Arc 14: Giải đấu võ thuật

Chương 174: Đối đầu — Phần 2

Chương 174: Đối đầu — Phần 2

Đôi mắt tôi nheo lại khi thấy gã thủ lĩnh ác quỷ bật dậy khỏi ghế. À, tạ ơn trời. Cuối cùng cũng thì nó cũng dám vác cái mặt chó của nó xuống đây rồi.

Chúng tôi gườm nhau. Khoảnh khắc hắn tiếp đất trôi qua trong im lặng ngắn ngủi—rồi ngay lập tức bị xé toang bởi một vụ nổ. Tiếng nổ dữ dội, khói bụi cùng mảnh vỡ tung khắp không gian. Quả mìn ma pháp tôi giăng sẵn mạnh đến mức khiến khán giả rùng mình hét lên. Vậy mà, thật đáng ghét, hắn vẫn sống sót.

“...Mấy trò mèo vặt vãnh thế này, chẳng có hiệu quả đâu,”

Nhưng từ phía bên kia lớp khói dần tan, bóng tên thủ lĩnh xuất hiện với bộ mặt điềm nhiên khó ưa như chẳng có chuyện gì vừa xảy ra.

Tưởng sẽ gây được chút sát thương gì đó… hóa ra không sao cả. Chỉ có quần áo bị bẩn chút đỉnh. Cũng đúng thôi, mìn ma lực còn bị lộ ở trận trước rồi, đúng là không thể dễ dàng thế được.

“Trò vặt? Mắt mũi để làm cảnh à? Không phân biệt được đâu là tấn công, đâu là chào hỏi à?”

“Ngươi đúng là chẳng khác gì một con chó hoang hôi hám. Sủa bậy là việc duy nhất ngươi biết làm. Còn Phynar thì cũng chẳng khá hơn. Một tên vua bất tài đến mức ngay cả thuộc hạ cũng không quản nổi,” gã tóc đỏ hừ lạnh. “Mà nhắc đến thuộc hạ… hình như ngươi đã xử lý khá nhiều người của ta rồi thì phải.”

Ồ, nhìn xem. Hắn đã biết. Lạ nhỉ. Tôi chắc mẩm đã tiễn toàn bộ lũ khốn đó đi làm phân bón cả rồi cơ mà. Có lẽ tôi bỏ sót một tên, hoặc ai đó tìm thấy xác chúng kèm chứng cứ dính dáng đến tôi. Thôi kệ. Tôi cũng chẳng buồn giả vờ vô can làm gì.

“À, chuyện đó á? Đúng rồi, tao làm đấy. Mà nè, mày nói nghe oai lắm, nhưng xem ra mày cũng chẳng quản nổi lính của mình. Tao chỉ cần cho chúng ăn vài cú là tự động khai hết. Nói tuốt tuồn tuột. Ai đứng sau vụ tập kích, lý do, rồi cả mấy trò khỉ bọn bây đang tính làm. Tao biết hết đấy.” Tôi vừa cười khẩy vừa rút Enne ra.

Dĩ nhiên tôi chỉ đang chọc tức hắn thôi. Thực tế, chỉ có đúng một thằng chịu mở miệng, mà còn cứng đầu đến mức tôi phải lôi thêm con dao ra dọa sẽ cho hắn nếm thêm ảo mộng lần nữa. Rõ ràng là hắn không dám chịu lần tra tấn thứ hai, thế là từ chống cự chuyển sang khai hết cho tôi về kế hoạch của bọn chúng. Dù sao thì tôi cũng trả ơn hắn tử tế: cho hắn theo chân đồng bọn, hóa kiếp vào đất mẹ

Quả nhiên, lời tôi có tác dụng. Khuôn mặt kiêu ngạo kia bắt đầu rạn nứt. Gương mặt hắn co giật trong cơn tức giận.

“Chỉ cần một câu móc nhỏ xíu thôi mà đã làm mày phát cáu à? Trời ạ, nhạy cảm dữ. À, chắc mày chưa để ý nên tao nhắc nhé: cái điệu cười đểu ngạo nghễ của mày bây giờ đang méo mó thảm hại lắm. Nên soi gương lại đi. Tao chỉ nhắc tới chuyện một tên thân tín đâm sau lưng, khai ra hết những gì tao muốn biết. Vậy mà cũng làm mày rối tung lên sao? Thật ra lỗi do mày đấy, quản lính kém thì ráng chịu. Nhưng thôi, tao hiểu mà. Với một thằng ngu như mày thì gom nổi đám lâu la cũng đã khó lắm rồi.”

