Quyển 2: Cung Tựa Sấm Rền, Dây Kinh Động
Chương 5: Đồ ngốc, cố lên!
0 Bình luận - Độ dài: 3,104 từ - Cập nhật:
Số ngày đếm ngược đến kỳ thi cấp ba trên bảng đen của mỗi lớp cuối cùng cũng đã chuyển thành "0 ngày". Thực ra đây không phải là còn không ngày nữa sẽ thi, mà là chỉ thời khắc cuối cùng ở lại trường trước khi tốt nghiệp.
Kỳ thi cấp ba thực sự là vào ngày thứ hai sau khi kỳ nghỉ trước thi kết thúc và làm quen với phòng thi.
Kỳ thi quyết định hướng đi của vận mệnh mỗi người, bắt đầu đến trong nhịp điệu rộn rã của kim giờ và kim phút.
Tiết học cuối cùng tan, Trình Nhiên đeo cặp sách đi đến đầu hành lang. Kỳ nghỉ trước thi bắt đầu, thanh đại kiếm mang tên "thi cấp ba" lơ lửng trên đầu, trở thành một gánh nặng trong lòng mỗi người. Lúc này, dù là người vô tư đến đâu cũng không có tâm trạng rủ rê đi chơi, nhưng sẽ có một vài cặp đôi yêu nhau, quyến luyến đi dạo lần cuối trong trường. Cũng sẽ có những nhóm bạn thuần túy vì tình bạn, cầm theo máy ảnh đi chụp ở vài góc trường.
Học sinh tan học không ngừng đi ra từ cổng. Khương Hồng Thược từ phía lớp 1 đi ra, cũng rõ ràng đã nhìn thấy cậu. Trình Nhiên hé miệng, đang định nói gì đó, thì từ cửa lớp học một đám người ùa ra, cả nam lẫn nữ, vây quanh Khương Hồng Thược.
Nghĩ lại, Khương Hồng Thược tuy xưa nay kín tiếng, nhưng thực tế trong mắt bạn học cùng lớp vẫn rất có trọng lượng. Vào thời khắc tốt nghiệp cuối cùng này, rất nhiều người cuối cùng cũng không nhịn được mà bắt chuyện với cô, muốn kéo gần khoảng cách, đưa cho cô sổ lưu bút, nhờ cô viết cung hoàng đạo, sở thích và lời nhắn cho mình…
Đám đông ngăn cách giữa hai người. Khi Khương Hồng Thược liếc mắt qua dò hỏi, Trình Nhiên nói, "Cùng về nhà không?"
Du Hiểu tan học đã đi thẳng đến lớp học thêm mà gia đình sắp xếp cho cậu ta, vừa hay ý định của Trình Nhiên là cùng Khương Hồng Thược đi xe buýt về. Lão Khương gần đây đang trốn cậu, thực ra cũng là vì chuyện ở góc sân vận động kia, xảy ra quá bất ngờ. Xuất phát từ tâm lý của một cô gái, phản ứng của Lão Khương dường như cũng là điều dễ hiểu.
Khu tập thể của chính phủ và khu tập thể của công ty Hoa Thông cách nhau không xa, lúc làm tường văn hóa Trình Nhiên cũng đã cùng Khương Hồng Thược đi xe buýt. Hôm nay, vào một thời khắc tốt nghiệp như thế này, cùng nhau đi xe về, một mặt có ý nghĩa kỷ niệm, một mặt cũng có thể phá băng…
Chỉ là Trình Nhiên hỏi thẳng Khương Hồng Thược, người đang đứng ở hành lang viết lưu bút cho mấy bạn học như vậy, lại khiến cho đám học sinh đang vây quanh cô phải đánh giá cậu mấy lần… có lẽ trong lòng đang nghĩ, cậu là ai, mà lại tùy tiện nói cùng đi với Khương Hồng Thược như vậy…
Khương Hồng Thược viết xong một bản đưa cho một bạn học, nhìn vào mắt Trình Nhiên, nói, "Thôi, cậu về trước đi, có người đến đón tớ rồi."
