Quyển 2: Cung Tựa Sấm Rền, Dây Kinh Động
Chương 33: Biển Sao Trời
0 Bình luận - Độ dài: 2,678 từ - Cập nhật:
Nhà Diêu Bối Bối tối nay cũng đang tổ chức một buổi tụ tập cho đám trẻ trong khu tập thể. Chọn hôm nay chủ yếu là vì thời gian thích hợp. Trong kỳ nghỉ hè, những bạn đi du lịch cùng bố mẹ đều đã lần lượt trở về, quân số cơ bản đã đông đủ.
Lại thêm một lý do nữa, đó là trong tương lai, có những người sẽ không còn học chung một trường nữa. Tuy mọi người vẫn sống cùng một khu tập thể, nhưng thực ra việc lên cấp ba giống như một cuộc cách mạng vậy. Rất nhiều thứ sẽ âm thầm thay đổi, từ những chủ đề chung giữa mọi người cho đến những chuyện hay dở trong ngôi trường mới…
Trường mới sẽ có bạn mới, cuộc đời cũng giống như đang đi trên một chuyến xe buýt, mỗi một trạm dừng đều sẽ có người lên xuống. Có người đến trạm phải xuống, dù có lưu luyến, dù không nỡ, nhưng trên chuyến xe một chiều không thể quay đầu này, bạn cũng chỉ có thể để lại người đó ở trạm xe rực rỡ sắc hoa.
Các bạn tạm biệt nhau, vẫy tay qua cửa sổ, quay đầu nhìn lại, có lẽ thiếu niên phong hoa chính mậu năm nào giờ đã già đi theo năm tháng, hai bên thái dương lấm tấm bạc, khóe mắt thêm vài nếp nhăn. Nhưng dù vậy, có lẽ trong ký ức vẫn còn vẹn nguyên tâm trạng ly biệt lúc xuống xe năm đó, để rồi lại mỉm cười một cách rạng rỡ.
Thứ mà mọi người muốn lưu giữ, có lẽ chính là tâm trạng này.
Sơn Hải đã vào thu. Tuy nơi đây bốn mùa như xuân, nhưng buổi tối mùa thu gió cũng khá lớn. Dương Hạ mặc một chiếc váy liền thân, khoác bên ngoài chiếc áo khoác mỏng, dáng vẻ này quả thực khiến người ta phải xao xuyến.
Thực ra chỉ cần nhìn kỹ sẽ thấy, qua một kỳ nghỉ hè, ai cũng có sự thay đổi, đặc biệt là vào kỳ nghỉ hè chuyển cấp quan trọng này. Năng lượng và sự kìm nén tích tụ suốt ba năm cấp hai dường như đều được giải tỏa trong kỳ nghỉ này. Những bộ quần áo trước đây ở trường không dám mặc giờ đã dám diện, những việc không dám làm giờ đã dám thử, những kiểu tóc không dám cắt giờ đã dám đổi. Thay bộ quần áo mới, vóc dáng cũng ngày càng cao lớn, các cô gái ngày càng ra dáng thiếu nữ. Dĩ nhiên, người nào béo thì vẫn hoàn béo… Những nhà có điều kiện đều đưa con đi du lịch một chuyến, sau khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài trở về, tư duy và phong thái cũng có nhiều thay đổi.
Đợt này Dương Hạ đã đến nhà bà nội ở Dung Thành chơi suốt một tháng.
Ông nội của Dương Hạ là một họa sĩ thư pháp khá nổi tiếng ở Dung Thành, chuyện này ai cũng biết. Mỗi năm cô bé đều đến chỗ ông nội vài lần, vì thế cô cũng là người có kiến thức rộng nhất trong đám trẻ cùng khu, thường xuyên mang về những câu chuyện thú vị ở Dung Thành. Chẳng trách cô lại là nữ thần trong lòng nhiều người. Dĩ nhiên, một thành phố nhỏ như Sơn Hải, tuy mang danh thành phố du lịch cấp quốc gia, nhưng so với thủ phủ của tỉnh thì vẫn còn một khoảng cách rất xa. Đặc biệt là vào thời đại chưa bùng nổ thông tin này, các thành phố lớn luôn mang một cảm giác xa cách và bí ẩn khó tả.
