Quyển 2: Cung Tựa Sấm Rền, Dây Kinh Động

Chương 34: Cùng nhau giáng lâm

Chương 34: Cùng nhau giáng lâm

Trường Nhất Trung lớn hơn rất nhiều so với trường cấp hai Nhất Trung cũ. Vì gánh vác áp lực giáo dục tốt nhất khu vực Tây Tứ Xuyên, không chỉ có học sinh của các trường cấp hai bản địa, mà còn có học sinh từ các huyện thị lân cận đổ về đây, đến nỗi khối 10 có đến mười bảy lớp, khoảng một nghìn học sinh. Cũng vì vậy mà trường Nhất Trung có một khoảng trống khá lớn về nguồn lực giáo viên, khóa này đã phải tạm thời điều động một số giáo viên mới vào để thành lập các lớp học.

Đến cổng trường, mặc dù thời gian còn sớm, Trình Nhiên đã thấy được dòng người. Ở cổng trường đã có rất nhiều người, có học sinh, có phụ huynh. Những người đi cùng phụ huynh đa số là phụ huynh từ nơi khác đưa con đến làm thủ tục.

Ở cổng trường có dán bảng thông báo về việc phân lớp, bên dưới còn in quy trình báo danh và nhận sách. Những học sinh sau khi xem thông tin phân lớp của mình, thường sẽ đến phòng học tương ứng để gặp giáo viên và bạn học mới. Nhưng đây không phải là những người bạn sẽ theo suốt ba năm cấp ba, cuối năm lớp 10 còn có một kỳ thi phân ban khoa học tự nhiên và khoa học xã hội.

Khuôn viên của trường Nhất Trung rất lớn, chỉ riêng cổng vào đã là một dải cây xanh và con đường rất rộng. Trên con đường này còn có một cây cầu, một con suối nhỏ chảy ngang qua. Học viện Âm nhạc Sơn Hải ở thượng nguồn xem như là cùng một dòng, cho nên học sinh của trường Nhất Trung và Học viện Âm nhạc đa số đều nói rằng mọi người có mối quan hệ láng giềng gẫn gũi¹. Vì sự ảnh hưởng của Học viện Âm nhạc, bên trường Nhất Trung học sinh có năng khiếu nghệ thuật khá là đông, phương diện này tương đối phát triển.

Có một khoảnh khắc, Trình Nhiên chỉ lặng lẽ đứng sang một bên, nhìn những học sinh này đổ vào, sau đó đi về các phòng học của mình. Chỉ trong ba năm ngắn ngủi sau đó, họ lại sẽ từ nơi đây rời đi, lần này là đến những nơi xa xôi khắp đất nước, vượt qua đại dương, chiều rộng và chiều sâu của cuộc đời dường như vào lúc đó được mở rộng và kéo dài ra,có một cảm giác² trời cao mặc chim bay tự do vui sướng và vô vàn khả năng.

Lúc đó thậm chí sẽ có cảm xúc may mắn vì đã thoát khỏi ba năm cấp ba như một cơn ác mộng, sẽ cho rằng cấp ba là chiếc lồng giam của những năm tháng đen tối trong cuộc đời mình, tuyệt đối không muốn trải nghiệm lần thứ hai.

Nhưng có lẽ nhiều năm nhiều năm sau, sau khi đã trải qua những vất vả của việc lập gia đình, lập nghiệp, những mưu mô và sự tranh giành tàn khốc của xã hội, mệt mỏi rã rời ngã xuống giường, rồi nhớ lại thời kỳ đó, trái tim sẽ đau như xé. Bởi vì cuộc đời có rất nhiều cái ba năm, ba năm rồi lại ba năm của tương lai trôi qua như tên bắn, nhưng sẽ không bao giờ có được cái ba năm mà bạn thích một người một cách thuần khiết không tạp chất, đau một cách không giữ lại, yêu một cách không giữ lại, Mọi cảm xúc đều trong suốt lấp lánh, thuần khiết và chân thật³, mà chỉ cần bạn nỗ lực, cuộc đời tương lai thực sự có thể thay đổi số phận, có vô hạn khả năng.