Hai bạn nam cùng lớp bên cạnh cô lập tức nhìn Trình Nhiên với vẻ mặt có chút thương hại… Bất ngờ không, ngượng chưa…
Cậu tưởng cậu là ai chứ… Trước đây không biết bao nhiêu kẻ tự tin đã phải ngã ngựa trước mặt cô ấy, với tư cách là bạn học sớm tối bên cạnh Khương Hồng Thược, tôi có thể nói cho cậu biết đến giờ vẫn còn rất nhiều người thầm yêu cô ấy không, còn thư tình của chúng tôi chưa bao giờ dám đưa ra cậu có tin không? Cậu có biết có bao nhiêu người đã bị cô ấy từ chối khéo rồi không?
"Ồ… được rồi." Trình Nhiên gật đầu.
Cô nhóc này, vẫn còn ở trong vỏ ốc của mình, hay là, vẫn còn hơi giận?
Chủ yếu là do cú tấn công bất ngờ lúc đó đã làm cô ấy hoảng sợ, nghĩ lại cảnh lúc làm tường văn hóa, vũng nước mưa đọng trên cây cô ấy cũng có thể né được…
Dường như trong tính cách của cô không chỉ có sự mạnh mẽ, mà còn có yêu cầu phải hoàn toàn kiểm soát một sự việc, chú trọng sự hoàn hảo và chi tiết… Đối mặt với một cuộc tấn công mà cô không thể lường trước, lại còn là chuyện như thế này… e rằng đã vượt quá sức chịu đựng của cô.
Nhưng nghĩ lại cũng không công bằng lắm… lúc cậu nắm tay mình, cậu cũng thuận tay lắm mà…
Trình Nhiên gật đầu, quay người định đi.
Khương Hồng Thược đột nhiên lên tiếng, "Hai giờ chiều mai…"
"Hửm?" Trình Nhiên dừng bước.
"Nếu cậu không có việc gì, thì đến nhà tớ… chúng ta cùng nhau ôn bài."
Các bạn học bên cạnh còn đang mỉm cười nhìn Trình Nhiên, nhưng ngay sau đó, khóe miệng đang nhếch lên liền đông cứng lại. Họ từ từ quay đầu nhìn góc nghiêng xinh đẹp của Khương Hồng Thược, cảm thấy có chút ngạt thở, trong đầu toàn là một mớ len rối, tâm trạng lại càng phức tạp… cái bước ngoặt đột ngột gì thế này… thế này là… được vào nhà rồi?¹
Làm bạn học bao nhiêu năm trời nhà nó ở hướng nào chúng tôi còn không biết, sao cậu lại đến nhà nó cùng ôn bài được! Sao lại đến nhà nó được… Họ cảm thấy trong lồng ngực mình đang vang vọng tiếng gào thét từ vực sâu.
Còn các bạn nữ thì mang ánh mắt kinh ngạc và không chắc chắn, liếc qua liếc lại giữa hai người, dường như đến lúc tốt nghiệp, mới có một bí mật lớn nào đó xảy ra…
Trình Nhiên gật đầu, "Được, lúc đến, tớ sẽ gọi cho cậu."
"Ừm." Một tiếng đáp khe khẽ của Khương Hồng Thược truyền đến.
Trình Nhiên tạm biệt cô, quay người đi khỏi hành lang.
Cũng chính lúc này, Hoàng Khiêm, hot boy lớp 1 vừa định bước ra khỏi cửa sau, lại thất thểu quay đầu rụt về lớp…
Trong lòng ấm ức không chịu nổi…
Gần đây ra đường không xem hoàng lịch, thế này còn có thể để cho người ta tốt nghiệp một cách yên ổn được không!
…
Kỳ nghỉ trước thi bắt đầu, Trình Nhiên theo lời hẹn, đến khu tập thể của chính phủ. Con đường đến nhà Khương Hồng Thược đã in sâu vào tâm trí cậu, đi lại quen thuộc. Mà trong ký ức, khu nhà có cổng đỏ đó cũng giống như Lão Khương, đều là những sự tồn tại chưa từng được giải mã. Bây giờ, mình dường như đã gõ được cánh cửa nơi đó, tiếp xúc sâu hơn với cô gái tựa đóa hoa thược dược kia.