Thường có rất nhiều lời đồn đại được truyền đi rất ly kỳ. Ví dụ như "sự kiện cương thi ở Dung Thành", vừa khéo lúc đó dòng phim cương thi của Lâm Chánh Anh đang làm mưa làm gió, lời đồn này quả thực đã đánh trúng tâm lý sợ hãi của mọi người. Người ta đồn rằng tại một công trường khai quật lăng mộ ở Dung Thành đã đào được cương thi từ thời nhà Thanh, kết quả cương thi ngửi thấy hơi người liền sống dậy, gặp ai cắn nấy, quân đội phải điều động cả súng phun lửa đến để trấn áp.
Kết quả sau này khi internet phát triển, sự thật được giải mã ra chỉ là một gia đình ăn phải thịt chó bị bệnh dại, toàn thân phát sốt nên đến Dung Thành khám bệnh, không may lên cơn dại giữa phố, từ đó bị thêu dệt thành những lời đồn thổi kinh dị.
Chỉ là vào thời đại đó, trong hoàn cảnh đó, việc đám trẻ tụ tập vào một buổi tối để bàn tán về những chuyện này luôn mang lại cảm giác rợn tóc gáy xen lẫn sự kích thích kỳ lạ.
Trương Hâm trong kỳ nghỉ hè đã được mẹ mua cho một bộ đồ hiệu Metersbonwe, Tạ Đông cũng đội một chiếc mũ lưỡi trai sành điệu, trông có chút phong thái của các ngôi sao Hồng Kông, Đài Loan. Các bạn nam khác trong khu, bao gồm cả Du Hiểu, đều đã diện đồ mới. Thế nhưng hôm nay, khi nhìn thấy chiếc váy hoa mang phong cách Issey Miyake mà Dương Hạ đang mặc, những thiếu niên này vẫn không khỏi cảm thấy lóa mắt.
Đúng là, càng lớn càng xinh đẹp, dáng vẻ yêu kiều như ngọc.
Dương Hạ liếc mắt nhìn quanh một lượt, không thấy Trình Nhiên đâu.
Thực ra hôm nay Diêu Bối Bối đã gọi hết mọi người, cũng đã gọi cho Trình Nhiên. Nhưng hôm nay nhà Trình Nhiên có tiệc mời khách nên cậu không đến được. Diêu Bối Bối giải thích qua loa, mọi người cũng rất ăn ý mà không nhắc đến cái tên Trình Nhiên nữa.
Khoảng thời gian từ gần kỳ thi cấp ba đến sau khi tốt nghiệp, Trình Nhiên như thể lột xác biến thành một người khác. Cho đến bây giờ, họ vẫn không biết dùng từ gì để định nghĩa về cậu.
Bức tường văn hóa kia còn có thể chấp nhận được, coi như đó là tài năng hội họa đặc biệt của cậu. Nhưng cú bứt phá ngoạn mục về thành tích học tập, và bài hát cậu hát trong buổi tiệc chia tay, đến giờ nghĩ lại vẫn khiến người ta rung động. Mấu chốt là, tất cả những điều đó lại đến từ Trình Nhiên – người mà trước đây trong mắt họ chỉ biết đàn bài "Hai con hổ", có tin được không chứ?
Nhưng ngẫm lại, bản thân bài hát đó giai điệu cũng không quá phức tạp, chủ yếu là do chất giọng. Biết đâu Trình Nhiên vào những lúc họ không biết đã lén lút đi hát karaoke luyện giọng thì sao? Điều đó cũng có khả năng lắm chứ.
Còn về thành tích, chắc chắn là do thầy Lý Trảm lúc đó đã chọc tức, kích thích lòng tự ái của Trình Nhiên, khiến tiềm năng của cậu bùng nổ ngay trước kỳ thi. Hiện tại chỉ có thể giải thích như vậy. Nhưng chính điều này lại vô tình tạo ra khoảng cách, khiến người ta cảm thấy Trình Nhiên trở nên xa lạ. Cái cảm giác "rõ ràng nó là học sinh kém, sao đùng một cái lại đứng nhất lớp" thật sự quá thiếu chân thực, khiến họ không muốn tin, cũng chẳng muốn bình luận.
Hơn nữa, còn có một tâm lý ngầm sâu xa hơn, đó là thói quen coi thường và bàn tán sau lưng Trình Nhiên trước đây đã bị phá vỡ. Dù sao thì trước đây ai cũng từng xem nhẹ cậu, giờ nếu trước mặt mọi người lại quay sang ca ngợi sự lợi hại của cậu, chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao?
Thế là một cách rất tự nhiên, Trình Nhiên trở thành một "vùng cấm", mọi chủ đề trong cuộc nói chuyện dù vô tình hay cố ý đều né tránh cậu.