Đây cũng là những năm tháng mà lần đầu tiên đa số mọi người sau khi vĩnh viễn rời đi, mới có thể cảm nhận được "không có năm tháng nào để quay đầu lại".

Mà Trình Nhiên, lại một lần nữa đứng ở một điểm nút của thời gian như vậy. Những năm tháng trong suốt và lấp lánh nhất này, đang hiện ra trước mắt cậu với một ánh sáng màu hổ phách đầy hoài niệm.

Thế nhưng… ừm?

Không thấy có tên mình ở trên, chuyện gì thế này?

Từ lúc thi cấp ba điền nguyện vọng, Trình Nhiên đã giấu Trình Phi Dương và bà Từ Lan để điền vào trường Nhất Trung. Sau này điểm thi cấp ba rất cao, Trình Phi Dương còn lo lắng có vấn đề về nguyện vọng, kết quả Trình Nhiên mới nói mình đã sớm điền nguyện vọng rồi. Giấy báo trúng tuyển cũng đã nhận được, sao lại không có thông tin lớp của mình?

Trình Nhiên đi dọc theo bảng thông báo vào trong khoảng một hai trăm mét, tìm thấy tòa nhà của phòng giáo vụ. Sau khi đi vào, bên trong có ba giáo viên, một nữ giáo viên hơi mập, một nữ giáo viên tóc dài, khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, người còn lại là một người đàn ông gầy gò khoảng ba mươi tuổi.

Người đàn ông gầy gò đó chính là Trương Quang Huy, tổ trưởng khối lớp mới. Sau khi nghe Trình Nhiên hỏi tên và mục đích đến, Trương Quang Huy liền cười nói, "Trình Nhiên phải không, đi theo thầy."

Trình Nhiên đầu óc mông lung đi theo Trương Quang Huy lên tầng hai, sau đó cậu nhìn thấy một căn phòng có biển hiệu "Văn phòng Hiệu trưởng".

Trương Quang Huy nói, "Vào đi."

Trình Nhiên bước vào, một người đàn ông tráng kiện mặt rộng tai to, tóc xoăn tự nhiên đang ngồi ở một chiếc bàn có đặt cờ tổ quốc.

Trình Nhiên ngẩn người một chút, đây chẳng lẽ là hiệu trưởng Mã Vệ Quốc trong truyền thuyết của trường Nhất Trung?

Kiếp trước Trình Nhiên chỉ nghe nói về người này, dù sao cũng là hiệu trưởng của trường cấp ba tốt nhất thành phố Sơn Hải năm đó, nhưng chưa từng gặp.

"Em là Trình Nhiên?"

Trong lòng Trình Nhiên có chút ngạc nhiên, sao hiệu trưởng của trường Nhất Trung lại gọi mình đến, còn chưa đi học, đã bị mời thẳng đến văn phòng hiệu trưởng rồi?

Không phải là điềm tốt…

Mã Vệ Quốc ngẩng đầu lên, xử lý xong nốt việc trên tay, đậy nắp bút máy, hai tay đan năm ngón vào nhau, đánh giá cậu, "Em là Trình Nhiên? Trình Bân là chú của em?"

Trình Nhiên chợt hiểu ra⁴, hóa ra là chuyện này.

"Trình Bân đã nói với thầy về em, nói em từ một kẻ gánh nặng⁵ trong lớp, thành tích xếp hạng hai mươi mấy từ dưới lên, trong vòng chưa đầy hai tháng, đã vọt lên hạng nhất toàn lớp. Thầy liền nói hôm nay vừa hay⁶ xem xem, em rốt cuộc là bộ dạng thế nào. Trình Bân không thường khen người khác đâu."

"Thầy hiệu trưởng… quen với chú của em ạ?"