Dĩ nhiên, bố của Lão Khương vẫn là một sự tồn tại không thể xem nhẹ. Thời này không giống như đời sau, có thể tra cứu được các lãnh đạo chủ chốt trong chính phủ qua mạng, phiền phức hơn rất nhiều. Nhưng Trình Nhiên vẫn có thể thử xem gia thế của Khương Hồng Thược qua việc lật tìm báo cũ, trang vàng và một loạt thông tin khác. Chỉ là trước đây cậu đã bỏ qua một sự thật, đó là Lão Khương không cùng họ với bố.
Bị một người như bố cô để ý, luôn có cảm giác như bị một con cá sấu đang rình mồi nhìn chằm chằm.
Nhưng khi Trình Nhiên theo con đường quen thuộc gõ vào cánh cổng đỏ của khu nhà đó, Khương Hồng Thược ra mở cửa và hai người đi vào, lại không thấy bóng dáng bố cô đâu.
Bên trong cổng đỏ là một khoảng sân nhỏ, sân không lớn, khoảng ba mươi mét vuông, trong sân còn trồng vài cây, dưới đất là con đường nhỏ rải sỏi, dẫn thẳng đến cửa chống trộm của một ngôi nhà hai tầng. Khương Hồng Thược mở cửa, bên trong là lối trang trí rất bình thường, đồ nội thất bằng gỗ gụ, tranh chữ treo tường, mọi thứ đều rất quy củ, hẳn là trang bị tiêu chuẩn của cấp chính phủ này. Dấu vết sống động của một cô gái trong nhà duy nhất có thể thấy là vài cái đĩa hoa quả, ống heo hoạt hình.
"Bố cậu đâu?"
"Đi làm rồi." Mở cửa vào hiên, Khương Hồng Thược lấy cho cậu một đôi dép lê, "Nếu không muốn gặp bố tớ, bị bố tớ làm phiền… thì mỗi buổi chiều đến, ôn bài ba tiếng rồi hãy về…"
Sao cái này… lại có cảm giác kích thích của việc vụng trộm thế nhỉ…
Nhưng mình đeo cặp sách đến nhà Lão Khương ôn bài như đi vụng trộm, trông thế nào cũng có chút hài hước…
Người tái sinh, chẳng phải là nên trải nghiệm mọi thứ sao… Trình Nhiên tự an ủi mình như vậy, thay giày rồi đi vào.
Một tâm trạng kỳ lạ và kích thích bao trùm lấy cậu, trong căn nhà này có mùi hương quen thuộc của cô gái, cho người ta cảm giác vừa xa lạ lại vừa thân thiết.
Khương Hồng Thược đã sớm dọn dẹp bàn ăn. Trình Nhiên đặt cặp sách xuống, cô lấy một chiếc cốc cà phê màu xanh nhạt rót nước đặt lên bàn, "Cậu dùng cốc này uống nước nhé."
Trình Nhiên để ý thấy chiếc cốc này rất mới, hơn nữa còn là gốm sứ màu xanh biển, cốc của Khương Hồng Thược là hình con vật Scooby-Doo màu hồng, còn bố cô có một chiếc cốc trà lớn của riêng mình. Vậy nên… đây là cô đặc biệt mua mới cho cậu?
Thật là đơn giản, mà lại có thể cảm nhận được sự ấm áp…
Nhưng tại sao cốc của cô là Scooby-Doo, còn của mình lại là một con cá ngựa xấu xí mắt to? Mũi vẽ còn giống con lợn… Cô cố ý chọn kiểu này để so sánh phải không!
"Này… lấy đề ra đi, mỗi môn lần này đều phát từ hai đến ba bộ đề, đều là đề thi cấp ba của các địa phương qua các năm. Tớ xem rồi, phạm vi kiến thức bao quát khá toàn diện, chúng ta phân bổ thời gian hợp lý là có thể hoàn thành hết. Cậu mỗi ngày ở nhà làm hai bộ, đến đây cùng tớ làm một bộ, sau đó thời gian còn lại chúng ta so đáp án, chỗ nào sai tớ sẽ giảng cho cậu, bù đắp lại kiến thức…"
Bàn ăn kê sát cửa sổ, ánh sáng từ sân bên ngoài chiếu vào. Tóc Khương Hồng Thược buộc một chiếc nơ bướm màu đỏ đen, một dáng vẻ thanh tú hiền dịu ở nhà, đang đảm đang chỉ đạo giang sơn bài tập. Đã có một thời, Trình Nhiên cho rằng đây chính là dáng vẻ của một cuộc sống tốt đẹp nhất trong lý tưởng.