Phần lớn câu chuyện xoay quanh việc nghỉ hè đi đâu chơi, xem phim gì hay, đọc sách gì thú vị…
Liễu Anh hào hứng kể: "Nghỉ hè tớ đến tìm Dương Hạ chơi một tuần, ông anh nuôi của cậu ấy giỏi kinh khủng! Bắt đầu từ cấp hai đã liên tục nhận học bổng! Quan trọng nhất là gia thế cực khủng, nhà lại giàu! Nể mặt Dương Hạ mà anh ấy còn mời tớ đi ăn cơm đấy! A a a… phong độ chết người luôn…"
Kỳ nghỉ hè Liễu Anh cùng mẹ đến Dung Thành thăm họ hàng, tiện thể liên lạc với Dương Hạ, rồi nhập hội đi chơi cùng đám bạn của cô. Dĩ nhiên điều khiến Liễu Anh mê mẩn nhất chính là người anh trai nuôi mà Dương Hạ từng nhắc đến: nhà làm kinh doanh, ở biệt thự cao tầng, tiền tiêu không phải nghĩ.
Người đâu mà lại vừa cao lớn vừa đẹp trai. Cậu ta có một tấm ảnh chụp chung với Dương Hạ vào kỳ nghỉ năm lớp 8. Trong ảnh, chàng trai có nụ cười nhếch mép hao hao thần tượng Nhật Bản Yōsuke Eguchi, mặc áo sơ mi và quần thể thao Nike sành điệu. Mấu chốt nhất, cậu ta còn là một học bá. Dương Hạ đứng bên cạnh trông vừa e thẹn vừa xinh đẹp. Hai người họ nhìn cứ như một cặp trời sinh vậy.
Lúc đó khi Liễu Anh bình luận về bức ảnh, Dương Hạ đỏ bừng mặt nhưng không hề phản bác.
Lần này Liễu Anh đến Dung Thành, người anh này của Dương Hạ liền ngỏ ý mời cơm. Nghe giọng điệu thì hình như cậu ta thường xuyên đến rủ Dương Hạ đi chơi, quả thực là quá hạnh phúc. Mà trên bàn ăn lại càng thấy rõ sự hài hước, duyên dáng của đối phương. Bản thân cậu ta lại là học sinh xuất sắc của trường Ngoại ngữ Dung Gia – một trong những trường cấp hai tốt nhất Dung Thành, cách nói chuyện và phong thái đều ở một đẳng cấp khác biệt. Liễu Anh không khỏi cảm thán: thành phố lớn đúng là thành phố lớn…
Thế là sau khi trở về vẫn chưa hết cơn mê, cô nàng cứ nắm lấy Dương Hạ thao thao bất tuyệt không ngừng.
Diêu Bối Bối nghe vậy chớp mắt tinh nghịch: "Dương Hạ, cậu khai thật đi, có phải cậu thích người ta từ bé rồi không! Mấy tấm bưu thiếp cậu lén lút gửi lúc trước, bảo là gửi cho anh trai, thực ra là gửi cho cậu ta đúng không?"
Mặt Dương Hạ thoáng ửng đỏ: "Cậu đừng có nói linh tinh…"
Diêu Bối Bối làm động tác vồ lấy không khí: "Hê hê, anh trai nuôi không cùng huyết thống, là có khả năng phát triển thành 'cái kia' lắm đấy nhé…"
"Này! Tớ giận thật đấy nhé."
Liễu Anh mặc kệ sự bối rối của Dương Hạ, tiếp tục thao thao: "Người ta lần này được tuyển thẳng vào trường Thập Trung đấy! Trường Thập Trung danh tiếng lẫy lừng, lại còn có học bổng nữa! Lúc ăn cơm, người ta tiết lộ là cấp ba sẽ chuẩn bị hồ sơ để sau này đi du học, đang cân nhắc giữa mấy trường như Harvard, Princeton, Cornell, Dartmouth… Wow…"
Trong lúc Liễu Anh đang say sưa kể lể, trong đôi mắt thoáng ngẩn ngơ của Dương Hạ chợt hiện lên một chút u ám.
"Chẳng trách thỉnh thoảng thấy cậu cứ ngẩn ngơ như mất hồn, hóa ra là đang hướng mắt về phía Dung Thành xa xôi kia à… Bảo sao trước đây bao nhiêu người viết thư tình cho cậu đều bị trả về, không ai công phá được bức tường thành này…"
"Ha ha ha… thôi thôi, không trêu cậu nữa! Đừng giận nhé!"
