Quyển 2: Cung Tựa Sấm Rền, Dây Kinh Động
Chương 140: Nghiền Ép (2)
0 Bình luận - Độ dài: 3,148 từ - Cập nhật:
Thực ra, việc Diêu Bối Bối giao du với đám người Tưởng Lục Phong cũng chỉ là để thỏa mãn trí tò mò, trải nghiệm cảm giác quen biết giới làm nhạc, được ra vào chốn quán bar, phòng tập, hậu trường sân khấu. Chứ nếu bảo cô thật lòng đánh giá tác phẩm của họ hay đến mức nào, thì sau khi từng được nghe Trình Nhiên vừa đệm đàn vừa hát, cô cảm thấy họ hoàn toàn không cùng đẳng cấp với cậu. Vì vậy, cô cũng không tỏ ra quá mặn mà hay tán thưởng nhiệt tình trước màn trình diễn của Tưởng Lục Phong và Triệu Hâm.
Đồng thời, Du Hiểu, Dương Hạ và Liễu Anh cũng cảm thấy có chút hụt hẫng. Đây mà là bài hát do ca sĩ chuyên nghiệp tự sáng tác sao?
Giai điệu và kỹ thuật đàn thì đúng là không tồi, nhưng nếu bàn về bản thân bài hát, hình như cũng chẳng có gì đặc sắc... Vấn đề chính là vì họ đã có một "hệ quy chiếu" để so sánh. Hình ảnh Trình Nhiên tỏa sáng rực rỡ trong buổi lễ tốt nghiệp cấp hai vẫn còn in đậm trong tâm trí họ. Lúc đó họ từng nghĩ, ca sĩ chuyên nghiệp chắc chắn sáng tác còn hay hơn Trình Nhiên gấp bội. Nhưng giờ đây, khi tận mắt chứng kiến ca sĩ "xịn" đàn hát bài tủ của mình, sao so với Trình Nhiên trong ký ức lại có sự chênh lệch một trời một vực thế này?
Diêu Bối Bối chỉ cần liếc nhìn vẻ mặt gượng gạo và những tràng pháo tay xã giao của nhóm Dương Hạ là thừa hiểu suy nghĩ của họ lúc này cũng chẳng khác mình là bao. Nhất thời cô cảm thấy mất hứng. Lại thêm việc Tưởng Lục Phong cứ cố tình ngồi sát rạt, nửa người tì vào cô khiến cô đột nhiên cảm thấy rất khó chịu, lờ mờ nhận ra đối phương dường như đang có ý đồ không trong sáng.
Thực ra ban đầu Diêu Bối Bối tiếp xúc với họ cũng là vì bị lòng đam mê âm nhạc của họ làm cho cảm động. Nhìn cảnh họ tập luyện say sưa, hát hò nhiệt huyết, những người nghiêm túc làm nghệ thuật luôn toát ra một vầng hào quang khó diễn tả bằng lời. Do tuổi tác chênh lệch khá nhiều, Diêu Bối Bối thực lòng chỉ coi Tưởng Lục Phong và những người khác như các ông anh trai thân thiết.
Đôi khi cô cảm thấy họ rất tốt, luôn tận tình chỉ bảo cho cô em gái nhỏ, giảng giải về âm nhạc, dẫn đi xem biểu diễn trực tiếp, mang lại cảm giác vừa như anh trai, vừa như bạn bè.
Nhưng lúc này, khi thấy Tưởng Lục Phong đột ngột áp sát, cộng thêm ánh mắt si mê của những cô gái khác nhìn anh ta, Diêu Bối Bối trong sự mông lung chợt như bừng tỉnh, lờ mờ hiểu ra điều gì đó.
Đối mặt với ánh mắt ngưỡng mộ sáng rực của đám con gái, Triệu Hâm cũng duỗi thẳng chân, vắt chéo đầy vẻ phong trần, cánh tay "vô tình" quàng qua eo một cô gái ngồi cạnh, cười chỉ vào Tưởng Lục Phong nhận xét: "Bài Lướt Qua Nhau của cậu lúc nãy, đoạn thứ ba cảm giác nhịp điệu hơi chông chênh, thiếu điểm tựa, hòa âm không theo kịp, có phải đã xuất hiện sự mất cân bằng cấu trúc trong giây lát không?"
