rối.

“À, ý là những lúc đi lướt qua nhau hay gì đó thôi.”

“...Sosuke này, mày có chuyện gì với chị Nagoshi à?”

“Gì là gì chứ.”

“Gì là gì đó. Hai người hay nói chuyện lắm hả?”

Ánh mắt Sosuke đảo qua đảo lại một cách mất tự nhiên, rồi cậu ta lắc đầu vẻ khó xử.

“Hồi bả làm quản lý đội bóng đá thì đương nhiên là hay nói chuyện rồi. Bả là một đàn chị tốt. Nhưng từ sau khi bả nghỉ thì... tao mù tịt.”

Tuy nói vậy, nhưng trong đôi mắt Sosuke dường như đang cuộn xoáy vô vàn cảm xúc, chỉ là tôi không hiểu đó là gì.

“Chị ấy mới nghỉ gần đây thôi mà? Từ lúc khai giảng đến giờ còn chưa được nửa năm.”

“Khoảng hai tháng trước. Tầm đầu tháng Năm.”

“Vậy là, thời gian có liên quan đến nhau chỉ tầm hai tháng thôi sao.”

“Ừ. Chỉ có thế thôi, nhưng mà...”

Nói đến đó, Sosuke im bặt.

“Nhưng mà?”

Tôi nghiêng đầu giục cậu ta nói tiếp. Sosuke lắc đầu với vẻ mặt cay đắng.

“Không có gì đâu.”

Hiểu rằng đó là chuyện cậu ta không muốn bị đào sâu thêm, tôi chậm rãi gói lại hộp cơm.

“Hửm, đi đâu đấy?”

Sosuke hỏi, tôi đáp gọn lỏn.

“Sân thượng.”

“Lên đó làm gì?”

“Không làm gì cả. Tao chỉ lên xác nhận xem Kaoru có ở đó không thôi.”

“À, thế à...”

Sosuke trả lời một cách không dứt khoát rồi nhìn chằm chằm vào tôi. Cứ nhìn nhau mãi cũng chẳng giải quyết được gì, tôi thở hắt ra một hơi rồi đứng dậy.

Định bước ra hành lang thì Sosuke gọi giật lại.

“Cái đó... nếu gặp chị Lisa......... nhờ mày xem giùm chị ấy có đang hút thuốc không nhé.”

Trên gương mặt Sosuke khi nói câu đó hiện lên một biểu cảm phức tạp. Tuy nhiên, sự tha thiết trong đó thì tôi có thể cảm nhận được rõ ràng.

“Hiểu rồi.”

Tôi gật đầu, bước ra hành lang.

Và rồi, tôi hướng về phía cầu thang dẫn lên sân thượng nằm ở cuối tòa nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!