Thấy tai Dương Hạ đã đỏ bừng, vẻ mặt sắp nổi cáu thật, Liễu Anh và đám bạn vội vàng dừng lại biết chừng mực, nếu không có lẽ đến bạn bè cũng chẳng làm được nữa.
Mà những bạn nam trong khu thực ra ít nhiều cũng có chút thầm thương trộm nhớ Dương Hạ, chứng kiến cảnh này đều ngẩn người, trong lòng ngũ vị tạp trần, chua xót lẫn lộn.
Hóa ra là vậy, hóa ra trong lòng Dương Hạ đã sớm có người rồi. Xét về tầm vóc, tầm nhìn, gia cảnh, họ lấy gì để so với nhân vật "con nhà người ta" trong miệng Liễu Anh kia? So ra, họ chỉ là những đứa trẻ chưa lớn, cố sống cố chết học để vào một trường đại học tầm thường. Nếu không gặp may mắn để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn này, nói không chừng sau này còn phải dựa vào bố mẹ chạy vạy quan hệ để tìm một công việc nuôi thân mà chưa chắc mình đã thích…
Lần đầu tiên, họ lờ mờ nhận thức và trải nghiệm được sự khác biệt về tầng lớp và số phận con người do tầm nhìn quyết định.
Diêu Bối Bối vẫn chưa đã miệng, quay sang lườm Du Hiểu một cái: "Cậu nhìn 'anh trai' của Dương Hạ kìa, mang tiếng là anh trai nhưng thực ra chỉ hơn một tuổi, cùng khóa với chúng ta thôi. Cậu xem người ta đang làm gì, còn các cậu đang làm gì. Đúng rồi, mấy hôm trước tớ còn thấy cậu và Trình Nhiên đứng trên sân thượng tòa nhà gào thét cái gì đó. Các cậu định gây ô nhiễm tiếng ồn à, nửa đêm nửa hôm ngốc nghếch hét cái gì thế?"
Du Hiểu sực nhớ ra, Diêu Bối Bối đang nhắc đến hôm cậu tìm gặp Trình Nhiên. Hai người giống như trước đây, mỗi người một chai bia, leo lên sân thượng vừa ngắm trăng vừa uống rượu tâm sự.
Có quá nhiều điều Du Hiểu muốn nói với Trình Nhiên: từ bức tường văn hóa kinh điển, chuyện "Lão Khương" bỏ đi, thành tích thi cử bùng nổ, việc thầy Lý Trảm mất mặt phải rời trường, lý do trả lại thư tình cho Đỗ Vũ Đình, câu chuyện về thời gian, và thậm chí… bao gồm cả buổi sáng định mệnh hôm đó. Cái tát giòn giã mà tên tội phạm giáng vào mặt Trình Nhiên, và việc cậu vẫn bình tĩnh đến lạ lùng, ghi nhớ từng chi tiết về súng, biển số xe để bảo cậu đi báo cảnh sát, còn bản thân thì một mình đuổi theo.
Sau này khi vụ đại án 6.2 được phá, vạch trần sự tàn độc của băng nhóm Lưu Chí Quốc, tin tức rầm rộ trên báo đài khiến cả Sơn Hải chấn động. Lúc đó Du Hiểu mới bàng hoàng hiểu ra: ngày hôm đó, vào khoảnh khắc đó, Trình Nhiên rốt cuộc đã làm một chuyện kinh thiên động địa đến mức nào.
Khi ngộ ra điều này, nói có một luồng điện chạy dọc sống lưng cậu cũng không ngoa.
Cùng với dòng cảm xúc mãnh liệt dâng trào ấy là sự ngưỡng mộ và khâm phục đến tột độ, khiến cậu gần như muốn quỳ gối trước người bạn thân của mình.
Vẻ mặt Du Hiểu lúc này trở nên kỳ quặc, cậu khẽ cười: "Cậu thật sự muốn biết chúng tớ đã hét gì lên trời sao?"
Dương Hạ nhìn sang, Liễu Anh nhìn sang, Trương Hâm, Tạ Đông… tất cả đều tò mò liếc mắt nhìn sang. Diêu Bối Bối dò hỏi: "Tớ muốn có… rất nhiều rất nhiều tiền?"
Du Hiểu mỉm cười lắc đầu.
"Hành trình của chúng tớ, là biển sao trời mênh mông."
0 Bình luận