Cô gái nghệ sĩ kia ánh mắt mê ly nhìn Triệu Hâm đang "chỉ điểm giang sơn", hoàn toàn không để ý việc mình bị ôm eo công khai. Tài tử âm nhạc, ca sĩ luôn có sức sát thương cực lớn đối với những cô gái có tâm hồn nghệ sĩ. Khi trái tim đã bị lôi cuốn, đối phương làm gì họ cũng không cảm thấy quá đáng, thậm chí còn cam tâm tình nguyện hiến dâng.
Tưởng Lục Phong càng lúc càng dựa sát vào Diêu Bối Bối, bàn tay đặt lên cánh tay trần của cô, dường như đang tận hưởng làn da mịn màng qua lớp áo mỏng, cười mắng: "Vớ vẩn! Cái chất ethereal (thanh tao, thoát tục) của bài hát đó chính là phải tạo ra sự chênh lệch cố ý như vậy mới thể hiện được chứ! Đâu giống như bài Du Tứ Phương của cậu, rõ ràng là dân ca đồng quê mộc mạc, lại cứ cố nhồi nhét kỹ thuật phô trương vào, chuyển điệu loạn xạ cả lên. Cậu thừa biết trong giới học thuật chúng tôi gọi đó là 'khách át chủ', kỹ thuật đã hoàn toàn che lấp đi câu chuyện mà cậu muốn kể!"
Triệu Hâm lập tức phản bác: "Đánh giá Du Tứ Phương của tôi như vậy chứng tỏ cậu hiểu về tác dụng của vần điệu vẫn chưa tới nơi tới chốn. Bài hát này tôi sử dụng cấu trúc câu hai nhịp, bốn nhịp, tám nhịp điển hình theo phong cách của Robert Schumann, mục đích là để theo đuổi cảm giác thơ ca lãng mạn..."
Hai người lời qua tiếng lại, trông như đang tranh luận học thuật gay gắt, toàn những thuật ngữ chuyên môn cao siêu, nghe thì có vẻ hùng hồn, uyên bác, ít nhất cũng rất ra dáng nghệ sĩ thực thụ. Một số thành viên ban nhạc nhìn vẻ mặt ngưỡng mộ của các cô gái lúc này liền cười thầm, biết chắc hôm nay sẽ có "cừu non" sa lưới.
Tưởng Lục Phong vừa dựa vào Diêu Bối Bối, vừa mải mê tranh luận với Triệu Hâm, nhưng Diêu Bối Bối thì mặt đã nóng ran như lửa đốt. Cô không biết phải xử lý tình huống khó xử này thế nào. Từ đáy lòng, cô cực kỳ phản cảm với sự đụng chạm hiện tại, càng hiểu rõ ý đồ của đối phương cô càng nảy sinh tâm lý chống cự theo bản năng. Nhưng cuộc thảo luận về nhạc lý cao siêu của Tưởng Lục Phong và Triệu Hâm lại như một tấm lưới khiến cô rối như tơ vò, không dám cắt ngang.
Sự do dự, lúng túng của Diêu Bối Bối hoàn toàn không qua mắt được Tưởng Lục Phong. Đối với anh ta, những cô gái ngoan ngoãn dễ bảo thực ra chẳng có gì thách thức. Anh ta đã qua cái thời "ai cũng vơ", giờ đây anh ta thích cảm giác chinh phục những cô gái cá tính, khó chiều, để rồi cuối cùng nhìn họ quy phục dưới chân mình.
Diêu Bối Bối muốn giữ khoảng cách, nhưng Tưởng Lục Phong lại không cho cô cơ hội. Lúc này chính là thời điểm vàng để thừa thắng xông lên, anh ta dám chắc chỉ cần tấn công thêm chút nữa thôi, tối nay Diêu Bối Bối sẽ thuộc về anh ta.
Tưởng Lục Phong và Triệu Hâm tranh luận càng hăng, khuỷu tay anh ta chống lên đùi mình nhưng lại cố tình chạm vào đùi Diêu Bối Bối. Diêu Bối Bối bị ép vào góc, không còn chỗ để né, vì ngại làm mất mặt mọi người nên cũng không tiện đứng dậy bỏ đi, trong mắt cô tràn đầy vẻ bất lực và hoang mang, không biết phải làm sao.