“Ta không cần ngươi—”

Ngay khoảnh khắc hắn hé miệng, tôi lập tức xông vào. Bật người khỏi mặt đất, lao thẳng tới vung Enne chém ngang. Tôi mặc kệ hắn nói gì. Bị bất ngờ, hắn vẫn kịp bật nhảy ra sau để tránh đòn. Sự nhanh nhẹn ấy quả thật không hợp với cái thân hình đồ sộ kia.

“Ngươi có định nghe ta nói không?” Hắn gằn giọng. Đôi mắt nheo lại, mạch máu nổi cộm khi cơn giận bốc lên tới đầu.

“Xin lỗi, tao là thằng ích kỷ. Tao sống đâu có lịch sự đến mức đó.”

Ngay lúc đó tôi mới nhận ra: thằng này hình như còn chẳng biết cách làm sao để chọc tức người khác. Ôi trời, đúng là loại chưa qua nổi lớp ba.

“Ta thật không tin nổi. Ngươi còn đáng ghét không kém gì Phynar.” Hắn thở dài nặng nề. “Được thôi. Nếu ngươi khao khát đánh nhau đến mức phí cả thời gian chọc tức ta, ta sẽ chiều.”

Một nụ cười dữ tợn hiện trên mặt hắn. Hắn giơ tay ra trước, mana hội tụ quanh lòng bàn tay và dần ngưng tụ thành hình một thanh đại kiếm khổng lồ. Chỉ cần liếc qua thôi, tôi cũng biết nó đủ sức chém đôi một người trong nháy mắt. Trên lưỡi kiếm đen sì như hắc ám ấy là những đường vân đỏ rực như mạch máu đang chảy. Hình dáng của nó có phần giống với Hasai — món vũ khí tôi từng dùng trước khi có Enne — nhưng sức mạnh của nó thì vượt xa nhiều lần, nhất là khi cảm nhận được bản chất u tối ẩn trong đó - một thanh ma kiếm nguyền rủa .

“Ồ, tuyệt vời. Ma kiếm cơ đấy.”

Trạng thái

Tên: Tortund Ruin

Chủng tộc: Ma Kiếm

Phẩm chất: Không thể đo lường

Tấn công: 1644

Độ bền: 1330

MP: 2428

Kỹ năng đặc biệt

Thần giao cách cảm

?

?

Kỹ năng

Tự tái tạo 6

?

?

Danh hiệu

Vũ khí trí tuệ

Kẻ mang đến cái chết

Kẻ gieo rắc hủy diệt

?

Mô tả:

Tortund Ruin — thanh kiếm được mệnh danh là hiện thân của thảm họa. Nó mang theo cái chết và sự hủy diệt đến mọi nơi nó đi qua. Kẻ đối mặt với nó chẳng còn hy vọng, còn kẻ nắm giữ nó sẽ bị trói buộc vào một kiếp sống đầy chiến tranh và khổ đau. Vũ khí này có xu hướng nuốt chửng lý trí của chủ nhân, đổi lại là sức mạnh vượt ngưỡng tưởng tượng.

Ma lực u ám tỏa ra từ thanh kiếm kia giống hệt thứ mà Enne từng phát tiết.

Quả nhiên là ma kiếm nguyền rủa. Và còn là loại cực kỳ đáng sợ.

Về năng lực…thanh kiếm của hắn chắc chắn cao hơn Enne rất nhiều. Kỹ năng và danh hiệu, vì lý do nào đó tôi không nhìn rõ, nhưng từ chi tiết vũ khí và các thông số, mọi thứ đều cực kỳ nguy hiểm.

Dù thanh kiếm đó mạnh như vậy… nhưng kẻ đang cầm nó lại không có vẻ mất trí. Nghĩa là hắn đã khuất phục được sức mạnh, ép nó phục tùng mình, hoàn toàn kiểm soát.

Hắn cầm chuôi kiếm xuất hiện trên lòng bàn tay bằng một tay, cười khẩy trước lời tôi, rồi vào thế.

“Hừ, ngươi hiểu rõ đấy. Con đồ này có ý thức. Nó suốt ngày kêu đòi máu, đòi máu khiến ta phát khiếp!!”

“!!”

Cùng lúc đó, hắn dậm mạnh, lao tới.

Trong chớp mắt hắn thu ngắn khoảng cách, chém thanh đại kiếm như cắt ngang không trung.

Tôi cũng tiến lên, đáp trả cú chém ngang nặng của hắn bằng một nhát vung ép toàn lực. Đó là một cuộc va chạm trực diện — đối đầu thẳng thừng mà chỉ kẻ mạnh nhất mới đứng vững cuối cùng.