"Là đồng đội cũ, chú của em là một nhân vật lớn đấy! Thế này đi, chú của em tuy không có ý kiến gì, nhưng cá nhân thầy thưởng cho em một phần thưởng. Em xem thích lớp nào, thì tự mình chọn đi, thầy sẽ không trực tiếp phân em cho giáo viên lớp nào cả, để tránh làm mất lòng người ta."

Mã Vệ Quốc mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn, thản nhiên nói.

"Nhưng đừng có tưởng vì có mối quan hệ với chú của em, mà lơ là nhé… thầy là đang theo dõi em đấy, nếu có vấn đề gì, thầy sẽ trực tiếp phản ánh với chú của em. Được rồi, người cũng đã thấy, cũng không phải là ba đầu sáu tay gì, cái vẻ đắc ý của chú em… thầy nhìn mà cũng không vừa mắt! Đừng làm mất mặt chú của em. Muốn vào lớp nào, đến phòng giáo vụ nói với thầy Trương Quang Huy một tiếng."

Trình Nhiên ra khỏi văn phòng của Mã Vệ Quốc, lại đến chỗ Trương Quang Huy để chọn lớp. Lúc trước ở bảng thông báo, cậu đã xem qua, Du Hiểu, Dương Hạ và những người khác lại cùng ở lớp 9. Trình Nhiên vốn có chút bất ngờ, nhưng nghĩ lại liền hiểu ra, trong số những đứa trẻ trong khu tập thể này có người đã nhờ quan hệ, có chút quan hệ, phân những người bạn vốn đã ở cùng một khu vào chung một lớp, để mọi người có thể chiếu cố lẫn nhau, đây cũng là suy nghĩ chung của các bậc phụ huynh.

"Em vào lớp 9 đi ạ."

"Thư viện lớn quá… trường trọng điểm cấp tỉnh đúng là trường trọng điểm cấp tỉnh, quả nhiên không giống…"

"Du Hiểu cậu có thể kiềm chế một chút không, như thể chưa từng thấy đời vậy, sau này cậu không phải cũng học ở đây sao…"

Một nhóm học sinh của công ty Hoa Thông đang cùng nhau đi vào trường, có Du Hiểu, có Dương Hạ, có Diêu Bối Bối và Liễu Anh. Mọi người trước đó đã thông qua quan hệ ở trường Nhất Trung, được phân vào cùng một lớp.

"May mà có quan hệ của mẹ cậu, Liễu Anh, chúng ta mới được vào cùng một lớp… À đúng rồi, tại sao không thấy Trình Nhiên… tớ nhớ mẹ tớ nói là mẹ cậu đã nhờ người phân tất cả chúng ta trong khu vào cùng một lớp mà." Mẹ của Liễu Anh, Trương Lâm, làm ở sở giáo dục của thành phố, mối quan hệ này vẫn có thể dùng được.

Nhưng cũng ngoài dự đoán, họ đều không nhìn thấy tên của Trình Nhiên.

Bên này Du Hiểu đột nhiên vẫy tay với một bóng người đang đi ra từ tòa nhà hành chính, "Này! Trình Nhiên! Đây, đây!"

Trong ánh mắt của mọi người, chàng trai đằng kia dừng lại một chút, sau đó nhìn theo tiếng gọi.

Thấy là họ, Trình Nhiên vẫy tay đáp lại.

Cậu cứ thế đứng trong bóng cây.

Lúc trước khi họ không nhìn thấy tên cậu trong danh sách, đã từng có lúc cho rằng tất cả những gì họ đã trải qua trong kỳ nghỉ hè đó, dường như đều là ảo giác. Trình Nhiên không hề thi đỗ vào đây, không hề học cùng một trường với họ.

Nhưng giờ phút này, khi nhìn thấy bóng hình vô cùng quen thuộc này đứng giữa bóng cây, cảm giác đó, khó có thể dùng lời để diễn tả.

Giống như nụ cười trong bức ảnh tốt nghiệp cấp hai đã thống trị ký ức ba năm của họ.

Trong thời đại cấp ba hoàn toàn mới này, bóng hình này, cũng đã cùng nhau giáng lâm…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!