Cậu ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy cây tỳ bà đó, bây giờ cuối cùng cũng biết lúc trước cậu và Du Hiểu bị phát hiện như thế nào.
Thời gian giữa hai người lặng lẽ trôi qua, cảnh tượng trên sân vận động hôm kia, nụ hôn do xui khiến, gò má đỏ như lửa,xinh đẹp kiều diễm đến mức như sắp nhỏ giọt của cô gái, dường như chưa từng xảy ra.
Nhưng đây cũng là rất tốt, phải không.
Giống như không gian chiều không gian bí mật phía sau tấm ván xây dựng ở tường văn hóa, giống như lúc họ đạp xe, cô gái ngồi sau nắm lấy áo cậu, giống như lúc họ trong nguy hiểm, dìu dắt nhau đi xuyên qua núi rừng… Đây là những bí mật nhỏ bé, độc nhất mà họ đã cùng nhau trải qua.
Tâm đầu ý hợp, mà lại tuyệt vời không thể tả. Hai người cùng nhau làm một bộ đề khoa học tự nhiên tổng hợp. Làm xong, Khương Hồng Thược trước tiên lấy đề của mình so với đáp án chuẩn, sau đó cầm lấy bài làm của Trình Nhiên, so sánh với bài của mình.
Xem một hồi, Khương Hồng Thược vừa xem bài của Trình Nhiên, vừa liếc nhìn Trình Nhiên, nhẹ nhàng nói, "Cậu đã làm bộ đề này trước đây rồi à?"
Trình Nhiên mỉm cười lắc đầu.
Một lát sau, cô đặt hai bộ đề xuống, nhìn Trình Nhiên, tay phải khẽ xoay một cây bút, như thể đã phát hiện ra điều gì đó, "Môn khoa học tự nhiên tổng hợp của cậu… rất tốt. Không cần tớ phải ôn tập và giảng lại cho cậu nữa… Ngày mai đến, chúng ta làm toán nhé."
Mấy ngày tiếp theo, họ lần lượt làm các bài thi thử các môn toán, văn, tiếng Anh của các kỳ thi cấp ba qua các năm.
Đến ngày cuối cùng, Khương Hồng Thược thu dọn gọn gàng những bộ đề đã so xong đáp án, đặt sang một bên, trong mắt ánh lên vẻ khác lạ,cười như không cười nhìn Trình Nhiên, "…Cậu quả là một kẻ lừa đảo lớn đấy."
Ánh mắt cô rất sáng, trong đó có vài phần hờn dỗi, nhưng nỗi lo lắng ban đầu đã tan biến hết, thay vào đó là một màu sắc tươi sáng.
"Vậy là cậu hoàn toàn không phải thành tích bết bát, lúc đó… cậu cũng không phải chỉ học thuộc từ vựng bắt đầu bằng chữ 'b'… Chỉ là tại sao ngay cả điểm thi thử cũng cố ý thi kém… Cậu đây là, đang nghĩ gì vậy?"
"Hôm đó… bị ốm, trạng thái không tốt."
Khương Hồng Thược làm ra vẻ "tôi tin cậu mới lạ", lườm một cái.
Mấy ngày nghỉ trước thi, mấy tiếng đồng hồ mỗi buổi chiều Trình Nhiên ở nhà cô, lại trở thành một việc thân mật tự nhiên như hơi thở giữa hai người.
Tất cả đề thi đã làm xong, điểm số trên bài làm của hai người không chênh lệch bao nhiêu được đặt sang một bên, dường như không còn gì cần ôn tập nữa. Đồng hồ chỉ hơn bốn giờ một chút, còn cách năm giờ, thời gian Trình Nhiên thường lệ rời đi, khoảng mấy chục phút… Nỗi lo lắng về vận mệnh cuộc đời của Trình Nhiên trước đó, dường như cũng đã được đặt xuống. Trong lòng Khương Hồng Thược có một sự nhẹ nhõm như vừa hoàn thành một việc quan trọng. Mà sau sự nhẹ nhõm này, cô dường như lại nghĩ đến điều gì đó, mặt thoáng ửng hồng.