Hai lưỡi kiếm cạ vào nhau, âm thanh chói tai vang lên như tiếng nổ giữa sân đấu. Đòn của hắn nặng như một chiếc xe tải. Cánh tay tôi như bị đập thẳng bởi một khối thép. Cảm giác đó dội từ đầu chi xuống, xuyên qua thân thể rồi truyền xuống nền đất. Thế mà tôi vẫn không lùi.

Áp lực gió do cú va chạm lớn đến mức quần áo chúng tôi rách tả tơi.

Cả hai cùng không chịu đựng thêm được lâu. Chúng tôi bị đẩy lùi đồng loạt. Cái quái gì vậy — hắn mạnh ngang với tôi!?

Việc hạ con rồng trước đó làm mọi chỉ số của tôi tăng vọt. Tôi từng nghĩ mình sẽ dễ dàng áp đảo bất kỳ ai bên ngoài rừng quỷ. Vậy mà giờ đây tôi phải đương đầu trực diện với một kẻ đủ sức đáp lại lực của tôi. Dù sức mạnh không phải chỉ số hàng đầu của tôi, tôi vẫn có ngót nghét ba nghìn điểm — chưa kể hiệu ứng tăng sức mạnh từ Enne. Thế quái nào mà hắn ngang ngửa tôi được cơ chứ!?

Tôi không khoác lác, nhưng biết rõ sức mình ở tầm khác thường. Bị sánh ngang trong một cuộc đấu thuần lực là điều tôi không ngờ — Ngay cả lão kiếm thánh già kia cũng chẳng dám trực diện đối đầu với tôi.

Tôi biết hắn cũng có vũ khí tăng chỉ số, nhưng ngay lập tức hiểu rằng hắn thật sự là một cường giả không thể chối cãi. Và dường như hắn cũng nhận ra điều đó.

“Ngươi chặn được đòn của ta sao? Ừm, coi như ta thấy ấn tượng đấy!” hắn vừa nói vừa xoay người lại hét lớn rồi chém xuống một nhát. Tận dụng triệt để lực ly tâm để gia cố sức nặng. Bình thường thì tôi đã né được rồi. Nhưng tôi không thể. Không phải vì tôi bị mắc kẹt. Mà vì tôi cảm thấy mình không được phép lùi bước trước sự hung bạo của hắn. Nhường nhịn cũng chẳng khác gì thừa nhận hắn giỏi hơn tôi, ý nghĩ đó khiến tôi vô cùng khó chịu.

Thế nên, tôi hạ thấp người, ghì chân xuống đất, vung Enne chém ngược lên dữ dội.

Lại một lần nữa, sức mạnh đối đầu sức mạnh.

Chúng tôi tiếp tục bị hất văng cùng lúc, rồi lại lao vào nhau không ngừng. Cả hai chẳng ai chịu lùi bước, chỉ biết dồn sức vào những cú chém thẳng thắn đến mức gần như ngu ngốc

Dù chỉ là liên tục đập vũ khí vào nhau, khán giả xung quanh vẫn gào thét vang trời. Nhưng cả hai chúng tôi chẳng quan tâm. Chúng tôi chỉ dồn hết tâm trí vào nghiền nát kẻ địch

Tôi nói đây là một trận đấu trực diện, nhưng thực tế thì tôi chẳng bao giờ chơi công bằng như vậy cả. Lý do duy nhất tôi không dùng ma pháp gian lận là vì không thể. Tôi đã thử niệm chú nhiều lần, nhưng tất cả đều thất bại. Ma lực vẫn lưu thông như bình thường, nhưng cứ đến bước cấu trúc phép là nó tan biến.

Kỹ năng của hắn gây nhiễu phép sao? Có vẻ thế. Chắc đó cũng là lý do tôi không thể phân tích hắn, và vì sao mìn cũng chẳng phát nổ. Nhưng tại sao tôi lại phân tích được vũ khí của hắn? Lỗ hổng nào chăng…? Thôi kệ. Nghĩ lắm cũng vô ích.

“Thật đáng tiếc khi ngươi không thể dùng ma pháp nhỉ?” – hắn cười tự mãn.

“Lảm nhảm cái đéo gì vậy?” – tôi bình thản đáp lại. – “Để hạ một thằng như mày thì cần gì đến phép thuật.” Tôi đáp lại

Hắn không phải bất khả chiến bại. Việc hắn chẳng hề dùng phép, dù có đủ cơ hội, chứng tỏ kỹ năng đó hẳn có hạn chế. Nhưng tôi cũng chẳng cần tìm hiểu. Tôi đã quyết sẽ nghiền nát hắn chỉ bằng sức mạnh thuần túy.

Nghĩ vậy, tôi bắt chước cách của lão quản gia. Trong lần va chạm kế tiếp, tôi xoay nhẹ điểm tiếp xúc, khiến lưỡi kiếm hắn trượt dọc theo Enne thay vì chặn thẳng. Hắn lập tức mất thăng bằng.