Dương Hạ nhìn thấy cảnh đó thì tức anh ách. Cô muốn đứng lên mắng thẳng mặt tên kia, nhưng ngặt nỗi đối phương cũng chưa có hành động sàm sỡ nào quá lộ liễu, nếu làm căng thì sau này hắn có thể chối bay chối biến là chỉ vô ý dựa vào thôi, rất dễ phủi sạch trách nhiệm.
Trình Nhiên khẽ nhíu mày, nhìn những cô gái ngây thơ đang hoàn toàn bị Tưởng Lục Phong và Triệu Hâm dùng mồm mép lừa phỉnh, cậu quyết định lên tiếng. Cậu cắt ngang cuộc thảo luận cao siêu của hai người: "Tôi nghĩ về bản chất, các yếu tố kỹ thuật của âm nhạc chẳng qua cũng chỉ là biểu hiện bên ngoài của kiến thức về nhạc lý, hòa âm, phối khí. Nhưng nếu trong quá trình sáng tác, việc các anh làm chỉ là lắp ghép chúng lại một cách máy móc, vô hồn, thì cuối cùng thứ các anh nhận được cũng chỉ là một cái khung rỗng tuếch. Dù có được tô vẽ tinh xảo và đẹp đẽ đến đâu, nó cũng chỉ là một cái vỏ hào nhoáng được lấp đầy bằng những từ ngữ hoa mỹ sáo rỗng. Thứ âm nhạc như vậy vĩnh viễn không thể nào lay động được lòng người."
Cuộc tranh luận của Tưởng Lục Phong và Triệu Hâm đột ngột im bặt.
Cả hai người đồng loạt quay sang nhìn Trình Nhiên chằm chằm.
Một số thành viên ban nhạc ngồi cạnh đó thì bật cười khẩy.
Vừa rồi hai người họ đang thao thao bất tuyệt về việc làm sao để cấu trúc bài hát hoàn hảo hơn, giờ tên nhóc này mở miệng ra lại ám chỉ họ chỉ biết chạy theo cái vỏ bề ngoài, không có chiều sâu nội dung, âm nhạc vô hồn không cảm xúc...
Mày là cái thá gì chứ?
"Haha... Giọng điệu lớn lối gớm nhỉ..."
"Cũng thú vị đấy..."
"Thằng nhóc này ở đâu chui ra vậy..."
La Chí Tiên mỉm cười, nhìn Trình Nhiên với vẻ đầy hứng thú. Ánh mắt của một số cô gái cũng đổ dồn về phía cậu, trong đó có sự khó hiểu, thậm chí có người vì thấy cậu còn trẻ tuổi nên cho rằng cậu chỉ đang cố tình "nói ngược" để gây sự chú ý, một hành động khoe mẽ non nớt của tuổi mới lớn.
Tưởng Lục Phong nhìn cậu, miệng cười nhưng ánh mắt sắc lẹm như dao: "Ý của cậu là, chúng tôi dùi mài kinh sử chuyên ngành ở Học viện Âm nhạc suốt bốn năm trời là công cốc à?"
Trình Nhiên lắc đầu bình thản: "Tôi chỉ đơn thuần bàn về việc sáng tác ca khúc thôi." Cậu dừng lại một chút, quay sang nhìn Dương Hạ: "Cậu còn nhớ lúc chúng ta xem Titanic, tôi đã nói gì với cậu về đạo diễn Cameron không?"
Lần này, mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Dương Hạ.
Dương Hạ sững người một giây rồi đáp: "Cậu nói, đối với một câu chuyện, điều quan trọng nhất mãi mãi là cốt lõi cảm xúc và nội hàm tư tưởng. Chứ không phải là những nguyên lý, khung sườn kỹ thuật hay yếu tố tự sự khô khan mà vô số nhà phê bình phân tích, mổ xẻ."
Ánh mắt của Tưởng Lục Phong và Triệu Hâm đều thoáng chút khựng lại, bởi vì những lời này được thốt ra từ miệng Dương Hạ – một cô gái xinh đẹp và có khí chất – nên sức nặng lại khác hẳn. Ít nhất một số người lúc này đã bắt đầu suy ngẫm về lời nói của cô. Những cô gái vừa rồi còn sùng bái hai chàng ca sĩ, giờ sự nhiệt tình trong mắt cũng đã nguội đi vài phần.