"Lúc trước cậu lo lắng cho thành tích của tớ, quan tâm đến tương lai của tớ như vậy à?" Trình Nhiên mỉm cười, "Tương lai còn ở chung một trường cấp ba… xin hãy chỉ giáo nhiều hơn nhé."
Đôi mắt đẹp của Khương Hồng Thược nhìn cậu, dịu dàng nói, "Thành tích không đại diện cho thành tựu. Chỉ là hy vọng con đường tương lai của cậu, có thể đi tốt hơn."
Trong những lời này dường như ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa nào đó, Trình Nhiên chưa kịp nghiền ngẫm, đã đột nhiên nghe thấy tiếng chìa khóa vặn ở cổng sân bên ngoài.
Khoảnh khắc đó, Trình Nhiên đột nhiên cảm thấy mình đã quên hỏi một vấn đề rất dễ bỏ qua, Khương Hồng Thược… hẳn là đã nói với bố cô ấy, là mình đang ở đây rồi chứ?
Kết quả Trình Nhiên quay mặt lại, thấy Khương Hồng Thược đang che miệng, vẻ mặt như sắp có chuyện lớn, "Gay rồi, bố tớ về rồi, cậu chết chắc rồi."
Trong lúc Trình Nhiên đang ngỡ ngàng như bị bắt gian tại trận, Khương Hồng Thược cầm cặp sách đưa cho Trình Nhiên, chỉ vào nhà bếp, "Hay là cậu nhảy qua cửa sổ ra ngoài?"
Cô còn biết đùa nữa không! Trình Nhiên dở khóc dở cười.
Nhưng cũng đã muộn, cửa chính truyền đến tiếng khóa cửa đang vặn, cửa mở ra, Hắc Diện Thần Lý Tĩnh Bình mở cửa bước vào.
Sau đó liền nhìn thấy hai người trong phòng khách.
Trình Nhiên cảm thấy biểu cảm trên mặt mình lúc này chắc chắn không khác gì tượng đá trên đảo Phục Sinh. Có lẽ cứng đến mức đục cũng không thủng.
Nhìn chằm chằm Trình Nhiên một lúc, Lý Tĩnh Bình gật đầu, "Ôn bài xong rồi à?"
Trình Nhiên lúc này mới nhìn thấy một tia ranh mãnh trong đáy mắt Khương Hồng Thược. Cô nhóc này… đã nói với bố rồi phải không! Lúc nãy là cố ý muốn xem mình xấu mặt à?
Thật là khiến người ta ngứa răng…
"Làm xong bài rồi, cháu về trước đây chú." Trình Nhiên đeo cặp sách đi thay giày. Điểm kinh khủng nhất là Lý Tĩnh Bình đã nhường đường cho cậu, cậu và ông đi lướt qua nhau trong không gian chật hẹp, sau đó cậu đi đôi giày ở cửa.
Suốt quá trình, Hắc Diện Thần đều nhìn chằm chằm vào cậu.
Lúc mở cửa, Hắc Diện Thần "ừm" một tiếng, rồi nói.
"Thi cấp ba… cố gắng thi cho tốt."
Giọng nói này, rất có sự từ tính và trầm ổn như lúc thường thấy trên ti vi, khi một vị lãnh đạo ngồi nghiêm trang phát biểu.
Có một khoảnh khắc, Trình Nhiên đã ngẩn người.
Sau đó cậu gật đầu, mở cửa đi ra ngoài.
Trước khi đóng cánh cổng đỏ trong sân lại, cậu quay đầu nhìn thấy ở phía cửa sổ, Khương Hồng Thược, người đang mặc chiếc áo len mỏng màu nâu sẫm tôn lên vóc dáng, lè chiếc lưỡi nhỏ xinh, mấy đốt ngón tay trắng như ngọc lộ ra từ tay áo dài vẫy vẫy, trong nụ cười tươi như hoa… cô tinh nghịch nháy mắt với cậu một cái.
Khẩu hình miệng là:
Đồ ngốc, cố lên.
0 Bình luận