“Ăn này, thằng óc chó!” – tôi nhân cơ hội lao tới, buông một tay khỏi Enne và tung cú đấm thẳng vào cằm hắn.

Hắn gượng trụ được, không ngã hẳn, nhưng cũng bị hất lùi, kéo lê cả bụi đất mấy mét liền

“Enne, em ổn chứ?” – tôi lo lắng hỏi, vì lưỡi kiếm đã nhiều lần va chạm cực mạnh.

“…Mhm. Em sẽ không thua đâu.” – giọng cô bé vang lên, lạnh lùng mà kiên quyết, toát ra một sự hiếu thắng, như sẵn sàng bước vào hiệp đấu mới.

Thấy tôi nói chuyện với kiếm, hắn phá lên cười. “Ra là ngươi cũng có vũ khí bị nguyền.”

“Nguyền hả? Câm cái mồm chó của mày lại. Enne là điều ngọt ngào nhất mà thế giới này có. Đừng có nghĩ em ấy giống cái kiếm phế thải của mày.”

“Dù sao thì, chi bằng ta và ngươi so xem, vũ khí của ai mới là kẻ thống trị ?” – hắn xoa cằm, lại giơ kiếm lên, rồi bất chợt hạ thấp người. Sát khí lập tức tan biến.

“Ngay bây giờ. Xông vào!”

Hàng chục tên lính xông lên khán đài, dẫn đầu là tay thuộc hạ bám riết lấy hắn từ khán phòng VIP.

Đám lính chen vào giữa, tách chúng tôi ra. Nhưng rõ ràng, cách đối xử chẳng hề công bằng: tất cả đều quay khiên về phía tôi, cố vây chặt để ngăn tôi tấn công thêm.

“Khốn kiếp! Cút hết ra ngoài!”

Tôi phản kháng, tung quyền cước hất văng chúng, nhưng cứ mỗi lần bị đánh bay, chúng lại leo lên sàn và tiếp tục vây hãm. Bình thường, tôi sẽ thoát bằng cách bay lên cao, nhưng lần này cũng bị chặn. Một nhóm lính trên không đã ngăn tôi làm điều đó.

Ughhh. Trừ phi giết sạch, bằng không chẳng thoát nổi… Có nên không nhỉ? Làm thì dễ thôi, nhưng… chắc không nên.

Nếu chỉ có mình tôi, có lẽ tôi đã ra tay giết tất cả, không chút do dự. Nhưng có Enne ở đây, tôi không thể. Tôi không muốn để con bé chứng kiến cảnh máu tanh vô nghĩa. Không muốn biến việc giết người thành bình thường trong mắt con bé.

Phải, tôi biết. Vũ khí sinh ra để giết, tôi từng chém giết quái vật vô số lần. Nhưng lính gác không phải quái thú. Họ cũng không phải kẻ thù mà tôi thề phải diệt. Họ chỉ là những con người bình thường, mắc kẹt trong một nghề nghiệp xui xẻo . Tôi sẽ không để Enne vấy máu họ. Tôi là cha của con bé. Và một người cha thì không làm thế.

…Có lẽ tôi nên dùng phép. Hoặc đáng ra là thế, nếu tôi thật sự có thể dùng!

“Thằng chó! Quay lại đây”

“Chúng ta không thể vung kiếm thoải mái với đám lính này chen ngang.” – hắn thong thả nói. – “Yên tâm đi. Ta chắc chắn sẽ còn dịp khác để kết thúc trận này.”

Hắn cười toét, để lộ cả nanh, rồi cất kiếm, quay người rời đi.

“Thủ lĩnh! Ngài có bị thương không!?”

“Không. Ta chẳng bị thương gì cả.” – hắn đáp gọn. – “Ta đã nói bao lần rồi, đừng có xen ngang vào trận chiến của ta. Hãy chuẩn bị tinh thần nhận phạt đi.”

“Nếu ngài muốn trừng phạt, tôi xin nhận. Nhưng xin hãy hiểu, tôi chỉ lo cho an toàn của ngài.”

“…Hừ, không thể phủ nhận.” – gã thủ lĩnh khẽ gằn. – “Được rồi. Ngươi nói đúng. Ngươi làm tốt lắm. Tuy ta muốn trận đấu kéo dài hơn, nhưng thế này cũng đủ làm khán giả hài lòng.”

“Khốn kiếp! Cái đéo gì vậy! Quay lại đây đánh với tao! Đừng có mà chạy,thằng hèn!” – tôi gào thét, nhưng gã không thèm ngoái lại, cứ thế cùng với thuộc hạ biến mất sau sân khấu

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!