Trình Nhiên gật đầu tán thành: "Làm phim kể chuyện là vậy, và âm nhạc cũng cùng chung một đạo lý ấy."
Vương Gia Tuấn ngồi bên cạnh lại buông tiếng "Hờ!" quen thuộc, cười khẩy nói: "Nói hay lắm, nghe giọng điệu thì có vẻ cậu cũng dày dạn kinh nghiệm gớm nhỉ. Xem ra cậu chắc chắn phải có tác phẩm hay hơn mấy bài vừa rồi... Hay là hát thử cho anh em ở đây mở rộng tầm mắt xem nào... Nhưng giao kèo trước là không được lấy nhạc kinh điển có sẵn ra làm ví dụ đâu nhé! Vì tất cả các cấu trúc phối khí kinh điển đều có quy luật cả rồi. Cậu phải đưa ra thứ gì đó mới mẻ, khác biệt cơ. Vừa nãy chúng ta chẳng phải đang bàn về chủ đề phản chiến sao, hay là cậu biểu diễn luôn cho chúng tôi xem, một bài hát hay về đề tài này mà không tuân theo cấu trúc lối mòn của người đi trước là như thế nào?"
Mọi người nghe Vương Gia Tuấn nói vậy liền biết gã này đang chơi xấu. Ngay cả những ca sĩ underground như Tưởng Lục Phong và Triệu Hâm, khi tự sáng tác cũng thường vay mượn giai điệu từ các bản nhạc kinh điển, biến tấu và phát triển thêm.
Bắt Trình Nhiên phải dùng hoàn toàn giai điệu tự sáng tác, lại còn ấn định chủ đề phản chiến khó nhằn, và yêu cầu cuối cùng là phải "lay động lòng người". Đây quả thực là một sự đánh đố, dồn người ta vào chân tường.
Có người liền lên tiếng giảng hòa: "Thôi giảm độ khó xuống chút đi, cũng không nhất thiết phải là chủ đề phản chiến hay không, chỉ cần cậu có thể ngẫu hứng sáng tác ngay tại chỗ một đoạn nhạc ngắn không bị gò bó bởi phong cách hiện có, xem có hay hơn bài của Tưởng Lục Phong và Triệu Hâm không là được..."
"Nếu không làm được thì cậu cũng chỉ là thằng chém gió thôi..."
Đám đông nhao nhao nói vậy, nhưng thực chất là đang hùa vào để chọc tức và làm bẽ mặt Trình Nhiên. Vốn dĩ hôm nay là sân chơi của giới âm nhạc underground Sơn Hải, màn đối đáp vừa rồi giữa Tưởng Lục Phong và Triệu Hâm giống như một màn đấu võ mồm giao lưu, kết quả Trình Nhiên lại nhảy ra, dường như muốn thách thức cả hai "ông lớn".
Nếu Trình Nhiên chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt, mọi người chắc cũng chẳng thèm chấp. Lời nói gió bay, nói cho sướng miệng rồi thôi. Vấn đề là vừa rồi, khi thảo luận về lễ hội âm nhạc Woodstock, kiến thức uyên thâm mà Trình Nhiên thể hiện đã thực sự khiến nhiều người phải kiêng nể. Lúc này mọi người hùa vào ép cậu thể hiện, thực ra cũng là muốn kiểm chứng xem cậu có thực tài hay chỉ là thùng rỗng kêu to.
Một số cô gái vốn là fan ruột của hai chàng ca sĩ kia thì nhìn Trình Nhiên với ánh mắt bất mãn, rõ ràng họ đã mặc định rằng cậu chỉ giỏi nói lý thuyết suông, chứ chẳng có tài cán gì để thuyết phục người khác.
Trình Nhiên quay sang Điền Dĩnh Thanh, nhẹ nhàng hỏi: "Cho tôi mượn cây đàn của cậu dùng một chút được không?"
Điền Dĩnh Thanh sững người. Thực ra hôm nay nhóm cô đi theo La Chí Tiên đến gặp Triệu Lạc, vốn không có ý định dây dưa vào chuyện của giới âm nhạc underground Sơn Hải này. Chút thái độ đối đầu với Trình Nhiên ban nãy cũng chỉ là nể mặt mối quan hệ giữa La Chí Tiên và Dương Hạ mà thôi.
Lúc này, cô lại tỏ ra rất sòng phẳng, cầm cây guitar bên cạnh đưa cho Trình Nhiên.
Nhưng thực ra ngay khi Trình Nhiên vừa mở lời, những người xung quanh có mang theo đàn đã lần lượt nhao nhao "Tôi có! Dùng của tôi này!" và chìa đàn ra. Trước mặt Trình Nhiên lúc này bày ra đến năm cây đàn, thậm chí cả Triệu Hâm cũng im lặng chìa cây đàn của mình về phía cậu.
Nhưng Trình Nhiên vẫn mỉm cười, chỉ nhận lấy cây đàn từ tay Điền Dĩnh Thanh.
Cậu trầm ngâm một chút: "Bài hát phản chiến à..." Bên cạnh, nhóm Du Hiểu, Liễu Anh và Dương Hạ đều nín thở, không dám làm phiền dòng suy nghĩ của cậu.
Rồi như đã định hình xong ý tưởng, những ngón tay thon dài của Trình Nhiên bắt đầu lướt trên dây đàn.
Kỹ thuật rất bình thường... ít nhất là trong mắt những người có chuyên môn đang ngồi đây.
Sau một đoạn dạo đầu mộc mạc, Trình Nhiên cất tiếng hát.
【Đêm tàn thắp nến soiTrời quang, binh lửa thôiKhúc thương ca vạn dặmCố hương, đói khát nguôi】
Giọng hát mềm mại, trầm lắng, phiêu diêu và xa xăm.
Như một chiếc nêm đóng vào không gian tĩnh lặng.
Mở ra ánh sáng ban mai của một ngày mới.
【Ánh sáng, nhẹ tựa trang giấy trắngÁnh sáng, rơi vãi khắp thế gianÁnh sáng, trong tiếng vỗ tay dần tắt, nó hoang mangNàng đang cất tiếng hát, về vết thương chẳng thể nào mang...】
Theo từng lời ca của cậu, đôi lông mày của mỗi người dần dần nhíu lại, chìm vào suy tư.
Đầu tiên là bị cuốn hút bởi giai điệu lạ lẫm, sau đó bừng tỉnh, từ từ cảm nhận thứ âm nhạc dường như đến từ một chiều không gian khác, một thứ âm nhạc họ chưa từng được nghe qua.
"Phong cách này lạ quá... là rap à?"
"Chẳng lẽ là rock... chỉ có rock mới có cái chất tự sự này!"
"Kỳ lạ thật... nhưng sao nghe thuận tai đến thế..."
"Hay quá..."
Những lời bàn tán xì xào vẫn còn đó, nhưng ngay sau đó, khi Trình Nhiên kết thúc đoạn verse (lời chính) bằng lối hát nửa rap nửa nói (spoken word) đầy tự sự, cậu ngẩng đầu lên, chuyển sang phần điệp khúc (chorus). Giọng điệu thay đổi hoàn toàn, khác hẳn với phong cách thủ thỉ lúc trước, cậu cất cao giọng đầy da diết.
【Niềm hy vọng trong mắt trẻ thơ, có hình thù gìCó phải khi tỉnh giấc sẽ thấy bánh mì cho bữa sángRồi được uống một bát canh nóng nồng nànNgười nông dân nhìn mảnh đất và ngôi làng bị đốt cháy tan hoangCuối cùng cũng đành phải cầm súng lênNàng lại dần quen với việc buông xuôi, chẳng còn muốn kháng cự...】
Cuối cùng...
Khúc ca kết thúc!
Trên từng gương mặt người nghe là sự dư vị, là nỗi tiếc nuối chưa dứt khi tiếng đàn ngừng lại.
Các cô gái vẫn còn lẩm bẩm câu hát "Niềm hy vọng trong mắt trẻ thơ có hình thù gì...", vành mắt ai nấy đều đỏ hoe, ngân ngấn lệ quang.
Ở phía xa, dưới bóng cây, Triệu Lạc đã gọi xong điện thoại từ lúc nào. Anh ta đứng chết lặng, ngẩn ngơ nghe trọn vẹn bài hát khiến da đầu tê dại từng cơn, đôi mắt trân trối nhìn về phía bàn tiệc đang lặng ngắt như tờ.
Gương mặt anh ta chìm hẳn vào trong bóng tối.
0 Bình luận